DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,821,733

Khóc Nữa Đi Sớm Mai - Mường Mán (từ chương 6-7)

22 Tháng Năm 201312:00 SA(Xem: 2860)
Khóc Nữa Đi Sớm Mai - Mường Mán (từ chương 6-7)
Khóc Nữa Đi Sớm Mai




blank
mường mán


6.

Đêm chưa muộn. Đêm tím như mực và đen như than. Vần trăng lưỡi liềm trôi qua vòm trời mùa đông nom xanh xao tựa chiếc lá bạc hà uốn cong dịu oặt. Ngửa mặt cho tha hồ gió lạnh táp, mơn trớn, đùa cợt. Hạo khoan thai gặt, khuấy mái chèo. Lòng không còn trống trải nữa mà hình như đầy ắp ngậm ngùi.

Bốn hướng chung quanh cơ hồ xóa nhòa mọi đường nét. Tất thảy mọi âm thanh biến bặt, chìm lỉm, mất tăm. Ánh sáng non yểu của vầng trăng không khoang thủng nổi màn sương dày mịt. Thằng người chèo đò giữa dòng sông như thể con kiến đậu cheo leo trên chiếc lá me nhỏ xíu cựa quậy trong tách cà phê đen đậm đặc. Ngoài tiếng chèo khuấy nước, lắng lòng họa may hắn nghe thêm tiếng tim đập khẽ khàng trong ngực mình.

Không hiểu sao, đêm nay, sau vài ly rượu uống với Đạt, không dưng Hạo cảm thấy cả thế gian im vắng không cùng và Hạo cô đơn da diết. Sự im vắng có khi chỉ là ảo giác. Còn cô đơn?

Trước đây chưa bao giờ Hạo nghĩ một ngày nào đó chỉ còn mỗi một mình với chiếc đò lẻ loi như thế này.

Thuở ấy – nghe xa xôi quá! – Ba con người còn đủ mặt quây quanh mâm cơm trên chiếc chiếu trải giữa lòng đò trưa trưa chiều chiều. Ba mảnh đời phiêu dạt tìm đến nhau do sự run rủi, đưa đẩy của bàn tay vô hình, người ta thường gọi là bàn tay số mệnh.

Thuở ấy, đứa trẻ cù bơ cù bất, chẳng rõ gốc gác sinh thành, sống trôi sông lạc chợ từ vạn đò này sang vạn đò kia, từ dạ cầu này đến bến củi, bãi cá nọ là Hạo được bà Tấm nhận về nuôi, sau khi đứa con trai duy nhất của bà rời bỏ sông nước đi lính chết trận. Năm ấy Hạo mới bốn tuổi.

Năm Hạo lên tám, thêm một thành viên, thêm một nhánh rong phiêu bạt, một con người chẳng biết được sinh ra từ cuộc hôn phối vô danh nào, gia nhập vào gia đình.

Lúc bấy giờ vào buổi trưa, bà Tấm từ chợ bước xuống đò, tay dắt đứa bé mười hai nhưng loắt choắt như thể nó mới chín mười tuổi. Con bé gầy gò hệt con cò hương, tóc lưa thưa ngọn xanh ngọn đỏ, nước mắt nước mũi tèm lem, gò má bên phải và con mắt bên trái tím bầm. Nó vừa được người ta tẩn cho một trận ra trò sau một vụ móc túi thất bại. Bà Tấm nói ngắn gọn:

- Hạo à, từ nay nó là chị con.

Quay sang con bé bà thấp giọng:

- Mi tên chi?

- Dạ, Xí ạ!

Nhổ miếng cốt trầu, bà Tấm cười:

- Mi không đến nỗi xấu xí lắm đâu. Từ nay tao đặt mi tên Thu, nhớ chưa? Sáng nay tao bán cá thu khá chạy.

Đoạn vẫn không rời mắt khỏi con bé vừa nhận cái tên mới toanh, bà gằn giọng:

- Thấy mi mồ côi mồ cút tao nhận nuôi làm phước. Biết ăn ở tử tế thì được. Không xong tao lại ném mi lên bãi chợ!

Con bé liu ríu “dạ” nhỏ trong miệng, lấm lét nhìn Hạo. Trong suốt bữa cơm trưa nó im thít, tiếp tục lấm lét nhìn Hạo. Sau bữa cơm, bà Tấm lại lên chợ.

Hạo không từng có chị. Thu chưa từng có em. Nay bỗng có, hai đứa cùng cảm thấy lòng lâng lâng vui mà chẳng hiểu tại sao. Vui thầm kín, đứa này không biết đứa kia đang vui. Dù thế, phải mất chừng một giờ hai đứa mới tạm gọi là hơi quen nhau. Cuộc làm quen bắt đầu từ việc Thu định cởi truồng bông nhông xuống sông tắm vì chỉ có một bộ đồ trên người, thấy thằng bé cứ lom lom nhìn mình như ngại mở mắt ra là bị mất cắp. Ngượng quá, con bé bèn để nguyên quần áo nhảy xuống nước. Tắm xong, chẳng có đồ thay, nó đành co ro ngồi trên mạng đò dang nắng cho khô.

Thấy tội, ngại để con bé cảm nắng, Hạo lục tìm đưa một bộ đồ cũ rộng thùng thình của bà già, kèm hộp dầu cù là cho Thu thoa mấy chỗ bầm trên mặt. Thu toét miệng cười, nụ cười đầu tiên từ lúc bước xuống đò, dịu hỏi:

- Ấy tên chi?

- Hạo!

- Cái tên sao khó kêu quá vậy?

- Trước tui tên là Cu Đen. Cái anh con của mẹ Tấm chết trận tên Hảo. Mẹ bảo tên Hảo xui nên anh mới chết sớm, nhưng không muốn bỏ cái tên đã quen gọi ấy, bèn đặt tui tên Hạo. Gọi trẹo trẹo thế sống mới dai!

Hai đứa cùng cười và từ ấy ngoài việc lo bếp núc, hàng ngày Thu lên chợ tiếp mẹ nuôi bán cá.

Dọc dài ven sông, từ vạn đò Kim Long đến vạn đò Gia Hội, bà Tấm nổi tiếng là người đàn bà hàm hồ hàm chứa, mồm năm miệng mười. Những con buôn, bạn hàng dọc bến kiên nể bà như kiềng mặt các tay trùm sừng sỏ trên đất liền. Ít ai ngờ người đàn bà cô độc với vẻ ngoài cứng rắn, nanh nọc ấy cũng có một tấm lòng dịu dàng, thương yêu rất mực đối với những đứa con nuôi như bất cứ bà mẹ nào trên trái đất này.

Sẵn sàng xắn quần áo chửi bới, cãi vả, giành giựt từng mớ tôm mớ cá trên tay con buôn, bòn từng đồng xu cắc bạc giữa chợ. Ở nhà, bà luôn chi xài khá rộng rãi trong việc ăn uống và may mặc cho hai đứa trẻ. Những năm hai đứa còn bé, bất kể mùa hạ hay mùa đông, đêm ngủ bà thường úm hai đứa hai bên như gà mẹ xòe cánh ấp con. Nồng nàn và dịu dàng là thế, nhưng bà cũng sẵn sàng mắng xả vào mặt hoặc thượng cẳng hạ tay với con chị hay thằng em mỗi lúc chúng phạm lỗi. Chóng nóng mà cũng chóng nguội. Những lúc nguội rồi bà thường khóc. Khóc theo kiểu lặng lẽ, ngẩn người nhìn trân trân vào điểm bất định nào đó trong không gian, mặc nước mắt cứ lăn dài trên má.

Chẳng biết cha mẹ ruột hai đứa con nuôi của mình là ai, còn sống hay đã chết, bà vẫn chẳng quên họ. Mỗi năm vào dịp đám giỗ Hảo hay người chồng đã khuất bóng, bà thường thành khẩn thêm:

- Lạy cha mẹ của con Xí và thằng Cu Đen – Bà tin những cái tên đầu tiên là do cha mẹ hai đứa đặt! - Sống khôn thác thiêng, các anh chị có công đẻ, tui góp công nuôi. Xin phò hộ cho ba mẹ con tui được bình an vô sự , làm ăn phát tài! Phò hộ cho hai đứa nên người tử tế!

Sống đời lên đên trên sông, rất hiếm gia đình cho con cái lên bờ, lên phố đi học. Nếu có, học hành cũng không đến nơi đến chốn. Bà Tấm khác thiên hạ láng giềng, buộc Hạo phải vào trường đến lớp và học ra học, chơi ra chơi!

Từ năm Hạo bảy tuổi, bắt đầu cắp sách đến trường đến lúc bà Tấm mất, không dưới hai mươi lần, khi ngắn gọn, lúc dài dòng, bà lặp đi lặp lại mãi những câu này:

- Tao vô phước vô phần, đẻ được thằng con lại ngu dại để súng đạn nuốt mất. Tao coi mi như con đẻ. Gắng bỏ chữ nghĩa vô bụng mai sau ấm tấm thân, khỏi dầm mưa dãi nắng. Tao không trông chờ mi nuôi tao đâu mà lo. Tao bảo học là phải học, lạng quạng ham chơi lêu lổng toa khẽ cho què cẳng.

- Cả đời tao lỡ cực thì cực luôn không sao. Mi không nghe tao là đổ thêm cái cực lên đầu tao đó. Không học, lớn lên mi chỉ có nước làm phu khuân vác, hoặc đứng bến làm ma cô ma cạo như bọn con ranh ở mấy cái vạn đò quanh đây thôi, nhớ chưa?

- Muốn là thằng Hạo con tao thì đi học, muốn làm thằng Cu Đen, mi đừng bước xuống, đừng chun ra chun vô cái đò này nữa!

Quen lăn lóc bụi đời, lêu lổng từ tấm bé, giờ phải ép mình vào khuôn khổ, phải quẩn chân ngày hai buổi trong lớp, không được nói năng luông tuồng, ba xí ba tú, ban đầu Hạo rất lấy làm khổ sở, riết cũng quen dần. Quen và vui ngầm khi thấy mình là dân nốt – đò còn gọi là nốt – nghèo khó cũng kết bạn được với bọn học cùng lớp thuộc loại con nhà giàu trên phố, lỡ vui tay đánh lộn, những tên công tử này thường chạy dài . Quen và hãnh diện ngầm khi sáng sáng chiều chiều ôm cặp đi về thấy bọn trẻ ở các đò láng giềng thường ngắm nghía mình với con mắt vừa ganh tị vừa nể phục, bọn chúng hẳn nghĩ đi học là sướng, là oai lắm!

Cứ thế, mùa tiếp mùa, trường lớn và sách vở dần dần hấp dẫn, thằng bé bụi không đến nỗi tối dạ. Và Hạo đã không phụ lòng bà mẹ nuôi lắm. Mỗi lần Hạo mang học bạ về khoe vị thứ hàng tháng thuộc loại khá, bà Tấm thường sung sướng đến rướm lệ, cung ngón tay khỏ lên đầu cậu con trai một cái rõ đau, đoạn kéo Hạo lên bờ ép ăn đến hai tô phở, bún hoặc cao lầu tùy ý Hạo thích, còn bà thì không ăn, ngồi nhìn Hạo, với ánh mắt âu yếm, nâng niu khôn tả.

Như con thú hoang quen chạy nhảy lung tung lang tang trên thảo nguyên, nay bị bắt về làm gia súc gia cầm trong nhà, tính tình ngang bướng, ưa ăn cắp vặt của Thu được đôi “bàn tay sắt” của bà Tấm uống nắn gần cả năm mới tương đối thuần thục. Có điều, càng lớn, Thu càng làm bà mẹ nuôi thất vọng.

Từ con cò hương, Thu dần dần thay da đổi thịt thành một cô gái nhan sắc chẳng mỹ miều gì lắm, nhưng cũng thu hút khá nhiều cặp mắt hau háu của bọn đàng ông, con trai.

Đến tuổi biết cầm lược cầm gương, Thu nẩy tật thích đỏng đa đỏng đảnh, đua theo bạn lứa học đòi ăn diện. Thích chụp ảnh. Ưa đàn đúm hát ca với lũ con trai con gái láng giềng. Theo các ả gaing hồ đi coi phim, coi hát và tập tành trang điểm... Năm Thu mười sáu tuổi. Một hôm cô giả vờ đau xin mẹ ở nhà. Đang giữa buổi chợ, bà Tấm quay về đò để lấy một món tiền trả nợ gì đó, bắt gặp Thu tình tự với một anh chủ tiệm chụp hình.

Buổi trưa đi học về thấy bà ngồi chóc ngóc một mình bên mâm cơm. Hạo hỏi Thu. Bà mẹ long mắt lên nói chậm rãi:

- Hắn không muốn làm người tử tế, học đòi thói trăng hoa, tao đuổi cổ hắn đi rồi. Từ nay hắn không còn là chị của mi nữa!

Bữa ăn qua trong không khí nặng nề. Đôi khi Hạo ngỡ như không nhai nuốt cơm mà nhai nuốt cát hoặc sạn. Trước khi buông đũa, Hạo sững sờ thấy bà mẹ nuôi ràn rụa nước mắt, lặp lại cái điệp khúc quen thuộc:

- Tao vô phước vô phần, đẻ được một thằng con lại ngu dại để súng đạn nuốt...

Không là ruột thịt. Cùng sống dưới một vòm mui do sự ràng buộc tình cờ. Thu thương yêu Hạo không kém bà mẹ. Ngoài sự chia xẻ ngọt bùi, Hạo còn dạy Thu học đọc học viết. Bỏ chữ nghĩa vào bụng chẳng biết ngày sau Hạo có được ấm tấm thân như bà mẹ hằng mong không. Riêng Thu, Hạo có chút chữ nghĩa nên cô chị vừa thương vừa nể cậu em rất mực.

Kín đáo hơn Thu, rất ít khi Hạo để lộ tình cảm chị em ra mặt. Sau ngày Thu bị đuổi đi, lựa lúc bà mẹ vui vẻ, Hạo năn nỉ bà tha lỗi cho Thu, Hạo sẵn sàng đi tìm Thu về. Năm lần bảy lượt bà Tấm cứ lắc đầu:

- Tao kể như đổ xuống sông công lao bao năm nay đùm bọc nuôi dưỡng nó mà không dạy dỗ nó nổi. Tao không tiếc sao mi lại tiếc? Hay mi muốn theo hắn, tao cho đi luôn?

Thế là Hạo đành câm họng. Thời gian đầu, thỉnh thoảng vào đêm Thu quay về, không dám xuống đò. Đứng lóng ngóng trên bờ, hoặc ngồi cú rũ trên bến đá khóc lặng một hồi rồi bỏ đi.

Vắng Thu, Hạo thấy nhớ. Nhớ nhất là các món ăn do Thu nấu. Canh cá hồng, cá ngạnh nấu với thơm hoặc măng chua, cá nục kho nổi bập bền những trái ớt xanh mềm múp vừa cay vừa ngọt, cá trê nướng chấm nước mắm gừng kèm rau răm và dưa món, những chén chè đậu xanh, đậu đen đậy sẵn trong lồng bàn dành cho cậu em học khuya...

Nhớ Thu may được cái quần, cái áo mới nào về cũng khoe, để rồi cười tít mắt khi nghe cậu em chê áo quần hệt của mấy bà lên đồng lên bóng. Nhớ lần nào bị mẹ đánh, Thu cũng nhét cảm nạm tóc vào miện cắn răng chịu trận, để rồi sau đó khóc lén khóc chùng với Hạo. Chờ cho cô chị khóc cạn nước mắt, cậu em mới tưng tửng bảo:

- Chị ngu lắm, kheo khéo một chút thì đâu đến nỗi bị đòn.

Thu cười như mếu:

- Ờ, chị ngu thật. Cậu có học có hành hơn chị là cái chắc. Lâu lâu nhắc chừng chị với.

Hạo lắc đầu cười khẩy:

- Hết nhắc nổi. Chị có còn bé bỏng gì nữa đâu. Dạo này lắm lúc trông chị giống con ngựa vía bỏ mẹ. Có khi chị lồng lên mà chị không hay!

Thời gian đầu, thỉnh thoảng Thu đến đón Hạo trước cổng trường, sau đó hai chị em vào một quán nước hoặc vào công viên. Hạo buồn rầu ngồi nghe Thu khóc nhiều hơn nói. Đôi lần Thu cứ nằng nặc nhét tiền vào đôi tay cậu em buộc phải nhận. Thu bảo vừa xin được chân chạy bàn ở một quán bún nào đó tận ngoài An Hòa. Cầm những tờ giấy bạc thơm thoảng mùi nước hoa rẻ tiền, Hạo nghe nước mắt cay cay, cảm thấy lờm lợm và mơ hồ nghi ngờ về công ăn việc làm của Thu mà không tiện hỏi.

Biệt dạng một thời gian, vài lần Hạo buồn bã giả ngơ khi thấy Thu cặp tay đi bộ hay ngồi xe với một người đàn ông lạ mặt rong qua phố. Cô Thu những lúc ấy phấn son lòe loẹt, áo quàn chải chuốt, chẳng giống con cò hương trên bến cá ngày nào, hay chị Thu của Hạo gần đây.

Hạo cứ ngỡ Thu vĩnh viễn ra khỏi đời mình. Không bao giờ nàng còn quay lại trong ràng buộc chị em với mình nữa. Đâu đó, Thu đang khóc cười hoặc say vật vã trong vòng tay những gã đàn ông tạm bợ, trong quán xá, phòng trọ dọc đường ngầy ngật mùi rượu bia, mịt mờ khói thuốc lá, đẩy đưa, mặc cả, nhận những tờ giấy bạc thoảng mùi nước hoa hay mùi dầu gió, khai khắm mùi mồ hôi tanh lợm. Đâu đó Thu còn đi đứng tựa con ngựa vía hoặc đã bệnh hoạn trầm xuống tựa chiếc lá rụng sớm, như hạt bụi đã đổi tên. Không thể biết! Ngỡ là thế nhưng rồi vào một ngày không đẹp trời lắm, Hạo lại bỡ ngỡ thấy Thu quay về. Hóa ra trong cái ký ức bây giờ hẳn đã lấm bụi của Thu, hình ảnh con đò, những bến sông và hai con người thân thuộc ở chốn này chưa hề bị quên lãng.

Ngày ấy vừa xong buổi chợ đang thu vén quan gánh ra về, bà Tấm bỗng ngã ngất. Các bạn hàng quen đưa bà vào bệnh viện cấp cứu. Tai biến mạch máu não làm người đàn bà quen dầu dãi nắng mưa mê man bất tỉnh suốt hai tuần và một tháng sau trở lại con đò của mình với nửa người bị liệt.

Thu quay về. Vó dạc mảnh mai gói trong chiếc sơ mi hoa tuềnh toàng, chiếc quần jean bạc phếch, cái túi xắc cũ sờn khoác hờ hững bên vai, và đôi mắt tim tím vết quầng thâm. Không phấn son, Thu bước xuống đò với vẻ mệt nhọc tỉnh táo của người vừa vượt qua tâm một cơn bão. Nàng quỳ ôm, quệt nước mắt vào đôi chân nứt nẻ dấu nắng mưa của người mẹ, khóc lóc xin thứ tha.

Bà mẹ không cất nổi tay lên để xua đuổi nữa. Giọng lưỡi ngọng nghịu không thể la mắng nổi nữa. Bà Tấm chấp nhận sự quay về của đứa con nuôi bị ruồng bỏ bằng cách khẽ gật đầu, mở trừng mắt nhìn lên mui đò, để mặc hai giọt nước trong vắt lăn dài xuống đôi má vàng màu sáp nguội.

Năm năm mất tăm tích nay bỗng về. Buổi tối đầu tiên của ngày về, Thu gọi Hạo ra ngồi trước mũi đò, bâng khuâng ngước nhìn nửa mảnh trăng cài trên đỉnh núi Ngự, nói vui:

- Tạ ơn Trời Phật, may mà chị về kịp lúc. Về mà mẹ đã mất chắc chị ân hận, đau khổ suốt đời. Giờ chị chỉ mong mẹ thương chút nào hay chút nấy, để chị được hầu hạ, chăm sóc bà qua cơn bệnh hoạn. Chị sẽ không bao giờ đi nữa. Em tin chứ?

Hạo chẳng ừ hử. Ngập ngừng một chút, Thu hắng giọng ho khẽ:

- Có cái này từ lâu chị để dành tặng cậu. Những lúc cùng túng nhất cũng không nỡ bán. Chả đáng giá là bao nhiêu, cậu nhận cho chị vui nhé!

Nói xong, thu khẽ dướn người, định âu yếm quăng sợi dây chuyền vàng vào cổ cậu em. Hạo đẩy tay nàng ra, lạnh nhạt bảo:

- Đồ của chị dơ lắm, đừng dây vào tui!

Thu chết lặng, bẽn lẽn rụt tay lại, bỏ sợi dây chuyền vào túi áo. Câu nói bất ngờ như cái tát. Câu nói cơ hồ làm cậu em hóa già cỗi hẳn đi trước đôi mắt mở lớn kinh ngạc pha sượng sùng của cô chị. Những ngày xa xứ, bao giờ trong nỗi nhớ của nàng, Hạo vẫn chỉ là một thằng bé lầm lì, kín đáo, giỏi giang việc nhà. Bây giờ chữ nghĩa đã giúp cậu ta lớn hẳn. Chỉ cần vài chữ cậu ấy ghép thành một câu ngắn thôi mà sao mình nghe xấu hổ muốn chết!

- Chị về em không mừng à? Bộ em khinh và ghét chị lắm sao?

Hạo đăm đăm nhìn mặt nước gờn gợn ánh trăng làu bàu:

- Chị nhảy xuống sông tắm ngay đi. Tắm như cái ngày đầu tiên chị mới đặt chân xuống đò này ngày xưa ấy. Tắm cho sạch hết bụi bặm dọc đường đi, em lại sẽ coi chị như chưa hề đi!

Thu sẽ không đi nữa? Ban đầu Hạo nửa tin nửa ngờ. Nhưng rồi Hạo tin Thu muốn tu tỉnh thật. Nàng xin làm công cho một hiệu uốn tóc trong phố. Luôn lánh mặt mỗi lần có một gã nhân tình nhân ngãi cũ gì đó đến kiếm.

Lãnh tiền lương tháng đầu tiên, Thu mua cho Hạo chiếc đồng hồ đeo tay xoàng thôi, nhưng Hạo đã vui vẻ nhận, không chê dơ nữa.

Bà mẹ cố gượng sức tàn, nằm yên để cho Thu hầu hạ, chăm sóc đền ơn được hơn ba tháng mới mất.

Hai lá phổi của Thu không ổn từ những năm tháng cười khóc, hát hỏng, đớn đau, hoan lạc, được mê si, bị phụ rẫy dọc đường gió bụi Đà Nẵng, Quy Nhơn, Nha Trang nay buộc nàng lên cơn sốt, ho lẻ rồi ho hàng tràng dài cho đến ngày phải vào bệnh viện.

oOo

Đêm tiếp tục tím như mực, đen như than. Đò tiếp tục trôi xuôi vì Hạo không hề chèo ngược. Vầng trăng treo trên mũi đò thầm lặng chơi trò ú tim, chợt ẩn hiện giữa những vầng mây tối. Đôi khi trăng chao đảo như chực rụng.

Dọc hai bên lường hông Cồn Hến, Vỹ Dạ ánh đèn đầm ấm hắt từ những ô cửa xuyên qua vườn cây rơi lạc xuống sông từng vạch sáng manh mún đuổi bắt nhau rồi mất hút trên mặt sông. Những bờ bến Hạo thường ghé lại giao than củi tuần tự lướt qua.

Khuấy chèo cho đò cặp sát vào cái bến đá có cây sung cổ thụ xen tre pheo rợp bóng sau lưng nhà Đạt. Hạo loay hoay buộc dây lòi tói neo đò, đoạn vào đánh thức bạn dậy.

Đạt ú ớ lăn trở chưa chịu ra khỏi xiềng xích của giấc ngủ mệt mỏi. Hạo gắt:

- Dậy đi thằng say. Tới nhà rồi.

Theo đà kéo dứt khoát của Hạo, Đạt ngồi bật dậy, ngơ ngác giụi mắt lè nhè:

- Ủa, tao đang ở đâu thế này?

Hạo cười:

- Thiên đường chớ đâu.

Thần trí lãng đãng toàn những sương và khói, Đạt đảo mắt đỏ ké nhìn quanh, cười khùng khục trong cổ.

- Nhớ rồi. Tao đang ở trong cái “biệt thự nổi” trứ danh của thằng Trương Chi. Mà sao lại phải dậy nhỉ?

Không dưng Hạo nghe giọng mình cay đắng một cách trần trụi:

- Tại vì mi làm gì có được sự tự do giống những thằng độc thân đúng nghĩa như tao. Tự do của mi thuộc về mẹ mi, em mi. Mi không dẫn xác về cả nhà sẽ lo sốt vó.

- Có lý. Có lý!

- Đạt lẩm bẩm, uể oải vươn vai đứng lên, khom lưng chun qua vòm mui. Hạo bước theo. Như chực sẵn bên ngoài, ngọn gió buốt xót tốc tới quàng quấn lấy Đạt làm thằng say vừa tỉnh loạng choạng suýt ngã. Đạt níu lấy vai bạn, ghé sát tai Hạo nhừa nhựa nói:

- Mi đợi tao năm phút lên nhà lấy thêm rượu xuống nhậu tiếp. Bà già tao còn cả thẩu rượu to đại chang. Ủa, cái chai đâu rồi nhỉ?

Hạo lầu bầu:

- Đủ rồi. Tao về. Bước lên hay chờ tao quăng mi lên bến?

Đạt lạ lùng nhìn Hạo như thể hai đứa mới gặp nhau lần đầu. Thấy dường như có hai thằng Hạo chập chờn trước mắt, Đạt cố ý nói như rặn:

- Về hả? Bộ đêm nay có hẹn vơi con rái cá của mi hở?

Hạo phán chắc nịch:

- Đếch hẹn. Đơn giản là tao muốn về lại cái bến quen thuộc của tao thôi!

- Bộ bến này lạ lắm à?

Ắng lặng mươi giây, Hạo mỉm cười, nửa đùa nửa thật:

- Không lạ. Nhưng chả hiểu tại sao dạo này cứ mỗi lần ghé bến nhà mi tao run quá. Hình như ở đây lạnh hơn các nơi khác.

Và với chút cảm giác là lạ rất khó tả vụt thốn qua người. Hạo đưa mắt lên bến nhìn lại chỗ cô tiểu thư con nhà vườn trao cho anh chàng bán củi tách trà nóng hôm nào.

Chưa kịp ước có phép lạ nào giúp nàng tiên hiện ra ngay tức khắc để chiêm ngắm cho thoả. Hạo bỗng nghe vai mình nhẹ hẫng, chẳng còn bàn tay Đạt níu nữa.

Đạt gập người trên mạn đò rũ liệt hệt tàu lá chuối héo. Hạo thảng thốt rủa thầm, chết mẹ, hắn bị gió quật trúng rồi! Xốc tàu lá chuối lên tay, vừa nghe tim đánh lô tô trong ngực vừa quýnh quáng bước lên bến, xoạc chân rộng hết cỡ. Hạo đi như chạy một mạch vào nhà.

Bà mẹ và nhóc tì Châu đã ngủ. Chỉ còn ánh đèn hắt ra từ phòng Sớm Mai. Nghe tiếng kêu cửa, cô giật thót, rời bàn học nhẹ nhàng lê dép ra mở cửa.

- Suỵt! Không sao cả, Đạt bị trúng gió. Lấy dầu gió lẹ lên!

Hạo nói nhanh không kịp thở. Nói nhỏ như chưa bao giờ nhỏ đến thế. Dứt khóat phải chiếm “đài” trước, sợ cô gái “phát thanh” một tiếng kêu hớt hãi, kinh dị cả nhà sẽ thức dậy và rắc rối sẽ không biết chất đống ở đâu mới hết.

Đôi mắt cô tiểu thư con nhà vườn thường ngày vốn đã sáng quắc tựa hai ngọn đèn một trăm watts, bây giờ vụt sáng tới một trăm hai rồi dần dịu đi. Sớm Mai đưa tay chặn lấy ngực vẫn còn e tim sẽ vọt ra ngoài, thinh lặng quay vào phòng, mở hộc bàn tìm dầu và thuốc. Hạo rón rén bước theo vào, “trải” tàu lá chuối héo lên giường.

Suốt thời gian Hạo cạo gió, xoa dầu cho ông anh phải gió của nàng uống thuốc, Mai ngồi làm thinh vòng hai tay trước ngực với vẻ mặt chằm vằm, lạnh nhạt nhìn như thể đang xem Hạo cạo lông một con thú lạ.

Thời gian lặng lẽ đẩy đêm trườn tới, trôi qua những kẽ hở im lặng. Nỗi im lặng ngát hương dầu khuynh diệp vây lấy ba đứa tưởng chừng đông cứng lại, đếnlúc Đạt tỉnh lại cũng hụt hết hơi, chẳng mở miệng thốt được lời nào, Đạt bẽn lẽn, lọng cọng móc xâu chìa khóa từ túi quần, ra dấu nhờ Hạo đưa mình về phòng.

Rắp tâm, lòng dặn lòng chuẩn bị sẵn một cái lườm thật sắc để tặng anh chàng bê bối dám rủ anh người ta đi đâu đến tận đêm mới “ẵm” về bèo nhèo in cái xác chết. Vẫn vòng tay trước ngực, Sớm Mai đứng tựa khung cửa bực bội chờ Hạo.

Tâm sự gì mà dài dòng thế chả biết. Hay hai con sâu rượu ôm nhau nằm ngủ thắng cắng trong ấy rồi? Ui, thời gian chờ đợi để yêu hay để ghét gì cũng dài dằng dặc như nhau cả sao? Nhìn điệu dáng chờ đợi của Sớm mai lúc này, người ta dễ có cảm tưởng hình như cô cố ý ưỡn ngực ra cho thêm phần bệ vệ, thêm phần kênh kiệu lạnh lùng, gầm ghè gay cấn. Chờ đợi mới có bảy phút Mai ngỡ bảy năm, suýt bỏ cuộc thì thấy anh chàng quay ra.

Hạo quay ra nghe mệt bã người. Ngượng ngùng đến độ tính giả ngơ bước thẳng không chào cô chủ nhà. Đêm nay trông cô bé ớn quá. Cứ nghiêm y như là bà phán quan nhỉ! Mắt sắc lẻm đã đành. Chót mũi cơ hồ cũng nhọn hoắt hẳn ra. Còn miệng thì, ôi thôi khỏi chê, cặp môi mỏng chúm lại tựa huýt gió không ra tiếng. Bây giờ mà có chiếc máy ảnh chụp chân dung cô nàng, mang dọa trẻ con, một trăm đứa e hết chín mươi chín đứa rưỡi phải khóc thét. Nhưng đừng dại đem ảnh dọa những đứa trẻ lớn cỡ tuổi mình, mười đứa chắc cả mười đòi thương nàng da diết! Vừa đi vừa nghĩ lung tung lang tang, pha chút màu mè hài hướt cho đỡ... khớp. Ngang qua mặt cô nàng, anh chàng ngẩng cao đầu vẫn cảm tưởng chân hơi riu ríu. Bước qua chiếc bóng nàng do ánh đèn trong phòng hắt ra ngã dài trước thềm, chàng cảm thấy rờn rợn, ngỡ bất thần nó - chiếc bóng - sẽ bật lên quấn lấy chân quật mình đo ván. Cái khoảnh khắc bước qua ấy chỉ trong chớp mắt, Hạo thấy sao dài quá, dài quá!

Nỗi dằn dỗi ấm ách trong ngực còn y nguyên, bởi cái lườm chực sẵn đã không thi triển được. Sớm Mai ê chề thất vọng thấy anh chàng đi ngang qua chẳng thèm nhìn mình, dù chỉ với một phần tư con mắt. Nhưng rồi Hạo chợt quay ngoắc lại. Bất ngờ quá, Mai không lườm kịp, đành ra vẻ lạnh lùng nghe anh chàng lí nhí:

- Ủa quên, còn túi xắc, cây dù và cái áo của Đạt dưới đò, Sớm Mai ra mang hộ vào nhé!

Bước qua cái bóng của nàng rồi, chàng thôi khớp. Khi quay lui, Hạo định gọi trêu nàng là Buổi Tối như hôm nào từn gọi đùa là Buổi Trưa. Chạm phải ánh mắt lạnh lùng như ánh thép, chàng bèn gọi đúng tên nàng cho... đứng đắn.

Đôi mày liễu dại khẽ cau trên vầng trán lướng vướng mấy sợi tóc tơ làm duyên. Cặp môi chum chúm vẫn mím chặt như ngại gó lùa lạnh răng. Sớm Mai đủng đỉnh quay vào phòng tính quơ cái áo veston cũ kỹ máng trên lưng ghế khoác vào thốt nhớ anh chàng từng châm chọc mình diện modern hết ý, bèn mở tủ lấy chiếc áo len sọc ngang đen trắng, giống hệt màu da rắn mai gầm mặc vào, với ý nghĩ khá buồn cười là diện cho đẹp để anh chàng ngắm cho bõ ghét, nếu cần thì ngất xỉu luôn càng tốt!

Trước khi ra khỏi phòng, Sớm Mai bật cái contact bên ngách cửa. Ngọn đèn ẩn dưới cái chao hình nón treo ngoài bến tỏa sáng.

Hạo cố ý đi tụt lại phía sau ba bước. Không sánh vai cô nàng không phải vì sợ “bất kính” mà để khỏi thấy vẻ mặt sưng sưng tuyên chiến thầm lặng của cô chủ nhà. Vả lại, đôi khi ngắm từ đằng sau một cô gái cũng thấy hay hay, cũng rất khó quên như khi ngắm từ phía chính diện. Màu áo len thoáng ẩn hiện trong bóng lá nom đẹp mê hoặc. Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc ! Câu thơ của Nguyên Sa đúng là thơ. Thế nếu nàng mặc áo sọc thì sao? Áo nàng sọc anh về yêu rắn mai gầm! Ý nghĩ bất chợt suýt làm Hạo phá lên cười, vội đút ba ngón tay vào miệng. Không phá lên cườ không phải vì ngại cô nàng chê mình “mát” bất tử, mà vì Hạo không muốn phá vỡ bầu không khí cực kỳ nghiêm trọng cực kỳ căng thẳng nàng đang cố dàng dựng.

Chẳng lẽ cứ ngậm miệng không cho anh ta một bài học sao? Để anh ta ra về yên thấm, ngang tàng vậy sao? Vừa chầm chậm bước, Sớm Mai vừa lòng tự hỏi lòng một cách “đau khổ”. Tình cờ vấp cục đá bên lối đi, sực nhớ tách trà hôm nào bị chê, và sự tự ti có vẻ giả tạo cuả anh chàng khi lên mặt ta đây con nhà nghèo chỉ quen uống nước lạnh. Sớm Mai mỉm cười rẽ vào chái bếp múc đầy gáo nước mưa mang ra đứng trong thứ ánh sáng nhập nhòa của ánh đèn và ánh trăng đưa mời khách:

- Xin lỗi, nãy giờ quên mời anh uống nước. Thứ nước anh vẫn thích!

Gáo nước thình lình xuất hiện và ngữ điệu xem trong lịch sự có phần mỉa mia của nàng thoáng làm chàng khựng hẳng, đoạn đâm ra phục lăn. Tuyệt vời! Cô bé... thù dai hết biết. Cô bé cũng biết trả đòn ra phết! Đòn này rất “môn đăng hộ đối” với đòn tách trà nóng mi hắt đổ xuống sông ngày nọ! Hoan hỉ than thầm rồi Hạo làm bộ trịnh trọng đưa tay cầm lấy cái gáo theo kiểu gượng nhẹ như nâng trứng, hứng hoa, ra vẻ bình thản đưa lên miệng uống ừng ực. Nước tới đâu nghe mát ruột mát gan tới đó. Còn lưng nửa, Hạo đưa trả. Không cầm gáo, Sớm Mai nghiêm... nghị nguýt:

- Uống hết đi chứ, ông bán than! Bộ chê nước nhà tui à? Hay các ông tối nay đi uống rượu no rồi? Các người sặc sụa cả mùi rượu, bộ tưởng tui không biết hả? Mai tui mét mẹ tui là anh hết bán củi ở đây!

Hả dạ quá! Nhưng như vậy đã là một bài học cho gã chứ nhỉ? Cố tình xoáy tia nhìn “sát phạt” ghim ngay tinh mũi “đối phương”, Sớm Mai càng tự tin vào cái “uy” của mình, càng hả lòng hả dạ hơn nữa khi thấy gã bán than chẳng nói chẳng rằng, lại ngoan ngoãn đưa gáo lên miệng. Trợn mắt mà uống. Nước tới đâu nghe buốt ruột buốt gan tới đấy! Cục hầu trên cổ hốt hả lên xuống trông phát tội.

Nghiêm trang nhận lại cái gáo cạn ráo. Sớm Mai mỉm nụ cười mê hồn, kèm cái chớp mắt lạc vía, tiếp tục giọng chì chiết bọc đường:

- Hóa ra anh yêu... nước quá nhỉ!

Hạo vẫn nín khe. Hạo bữa nay như thể là một Hạo nào khác. Hiền lành, nết na rất mực. Anh chàng mồm mép, giọng lưỡi ngang in như cua đâu rồi? Anh ta cho ai mượn hết ngôn ngữ rồi chăng? Lưỡi anh ta dính vào răng rồi ư? Hay sau cái trán phất phơ mớ tóc nom rất bụi đang sắp đặt trò trêu chọc tinh quái nào, và sẽ tung ra vào lúc bất ngờ nhất?

Thấy mặt gã con trai trơ lì tựa tảng băng, tưởng chừng bất cứ ánh mắt nào nhìn vào cũng sẽ bị cong bật trở lại, Sớm Mai hơi chột dạ. Càng áy náy hơn khi Hạo xuống đò lấy hết các thứ lên đưa cho cô cũng chẳng thốt hay thưa tiếng nào.

Đêm nay có lẽ anh chàng không thích nói mà chỉ thích nghe? Ai chẳng có lúc không dưng bỗng nẩy những ý thích ngang xương, trái khoáy như thế!

Không khí chia tay lặng lẽ. Không một câu chào. Không cả nụ cười. Cả hai cùng cảm thấy ngượng ngùng như thể hai diễn viên trên sân khấu giữa chừng vở kịch, thốt nhiên quên hết lời thoại của vai mình đang diễn, đang đứng trơ mắt nhìn nhau.

Sớm Mai trở vào nhà với bước chân nặng nề kéo lòng chùng theo. Bàn tay vô hình nào sắp đặt mà cắc cớ thế nhỉ? Cuộc gặp không mong lại mang đến cho mình nỗi bực bội lãng xẹt, vô duyên òm! Ngỡ cho anh ta một bài học rồi nỗi ấm ách trong mi sẽ tan ngay. Hóa ra chưa! Hình như nó chỉ mới nguôi đi một nửa. Sớm Mai tắt đèn, vào giường ngủ. Nhưng rồi Mai bảo mà Mai chẳng nghe. Cô muốn ngủ mà cứ thấy mình thức. Ức quá! Rầu ghê!

Ngọn đèn dưới tán sung tắt ngấm, trả bến lại cho ánh trăng non yểu.

Cảm giác cô đơn lại vây ngợp. Nghĩ đến đoạn đường phải chèo đò quay về. Hạo ngán ngẩm tưởng như đêm nay có chèo rụng cả tay cũng không cách gì về tới bến cũ, tưởng như đường sẽ dài lê thê, dài đến vô tận.

Sự mệt mỏi pha lười biếng ấn Hạo ngồi chồm hổm trên bạc đá, trân trối nhìn con đò lù lù một đống tựa con quái vật nào từ mặt nước phẳng lặng vừa trồi lên, đang chờ để nuốt chửng mình. Nuốt vào để rồi sáng mai lại nhả ra, tiếp tục đi đứng tới lui hệt một con rối!

Con đò, dù đã được Đạt đặt cho cái tên nửa khôi hài nửa sang trọng là “biệt thự nổi” lúc này nom nghèo nàn quá thể. Hàng ngày chun vô chun ra một chỗ nghèo hèn như thế làm sao cất nổi mặt lên với đời? Thế mà hàng bao nhiêu năm nay mi đã thương yêu nó như thương yêu một mái nhà, kể cũng lạ thật!

Nào, thử tưởng tượng mi cưới một cô vợ không đẹp không xấu, bình thường thôi và đặt nàng lên cái con quái vật trôi nổi kia sẽ buồn cười biết chừng nào. Đó chỉ là một cô bình thường, còn vào cỡ cao đạo, đài các, tiểu thư con nhà vườn như Sớm Mai?

Sớm Mai! Sớm Mai! Sớm Mai! Cái tên tự phát rồi tự dội đi dội lại trong trí làm Hạo vụt giật thót ngoảnh trông lui, ngỡ cô nàng còn đứng đâu đó trên bến với gương mặt sáng trăng viền vầng tóc tung gió điệp vào bóng lá hình cây, đôi mắt cháy bỏng ánh lạnh lẽo hòa điệu cách tuyệt vời với nét môi chàu bạu kiêu kỳ. Không, chẳng có ma nào cả. Cây sung nghịch ngợm ném một chiếc lá ngay mũi làm Hạo tẽn tò quay cần cổ về vị thế cũ.

Bất giác, gương mặt thanh khiết của Diễm lồng khung kính chưng trong phòng Đạt – lúc nãy Hạo đưa Đạt vào, tình cờ trông thấy - với bình hoa và bát hương bỗng hiện rõ mồn một trên màn ảnh ký ức, Hạo thốt rùng mình. Tưởng tượng một ngày nào đó hẳn là trước ngày tận thế, mi bị một phát tên mù theo kiểu nói của Đạt. Yêu chết mê chết mệt cô nàng nào đó rồi nàng bỗng lăn ra ngoẻo, liệu mi có đâm ra dở dở ươn ươn như Đạt bây giờ không nhỉ? Không, chắc không đến nổi tệ hại như vậy đâu. Ví dụ Nga Mèo Hoang chẳng hạng? Không bao giờ đau đến thế. Ví dụ Băng Sâm à? Lại càng không thấm thía gì. Cỡ mười Nga Mèo Hoang, hai chục Băng Sâm có bất thần lăn ra ngoẻo sau khi đã tặng ta cái phát tên mù phải gió kia, thì thằng Hạo này cũng sẽ không điên đảo như thằng Đạt gà chết kia đâu.

Thế tưởng tượng, giả dụ, giả thiết cô nàng xấu số, yểu mệnh ấy là, là, là Sớm Mai thì sao?

Sớm Mai! Cái tên chợt nổ tung hệt chiếc pháo đại trong đầu và Hạo bỗng hoa mắt ù tai, xuất hạn dầm mình. Cả người như vụt bị nung bởi ngọn lửa kỳ bí. Nóng quá. Nóng từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong dù đêm đông không hề thiếu sương và gió lạnh.

Và, trời ạ đất ơi! Sững người chừng sáu mươi giây, cơ hồ bị động kinh hay ma nhập, như thể không kềm được mình bởi thấy mặt nước đen thui lăn tăn gợn sóng trên bến nhà nàng quyến rũ không chịu được. Hạo thấy Hạo hấp tấp cởi quần áo ném vào lòng đò, nhảy ùm xuống nước lặn một một hơi dài, buông thả hết cơ bắp, chìm xuống tận đáy sông với câu hỏi cay nghiệt, nếu Sớm Mai chết? Sớm Mai chết thì sao? Câu hỏi kín thầm mà nghe như lan dài, lan rộng theo sóng đến tận những bến những bờ khác, nghe như tất thảy tôm cá, ếch nhái, rong rêu nhất loại kêu lên, vọng lại. Hạo cố tình nín thở đến tận lúc không thể nín nổi mới ngóc đầu dậy.

Làn nước lạnh giá ở bến sông nhà Sớm Mai hẳn cả trăm năm qua bây giờ mới có vinh hạnh ôm ấp một chàng trai vào lúc hai mươi hai giờ. Giữa đêm đông. Trong cơn điên nộ bất thần, và có lẽ mãnh liệt nhất trong đời hắn.

Vùng vẫy như cá thêm một lúc nữa, thằng Hạo điên khùng mới chịu để cho thằng Hạo có trái tim điếc đặc đứng yên. Cơn nóng đột ngột biến mất thay bằng cơn lạnh. Lạnh cóng từ đầu xuống chân.

Hạo tỉnh táo leo lên đò. Cố kềm cho tay chân đừng run rẩy như những cành cây phải gió. Trong ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu, thằng người trần như nhộng quơ đại cái chăn quấn chặt vào mình, đoạn ngồi thu lu trông ra vòm cửa hình bán nguyệt.

Đêm tiếp tục lặn sâu vào khuya. Thằng người ngồi bất động ngước mãi đôi mắt khô không khốc, ráo hoảnh lên bầu trời cao thăm thẳm. Chắng tìm sao hay ngắm trăng. Nhìn trời nhưng thật ra hắn đang bận đẩy ngược cái nhìn giễu cợt vào tận đáy sâu lòng hắn, với dấu hỏi móc ngược tựa cái lưỡi câu cứ bấu chặt lấy tim làm ứa từng giọt mồ hôi lạnh. Phát lên mu và ngày tận thế đã đến rồi chăng? Hắn nghe lì lợm cãi lại. Không, chưa đâu! Mi chỉ điên một chút thôi, chưa đâu. Bao giờ điên đảo mới thậm chí nguy!


oOo



Hôm sau, ngày chủ nhật tương đối đẹp trời. Nắng chưa xua tan hết sương trên bến, chim non chim trẻ chim già đã ríu rít họp chợ trên các vòm cây, chí chóe gọi nhau tắm nắng, để rơi hàng chuỗi tiếng hót xuống mặt sông không hề làm gợn sóng.

Sớm Mai bưng thau áo quần khoan thai bước xuống mấy bậc đá, ngạc nhiên thấy đôi dép da lạ ai bỏ quên.

Lát sau, Đạt mang theo cái dấu bắt gió đỏ bầm giữa hai chân mày lừ đừ xuống bến. Thả nhẹ chiếc áo sơ mi vào thau nước trắng xốp bọt xà phòng, Đạt nheo mắt cười nói:

- Giặt giùm anh cái áo!

Lâu lắm, hình như cả thế kỷ rồi, giờ Mai mới thấy lại một nụ cười, nghe một câu nói thân ái của ông anh. Mai nghinh mặt:

- Áo ai thế?

- Của thằng Hạo. Hôm qua mắc mưa uớt, anh phải mượn áo hắn để thay.

Biết Đạt nói dối, vì rõ ràng Mai vừa gột sạch những thứ tanh tưởi ở chếc áo đêm qua Hạo đưa, cô cúi mặt cố nhịn cười, Đạt tiếp:

- Giặt xong, mi làm ơn làm phước vá giùm chỗ rách trên vai cho hắn luôn đi. Thằng này về cái khoảng mồ côi và nghèo thì... vô địch.

Sớm Mai hất cằm về phía đôi dép da, dấm dẵng:

- Đôi dép của anh chàng bán than bỏ quên chắc?

Đạt bật cười tiếng ngắn:

- Đúng rồi. May là hôm nay chủ nhật, nếu không hắn sẽ chẳng giống ai vì đi học bằng chân đất. Không dép, hắn sẽ quanh quẩn dưới đó không dám lên bờ đâu. Chiều nay Mai mang dép và áo trả hắn giùm anh được không? Anh chỉ chỗ hắn đậu đò cho.

Sớm Mai giãy nảy, tặng ông anh cái lườm ấm áp:

- Hay chưa! Em đâu có quen biết gì anh chàng gà điên ấy! Mới gặp vài lần thấy ngông ngông ngang ngang như là du đãng. Nói chuyện nghe cứ tức anh ách, ứa cả gan.

- Lầm rồi. Hắn hiền còn hơn đất!

- Trật rồi thưa anh. Ba trợn như tay đó cũng hiếm đấy!

- Ba trợn? Sao mi rành vậy?

- Ờ thì em thấy thế, cảm tưởng thế. Đồng thời là cục đất sét do Chúa nặn ra rồi hà hơi vào cả. Có khối anh con trai dễ thương, còn anh chàng này sao khó thương quá!

Buột miệng tía lia xong mới biết lỡ lời, Sớm Mai đành ngượng nghịu nghe Đạt vặn vẹo:

- Cô con gái nhà này ăn nói có duyên hết biết! Ai mượn mi thương hắn?

- Ờ há! Em...

- Chậc! Mi không chịu đi thì để anh mang trả hắn vậy.

- Đạt nói xuôi xị, dợm quay bước vào nhà. Sớm Mai nguớc nhìn Đạt nói vu vơ:

- Đêm qua anh có nghe tiếng sáo không? Nghe gần lắm. Hình như ở ngay bến này vẳng lên.

Đạt chưng hửng:

- Thật không? Anh ngủ thẳng ro một mạch tới sáng như chết đâu có nghe gì. Nếu là tiếng sáo thì của hắn chứ còn ma nào nữa. Đêm qua có khi hắn đã neo đò ngủ lại. Hắn thổi sáo khá lắm. Cây văn nghệ của Đại học Tổng hợp đấy. Mấy bài ruột của hắn là Thiên Thai, Lá Đổ Muôn Chiều, Hạ Trắng... nghe hay chứ?

Đúng là Hạ Trắng, Thiên Thai và nhiều bái khác nữa. Đêm qua thao thức rồi tiếng sáo luồn vào ru ngủ cô nàng lúc nào chẳng hay. Suýt dại dột gật đầu Sớm Mai vội khôn ranh trề môi buông thõng:

- Cũng tàm tạm!

Đạt ra chiều tư lự, đoạn vỗ hai bàn tay vào nhau đánh bốp, bật cười thành tiếng, thủng thẳng uốn giọng trêu chọc:

- Thôi chết rồi! Cái thằng bán than có trái tim điếc đặc này dám chọn mi làm Mỵ Nương lắm nghe nhỏ. Trương Chi ngày xưa nhờ giọng hát quyến rũ làm tan nát lòng si yêu của Mỵ Nương. Thằng Trương Chi cuối thế kỷ hai mươi này cóc biết hát, bèn mượn tiếng sáo để chiêu hồn thơ dại của mi chăng?

Như bất giác bị ai tinh nghịch đưa cái mẻ than kề bên má. Sớm Mai đỏ mặt, khoá nước xà phòng tung toé vào Đạt làm anh chàng nhảy loi choi.

Tiếng cười từ vài tuần nay vắng bặt lại nổi lên nghe chẳng còn âu sầu lắm nữa của ông anh khiến cô em chợt nghe lòng nhẹ hẫng.

Nhìn hút theo bóng Đạt khuất dần trong vườn cây, Mai mủm mỉm cười. Sáng nay nom anh Đạt lạ ghê! Anh hình như bớt nghiêm và vui vẻ hơn cả trước đây nữa. Ui, có trời họa may biết sao anh lại thay đổi in chong chóng vậy. Lúc dễ thương muốn nựng. Khi dễ ghét đến muốn bợp tai nhưng mình không dám!

Lá chao nghiên rơi xuống mặt nước vẽ từng vòng sóng loang hẹp rồi loang rộng thành những vòng tròn đồng tâm trên bến. Một lúc nào đó cô gái bỗng dừng tay vò xát quần áo bắt gặp mình quên hẳn anh Đạt, ngẩn ngơ nhìn những vòng sóng gợn. Mày cau tít, nhưng môi ngơ ngác nở một nụ cười.

Đôi khi, Sớm Mai hay bắt gặp mình cười vô duyên như thế!



7.

 

blank



Tiếng nhạc bập bùng từ ngoài quán cà phê vẳng vào không khuấy động nổi bầu khí trầm lặng trong nhà.

Hạnh khẽ nghiêng người hôn đánh chụt vào trái tai của Huy âu yếm bảo:

- Gắng ăn nhiều nhiều, dì thương nghe cháu!

Đoạn nhún nhảy trên đôi giày gót cao bưng hai đĩa cơm bước yểu điệu qua quán. Một dĩa cho cô và một cho Vân. Hạnh sẽ ăn nóng sốt. Vân sẽ ăn cơm hơi nguội vì đang bận tiếp khách ruột nào đó mà theo sự tiết lộ làm ra vẻ bí mật và dè dặt như thường lệ của Hạnh thì anh chàng rất có thể, hay đang từ từ tiến tới chuyện e lệ đặt vấn đề hôn nhân. Hạnh bận ra ngồi sau quầy dỏng tai hóng chuyện “tình sự” hấp dẫn ấy nên không thể ngồi ăn cơm cùng cháu Huy cuả dì được.

Hạnh vừa ra khỏi phòng, mùi nước hoa thơm lựng còn lưu luyến chưa tan hẳn. Huy buông đũa, uể oải đứng lên.

Bà mẹ nối tia nhìn bất bình từ nửa cái đùi gà rôti còn để lại trong chén đến vẻ mặt bình thản, phẳng lặng của cậu con trai, dịu dàng lên tiếng:

- Con ăn uống gì kỳ cục thế? Quay lại mẹ bảo này!

Huy lững thững quay lại, nặng nề gieo mình xuống ghế.

- Không thích ăn cơm để mẹ làm cho con tô mì nhé?

Chạm phải tia mắt ngụt ngùi trách cứ pha van nài của mẹ, Huy phụng phịu:

- Con no rồi mà.

Lảng mắt nhìn mông ra chùm hoa hoàng hậu lả lướt cợt gió ngoài cửa sổ, Huy ao ước không dưng được biến thành làn khói bay thoát khỏi chỗ ngồi này hẳn dễ chịu lắm. Tiếng bà mẹ lại điềm đạm vang lên:

- Con có biết con làm khổ mẹ lắm không? Có bao giờ mẹ tiếc con cái gì đâu. Muốn chi mẹ chiều nấy. Cả dì Vân và dì Hạnh cũng thế. Còn con, con đối xử vậy mà coi được à? Thôi được rồi, kể từ chiều nay cả nhà sẽ không ăn uống gì nữa hết!

Run tay dọn dẹp các thứ, kể cả chén cơm đang ăn dỡ dang, bà Phấn bưng mâm cơm ra nhà sau. Tấm áo gió màu rượu chát vào khuất sau riđô cơ hồ còn bềnh bồng mãi trước mắt Huy tựa cánh buồm lạ. Thoáng ân hận pha sợ hãi làm rúm ró cả gương mặt trắng xanh của chàng trai. Huy lật đật đứng dậy rảo chân theo mẹ.

- Con đối xử sao mẹ? Mẹ nói con chả hiểu gì cả ạ!

Thinh lặng đặt các thứ vào những nơi cần đặt, đoạn bà Phấn thong thả lên nhà trên. Huy lẽo đẽo theo sau. Họ không vào phòng khách. Huy bửng lửng thấy mẹ đi thẳng vào phòng mình. Đứng im trên ngưỡng cửa, Huy cau mày dõi theo cử chỉ lạ lùng của mẹ. Bà Phấn gỡ những bức tranh bằng thuốc nước hoặc chì than vẽ gương mặt một thiếu nữ trong nhiều tư thế thẳng nghiêng, ngước cúi, cười và không cười, tóc bay hoặc tóc túm tóc kẹp treo quanh bốn bức tường xuống xếp đống trên bàn, rồi nặng nề gieo mình xuống chiếc ghế xếp cạnh cái giá vẽ. Huy lóng ngóng đến thả người vào chiếc ghế bành bọc nệm đỏ kê sát tường.

Trên chiếc ghế xếp hẹp, bà mẹ vốn thanh mảnh nom càng thanh mảnh hơn trong chiếc áo gió rộng. Nhan sắc về chiều còn đọng lắm nét duyên của thời xuân sắc đã phôi pha. Trong lòng ghế bành, kính trắng lấp lóa ngay dưới mớ tóc rối tinh. Bộ pyjama sọc vàng, áo len màu xanh lá cây bó sát thân hình dài ngoẳng. Khăn phu la dài thậm thượt lủa tủa tua ren hai đầu quàng hững hờ quanh cổ. Nom Huy ẻo lả hệt một cô gái ngực lép giả trai.

Thèm hút thuốc muốn chết, Huy ngập ngừng cầm gói thuốc ra tay rồi ngập ngừng đút lại vào túi. Không khí lặng trang chừng một phút. Bà mẹ hắn giọng:

- Cái cô trong tranh đẹp hơn cả mẹ thời con gái ấy là ai thế con?

Ngỡ gì? Hoá ra mẹ chỉ thắc mắc về người trong tranh. Huy thở phào nhẹ nhõm, lấp lững:


- Do con tưởng tượng.

Bà Phấn mân mê chiếc nhẫn hột xoàn trên tay, vờ nghiêm giọng:

- Ai dạy con nói láo thế?

Huy ú ớ:

- À, con vẽ một đứa con gái con... quen.

- Chỉ quen thôi mà vẽ gần cả hai chục bức chỉ mỗi khuôn mặt ấy. Con dư thuốc vẽ quá nhỉ!

Từng quen cái giọng đài các của mẹ, hôm nay sao nghe lạ quá. Anh chàng hơi chột dạ.

Bà mẹ ngắm nghía cậu con trai vốn ốm yếu giờ nom càng xanh xao hơn trong thứ ánh sáng dìu dịu lọc qua rèm cửa. Ngắm thằng con mà bà hằng nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa từ thuở còn nằm nôi. Thằng con duy nhất ra đời khi bà đã ba mươi lăm tuổi và nếu chỉ cần muộn thêm một năm nữa, chắc Huy không có mặt trên đời, vì năm bà ba mươi sáu, bố Huy mất tron gmột tai nạn xe hơi trên đèo Hải Vân, trên đường đi từ Đà Nẵng ra Huế.

Lấy nhau hơn mười lăm năm không có được mụn con nào. Hai vợ chồng đi cầu khấn hết chùa này đến đền đài nọ, nghe bảo ở đâu linh thiêng là cất công liền đến đấy.

Và bà luôn tin rằng, Huy ra đời như một bằng chứng cụ thể cho lòng thành của họ đã được tai mắt bên trên nghe thấy, ban ơn. Lúc nhỏ Huy èo uột khó nuôi, bà Phấn thường vui vẻ nói với bà con nội ngoại:

- Con cầu tự mà. Con thần con thánh cho chứ có phải thường đâu. Sau này hắn sẽ hiển đạt cho coi!

Chồng mất. Căn nhà rộng thên thang chỉ hai mẹ con ở, còn thừa nhiều khoảng trống quá. Bà Phấn chia bớt gánh nặng với gia đình bằng cách gọi hai cô em đến mở cái quán - trước kia bán tạp hóa, giờ bán cà phê – ngay trước nhà, vừa có kế sinh nhai, vừa đỡ tẻ. Riêng bà, nguyên là chủ tiệm vàng, tạm gián đoạn một thời gian, nay lại tiếp tục buôn bán vàng bạc, đá quý chui, không mở tiệm, kiêm nghề làm... chủ huê hụi.

Hai cô em gái không xấu xí, thậm chí có thể bảo là nhan sắc khá mặn mà. Có điều, hẳn ông xanh thăm thẳm tầng trên còn ganh ghét sao đó nên chưa cô nào có chồng. Cô Vân đã ba mươi tư, và cô Hạnh xấp xỉ ba mươi.

Cái quán cà phê trước nhà không treo bảng hiệu. Nhưng từ mười năm nay khách ưa lui tới quen gọi là quán Hai Cô.

Cà phê ngon. Nhạc chọn lọc. Hai cô chủ quán lại rất mực chải chuốt ăn diện. Có lắm ông, lắm chàng đến trồng cây si vài mùa rồi tảng lờ đi lấy vợ. Có vài anh choai choai, mới lớn bây giờ vẫn còn si. Nhưng cho đến nay vẫn chưa ai chịu cầu hôn, hay mang xe hoa đến đốt pháo trước cửa cả. Mùa tới chăng? Hay mùa sau? Sau nữa?

Sống giữa ba người phụ nữ. Cậu bé Huy được cưng chiều hệt con búp bê. Như là ông hoàng tử bé của triều đình có tới ba bà mẫu hậu.

Từ cái ăn cái mặc đến các trò vui chơi giải trí Huy ưng chi được nấy. Bé Huy là nguồn vui lớn của cả nhà. Bé Huy là ngọn gió mát lành hoà giải một cách tuyệt diệu các mối bất hòa nho nhỏ trong cuộc sống thường ngày của ba người phụ nữ. Dì Vân giận mẹ Phấn, bé Huy cười, thỏ thẻ một câu ngồ ngộ gì đó, dì hết giận. Dì Hạnh lỡ buồn dì Vân mộ tẹo, bé Huy sà vào lòng hỏi nữa câu vớ vẫn gì đó, lập tức dì nghe mát rượi cả phổi lẫn gan. Bé Huy ăn ít, tức khắc cả nhà cùng than vãn ăn không ngon miệng. Bé Huy mất ngủ. Cả nhà cùng bảo nhau thỉnh thoảng thao thức cũng thấy hay hay, vân vân.

Thỉnh thoảng dì Hạnh trộn một chén muối, lòng trắng hột gà, nặn thêm nữa trái chanh xức tóc cho bé Huy để tóc bé vừa mềm mại vừa óng mướt. Đôi khi dì Vân tiện thể trang điểm, thoa cho bé Huy chút kem dưỡng da để da bé càng thêm trắng mịn in bông bưởi, bông cau. Lắm lúc mẹ Phấn bỗng lên cơn thích ẵm bồng con gái, bèn tô son đánh phấn, mặc đồ đầm cho bé Huy, dắt đến nhà một bà hay ông bạn nào đó dự tiệc tùng, gây bất ngờ thú vị cho mọi người, vân vân.

Tuổi thơ Huy mềm mại trôi qua sáu bàn tay chăm sóc nựng nọt của một người mẹ và hai cô gái. Bây giờ khấp khởi bước qua ngưỡng cửa thanh niên, Huy vẫn tiếp tục đi đứng nằm ngồi buồn vui thương ghét trong sáu bàn tay nồng nàn, mềm mại của một người mẹ, một cô gái quá thì và một cô gái vĩnh biệt tuổi dậy thì.

Dưới mặt họ, bao giờ Huy cũng chỉ là một cậu bé. Bảo Huy đã hai mươi à? Nhằm gì. Có lẽ đến lúc Huy năm, sáu chục tuổi – ơn trời, nếu cả ba còn sống – Huy vẫn là một cậu bé thôi! Đã là bé thì bao giờ lại chẳng cần đến sự chăm sóc, bảo ban.

Cậu bé ấy vừa ngượng nghịu thú nhận rằng, cậu vẽ chân dung một cô quen biết và bà mẹ đang ngắm nghía cậu để lường xem sự quen biết ấy đậm nhạt ra sao. Chưa thể biết được nên bà tiếp tục dò dẫm.

- Sao? Trả lời mẹ đi chứ. Cô ấy là ai thế?

Sử dụng đòn lẫy? Đứng rột dậy lảng ra ngoài quán? Hay đòn nhõng nhẽo? Cứ một mực phụng phịu làm thinh? Huy cảm thấy hai thứ đòn quen dùng ấy bữa nay có vẻ không công hiệu trước cái gọi là quyết tâm tìm tận gốc, bật tận rễ điều bí mật đã làm Huy gây buồn khổ cho cả nhà hơn tuần nay. Quyết tâm ấy đang long lên trong đôi mắt vốn dịu dàng của mẹ trong ớn quá.

Khẽ xoay đổi thế ngồi trên ghế, Huy tư lự bảo:

- Cô ấy đã cứu con suýt chết đuối dưới biển Thuận An hè vừa rồi. Mẹ còn nhớ cô ấy chứ?

Vụ đứa con cầu tự suýt chết bà làm sao quên? Nghe Huy vừa chợt nhắc bà đã nổi gai sởn ốc.

Hôm ấy dì Vân, dì Hạnh bận tít mắt cười với hai anh chàng mới quen trên bãi tắm. Còn bà thì mãi tán chuyện với mấy ông bà bạn. Vừa tán vừa thưởng thức món mực luộc chấm nước mắm gừng và cua luộc chấm muối tiêu tuyệt ngon. Chỉ sẩy mắt có mỗi một tí, thằng bé đã xách cái phao đi mất tiêu. Khi bà và hai dì nó sực nhớ hớt hãi đi tìm dọc bờ biển, thì cái tin Huy suýt chết đuối đã nức tiếng gần xa. Chậc! Cũng do ân sủng của thần thánh đấy thôi! Thần thánh đã cứu vớt đứa con yêu của các vị thật đúng lúc. Còn cái cô gái đã theo lệnh thần thánh đưa tay lôi thằng bé nhà mình lên phao là ai nhỉ? Chẳng phải vàng hay bạc. Chỉ là người. Vả lại hôm ấy lo quýnh lo quáng, chỉ nói hai tiếng cảm ơn con bé rồi đi ngay. Lạy Phật, làm sao còn nhớ nổi? Bà Phấn gật đầu đại:

- Ừ, mẹ làm sao quên. Con bé bơi giỏi ấy mà.

Thoáng vui hiếm hoi chợt ánh trong mắt Huy:

- Con muốn vẽ cô ấy nhưng vẽ dở quá nên không giống lắm!

Bà Phấn lắc đầu không đồng tình:

- Con khiêm tốn quá đấy thôi. Ở ngoài chắc gì con bé đẹp bằng trong tranh con. Hình như nó là dân biển, dân chài lưới gì phải không nào? Thứ dân ấy thường đen thui, con lại vẽ nó thành một nàng tiên má hồng môi thắm, còn dám cho là mình vẽ dở!

Huy cố nhịn cười:

- Cô ấy là học trò, đâu phải là dân chài lưới!

- Ờ, à thấy nó bơi giỏi mẹ cứ tưởng... Sao con lại vẽ nhiều bức thế. Một bức không đủ à?

Có ngu mới trả lời thẳng tuồn tuột vẽ nhiều tại vì con nhớ. Hết nhớ đứng, nhớ ngồi, nhớ đi, đến lúc nằm càng nhớ người ta! Huy bẻ gập mấy ngón tay kêu rốp rốp, ra vẻ ngây thơ:

- Vẽ một bức con thấy chưa giống lắm, bèn vẽ thêm.

Bà Phấn cau đôi mày kẻ chỉ:

- Sao con không mời hay thuê con nhỏ tới nhà mà vẽ? Con vẫn thường kể trong trường người ta hay thuê người mẫu cơ mà.

Huy đỏ mặt lúng túng:

- Riêng với cô ấy con chỉ thích vẽ theo... trí nhớ.

Cô ấy! Sao mỗi lúc thằng nhỏ thốt hai tiếng “cô ấy” thì mắt hắn bỗng sáng lên và nghe êm ái thế nhỉ? Êm ái hơn cả lúc hắn gọi hai dì hay kêu mẹ hắn! Ý nghĩ cào nhẹ vào lòng tự tôn về sự độc quyền thương yêu con cái của một người mẹ làm bà Phấn nghe lòng gờn gợn thoáng hoài nghi. Bà mủm mỉm cười:

- Khối cô gái đẹp, sao con chỉ vẽ mỗi mình con bé ấy? Nó tên gì?

- Sớm Mai, thưa mẹ? Cô ấy tên Sớm Mai.

Tên cô gái lặp lại hai lần trong câu nói với giọng du dương như hát. Buột thốt rồi Huy vụt sững sờ. Sao mi nhẹ dạ thế hỡi thằng khù khờ khật khùng khốn khổ? Mẹ mới khảo sơ đã phun ra hết mọi bí mật bí mơ, còn gì là “của riêng” nữa? Lạ quá, nhắc đến Sớm Mai tự nhiên nghe nhẹ hẳng lòng. Tâm sự chất chồng không biết nói cùng ai, giờ trút vơi được in ít kể cũng đỡ khổ. Ồ, mẹ chứ có phải ai xa lạ đâu mà phải giấu quẩn giấu quanh. Huy cảm thấy bằng lòng Huy quá. Huy thấy Huy có hiếu ghê. Không giấu mẹ điều gì, đích thị Huy là đứa con ngoan.

Cái tên Sớm Mai chợt thốt làm cậu con trai nghe nhẹ lòng, lại khiến bà mẹ bỗng thấy lòng nặng trĩu. Sớm Mai! bộ hết tên sao đặt cái tên gì nghe kỳ cục. Chữ lót tầm thường, cái tên càn tệ hơn. Con bé hẳn không thuộc loại con nhà khá giả. Người ngợm chưa biết ra sao mới nghe tên đã hết muốn có cảm tình. Ít ra thì cũng kheo khéo chọn một cái tên gần gần như hai dì nó. Diễm Hạnh, Mộng Vân, nghe là biết ngay con người sang cả, quý phái! Lạy Phật, con cầu mong thằnng nhỏ nhà này chưa đến nỗi phải lòng con bé có cái tên dở lạ dở lùng kia. Cố nén hồi hộp. Cố giữ vẻ bình thường, bà Phấn vẫn nghe mình hình như lạc giọng:

- Có phải con thích nó không?

Câu hỏi bất ngờ như lưỡi kiếm vụt xẹt ngang mày làm Huy giật thót. Cái ghế bành đang ngồi kê sát tường. Huy cảm tưởng tia nhìn dữ dội của bà mẹ vừa đẩy nó lùi thêm vài ly nữa. Huy nghe giọng nói mình vang lên như giọng của thằng phải gió nào khác:

- Không, không ạ!

Điệu dáng hớt hãi và ấp úng của gã con trai không qua được mắt người mẹ. Bà thấy rõ gã vừa thú nhận điều gã mới chối.

À ra thế! Ngoài tình thương yêu lâu nay dành cho mẹ và hai dì, đã đến lúc thằng bé muốn chia sớt cho một người dưng khác nữa! Thoáng ghen dỗi lạnh lẽo mơ hồ trôi qua đôi mắt sắc sảo của bà Phấn. Huy thốt rùng mình.

Cái đứa người dưng ấy ra sao nhỉ? Thời mình là thời “thờ ông”. Ngày nay cái đạo “thờ bà” coi bộ đang hưng thịnh, đang bắc thang cho mấy con ranh leo. Con gái con góc thời buổi bây giờ mười đứa hết chín thích át giọng con trai. Ngữ nết na, đoan trang, yểu dịu, hiền thục như dì Vân, dì Hạnh của thằng Huy nhà mình hiếm lắm, hiếm lắm! Bà Phấn thở dài. Đã chắc mười mươi, vẫn cố cầu may thằng nhỏ đôi khi tưởng lầm vậy mà không phải vậy. Vờ vĩnh như cậu con trai chưa nghe rõ câu hỏi vừa rồi, hoặc nghe nhưng hiểu sai mẹ, bà Phấn âu yếm nhả từng tiếng:

- Có phải con thương. À, à, nói theo kiểu bây giờ là, là con yêu nó phải không?

Lần nữa, Huy lại ao ước được biến thành làn khói bay thoát vòng kềm toả yêu thương kiểu mẫu giáo của mẹ. Không thể biến nên anh chàng đành bẽn lẽn gật đầu:

- Dạ!

Bà Phấn công khai bày tỏ sự thất vọng bằng tiếng hứ khô khốc trong cổ, và một tiếng ho rõ to:

- Từ bao giờ?

- Dạ, từ mấy tháng nay ạ!

- Thế nó có yêu con không?

Huy ngập ngừng, phân vân không biết nên gật hay lắc đầu? Nên thưa không, hay thưa có? Phải chi hai đứa bây giờ không bị ngăn cách bởi một cuộc giận “sự cố” gặp nàng giữa đường, sợ mẹ quá không dám kêu chưa ngã ngũ, lại thêm “hung tin” nàng viết thư, nhận thư ai đó. Phải chi... Ôi, khó nói quá. Huy bối rối làm thinh.

Lẳng lặng ngắm cậu con trai như ngắm một diễn viên bi không ra bi, hài chẳng ra hài trong một vở kịch truyền hình, bà Phấn tự hỏi không biết nên cười hay nên mếu. Chọn người để yêu không thèm hỏi mẹ. Thằng nhỏ muốn “thân tự lập thân” từ hồi nào vậy? Thằng nhỏ ngó yếu yếu thế mà cũng gan cóc tía quá nhỉ! Rõ ràng con nhỏ này không thuộc loại hiền rồi. Hẳn là quân ăn thịt người. Chưa chi hắn đã khiến thằng Huy nhà mình sụt cả ký rồi đấy! Tội nghiệp! Còn lạ gì nữa, đúng là thằng nhỏ đang ốm tương tư. Bệnh ma bệnh quỷ gì còn dễ chạy chữa, bệnh này thuộc loại cả Đông lẫn Tây y phải xá dài. Xưa bố nó suýt mất mạng nếu mình không biết sớm, không mạnh dạn bước qua mọi lời dè bỉu để đến e thẹn tỏ tình cùng... chàng! Chút hồi ức vụn chợt làm bà Phấn đôi má nóng ran, tim đập bồi hồi. Bà tự chữa thẹn bằng nụ cười nửa miệng:

- Yêu, rồi không biết người ta có yêu mình không, con bèn quay ra hành hạ mẹ bằng cách bỏ ăn, lơ uống, quên cả ngủ nghê, vẽ cả đống tranh chết tiệt kia chứ gì? Hay thật!

Cái ghế bành không thụt lùi nữa mà bềnh bồng trên sóng theo từng âm bổng trầm trong câu nói dằn dỗi của mẹ. Huy co người như cố thu nhỏ người lại. Càng nhỏ càng tốt vì không thể biến mất.

Thấy cậu con trai mặt mày xanh lét, bà mẹ chợt hối, bèn tế nhị xoay chuyện sang hướng khác. Bà trầm giọng than vãn:

- Lạy Phật, lạy Trời con quả là ngu dại quá. Có thế mà cũng không nghĩ ra. Con trai của con đâu còn là một thằng bé thò lò mũi xanh nữa. Lâu nay cứ ngỡ hắn buồn chuyện gì trong nhà mới đâm đổ đốn ra thế. Này, Huy của mẹ, kéo ghế sát lại đậy!

- Huy ngượng chín, loay hoay kéo ghế đến cạnh bà Phấn. Vừa bảo cậu không còn bé nữa, nhưng bà chưa thể xử sự với cậu như một người lớn được, bèn đưa tay xoa đầu tóc rối của Huy, day nhẹ cái bờm sau gáy, đoạn nghiêm trang nói:

- Thôi, chuyện đâu còn có đó. Bây giờ thì con ăn chút gì cho mẹ vui, hay tính làm mẹ khổ nữa hở?

Hoảng hồn thấy hai giọt nước mắt lăn dài trên má mẹ. Anh chàng điềm đạm. Người tính điềm đạm nhất hành tinh của hậu bán thế kỷ hai mươi lắp bắp:

- Mẹ cho con xin... một tô mì và một ly sữa ạ!

Bà mẹ hoan hỉ bay bổng ra khỏi phòng như vừa mọc cánh.

oOo

Lăn tia nhìn nồng nàn vào đôi môi mím lặng của Nhã, Sớm Mai khẽ khàng giục:

- Nào, nói đi dì Út. Cháu luôn luôn cói dì là cố vấn vĩ đại của cháu mờ!

Nhã chậm rãi gấp tư cái gọi là “hồi âm”, để lâu sợ nguội” vừa đọc xong đặt vào tay cô cháu. Cầm lấy hai que đan và tiếp tục múa. Chiếc áo len đan dở chẳng biết từ bao thu đông rồi chưa thấy xong. Hễ mùa mưa tới, hình như lúc nào ghé nhà Sớm Mai cũng thấy Nhã ngồi đan. Làm như rời que đan dì ấy buồn lắm vậy.

Đợi cô cháu khẩn khoản lặp lại câu hỏi lần thứ hai Nhã mới mủm mỉm cười, thủng thẳng nói:

- Cố vấn về cái gì mới được chứ?

Mai cười hở mười cái răng:

Thì gỡ rối tơ lòng... thòng!

- Tơ lòng mi rối hung rối loạn rồi à nhỏ?

- Dạ! Và không ai giỏi hơn dì để giúp cháu đâu. Dì xứng đáng phụ trách mục giải đáp tầm tình trên bất cứ tờ báo nào trong cũng như ngoài nước.

Nhã phì cười, nhún vai ra vẻ khiêm tốn:

- Dì cũng dở ẹc. Tơ lòng của dì có lúc dì gỡ còn không xong, đoạn đứt đoạn nối tùm lum ấy.

- Giờ thì dì đâu thèm gỡ nữa. Đám hỏi xong rồi, dì chỉ chờ chú Vũ hô một tiến là hai người nắm tay nhau chạy ù tới đám cưới!

- Ờ, nhỉ! Thế mà đôi khi dì cứ ngỡ mình chưa phải là chim vào lồng, chưa như cá cắn câu chứ!

Hai dì cháu cùng cười. Tiếng nhạc không lời từ phòng trong dìu dặt vẳng ra. Từng âm độ âm rề trầm xuống tận đáy lòng vẩn vơ quên nhớ. Từng âm đô sôn la si phiêu bồng chở cơn mơ vào vỗ cánh rồi tan loãng vào thinh không. Hẳn bà ngoại đang vừa nghe nhạc không lời vừa nhỏ to chuyện trò cùng con mèo mướp trên ghế tràng kỷ. Ngoại chỉ thích nghe nhạc êm dịu và không lời. Con cháu đứa nào khoái nghe nhạc kích động hoặc có lời thì chịu khó mang cassette ra vườn hay chỉ mở nho nhỏ khi ngoại đã ngủ. Sớm Mai uốn giọng thỏ thẻ trên nền nhạc đệm:

- Con đường tình buồn ít hơn vui dì đi qua rồi. Con đường chỗ nào có ổ gà, gai góc, khúc khuỷu bằng phẳng thế nào dì biết cả rồi, giờ chỉ cho cháu kẻo cháu vấp ngã u đầu sứt trán mất.

Nhã cười nụ nhỏ:

- Thôi đừng ca vọng cổ nữa, đừng dỗ ngon dỗ ngọt dì in dỗ con nít nữa. Mi muốn bắt đầu gỡ từ chỗ nào?

- Bắt đầu từ cảm tưởng sau khi đọc xong cái thư ký tên không rõ kia.

- Nói chung là khá. Hắn biết viết thư.

- Dì nghĩ giống cháu quá trời.

- Hắn đang buồn thật tình, buồn rất hết mình như hắn viết.

- Sao dì biết?

Nhã phán chắc nụi:

- Hắn cố ý viết bằng giọng đùa, nửa nạc nửa mỡ như thế để che giấu nỗi buồn bên trong. Cuối cùng chịu không nổi mới nói toạc ra ở đoạn tái bút.

- Thế theo dì anh ta là ai? Quen hay lạ?

- Không lạ đâu. Tay này có khi đang theo dõi mi như mật thám đấy.

Sớm Mai tròn xoe mắt, giật mình:

- Hóa ra anh chàng để ý cháu từ lâu lắm rồi sao?

- Rõ ràng như hai với hai là năm vậy sao cháu còn nghi ngờ nhỉ?

- Có thể. Rất, rất, rất có thể.

- Biết cháu có bồ rồi vẫn thương?

- Thương luôn.

- Quái nhỉ, ẩu ghê!

Tiếng nhạc trong nhà bỗng tắt. Hẳn con mướp đã bỏ đi chơi và bà ngoại ngủ lơ mơ trên ghế nên không thay băng nhạc. Không tiếng nhạc, nỗi im lặng lớn bèn ôm choàng lấy hai dì cháu.

Nhã mềm mại trong chiếc robe màu mận chín ngồi duỗi người trên ghế xích đu trước thềm. Sớm Mai mũm mĩm trong áo dài trắng với cặp sách đặt trên lòng ngồi cạnh, hơi thừa tay nên nãy giờ cứ nắm lấy sợi xích đong đưa nhè nhẹ.

Giàn dưa tây không hoa không trái nhưhg rậm lá che bóng rợp trước sân. Mấy giò phong lan treo lủng lẳng dưới hiên loe hoe vài nhánh trổ bông tím rịm. Không khí vụt yên tĩnh đến độ có thể nghe thấy tiếng ong bay vù vù đuổi bắt nhau trong lá. Sự yên tĩnh khá lý tưởng cho cuộc “hội nghị” với chuyên mục gỡ rối tơ lòng hai dì cháu vừa bắt đầu.

Trong yên tĩnh, Nhã tưởng chừng nghe thấy tiếng sóng nào nửa quen nửa lạ đang vỗ miên man trong lòng Sớm Mai. Tiếng sóng rất quen đã từng một thời vỗ không nguôi trong lòng Nhã, nay hồ như nguội tạnh hẳng rồi?

Sóng của tuổi chớm yêu đang vỗ ngầu bọt nhớ bọt thương, thì thầm thủ thỉ với hắn mà con nhỏ vó vẻ như chẳn hay. Muộn rồi, Nhã có muốn ngơ ngác như hắn cũng chẳng được.

Nhã bồi hồi níu cong tiếng thở dài xuống mũi đan. Sớm Mai quệt môi lên mái tóc dài chấm lưng mới gội của dì Út ngan ngát hương dầu gội Thán Lan, nửa tin nửa ngờ:

- Có lần trong một giấc mơ, cháu từng “nói chuyện tình” với cô Hài. Cô ấy bảo, lúc yêu người ta có thể trở thành nhà văn, nhà thơ, thậm chí là tu sĩ hay thượng đế. Nay lại nghe dì bảo lúc yêu người ta trở thành mật thám, ghê quá.

Nhã chớp mắt bối rối:

- Chậc! Ờ thì trở thành mật thám để rình bắt mi nhốt vào cõi lòng, rồi sau đó nhốt vào vòng tay người ta. Đại thể gã này cũng thuộc loại thỏ đế thôi, chẳng gai góc gì. Nếu không tình cờ nhận được cái thư đi lạc của mi, anh ta cũng cóc dám viết thư cho mi đâu ngốc ạ! Nói cách khác thì, hắn ta đang thương thầm nhớ trộm, sợ chường mặt ra lỡ mi chê, đành giấu mặt trong bóng tối chơi trò thư đi mà chẳng mong nhận được tin lại. Rõ chứ?

Sớm Mai chợt lặng người như bất thần hớp phải ngụm gió độc, nghe lòng bỗng đổi màu. Từ tim tím thành xám tro rồi xám ngoét. Có nên nói cho dì Út biết ý nghĩ ngay thật của mình không nhỉ?

Thấy cô cháu không dưng ngậm hột thị. Nhã ngừng tay đan ngẩn ngơ lên dán tia nhìn ngạc nhiên thấy hắn đang chu miệng lại như huýt gió không thành tiếng. Kiểu chu Hạo từng hòa điệu cách tuyệt vời vời đôi mắt phát ánh lạnh lùng đêm nào. Kiểu chu môi Huy gò lưng vẽ toát mồ hôi hột tới gần hai mươi bức chân dung vẫn cảm thấy chưa lột tả hết nét duyên huyền ảo. Nhã bật cười thành tiếng:

- Mi dành một phút mặc niệm ai thế?

Sớm Mai cười chúm chím:

- Sao anh chành không mong tin lại?

- Khờ ạ! Tại vì mi đã có bồ. Anh chàng biết tỏng mi sức mấy viết thư cho anh ta.

Ngập ngừng vài giây, Mai rầu rĩ nói:

- Dì thấy cháu thế nào? Lâu nay cháu là người thật thà chứ?

Nghe câu hỏi tréo ngoe, Nhã bửng lửng đáp đại:

- Ừ!

- Đôi lúc cháu khờ khạo?

- Ừ!

- Nhưng rõ ràng chưa bao giờ cháu là đứa gian dối cả, phải không?

Lạ quá, khi không con bé nói nhăng nói cuội gì thế này? Từ cái tiền đề có vẻ bâng quơ, bí hiểm này hắn sẽ dẫn mình đến đâu? Nhã đan nhầm một mũi, bực bội tháo len ra đan lại, dấm dẳng:

- Ừ, rồi sao?

- Giờ sao cháu thấy ghét cháu quá. Ghét không biết để đâu cho hết.

- Sao mi bỗng ghét mi? Chuyện lạ và không có thật, khó tin nữa.

- Ban đầu nhận cái thư vớ vẫn kia cháu thấy ghét. Đọc vài lần bỗng thấy thinh thích giọng điệu hài tếu ấy và ước thầm anh chàng không rõ họ tên mắt mũi miệng ấy cứ gửi dài dài cho cháu đọc. Như thế là sao? Không phải cháu đã gian dối à?

Sốt ruột quá, Nhã gắt:

- Gian dối ở khoản nào, thưa cô?

- Trong khi cháu đang có bồ, lại thích đọc thư người khác nghe lòng rung nhè nhẹ bởi những ý tình ma quỷ người ta “phịa” trong thư. Hơn cả gian dối, cháu đang, cháu đang phạm tội... ngoại tình chăng?

Nhã phá lên cười, gập đôi người lại mà người. Cười văng cả cuộn len xuống sàn, lượm lên rồi còn tiếp tục cười nữa. Đỏ mặt đỏ mày cố nuốt những tiếng cười cuối cùng xuống bụng, Nhã ngắc ngứ nói:

- Trước ngày chú Vũ mang lễ vật đến làm đám hỏi, dì nhận hàng lô thư của bồ già bồ nhí. Ngay bây giờ dì cũng còn nhận lai rai. Dì và chú thỉnh thoảng lôi ra đọc cho... đỡ buồn. Có sao đâu? Có bồ thì có bồ. Thích đọc thư người khác gửi cho ta, ta cứ tha hồ đọc. Hai chuyện khác hẳn nhau. Mi làm như đã phải lòng ngay tắp lự anh chàng giấu tên kia rồi ấy!

Hàng lô thư của bồ già bồ nhí! Cả bồ ta lẫn bồ Tây. Đúng thế, Nhã không đùa chút nào.

Là hướng dẫn viên du lịch. Quanh năm Nhã hướng dẫn cơ man nào là đoàn khách đi ngoạn cảnh cố đô. Đưa họ vào đại nội thăm cung điện, thành quách xưa. Lên các lăng Minh Mạng, Tự Đức, Gia Long coi nơi các ông vua nghìn thu yên nghỉ. Vòng quanh các chùa Linh Mụ, Từ Đàm nghe chuông mõ để lắng lòng tục lụy. Tha thẩn dạo quanh các vùng đồi Vọng Cảnh, Thiên An, Trà Am nghe thông reo, hít gió no lòng, mát phổi. Xuống biển Thuận An, ngâm nước mặn, ngắm tôm cá háy nguýt nhau trên... dĩa. Ngồi thuyền rồng lênh đênh dọc sông Hương vừa ngắm trăng cài đỉnh Ngự, vừa nghe ca nam ai nam bình, tứ đại cảnh v.v... và v.v...

Nhan sắc Nhã giàu một. Duyên dáng Nhã giàu mười. Vóc dáng Nhã như được sinh ra để làm tôn thêm vẻ đài các trứ danh của chiếc áo dài truyền thống. Đi đâu du khách cũng nằng nặc đòi Nhã đưa đi. Không Nhã, khách lẫy không thèm bước. Đòi Nhã đi cho bằng được để họ được ngắm no mắt dáng thiên thần gãy cánh, nghe giọng vàng pha ngọc thỏ thẻ thuyết minh. Ngoại trừ tiếng Tàu hơi lơ lớ, Nhã nói thông cả Anh lẫn Pháp văn. Có lần một ông Tây khen nức nở Nhã phát âm ngoại ngữ cứ y như người Ba Lê hay Nữu Ước chính cống, báo hại Nhã cảm thấy đôi cánh mũi cứ phồng phồng, ba ngày sau mới chịu xẹp.

Đến Huế, lắm ông khách nội địa và ngoại biên cứ gọi là chết mê chết mệt cô hướng dẫn viên Kiều Nhã. Và không ít ông khách xa rồi nhớ Huế thì ít, nhớ cái môi cái mắt tình tứ của cô hướng dẫn viên thì nhiều, bèn cầm lòng không đậu, cậy nhờ bưu điện chuyển thư, chuyển quà cho nàng tới tấp.

Nhã có lắm bồ xa nên nhận lắm thư có gì là lạ? Bây giờ Nhã đã bỏ cả tá ông bồ xa để chỉ lấy một ông bồ gần làm chồng. bởi trong cả lô bồ gần, ông kỹ sư tên Vũ tán giỏi hơn cả, đeo lì bám sát hơn cả. Vũ cứ một hai đòi tự tử nếu Nhã không sơm sớm rời bỏ con đường tình đầy dông bão can qua, để cùng anh chàng nắm tay bước trên con đường hôn nhân yên ả.

Ui, dì Út nhận hàng tá thư, có chồng vẫn còn tiếp tục nhận mà cứ tỉnh như không, mi mới nhận có mỗi một lá đã bấn xúc xích lên trông chướng quá, kỳ quá! Sớm Mai nở nụ cười ngây ngẩn. Nhã hích nhẹ cái cùi chỏ vào sườn cô cháu:

- Này, còn thằng cu Huy của mi ra sao nãy giờ không nghe nhắc? Hắn vẫn yểu điệu thục nữ chứ?

Từ cái gọi là “hồi âm, để lâu sợ nguội”, câu chuyện bổng bẻ ngoặt sang Huy. Dì Út chuyển “tông” hơi bất ngờ làm Sớm Mai lúng túng.

Huy! Sớm Mai cắn môi ra chiều ngẫm nghĩ. Dẫu có quanh co hay né tránh thế nào, Mai cũng chợt nhận ra một sự thật làm cô ngầm kinh hãi: Không chỉ riêng lúc này mà cả thời gian vừa rồi sao cô ít nhớ anh chàng quá. Con ma nhớ đã bị đuổi đi chỗ khác chơi từ bao giờ thế? Bằng chứng cụ thể là con ma kia không làm cô xao lãng việc học hành nữa.

Thậm chí nguy hơn nữa là chưa bao giờ cô có ý nghĩ viết cho anh chàng cái thư khác để đền cái thất lạc kia, lại vô duyên đi viết hồi âm cho cái gọi là “hồi âm, để lâu sợ nguội” vớ va vớ vẫn đâu từ trên trời rơi xuống, viết rồi chẳng biết gửi về đâu, đành giữ làm... kỷ niệm.

Lòng Mai không dưng mở ra trước Mai lắm ngã ba ngã bảy rối tinh rối mù, bí hiểm hơn bài toán khó. Nên nhờ dì Út tìm hộ lời đáp chăng?

Sớm Mai nghe giọng mình vang lên rụt rè như tiếng kêu của gà con lạc mẹ:

- Anh Huy vẫn... thường. Tụi cháu đang làm giàu thêm kỷ niệm của hai đứa bằng... một cuộc giận!

Nhã đá lông nheo con mắt bên phải, nói giọng bông phèng:

- Mấy đứa cháu nhọn mồm, lũ tiểu quỷ ở cái nhà này cứ một hai bảo thằng bồ chuyên môn đội bêrê của mi là lại cái. Dì đính chính và la tụi hắn muốn gãy lưỡi luôn. Mấy thằng đực nhộn bên nhà cậu Tam hăm bữa nào hè nhau vật thằng bồ mi ra khám thử coi.

Hai dì cháu cùng cười. Tiếng cười của Nhã hồn nhiên vô tư lự gấp mười tiếng cười gượng gạo của Mai. Mai nguýt ngầm bọn anh chị em họ nghịch tinh. Có bồ, Mai đã giấu như mèo giấu...! Thế mà cũng chẳng giấu được. Hừm! Người ta dịu dàng, điềm đạm, dễ thương đến muốn nhức răng vậy mà hô lại cái! Quả có mắt không ngươi.

Dì Út cắt ngang sự gầm gừ của cô cháu:

- Kể đi. Tụi bây giận nhau ra sao?

Mai kể lại chuyện hôm tình cờ gặp nàng dọc đườgn, chàng giả ngơ vì sợ mẹ quở. Chuyện hôm chàng vác cây si đến trồng đứng dưới mưa, trước cổng, nhờ nhóc tì Châu vào “thỉnh” nàng nhưng nàng không thèm ra. Và suốt tuần qua ngày nào chàng cũng đưa đón, nàng vờ như không nghe không thấy.

Nghe ngữ điệu không chút hứng thú của cô cháu, không dưng Nhã có cảm tưởng có cái gì đấy bất ổn trong việc Mai gọi là làm giàu thêm kỷ niệm của hai đứa. Thầm nghi hoặc, nàng hắng giọng ra vẻ bâng quơ:

- Hai đứa giận nhau mấy ngày rồi?

- Hơn mười ngày ạ!

- Mi có cảm thấy buồn không?

- Lúc đầu có chút ít, nay thì không?

- Nhớ hắn không?

Mai ngập ngừng, mắt chơm chớp:

- Cháu không rõ lắm.

- Tóm lại mi vẫn ăn ngon ngủ kỹ?

Sớm Mai thật thà:

- Dạ, hình như hơi mập thêm chút ít!

Nhã bật cười thành tiếng:

- Thế là mi đã đẩy thằng nhỏ cho hắn đi chuyến tàu suốt rồi!

Sớm Mai giật thót, ấp úng:

- Cháu định giận thêm vài ngày nữa. Có dịp cháu sẽ “cho phép” anh ấy làm lành mà.

- Mi nghĩ vậy nhưng rồi sẽ không làm vậy!

- Sao dì biết?

- Bởi hồi bằng tuổi mi, dì đã có khối lần nghĩ một đàng làm một nẻo.

Sớm Mai chớp mắt năm cái rồi bỗng thấy đôi mắt dì Út cơ hồ dềnh lớn lên to như hai cái tách trà. Cái mũi đẹp nổi tiếng nhất họ ngoại dài ra, khoằm khoằm in mỏ quạ. Không dưng, Sớm Mai thấy Nhã giống bà phù thủy và mình hệt con nai vàng ngơ ngác gấp trăm lần con nai trong bài thơ thu của ông Lưu Trọng Lư.

Bà phù thủy tiếp tục giọng phù chú:

- Lâu nay dì cho rằng trong họ ngoại chỉ có mình dì là lai nòi lãng mạn. Hóa ra mi cũng là hậu sinh khả úy của dì mi.

Lãng mạn! Có phải vì có chung nòi lãng mạn nên bao giờ Sớm Mai cũng cảm thấy thân thiết với dì Út trong số gần hai chục anh chị em họ hàng?

Lãng mạn! Cái từ không dưng khiến Mai thấy mình vừa oai vừa ghê ghê! Con gái mà lãng mạn quá cũng hư bột hư đường! Ai bảo vậy nhỉ? Bà ngoại chứ ai! Dạo ấy gia đình Mai chưa ra riêng. Một hôm dì Út đi chơi với một ông bồ lại hẹn một ông khác tới nhà bắt ông ấy ngồi chờ rục xương. Khuya dì mới về, vừa len lén vào cửa đã bị ngoại thức chờ sẵn tặng cho mấy hèo và mắng đồ con gái hư! Đồ lãng mạn!

Sớm Mai đỏng đảnh:

- Cháu mà lãng mạn? Dì lôi cái lãng mạn ấy từ chỗ nào của cháu ra thế?

- Thì rõ ràng mi đâm ra phải lòng cái gọi là “hồi âm, để lâu sợ nguội”, rồi quên mất tiêu thằng Huy lúc nào chẳng hay!

- Sao dì chóng quên vậy? Lúc nãy dì vừa bảo hai chuyện khác hẳn nhau mờ, thư là thư, bồ là bồ. Ui, dì lẩm cẩm rồi đấy!

Nhã lại là dì Út có cái mũi đẹp nhất họ ngoại vì nàng chợt lúng túng đánh rơi cái mặt nạ phụ thủy của mình trước đôi mắt thôi ngơ ngác của cô cháu. Nhưng rồi nàng vẫn chưa chịu chào thua. Bắt chước giọng các nhà ngoại giao, Nhã đĩnh đạc nói:

- Lúc nãy dì tuyên bố vậy vì chưa biết tụi bây đang xa nhau bởi một cuộc giận. Nay đã đến lúc dì rút lui lời tuyên bố ấy và cáo buộc cháu rằng mi đã mắc phải tội lạc lòng:

Rầu rầu nét mặt, Sớm Mai làu bàu:

- Ức quá! Chả lẽ cháu lại không hiểu rõ cháu sao?

Nhã bắt nạt:

- Hiểu rõ sao mi còn nhờ dì gỡ rối tơ lòng... thòng?

- Ờ há?

Nhã lẫy:

- Thôi mi tự gỡ lòng mi được rồi thì để cho dì yên nhé. Cái áo này đan nút chỉ thêm một mùa đông nữa e cũng chưa xong. Rõ khổ!

Sớm Mai âu yếm vén tóc dì Út rồi ghé miệng cắn nhẹ vào vành tai be bé xinh xinh, thủ thỉ:

- Dì gắng nghe cháu chút xíu nữa bà cố vấn vĩ đại ưa hờn mát ạ! Dì có đồng ý lúc mình yêu một người nào đó, bận lòng đã đành. Nhưng lúc ghét một kẽ nào đó, mình cũng đâm ra bận lòng không kém? Nghĩa là lòng không thanh thản nổi!

Con bé quả là lắm chuyện! Hắn cứ dồn đầy một kho rồi bữa nay lục ra tổng kết. Lật hết đống hồ sơ tình cảm cuả hắn ra để xem từng vụ việc thế này chắc đến gà gáy trăng khuyết cũng chưa xong. Hết chuyện yêu giờ sang chuyện ghét. Mới có chút xíu tuổi sao tình cảm hắn sum suê lắm vẻ, lắm màu, đa đoan, đa dạng thế chẳng biết! Giống hệt mình lúc trước chăng? Nhã nhát gừng:

- Ờ, sao nữa?

Sớm Mai hắng giọng và không phải với ngữ điệu rời rạc như khi kể chuyện “hai đứa làm giàu thêm kỷ niệm bằng một cuộc giận”, mà với giọng vui kể lại gặp gỡ Hạo – Trương Chi với số bàng thắng thua trông thấy!

Chỉ với một tách trà nóng hất đổ đi, anh chàng phải trả giá bằng hai gáo nước lạnh uống mệt nghỉ.

Không bỏ sót từ mỗi câu nói ngang ngổ của Hạo đã đành, thỉnh thoảng Sớm Mai còn vô tình, hồn nhiên minh họa thêm câu chuyện bằng những nụ cười có duyên lẫn vô duyên.

Ngồi im nghe với đôi tai bàng quan của người ngoài cuộc. Khi cô cháu vừa dứt tiếng, Nhã ngẩng nhìn gương mặt tươi tỉnh của người trong cuộc, đoạn bất giác “quật” một “đòn” chí mạng:

- Hay ghê nhỉ?! Khi kể chuyện yêu thì buồn rất tàn thu. Bây giờ kể chuyện ghét mặt mày lại tươi hơn hớn.

Giọng nhiễm lạnh của dì Út làm phổi Mai cơ hồ nổi bọt. Cô ho liên tiếp ba tiếng chữa thẹn:

- Thật tình là cháu rất ghét thằng cha ấy!

Thằng cha! Bạo miệng quá, nhưng lỡ rồi làm sao níu kịp? Sớm Mai đành lè lưỡi hàm ý ân hận về cái tiếng khiếm nhã vừa thốt.

Nhã lắc đầu. Coi vậy chứ chưa chắc hắn ghét “thằng cha” ấy. Không chừng trái tim trong lồng ngực tội nghiệp lại đong đưa, đong đưa mà hắn không hay! Con nhỏ thật y như mình năm bảy mùa thu về trước quá! Nghĩ thế và Nhã vuốt mượt cái lườm, giăng bẫy ngầm bằng giọng rất tỉnh:

- Chậc! Chỉ nghe cháu kể thôi dì cũng thấy ghét. Lần tới bắt hắn uống năm hoặc sáu gáo nước lạnh nữa mới chừa cái tật rủ thằng Đạt đi nhậu nhẹt lu bù.

Sớm Mai mắc bẫy liền tù tì:

- Dì đọc rõ lòng cháu y như đọc nhật báo. Cháu cũng tính sẽ tìm thêm vài ba cách gì đó thật ác để hành hạ anh chàng cho bõ ghét. Có điều, hình như cháu không làm điều ác được dì ạ! Đêm ấy tức và ghét anh chàng quá nên cháu mất ngủ, mất ngủ thành ra nghĩ ngợi lan man. Thoạt tiên cháu đọc thoại đến trơ trẽn, bắt anh chàng uống hết gáo nước, dạy anh chàng một bài học thế là đích đáng. Nhưng thấy mình đã quá độc ác khi buộc anh bán than nốc cạn gáo nước lạnh buốt. Lỡ anh ta đau bụng chắc sẽ hận cháu tới già. Lại nữa mình ăn nói sao đỏng đa đỏng đảnh, kênh kiệu, lố bịch quá. Còn dọa mét mẹ không thèm mua củi của anh ta nữa! Thế là sau cùng thay vì ấm ách tức anh chàng, cháu quay ra tức mình và ân hận muốn khóc.

Ngay chóc! Thế mà cứ xưng xưng cháu ghét cháu ghét! Con nhỏ y chang em anh Vũ à! Lúc đầu em cũng thấy ghét anh không biết để đâu cho hết, rồi bỗng thương lừng lựng lúc nào không hay. Ghét của nào trời trao của ấy cho bõ ghét mà. Nhã cười nhạt:

- Ôi, cháu tôi nhân hậu hết ý. Cháu ân hận và thao thức mãi, đến lúc tiếng sáo cuả thằng đáng ghét ấy lẻn vào ru, cháu mới chịu ngủ chứ gì?

Sớm Mai cười nụ thật thà:

- Anh chàng thổi sáo nghe khá hay. Nhưng khi anh Đạt hỏi, cháu bảo chỉ là tàm tạm. Anh Đạt nhờ giặt rồi vá áo giùm anh ta, kẹt quá cháu phải nhận.

Nhã lại hoan hỉ kêu thầm, Vũ ơi, Vũ ơi! Khi em thúc thủ dong hai tay quá đầu ra dấu chào thua, dừng lại không bước tiếp trên con đường tình buồn ít hơn vui nữa, để anh đeo nhẫn vào ngón tay và chịu làm vợ anh. Em cứ nghĩ thế là hết, chẳng còn ai nối dõi nòi lãng mạn. Thế mà giờ lại có con nhỏ này. Hắn y chang em hồi còn tết tóc đuôi gà quá. Không, có lẽ hắn có khả úy hơn em mấy bậc. Cháu lãng mạn hơn dì là nhà có phúc chăng? Nghe chuyện cuả hắn, em muốn cởi nhẫn trả lại anh, để sống thêm lần nữa cái tuổi mười bảy quá! Nhã buông hai que đan quay lại vuốt má cô cháu.

- Đến đây dì tạm kết buổi gỡ rối tơ lòng cho mi thế này. Nhân vật thứ ba đã xuất hiện sau Huy và kẻ giấu tên, hứa hẹn nhiều sóng gió lắm lắm.

Ghét Hạo. Mi cứ ghét. Đọc thư anh chàng giấu tên. Mi cứ đọc. Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa. Không những mi đẩy cu Huy lên chuyến tàu suốt mà có khi – nói theo kiểu cải lương – mi đã lặng lẽ đặt anh chàng yểu điệu thục nữa của mi lên một chiếc Boeing và cho bay ra khỏi vùng trời kỷ niệm. Mi đưa tay vẫy bái bái rồi mà mi cứ ngoan cố bảo không!

Sớm Mai giãy nãy:

- Anh chàng Hạo – Trương Chi cháu đã bảo ghét mà. Vả lại, có lúc nào anh chàng ba trợn dám buông lời tán tỉnh cháu đâu. Dì lôi anh chàng vào “danh sách” làm chi cho tội!

Nhã mủm mỉm cười, lăn tia nhìn nồng vào mắt cô cháu:

- Tội lội xuống sông, mai mốt mi chịu lấy hắn làm chồng, hắn lội lên!

Ngượng nẫu người, Sớm Mai giụi mặt vào vai dì Út ngắt véo, vù nách, đẩy văng Nhã khỏi ghế xích đu, và cả hai cùng phá lên cười như chợt hóa dại.

Trước khi ra về, Sớm Mai vào đấm lưng cho ngoại, rồi nghiêm trang nói với Nhã:

- Cháu không tin dì đâu. Cháu sẽ đi tìm anh Huy và làm lành trước khi anh ấy tuyệt vọng bước lên chiếc Boeing do dì tưởng tượng để quảng cáo cho nghành du lịch của dì.

Nhã lắc đầu, cười:

- Mi cứ đi tìm đi. Rồi sẽ thấy. Để vài hôm nữa mi lại đến bắt dì gỡ rối tơ lòng, và cái áo len này cứ đan hoài đan hủy từ Tết Tây đến Tết Ta e chú Vũ cũng chưa có mà mặc!

Nói mạnh nói bạo thế, nhưng lúc về ngang qua nhà Huy, Sớm Mai không dám ghé vào. Không sợ đường đột mà cứ e người ta hiểu lầm mình cần thiết người ta quá! Cái lý chững chạc quá ấy chứ?!



Mường Mán
(còn tiếp)





Ngày Xưa Hoàng Thị - Quang Dũng Thanh Trúc Loan Châu

 

 

*

 

Sắp tới ngày QLVNCH (19-6).

Xin mời nghe nhạc quân hành:

Ghi chú: SVSQ/TĐH/CTCT/ĐL - mặc đại lễ quần xanh kẹp xám, áo đại lễ trắng, thắc lưng cổ truyền đen trên nền xanh, cầu vai tua xanh, đội nón kép pi có hình lục đại chiến.

(toán thứ 2 trong nhạc phẩm "Anh Về Thủ Đô" và sau đó nữa...)



_____________________________________________________





Trang Quảng Cáo



qc_0-content


qc_1-content


Quí vị ở các tiểu bang xa

Quí vị H.O sẽ hay đã nghỉ hưu

Quí vị từ VN mới sang định cư ở Mỹ

Muốn về sống ở Nam Calif nắng m

(Little Sai Gon, Orange County, Los Angeles)

Muốn mua một căn nhà vừa ý, hợp với túi tiền


Xin liên lạc:


Marvin Tran


(714) 768-8810



Sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


*



blank



ha_1-content


hoang_anh_1-content


11031 Acacia Parway

Garden Grove Civic Center

Garden Grove, CA 92840




Chuyên mọi dịch vụ về Răng


Người Lớn, Trẻ Em

B
ền, Rẻ, Đẹp

Uy Tín


Liên lạc lấy hẹn
:

D.D.S Ho
àng Anh

(714) 724-5699

Cindy Tr
ần

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)


ph_6_0-content
từ trái, Cindy Tran và Tina Tran
(Tran Yen Hoa's daughters)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn