DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,824,195

Ngày của Mẹ: Thơ về Mẹ - Trần Yên Hòa, Đỗ Trung Quân, Xuân Quỳnh, Hương Thơ

11 Tháng Năm 201312:00 SA(Xem: 14196)
Ngày của Mẹ: Thơ về Mẹ - Trần Yên Hòa, Đỗ Trung Quân, Xuân Quỳnh, Hương Thơ

Buồn Rơi


trần yên hòa



me_16













trần yên hòa và mẹ, (1/1992)



Mẹ ngóng con về hiu quạnh quá

sân nhà đã đ lá hôm qua

sàn nước cầu ao đà xuống thấp

mấy mùa con vẫn biệt mù xa


Bởi ngóng con về mà tóc trắng

mấy năm mấy tháng mẹ mong chờ

mộ cha mấy độ con chưa dẫy

vạt nắng hanh vàng sao bơ vơ



blank


Ba năm, năm năm, rồi bảy năm

con ở tù như án chung thân

hắt hiu mẹ tựa vầng trăng mõi

không chiếu chăn cho một chỗ nằm


Mẹ ngóng con về sau đám khói

mù khơi gió tạt cuối hiên khuya

hiu hắt điêu tàn vầng trăng lạnh

thân cò bao sớm nắng chiều mưa



blank



Con xa nhớ mẹ lòng chát đắng

như trái trâm khô thuở thiếu thời

tượng đá quê nhà in dáng mẹ

suốt đời còn lại nỗi buồn rơi


Cha Mẹ


Cha là núi, vô cùng núi lớn

che hồn con rợp mát quanh năm

núi có l nhưng lòng cha vô lượng

chắt chiu đời nâng dắt con ngoan


Mẹ là biển, vô cùng biển rộng

biển hiền hòa thầm thĩ ru con

lời ru mẹ cho con yên cuộc sống

để ngàn sau lời mẹ hóa nhiệm màu



cha_13












Trăm nhánh sông cũng chảy xuôi về biển

lòng con nay đà đậm đặc phù sa

phù sa mẹ là một đời lầm lũi

một đời dài gian khổ bên cha


Cha mẹ sống một đời hiền như đất

mà con xa chưa đền đáp được gì

xin tha lỗi con, như mẹ từng tha lỗi

suốt đời này con còn thấy mẹ đâu


(để nhớ ngày 5-7-1992, ngày mất Mẹ)


Trần Yên Hòa

 

Mẹ


đỗ trung quân



Con sẽ không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.


blank



Con sẽ không đợi một ngày kia
Có người cài cho con lên áo một bông hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
Mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
Hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ

Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn

Đ
au khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân



blank



Mấy kẻ đi qua
Mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
Ta vẫn vô tình
Ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay...
Anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
N
gã nón đứng chào xe tang qua phố
Ai mất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Tiếng khóc kia bao lâu nữa
Của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
S tới! 



(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
Đ Trung Quân - 1986)

Mẹ của anh 

Xuân Quỳnh

 

 

blank












Xuân Quỳnh v
à Lưu Quang Vũ .


Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong

Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen

Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao



blank


Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa

Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà


blank



Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắc chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.


Xuân Quỳnh



Nhớ Mẹ

h
ương thơ



blank



Mẹ cuả tôi ơi đã xa rồi
Còn con xa biệt bốn phương trời
Hiu hiu gió thổi đêm cô quạnh
Nhớ mẹ nằm nghe tiếng mưa rơi

Con không ngủ được nữa mẹ ơi
Nhớ mẹ ngày xưa với ruộng vườn
Nơi đây con ở là đất khách
Mở rộng vòng tay, chốn thiên đường

Mà sao hiu quạnh, buồn man mác
Cứ nhớ ngày xưa với cố hương
Mẹ ở
đâu rồi con không thấy
Những ngày còn lại mất mẹ thôi

Riêng con thăm thẳm ôi cách biệt
Hởi bốn phương trời nhớ mẹ thôi
 

Hương Thơ



Thơ Trần Yên Hòa, Nặng tình với Quê Hương - Bích Huyền, đài VOA



_____________________________________________________





Trang Quảng Cáo



qc_0-content


qc_1-content


Quí vị ở các tiểu bang xa

Quí vị H.O sẽ hay đã nghỉ hưu

Quí vị từ VN mới sang định cư ở Mỹ

Muốn về sống ở Nam Calif nắng m

(Little Sai Gon, Orange County, Los Angeles)

Muốn mua một căn nhà vừa ý, hợp với túi tiền


Xin liên lạc:


Marvin Tran


(714) 768-8810



Sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


*



blank



ha_1-content


hoang_anh_1-content


11031 Acacia Parway

Garden Grove Civic Center

Garden Grove, CA 92840




Chuyên mọi dịch vụ về Răng


Người Lớn, Trẻ Em

B
ền, Rẻ, Đẹp

Uy Tín


Liên lạc lấy hẹn
:

D.D.S Ho
àng Anh

(714) 724-5699

Cindy Tr
ần

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)


 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười 201810:04 SA(Xem: 34)
Sáng sớm cà phê bên hồ cá. Cá kiểng nhiều màu bơi lững lơ. Thấy lòng thanh thản thêm ngày mới. Hoa lá quanh vườn
18 Tháng Mười 20189:35 CH(Xem: 94)
Nè em sao giống ai đâu. mắt môi lạ hoắc. Cái màu tóc mun. sao bây chừ hóa ra hường. lọn cong lọn quắn (NHC)
16 Tháng Mười 20187:12 SA(Xem: 77)
ngủ rất ít. ở không làm thơ. làm đã đời. rồi vo tròn bài thơ quăng thùng rác. nằm xuống giường lim dim đôi mắt. nghĩ chuyện xưa chuyện nay. vẫn chưa ngủ đuợc. lại ngồi dậy mần thơ.
15 Tháng Mười 20188:01 SA(Xem: 77)
Những cơn mưa bên ngoài nhà thờ. Cuối mùa thu vội về cùng phố. Em còn đó hay đã đi. (HU)
13 Tháng Mười 20188:15 SA(Xem: 227)
Phương em đâu rồi, phương em mô? Từ thuở em đi không đợi chờ. Tim anh thất nhịp, hồn đau nhức. Thế là vườn chim đã vắng hoe.