DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,821,764

Đi Mỹ - Trần Yên Hòa (tiếp theo và hết)

04 Tháng Năm 201312:00 SA(Xem: 3774)
Đi Mỹ - Trần Yên Hòa (tiếp theo và hết)


Đi Mỹ



blank

Bây giờ riêng đối diện tôi
Còn hai con mắt khóc người một con

Bùi Giáng



Mở



"Ngày ấy" với "Hôm Nay" đã lâu lắm rồi. Ngày ấy là những ngày, những tháng, những năm, của thế kỷ trước. Nói thì lâu lắc lắm vậy, nhưng thật ra, cũng chỉ mười chín, hai mươi năm thôi. Hôm Nay, mỗi khi nhớ lại quảng thời gian đó, tôi vẫn thấy lòng mình có một nỗi chua xót, đắng cay, bàng hoàng, xúc động.
Chuyện dài “Đi Mỹ” thì có trăm hình vạn trạng. Mỗi người, mỗi gia đình có một hoàn cảnh riêng.
Ở đây, tôi chỉ ghi lại một vài chuyện nhỏ trong muôn hình vạn trạng kia thôi.
Dĩ nhiên là hư cấu

T
rần Yên Hòa


Chương 37


blank

 

  

 

 Một giờ chiều. Sau khi nghỉ trưa, Sở Ngoại Vụ tiếp tục làm việc. Danh sách gia đình Ngàn được kêu vô đầu tiên. Hôm nay có 5 phái đoàn Mỹ phỏng vấn.

 Danh sách từng hộ được kêu lên từng phòng, từ phòng số 1 đến phòng số 5. Theo tin hành lang, người ta truyền miệng nhau, phòng số 1 đến phòng số 4 là phòng dễ, những hồ sơ phái đoàn Mỹ đã xem qua, không có vấn đề. Còn phòng số 5, do một bà người Mỹ da đen phỏng vấn. Bà này là trưởng đoàn, bà khó lắm. Những hồ sơ có vấn đề, có nghi vấn, thì bà “quay” dữ lắm, nên gia đình nào vào phòng bà, dễ bị lọt sổ, bị từ chối như chơi.

 Niềm lo âu của Ngàn cũng dịu xuống khi anh được kêu lên phòng số ba.

 Ngàn cùng Nga và Thúy ngồi trên hàng ghế phía trước phòng đợi.

 Những gia đình khác cũng vậy, gia đình phỏng vấn ở phòng nào thì ngồi đợi trên hàng ghế trước phòng đó.

 Ngàn cầm trong tay cái đơn mà chính quyền địa phương đã ký, chứng nhận sự vắng mặt của Đông, với con dấu đỏ, nhưng anh cũng vẫn hồi hộp. Nếu vì lý do vắng mặt này mà khiến cả gia đình anh bị loại, chắc anh sẽ đau khổ vô cùng. Nhưng anh cũng cố làm vẽ bình tỉnh nói với Nga và Thúy: 

- Bình tỉnh nghe em, chắc chẳng có gì đâu, mình vào phòng này chắc là dễ.”

 Nga cũng lo:

- Sao em nghe hồi hộp quá.”

 Thúy cũng xen vào:

- Con cũng hồi hộp quá ba.”

 Anh nói để chứng tỏ mình bình tỉnh:

- Có gì đâu mà hồi hộp.”

 Độ khoảng 10 phút sau, cánh cửa phòng mở, một người nhân viên bước ra gọi:

- Gia đình ông Trần Văn Ngàn, mời vào.”

 Bước vào căn phòng phỏng vấn. Một người đàn ông Mỹ ngồi giữa, một người thư ký cũng người Mỹ ngồi bên, một cô gái Việt Nam làm thông dịch viên.

 Ngàn cầm cái đơn đưa cô thông dịch và nói liền:

- Thưa cô, tôi có đứa con gái đi Vũng Tàu chưa về kịp, có giấy này xác minh, xin cô nói dùm với phái đoàn.”

 Cô thông dịch cầm lá đơn xem qua, rồi đưa lại Ngàn:

- Ông giữ đi, không cần đâu.”

 Người thư ký nói bằng tiếng Mỹ, người thông dịch, dịch lại cho cả gia đình cùng nghe:

- Mời cả gia đình đứng lên, đưa tay tuyên thệ sẽ nói sự thật.”

 Cả ba người đứng lên làm theo người thông dịch hướng dẫn. Xong, cả ba ngồi xuống.

 Người Mỹ phỏng vấn hỏi một câu, người thông dịch, dịch lại, rồi Ngàn trả lời, toàn những câu dễ như là anh cải tạo mấy năm, chức vụ gì, cấp bậc gì, một vài câu hỏi Nga, một vài câu hỏi Thúy. Xong, một lúc sau, người thông dịch nói: “Gia đình ông bà đã được chấp thuận, xin ông ký vào biên bản. Xin Chúc mừng.””

 Ngàn thở phào nhẹ nhỏm, thế là đã đậu, cá đã vượt vũ môn.

 Không đầy 5 phút. Cả gia đình đứng dậy đi ra.

 Ra khỏi cửa, Ngàn nói với Nga:

- Thế mà hồi sáng chạy làm cái giấy mệt ứ hơi, mất cả triệu bạc, mà ở đây không cần, tiếc tiền quá.”

 Nga nói tỉnh bơ:

- Thôi mà anh, mình làm phòng hờ cũng được mà.” 

 Xuống tầng dưới, nhận cái giấy hẹn chích ngừa, ngày đi khám sức khoẻ, rồi cả ba ra xe.

 Những háo hức vui mừng mấy phút trước cũng qua đi, bây giờ anh nghe lòng mình buồn vời vợi. Vắng bóng Đông, Đông ở lại không đi, tự nhiên Ngàn thấy như mất mát một cái gì, lúc nào niềm vui của anh cũng không trọn vẹn.

 Nga đi xe cùng với Thúy, nàng đang lấy khăn lau nước mắt, có lẽ nàng tức giận Đông cũng như thương Đông, đã bỏ mất một cơ hội.

 Những ngày tiếp theo là những ngày không vui với gia đình Ngàn. Nga thì lúc nào cũng buồn, luôn luôn kêu khổ. Còn con Thúy thì khóc vì chị em không được đi chung với nhau. Ngàn cũng không vui được chút nào nhưng anh cố gắng gượng. Dù gì cũng phải làm những bước tiếp theo.

 Quan trọng nhất của việc khám sức khoẻ là khám phổi, chụp hình phổi. Nếu thấy phổi có vết tích, triệu chứng của bịnh lao là sẽ được cho đi thử đàm và uống thuốc trị lao. Thời gian trị lao phải sáu tháng, bịnh nhân phải đến bịnh viện Ba Mươi Tháng Tư để uống thuốc, trước mặt y tá. Sự việc này vừa mất thời gian, vừa chậm ra đi ít nhất là sáu tháng.

 Sau hai ngày chầu chực mới được khám sức khoẻ. Qua mỗi giai đoạn, Ngàn thấy có chiều hướng tốt. Phim phổi không có vấn đề gì, cả Nga cả Thúy cũng vậy.

 Nghe và biết vậy, nhưng chưa có kết quả chính thức nên Ngàn cũng lo. Trong lúc đó, qua tin tức truyền miệng, ngươi ta thầm thì to nhỏ với nhau, là hãy tìm tới bác sĩ Thạnh, chủ nhiệm khoa phổi của bệnh viện Ba Mươi Tháng Tư, hiện cư trú tại đường Nguyễn Hoàng, để lo lót, chạy chọt. Tất cả phim phổi đều qua tay bác sĩ Thạnh xem và quyết định tốt, xấu, nên nhiều người đổ xô đến nhà ông nhờ vã.

 Ngàn biết, lịch trình xét nghiệm phim phổi, tốt, xấu, đều phải qua các bác sĩ Mỹ ở Thái Lan, nhưng ở Việt Nam nhận định tốt, là cũng đi được hai phần ba đoạn đường.

 Ngàn nghe lời mách là phải chạy ở bác sĩ Thạnh mới chắc ăn, anh nghĩ, còn một giai đoạn cuối chẳng lẽ bỏ qua, nên anh tìm lên

đường Nguyễn Tri Phương, nơi bán trái cây ngon nhất nước, mua loại táo tốt, loại táo Trung Quốc, trên năm mươi ngàn một ký, anh mua khoảng 4 kg, tìm đến nhà biếu bác sĩ Thạnh.

 Căn nhà ở đường Nguyễn Hoàng, cũng là phòng mạch của bác sĩ Thạnh, mở cửa từ 4 giờ chiều, mà 3 giờ khách ra vào đã tấp nập. Khách, phần đông là những gia đình HO đem hình chụp phổi đến nhờ bác sĩ xem qua, để biết có bị gì không? Chỉ xem qua hình phim phổi thôi, mà bác sĩ Thạnh cũng lấy tiền công năm chục ngàn đồng, còn quà cáp thì tùy hỷ. Dĩ nhiên ai cũng muốn bác sĩ lưu ý giúp đỡ mình, nên thường ngoài khoản tiền khám bịnh, quà cáp biếu xén rất nhiều.

 Ngàn chạy xe tìm con đường nhà Bác sĩ Thạnh. Món quà anh để trước giỏ xe. Món quà, tuy là trái cây, nhưng cũng ngốn hết của anh trên hai trăm ngàn. Anh thầm nghĩ, từ trước đến giờ, gia đình anh chưa bao giờ dám ăn loại trái cây đắc tiền như thế này. Anh bước vào phòng và theo thứ tự, ngồi vào ghế đợi.

 Một người đàn ông đến gần anh, anh kịp nhận ra là ông Vũ. Ủa! Sao ông Vũ có mặt ở đây. Ông Vũ là cảnh sát trưởng ở thị xã quê anh, ông đã từng chống cộng quyết liệt trước năm bảy lăm. Nói đúng nghĩa hơn, ông là một người có thâm thù với cộng sản, nhưng cũng là một tay kiệt liệt hãm hại nhiều gia đình quốc gia khác lập trường chính trị với ông. Ông đã bị tù cải tạo đâu mấy năm, nhưng sao bây giờ ông làm gì ở đây? Ngàn im lặng, cố không nhìn ra người quen, để coi ông Vũ làm trò gì. Ông Vũ đến bên anh nói thầm:

- Anh đến bác sĩ nhờ coi phim phổi phải không? Nếu anh muốn chắc ăn, để bác sĩ coi riêng, hay phổi có vấn đề, có thể đổi phim tốt cho anh và những người trong gia đình, tôi có cách nói riêng với bác sĩ cho.”

 Chỉ nói ra câu nói đó, anh biết ông này là tay “cò mồi” làm ăn của bác sĩ Thạnh. Anh hỏi lại:

- Nếu muốn coi riêng và giúp cho phim tốt, thì làm sao anh?”.

- Chỉ tốn một triệu thôi, là bác sĩ sẽ lo từ a đến z.”

- Nghĩa là mọi chuyện.”

- Đúng, mọi chuyện.”

 Thật ra, trong những lúc như thế này, Ngàn cũng yếu lòng, muốn cho gia đình anh đều qua khâu sức khoẻ, nhưng anh nghĩ lại, gia đình anh trước đây đã đi đến bệnh viện Bình Dân khám rồi, bác sĩ ở đó đã xác nhận là phổi ai cũng tốt. Tại sao phải tốn tiền vô ích vậy?

 Ngàn ngần ngừ nói với ông Vũ:

- Gia đình tôi đã chụp hình phổi tại bệnh viện Bình Dân, bác sĩ nói hình phổi tốt. Hôm nay tôi đến nhờ bác sĩ Thạnh coi thử hình phổi chụp vừa qua có tốt không thôi. Nếu có gì tôi sẽ nhờ anh.”

 Ông Vũ rủ rê:

- Anh nhớ đó nghe, khi phim phổi có gì không ổn, nhớ nói với tôi.”

- Rồi.”

 Ông Vũ dặn dò một vài điều nữa rồi đến với những người khác. Ngàn cảm thấy chán cho cảnh đời. Trước đây, ông Vũ là cảnh sát trưởng thị xã, đã hét ra lửa một thời, mà nay đi làm “cò mồi” kiếm ăn cho một bác sĩ Việt cộng.

 Đến giờ bác sĩ làm việc, một cái bàn có tấm màn ri đô kéo ngang, người y tá kêu người nào thì người đó vào, ai cũng cầm trên tay mấy tấm phim phổi. Bác sĩ Thạnh cầm lấy, săm soi qua lại chưa đầy một phút, rồi ông nói, tốt, tốt. Người nào nếu muốn bác sĩ chú ý riêng thì đóng thêm một trăm ngàn đồng. Bác sĩ Thạnh ghi số hồ sơ hình phim là xong. Mỗi người ông tiếp độ khoảng ba phút.

 Đến lượt Ngàn, cầm xấp phim của anh, Nga và Thúy trên tay, bước vào. Bác sĩ Thạnh hỏi:

- Anh cần coi phim phải không?”

- Dạ.”

 Ngàn đưa ba tấm phim, bác sĩ nhìn ngắm, rồi đưa lại cho anh. Miệng nói:

- Tốt, tốt.”

 Anh để bịch trái cây trên bàn, nói lí nhí trong miệng:

- Có chút quà biếu bác sĩ dùng.”

 Nhìn bịch trái cây, bác sĩ như đoán giá trị của nó.

 Rồi ông mĩm cười, hỏi lại anh:

- Hồ sơ anh số mấy?”

 Ngàn nói với bác sĩ Thạnh số hồ sơ, ông ghi trên một tấm giấy nhỏ. Ông có nhiều tấm giấy nhỏ như vậy, tấm giấy nào cũng ghi chi chit số hồ sơ, không biết ông có nhớ số hồ sơ của ai ra ai không?

- Xong rồi.”

 Bác sĩ nói.

 Ngàn đứng dậy đi ra. Bên ngoài số người đến khám thêm khá đông, đứng ngồi la liệt. Mỗi người năm chục ngàn, chưa đầy ba phút. Một ngày khoảng hai trăm người, bác sĩ Thạnh hốt bạc. Đó chỉ nói đến việc coi phim phổi. Còn những dịch vụ khác chưa nói đến.

 Ngàn về nhà khoe với Nga:

- Bác sĩ nói phim phổi gia đình mình tốt hết.”

 Nga và Thúy mừng ra mặt.

 Cả gia đình Ngàn yên tâm, đợi đến ngày ghi danh chuyến bay.


Chương 38


 Tiên Phước đánh canh bạc chót. Nàng đem hồ sơ của mình nhờ Bắc “chạy” để đôn HO, với giá chín triệu đồng.

 Bắc nhờ đàn em đi Hà Nội “chạy” với giá sáu triệu, ả ở nhà mà ăn hớt 3 triệu, ngon ơ, lại còn nói giọng nhân nghĩa, với chị em bớt cho một triệu đó nghe, lại được đọc và biết tất cả hồ sơ của Tiên Phước.

 Tiên Phước đã lọt vào ổ phục kích của Bắc và Hạnh Nhân mà nàng không biết, nàng như con cừu non nghe lời dụ khị của hai con cáo già.

 Hạnh Nhân ghen lồng ghen lộn lên, vì Bắc, ngoài những điều nghe Tiên Phước nói, ả còn “thêm mắm dặm muối” biết bao điều, cho cuộc tình của Phục và Tiên Phước hấp dẫn hơn lên, cho Hạnh Nhân và Tiên Phước trở thành hai đối thủ không đội trời chung trong cuộc tình với Phục.

 Hạnh Nhân giận run người, nàng quyết chí trả thù.

 Buổi sáng dậy sớm, trang điểm cho thật quyến rũ, đánh mắt xanh, thoa son môi hồng lợt, cặp đồ xoa màu trắng sữa, trông nàng hấp dẫn. Nàng muốn Phục phải nhìn nàng bằng con mắt thèm muốn, khi trả thù, nàng muốn Phục rơi vào hai cái hố, một là thèm muốn nàng mà không được, hai là phải trả lại tất cả tiền bạc cho nàng gấp. Để Phục hết đường cựa quậy, cho “thằng chả” một bài học để đời.

 Trời vẫn còn sớm nhưng lòng Hạnh Nhân nóng như lửa đốt, nàng muốn ăn tươi nuốt sống Phục, phải làm Phục lao đao, tả tơi hoa lá.

 Nàng quyết định chạy xe lên quán cà phê Phượng Yêu của Phục.

 Hạnh Nhân đậu xe và đến ngồi vào chỗ bàn thường ngồi, nói với cô tiếp viên mặc áo dài màu ngọc thạch:

- Cho tôi ly cam vắt.”

 Nàng nhìn vào quán, không có xe của Phục, Phục vẫn chưa lên quán, không biết anh ta đã làm gì trong những ngày này, chắc là đi chơi với “con đĩ chó”.

 Khi người tiếp viên đem ly cam vắt ra để trên bàn, Hạnh Nhân cố nở một nụ cười:

- Anh Phục chưa lên quán hả em?”

 Cô tiếp viên biết là Hạnh Nhân đến tìm Phục, nên cô bao che:

- Anh Phục đi khám sức khoẻ để lo chuyện xuất cảnh, nên có ngày lên, có ngày không. Quán ảnh nhờ tụi em lo. Hôm nay ảnh có lên không, em không biết.”

 Hạnh Nhân không gặp Phục cả tuần nay. Nàng biết Phục đã qua cuộc phỏng vấn, anh đang lu bu với chuyện khám sức khoẻ, nhưng nàng cũng đã tức lồng lộn lên vì Bắc đỗ dầu vô lửa, nói toàn những chuyện trêu ngươi. Nàng cảm thấy mình bị chơi trò “vắt chanh bỏ vỏ” nên nàng phải ra tay trước.

 Đến khoảng mười giờ, Phục mới lò dò lên quán.

 Phục an tâm, vui vẻ, hồn nhiên, vì mọi chuẩn bị cho cuộc ra đi tạm ổn. Phỏng vấn đậu, sức khoẻ cả gia đình có chiều hướng tốt, phim phổi không có dấu vết mờ. Cho nên anh yên tâm, lên quán cà phê để tiếp tục điều hành công việc.

 Phục chạy xe vào sân quán, thấy Hạnh Nhân đang ngồi ở ghế, đang đọc tờ báo Phụ Nữ. Phục vồn vã hỏi:

- Hạnh Nhân, em đến tìm anh sớm vậy? Có chuyện gì không em?”

 Hạnh Nhân không cười nhưng nàng cũng cố tỏ ra vẽ thản nhiên:

- Thì có chuyện nên đến tìm anh.”

- Có chuyện gì vậy?”

- Có chứ, đến để hỏi tội anh.”

 Phục cứ tưởng là Hạnh Nhân nói đùa, những ngày qua, thật ra Phục cũng lu bu quá mức, nỗi lo lắng dồn hết cho cuộc phỏng vấn đã làm tâm trí anh căng thẳng. Chuyện nghĩ bình thường mà thật ra không bình thường chút nào, là nếu phỏng vấn mà bị phái đoàn Mỹ từ chối, thì mọi cố gắng để đổi đời, để xa lìa hẳn cái chế độ mà mình căm thù cũng không được. Mà ở lại, thì mọi chuyện sẽ trở lại từ đầu, sẽ từ cu li đến cu li.

 Những cái anh có bây giờ đều là vay mượn, chiếc xe Honda, cái quán cà phê, là vốn liếng của Hạnh Nhân, cho nên anh lo lắng là phải. Mà chuyện đậu, rớt phỏng vấn cũng là chuyện dễ như chơi. Lớ quớ, run rẫy vì lo sợ, trả lời trật duột, làm cho người Mỹ phỏng vấn nghi ngờ, là sẽ bị đánh rớt ngay. Hay là trong giấy tờ, có thiếu sót sai lầm chỗ nào đó mà phái đoàn Mỹ nghĩ đó là giấy tờ giả, cũng sẽ bị đánh rớt. Cho nên chuyện rớt, đậu, cũng dễ dàng, cũng chầm chày may rủi, nên ai cũng phải lo.

 Bây giờ, thời gian chờ đợi, lo âu, gay cấn đã qua, anh trở lại với công việc thường nhật, thì gặp Hạnh Nhân quyết ăn thua đủ chuyện tình anh đã san sẽ với người khác.

 Thật là phức tạp và mõi mệt. Nhưng Phục cũng cố thản nhiên:

- Hỏi tội gì vậy em? Anh xin lổi đã không quan tâm em được chu đáo trong thời gian gần đây. Hôm nay thì khoẻ rồi.”

 Rồi anh kê miệng nói nhỏ cho một mình Hạnh Nhân nghe:

- Hôm nay “trả bài” được rồi, thưa cô giáo.”

 Câu nói của Phục là câu nói nửa đùa nửa thật, tưởng làm cho Hạnh Nhân vui, vừa gợi ý cho nàng thấy rằng, anh lúc nào cũng mặn nồng, tưởng nhớ đến những phút giây hương lửa với nàng. Không ngờ điều đó đã làm nàng tức giận, coi như là một câu nói vuốt đuôi, mai mĩa.

 Hạnh Nhân nghiêm khuôn mặt lại. Cái nghiêm nét mặt của nàng khiến cho Phục cảm thấy có chuyện:

- Anh ngồi xuống đi, anh hãy nói cho em nghe, anh và cô Tiên Phước quan hệ thế nào? Anh khai thật đi.”

 Phục tá hỏa thật sự. Chuyện của anh kín như bưng mà sao Hạnh Nhân biết được, chắc có nội tuyến, tay trong, tay ngoài đây.

 Phục ngồi xuống ghế, làm bộ ngơ ngác:

- Tiên Phước nào?”

- Anh giả đò không biết thì em nói cho mà biết, em biết tỏng cả rồi, Tiên Phước là con mẹ làm chủ quán bia ôm đó, anh hết chối rồi chứ gì.”

 Phục đánh con bài giả lã:

- Ô, chuyện với Tiên Phước là chuyện quen biết nhau hồi còn đi học, bây giờ gặp lại, thế thôi.”

- Anh nói vậy mà nói được, hai người đi lại với nhau, tình tứ lắm, dẫn nhau đi chơi đủ mọi nơi.…”

 Phục cố chối, nhưng đến nước này, thấy Hạnh Nhân hùng hổ quá, nên Phục xuống nước:

- Thôi mà em, có gì mà em làm dữ vậy.”

 Hạnh Nhân to tiếng và thay đổi cách xưng hô:

- Anh qua mặt tôi, miệng anh lúc nào cũng nói yêu thương tôi, mà còn dẫn con đĩ chó đi tình tự, ăn ngủ hàng tuần…”

- Em bình tỉnh lại đi.”

 Kiểu nói của Phục là vỗ về, nhẹ nhàng cho Hạnh Nhân hết cơn nóng giận. Nhưng sự xuống nước của Phục làm nàng giận thêm, như đổ thêm dầu vào lửa.

 Hạnh Nhân đi đến quyết định:

- Tôi lên gặp anh hôm nay để nói rõ cho anh biết mặt trái của anh, là đồ bạc tình, đồ phản bội. Cho nên tôi quyết định thu hồi tất cả vốn liếng tôi đã cho anh mượn, anh hãy giải quyết gấp, trả hết số tiền nợ cho tôi.”

 Phục nghe Hạnh Nhân nói mà như mình nghe lầm:

- Em nói gì?”

- Trả hết tiền anh mượn cho tôi.”

- Em đã nói là khi nào qua Mỹ có tiền, anh sẽ gởi về trả cho em mà.”

- Lúc trước khác, bây giờ khác.”

 Phục nghĩ ngay trong đầu, gay cấn lắm đây. Nhưng trong trái tim và khối óc của con người đầy bất khuất và tự ái của anh, vẫn còn nguyên vẹn, nên anh thản nhiên nói:

- Được rồi, anh sẽ gởi trả lại em trong thời gian gần nhất.”

- Bao giờ?”

- Khi nào anh sang được quán này.”

- Không được, tôi hẹn anh một tuần.”

- Cũng được.”

 Hạnh Nhân xách xắc tay nguay ngoắc ra về. Phục không đưa tiễn. Lòng anh bỗng chùng xuống với nổi buồn sâu kín. Anh quyết định sẽ kêu sang lại cái quán, dù lỗ bao nhiêu anh cũng sang. Còn thiếu chút đỉnh, anh sẽ kêu mượn bạn bè, rồi bán luôn cái xe Honda. Anh sẽ trở lại ngày chạy cái xe đạp cà tàng, nhưng không hề gì, cái gì không xây bằng công sức mình, sẽ không bao giờ tồn tại lâu dài. Chuyện lên voi xuống chó anh đã trải qua, thì bây giờ, chuyện này cũng là chuyện nhỏ.

 Hạnh Nhân ra về với cơn phẩn nộ đầy ắp trong lòng. Chưa bao giờ nàng bị một vố đau điếng như thế này. Phục trở lại con người liều lĩnh, bất cần đời. Nàng phải trả thù, phải cho Phục thấy được cái giá anh phải trả. Phải cho Nguyệt biết. Nhất định. Phải cho Nguyệt biết. Nghĩ thế, Hạnh Nhân chạy ngay xe đến nhà Tám Thạch, người đàn bà chuyên đi đòi nợ mướn.


Chương 39

 

 Chuyện Đông bỏ trốn, không đi phỏng vấn làm lòng Ngàn quặn thắt và xót xa. Nhưng khi Đông trở về xin lổi gia đình và xin được cùng người yêu làm đám cưới, anh cũng thấy an ủi một phần. Mỗi người có một cuộc sống, mình không thể ép được ai sống theo suy nghĩ của mình, dù đó là đứa con của anh. Chuyện đó dần dà cũng nguôi ngoai đi, anh mong mỏi đứa con gái ở lại sống hạnh phúc cùng chồng.

 Khám sức khoẻ đã gần được sáu tháng, lòng Ngàn hy vọng chứa chan. Chắc ngày một ngày hai là sẽ có giấy đăng ký máy bay, gia đình anh sẽ bước tới một nơi mới mẽ, một vùng đất hứa. Nơi đó không có tiếng loa phóng thanh hàng ngày, hàng đêm, làm chói tai với những lời giáo điều giả trá. Nơi đó không có tiếng kẻng, có công an áo vàng nhe hàm răng nanh trắng nhỡn, lúc nào cũng như chực ăn tươi nuốt sống anh. Trong những giấc chiêm bao hãi hùng nhất của anh, là anh không được ra đi mà trở vào trại tập trung.

 Những ngày chờ đợi sao nghe dài lê thê quá. Từ ngày phỏng vấn xong, anh không đi bỏ hàng xe đạp nữa mà ở nhà lo học thêm Anh Văn. Cho nên thời gian ăn không ngồi rồi trong sáu tháng qua đã tiêu tán những đồng tiền cuối cùng. Nga vẫn buôn bán sạp hàng

ngoài chợ, nhưng nàng không san sẽ với anh một chút gì về tài chánh. Nga nói:

- Anh tự lo đi, chứ em cũng sắp sang sạp rồi, em vay nợ buôn bán, bây giờ phải trả lại.”

 Vậy là Ngàn phải đi vay thêm mấy chỉ vàng của người chị, của người em bà con.

 Buổi trưa, trời nắng hầm hập. Một người bận đồng phục bưu điện, đi chiếc xe Honda, dừng lại trước hiên nhà Ngàn, hỏi vọng vào:

- Có phải đây là nhà ông Trần Văn Ngàn không?”

 Ngàn vội xỏ cái áo ba lỗ vào rồi chạy ra:

- Đúng rồi.”

- Anh có điện từ Thái Lan gởi về.”

 Ngàn nghe hồi hộp trong lòng. Anh ký vào chỗ nhận rồi nói cám ơn người đưa thư, vội vã bước vào nhà mở bức điện ra đọc:

“Trần Thị Ngọc Thuý liên lạc với bịnh viện Ba Mươi Tháng Tư để được uống thuốc trị bịnh phổi.””

 Ngàn ngớ người, thế là Thúy bị phổi, phải uống thuốc chữa bịnh, như vậy phải mất sáu tháng nữa, rồi chờ đợi thêm hai tháng nữa mới lên máy bay, tổng cộng là hơn tám tháng.

 Ngàn láng qua láng quáng, anh nghe như mình hụt hơi. Phải ra báo tin cho Nga biết để Nga từ từ sang sạp. Anh hốc tốc dắt xe đạp, đạp ra ngoài chợ.

 Buổi trưa trời nắng gắt, anh thấy ai nhìn mình cũng như dò hỏi, “Thế nào? chưa được đi phải không? còn tám tháng nữa phải không? chưa thoát ra được đâu, khi nào bước lên máy bay kia, đừng có tưởng bở, nhe con.””

 Anh thấy bóng mình đạp xe liêu xiêu trên đường, áo bỏ ngoài quần thất tha thất thễu. Tám tháng nữa lấy gì mà ăn đây, anh đã vay gần năm chỉ vàng để sống trong thời gian qua, rồi tám tháng tới sẽ vay của ai đây?

 Anh cho xe đạp vào bãi giữ xe. Anh quày quả bước vào chợ. Chợt nhiên anh nghĩ lại, có nên cho Nga biết tin này liền không? Nàng sẽ thất vọng và buồn bã lắm. Thôi để tối về nhà hẳn hay, chứ bây giờ nơi chợ đông người, nàng sẽ nói lung tung đủ thứ, mọi người sẽ xúm vào nghe sẽ không lợi chút nào.

 Anh trở ra bãi lấy xe đạp, đạp một vòng loanh quanh. Buồn bã. Anh vào quán cà phê kêu ly cà phê đá. Sao lạ vậy cà? phim chụp hình phổi của Thúy rất tốt khi khám thử tại bịnh viện Bình Dân, rồi qua bịnh viện Ba Mươi Tháng Tư cũng xác nhận tốt, mà sao qua Thái Lan lại bắt phải uống thuốc? Anh nghĩ đến lời hứa hẹn của bác sĩ Thạnh, đến món quà anh đem tới biếu ông cùng những lời hứa hẹn. Khi bước ra khỏi phòng bác sĩ, Ngàn lại gặp ông Vũ đón ở cửa. Ông Vũ vung chân múa tay nói “anh muốn phim phổi chắc ăn không? muốn chắc ăn thì chạy một triệu đồng cho bác sĩ, nếu có vấn đề thì có thể đổi phim”. Những câu nói được lặp đi lặp lại. Ngàn lờ đi. Không ngờ hôm nay...…

 Anh lại thấy ân hận, hồi đó nếu cố gắng thêm một chút, mất triệu đồng mà được đi sớm, còn hơn phải ở lại thêm hơn tám tháng nữa. Bây giờ thì đã trễ rồi.

 Đổi phim phổi? có thể lắm chứ. Những phim phổi tốt của người này có thể đổi cho người có phim phổi xấu rồi thay đổi mã số. Bác sĩ, y tá ở bịnh viện có thể làm điều đó lắm chứ! Nhất là bác sĩ Thạnh là trưởng khoa phổi, mọi hình chụp phổi đều qua tay ông. Chắc là có một tổ chức do các tay chân thân tín của bác sĩ Thạnh thực hiện. Nếu không tại sao ông Vũ, một “tay chân” của bác sĩ Thạnh, lại đi la cà, gạ gẫm người này, kẻ nọ, về chuyện đổi phim. Chuyện làm ăn thiên hình vạn trạng, biết đâu mà lường.

 Ngàn thở dài. Thôi cũng đành mà chờ thôi. Những ngày tháng sắp tới sẽ dài lê thê. Buồi sáng anh sẽ có thêm công việc, chở Thúy đi uống thuốc. Ròng rã sáu tháng như vậy. Trời ơi, có sự chờ đợi nào mệt mõi cho bằng.

 

 Những ngày tháng kéo dài, Ngàn cạn tiền. Anh không biết xoay xở ở đâu, bạn bè thì anh đã hỏi cùng khắp, bà con thân sơ bên anh cũng không chừa ai. Đến lúc kẹt quá, anh ra sạp, hỏi Nga, Nga dẫy nẫy lên:

- Em tiền đâu mà có, nếu không mượn được thì đi vay. Để em giới thiệu anh với chị Quyên, chị họ của em, chỉ đang cho vay tiền đó.”

 Ngàn mừng rỡ ra mặt:

- Em nói giúp với chị Quyên cho anh đi, qua Mỹ tháng đầu đi làm có tiền là anh gởi về trả ngay.”

 Nga gật đầu:

- Tối về em sẽ dẫn anh xuống nhà chị Quyên.”

 Tối đó, Ngàn cùng Nga chạy xe xuống chị Quyên. Nghe Nga giải bày hoàn cảnh của gia đình, chị Quyên nói:

- Thấy hoàn cảnh gia đình cô chú mà tôi thương, tôi cho vay hai triệu, ba tháng nhớ trả lại cho tôi, cả vốn lẫn lãi.”

 Ngàn quả quyết, hứa hẹn:

- Qua đó, làm có tiền là em sẽ gởi về trả chị ngay, em chắc chắn với chị.”

 Chị Quyên lấy một mảnh giấy đã đánh máy sẳn, đưa cho Ngàn, bảo Ngàn ghi tên và ký vào, chị nói:

- Chú Ngàn ký vào tờ giấy hợp đồng này, nếu chú sai lời, tôi sẽ nhờ thằng em tôi bên đó, kiện chú ra toà án Mỹ.”

 Ngàn cầm tờ giấy lên đọc: “

“Giấy cam đoan. Tôi tên là Trần Văn Ngàn có mượn của bà Phan Thị Ngọc Quyên một số tiền là ba triệu đồng Việt Nam, hẹn sẽ trả trong ba tháng. Nếu không trả, sẽ bị xử lý theo pháp luật Mỹ. Sài Gòn, ngày...tháng...năm... ký tên...…”

 Ngàn hỏi lại:

- Thưa chị, có hai triệu sao ghi ba triệu?”

 Chị Quyên trả lời tỉnh như sáo:

- Thì ba tháng, đến ngày đó là ba triệu.”

 

Chương 40

 

 Nguyệt lui cui bên xe bánh mì, nàng lo làm ổ bánh mì cho người khách đang đợi. Nắng chiếu chói chan xuống người làm mồ hôi đổ nhễ nhại trên lưng, trên mặt. Nguyệt lấy tay quệt mồ hôi đang chảy dòng dòng. Khi nàng đưa ổ bánh mì cho người khách, thì có một người đàn bà dừng xe Honda lại trước xe bánh mì.

 Người đàn bà độ khoảng năm mươi, bận cái áo choàng ngoài bằng loại vải Jean xanh đã bạc màu, trông rất bụi đời. Đôi mắt một mí, kẻ chì đen đậm, lộ vẻ dữ dằn của dân giang hồ tứ chiến. Đôi gò má cao, cặp môi mỏng dính che cái miệng rộng. Bà đến gần Nguyệt, nhìn nàng khắp lượt, rồi nói lớn:

- Chị có phải là chị Nguyệt, vợ anh Phục không?”

 Nguyệt nhìn người đàn bà, mới đầu nàng cũng nghĩ là khách đến mua bánh mì, nhưng khi thấy bà ta nhìn chằm chằm vào mình thì nàng biết là không phải, chắc là có chuyện gì đây.

 Nguyệt trả lời:

- Dạ, tôi là Nguyệt, có gì không chị?”

 Người đàn bà nói qua kẻ răng:

- Tôi nói cho chị biết, anh Phục đã mượn của cô Hạnh Nhân, người bạn của tôi, hai ngàn đô la. Ảnh hứa đến nay sẽ trả, mà bây giờ đã qua thời hạn rồi mà ảnh chưa trả, nên tôi thay mặt cô Hạnh Nhân đến đây thông báo cho chị biết, nếu ảnh không trả, tôi sẽ đưa chuyện này ra công an xử lý.”

Nguyệt nghe run trong dạ. Trời ơi! Nàng nghĩ ngay đến số tiền mà Phục đem về trong mấy tháng nay. Đó là tiền ảnh đi vay của người ta, thế mà ảnh nói là của các bạn ảnh ở Mỹ gởi về giúp đỡ. Tại sao ảnh phải dối mình như vậy? Nếu đi vay để lo làm ăn, lo gia đình, cũng tốt thôi, tại sao ảnh lại dấu diếm. Nguyệt suy nghĩ lung lắm, cô nghe tiếng mình run run:

- Tôi không biết gì hết, anh Phục chẳng nói gì với tôi cả, nếu thật vậy, để tôi về nói lại với anh Phục, chắc là ảnh sẽ lo trả thôi.”

 Mắt người đàn bà cau lại, hằn lên những đường gân máu:

- Tôi cho chị thời hạn chót, thứ sáu tuần sau phải đem tới công an phường nơi chị Hạnh Nhân ở, trả lại số tiền trên. Nếu không, mọi hậu quả anh chị phải nhận.”

 Nguyệt nghe lạnh ở xương sống, trời đang nắng nóng mà nàng nghe con tim mình lạnh buốt. Có một cái gì đó to lớn sụp đỗ trong trái tim nàng. Tại sao Phục lại dối nàng trong trường hợp này. Vay, mượn tiền của bất cứ ai cũng là cho gia đình, có một cái gì ẩn khuất phía sau không? Tại sao người đàn bà xa lạ này đến nói với nàng câu chuyện như thế, với những lời hăm doạ? Mà không nói với Phục, sao lại nói với nàng? có phải muốn cho nàng biết câu chuyện phía sau, phía trong?. Nguyệt trả lời người đàn bà:

- Chuyện này tôi sẽ về nói lại với chồng tôi, ảnh sẽ lo mọi chuyện, tôi tin chắc rằng chồng tôi đã mượn thì ảnh sẽ trả.”

 Người đàn bà nói thêm:

- Nếu anh Phục không trả, cô Hạnh Nhân sẽ thưa ra tòa, chuyện ra đi của gia đình chị sẽ gặp trở ngại đó.”

 Nguyệt lúc này nàng đã lấy lại bình tĩnh, cái ngón nghề của nàng đã hạ đo ván tay công an xã năm nào nàng vẫn còn nhớ, với mọi điều bạo lực, nàng sẽ không sợ, sẽ không hề hấn gì đến nàng, nhưng thật sự, nàng chỉ muốn bình yên để ra đi.

 Nguyệt nói tiếp:

- Tôi biết tôi sẽ làm gì, chị đừng có dọa tôi, tôi không sợ đâu, chỉ một điều, nếu anh Phục đã mượn thì anh sẽ trả, tụi tôi có danh dự và chữ tín mà.”

 Người đàn bà không chào Nguyệt, lên xe đi thẳng.

 Nguyệt ngồi lên ghế thẩn thờ. Tại sao một việc quan trọng vậy mà Phục không nói với nàng, hay là anh sợ nàng buồn, nàng lo lắng về món nợ. Nàng sẽ hỏi Phục tối nay, dù gì, nếu Phục đã vay

mượn của một người nào đó để làm ăn, thì anh và nàng sẽ cố gắng trả. Còn cái quán cà phê và chiếc xe Honda, sẽ bán hết, dồn vào, cùng với số tiền nàng dành dụm bấy lâu nay, cũng được mấy triệu, sẽ dồn lại, sẽ mua đô la trả lại cho người cho vay. Nguyệt quyết định như vậy, nàng thấy lòng nhẹ nhõm đôi chút.

 Buổi tối, Phục về, trông anh có vẻ mệt mõi. Anh tắm rữa, ăn uống chút đỉnh rồi vô giường nằm, Nguyệt không nói gì, cứ thản nhiên như không. Nguyệt chú ý thấy Phục có vẻ tư lự, suy nghĩ. Nhưng anh không nói gì thì nàng cũng chưa vội nói ra.

 Khi Nguyệt đã dọn dẹp xong, nàng vô giường, Phục vẫn còn thức. Nàng hỏi:

- Anh chưa ngủ hả anh?”

 Phục giọng âu yếm:

- Chưa, anh đợi em.”

- Đợi em làm gì?”

- Anh sẽ nói với em một chuyện.”

 Nguyệt tự biết là Phục sẽ nói chuyện anh vay tiền. Nàng im lặng muốn cho Phục nói ra, nàng mới kể lại chuyện trưa nay và người đàn bà đòi nợ thuê.

- Chuyện gì vậy anh?”

 Phục đằng hắng rồi nói:

- Từ lâu anh muốn nói với em chuyện này, điều mà anh vẫn giữ mãi trong lòng, bởi vì anh nghĩ, anh nói ra em sẽ không vui. Nhưng mà bây giờ thì anh nói, cho em hiểu anh, chắc là em không buồn anh đâu, anh mong vậy.”

 Phục kể chuyện anh đạp xích lô gặp Hạnh Nhân như thế nào, chuyện hồi nhỏ ở quê, chuyện Hạnh Nhân làm ăn phất lên ra sao, rồi chuyện Hạnh Nhân muốn giúp đỡ anh tiền cho anh làm ăn và chạy dịch vụ. Bây giờ thì trở cờ, muốn lấy lại.…”

 Phục nói một hơi, cố nói hết, nhưng chuyện anh và Hạnh Nhân tư tình thì anh dấu biệt đi.

 Nguyệt hỏi lại:

- Sao tự nhiên mà họ đòi lại ngang xương vậy?”

 Anh trả lời:

- Ai biết đâu, đàn bà là chúa lộn xộn, ai mà lường cho nổi. Thôi, cũng chẳng cần gì, mai anh sẽ tìm mối sang quán cà phê cho người khác, dù có lỗ đôi chút cũng sang. Rồi còn cái xe cũng bán nốt. Nếu thiếu đôi chút mình sẽ tìm mượn chút đỉnh, có sao đâu, đâu có chết ai mà sợ.”

 Hai vợ chồng có ý nghĩ như nhau. Họ gục vào nhau như chia xẻ những niềm đau thương hiện hữu. Trước mắt họ là trời biển bao la của đất nước xa lạ mà họ sắp đặt chân đến.

 

Chương 41


 Tiên Phước chuẩn bị cho mình một bộ áo quần bà ba truyền thống, màu mỡ gà. Đó là cặp đồ để người Mỹ nhìn vào luôn nghĩ đến những người đàn bà Việt Nam ở nông thôn. Ông Tiến bận cái quần tây màu nâu sậm, đội cái mũ phớt trắng, mang đôi giày đen, đầu tóc hớt ngắn. Hai đứa con trai ông bận quần xanh, áo trắng học trò. Đứa con gái của Tiên Phước bận áo dài trắng, tóc đen tuyền, thả chung quanh bờ vai. Đúng là một gia đình cha mẹ, con cái, đề huề, hạnh phúc.

 Hồ sơ gia đình Tiên Phước đã được kêu sơ vấn hai tuần trước. Mọi chuyện xảy ra bình thường. Sửa soạn hồ sơ lần cuối, Tiên Phước bỏ bao bì năm trăm ngàn để phía dưới, cô nhân viên cầm cái phong bì đút vô ngăn kéo. Mọi chuyện diễn ra chưa đầy năm phút, rồi chụp hình, lăn tay, lấy giấy hẹn phỏng vấn. Đúng ngày hôm nay là ngày phỏng vấn chính thức đây. Nàng nghe lòng mình nhẹ rơn như bay trên mây. Cái ước vọng của nàng là được cùng đứa con gái qua Mỹ, nàng sẽ đến nơi Trực ở với người vợ sau, để cho Trực thấy rằng, không có Trực, nàng vẫn được đi Mỹ, cũng đến nơi chốn mà mọi người mong ước đến.

 Cả nhà cùng đi trên một taxi, nàng dặn dò ông Tiến:

- Nếu phái đoàn Mỹ hỏi anh và em sống với nhau bao lâu rồi, anh nói là từ ngày anh ra trại, nghe.” 

 Ông Tiến giọng thật thà:

- Thì có răng mình nói rứa chứ mắc chi.”

 Tiên Phước nói lại:

- Anh phải khai đúng hồ sơ, anh nói lớ ngớ thì họ sẽ cho rớt đài ngay đó.”

 Ông Tiến trả lời:

- Biết rồi mà.”

 Tiên Phước an tâm. Thấy dáng ông Tiến lờ ngờ nhiều lúc nàng đâm bực, nhưng nghĩ lại cũng tội nghiệp, ổng thật thà, chất phát. Tiên Phước đã đưa ông và hai đứa con ông vào đây ở đợi ngày phỏng vấn. Nàng phải thuê một căn nhà cho cả gia đình ở, tiền xe cộ, tiền ăn uống, tất cả mọi thứ nàng phải chi hết.

 Tháng trước, ông bán một cặp bò được đâu khoảng năm triệu đồng, ông đưa cho Tiên Phước phụ vào chi phí. Cũng không thấm đâu vào đâu, nhưng ít ra ông cũng có cái tình. Lần đó, ông Tiến cầm xấp bạc đưa cho Tiên Phước, rồi nói, “dù gì mình cũng là vợ chồng với nhau, tui thấy em vất vã, lo cho tui và mấy đứa con tui được đi Mỹ, tui cầm lòng không đậu, thôi, tui có cặp bò bán đi, đưa tiền phụ em lo, mình cũng sắp đi rồi, giữ mấy con bò lại làm chi”. Tiên Phước cầm lấy xấp tiền mà cảm động đến rơi nước mắt, nàng nói lí nhí trong miệng, cảm ơn anh.

 Hồi được giấy phỏng vấn, Tiên Phước bương bã xuống gặp Bắc để khoe. Bắc đọc giấy phỏng vấn, ả nhẩm cái số hồ sơ, ngày, giờ phỏng vấn, ả vào buồng lén ghi trên một tờ giấy, rồi ả đi ra nói với Tiên Phước:

- Em mừng cho chị, chị thấy không, nếu chị không “chạy” thì bây giờ hồ sơ còn ở xa lắc, đâu đến sớm như bây giờ. Chị cố gắng hồ sơ cho ăn khớp, trả lời cho đúng, nghen.”

 Đó là câu nói cho Tiên Phước vui lòng và không nghi ngờ gì nàng, chứ hồ sơ này nàng đã biết cả, nàng theo lời dặn của Hạnh Nhân, cho Hạnh Nhân biết rõ sự “ghép” của Tiên Phước. Còn cái số của giấy hẹn phỏng vấn này nữa là Hạnh Nhân có đủ dữ kiện để ra tay. Một cái thư viết tố cáo với chứng cứ đầy đủ, gởi đến phái đoàn Mỹ phỏng vấn ngày hôm đó, Tiên Phước chỉ có chạy đàng trời.

 Bắc dặn dò thêm như chí tình lắm:

- Em nghe nói độ rày Mỹ từ chối nhiều hồ sơ lắm, chị nên kỹ lưỡng nghe chị.”

 Tiên Phước cũng thấy lo lo trong lòng, nhưng nàng vẫn tin rằng, hồ sơ của nàng đã khớp lắm rồi, tất cả mọi giấy tờ đều như thật, nên nàng tràn trề hy vọng.

 Nhưng liệu có một sơ hở nào đó mà nàng bị từ chối? Nàng không giám nghĩ tiếp, tất cả vốn liếng nàng đã tận dụng cuối cùng, đã vay mượn của những người bạn, của đứa em trai. Cái quán bia ôm nàng cũng đã sang nhượng. Chuyện với Phục chỉ trong những lúc Phục rãnh rổi, đến với nàng…Còn lại nàng dành hết tâm trí vào canh bài chót này. Canh bài chót này mà “bể” thì cuộc đời nàng cũng “bể” luôn.

 Đến Sở ngoại vụ lúc 8 giờ, cả gia đình ngồi chong mắt đợi, 10 giờ nộp giấy, 10:30 kêu lên phòng số năm. Cả gia đình hồi hộp chờ đợi ở ghế phía ngoài. Tiên Phước lâm râm niệm Phật.

 Cánh cửa phòng bật mở, một cô nhân viên Việt Nam bước ra nói:

- Mời bà Ngô Thị Tiên Phước vào phòng.”

 Cả gia đình đứng lên, cô nhân viên khoác tay:

- Chỉ mời một mình bà Tiên Phước vào thôi, gia đình ngồi lại chờ ở đây.”

 Tiên Phước bước theo vào phòng. Nàng ngồi xuống ghế, mắt nhìn lên phái đoàn phỏng vấn. Người thông dịch bắt nàng đứng lên dơ tay xin thề nói sự thật.

 Người Mỹ phỏng vấn là một người đàn bà da đen béo tốt. Bà nhìn Tiên Phước thật lâu, rồi hỏi:

- Thưa bà, bà làm ghép giấy tờ với ông Nguyễn Tiến này để được đi Mỹ phải không, bà nói thật đi?”

 Người thông dịch dịch lại câu nói đó, Tiên Phước thấy quả tim mình như nổ trong lồng ngực, trả lời thế nào đây, nói thật hay nói dối, nàng im lặng lúng túng, run sợ, chưa biết trả lời thế nào.

 Người đàn bà Mỹ da đen lại nói một tràng tiếng Anh, người thông dịch, dịch lại cho nàng nghe:

- Hồ sơ của bà là giả, là không đúng sự thật, nên đã bị từ chối. Xin mời bà ra ngoài.”

 Đất trời chung quanh Tiên Phước xoay vần, nàng lảo đảo bước ra. Ông Tiến và mấy đứa con thấy nàng, đứng dậy định bước vào trong phòng, thì Tiên Phước lấy tay ngăn lại:

- Thôi về đi, bị rớt rồi, hồ sơ mình bị từ chối, anh ơi!”

 Ông Tiến và mấy đứa con ngơ ngác đi theo Tiên Phước xuống lầu. Nàng oà khóc, khóc thật to lên. Mọi người đang đứng rất đông ở trong Sở Ngoại Vụ nhìn theo. Bóng nàng xiêu đổ, họ nói với nhau, “gia đình bà kia bị đánh rớt, tội nghiệp”. Rồi họ lo cho số phận của mình không biết sẽ ra sao.

 Trong ngày hôm đó, có hàng chục gia đình bị phái đoàn Mỹ từ chối. Tất cả các hồ sơ bị từ chối đều do nghi ngờ làm giả, làm ghép. Có gia đình ở nhà quê, thật sự người chồng đã đi cải tạo trên ba năm, nhưng vì thiếu hiểu biết, vì nghèo cực, nên các giấy tờ có sao để vậy, có khi giấy tờ bị thất lạc vì chiến tranh, họ phải làm lại, nên không ăn khớp nhau.

 Tiên Phước xiêu vẹo bước ra đường. Đứa con gái hỏi:

- Bây giờ mình làm sao đây mẹ?”

 Nàng nhìn đứa con gái với bộ áo quần dài trắng, cô bé còn là học sinh ngây thơ quá. Bấy lâu nàng đã gieo vào vào đầu óc con, cái nhìn về một tương lai ở một xứ sở khác, xứ Mỹ, bây giờ thì mộng ước đó đã tan thành mây khói. Bây giờ biết làm sao đây?

- Thì về nhà trọ rồi hãy tính.”

 Ông Tiến và hai đứa con trai càng ngơ ngác hơn. Ông vẫn nghe lời của Tiên Phước ngọt như nước đường rót vào tai ông, “Anh đừng lo, hồ sơ mình chắc ăn như bắp rồi đó, mọi chuyện đã xong xuôi.” Thế mà hôm nay vào phỏng vấn, phái đoàn không kêu ông vô, ông không được nói một lời nào.

 Hai đứa con trai, sau ngày ông đi cải tạo trở về, theo ông lên núi, tụi nó không có chỗ nào để bám víu. Chúng bỏ học lên núi làm ruộng, cắt cỏ, hốt phân, mót lúa. Bây giờ theo cha làm hồ sơ đi Mỹ để mong ngóc đầu lên, nhưng nay thì đã thua rồi. Thôi thì quay về lên núi sống tiếp. Cặp bò cày ông đã bán, không biết lấy gì để cày ruộng giúp ông đây.

 Tiên Phước nước mắt vắn, nước mắt dài, nàng thấy lòng mình trống hoang trống hoác. Thế là hết. Những ước mơ gói ghém trong lòng từ mấy năm nay, cái điểm tựa duy nhất để đổi đời, chưa đầy

năm phút đã tắt ngúm. Nàng như rơi từ đỉnh cao không trọng lượng xuống mặt đất, tan hoang. Nếu được chết, nàng sẽ thanh thản chết, không suy nghĩ, không phiền muộn, không ham muốn. Nhưng chết đâu phải là dễ, không chết được thì phải sống, phải đối đầu với cuộc sống, dù không biết sống bằng cách nào đây?

 Tiên Phước ngồi băng sau của xe taxi cùng hai đứa con trai của ông Tiến và đứa con gái nàng. Tiên Phước choàng tay qua cả ba, rồi nói:

- Mẹ chịu trách nhiệm về việc này, các con tha lỗi cho mẹ. Bây giờ trong hoàn cảnh này, mẹ và các con sẽ không còn ngăn cách nữa, mẹ là mẹ của tất cả ba đứa. Mẹ có trách nhiệm và tình thương với tất cả, mẹ sẽ lo cho các con như nhau. Nghen.”

 Ba đứa gục đầu quanh Tiên Phước.

 Sáng hôm sau. Cả nhà đi xe ôm ra bến xe miền Đông, đáp xe về núi Lớn.

(hết)

 Trần Yên Hòa

 

*



Le Ra Mat Thi Tap-TAT CAN DOI SONG


_____________________________________________________





Trang Quảng Cáo



qc_0-content


qc_1-content





Quí vị ở các tiểu bang xa

Quí vị H.O. sẽ hay đã nghỉ hưu

Muốn về sống ở Nam Calif. Nắng Ấm (Little Sai Gon, Orange County)

Muốn mua một căn nhà vừa ý, hợp với túi tiền


Xin liên lạc:


Marvin Tran


(714) 768-8810



Sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


*



blank



ha_1-content


hoang_anh_1-content


11031 Acacia Parway

Garden Grove Civic Center

Garden Grove, CA 92840




Chuyên mọi dịch vụ về Răng


Người Lớn, Trẻ Em

B
ền, Rẻ, Đẹp

Uy Tín


Liên lạc lấy hẹn
:

D.D.S Ho
àng Anh

(714) 724-5699

Cindy Tr
ần

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn