DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,826,063

Giấc Ngủ Quân Hành - Luân Hoán

10 Tháng Năm 201312:00 SA(Xem: 7563)
Giấc Ngủ Quân Hành - Luân Hoán

Gic Ngủ Quân Hành


 

blank

 

 








có sẵn “chiếu đất màn trời”

ngại chi ngủ đứng ngủ ngồi ngủ đi

giấc ngủ lúc nặng như chì

lúc nhẹ như bấc vu vi lừng khừng

 

giấc ngủ trong lúc hành quân

thường chia từng khúc: đầu, chân tay và

từng bộ phận trên người ta

thay nhau thức ngủ rất là nghiêm minh

 

ngoại trừ anh bạn trái tim

chăm chỉ thức gác ngày đêm dài dài

có lẽ chỉ vì nhớ hoài

những khuôn mặt, những tình ai yêu mình

 

và nhờ yêu rất linh tinh

nên gã thao thức chung tình thế thôi

ngủ đi ngủ đứng ngủ ngồi

ta luyện thành tật lâu rồi em yêu

 

bềnh bồng thân lệch vóc xiêu

ta giữa trận chiến phiêu diêu giấc tình

Tin Phương

Tiu Đoàn ¼ Sư Đoàn 2 BB


 blank

 

 

 

 

 

 

 

 

tiền phương, hai tiếng, nghe oai

thật ra chỉ có một vài nóc tôn

không phên, trơ những cột chôn

nền xi mâng vặn bù lon chỉnh tề

 

thu đông tiếp nối xuân hè

gió không chỗ đậu qua về thảnh thơi

hương trời hương đất thơm hôi

tự do thăm viếng ghé chơi dễ dàng

 

chung quanh phơi phới cỏ hoang

cao hơn tầm nước hồng nhan đãi đời

xa xa mấy mái tranh phơi

mong manh vài ngọn hơi người hắt hiu

 

tiền phương, coi vậy, đáng yêu

một thời tôi đủ tối chiều sáng trưa

nhớ em kín cả bốn mùa

thơ nằm tạp chí đã vừa ở đây

 

nửa đêm dựng dậy mang giày

rạng sáng thắc thỏm nơi này ra đi

ngày còn ngó được chỗ ni

đời còn tốt số nhiều khi ngon lành

huýt gió theo giọng Hoàng Oanh

thay tạm những tiếng gọi anh dịu dàng

 

tiền phương của cả tiểu đoàn

đôi lần tôi ngỡ là bàn viết tôi

Chm Súng Nhẹ

Gn Rừng Lăng


blank

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

không kịp són đái trong quần

giật mình liền với ngập ngừng thoáng qua

không lường trước chuyện xảy ra

phản xạ thích ứng rất là tự nhiên

 

bóp cò, thay đạn liên miên

mùi thơm thuốc đạn gây ghiền hay sao ?

thi nhau vãi đạn ào ào

cành tươi lá nỏn lao chao vật vờ

 

cuộc chơi dài chẳng là bao

thịt da chẳng có nơi nào trúng thương

sờ thăm thân thể: bình thường

tự dưng cảm thấy buồn buồn chuyện chi

 

trời cao cây lá thầm thì

gió vô tư hát câu gì vu vơ

lòng vừa lượm được dòng thơ

sau cuộc chạm súng không hao tổn gì

 

bậc zippo ngồi nhâm nhi

khói ra đường mũi bay đi chờn vờn

sợi mây cuốn chút tâm hồn

hình như có cái chi còn bâng khuâng

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Vũ Khí)

 


Thơ Trần Yên Hòa, Nặng tình với Quê Hương - Bích Huyền, đài VOA


_____________________________________________________





Trang Quảng Cáo



qc_0-content


qc_1-content



Quí vị ở các tiểu bang xa

Quí vị H.O. sẽ hay đã nghỉ hưu

Quí vị từ VN mới sang định cư...

Muốn về sống ở Nam Calif nắng m

(Little Sai Gon, Orange County, Los Angeles)

Muốn mua một căn nhà vừa ý, hợp với túi tiền


Xin liên lạc:


Marvin Tran


(714) 768-8810



Sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


*



hoang_anh-content



ha_1-content


hoang_anh_1-content


11031 Acacia Parway

Garden Grove Civic Center

Garden Grove, CA 92840




Chuyên mọi dịch vụ về Răng


Người Lớn, Trẻ Em

B
ền, Rẻ, Đẹp

Uy Tín


Liên lạc lấy hẹn
:

D.D.S Ho
àng Anh

(714) 724-5699

Cindy Tr
ần

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 201810:25 CH(Xem: 27)
“Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Chúng ta không còn thời gian nữa”. Những lời J nói lúc trước, nay lại lùng bùng trong tai Q. Những thời hạn kề cận nhau, thúc hối làm Q nghẹt thở. Mà, lắm lúc Q nghĩ, chúng ta đã thật sự yêu nhau chưa? Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Cuộc xâm thực đã lấn dần vào sát vách, sát cuộc sống của Q. Ngủ một giấc, tỉnh dậy, mọi thứ đảo lộn tất cả. Người hôm qua đi ngủ cùng mình, sáng thức giấc đã thành người khác. Những khuôn diện loang loáng lướt qua trước mắt nàng. Ngủ một giấc, sáng ra, người yêu quý đã rời xa rất xa rồi, J đi mà không từ giã, không một lời từ giã. Ngủ một giấc, sớm mơi, Q thành kẻ mồ côi. Nàng chạy, và bơ vơ trong chính cuộc đời mình, như chiếc kim giờ lẻ loi trên mặt đồng hồ không có số. Ngủ một giấc, tỉnh ra, có khi mình thành khách trong chính ngôi nhà của mình. Ngủ một giấc, tỉnh dậy, những giấc mơ lũ lượt qua đời.
16 Tháng Mười 20188:03 SA(Xem: 79)
Trong clip thâu âm Nguyễn Quốc Chánh đọc thơ của mình, thực sự, ta có thể nghe những âm thanh của một thành phố: tiếng vù vù của những chiếc xe máy lướt trên đại lộ, tiếng còi sốt ruột của những chiếc taxi đang cố gắng luồn lách qua đoạn đường ùn tắc, một giọng nói mạnh mẽ, dứt khoát vang lên giữa đám đông vừa kết tụ lại đồng thời vừa tản mát ra như một đám mây đơn lẻ. Đối với tôi, đấy chính là âm thanh của thành phố SG. Độ rỗng của căn phòng nhiều tiếng vang nơi thâu âm bài thơ có thể được cảm nhận rất rõ ngay từ giữa dòng thơ thứ ba ở bài thơ đầu tiên trong tập thơ được xuất bản dưới hình thức samizdat của Chánh - Ê, Tao Đây (2005): “Sài Gòn bị thủng, cái xác chưa chôn, thủ đô lún mỗi ngày vài phân, chính trị cũng nên cổ phần… Ký sinh vào thuật giả kim là đám chữ ruồi bu… Bí mật quốc gia là những bữa tiệc trên vận may của hoa anh túc, làm người nghĩa là nhục, làm người Việt nghĩa là siêu nhục… Một người rao trên mạng: cần một đối tác tình dục có ý tưởng và hành vi
10 Tháng Mười 20188:40 CH(Xem: 222)
Thí dụ cụ thể như trong Xóm Đạo của Nguyễn Ngọc Ngạn, nhân vật chính là một nhà giáo trẻ muốn lấy một cô gái có chồng ở lại ngoài Bắc, xin phép cha xứ, cha không cho, đành chịu. Yêu cô khác vậy…Trai ngoại đạo lỡ yêu phải một cô gái công giáo, kể như tình yêu sẽ lỡ dở, trừ phi theo giải pháp xoay xở mà ca dao đã diễn tả: “Tôi quì lạy Chúa trên trời, Tôi lấy được vợ tôi thôi Nhà Thờ”. Nhà văn/nhà thơ đâu có đóng kịch, giả trá như vậy được, nên thường chỉ có một cách rời bỏ xóm đạo ra đi, sống trà trộn với dân vô đạo tà đạo bên ngoài, hay bằng cách kêu ầm lên như ở Âu châu một thời nào đó, là “Chúa đã chết rồi, chúng tôi tự do”, hay tối thiểu cũng bằng cách thôi không đến nhà thờ nữa, thôi giữ đạo trong mọi sinh hoạt thường nhật. Nhưng bỏ đạo công khai, đối với mọi cộng đồng giáo dân, là truyện to lớn, không mấy người muốn làm và làm được. Bởi thế cách hay nhất vẫn là giữ im lặng, tìm cách ra khỏi xóm đạo một cách nhẹ nhàng, như trong Xóm Đạo của Nguyễn Ngọc Ngạn,
08 Tháng Mười 20189:35 SA(Xem: 160)
Mấy ngày nay dân làng Hoa Đào xôn xao về lễ tang ông Đại Vĩ. Ngôi làng trồng hoa ven đô tỉnh H, nằm bên vệ hồ Đông yên bình thơ mộng bỗng nhiên ồn ào huyên náo khác thường. Dòng người sang trọng từ các nơi về phúng viếng đông như kiến cỏ. Xe ô tô đời mới đủ loại, đắt tiền bạc tỷ cứ nối đuôi nhau xếp hàng trước cổng làng dài hàng cây số. Đường làng bay rợp cờ phướn màu vàng, ở giữa thêu quẻ Thuần Càn, ý nói người quá cố vĩnh biệt thế giới này vào giờ đại cát sẽ để lại cho dân làng nhiều điều may mắn, phúc lộc dồi dào. Làng Hoa Đào xưa có tên nôm là làng Kình. Chữ Kình có nghĩa là chống đối nên trong các loại đào thế, người chơi hoa cây cảnh làng Kình công phu tìm cho được cây đào có thế Kình thiên độc trụ đắt mấy cũng mua, để tưởng nhớ và tôn vinh truyền thống bất khuất của làng bao đời nay. Thời nào gặp buổi vận nước suy vi, kỷ cương băng hoại trong làng đều xuất hiện một bậc hào kiệt lãnh đạo dân làng nổi lên đấu tranh chống lại cường quyền ác bá. Ngay trong tổng, có ngôi làng lớn
05 Tháng Mười 20187:50 CH(Xem: 186)
Ông về hưu với quân hàm bốn sao một gạch. Đại uý Thoả như thế nghỉ hưu đã lâu. Suốt hai mươi lăm năm trong bộ đội, ông mãn nguyện với “ve áo” đó. Là mẫu người chất phác, trong sạch, ông đã phục vụ trong ngành hậu cần, nhưng bàn tay không bị dính bẩn, ông vẫn tự hào về điều ấy. Bà vợ khen ông là hiền lành tròn trịa, không mất lòng ai. Nhưng có lúc bà chê “Hiền quá hoá đần”. Nhà cửa tiện nghi đồ đạc trong nhà vẫn tềnh toàng cổ lổ. Toàn những thứ sắm từ những năm sáu mươi. Ông sống giản dị, nhiều khi quá quê mùa. Ông không bao giờ mặc quần áo may bằng sợi tổng hợp (đa-công, pô-li-ét-tơ). Ăn uống thế nào xong thôi, không uống rượu, không mê một món gì khác. Bà Thoả là dân gốc Thái Bình, thường bị chê là dân Thái “Lọ”. Năm Ất Dậu chết đói đầy đường, do tội của Phát-Xít Nhật gây ra. Theo bố mẹ anh em lây lất kéo nhau lên Hà Nội kiếm ăn, cả nhà chết dần chết mòn, lê lết đến ga Hàng Cỏ thì chỉ còn một mình cái đĩ Tũn, là bà, sống sót. Bà không nhớ và không hiểu tại sao bà còn sống được.