DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,818,546

Thơ Lính - Lê An Thế

14 Tháng Năm 201312:00 SA(Xem: 6570)
Thơ Lính - Lê An Thế

Liên Khúc Quân Hành Việt Nam Cộng Hòa

Thơ Lính

 

1.

 

 

blank

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

tôi biết bắn súng M16 trước khi mất trinh
năm 19 tuổi
tôi biết bắn cả M60, M72, M79
tôi biết thêm súng cối, mìn, lưỡi lê, lựu đạn
biết hết
18, 19, 20
súng là vợ đạn là con
không rời một bước
một cấp số
120 viên
bắn thỏai mái
những viên đạn đồng sáng chói
made in USA.


2.


tôi biết thiếu úy Phú, đại đội phó, 26 tuổi,
đã già khú đế
lúc tập họp chửi thề như máy
sau 2 lần đụng trận
thương lính như con
phạt con cũng dữ
đêm đóng quân bắt lính đào hầm tránh đạn
biết cách tìm nuớc suối
bẫy heo rừng, tránh hầm chông mìn bẫy
cách bắt vắt và làm thịt nhím
sống chết không bỏ thằng nào
lính gọi bằng thầy
gần hơn lãnh tụ, thánh cha, sư cố.


3.


tôi biết rựơu đế pha bia đựng trong nón sắt
uống rất chì, nốc từng hơi
ở rừng ra là vào động đĩ
chứa tòan phật bà, thánh nữ
lần đầu tôi đụng Má mì
lừng danh đường lưỡi
trên cái bụng trắng hếu
tôi phát run
hô thèm mót đái
Má mì cười rú
thách tôi đái nổi
chị khỏi tính tiền
tôi biết từ một đôi môi
chỉ chừng 5 phút dạy tôi nên người.



4.



blank



tôi biết thằng Hữu cháy đen trong tư thế ngồi
cách Dakto 9 cây số đường chim bay
là cả ngày khiêng đường rừng
đem về tẩm liệm
phải đổ vào người nó nửa bi đông rượu đế
phần còn lại chúng tôi chia nhau
cho bớt thối
tôi biết thằng Hữu hay đọc Kim Dung
nó thuộc nhiều tên tuổi Trung hoa
sao viên đạn B40
của nước Tàu
bắn nó như một con chó thui
thằng Hữu già hơn tôi 3 tháng
đụng trận 2 lần
chết năm 19 tuổi.



5.



tôi biết thằng Mạnh bị một viên vào ngực
đạn AK47,
tiếng nổ khàn như khạc thẳng màng tang
máu ối ra và kêu lên tiếng ối
cái thằng vừa nói vừa cười
sao mày chết mau đến thế
đụ mẹ thằng này
có người yêu cả năm cũng không dám cầm tay
nó đã xem phim Bác sĩ Zivago 3 lần trước khi lên ngã ba biên giới
đủ để biết nhịp bài Quốc tế ca
giữa rừng già nó thổi sáo tôi nghe
bản đồng ca của những người lao động
thằng Mạnh chưa kịp biết nước Nga
khi vừa 21.


6.


tôi biết thằng Út chưa 17
đã làm giấy giả
cho đủ tuổi tòng quân
gia đình bị nguyên viên pháo
già trẻ tan xác 9 người
nó chỉ thèm cầm cây súng
để bóp cò
nghe đạn nổ như lân nghe pháo
nó bị một viên cối 82 xác không còn hình
thiếu úy Phú mất luôn một bàn chân trái
tôi vào quân y viên gặp ông thầy một tháng sau
cái chân băng bột treo ở cột giường
lần đầu tiên thấy ổng khóc
không biết vì tiếc bàn chân hay thương thằng Út
giấy khai sinh giả
không biết ai để phát tiền tử tuất
đụ mẹ ông trời
sao một nhà trọn gói
chết đủ 10 người.


7.



blank



tôi biết thượng sĩ Ngô chó mắt đỏ ngầu
tiếp liệu đại đội
đi lính từ thời thằng tây ông Diệm
nấu rượu đế rất đầm
không pha thuốc tẩy
bán giá hời
đôi khi còn cho thêm miếng thịt chó phơi khô
đã 7 đứa con cũng chửi thề như máy
đụ mẹ tụi mày những thằng lính mới
không biết tụt quần, chùi mũi
cặc chưa lột da đầu
tao bị lậu còn lâu hơn thời gian tụi bây trong lính.


8.


tôi biết bộ quần áo cứt ngựa của người lính bên kia
dép râu mòn trên đôi bàn chân xanh hơn tàu lá
bị hàng trăm mảnh
mìn Claymore
món quà viện trợ từ xa
có 2 bàn tay đan nhau thân ái
của 200 triệu nhân dân Mỹ
trong ba lô vẫn còn trang nhật kí
thấm mưa và thấm máu
đụ mẹ thằng này ngon
người xâm “sinh bắc tử nam”
mà nét chữ nắn nót hơn nữ sinh trung học
đã chép bản tình ca ra trận
“trường sơn tây nhớ trường sơn đông”
đụ mẹ cái thằng lì
tuổi chắc cỡ chúng tôi
trước khi chết còn ngẩng mặt nhìn trời
gọi tiếng “bu ơi”
tôi đâu ngờ thằng này nói cùng tiếng Việt
và biết gọi mẹ như tôi
đụ mẹ cái thằng đúng số
bao nhiêu thằng như mày chép thơ ra trận
nằm chết nơi đây là đúng í
rừng cứ xanh xanh thêm xác anh hùng
cái bài thơ của Phạm Tiến Duật
tôi đọc lần đầu trên một xác người
cũng Việt như tôi
tôi không ngờ tôi yêu thơ từ đó.


9.


tôi biết bắn trước khi biết chửi thề rất ngọt
đụ mẹ tùm lum
xứ sở chưa chế tạo được cái bi đông, đồng hồ, xe đạp
nhưng đạn bom từ đâu vô kể
chưa thằng nào biết gì về nước Tàu nước Nga nước Mỹ
cứ xa như chỗ thiên đường
chúng tôi bắn
và bị bắn như nhau
thỏai mái
18, 19, 20
chúng tôi đã biết
đụ mẹ Nixon đụ mẹ Thiệu Kỳ
tôi biết cả Má mì
lâu lâu cho chơi thiếu
tôi biết luôn bệnh lậu
vi trùng dữ còn hơn đạn pháo
sáng cà phê đen
chiều đái ra cà phê sữa
là cả tuần không uống rượu
quân số 1/4 bệnh lậu, 1/4 sốt rét, 1/4 lính mới
số còn lại đào ngũ, thương binh, lính phép, lính ma, lính kiểng
tôi biết thêm các em Hoa, Tuyết, Hồng, Lệ, vân vân
biết hết tháng lương
hết tiền cơm tiền rượu tiền cà phê thuốc lá
tôi biết
biết hết
biết cả những cánh rừng trụi lá
vì thuốc khai quang
những đòan B52 thả từng bữa
rừng nào cũng loang lổ hố bom
cỏ dại chê không mọc
tụi bây ơi quê hương cũng mang bệnh lậu
đâu thuốc nào chữa hết
chúng tôi 18, 19, 20
có khi 17
thằng nào cũng biết
đụ mẹ tụi mày đụ mẹ chiến tranh.


10.


blank



27 năm sau gặp lại thiếu úy Phú
ông chửi thề vẫn ngọt
đụ mẹ thằng này bây giờ mày bảnh
thăng chức Việt kiều
tao vẫn là thằng Ngụy một chân
tôi rủ ông vào nhà hàng có rượu Tây rượu Mỹ
ông đòi quán bên đường chơi rượu đế bia hơi
như đồng đội cũ
bao nhiêu thằng tôi đã quên tên
bên vỉa hè hát lại tình ca
bao nhiêu năm vẫn vậy
chỉ có giọng khàn như khóc
tôi rủ thêm đấm bóp, tắm hơi, động đĩ
tìm phật bà thánh nữ như xưa
đúng đồ đặc sản
tôi lại chọn Má mì
ông thầy cười rú
dưới mấy sợi tóc lưa thưa
bộ răng đã mất đi quá nửa
khi tôi nói đụ mẹ ông thầy
lần này
tôi biết tôi không mót đái.

Lê An Thế

(từ bất khuất)

Lính Mà Em

 

_____________________________________________________





Trang Quảng Cáo



qc_0-content


qc_1-content


Quí vị ở các tiểu bang xa

Quí vị H.O sẽ hay đã nghỉ hưu

Quí vị từ VN mới sang định cư ở Mỹ

Muốn về sống ở Nam Calif nắng m

(Little Sai Gon, Orange County, Los Angeles)

Muốn mua một căn nhà vừa ý, hợp với túi tiền


Xin liên lạc:


Marvin Tran


(714) 768-8810



Sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


*



blank



ha_1-content


hoang_anh_1-content


11031 Acacia Parway

Garden Grove Civic Center

Garden Grove, CA 92840




Chuyên mọi dịch vụ về Răng


Người Lớn, Trẻ Em

B
ền, Rẻ, Đẹp

Uy Tín


Liên lạc lấy hẹn
:

D.D.S Ho
àng Anh

(714) 724-5699

Cindy Tr
ần

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)





ph_6_0-content

từ trái, Cindy Tran và Tina Tran


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười 20188:40 CH(Xem: 120)
Thí dụ cụ thể như trong Xóm Đạo của Nguyễn Ngọc Ngạn, nhân vật chính là một nhà giáo trẻ muốn lấy một cô gái có chồng ở lại ngoài Bắc, xin phép cha xứ, cha không cho, đành chịu. Yêu cô khác vậy…Trai ngoại đạo lỡ yêu phải một cô gái công giáo, kể như tình yêu sẽ lỡ dở, trừ phi theo giải pháp xoay xở mà ca dao đã diễn tả: “Tôi quì lạy Chúa trên trời, Tôi lấy được vợ tôi thôi Nhà Thờ”. Nhà văn/nhà thơ đâu có đóng kịch, giả trá như vậy được, nên thường chỉ có một cách rời bỏ xóm đạo ra đi, sống trà trộn với dân vô đạo tà đạo bên ngoài, hay bằng cách kêu ầm lên như ở Âu châu một thời nào đó, là “Chúa đã chết rồi, chúng tôi tự do”, hay tối thiểu cũng bằng cách thôi không đến nhà thờ nữa, thôi giữ đạo trong mọi sinh hoạt thường nhật. Nhưng bỏ đạo công khai, đối với mọi cộng đồng giáo dân, là truyện to lớn, không mấy người muốn làm và làm được. Bởi thế cách hay nhất vẫn là giữ im lặng, tìm cách ra khỏi xóm đạo một cách nhẹ nhàng, như trong Xóm Đạo của Nguyễn Ngọc Ngạn,
08 Tháng Mười 20189:35 SA(Xem: 97)
Mấy ngày nay dân làng Hoa Đào xôn xao về lễ tang ông Đại Vĩ. Ngôi làng trồng hoa ven đô tỉnh H, nằm bên vệ hồ Đông yên bình thơ mộng bỗng nhiên ồn ào huyên náo khác thường. Dòng người sang trọng từ các nơi về phúng viếng đông như kiến cỏ. Xe ô tô đời mới đủ loại, đắt tiền bạc tỷ cứ nối đuôi nhau xếp hàng trước cổng làng dài hàng cây số. Đường làng bay rợp cờ phướn màu vàng, ở giữa thêu quẻ Thuần Càn, ý nói người quá cố vĩnh biệt thế giới này vào giờ đại cát sẽ để lại cho dân làng nhiều điều may mắn, phúc lộc dồi dào. Làng Hoa Đào xưa có tên nôm là làng Kình. Chữ Kình có nghĩa là chống đối nên trong các loại đào thế, người chơi hoa cây cảnh làng Kình công phu tìm cho được cây đào có thế Kình thiên độc trụ đắt mấy cũng mua, để tưởng nhớ và tôn vinh truyền thống bất khuất của làng bao đời nay. Thời nào gặp buổi vận nước suy vi, kỷ cương băng hoại trong làng đều xuất hiện một bậc hào kiệt lãnh đạo dân làng nổi lên đấu tranh chống lại cường quyền ác bá. Ngay trong tổng, có ngôi làng lớn
05 Tháng Mười 20187:50 CH(Xem: 105)
Ông về hưu với quân hàm bốn sao một gạch. Đại uý Thoả như thế nghỉ hưu đã lâu. Suốt hai mươi lăm năm trong bộ đội, ông mãn nguyện với “ve áo” đó. Là mẫu người chất phác, trong sạch, ông đã phục vụ trong ngành hậu cần, nhưng bàn tay không bị dính bẩn, ông vẫn tự hào về điều ấy. Bà vợ khen ông là hiền lành tròn trịa, không mất lòng ai. Nhưng có lúc bà chê “Hiền quá hoá đần”. Nhà cửa tiện nghi đồ đạc trong nhà vẫn tềnh toàng cổ lổ. Toàn những thứ sắm từ những năm sáu mươi. Ông sống giản dị, nhiều khi quá quê mùa. Ông không bao giờ mặc quần áo may bằng sợi tổng hợp (đa-công, pô-li-ét-tơ). Ăn uống thế nào xong thôi, không uống rượu, không mê một món gì khác. Bà Thoả là dân gốc Thái Bình, thường bị chê là dân Thái “Lọ”. Năm Ất Dậu chết đói đầy đường, do tội của Phát-Xít Nhật gây ra. Theo bố mẹ anh em lây lất kéo nhau lên Hà Nội kiếm ăn, cả nhà chết dần chết mòn, lê lết đến ga Hàng Cỏ thì chỉ còn một mình cái đĩ Tũn, là bà, sống sót. Bà không nhớ và không hiểu tại sao bà còn sống được.
28 Tháng Chín 20186:59 CH(Xem: 185)
Chỉ trong thời gian ngắn, nhiều người nổi tiếng đã lần lượt rời bỏ cuộc sống: nhạc sĩ Tô Hải, nhà báo Bùi Tín, cựu Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain, và gần đây nhứt là chủ tịch nước Trần Đại Quang. Mỗi cái chết đều tạo nên những phản ứng xã hội khác nhau, tùy theo góc nhìn. Trong truyện ngắn dưới đây của nhà văn Khuất Đẩu: Chôn đứng, người chết chỉ là một kẻ vô danh, bình thường. Điều không bình thường là bởi quá giàu, nên ông ta không cam chịu vô danh, phải có được cái danh mình muốn, bằng cách đi mua. Và không chỉ khoa trương trong lúc sống, ông ta còn nghĩ ra lắm chuyện cầu kỳ trong cái chết, buộc con cháu phải làm những việc kỳ quặc chưa ai từng làm… Tất nhiên, ông có thể sai khiến con cháu trong nhà bất cứ điều gì, nhưng lại không thể sai khiến thiên nhiên, trong đó có mưa bão, sấm sét…
25 Tháng Chín 201812:35 CH(Xem: 157)
Cuối thập niên 60 thế kỷ trước, tại Trường trung học Quốc Học – Huế, tôi học văn và công dân giáo dục với một nhân vật ngoại hạng trong mọi chiều kích: Nhà thơ yêu nước Ngô Kha. Ấy là thời gian Thanh Tâm Tuyền và Ngô Kha xuất hiện như hai nhà thơ siêu thực đầu tiên trong thi ca Việt Nam, và trường ca Ngụ ngôn của người đãng trí của thầy gây chấn động văn đàn: bây giờ tôi mang hoa đến dòng sông/ đọc diễn văn truy tặng người đãng trí/ ngày nằm bệnh tôi mơ thấy vòng tay núi/ khúc hát ngu ngơ của bông lau/ tháng giêng từ giã thuốc đắng đi tìm cỏ may/ tôi không thấy nàng mặc áo chim/ chỉ có người hư vô và mặt trời/ tôi đếm dấu chân nai trên bản chúc thư tình yêu… (Trường ca Ngụ ngôn của người đãng trí). Một lần, thầy nói với học trò hôm nay giỗ đầu Trần Quang Long người bạn thiết, và hào sảng đọc thơ anh. Là lần đầu tôi tiếp xúc bài Thưa mẹ, trái tim. Lần khác, thầy khuyên chúng tôi tìm đọc bài Bài thơ của một người yêu nước mình. Cũng là lần đầu tôi biết đến Trần Vàng Sao.