DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,823,114

Đi Mỹ - Trần Yên Hòa (từ chương 31-36)

26 Tháng Tư 201312:00 SA(Xem: 6594)
Đi Mỹ - Trần Yên Hòa (từ chương 31-36)


Đi Mỹ



blank



Chương 31

 

 Thời gian như con rùa bò cũng từ từ đi qua. Hết ngày này qua ngày khác, hết tháng này qua tháng khác. Cuối cùng rồi cũng đến hạn kỳ gia đình Ngàn nhận được giấy hẹn của sở ngoại vụ mời đến làm thủ tục phỏng vấn.

 Giấy hẹn ghi hai phần.

 Phần một:

 Ngày sơ vấn: cả gia đình đến sở ngoại vụ, chụp hình, lăn tay, rà soát lại hồ sơ lần chót.

 Phần hai:

 Ngày phỏng vấn: Hẹn đến gặp phái đoàn Mỹ.

 Ngàn thấy lòng mình dậy lên một niềm vui khó tả. Anh hăm hở, cái hăm hở của sự hy vọng đổi đời, cuộc vượt thoát nằm trong tầm tay.

 Buổi sáng trời còn se lạnh, Ngàn choàng người dậy và coi đồng hồ, 6 giờ sáng. Phải dậy thôi.

 Cái lạnh của thời tiết sắp vào đông có một chút thú vị. Anh vào phòng tắm, rửa mặt, đánh răng, rồi ra bàn lấy cái cặp xách tay, mở hồ sơ ra xem lại.

 Cái cặp xách tay anh mới mua để đựng hồ sơ. Nhiều người mách bảo anh, hãy cẩn thận với hồ sơ, lúc nào cũng nên cặp kè bên mình, hãy cảnh giác với kẻ xấu trà trộn vào đám đông, ở Sở

Ngoại Vụ hay ở đâu đó, như ngoài công viên, ngoài đường cái. Bọn xấu sẽ lấy cắp một giấy tờ nào đó của mình, rồi bắt mình phải chuộc lại bằng tiền. Nên để tránh gặp phải trường hợp này anh mua cái cặp bỏ hồ sơ cho chắc ăn.

 Anh rà soát lại, Giấy Ra Trại, giấy khai sinh, hôn thú, hộ khẩu của Nga và hai con. Xong đâu vào đó anh vào đánh thức Nga dậy.

 Nga vẫn còn ngái ngủ, anh giục:

- Dậy đi em, dậy chuẩn bị đi sơ vấn.”

- Còn sớm mà anh.”

- Sớm gì nữa mà sớm, bảy giờ rồi đó.”

- Giấy hẹn mấy giờ?”

- Mười một giờ.”

- Ồ, còn sớm chán.”

 Nói vậy nhưng Nga cũng ngồi dậy, nàng lúc nào cũng thong thả, đợi nước đến chân rồi mới nhảy.

 Ngàn thay cặp đồ mới, áo sơ mi bằng vải siu vàng nhạt, quần tây nâu đậm, mang giày. Nga áo sơ mi màu hoa tím, quần tây xanh, hai đứa con bận đầm trắng.

 Cả nhà đi trên hai chiếc xe gắn máy, Ngàn chở Nga, hai đứa con đèo nhau.

 Trời hôm nay Ngàn thấy như trong hơn, xanh hơn, mây trắng bay la đà trên cao, gió hiu hiu mát, chim hót líu lo trên lùm cây. Đi phỏng vấn mà tâm hồn anh như trẻ con, như ngày xưa, ngày đầu tiên cắp sách đến trường.

 Tám giờ sáng mà Sở Ngoại Vụ đã đông đúc, nào người là người, ai cũng lo đi sớm, dù giấy hẹn có người đến buổi chiều.

 Sau khi để cho Nga và hai đứa con ngồi ở ghế đợi, Ngàn chen vào trong, hỏi cô ở quày hướng dẫn:

- Thưa cô, tôi được hẹn mười một giờ đến làm giấy tờ sơ vấn, hồ sơ nộp ở đâu, cô?”

 Cô gái trả lời, không ngẫng đầu lên:

- Anh ra ghế ngồi đợi đi.”

 Ngàn đành ra ngồi ghế chờ đợi. 

 Bên trong, trước các quày, người ta chen chúc nhau, kẻ hỏi cái này, người hỏi cái nọ, các nhân viên luôn luôn nhắc nhở, xin bà con giữ gìn trật tự, hãy xếp hồ sơ theo thứ tự. Nhưng Ngàn thấy

  

cảnh tượng này, anh không thể ngồi nhìn và đợi chờ được. Anh đứng dậy, cố chen vào, đặt hồ sơ mình lên khay nhận hồ sơ.

 Ngàn trở lại ngồi trên ghế cạnh Nga. Nga đang thầm thì nói chuyện với một người đàn bà, vẽ mặt Nga đăm chiêu, lúc mắt nhướng lên, lúc cụp xuống. Một lúc lâu, Nga quay sang khều tay anh, rồi nói khẻ:

- Anh thấy chưa? Ai cũng nói mình phải bỏ bao thư ít nhất là năm trăm ngàn để họ xếp hồ sơ cho mau, chứ không thì chỉ việc sắp hồ sơ cho đúng theo thứ tự cũng phải làm đi làm lại, có người không có bao thư, phải đem hồ sơ về nhà xếp lại, đi lên đi xuống bắt mệt, mất cả thì giờ. Không có tiền họ hành mình lắm.”

 Ngàn cũng nghe đồn từ lâu, vào sơ vấn, cũng phải có bao thư mấy trăm ngàn, vào phỏng vấn bỏ bao thư mấy trăm ngàn nữa, để qua cửa ải, cho khỏi bị những nhân viên làm khó dễ. Anh biết như vậy nhưng anh chưa có ý định gì, để đến nơi coi sự thể ra sao? Không ngờ chuyện này ở đây ai cũng biết, coi như bán công khai.

- Thì anh bỏ phong bì năm trăm nhé.”

 Đã dự định ở nhà, nên Ngàn có một xấp phong bì dành sẳn, và trong túi lúc nào cũng thủ khoảng một triệu, để qua cửa ngõ nào cần “thủ tục đầu tiên” thì anh chi.

 Tiếng trên loa phóng thanh rải xuống đám đông bằng một giọng nữ bắc kỳ nghe chát chúa, “những gia đình được gọi đến sơ vấn lúc mười một giờ, hãy đến bàn số 5 để nộp hồ sơ.”

 Ngàn nhảy dựng lên, chết cha, hồ sơ mình nộp ở quày đằng kia, làm sao bây giờ? Phải lấy lại thôi! anh phải một phen chen lấn vào để lấy hồ sơ mình ra. Nhiều tiếng chữi thề nổi lên, anh vừa lấn, vừa lên tiếng giải thích, xin lổi, tôi bỏ lộn hồ sơ trong đó, tôi vào để lấy ra, xin thông cảm. Anh lầm bầm trong miệng, nhưng những tiếng chửi thề vẫn nổi lên phía sau. Đ. mẹ, vào sau mà chen lấn, đồ mất lịch sự. May mắn là tập hồ sơ của anh còn nằm trên khay, anh vội lấy ra và một lần nữa, anh lại chen vào quày có ghi số 5. Anh cẩn thận để bao thư có tiền sát phía dưới tập hồ sơ, rồi ra ngồi chờ đợi.

 Hồ sơ trước anh là của một người đâu ngoài Phú Yên, người chủ hồ sơ vẻ mặt nông dân, chất phát, đôi mắt trỏm sâu và ngơ ngác.

 

 Người nhân viên hỏi:

- Hồ sơ ai tên Nguyễn Văn Bá.”

- Dạ, tôi.”

 Người nhân viên nhìn người đàn ông, rồi cầm xấp hồ sơ lên săm soi, tìm kiếm, không có bao thư, người nhân viên nói:

- Xin ông đem hồ sơ ra đàng kia ngồi xếp lại theo số thứ tự theo bản ghi đây này.”

- Thưa cô...…”

- Không thưa gởi gì cả, ông cầm hồ sơ ra ngoài kia đi.”

 Rồi người nhân viên kêu tiếp:

- Hồ sơ ai tên Trần Văn Ngàn.”

- Có tôi. Ngàn lên tiếng.

 Cũng động tác cũ, người nhân viên lật qua lật lại hồ sơ, thấy phong bì, người nhân viên lấy phong bì mở ra nhìn vào trong, rồi bỏ vào một cái ngăn dưới bàn làm việc, xong mới nói:

- Hồ sơ ông xong rồi, mời ông đưa gia đình lên phòng 12 trên lầu chụp hình. Đây là giấy hẹn ngày phỏng vấn của ông.

 Ngàn thở ra, anh đưa tay cầm cái giấy hẹn, rồi chen đám đông bước ra ngoài, người nhân viên tiếp tục kêu một hồ sơ khác.

 Buổi chiều nắng xuống thấp, gió nhẹ hiu hiu. Trên đường chở Nga về, Ngàn vui vẻ hẳn lên. Dù còn nhiều bước kế tiếp cũng đầy khó khăn và tốn kém, nhưng bước qua được bước nào là anh thấy nhẹ mình bước đó.

 Anh nói với Nga và hai con:

- Bây giờ cả gia đình mình đi ăn bánh xèo Đinh Công Tráng nhe, ba khao.”

 Nga vui ra mặt:

- Ừ đúng đó, ăn mừng thắng lợi bước đầu.”

 Đông nói:

- Ba má ch ạy xe trước, con chở chị Thúy theo sau, chứ con không biết chỗ.”

 Ngạn dặn dò:

- Rồi, nhớ bám theo xe ba nhe, lỡ lạc đường thì cứ hỏi bánh xèo Đinh Công Tráng ở Tân Định thì người ta chỉ cho.”

- Dạ.”

 Ngàn lái xe đi, lòng như mở hội.

 


Chương 32

 


 Phục như cá mắc câu, hai lưởi câu, không cựa quậy được. Đó là Tiên Phước và Hạnh Nhân. Anh bèn đi đường «ngậm miệng ăn tiền», đến đâu hay đến đó. Cố gắng giữ im lặng, không cho ai biết ai, chờ đến ngày anh lên máy bay, là thoát.

 Phục cũng tự trách mình là có tính cả nễ, không cương quyết trong tình cảm. Rồi cũng nhiều lúc anh trách mình quá đa tình, ham của lạ, nói theo danh từ bình dân là «đụng đâu xâu đó». Nhiều lúc anh tự chế riễu mình, ham cho lắm vào, chỉ khổ «thằng lớn» này thôi, đàn bà nào cũng từng ấy chuyện.

 «Đi hàng ba» là chính sách của Phục lúc này, bắt cá ba tay chứ không gọi là bắt cá hai tay nữa. Sau ngày đi Lái Thiêu với Hạnh Nhân, hai người như tự nói ra rằng, họ là bồ của nhau. Hạnh Nhân đi theo Phục sát nút, chiều chuộng anh hết mực. Ngoài những buổi Hạnh Nhân lên quán cà phê thị sát, thăm viếng, nắm tình hình, thì mỗi tuần anh phải hẹn với Hạnh Nhân ở khách sạn hai lần. Thỉnh thoảng, Hạnh Nhân còn rũ anh đi Suối Tiên, Thanh Đa, Bình Quới. Anh đã vuốt ve chồm lông nách rậm rịt, và cả chỗ sâu hiểm nhất, cũng rậm rịt không kém của nàng. Cái gì trong mơ ước thì thích đạt đến, khi đã trải qua cũng chỉ thấy bình thường.

 Có những điều anh sợ mà Hạnh Nhân không sợ, không sợ một sự gặp gỡ nào với người quen, chạm trán với Trường hoặc Trường biết. Cô ta liều tận mạng rồi, bắt gặp tình yêu của Phục khiến nàng hồi xuân, phơi phới cái thân thể tràn đầy sức sống và lửa đam mê ngùn ngụt cháy

 Phục bây giờ thì anh cố thu mình lại, sợ ra đường mà đèo Hạnh Nhân phía sau lỡ gặp người quen thì khổ cho anh. Nguyệt biết thì gia đình anh sẽ đổ vở, mà điều này anh chẳng muốn chút nào.

 Hàng ngày, cứ buổi sáng Nguyệt lo đi bán bánh mì là Phục bận áo quần lên quán càphê. Nhiều lúc Phục bảo Nguyệt nghỉ đi, Nguyệt từ chối, nêu ra lý do:

- Anh cứ để em bán, kiếm được đồng nào hay đồng đó, chứ em ở không làm gì, anh cứ lo quán cà phê của anh đi.”

 Nguyệt tin tưởng ở Phục quá làm Phục đâm ngại, với hai cuộc tình vụng trộm này, anh chính là kẻ thủ phạm, là nhân vật chính, nên anh nơm nớp hoài trong lòng, nỗi lo âu dai dẵng không dứt.

Với Tiên Phước, thì dễ dàng hơn, anh coi nàng như «cơm nguội». Đúng vậy, nàng là «cơm nguội» thứ thiệt, chứ không phải là Nguyệt. Hai ba tuần hay một tháng, lúc nào rãnh rỗi mà Nguyệt không nghi ngờ, anh tới chở Tiên Phước đi chơi, vào quán cà phê nghe nhạc rồi vào phòng trọ. Tiên Phước hồn nhiên, vui vẻ, không đòi hỏi, không ghen tương. Đúng như lời nàng nói khi mới quen nhau, «em là sân ga, anh là con tàu», lúc nào buồn, anh cứ ghé.

 Nhưng ở đời, thường có những chuyện xảy ra ngoài dự tính, dĩ nhiên là dự tính của Phục. Đi đêm có ngày gặp ma. Câu nói của người xưa là một cảnh báo, mà Phục thì miệng anh đã mắc câu, nên anh chỉ dãy dụa chứ không thể thoát được.

 Đó là một buổi sáng Hạnh Nhân lên quán cà phê, nàng kêu một ly cam vắt. Khi Phục ra ngồi với nàng, Hạnh Nhân thổ lộ:

- Em có đứa em gái mười hai tuổi, em muốn lo cho nó đi Mỹ, mà không biết làm sao, anh biết ở đâu có mối lo cho nó đi được, em sẽ «chạy» cho nó đi. Anh giúp em nhé.”

 Câu nói của Hạnh Nhân như là một tin tưởng, nhờ vả anh, anh thấy lúc này cũng cần giúp cho Hạnh Nhân để trả nàng chút ơn nghĩa. Anh chợt nhớ đến Tiên Phước và những lần chở nàng đi xuống Bắc làm giấy tờ. Có mấy lần anh gặp Bắc nhưng anh chưa tiếp xúc với người đàn bà này nhiều, nhưng anh cũng biết, đó là người chuyên lo chạy những vụ như con lai, HO, ghép cho các người muốn đi. 

 Phục buộc miệng:

- Anh có biết một chỗ, để anh giới thiệu cho em.”

- Anh mà giới thiệu em gái em đi được, em biếu anh một cây vàng đó.”

- Em trả tiền công anh đấy à?”

- Thì tính em sòng phẳng mà, cái gì ra cái đó.”

- Anh còn nợ em, quán cà phê này cũng như là của em.”

- Anh đừng nói vậy, cái đó là em cho anh mượn.”

 Hai người im lặng, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ. Phục thì thấy vui vì anh biết là chuyện này chắc ăn, Tiên Phước làm hồ sơ ghép với ông già Tiến, rồi anh đã giới thiệu Tiên Phước mua được hai cái Giấy Ra Trại để bán lại cho Bắc. Bắc là mụ phù thủy, chuyện lắp ghép hồ sơ để cho một người nào đó muốn ra đi, ả rất cần người đi, miễn là chi đủ tiền cho ả là được.

 Còn Hạnh Nhân thì tin Phục.

 Đã từ lâu, quen biết rồi yêu thương, anh vẫn để trong lòng nàng sự kính nể, sự tin tưởng. Đó là anh chí cốt làm ăn, không lợi dụng tiền bạc của nàng. Số tiền nàng cho mượn anh luôn luôn nhắc đến và hứa là sẽ trả cho nàng khi nào có đủ. Cho nên lời hứa của anh làm Hạnh Nhân vui, chả bù với Trường, lúc nào cũng moi tiền để ăn chơi, đàn đúm, trác táng.

 Cuộc đời ai cũng có những khúc quành, dù đứng dưới góc độ nào, giai cấp nào. Từ cùng đinh, phu phen, đày tớ, đĩ điếm, ông chủ, đại gia, bí thư, chủ tịch, giám đốc, cục trưởng, thứ trưởng, thủ tướng, chủ tịch nước, tổng bí thư. Tất cả đều đóng một vở kịch, một lớp vỏ, cái thật nhất vẫn là con người ở phía trong họ. Đó là sự liêm sỉ. Khi không giai cấp, không chức tước, không địa vị, tất cả đều lột truồng ra, lúc đó, mới thấy cái tâm của họ có phải là con người không? Có khi cái tâm của ngài chủ tịch nước còn thua xa cái tâm của con đĩ đứng đường.

 Con người còn giữ được cái liêm sỉ của mình là điều tốt. Mà những điều tốt đó, đâu phải ngày một ngày hai, mà nó có từ huyết thống bẩm sinh, từ giáo dục gia đình lâu đời đấy chứ.

 Sự giả trá, lường lọc nhau nhan nhản trong xã hội, nhưng với Phục thì Hạnh Nhân tin.

 Phục nói:

 

- Để tối nay anh đưa em xuống chị Bắc, chị này là tay tổ chuyên làm hồ sơ lắp ghép đó em.”
- Dà, nếu có gia đình nào đi mà muốn ghép thêm con cái vào thì tiện nhất.”

- Chuyện này dễ thôi mà, em gái em mới mười hai, mười ba tuổi, có thể làm con gái một gia đình nào đó.”

- Anh biết tốn bao nhiêu không?”

- Không biết chắc, nhưng nghe nói cũng khoản bảy tám ngàn đô.”

- Bao nhiêu em cũng chạy cho em gái em đi được.”

 Hạnh Nhân quyết chí bỏ tiền ra cho em gái đi. Bây giờ người ta thường lấy vật chất ra khoe, như xế hộp đời mới, nhà mặt tiền, villa ở trung tâm thành phố. Về mặt quyền lực thì khoe là thân nhân của công an quận, tỉnh, thành phố, chủ tịch uỷ ban nhân dân, bí thư các cấp, gọi chung là lãnh đạo, như thời phong kiến, từ hoàng đế xuống thái sư, thượng thư, tổng đốc, quan phủ, quan huyện, chánh tổng, lý trưởng, hương chức. Tất cả là «nhà cầm quyền», là «lãnh đạo». Tất cả đều có quyền lực trong tay, hét ra bom nguyên tử, bom khinh khí, bom vi trùng, tiêu diệt hàng trăm, hàng triệu dân lành. Ngày xưa nói «quan là cha mẹ dân», ngày nay nói «lãnh đạo là đầy tớ của dân», hai câu có ý trái ngược nhau, nhưng thực chất là cùng một nghĩa. Đầy tớ ngày nay ngồi xế hộp máy lạnh, ở nhà villa, ăn cơm nhà hàng cao cấp, còn chủ là người dân, là khố rách áo ôm, chỉ lo đi tìm trong các đống rác, coi có còn gì để bươi móc, lượm lặt, rửa ráy, bán đi để kiếm chút tiềm còm mua chén cơm ăn. Cho nên ngôn ngữ chỉ là món hàng, chỉ có trong sách vở và trên cửa miệng.

 Ngày nay, chạy theo trào lưu đó, người ta còn khoe thêm là có cha, mẹ, vợ (chồng) con cái, anh chị em, định cư ở nước ngoài, như Mỹ, Anh, Pháp, Úc chẳng hạn...nếu không có thì cũng chưa ngon lành đâu nhe.

 Hạnh Nhân biết gia đình mình gốc gác nông dân, chẳng ai đi đến cấp sĩ quan trong chế độ cũ, nên nàng mặc cảm. Nàng muốn có một người thân ruột thịt bên Mỹ để khoe, như nàng đã từng khoe nhà lầu, xe hơi. Nghĩ vậy nên nàng suy tính, dù tốn bao nhiêu cũng lo cho đứa em gái ra đi, đó là một danh vọng.


 Buổi tối hôm đó, Phục nai nịt gọn gàng, áo thun màu xanh hiệu cá sấu, quần jean bạc màu, giày Adidas chính hiệu. Hạnh Nhân bận áo đầm đen, giày cao gót đen, nước hoa thơm lựng người, cả hai đèo nhau trên chiếc Dream 2 đến nhà Bắc.

 Bắc và Thản tiếp đón hai người ngoài phòng khách, trên cái sofa màu nâu sẫm. Thản bây giờ đã ở hẳn với Bắc, vừa là phụ tá, vừa là nài ngựa, vừa là tài xế chở ả đi công việc. Gương mặt Bắc hơn hớn thấy rõ.

 Bắc hỏi:

- Anh chị cần gì?”

 Phục nói mớm lời, nói để Bắc khỏi nghi ngờ anh là cớm:

- Thưa chị, tôi được chị Tiên Phước giới thiệu, cũng chỗ quen biết, đến nhờ chị có chỗ nào còn trống, người em tôi, cô Hạnh Nhân đây có đứa em gái, muốn làm hồ sơ ghép để đi Mỹ.”

 Bắc nghe đến tên Tiên Phước thì đã tin, không phải ả đã nhờ Tiên Phước kiếm mối cho nàng là gì.

 Bắc cố tạo nụ cười thật tươi để lấy cảm tình:

- À, có chị Tiên Phước giới thiệu thì được, cũng có mấy chỗ còn trống.”

 Rồi ả xoay qua hỏi Hạnh Nhân:

- Em chị mấy tuổi rồi?”

“Mười ba.”

- Vậy thì được, có một gia đình đang làm hồ sơ, có hai đứa con trai, đứa mười bảy, đứa mười lăm, em sẽ ghép em chị làm con gái út gia đình này, chị đồng ý không?”

- Đồng ý, miễn sao là em tôi qua được bên đó.”

 Hạnh Nhân hỏi thêm:

- Hình như tôi nghe nói, nếu ghép như thế này thì phải ở trong gia đình người ta mấy năm, phải không? Tôi sợ ở lâu em tôi quên tôi mất.”

 Bắc nhíu mày, rồi cười rộ lên:

- Ô, chị lo xa quá, qua đó thì đường ai nấy đi mà. Nếu chị có bà con thì gởi đứa em ở đó trọ học, còn không thì cứ cho đứa em sống với gia đình đó vài năm, đợi trưởng thành hãy tách ra cũng được.”

 Hạnh Nhân hỏi:

 

- Vậy trọn gói tốn hết bao nhiêu vậy chị?”

- Mười ngàn đô trọn gói, khi đăng ký vé máy bay phải chung đủ. Nhưng bây giờ chị cũng phải chung trước hai ngàn đô, để lo hồ sơ,

giấy tờ. Tất cả giấy tờ của em chị đều làm mới, không dính dáng gì đến giấy tờ cũ cả.”

- Sao tôi nghe nói có bảy, tám ngàn.”

- Không đâu chị ơi, trước đây một năm thì có giá đó, nhưng nay thì bị «động ổ» mấy vụ, tụi Mỹ phỏng vấn biết được tin làm ghép, nên họ sưu tra kỹ lắm, tụi tôi phải mua công an từ sở ngoại vụ đến bộ nội vụ mới chắc ăn.”

 Rồi Bắc kể lễ:

- Anh chị biết không, phải tay trong tay ngoài với công an ở bộ nội vụ, ở sở ngoại vụ nữa chớ, để biết đoàn phỏng vấn có những ai? ai khó? ai dễ? làm sao cho những hồ sơ này vào tay những đoàn phỏng vấn dễ thì mới qua lọt được, chứ lọt vào đoàn khó, họ nghi ngờ hỏi lung tung, trả lời sai là bể hết.”

 Hạnh Nhân suy nghĩ, cũng không có gì là mắc lắm, nếu tất cả lo từ đầu đến cuối.

- Tôi bằng lòng, nhưng chị cam kết với tôi là trót lọt nhé, khi em tôi có vé máy bay mới chung đủ, phải không?”

- Đúng như vậy, đến khi có vé máy bay mới chung đủ.”

- Được rồi.”

 Phục chỉ ngồi nghe, cũng như Thản, ngồi nghe, còn sắp xếp mọi chuyện là do hai người đàn bà.

 Khi chở Hạnh Nhân về, Hạnh Nhân hỏi Phục:

- Anh có tin chỗ này uy tín không?”

 Phục trả lời:

- Theo anh biết thì họ làm ăn lâu dài mà, không đến nổi nào đâu.”

 Buổi tối còn rất sớm, ra đến đường Điện Biên Phủ gió lộng lên mát cả người. Hạnh Nhân tự nhiên thấy thèm cái không khí ở một phòng khách sạn nào đó, có máy lạnh rất nhẹ, có chiếc giường nệm thật êm, và tấm thân Phục, tấm thân thơm mùi đàn ông hoang dại. Nàng rủ rê:

- Còn sớm, mình tìm chỗ nghỉ đi anh, xa anh lâu, em nhớ quá.”


 Phục biết là đã đến lúc phải «trả bài», phải làm bổn phận. Anh nói:

- Mình xuống khu Văn Thánh nhe em.”

 Tiếng Hạnh Nhân ngọt ngào phía sau:

- Đúng đó anh, nơi đó tình lắm.”

 

Chương 33

 

 Địa chỉ nhà của Bắc, Hạnh Nhân đi lại nhiều lần, và nhiều lần Hạnh Nhân mời Bắc tới nhà chơi, cốt để Bắc thấy nhà cửa cao rộng của nàng, sẽ phục nàng sát đất. Với lại, trong tình giao hảo đó, cũng có lợi là Hạnh Nhân sẽ theo dõi sát quá trình làm hồ sơ ghép đứa em nàng vào một gia đình sắp đi. Một công mà hai ba chuyện.

 Hôm đó, hai người rũ nhau đi ăn chè, chè Cung Đình Huế. Tên nghe thiệt kêu nhưng thật ra cũng chỉ là chè đậu xanh, đậu ván, đậu đỏ bình thường. Nhưng ăn chè Cung Đình tự dưng hai người thấy như mình đang là Công Tằng Tôn Nữ vậy. Hạnh Nhân thích ăn chè đậu ván, còn Bắc thì thích chè đậu xanh. Múc từng muổng nhỏ bỏ vào miệng, Bắc hỏi:

- Ông xã chị trông cũng phong độ quá hen.”

 Hạnh Nhân cười nhỏ nhẹ:

- Ông xã đâu mà ông xã, ông bồ đó.”

- Thế hả, em cứ tưởng là ông xã, trông ảnh đẹp trai quá. Còn ông xã chị đâu?”

- Cất ở nhà rồi, phải có hai chứ, một để thờ còn một đi chơi, làm cảnh.”

- Ngon hén, chị kiếm đâu hay vậy, em kiếm một ông mà ứ hơi.”

- Chàng hôm trước phải không?”

- Thì chàng hôm trước đó, làm ghép với em để cùng đi đó chị.”

- Thế à.”


 Hạnh Nhân thở ra, cuộc đời nhiều mặt quá, hôm cùng với Phục đến nhà Bắc, thấy anh chàng quê quê ngồi ở bàn, Hạnh Nhân cứ đinh ninh là chồng của Bắc. Không ngờ, cũng chỉ là lắp ghép mà thôi, như người thợ hồ lắp ghép những tấm gạch với nhau qua lớp xi măng, cho khớp vậy mà.

 Chuyện cứ trôi qua lỗ miệng hai người đàn bà.

 Một hôm Tiên Phước xuất hiện ở nhà Bắc. Nàng về quê với ông Tiến hai tuần, sẳn có Giấy Ra Trại nàng mua, đem vào cho Bắc. Hôm đó tình cờ Phục đến thăm, Tiên Phước nhờ Phục chở đi.

 Gặp Phục, Bắc trố mắt nhìn, Phục cứ tỉnh bơ như không, vì anh nghĩ đây là chỗ làm ăn, anh đến như là đem hàng đến giao, thế thôi. Nhưng người đàn bà thì quay quắt. Sau khi chuyện bán mua xong, Bắc dò hỏi Tiên Phước:

- Chàng ta là gì của chị vậy?”

- Kép đó.”

- Đẹp trai nhỉ.”

- Mới thoát thai từ phu xích lô.”

- Phu xích lô?”

- Ừ, ảnh đi cải tạo về, đạp xích lô, mới bỏ nghề mấy tháng nay, cũng sắp đi Mỹ rồi đấy.”

 Bắc nín khe chuyện Phục đã chở Hạnh Nhân đến đây một lần, và Hạnh Nhân cũng bày tỏ cho ả biết là Phục cũng là người tình của nàng. Sự thật vậy sao? nàng thấy ấm ức trong bụng muốn giải tỏa. Quyết định để hôm nào gặp Hạnh Nhân sẽ kể cho Hạnh Nhân nghe.

 Tiên Phước khoe thêm:

- Ảnh với mình ở cùng quê, học cùng trường, mình học sau ảnh mấy lớp, hồi đi học ảnh phong độ lắm, ảnh cũng thích mình từ hồi đó, nhưng hồi đó còn khờ khạo mà. Rồi tình cờ mấy mươi năm sau, mình đón xích lô, gặp lại ảnh, thế là tụi mình xáp lại nhau.”

- Ảnh có vợ con không?”

- Có chớ, nhưng điều đó đâu có quan trọng gì, mình cũng có chồng, có hôn thú, cũng làm giấy tờ đi Mỹ như Bắc vậy. Nhưng mình yêu ảnh, thì cứ yêu, sợ gì.”

- Vợ ảnh không ghen à?”

 

- Biết đâu mà ghen, với lại mình đâu có ý chiếm ảnh làm của riêng, nhớ nhau, rãnh, thì đến với nhau, đi chơi đây đó, cũng đủ lãng quên đời, còn bận thì thôi, không ràng buộc.”

 Bắc suy nghĩ, cũng hay, cuộc sống là như vậy. Mình cứ tưởng đời mình có nhiều chuyện đảo điên, không ngờ ngoài đời nhan nhản. Nhưng ả cũng phục Tiên Phước, yêu mà không ghen, không chiếm làm của riêng mình. Bắc thì không như vậy, nên lòng ả ấm ức. Trên đời này làm gì có những chữ như lương tâm, vị tha, nhân đạo, công bình, bác ái. Đó là một chữ mà không đời nào ả có trong bộ nhớ ả.

 Cái tấm tức đó khiến hôm sau, Bắc cố dàn cảnh để tìm gặp Hạnh Nhân. Hai người cũng dẫn ra chỗ chè Cung Đình Huế.

 Bắc khơi mào nói:

- Cái khai sinh của em chị, em đã làm xong, đem lên chị xem lại đây nè, coi ngon lành chưa!”

 Bắc mở xách tay lấy ra cái khai sinh bằng giấy màu hơi vàng vàng, như đã cũ, đưa cho Hạnh Nhân xem:

- Chị xem có nghệ thuật không này, màu giấy, con dấu, ủy viên hộ tịch ký, đúng y chang là giấy tờ cũ, có mắt thần nhìn vào cũng không làm sao phân biệt được.”

 Hạnh Nhân cầm cái giấy săm se trên tay, cũng phải công nhận kẻ làm giấy tờ giả đã công phu nghiên cứu hình thức giấy tờ một cách thiện nghệ. Hạnh Nhân trầm trồ:

- Giống lắm. Chị nhờ ai làm hay vậy?”

- Bí mật nghề nghiệp mà chị, nói vậy chứ đây là đường dây làm ăn của em, chị không biết đâu.”

 Rồi như thật bất ngờ và vô tình, Bắc nói:

- Vừa rồi em có gặp anh bồ của chị.”

- Ai vậy?”

- Anh Phục chứ ai.”

- Chị gặp hồi nào?”

- Thì tối hôm kia, ảnh chở chị Tiên Phước đến bán Giấy Ra Trại cho em.”

 Rồi Bắc nói giọng nhỏ lại:


- Em thấy anh Phục với chị Tiên Phước thân mật lắm, chị Phước khoe với em là anh Phục là bồ của chỉ nữa đó, chị à.”

 Hạnh Nhân nghe nóng rang cả mặt. Như có hàng ngàn mũi tên đâm thấu tim nàng. Từ lâu, nàng đã tin yêu Phục, đã dồn hết tình thương cho Phục, mà Phục đối xử với nàng vậy sao? Với Nguyệt, vợ Phục, nàng không có lòng ghen hờn nào, vì đây là vợ chính thức của anh, cũng như Trường đối với nàng vậy. Còn với một người đàn bà khác, tại sao anh lại làm thế, tại sao?

 Nàng hỏi lại, gương mặt đã tái đi vì giận:

- Tiên Phước nào vậy?”

- Tiên Phước vợ của thiếu tá Trực, cũng ở quê chị đó mà, hai người bỏ nhau lâu rồi, anh Trực có vợ khác rồi.”

 Hạnh Nhân chợt nhớ đến một Tiên Phước ở khung trời thị xã, ngày còn đi học:

- Thế thì em biết rồi, bây giờ cô ta làm gì ở đây?”

- Em nghe nói hình như mở quán bia ôm. Chỉ cũng làm ghép hôn thú đi Mỹ với ông nào đó ở ngoài quê.”

- Thế à.”

 Cơn giận ở đâu ùa xuống làm Hạnh Nhân trơ cứng người. Nàng giận Phục thì ít mà thù hận Tiên Phước thì nhiều. Có lẽ, mọi ngã đường, mọi ngóc ngách đều do con quỷ cái này thôi. Nàng cũng nghe phong phanh về cuộc đời của Tiên Phước, chồng đi cải tạo, ở nhà lấy người khác, có con riêng. Chồng về biết chuyện, hai vợ chồng bỏ nhau. Bây giờ còn giám mồi chài Phục nữa, thật là hết biết.

 Cơn giận cứ phừng phừng trong lòng Hạnh Nhân, nàng cương quyết phải trả thù, nhưng bắt đầu từ đâu thì nàng chưa quyết.

 Hạnh Nhân tức giận đến nỗi nàng không thể ngồi nhìn Bắc ăn ly chè ngon lành. Thấy Bắc ăn vừa xong, Hạnh Nhân hối thúc:

- Thôi, ăn xong trả tiền đi rồi mình về.”

- Sao về sớm vậy chị, ăn ly nữa đi chị.”

 Bắc biết Hạnh Nhân đang ghen, nàng cố làm ra vẻ như vô tư, vô tình, trước mọi chuyện:

- Ô, mọi chuyện có gì đâu mà phải suy nghĩ cho mệt lòng chị. Tình “sơ cua” mà, khi nào ông xã chị lăng nhăng chị hãy ghen.”

 Hạnh Nhân lặp lại:

- Thôi, trả tiền đi rồi về, nếu không em về trước đó.”

 Hai người xưng với nhau, chị chị, em em, nghe thân mật lắm, mà ai cũng muốn làm nhỏ hết, người này xưng em với người kia,

nghe ngọt xớt như đường, để chứng tỏ mình còn là một yểu điệu thục nữ lăm lắm.

 Mấy lần dẫn đi ăn chè, Hạnh Nhân đều trả tiền, chuyện nhỏ thôi, nhưng hôm nay nàng đang bực mình, đang ghen tức lồng lộn trong lòng, nên nàng phớt lờ chuyện trả tiền, để cho Bắc lo.

 Ra xe, trời nắng chói chan, nàng nói nhỏ với Bắc:

- Chị có gặp anh Phục hay Tiên Phước, nhớ điều tra dùm em, có tin tức gì mới cho em biết nhe.”

- Được rồi, mọi chuyện em sẽ điều tra tìm hiểu rồi báo cáo chị sau, chị yên tâm đi.”

 Hạnh Nhân phóng vút xe đi trong nỗi hậm hực của mình.

 Về đến nhà, nàng mãi suy nghĩ đến chuyện Bắc vừa kể. Chuyện đó có thật sao? Nàng sẽ theo dõi và điều tra sát nút chuyện này. Nàng quyết không thua ai, không nhường ai. Cuộc sống là một trường tranh đấu, nếu không biết giữ lấy những gì của mình, thì sẽ mất hết như chơi.

 

Chương 34

 

 Sáng mai là ngày phỏng vấn chính thức. Tối nay, Ngàn lo mọi hồ sơ thật chu đáo. Anh xếp hồ sơ theo thứ tự rồi xếp hình ảnh hồi anh còn là sĩ quan, để chứng minh với phái đoàn Mỹ anh là sĩ quan thứ thiệt. Hình ảnh hồi anh đi lính còn được mấy cái. Hình chụp chung với Nga, anh bận đồ sinh viên sĩ quan trông đẹp ra phết. Hình anh đeo lon sĩ quan, bận áo quần tác chiến, cổ áo có hai bông mai đen. Hình anh, Nga và hai con chụp ngày anh ở tù về trông hom hem, ốm nhách, như con khô mắm. Ngàn lại thừ ra nhìn ngắm và ngẫm nghĩ, một thời đã qua, xa quá.

 Khoảng chín giờ tối thì anh chị Ngạc đến thăm. Anh Ngạc là anh họ của Ngàn, cũng trong diện HO, nhưng chưa có giấy phỏng vấn, nên đến chơi, vừa thăm, vừa hỏi tin tức, chuẩn bị giấy tờ ra sao, cần những hình ảnh gì? Thật ra Ngàn cũng lớ ngớ, nhưng anh nghĩ, những giấy tờ, hình ảnh nào chứng minh mình là sĩ quan chế độ cũ, đã từng bị tập trung cải tạo trên ba năm. Và hình ảnh gia đình vợ con. Đó là những giấy tờ cần chứng minh với phái đoàn Mỹ là trưng ra. Anh trả lời anh chị Ngạc theo sự hiểu biết của mình.

 Anh Ngạc nói:

- Bây giờ nghe nói tụi Mỹ hỏi nhiều chuyện cắc cớ lắm, như muốn xác định là vợ chồng chính thức thì họ hỏi người vợ tối hôm qua gia đình ăn gì, nếu người vợ nói một đường, người chồng nói một nẽo thì sẽ bị bác ngay.”

 Ngàn trả lời:

- Thì đúng rồi, vợ chồng chung giường, chung mâm mà ông nói gà ba nói vịt sao được.”

 Chị Ngạc xen vào:

- Hồi trước đâu có những chuyện đó, tại mấy người làm giả nhiều quá nên nó nghi. Thế mà có nhiều gia đình ghép vẫn vẫn lọt qua phỏng vấn như thường. Còn mình cứ ỷ y là thật rồi không chú ý đến giấy tờ, chứ bọn giả nó biết nó giả nên chuẩn bị giấy tờ chu đáo lắm.”

 Ngàn nhắc nhở:

- Vậy nên anh chị có gì chứng minh mình thật thì cứ đem theo trình hết cho tụi Mỹ xem, như em đây này, có mấy tấm hình cũ em cũng đem theo hết. Mình thật vàng mà sợ chi lửa.”

 Anh Ngạc nói:

- Anh cũng chuẩn bị đầy đủ rồi, nhưng chưa qua ải phỏng vấn nên cũng lo. Thôi, mình ra ngoài đường kiếm cái gì ăn đi, cho vui. Vợ chồng anh mời cả nhà.”

 Ngàn thấy cũng nên ra ngồi quán một chút cho thoải mái, chứ ngồi nhà anh cứ mở ra, mở vô mấy cái giấy tờ nghe đau đầu quá.

 Ngàn nói vào trong:

- Nga ơi! Anh chị Ngạc mời ra quán ăn đây này, em và mấy con đi luôn.”

 Nga từ trong buồng nói ra:

- Dạ, em ra ngay bây giờ.”

 Con Thuý đang ủi đồ chuẩn bị cho ngày mai đi phỏng vấn. Thúy nói:

- Hai bác và ba má đi đi, con không nghe đói, với lại con chuẩn bị ủi đồ để ngày mai đi phỏng vấn sớm.”

 Con Đông cũng nói:

- Con cũng không đói, con phải soạn áo quần, con ở nhà nghe ba má.”

 Ngàn nói:

- Thôi được rồi, hai đứa ở nhà, ba má và hai bác đi ăn chút gì rồi về liền. Hai con nhớ ngủ để mai dậy sớm đi phỏng vấn nghe.”

- Dạ.”

 Cả bốn người cùng lên hai xe honda phóng đi.

 Khu nhà ở của Ngàn và Nga chẳng có quán xá nào có món ăn ra hồn. Nga lên tiếng:

- Ở đây chỉ có món bánh xèo là ăn được, mình đi ăn bánh xèo nghe anh chị.”

Anh Ngạc nói:

- Ừ, ăn bánh xèo đi.”

 Quán bánh xèo nằm trong một con hẻm nhỏ, đang đông khách nên len lỏi mãi, bốn người mới ngồi được vào cái bàn trống. Anh Ngạc kêu vào trong:

- Cho bốn bánh xèo đặc biệt đi bà chủ ơi.

 Người chủ nói vọng ra:”

- Rồi, đợi chút sẽ có ngay.”

 Ngàn ngồi ăn mà lòng anh nóng lòng muốn về nhà. Anh thấy cần về xem lại các giấy tờ, coi thử có chắc ăn không. Tính anh vẫn vậy. Nhớ các kỳ thi hồi còn đi học, anh ôn bài cả đêm cả ngày, cả những ngày cận kề thi mà anh vẫn còn thức suốt đêm để học. Ai cũng khuyên anh hãy nghỉ ngơi cho thanh thản tinh thần trước ngày thi, nhưng tính anh vẫn vậy, không đọc được chữ, cứ lo lắng thế nào, nghỉ thấy phí thời gian quá. Bây giờ cũng vậy, anh vẫn thấy lo lắng trước khi vào phỏng vấn, ngày ấy đã đến rồi, 11 giờ ngày mai.

 Ăn xong, Ngàn đứng dậy:

- Mình về thôi, tụi em xin phép về để chuẩn bị cho ngày mai anh chị nhé. Cám ơn anh chị nhiều.

 Anh Ngạc cũng đứng lên:

- Thôi cô chú về đi, tụi tôi cũng về đây, chúc cô chú may mắn nhe.”

 Chị Ngạc nói:

- Vào phỏng vấn có điều gì mới, chú về cho anh chị biết nghe.”

- Rồi, có kinh nghiệm gì mới, em về sẽ kể cho anh chị nghe.”

 Ngàn chở Nga về đến nhà cũng khoảng 10 giờ. Ngồi ăn như vậy mà cũng mất một tiếng đồng hồ. Đèn trong nhà còn sáng, anh mở cửa, Thúy còn ủi đồ.

 Nga nói: 

- Con ủi đồ xong lo đi nghỉ sớm đi, lo ngủ mai dậy sớm đi phỏng vấn nghe con.”

- Dạ, còn mấy cái đồ nữa thôi.”

 Ngàn hỏi nhìn quanh quất, thấy vắng bóng Đông nên hỏi:

- Con Đông đâu?”

 Tiếng Thúy:

 Ngàn vô buồng, không thấy Đông, Ngàn cứ nghĩ là con Đông ở đâu đó thôi.

 Khoảng một tiếng sau, cũng không thấy Đông đâu, Nga hỏi lại con Thúy:

- Chứ con ở nhà với Đông mà không thấy em Đông đâu hả?”

- Thì con lo ủi đồ, con mới thấy nó đây mà.”

 Tự nhiên Ngàn đâm lo, không biết Đông đi đâu mà bây giờ đã 11 giờ đêm rồi mà không có ở nhà, không biết con nhỏ này có ý liều lĩnh gì không?

 Con Đông mấy tuần nay Ngàn chú ý nó có nhiều điều đáng ngại, nhìn con hay thẩn thờ, suy nghĩ, như đang có toan tính gì trong đầu. Nhưng Đông đã đi sơ vấn với gia đình nên anh cũng an tâm. Tuy nhiên, tuổi trẻ nhiều lúc cũng bồng bột. Với mối tình của Đông đang có, anh thì không cấm đoán, nhưng anh cũng luôn khuyên răn con là nên ra đi, để được qua Mỹ, rồi có yêu thích ai thì về cưới. Đó là tâm ý của anh. Còn với Nga thì cấm tuyệt đối, không cho phép Đông được quen biết, yêu thương ai trong thời gian này. Phải ra đi là con đường duy nhất. Ngàn nghĩ, biết đâu thái độ cứng rắn quá của Nga khiến Đông thất vọng, nếu Đông có ý rồ dại, ngông cuồng, muốn ở lại với người tình, không muốn đi phỏng vấn thì sao?

 Đến 12 giờ đêm Đông vẫn chưa về, Ngàn và Nga lo lắng thật sự, kiểm soát lại đồ đạc thì áo quần của Đông vẫn còn nguyên, nhưng mà sao Đông vẫn biệt tăm. Nga xao xác lên, vừa than, vừa khóc:

- Thiệt là con trời đánh, sao bây giờ nó vẫn chưa về không biết.”

 Ngàn nói lên suy nghĩ của mình:

- Hay là con Đông nó bỏ trốn, không muốn đi phỏng vấn để ở lại với thằng kia.”

 Nga dãy nẫy lên:

- Trời ơi, con ơi là con ơi! nếu thế thì chết thật. Hay mình đi kiếm nó thử, con Thúy có biết thằng bồ nó ở đâu không?”

- Con không biết chỗ ở, nhưng có mấy chỗ nó hay đến.”

- Con cho số nhà để ba má đi tìm.”

 Nga khóc thật sự, nàng có vẻ quá thất vọng, Thúy nói số nhà, Ngàn chở Nga đi tìm.

 Buổi tối Sài Gòn về khuya xe cộ bắt đầu thưa thớt, đi qua mấy ngôi nhà mà Thúy cho địa chỉ, cửa đóng im ỉm. Chẳng lẽ cứ đi ngoài đường và nghe lời than khóc của Nga hoài, Ngàn đành lái xe về. Lúc này cũng đã hơn một giờ sáng. Bây giờ anh mới nghĩ chắc chắn là Đông đã bỏ trốn, để mai không đi phỏng vấn, quyết chí ở lại với mối tình của nó.

 Suốt đêm, Ngàn không ngủ, Nga cũng không ngủ, còn tỉ tê than khóc. Con Thúy cũng khóc vì bây giờ chỉ còn nó đi một mình. Ngàn khổ tâm vô cùng, nhưng đến nước này thì phải tính nước cờ khác. Với Ngàn, thì dù gì cũng phải đi phỏng vấn. Bỏ qua phỏng vấn là bỏ hết, với phái đoàn Mỹ đã quy định ngày giờ rồi thì không thể thay đổi, anh quyết định, dù gì anh phải đi.

 Cả một đêm thao thức làm mắt Ngàn quầng thâm, anh thấy mệt mỏi, nhưng ý chí phấn đấu đánh bật anh ra khỏi cơn tuyệt vọng. Anh nói ý nghĩ của mình với Nga, Nga nói phải đi tìm Đông về, nhưng Đông đã bỏ đi, bóng chim tăm cá thì biết đâu mà tìm. Anh an ủi dỗ dành:

- Mình cứ đi phỏng vấn đi em à, nếu mình bỏ phỏng vấn lúc này là coi như bỏ cuộc luôn đó em, chỉ sợ khi xuống phỏng vấn, phái đoàn hỏi hồ sơ bốn người sao còn có ba, thì mình không biết trả lời sao?”

 Nga bây giờ thất vọng quá, có lẽ những ngày gần đây Nga đã la rầy Đông quá mức khiến cô bé lo lắng, buồn bã, nên có ý muốn không đi, quyết định ở lại. Đông nhân dịp ba má vắng nhà, liền bỏ trốn

 

 Bốn giờ sáng, cả nhà ra xe, Ngàn đi một chiếc xe, còn con Thúy chở Nga trên một chiếc. Không ai nói với ai một lời. Trời vẫn còn tối mịt.


 Đi sớm thế mà đến sở ngoại vụ vẫn có người đã đứng bên ngoài rất đông. Cánh cửa còn đóng im ỉm. Ngàn thấy lòng mình buồn rười rượi. Cái gì mơ ước vẫn không thành, anh muốn các con

ra đi cho có tương lai, cho được học hành tử tế, mà Đông nhỏ dại quá, tuổi trẻ yêu cuồng sống vội.…

 Khoảng tám giờ, cửa Sở Ngoại Vụ mới mở, anh cùng đám người chờ đợi lũ lượt bước vào. Các nhân viên làm việc ở đây cũng từ từ tới.

 Nga mon men đến chỗ quày hướng dẫn. Nga hỏi người nhân viên:

- Thưa cô, gia đình tôi hôm nay đi phỏng vấn, mà tôi có đứa con gái đi Vũng Tàu chơi chưa về kịp, không biết lên phỏng vấn có bị từ chối không cô?”

 Người nhân viên trả lời:

- Chị phải về công an nơi chị cư trú làm một tờ giấy chứng nhận là cháu đi chơi về không kịp, để khi lên phỏng vấn trình với phái đoàn nói lý do vắng mặt.”

 Nghe lời giải thích của người nhân viên, Nga vội vã ra chỗ ghế đợi, nói với Ngàn:

- Anh về viết cái đơn lên công an phường, nhờ chứng lý do con Đông vắng mặt, cứ bảo là nó đi Vũng Tàu, xe hư về không kịp.”

 Ngàn nhìn đồng hồ, bây giờ đã tám giờ rưởi, chạy xe về đến nhà, viết đơn, rồi đem ra công an chứng, đến 11 giờ vào phỏng vấn, không biết có kịp không, nếu trễ thì hỏng hết. Nhưng anh phải đi.

 Ngàn nói với Nga:

- Anh đi đây, nếu có trễ chút đỉnh, em năn nỉ nói chờ anh nhé.”

 Đó là lời dặn vớt vác, chứ ai có quyền nói với phái đoàn Mỹ về sự trể nãi này.

 Anh tất tả bước ra bãi gởi xe, Nga dặn với theo:

- Anh nhớ mua cho công an túp thuốc ba số nhé, để họ ký cho lẹ.”



Chương 35
 

 

Ngàn ra bãi gởi xe, dắt chiếc xe Honda ra đường, rồ máy cho xe chạy. Đường sá lúc này là cao điểm. Buổi sáng, mọi người ai cũng ra đường để kiếm miếng ăn nên xe cộ đông nghịt. Anh phải dừng lại, len lách lên lề, rồi lái qua trái, qua phải, mồ hôi toát trên lưng, trên cổ, trên mặt dầm dề. Ngàn lấy tay vuốt mặt, rồi dấn ga cho xe chạy mau thêm. Xe chạy qua đường Pasteur, qua Lý Chính Thắng, qua Cách Mạng tháng 8. Con đường CMT8 chật hẹp, đông người, mà lượng xe cô lưu thông cũng quá tải nên xe cứ dồn cục lại. Anh thấy đôi tay mình run rẫy, mồ hôi chảy ròng ròng trên sống lưng. Anh quay quắt, hồi hộp, lo âu cực độ. Nếu trễ phỏng vấn thì làm sao đây? Đã ba năm ròng, từ ngày nộp đơn đến ngày hôm nay đúng là hơn ba năm. Chỉ hy vọng ở ngày này, giờ này, phút này đây thôi. Mà sao bây giờ anh đang kẹt xe trên đường, hàng hàng lớp lớp xe cộ chung quanh anh, anh làm sao thoát ra.

 Cũng may là khi đến đường Tô Hiến Thành, lượng xe có giãn ra một chút, nên anh cho xe quay lên hướng đường Tô Hiến Thành, rồi theo đường Bắc Hải chạy về nhà. Anh phải luay huay tìm giấy, rồi nguyệch ngoạc viết tờ đơn, rồi ra quày thuốc lá mua một túp thuốc lá ba số. Đã cực với bọn chính quyền nhiều lần nên anh cố chịu đựng.

 Anh dừng xe ở trụ sở công an phường, hớt hải cầm lá đơn đi vào. Ngàn gặp người công an khu vực, một tay cầm đơn, một tay cầm túp thuốc. Anh đưa túp thuốc trước để lấy lòng.

- Mua cho anh túp thuốc hút chơi.”

 Người công an cầm túp thuốc, miệng hỏi:

- Có chuyện gì đó anh Ngàn?”

- Thưa anh, gia đình tôi hôm nay lên Sở Ngoại Vụ để phỏng vấn, mà con nhỏ nhà tôi đi Vũng Tàu chơi chưa về kịp, nên làm đơn này nhờ công an ký để nói lý do vắng mặt của con bé, để phỏng vấn được suôn sẻ.”

 Người công an chép miệng:

- Chà, chà, khó dữ hen, rồi, đưa đơn đây tôi coi.”

 Ngàn đưa là đơn, lá đơn anh viết nguyệch ngoạc quá, trong cơn bấn loạn tinh thần anh không thể viết cho văn hay chữ tốt được. Hai tay vò đầu rồi bứt tóc, anh chợt nghĩ anh như thân phận người nông dân ngày xưa, đến nhà điền chủ xin thuê đất để làm ruộng, để cứu đói gia đình. Anh thấy mình thật nhỏ nhoi và tội nghiệp quá chừng.

 Người công an cầm túp thuốc bỏ vào hộc tủ, rồi mới đọc lá đơn.

 Xem qua xong, người công an nói:

- Thôi được, để tôi ký chuyển lên trên, nhưng anh phải đợi đồng chí phó công an về ký, mới đóng dấu được.”

 Nghe nói vậy, Ngàn lạnh toát mồ hôi, anh hỏi lại:

- Thưa anh, phó công an đi đâu ạ?”

- Ổng đi họp ở quận, chút nữa mới về.”

 Ngàn xem đồng hồ, rồi năn nỉ:

- Tôi 11 giờ phải vào phỏng vấn rồi, đợi phó công an về sợ trễ quá, anh làm ơn giúp dùm làm sao chữ ký có dấu đỏ là được.”

 Người công an khu vực vẫn cương quyết:

- Không được đâu, anh lại ghế ngồi đợi đi.”

 Ngàn ngồi trên ghế mà như ngồi trên đống lửa, anh nhấp nha nhấp nhỏm nhìn ra cổng, ai bận đồ công an lái xe vào là anh mừng thầm trong bụng, anh không biết mặt phó công an, nhưng tất cả công an đi vào, khi anh hỏi ra đều không phải phó công an. Anh đợi khoảng ba mươi phút, bây giờ đã mười giờ rưởi rồi, chỉ còn ba mươi phút thôi, anh thấy không thể chờ đợi được, nên anh đi tìm người công an khu vực.

- Anh làm ơn giúp tôi chứ không tôi trễ mất.”

 Người công an khu vực ngồi ở bàn làm việc, nói với anh:

- Tôi đã điện xuống quận rồi, phó công an đi họp rồi về nhà luôn. Thôi anh đem giấy này qua Ủy Ban Phường chứng đi, để tôi điện thoại qua nói trước cho.”

 Anh vội cầm lá đơn và lấy xe, chạy phóng qua Ủy ban Phường. Anh đem lá đơn vào trình cho thư ký, cô thư ký nói:

- Đơn này là gởi cho công an, phải là công an ký và đóng dấu chứ phường làm sao ký được.”

 Ngàn lại toát mồ hôi hột một lần nữa. Anh nói lý do và xuống giọng:

- Nhờ cô giúp cho, tôi biết ơn cô mà.”

 Nói xong, anh nhìn quanh quất, văn phòng ủy ban vắng người nên anh móc ví lấy năm trăm ngàn, nắm gọn trong bàn tay, rồi dúi vào tay cô thư ký, anh nói nhỏ:

- Nhờ cô giúp đỡ, tôi mang ơn cô.”

 Người thư ký cầm lấy tiền, cô sè sẹ bỏ vào hộc bàn rồi nói:

- Thôi được, để tôi ký thay và đóng mộc cho anh, anh chỉ cần cái mộc đỏ thôi, phải không?”

- Dạ phải.”

 Chỉ chưa đầy một phút là xong, anh cầm cái giấy đã có cái dấu đỏ và chạy ra xe. Anh hớt hải lái như bay, hướng Sở Ngoại Vụ mà chạy.

 Cũng may, lần này ít kẹt xe, dù vậy, anh tới sở ngoại vụ cũng đã hơn 11 giờ 30 phút, anh nhìn đồng hồ mà điếng người. Anh chật miệng than, chết cha, thôi trễ rồi!

 Anh gởi xe rồi vội vàng đi vào. Gặp Nga, anh hỏi:

- Họ kêu mình chưa em?”

 Nga thong thả nói:

- Hết buổi sáng mà chưa xong, họ hẹn buổi chiều mới đến lượt mình.”

 Ngàn thở phào, cũng may nhờ sự trễ nãi, rườm rà của thủ tục hành chánh, chứ không thì anh đã trễ.

 Anh nói với Nga:

- Thế mà anh chạy bở hơi tai, làm cái đơn như vầy mà mất cũng gần một triệu.”

Chương 36

 

 Hạnh Nhân lần tìm sự quan hệ giữa Phục và Tiên Phước. Nàng đã thực sự thấy hai người có sự quan hệ thân thiết. Đó là những lời kể của Tiên Phước khi nói chuyện với Bắc hay với những người bạn quen thân. Tiên Phước vốn chân thật nên hay nói về mối tình của mình, nói chuyện một cách vô tư, như một người đàn bà hay kể chuyện về chồng con, chuyện làm ăn, buôn bán. Nhưng khi Bắc học lại với Hạnh Nhân, lọt vào tai Hạnh Nhân thì nàng coi đó như những lời thách thức, trịch thượng, khoe mẽ, để làm nhục nàng.

 Bắc coi như là “công an chìm” của Hạnh Nhân, để dò la tin tức của Phục và Tiên Phước. Ả là một thứ “an-teng” thứ thiệt, mục đích cũng chỉ làm lợi cho ả và cũng là cách trả thù Tiên Phước. Chả là, Tiên Phước ngày trước là vợ Trực, Trực là anh Tầm, Tầm là bồ của Bắc. Tầm về ngỏ ý với gia đình muốn cưới Bắc làm vợ, gia đình đem ý kiến đó hỏi vợ chồng Trực, Tiên Phước chỉ nói với Trực một ý nhỏ là, “con gái tuổi dần dữ dằn lắm đấy, nên coi chừng!”. Ý đó, Trực nói lại với Tầm, Tầm cũng lờ mờ nhận thấy Bắc đảo điên đủ trò, nên hủy hôn. Sau vụ từ hôn của Tầm, Bắc điên tiết lên, lần mò tìm hỏi nguyên nhân, biết được Tiên Phước đã nói ra câu đó, ả đâm ra oán thù Tiên Phước. Mãi những năm sau này nữa, qua bao nhiêu tháng năm, ả trầy trật vì cuộc sống, ả cứ nghĩ là vì câu nói của Tiên Phước mà ả không lấy được Tầm, nên ả thù lắm. 

 Chuyện đời có những dây mơ rễ má liên hệ kỳ quặc, khiến những người muốn sống cho mình, một cuộc sống bình yên, không can dự đến ai, cũng không được. Như Tiên Phước, nếu có lỗi, nàng chỉ có lổi với Nguyệt thôi. Nhưng Nguyệt thì không biết gì.

 Chỉ có Bắc và Hạnh Nhân là âm mưu phục hận.

 Bắc len lỏi đến chỗ quán bia ôm của Tiên Phước để dò la tình hình. Buổi tối quán quán Bụi Hồng đầy đặc khách đàn ông đến đây “thư giản”. Quán tối mù, các cô gái tiếp khách tại mỗi bàn, có khi leo lên bàn nhảy múa, nhún nhẩy, cởi quần áo, chỉ còn lại chút vải nhỏ xíu che thân. Tiếng vỗ tay ầm ào nổi lên.

 Bắc vào hỏi một cô gái tiếp viên:

- Đây là quán của chị Tiên Phước hả?”

- Dạ.”

- Tôi muốn gặp chỉ chút.”

- Chị ngồi đợi đi, để em đi kêu, chỉ đang ở phòng trong.”

 Bắc ngồi trên một cái ghế gần bàn có cuộc biểu diễn vũ khỏa thân. Nhìn thấy người con gái biểu diễn đang mặc áo quần của bà Ave, cùng tiếng khen tặng của đám khách đàn ông trán hói, bụng phệ, nàng nghĩ, quán của Tiên Phước làm ăn cũng phát đạt dữ, như vậy tiền lời mỗi ngày có thể lên cả triệu đồng, Tiên Phước có cơ phất lắm. Ả chúa ghét những ai hơn ả, nhất là về công việc làm ăn, nên dù ả chơi thân với Hạnh Nhân, ả cũng có thâm ý sẽ hạ đo ván Hạnh Nhân ngày một ngày hai. Dĩ nhiên cái gì cũng đợi thời cơ, có thời cơ mới hạ độc thủ được.

 Tiên Phước từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Bắc, ngạc nhiên hỏi:

- Ủa, Bắc, ngọn gió nào đưa em đến đây vậy?”

 Bắc trả lời với nụ cười:

- Thì em đến thăm chị. Có công chuyện đi ngang qua đây, chợt nghĩ đến quán của chị, em ghé vào thăm chị thôi mà.”

- Vậy ra ngoài sân vườn mình nói chuyện, ở trong này ồn ào lắm.”

 Bắc dò ý:

- Quán chị cũng đắc dữ há?”

- Thì cũng có khách, có mấy cô chịu chơi nên khách cũng thích lắm.”

 Bắc nói theo:

- Đàn ông thì chỉ có mấy cô mới moi được tiền.”

- Đúng rồi, vào đây có nhiều ông già khú mà còn chịu chơi dữ lắm.”

 Hai người ra cái bàn ngoài sân, dưới một tàng cây rậm. 

 Tiên Phước hỏi:

- Em uống gì?”

 Bắc hỏi lại:

- Ở đây có đá chanh không chị?”

- Có chứ. Em uống đá chanh nhé.”

 Tiên Phước quay vào trong:

- Mấy đứa làm cho chị ly đá chanh.”

 Rồi nàng quay lại Bắc:

- Hồ sơ em đến đâu rồi?”

 Bắc thấy Tiên Phước hỏi mình đúng chuyện mình đang cần tìm hiểu, nên nàng trả lời:

- Em đã chạy ngoài Hà Nội, hồ sơ em đã có kết quả, chắc mấy tháng nữa là phỏng vấn thôi. Còn chị?”

- Chị cũng đã làm xong ở Nguyễn Du, bây giờ đợi lên Nguyễn Trãi chị mới kiếm đường “chạy”.”

 Bắc mời mọc:

- Chị muốn “chạy” không, em “chạy” cho, em có đường dây.”

 Câu nói này là cả một dụng ý, ả muốn được biết rõ hồ sơ của Tiên Phước, biết tất cả chi tiết trong đó. Tiên Phước khai trong hồ sơ tên gì, người chồng tên gì, các con tên gì, sinh quán, hộ khẩu thường trú, muốn biết điều này chỉ có nắm hồ sơ mới biết thôi. Ả phải nắm hồ sơ để báo cáo với Hạnh Nhân. Như vậy, ả dược nhiều cái lợi, vừa được điểm với Hạnh Nhân, vừa có thêm tiền cò bên Tiên Phước.

- “Chạy” tốn bao nhiêu vậy em?”

- Muốn mau thì cũng mười triệu.”

- Nhiều dữ vậy hả?”

- Thì chạy ở Hà Nội mà chị, ở đó, những công an gộc làm ăn với mình. Chắc chắn chị cũng đôn lên được mười HO.”

- Nghĩa là sao?

- Nếu chị làm dịch vụ bình thường trong thời điểm này sẽ ra HO 25 chẳng hạn, chị chạy ở đường dây này có thể chị được đôn lên HO 14, 15.…”

 Bắc gợi ý thêm:

- Những hồ sơ ghép như mình đây, thì nên “chạy” chị à. Có kết quả sớm cho chắc ăn, chứ mấy ông này biết đâu mà mò, lúc thế này, lúc thế khác.”

 Tiên Phước cũng nghĩ thế, nhưng nàng nghĩ đến số tiền mười triệu quá lớn. Thật ra, nhìn bên ngoài cung cách làm ăn của nàng thấy khấm khá vậy, nhưng sự thực, nàng chỉ lấy lời một ít, số còn lại chia chác cho các cô gái ngồi bàn, nàng không thể ăn chặn hết của đám gái, nên mấy cô rất quý nàng... Bây giờ kiếm mười triệu cũng gay go lắm đây, nhưng khi đã quyết chí ra đi, thì nên đi sớm là tốt. Nàng nói với Bắc, giọng không quả quyết lắm để xem ý Bắc ra sao:

- Để chị coi lại nhe, khi nào có tiền chị sẽ trả lời em.”

 Bắc không muốn để vuột con mồi, ả nói đãi bôi như ả giúp đỡ Tiên Phước lắm vậy:

- Nếu chị muốn “chạy” thì em có thể nói họ bớt xuống chút đỉnh. Em đến đây mục đích là thăm chị thôi, khi nào chị quyết định thì chị xuống em nhe.”

 Nghe Bắc nói thế, Tiên Phước liền xuống cơ:

- Ừ, chị sẽ gặp em, khoảng sáu triệu thì chị có thể có bây giờ, còn lại chị xoay xở sau, được không?”

- Để em coi lại.”

 Bắc uống một ngụm nước chanh rồi nàng xin cáo từ ra về. Trước khi lên xe, ả nói:

- Thôi được, chị cứ xuống em, có bấy nhiêu cũng được, còn lại sau khi có kết quả chị giao luôn, em bao cho chị mà.”

 Bắc rồ ga chạy xe đi, Tiên Phước thấy lòng mình rạng rỡ thêm lên, hứng khởi thêm lên. Đây là canh bài cuối cùng của đời nàng. Thoát khỏi xứ sở này nàng sẽ dựng lại đời, một cuộc đời mới.

 Bắc không ngờ hôm nay chỉ là bước đầu, mà ả đã thành công. Ve vản được Tiên Phước nhờ ả “chạy” hồ sơ để đôn HO. Ả thoả mãn lắm. Ả sẽ bước hàng đôi, một bên là Hạnh Nhân, một bên là Tiên Phước, bên nào ả cũng ngọt ngào, vỗ về, chị chị, em em, nhưng ả sẽ đá cú hồi mã thương, sẽ dùng ngọn cước đá ngược vào

mặt hai người, nhất là Tiên Phước, người đàn bà đã từng phá cuộc hôn nhân đầu đời của ả.

 

 

Trần Yên Hòa

(còn tiếp)


Le Ra Mat Thi Tap-TAT CAN DOI SONG


_____________________________________________________





Trang Quảng Cáo



kmd-content

Xin liên lạc:

Broker An Nguyễn DRE 00847066. Tel: 714-636-2299

Quý đồng hương cần mua nhà, bán nhà, chung cư, shopping center, chăm sóc nhà cửa (Property Manager)

Quý chủ nhà gặp khó khăn, mượn tiền hoặc đầu tư sinh lợi. Xin mời đến với Ana Real Estate.

Quý vị có bằng địa ốc tiểu bang California, mời về cộng tác với Ana Real Estate, nếu có kinh nghiệm càng tốt. Nếu không sẽ được huấn luyện một cách cẩn thận để trở thành chuyên viên địa ốc chuyên nghiệp.

Quý đồng hương muốn thành công hơn trong cuộc sống, muốn biết cách trang trí nhà cửa hợp với hướng và tuổi của mình. Xin mời đọc bộ 3 quyển sách phong thủy của tác giả Nguyễn Phúc Vĩnh Tung, đã được tái bản nhiều lần trong 10 năm qua. Sách có bán tại Ana Real Estate: Phong Thủy và Cuộc Sống Hôm Nay, Phong Thủy- Bí Quyết Để Thành Công, Cẩm Nang Phong Thủy áp dụng cho nhà ở và cơ sở thương mại.

Quý đồng hương muốn biết những chiến tích lẫy lừng của QLVNCH, xin mời đôc bút ký chiến trường Chinh Chiến Điêu Linh của Kiều Mỹ Duyên. Sách có bán tại văn phòng Ana Real Estate. Giá $20 + $5 shipping trong nước, ngoài nước $10. Cựu quân nhân và những người yêu lính sẽ có một giá rất đặc biệt.


Quí vị ở các tiểu bang xa

Quí vị H.O. sẽ hay đã nghỉ hưu

Muốn về sống ở Nam Calif. Nắng Ấm (Little Sai Gon, Orange County)

Muốn mua một căn nhà vừa ý, hợp với túi tiền


Xin liên lạc:

Ana Real Estate

Ana Funding, Inc.


Kiều Mỹ Duyên

(714) 636-2299

kieumyduyen1@yahoo.com

Sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý




*




blank



blank


blank


11031 Acacia Parway

Garden Grove Civic Center

Garden Grove, CA 92840




Chuyên mọi dịch vụ về Răng


Người Lớn, Trẻ Em

B
ền, Rẻ, Đẹp

Uy Tín


Liên lạc lấy hẹn
:

D.D.S Ho
àng Anh

(714) 724-5699

Cindy Tr
ần

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)


 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Sáu 201612:00 SA(Xem: 10924)
Đẹp ngẩn ngơ cái nắng Tam Kỳ. Nhuộm vàng phố nhỏ chút tình si. Rợp bóng con đường hoa bò cạp. Ngày xưa qua đó tuổi xuân thì. Hoa nở lung linh màu nắng mới. Em có về trên phố nắng trưa. Ngày đi mang cả mùa hạ nhớ. Rơi đầy trong gió sắc hương
06 Tháng Sáu 201612:00 SA(Xem: 11721)
Với tôi, đó là thước đo hay, chỉ dấu rõ nét nhất của một tài năng văn xuôi. Và, với “Sấp Ngửa” (phần truyện ngắn), Trần Yên Hòa xứng đáng được nhìn như thế.
02 Tháng Sáu 201612:00 SA(Xem: 7855)
Sấp Ngửa, tác phẩm mới nhất của Trần Yên Hòa ra mắt tháng 5 năm nay (2016), sau khi vừa tái bản truyện dài Mẫu Hệ, như là một kết hợp vừa tân truyện vừa vẽ lại chân dung một số bạn văn đa phần người cùng quê anh. Sách dày hơn 350 trang, khổ lớn, trình bày in ấn đẹp, trang nhã, phát hành song hành trên amazo
27 Tháng Năm 201612:00 SA(Xem: 6525)
Vẫn giọng thơ Hoàng Lộc cách đây năm mươi năm, vẫn văn phong, ngôn ngữ ngời ngời, lồng lộng mà chỉ Hoàng Lộc mới có. Đến bây giờ anh đã trên bảy mươi, một chuổi tháng năm dài với thơ không mỏi mệt
26 Tháng Năm 201612:00 SA(Xem: 10766)
Gã nối kết những tay em với danh từ rất kêu, rất nghĩa hiệp. Những điều mà ai cũng cố tìm ở nơi lưu lạc, nơi xứ sở lưu vong này một chữ tình. Phải, đúng vậy chớ, là chúng ta mất hết chỉ còn có nhau