DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,705,229

Khóc nữa đi Sớm Mai - Mường Mán (từ chương 8-9)

24 Tháng Năm 201312:00 SA(Xem: 3523)
Khóc nữa đi Sớm Mai - Mường Mán (từ chương 8-9)
Khóc nữa đi Sớm Mai




blank


8.



Mặc trời đỏ sắp lặn xuống sau dãy núi màu khoai tía. Nắng quái xuyên qua nhà cửa cây cối quét những tia sáng nóng bỏng hình rẽ quạt như muốn đốt cháy tất thảy người và vật.

Không, chẳng có ngọn lửa nào bốc lên ngoài ngọn lửa âm u trong Hạo cứ từng phút, từng phút ngấm ngún và anh chàng cảm tưởng mình sắp biến thành than.

Dòng sông quen thuộc mềm mại triệu triệu lưng sóng nhấp nhô hệt đàn rắn vàng nô giỡn cùng lũ lục bình vừa trổ bông xuôi mải miết về phía biển. Lát nữa chiều sẽ tắt lịm. Đêm sẽ dấy lên.

Không bao giờ Thu còn nhìn thấy chiều lúc này, đêm sắp tới và bình minh ngày mai nữa! Ánh sáng và bóng tối chẳng còn ý nghĩa gì đối với chị ấy. Quá khứ, hiện tại, tương lai đã vĩnh viễn khép lại sau đôi mắt an nghỉ này. Chết là cái dấu chấm sau cùng đặt cuối câu chót ở đoạn kết của một cuốn tiểu thuyết. Mỗi người sống là tự viết cho mình một cuốn tiểu thuyết. Những trang buồn nối những trang vui, nhập nhòa những chương, đoạn nắng mưa, đan rối ngày đêm vật vã khổ đau, hoan lạc.

Chết! Cái dấu chấm than sau cùng cho những đời buồn. Những dấu chấm cho những đời non yểu. Dấu hỏi cho những đời người còn nặng oan khiên?

Cuốn tiểu thuyết riêng của chị Thu khép lại rồi. Kẻ thù – lũ trùng lao ác hiểm – cũng đã chết theo chị rồi. Thời bị mẹ ruồng rẩy đuổi đi, chẳng biết chị Thu đã trôi qua bao vòng tay si mê, hoặc đã vuột ra khỏi bao vòng tay hất hủi? Chắc chắn chưa bao giờ chị mường tượng thấy ngày sau cùng chị lại khép mắt trên tay thằng em côi cút thế này!

Với ý nghĩ hôn ám, rối nùi trong trí, Hạo đã nặng nề bước qua cơ man nào là những cặp mắt của dân hàng phố. Có đôi mắt tò mò như khoan như đục. Có đôi mắt mềm úng sự thương cảm. Có đôi mắt khô khốc sự dửng dưng và không thiếu những đôi mắt kín đáo che giấu ánh mừng khi thấy một đồng loại sắp về đất, để mặt đất vốn lúc nhúc leo nheo chen chật người này rộng thoáng thêm một tí.

Với Thu lạnh giá trên tay y hệt Đạt say rượu trúng gió héo rũ đêm nào, và với ngọn lửa ngấm ngún trong lòng, Hạo thấy mình bỏ phố, ra bờ sông, leo lên con đò thân thuộc.

Người chết nằm giữa khoang đò như ngủ mê. Ngủ và chẳng bao giờ còn giấc mơ nào lui tới nữa. Tất thảy mọi hệ lụy trần gian đã phủi trắng tay. Con đò chợt chao lắc mạnh, tưởng chừng dòng sông êm ả đang nổi sóng chào vĩnh biệt. Buồn rầu ngồi lặng một lát, Hạo nghiên ngả đứng lên chống tay vào cửa mui, nhìn mông ra bên ngoài. Chạm phải tia nắng chói lọi, Hạo đổ sụp xuống trong dáng quỳ tuyệt vọng.

Thằng người cô độc vừa lắc lư theo nhịp con đò chao đảo - tựa một tín đồ Do Thái đang hành lễ trong đền thiêng - vừa nghe mình rên rỉ:

- Sông ơi, sông ơi! Ở lại với chị Thu nhé. Ta sẽ không ở cùng mi nữa. Phải đi thôi! Ở lại nhé những buồn vui bao mùa đã đóng rong đóng rêu đời ta trong cái thế giới nhỏ nhoi, tù túng, chật hẹp này. Vĩnh biệt nghe đò. Con quái vật nổi trôi. Cái “biệt thự nổi” phải gió. Hãy tiếp tục trôi, trôi mãi với chị Thu trong mi. Vĩnh biệt nhé chị Thu yêu quý! Con đò, mái nhà thân yêu của chúng ta sẽ đưa chị đến những bến bờ xa lạ tận sông Ngân đêm đêm sao sáng trên trời. Và, đêm đêm em hứa, dù ở bất cứ phương trời nào em cũng sẽ ngước mắt lên dải Ngân Hà để thấy chị tiếp tục lênh đênh đi tìm an vui trong cõi không cùng tận!

Dòng sông lặng sóng. Hạo tắt tiếng và mắt ràn rụa lệ. Thằng người cô độc ngẩng nhìn như thể tìm kiếm sông Ngân đang giấu mặt đâu đó trên vòm trời quang mây, đoạn bật dậy âu sầu nhìn mặt người chết lần cuối, rồi buồn bã móc túi lấy hộp quẹt bật lửa châm dí vào đống áo quần sách vở trong góc khoang. Ngọn lửa bùng lên và Hạo phóng mình rời bỏ con đò, soải tay bơi như chạy trốn.

Con đò vừa cháy vừa tiếp tục trôi trên mặt sông phẳng lặng. Trôi theo hàng đàn rắn giờ thôi vàng và đổi màu thẫm xanh, cùng lũ lục bình về phương đông. Mặt trời xuống khuất sau dãy núi màu khoai tía giờ ngả màu đen mun.

Thằng người lên bờ. Kinh ngạc thấy mình trần như nhộng. Với hình ảnh con đò cháy rực rỡ in trong đôi mắt mở lớn hết cỡ ngụt ngùi ánh man rợ. Hạo đau đáu nhìn sông. Nghe sông thì thầm:

- Mi đã đến với ta trần truồng. Giờ rồi bỏ ta mi cũng phải trần truồng thôi thằng phản phúc ạ!

Và tiếng bà mẹ nuôi dằn dỗi đệm theo:

- Từ giờ mi không còn là thằng Hạo của tao nữa. Mi lại là thằng Cu Đen con à!

Ngồi co ro với hai tay ôm đầu tóc rũ rượi, Hạo sởn ốc thấy mình lại là thằng Cu Đen trần trụi, trôi sông lạc chợ ngày nào.

Hồi ức về dòng sông mê ngăn cách hai cõi âm dương từng nghe bà mẹ nuôi kể ngày còn bé khiến thằng Cu Đen chợt run lên. Có phải hắn vừa rời khỏi dòng sông trước mặt như rời cõi sống và đang ngồi trên bờ cõi chết chờ âm binh đến mang đi, bỏ vào cái vạc dầu nào đó luôn sôi sùng sục dưới địa ngục? Chưa hết kinh hoàng, thằng Cu Đen đã từng có lúc mang tên Hạo bỗng nhảy dựng người lên khi nghe từ con đò cháy ngoài mặt nước lanh lảnh tiếng kêu hét của Thu.

- Hạo ơi, Hạo ơi... ơi... ơi! Cứu chị với... với... với!

Từ vòm cửa hình bán nguyệt cháy dở, người chết vừa sống dậy lao ra, đưa hai tay khẳng khiu lên trời chới với. Hai bàn tay vụt lớn choán hết cả không gian, vươn dài tới túm lấy Hạo. Và, anh chàng thảng thốt thức dậy.

Hạo thức dậy, xuất hạn dầm mình, nghe cơ hồ có cái búa phải gió nào cứ nện nhịp đều đặn hai bên màng tang, hơi thở mệt nhọc, nóng hổi tuôn ra đằng mũi tựa ra khỏi ống bể lò rèn.

Hạo thức dậy, giẫy thoát khỏi cơn mơ quỷ quái sau cái co chân tống mạnh vào mạn đò đau điếng.

Đang lúi húi khom lưng buộc, gói, nhét giấu cái gì đó dưới sạp đằng lái, nghe tiếng động. Nga Mèo Hoang khẽ khàng kéo cái nắp ván đậy lại, vần cái lu nước dằn lên trên, rồi quay sát vào.

Hạo ngồi bật dậy dựa vách mui. Bốn mắt lặng nhìn nhau. Mắt chàng trai đục ngầu cơn sốt nguội. Mắt cô gái lấp lánh ánh vui. Nga nhanh nhẹn đến quỳ gối trước Hạo, thân ái đưa hai bàn tay mát rượi ôm cái cần cổ tươm mồ hôi của gã trai, lăn tia nhìn âu yếm vào mắt gã:

- Đỡ chưa? Lúc nãy anh sốt mê sốt mệt làm Nga phát hoảng!

Lặng lẽ hất tay cô gái ra. Hạo lạnh lùng nói:

- Cô vừa ở đâu chui ra thế?

Chẳng buồn để ý đến ngữ điệu xách mé. Con rái cá cười tỉnh khô:

- Ờ thì có mớ hàng mới nhận, vừa cất xong.

- Lại hàng à? Tôi đã cấm cô gửi hàng ở đây. Cấm cô léo hánh tới đây kia mà.

Lảng tránh tia nhìn u ám, man dại của gã trai, Nga rùng mình, mím chặt môi rồi bật thốt nửa ranh mãnh nửa dịu dàng:

- Anh không cô quyền cấm. Chị Thu có cấm đâu? Chị còn dặn thỉnh thoảng Nga nên lui tới chăm sóc anh giùm chị cơ mà!

Hạo cộc cằn buông thõng:

- Nhưng tôi cóc cần cô, rõ chưa?

Gớm khiếp! Cứ như nhổ nước bọt vào mặt người ta ấy. Có học mà ăn nói như mấy thằng ngợm đứng bến! Nga tức tối nhủ thầm, định văn một tiếng gì đấy cực tục hoặc cực ác để trả miếng. Nhưng rồi thấy vẻ mặt xanh lướt, mệt mỏi của anh chàng bèn không đành lòng. Âu yếm nhìn Hạo như bà mẹ bao dung nhìn thằng con ưa trở chứng bất trị, đoạn Nga trầm giọng lảng chuyện:

- Sáng nay Nga đã ghé thăm chị Thu. Đã mang cháu lòng vào cho chị ấy. Anh bệnh, cứ nằm yên một chỗ!

Giọng cô gái ngọt ngào như ướp đường. Chân thành đến nao lòng. Vừa nghe nhắc đến Thu, Hạo hơi nguôi, hắng giọng:

- Cô có bảo là tôi bị cảm không?

Thấy vẻ mặt anh chàng tươi lên một chút, không còn tối sầm nữa, Nga nhoẻn miệng cười:

- Nga bảo anh bệnh sắp chết!

Hạo trừng trợn:

- Thật à? Sao cô...

Nga cướp lời:

- Đùa đó. Nga có ngu như... anh đâu mà bảo vậy để chị ấy lo thêm!

- Thế Nga bảo sao?

“Nga” không “cô” cộc lốc nữa. Được lắm, ít ra người ta cũng có một cái tên, lâu lâu phải gọi một cách thân thiết vậy chứ! Ôi, chẳng biết đến bao giờ cái thằng Cu Đen cứng đầu và khó thương này mới chịu thốt tiếng “em” tình tứ như mấy cha kép trong tuồng cải lương cho mình mát lòng mát dạ. Nga đỏng đảnh:

- Ờ thì nói anh mắc bận học thi. Học ngày học đêm. Càng học mặt mày càng nhăn như khỉ ăn ớt mỗi lần gặp người ta.

Hạo không cười góp với Nga, mặt cứ tỉnh như đeo mặt... nạ:

- Chị ấy tin chứ?

- Rất tin.

- Nga... à... cô thấy chị Thu khỏe chứ?

Lại “cô”! Nga buông thõng:

- Kha khá.

Thế mà mi mơ thấy chị ấy chết. Rõ vớ vẩn! Hạo quơ tay tìm chai dầu gió xức lịa vào mũi bởi chợt ngửi thấy mùi nước hoa nồng nồng phả từ người cô gái tản lạc trong gió. Không chỉ tản lạc trong gió mà cái mùi quỷ quái ấy còn vương vất mãi trong tóc, trong quần áo đâu từ đêm qua đến giờ. Sực ngửi thấy nó, lập tức Hạo cảm thấy ngường ngượng.

Chẳng phải sực nhớ cái chuyện có liên quan đến mùi nước hoa đang “ám ảnh” Hạo, mà thốt nhớ chuyện khác, Nga uốn giọng mềm thỏ thẻ:

- À, lúc nãy có cái anh gì bạn anh tới thăm, mang trả đôi dép và cái áo anh bỏ quên đâu đó.

Ký ức Hạo bật sáng vẻ sầu héo của Đạt, và thình lình thêm cả gương mặt sáng trăng của Sớm Mai với vẻ lạnh lùng cường điệu. Cảm giác ấm áp khó tả vụt ùa ngập làm Hạo nghe giọng mình bỗng dịu dàng hết sức bất ngờ:

- Hắn có nhắn gì không?

- Có. Thấy anh bệnh. Anh ta bảo để anh ngủ khỏi kêu dậy. Cầm thuốc lên coi, chê dở. Anh ta lên phố mua hai vỉ thuốc rồi quay lại, nói sẽ xin phép giùm trường cho anh nghỉ học vài hôm.

- Có thế thôi à?

Hạo mơ màng trông lên khung ảnh Thu và bà mẹ treo trên vách mui lặng ngắm cây sáo trúc nhưng thật ra đang âu yếm chiêm ngắm gương mặt Sớm Mai còn lồng lộng trên màn ảnh trí nhớ.

Con tằm rút ruột nhả tơ thế nào thì đêm ấy Hạo cũng đã đắm đuối gửi cả hồn mình vào tiếng sáo y như thế. Chẳng biết cô nàng có nghe tiếng sáo không nhỉ? Chắc chắn có. Nhưng tiếng sáo thì nghe, còn tiếng lòng mình Sớm Mai vẫn chưa nghe thấy thì sao? Chả lẽ cứ mượn mãi tiếng sáo để nói tiếng lòng? Mi thổi đến hụt thơi nàng cũng cóc nghe ra đâu thằng ngố ạ! My Nương, Trương Chi chết cả rồi. Bây giờ làm gì còn một mối tình đẹp như thế nữa mà mơ?

Giọng ỉu dịu hiếm thấy và vẻ trầm ngâm bất chợt của gã trai khiến Nga Mèo Hoang vừa lấy làm lạ vừa khấp khởi vui trong lòng. Trúng gió gì mà thằng Cu Đen chợt hiền in bồ tát thế nhỉ? Bình thường là thế, còn những lúc cộc cằn chắc Hạo bị ma nhập? Nga nói vui:

- Anh ta cũng vui tính ấy chứ! Cứ một hai gọi Nga, là con rái cá đảm đang, xinh đẹp nhất sông Hương. Hình như anh chàng hơi “mát mát” thì phải!

Hạo mỉm cười với hình ảnh Mai trong trí, Nga ngỡ anh chàng cười vì mình. Nụ cười thứ nhất từ lúc hai đứa trò chuyện:

- Không, hắn mà “mát” chắc cô còn “mát” hơn.

- Còn anh sẽ “mát” gấp đôi. “Mát” gồm cả “mát” của Nga và anh chàng ấy cộng lại.

Cô gái bật cười thành tiếng. Hạo nửa đùa nửa thật:

- Hắn đang thất tình nặng. Cô có thích để tôi giới thiệu hắn cho.

Nga chẩu môi, nguýt dài, lật tay coi đồng hồ rồi với lấy cái túi xắc treo trên vách xuống lục son phấn, bút chì và tấm gương con ra chăm chú trang điểm.

Bất giác, Hạo bỗng tưởng tượng. Lúc nãy không phải Đạt mà là Sớm Mai mang áo và dép đến cho mình, và bắt gặp con rái cá này ở đây thì sao nhỉ? Thì sẽ buồn cười lắm chứ sao? Có khi cô nàng tưởng rằng mi đã có vợ!

Ngỡ cô gái đã quên hẳn Đạt, hoá ra nàng vẫng còn nhớ. Vừa tô son môi, Nga vừa liếc xéo Hạo tia sắc lẻm, dấm dẳng:

- Này, ngó cái tướng anh chàng ấy không hiền đâu. Bộ anh ta rủ anh đi ổ nhện rồi bị ốp hay sao mà anh chạy quên cả áo lẫn dép vậy? May còn vơ kịp cái quần hả?

Hạo chưng hửng. Mặt mày đỏ như gấc và nếu bất thần đáy đò chợt nứt toát ra chắc anh chàng sẵn sàng chui xuống sông. Tuy thế Hạo cũng nói lấp lững:

- Ừ, sao cô biết hay vậy?

Đến phiên cô gái chưng hửng, xoe tròn mắt nhìn Hạo:

- Thật à? Nga cứ tưởng...

Hạo tiếp tục hù:

- Bộ cô tưởng tôi hiền lắm sao?

Má mới thoa lớp phấn trắng toát nhưng nom bỗng hồng hẳn lên, Nga đong đưa mắt, mỉm nụ cười duyên:

- Ai mờ biết! Tưởng anh còn ngây thơ lắm chứ! Đêm qua...

Lần nữa, cái mùi nước hoa chết tiệt lại ngờm ngợp. Hạo tía tai, đút chai dầu gió vào mũi hít dài hít sâu liền năm sáu cái. Và không dưng anh chàng bỗng có cái ao ước hết sức điên khùng. Chắc cũng khùng điên như cái nhảy ùm xuống làn nước lạnh giá đêm nào. Hạo ước không dưng Nga biến thành Sớm Mai, để chàng được ngắm đến no mắt cái dáng nàng ngồi trang điểm như con rái cá lúc này. Đôi khi ngắm phụ nữ trang điểm cũng thấy hay hay. Cứ như con gà mái tơ tỉ mẩn rỉa cho mướt cánh đẹp lông ấy.

Ước xong, Hạo bỗng hết sức thất vọng.

Hẳn là sắp đi đâu. Trang điểm xong, Nga bỏ các thứ mỹ phẩm vào túi xắc, lôi ra một chiếc áo pull màu vàng cam có dòng chữ Tây in đậm nét trước ngực, loay hoay cởi chiếc pull màu xanh lơ đang mặc, định thay.

Trò chuyện một hồi thấy không khỏe. Bây giờ Hạo bỗng nghe âm u trong xương cốt mơ hồ cơn sốt nóng hay sốt lạnh gì đấy bắt đầu tụ lại, sắp mưng ngợp, sắp quét lên thần trí cái bệt sơn đen còn hơn hắt ín. Biết thế nhưng Hạo cố làm ra vẻ tỉnh như không.

Khi thấy chiếc pull xanh lơ được kéo lên quá ngực, sắp ra khỏi đầu cô gái. Hạo hốt hoảng quát khẻ:

- Này, thôi tốp đi! Sao cứ tự nhiên như ở nhà cô vậy?

Dằn dỗi buông áo xuống, nguýt chàng trai một cái sắc lẻm, Nga cười lỏn lẻn, nói giọng ghen tương:

- Bộ không được sao? Bộ đi ổ nhện anh chưa từng thấy đứa nào cởi áo à?

C Cơn giận đột ngột như từ vòm mui ập xuống kết hợp cơn sốt mới vừa dào dấy khiến Hạo hoa cả mắt, ù cả tai, run cả giọng:

- Cô cút xéo đi!

Cô gái nghinh mặt, cười khẩy, đoạn xẵng giọng, gằn từng tiếng:

- Thế đêm qua thằng nào ôm người ta ngủ gần cả đêm, giờ giở giọng đểu đòi đuổi hả?

Hạo lặng người nghe lạnh toát sống lưng. Câu nói ném ra giữa lòng đò mà như vừa phát qua cái loa truyền thanh khuếch đại nào cho khắp bến sông và cả hàng phố trên bờ cùng nghe.

Cái mùi nước hoa quỷ quái lại như bị khua khoắng tán lạc trong không khí rồi bất thần bịt chặt mọi giác quan. Cảm thấy bệt sơn đen sắp loang khắp thần trí. Mong khỏa lấp cơn gượng, gã trai gân cổ nạt tràn:

- Ai ôm ai hả? Khi không chun vô mùng người ta rồi đổ vấy, chả biết xấu hổ? Bộ dạo nầy cô thiếu thốn lắm à?

Nga lí nhí:

- Thiếu... gì?

- Thiếu... chồng?

Đang như con hổ thật giương hết móng vuốt sắp vồ chụp, ăn tươi nuốt sống mồi, rồi bỗng xẹp xuống hệt con hỗ... giấy. Buột thốt rồi chợt tối tăm mày mặt. Cơn choáng thình lình đẩy Hạo ngã chuối xuống chiếu.

Hớt hãi chồm tới, Nga Mèo Hoang lẹ làng kề đầu chàng trai lên gối. Rối rít giựt tóc mai. Đỗ dầu chà xát khắp người, đoạn khẽ nâng đầu Hạo dậy ấn hai viên thuốc, kê ly nước vào miệng, làu bàu:

- Uống đi đồ vô ơn bạc nghĩa. Cộc cằn cho lắm vào!

Cố rướn cặp mí nặng trĩu nhưng không thể mở mắt nổi. Cố ngọ ngoạy đầu phản đối, cái đầu đeo đá cưỡng lại không nghe. Hạo đành nằm im cho nàng săn sóc như đêm qua đã tận tình chăm sóc.

Sau lần lặn ngụp điên khùng ở bến nước nhà Sớm Mai giữa đêm lạnh giá, Hạo cảm thấy trong người nhen nhóm một cơn sốt nhưng cứ coi thường. Sáng hôm ấy chèo đò về đến bến nghe mỏi rời từng khớp xương. Hạo nằm vùi đến tận tối mới lật bật lên bờ ăn qua quít một tô cháo, mua hai vỉ thuốc cảm rồi về đò nằm tiếp.

Đêm hôm qua, có lúc Hạo đã ngỡ mình đi đứt, khi những cơn nóng tiếp những cơn lạnh liên tục vùi dập thằng người vốn khỏe mạnh, quen dầu dãi nắng mưa như vùi dập một chiếc lá mỏng manh trong cơn mê mệt. Nga đến lúc nào Hạo chẳng hay. Bềnh bồng trôi trong ác mộng từ miệng vực núi lửa này đến lũng băng giá nọ. Hạo lờ mờ thấy lúc thì bà mẹ nuôi, lúc là Nga, có khi cả Sớm Mai lởn vởn quanh mình. Và mơ hồ nghe tiếng sáo đắm ngất si dại đêm nào trên bến nhà Mai lúc bổng lúc trầm da diết, cứ chực dìm mình xuống trong khúc cầu hồn dài lê thê, bất tận.

Mãi đến gần sáng, trong khoảnh khắc chợt tỉnh thức hiếm hoi. Dưới ánh đèn dầu lù mù, chàng chợt sững sờ nhận ra nàng đang ôm quấn lấy mình ngủ mê. Nửa ngượng nửa sợ hãi. Hai cảm giác ấy quyện trong mùi dầu gió và mùi nước hoa thành thứ mùi mê hoặc khó tả làm Hạo vừa muốn gỡ mình ra, đồng thời không thể không cảm thấy dễ chịu, ấm áp, đành mệt mỏi nằm yên.

Đêm qua, chẳng biết đi đâu về ngang qua thấy đò Hạo còn đèn sáng. Nga tưởng Hạo thức học khuya, bèn nhẹ nhàng hệt con mèo hoang lẻn vào định chọc phá anh chàng chút chơi. Thấy anh chàng nằm mê man, muỗi bu đầy người, đặt tay lên trán như đụng nhằm mẻ than. Nàng quýnh quáng xức dầu. Nấu cháo hành bón từng muỗng ép Hạo ăn, ép Hạo uống thuốc... Rồi mệt mỏi chuồi mình xuống ngủ luôn. Tinh sương Nga dậy, bỏ đi và bây giờ lại quay về.

Chiều chín nẫu rồi rơi rụng lúc nào chẳng hay. Trong khoang đò hẹp, bóng tối chập choạng ngốn dần từng mảng sáng cuối cùng. Họ hàng nhà muỗi bắt đầu vo ve trỗi dạ khúc chào mừng đêm tối tới. Kéo chăn lên tận cằm gã trai, buông mùng xong xuôi, Nga uể oải đứng lên.

Qua cơn choáng, Hạo đã tỉnh nhưng nhắm mắt vờ ngủ. Trong bóng tranh tối tranh sáng, Nga lặng lẽ thay quần áo rồi thắp đèn, đoạn ngồi bệt xuống chiếu đăm đăm nhìn chàng trai và không dưng nàng bỗng ứa nước mắt.

Lâu lắm, bây giờ Nga Mèo Hoang mới bắt gặp mình ứa nước mắt. Ngàng tủi thân vì thằng con trai vừa phũ phàng đuổi nàng cuốn xéo đi? Hay sợ hắn chết? Sợ rằng một lúc nào đó bỗng ghé lại, cái thằng vừa quát nạt một cách thô rợ kia đã cứng đờ in khúc củi khô?

Không, Nga ứa nước mắt vì ngắm sự cô độ của Hạo, chạnh nhớ đến sự lẻ loi của mình. Ít ra thì Hạo cũng còn có Thu. Có một người thân ở trên đời vẫn hơn là chẳng có ai cả. Với Nga, thiên hạ toàn là người dưng nước lã. Thứ người dưng sẵn sàng ngọt tựa mía lùi lúc si mê, khi cần lợi dụng. Và, cũng thứ người dưng ấy hóa ra ghẻ lạnh, độc ác lúc ngược lại.

Hạo thuộc loại người dưng nào? Rõ ràng Hạo không thích lợi dụng, chỉ thích nhổ nước bọt một cách phủ phàng vào lòng tốt, lòng sẵn sàng được lợi dụng của nàng. Sao Nga vẫn thấy thích gần gũi hắn coi hắn như một người thân? Chính Nga cũng chẳng rõ.

Hai đứa quen nhau từ hồi còn nhỏ. Nga hơn Hạo chừng vài tuổi. Hay chỉ một tuổi rưỡi như nàng từng nói. Hai đứa từng có chung vài mùa suốt ngày bỏ bến lên phố hái trái me trái phượng, lấy ổ chim, thả diều, đá dế, vào các hàng quán lượm nắp keng. Câu cá, lặn hụp dang nắng đến lúc người đóng rêu dưới sông, v.v... Thời đi học, Hạo xa dần cô bạn. Thời dậy thì, Nga biến mất đâu đó vài năm như Thu rồi thình lình quay về như không thể cưỡng nổi tiếng gọi thần bí của dòng sông này và tiếp tục trải đời bập bền trên sóng.

Nga quay về. Con bé tròn quay tựa hạt mít ngày nào đã thành một cô gái thon thả. Ngoài nụ cười còn khá tươi tắn, thêm chút buồn trải đời long lanh trong khóe mắt, những thoáng xa vắng bất chợt làm nàng nom già ngắc hệt cái trái cây chín háp trước mắt Hạo. Gặp lại nhau, hai đứa ngượng ngùng tí chút, và lập tức gã trai xếp nàng vào loại đàn chị, bởi những năm tháng xa xứ chẳng biết nàng làm gì, ở đâu, cũng đã khoác bên ngoài một lớp vỏ phong sương không những đáng nể mà hình như còn đáng... sợ nữa.

Dạo Thu chưa vào bệnh viện, thỉnh thoảng Nga tới rủ nàng đi coi phim, coi hát, mua sắm các thứ vặt vãnh. Những lý do ấy đôi khi chỉ là những cái cớ đơn giản để nàng đến, ngồi nán lại lâu lâu tán gẫu cùng hai chị em và nhất là để chòng ghẹo Hạo. Anh chàng học trò dưới mắt nàng bao giờ cũng thánh thiện, trong giống hệt đứa trẻ con, hiền lành, vô hại.

Từ ngày Thu vào bệnh viện, Nga đến với Hạo thường hơn. Thỉnh thoảng, vào những lúc Hạo vắng mặt, nàng mở cửa lẻn vào nấu giúp cơm, kho giùm trách cá, vá mạng mấy cái quần áo sờn rách, tế nhị để lại những món quà tặng nho nhỏ như chiếc quần đùi may sẵn, áo thun, kem đánh răng, thuốc lá, xà phòng thơm, trà... Làm những chuyện ấy, chẳng phải như người ta thích được tiếng làm phước mà đơn giản là Nga cảm thấy vui như làm chuyện nhà, dù Hạo thường đối xử với cô bạn thời thơ ấu rất tệ, dù đôi khi anh chàng cố ý lẩn tránh nàng bằng cách đột ngột đổi bến, dông đò lên tận Kim Long hoặc xuống tận Bao Vinh.

Như thế, có thể nói rằng Nga yêu Hạo? Qua dăm bảy cuộc tình tan vỡ, hình như bây giờ nàng cũng chẳng rõ liệu còn yêu ai nổi không? Cái hiện nàng cảm thấy rõ ràng nhất là thích gần gũi, giúp đỡ Hạo, thế thôi.

Thích gần gũi gã trai mà theo nàng – ngoài việc học, việc mua than bán củi, thỉnh thoảng lên bờ khiêng thuê vác mướn kiếm thêm tiền chi tiêu cho hai chị em - hắn vẫn còn ngây thơ, chưa biết “mùi đời” là gì. Vị đời nàng từng biết khá sớm và từng chán ngấy.

Gã trai ngây thơ quen thuộc ấy bữa nay chợt khang khác khi gã bảo đã đến ổ nhện. Có nên tin không nhỉ? Hắn đã là đàn ông sao? Thằng Cu Đen nhà mùa vụt thành đứa chịu chơi rồi sao?

Đêm qua ôm hắn ngủ, có lúc nàng cứ ngỡ một cách khôi hài là đang ôm thằng con đẻ rơi đẻ lạc đâu từ đời thuở nào nay vừa tìm thấy. Đêm qua với hắn khi nóng hầm hập, khi rét run cầm cập trong vòng tay, ý tưởng độc chiếm trong nàng là nổi lo hắn chết. Lo đến quên biến hắn là con trai hay đàn ông.

Bây giờ thì Nga Mèo Hoang bỗng đỏ nhừ mặt - sực nhớ từ khá lâu rồi nàng rất ít khi ngượng ngùng kiểu vô duyên thế này - bất chợt nghĩ, nếu đêm qua hắn không bị sốt hành, chưa chắc đã ngoan như thế. Hắn từng đi ổ nhện cơ mà! Chẳng biết đứa con gái nào đã dạy hắn bài học đầu tiên về cái gọi là “mùi đời” nhỉ?

Tiếng cười nói râm ran. Tiếng cãi vã từ một đám cờ bạc hay ăn nhậu nào đó ở các đò láng giềng xen trong tiếng nhạc ồn ã từ các quán nước trên bờ vẳng xuống cơ hồ chẳng dính dáng gì đến sự câm lặng của hai kẻ cô đơn trong con đò này. Một cô đơn nằm và một cô đơn ngồi! Không khí nặng nề như bít kín mọi khe hở làm cả hai cùng cảm thấy ngộp thở. Một lúc nào đó, Hạo bỗng trở nghiêng người, sững sờ bắt gặp dáng ngồi lặng lẽ, đôi mắt âu sầu nhìn mình đau đáu và nụ cười khá lạ lùng trên môi cô gái. Anh chàng thốt rùng mình, nghe tim ứa từng giọt mồ hôi lạnh.

Ngoài sông, có tiếng máy đuôi tôm tắt, rồi một chiếc ghe tam bản cặp sát vào mạn đò. Tiếng gọi của một người nào đó từ ghe vẳng vào khe khẽ:

- Nga ơi, đi chưa?

Như sực tỉnh, Nga bật dậy, vào ngăn bếp bắc xoong cháo đang sôi ùng ục xuống, rắc tro lên lớp thang đỏ hực, đặt lại xoong lên bếp lò rồi quơ vội chiếc túi xắc quàng vào vai, đóng cửa, bước ra đằng mũi nhảy qua ghe.

Giọng đàng bà ấm vui lúc nãy lại thầm thì:

- Sao? Thằng con trai của mi đỡ chưa? Bận hun hít hay sao mà chậm như rùa thế?

- Suỵt!

- Hàng giấu kỹ rồi chứ?

- Xong!

Tiếng máy đuôi tôm lại nổ giòn. Điếu thuốc trên môi người đàn ông cầm lái lóe sáng trong màn tối dày mịt dọc bến nom hệt con mắt quỷ và chiếc ghe quay mũi ra, lao vút đi.


oOo



Cái tin Huy ốm tương tư được bà Phấn thông báo theo lối thì thào với hai cô em như phát pháo đại nổ ầm giữa đời sống vốn trầm lặng, buồn hiu của ba chị em.

Đêm hôm ấy, đợi cậu quý tử ngủ yên, bà Phấn ra quán cà phê bảo đóng cửa sớm, đoạn ba người ngồi quanh chiếc bàn tròn “họp kín”. người chị mở đầu câu chuyện bằng câu than vãn:

- Ôi, thế là chị bớt được mối lo này giờ lại phải loay hoay gỡ mối lo khác. Chẳng giấu gì hai dì, thấy hắn bỏ ăn uống chị cứ nghĩ dại hắn bị thánh thần hay ma quỷ gì quở chứ. Lo ngầm trong bụng chả dám nói với ai. Hóa ra bữa nay mới biết không phải vậy. Bây giờ càng lo hơn. Cái bệnh tương tư này hai dì có ai vướng phải lần nào chưa nhỉ? Chị thì không lạ lùng gì. Có điều cưng con quá rồi như hóa mù ấy. Hắn lớn xổng rồi mà cứ ngỡ là thằng bé con năm bảy năm về trước.

Hạnh phụ họa:

- Nhanh thật! Mới ngày nào nghe chị nói có bầu, cả họ ngoại cùng thở phào, mừng muốn nghẹn thở. Mới ngày nào còn thay tã lót cho cu cậu.

Vân nhíu mày. Không biết từ bao giờ, hễ nghe ai gần xa nhắc đến cái đà lao nhanh vùn vụt của thời gian nàng đều lấy làm khó chịu.

- Ờ thì cũng mới hôm qua, tôi cầm tay cô tập đi mà bây giờ cô xấp xỉ ba mươi rồi đấy!

Hạnh chung mũi:

- Còn chị nữa chi? Mới hôm kia còn “dấm đài” sáng nào cũng bị mẹ mắng, bữa nay đã băm mấy rồi đó.

Bà Phấn sốt ruột:

- Thôi đừng cà kê nữa. Chị muốn hai dì góp phần bàn định tương lai cho cháu!

Vẻ mặt trầm trọng của bà khiến hai cô em tẽn tò, kẻ vuốt tóc liếm môi, người hoay hoay sửa thế ngồi trên ghế. Họ đưa mắt nhìn nhau ra chiều tư lự hệt ba nhân vật quan trọng trong một hội nghị tài binh. Vân hắng giọng:

- Theo em, chị đã có con muộn, giờ nên có cháu sớm. Bé Huy ưng ai cứ cưới quách cho hắn đi. Lâu lâu nhà có cái đám cưới cũng vui. Hình như Huy cũng hăm mấy rồi nhỉ?

Bà Phấn lim dim mắt mơ màng:

- Tới tháng tám là hăm mốt.

Hạnh cố giấu bất bình trong giọng nói ngọt tựa mía lùi:

- Ưng ai cưới nấy! Sao chị dễ dãi thế? Phải có điều kiện chứ. Chuyện hôn nhân là chuyện hệ trọng nhất trong một đời người. Mua gà vịt người ta còn xem lông xem cánh, huống hồ cưới dâu. Hượm đã, chẳng muộn hay ế đâu mà vội!

Nói thế nhưng rồi Hạnh chợt ngẩn người mường tượng không khí đông vui, rực rỡ sắc màu của đám cưới. Một đám cưới có nàng tha thướt yểu điệu trong trang phục cô dâu đã từng mơ biết bao lần, ông xanh thăm thẳm tầng trên còn ghen ghét sao đó cứ tinh quái dời lui miết, giờ có lúc vụt nhớ hết cả sốt ruột, mất cả thi vị của sự hồi hộp chờ đón. Chưa chi nay đã thầm băn khoăn nếu đám cưới thằng cháu, mình sẽ ăn diện thế nào cho nổi nhỉ? Nhất định sẽ có quay phim video và ảnh màu chớp lia lịa...

Vân cũng bị ám ảnh bởi hình ảnh tương tự. Nàng nghĩ, không biết ngày đám cưới Huy mình đã nên đôi nên đũa với anh ấy chưa? Nếu chưa thì buồn biết mấy! Chưa chi nàng đã cảm thấy ngâm ngấm chút vui chút buồn lẫn lộn!

Và, chưa chi cảnh tượng đám cưới linh đình của cậu con trai đã bật cháy, diễn hành qua trí bà Phấn với đủ thứ nghi thức trọng thể. Tiếp theo, cả hình ảnh đứa cháu nội bụ bẩm, xinh đẹp, khóc oe oe cũng kịp vụt tới cho người mẹ muốn run lên bởi thứ hạnh phúc mới mẻ đang gần trong tầm tay. Dẫu thế, bà vẫn giả bộ e dè:

- Ờ, hay là ta cưới vợ quách cho bé Huy nhỉ?

Hình như tóc và lông mày Hạnh bỗng dựng đứng lên:

- Em có linh cảm trong vụ này thằng Huy bị con nhỏ kia mồi chài bằng bùa mê ngải lú gì đó. Con ranh thừa biết bé Huy con một, gia thế đàng hoàng, sau này thế nào mà chẳng hưởng gia tài kếch xù do chị để lại. Năm mười tám em cững từng yêu một người muốn phát điên, nhưng đâu đến nỗi bết bát như cu Huy nhà mình lúc này.

Hệt có đám tuyết thổi ra từ miệng Hạnh bay chập chờn rồi ôm choàng lấy bà Phấn và Vân. Hai người cùng nghe nổi gai sởn ốc. Sợi khói mê tín núp sẵn đâu đó trong tâm khảm chợt ngùn ngụt bốc lên làm mắt hai chị em như thoáng mờ đi, nhình quẩn quanh ở đâu cũng mơ hồ thấy những cặp mắt thần bí đang chăm bẳm nhìn họ. Vân co người cố rút mình ra khỏi cơn sợ:

- Em nghĩ quẩn đấy thôi! Theo chị, hai đứa nó gặp nhau do duyên số rõ ràng. Nhớ lại coi, hôm ấy con bé không cứu Huy khỏi chết đuối, có khi lúc này chị em mình chả có chuyện gì đâu để mà bàn.

Hạnh yểu điệu bước lại gần bưng chiếc hộp đựng các thứ đồ lề trang điểm ra, vừa soi mặt vào chiếc gương con chăm chú bôi lớp kem dưỡng da, vừa đỏng đảnh kéo dài giọng:

- Hừm! Duyên với số! Cứ như là chuyện tiểu thuyết í!

Dạo gần đây Hạnh luôn luôn bất đồng ý kiến với Vân. Nếu Vân nói xuôi thì Hạnh tìm cách nói ngược. Có phải vì cô em đang tiếp tục “ở không”, còn cô chị hiện có một anh chàng theo đuổi, công khai tỏ lộ lắm dấu hiệu rất có thể, hay đang từ từ tiến tới chuyện e lệ đặt vấn đề hôn nhân? Anh chàng này thuộc loại lửng lơ con cá vàng hay sao ấy. Thời gian đầu mỗi lần đến quán cứ ra vẻ xoắn xuýt lấy mận, rồi thình lình quay sang tỏ tình với đào, gây mối bất hòa không tiện thốt thành lời hay viết thành ca khúc biệt ly giữa hai chị em. Cuộc chiến tranh lạnh chưa biết bao giờ mới kết thúc, có khi sẽ còn kéo dài sau cả lúc cái đám cưới bây giờ Vân ngày đêm đang bâng khuâng hy vọng, mơ tưởng trở thành hiện thực.

Vờ vĩnh như chẳng biết Hạnh ghen ngầm, bao giờ Vân cũng cố tỏ ra ngọt ngào rất mực, còn Hạnh thì hễ có dịp là chanh chua, mượn hành nói tỏi cho đỡ... ấm ức. Bà Phấn biết rõ điều đó nhưng cố tình giả ngơ.

Thấy hai chị em làm thinh, cô em dấm dẳng tiếp:

- Trong bạn bè làm ăn của chị, thiếu gì nhà có con gái đẹp, danh giá. Sao chị không tạo dịp cho bé Huy quen con Mộng Thy con bà Thúy, hay con Linh Đông con ông Thanh Đạm chẳng hạn?

Bà Phấn nhăn mặt:

- Chị đã bảo từ đầu là chả biết hắn muốn có người yêu hay muốn vợ. Vả lại hắn cứ rụt rè như thỏ ấy.

Vân nhả từng tiếng mềm mại:

- Đẹp đến mấy không lọt vào mắt xanh thằng nhỏ cũng chịu thôi. Đã chắc gì con Mộng Thy con Linh Đông không chê thằng nhỏ nhà mình?

Hạnh hỉnh mũi:

- Bé Huy mà chê được chỗ nào cơ chứ! Trắng trẻo, đẹp trai, dáng người vừa nghệ sĩ vừa nho nhã. Thắp đuốc tìm khắp tỉnh này không ra được người như bé đâu.

Bà mẹ nghe nở từng khúc ruột. Vận lại cười nhạt:

- Con gái bây giờ thích mẫu con trai hiên ngang, mạnh bạo thì sao?

- À, à, ít ra cũng phải vai u thịt bắp như cái anh chàng của chị chứ gì?

Bà Phấn cau mày làu bàu:

- Thôi xin hai dì. Sao cứ lạc đề hoài à?

Hạnh lẫy:

- Nói thì nói vậy, em trẻ người non dạ nhất trong ba chị em. Hai chị cứ bàn tính với nhau rồi hô tắt là em tắt, hô rì là em rì theo thôi. Lấy vợ cho bé Huy chứ có phải cho em đâu. Có điều em chỉ ngại một phút chọn lầm sẽ ân hận suốt đời. Gặp đứa chẳng ra gì cứ như đem bông nhài mà cắm bãi cứt trâu í.

Cơ hồ hết ngọt ngào nổi, Vân xẵng giọng:

- Dì cứ làm như bé Huy nhà mình là lá ngọc cành vàng, con người ta là đồ bỏ. Chị Phấn này, nếu đúng là con bé hôm dưới biển thì em còn nhớ khá rõ, đó đẹp cỡ hoa khôi chứ chẳng phải chơi đâu. Cu Huy có con mắt mỹ thuật nhà nghề lắm mới chấm con nhỏ, chứ đâu phải khờ!

Hạnh dằn dỗi đóng nắp hộp kem dưỡng da, nguýt:

- Em thấy nó còn thua chị xa. Hôm nào Huế mở cuộc thi hoa hậu như Sài Gòn, chị nên ghi tên ứng thí!

Bà Phấm mím môi không cười góp với tiếng cười khá lạc lõng của Hạnh, nói giọng nửa buồn nửa trách:

- Thôi, cho chị xin, đừng đấu mỏ khõ mồm nhau nữa. Ai cũng có lý cả. Giờ chị tính thế này. Chị nghe lời Vân là sẽ cưới vợ cho bé Huy. Đã muộn con thì có cháu sớm cũng phải lẽ thôi. Theo luôn ý của Hạnh là dứt khoát phải chọn nơi xứng đáng.

Sợ Vân cướp mất lời, Hạnh nghiêm giọng nói mau:

-Trước hết phải môn đăng hộ đối. Con bé ấy tên Sớm Mai thì chắc không phải con nhà danh giá rồi!

Bà Phấn cười nụ tươi rói:

- Không những môn đăng hộ đối mà còn phải hạp tuổi nữa.

Cảm tưởng mình bị bốn con mắt và bốn bàn tay của cô em và bà chị dồn vào chân tường, Vân bĩu môi cay đắng:

- Bộ dì Hạnh tưởng nhà mình danh giá lắm à? Một bà góa, hai cô gái già cũng bày đặt đưa giá với dưa hành. Nói nho nhỏ một tí kẻo thiên hạ nghe thấy người ta cười cho thúi mũi! Hết môn đăng hộ đối đến hạp căn hạp mạng. Theo tôi, chỉ cần hai đứa nó yêu nhau là đủ. Các người cứ làm như đang sống giữa thời cụ tổ nhà mình mới gặp bà tổ ấy.

Hạnh ngổ ngáo:

- Thời nào cũng thế thôi! Ngày mai để em đích thân tìm gặp con nhỏ ấy cho. Thấy được thì trải chiếu hoa mời vào nhà. Không í à, a lê hấp, xin cô đừng hòng đụng đến cháu cưng cháu quý của tôi mà gãy răng rụng tóc. một trăm cái bùa yêu tôi giải cũng xong!

Vân hóm hỉnh nháy mắt, nói ngọt ngào:

- Chị nghi em gặp con nhỏ ấy để xin lá bùa yêu quá, nếu quả thực nó xài bùa như em nói.

Hạnh mát mẻ:

- Chị đang có bùa mà giấu em, em phải kếm xin thiên hạ chứ sao!

Bà Phấn nghiêm nghị đứng lên, kết thúc cuộc “họp kín” bằng một câu thon lỏn:

- Thôi xin hai dì. Việc gặp con nhỏ đó để chị lo.

Thế là “dự luật” đứa con cầu tự, cậu hoàng tử nhí phải cưới vợ đã được ba bà mẫu hậu không ngai thông qua.



9.




blank



Sớm Mai nửa quen nửa lạ!

Chắc chắn ông bưu điện không bao giờ ngủ gục hoặc lảng linh trong việc chuyển thư. Tôi tin, thư vừa rồi em đã nhận được. Và, giờ thấy tuồng chữ này hẳn em nhận ra “người quen” từng “gặp gỡ” một lần.

Thư trước, khi bỏ vào thùng thư rồi tôi bỗng ân hận không xiết. Định lấy lui nhưng nó lỡ chui tọt vào thùng, không thể thò tay qua cái khe hẹp để nhặt ra được, đành chịu.

Ân hận vì trong một phút, sáu mươi giây mủi lòng - mủi, không phải yếu lòng đâu nhé! – Mình đã khờ khạo khai ra cái gọi là nỗi nhớ nhung chất ngất, nỗi si yêu thầm lặng lâu nay cho người ta biết, trong khi mình là một kẻ trễ tàu.

Trơ trẽn đòi tình nguyện làm ông từ giữ đền thiêng trong tim người ta đến chín kiếp. Rõ khéo vẽ vời! Người ta có đền thiếng đâu mà bảo giữ? Tim người ta chỉ là cái khung ảnh nhỏ và lỡ lồng hình ảnh kẻ khác mất rồi!

Ngây thơ đòi vác chỉ mỗi tạ đậu phộng rang cũng bày đặt đòi rủ ai kia vào đại nội vừa ăn vừa ngắm mưa trên thành cổ. Một tạ làm sao đủ? Có khi người ta vui miệng ăn đến hai ba tạ thì sao?

Dốt đặc cán mai cũng cả gan phát biểu bốn cảm tưởng về nội dung thư của người ta viết cho kẻ khác. Sao không giỏi vắt óc nặn ra chừng bốn trăm cảm tưởng cho người ta đọc mệt xỉu luôn?

Đại khái thế, ân hận không biết để đâu cho hết. Đêm đêm đi ngủ hai mắt dưới trán thì nhắm, hai mắt cá dưới chân vẫn mở thao láo thức suốt. Mỗi bữa ăn rất ít, chỉ chừng bảy tám chén cơm, suốt ngày uống lưng lưng có mỗi ba lít nước. Cứ cái đà ân hận này riết tôi sụt ký mất người dưng Sớm Mai ạ!

Sớm Mai hơi thân mến!

Cũng bởi con ma ân hận – nói theo kiểu trong mỗi người chúng ta đều có lắm con ma nhỏ - hành, nên mỗi ngày tôi lang thang qua ít nhất vài ba chục con đường cho nguôi ngoai. Xui là hơi mỏi chân. Hên là nhờ lang thang nên gặp nhiều chuyện lạ để kể cho em nghe.

Sớm Mai rất nhớ... thầm!

Vào một buổi trưa, tôi tạt vào một quán chè định nghỉ chân cho đỡ mỏi rồi đi tiếp. Quán vắng chỉ có tôi ngồi quay mặt ra đường vơ vẩn nhìn mùa đông lá bay. Sau lưng là hai cô bé thuộc loại đi học sớm vì muốn ăn quà vặt cho đã đời, vào lớp học hành mới thông minh sáng láng và nhất là thuộc loại mồm năm miệng mười, huyên thuyên hết chuyện này sang chuyện nọ.

Tôi chẳng bị điếc tai, lại ngồi quá gần nên bắt buộc phải nghe. Không nghe cũng mặc, hai cô cứ phát thanh tới tới trong nền nhạc đệm của chiếc cassette hẳn là cũ nhất thế giới, hết rè lại rẹt rẹt rẹt nghe ớn xương sống. Trong cả lô chuyện trên trời dưới đất của hai cô. Lược bỏ hết mọi bộ điệu lúc hai cô nói, vì tôi lịch sự không ngoái nhìn lui nên chẳng thấy, có thể ghi lại chính xác những câu đối thoại sau:

- Ê, mi biết chuyện động trời của con Sớm Mai lớp tao chưa?

- Chuyện chi? Hấp dẫn chứ?

- Hấp dẫn một trăm lẻ một phần trăm.

- Kể đi!

- Mi bao tao thêm ly nữa nhé?

- Hai ly cũng được. Hễ chuyện gì dính đến con Sớm Mai là tao khoái nghe. Con nhỏ làm bộ làm tịch thấy ghét.

- Hôm ấy lớp tao học hai giờ vật lý của cô Hài. Cô kêu hắn lên đọc bài rồi mi biết sao không?

- Vô duyên, chuyện lớp mi làm sao tao biết?

- Hắn không chịu lên, cứ ngồi lì lại. Giận quá, cô Hài bảo tao và con Cẩm Hương khiêng hắn lên. Con nhỏ thả lì nên nặng cả tạ í!

Chuyện gián đoạn vì hai cô tranh nhau cười. Đấm lưng nhau kêu bình bịch mà cười. Cô này không chịu cười nhỏ hơn cô kia nên trận cười déo dài khoảng hai mươi phút. Lại tiếp:

- Hắn đứng ì một lúc rồi thỏ thẻ, thưa cô em không thuộc bài.

- Gan nhỉ, Cô Hài hắc có tiếng bộ hắn không biết sao?

- Hắn lỡ uống thuốc gồng mờ. Chưa hết đâu. Chi tiết tao sắp kể còn lạ lùng và hấp dẫn nữa. Mi bao thêm cái gì nữa tao mới kể.

- Chậc! Thì thêm hai ly nữa cho mi ớn chè tới già luôn. Kể đi khỉ ạ, làm eo hoài à.

- Thế là, cô Hài quát tại sao, tại sao chị không chịu học bài hả? Con Sớm Mai điềm tĩnh vòng hai tay trước ngực, long đôi mắt đẹp lên quát lại, thưa cô tại vì em bận... Yêu!

- Trời ơi, thật không? Hay mi thêm mắm dặm thêm muối? Không thể tưởng tượng nổi.

- Mi cá cái chi nếu bọn lớp tao xác nhận chuyện khó tin mà có thật này?

- Cá cây viết Hero mới bơm mực có một lần rưỡi nhé?

- Được! Còn chuyện ấy nếu không có, tao sẽ biếu không cho mị một hộp đủ các màu phết lên mí mắt cho mơ huyền, made in Hồng Kông chính hiệu.

- Xong, sao nữa?

- Cô Hài xỉu, gập người xuội lơ trên bàn. Tụi tao đứa rối rít xức dầu cho cô, đứa kêu khóc ỏm tỏi. Mười phút sau cô tỉnh dậy, run rẩy lập lại câu hỏi. Sớm Mai vẫn đứng trơ trơ như Từ Hải không chịu chết giữa trận tiền, hắn lườm rồi nguýt, kênh kiệu bảo, tui yêu bồ tui chứ có phải yêu bồ của cô đâu mà xỉu lên xỉu xuống thế?

- Trời đất! Cái con ngó yếu yếu vậy mà cả gan dàn trời hả?

- Chứ sao!

Stop nhé! Nếu ghi hết những lời bàn của hai cô nàng e vài chục tờ giấy nữa cũng không hết. Chuyện này tôi chỉ nghe, chưa biết hư thật ra sao. Dẫu thế, vẫn xin khép nép nghiêng mình chào bái phục cô em! Miễn bình luận.

Có điều, tôi vẫn thầm hy vọng cô Sớm Mai không biết tôn sư trọng đạo trong câu chuyện kia không phải là em. Một cô nào đó trùng tên? Hoặc là em nhưng hai cô nàng kia ghét ghen nên đặt điều nói xấu? Kìa, đừng chu môi, lừ mắt như thế, soi gương xem, không đẹp đâu.

Sớm Mai hơi thân mến!

Câu chuyện trên hẳn không mấy thú vị? Hy vọng chuyện sau đây sẽ làm em hài lòng hơn.

Vào một buổi chiều nghỉ học – tôi cũng là học trò như em thôi! – Tôi đi xem phim. Tình cờ lại nghe thêm một câu chuyện vui vui nữa, bởi tình cờ ngồi sau lưng hai cô gái. Lại hai cô. Rõ chán! Đèn trong rạp tắt tối thui nên chẳng rõ dung nhan hai nàng ra sao. Chỉ nghe họ nói chuyện. Nghe loáng thoáng câu được câu mất vì họ nói khá nhỏ. Từng câu hẳn không được chính xác bằng “tiểu phẩm” trên. Nhưng nội dung chắc không sai lệch bao nhiêu. Cuộc đối thoại ấy thế này:

- Sao? Cuộc giận của mi và anh chàng bêrê đen, yểu điệu thục nữ đến đâu rồi?

- Ui, mệt lắm dì Út à... Cháu tính cho anh chàng lên chiếc Boeing của dì thôi.

- Sao thế? Chả lẽ dì lại đoán đúng à?

- Vừa có một sự cố kinh khủng, dì không tưởng tượng nổi đâu.

- Kể đi nhỏ. Dì yếu tim, mi cứ nhẩn nha.

- Hôm qua vừa ra khỏi trường, cháu tái mặt khi thấy một bà già ăn mặt rất sang trọng, bông tai dây chuyền, cà rá lấp lóa y như đi dự hội hè gì ấy chờ sẵn.

- Bà già nào?

- Mẹ... của anh ấy.

- Bà ấy biết mi sao?

- Bà hỏi thăm hú họa, may gặp đứa lớp cháu, và bọn nó chỉ giùm.

- À ra thế. Rồi sao?

- Sau khi tự giới thiệu, bà mời cháu vào quán nước. Nói chuyện mưa nắng một hồi rồi quay ra hỏi tỉ mỉ về gia cảnh của cháu.

- Ghê thế à? Chắc bà muốn cưới mi sơm sớm cho thằng nhỏ nó mừng!

- Chưa chi dì đã... Cháu nghỉ kể.

Cô gái im lặng thật. Tôi hơi tiêng tiếc. Chuyện đang tới hồi hấp dẫn. Biết nghe lén là bất lịch sự. Nhưng tôi không thuộc loại chọn lịch sự làm trang sức nên cứ tỉnh khô, cứ nghe con ma tò mò trong mình lồng lộn, bắt hai tai dỏng lên như là tai voi hứng gió.

Có điều nên lưu ý, hẳn đã quen trò chuyện lúc xem phim. Hai cô vẫn đấu tơi tới mà vẫn chong mắt xem phim khá nghiêm chỉnh. Tôi thì chịu. Tôi không thể buộc tôi ngước mắt lên màn ảnh được, bởi bận ngắm chiếc đầu tóc kẹp be bé xinh xinh của cô nhỏ cháu miết.

Hẳn con ma tò mò trong cô dì cũng không để cô yên. Cô năn nỉ, cô bé cứ làm thinh, bèn dọa:

- Không kể thì thôi nhé. Từ nay đừng hòng dì gỡ rối tơ lòng thòng cho.

Cô cháu cầm lòng không đậu, tỉ tê tâm sự tiếp:

- Sau này cháu mới thấy mình ngu, còn lúc ấy cháu thật thà bảo, ông già hiện ở với vợ bé, cháu là con nhà vườn Vỹ Dạ v.v...

- Ui, chuyện nhà đêm đi khai với người ta, mi quả là khờ quá, khờ quá! Thế mới nghe vậy bà bảo sao?

- Bà ngẩn người ra, buồn có lẽ hơn năm phút, đoạn sụt sịt khóc, nước mắt đẫm tới hai chiếc mù xoa, phải lấy chiếc thứ ba ra cầm tay. Trước lúc đi e bà đã chuẩn bị khoản một tá mu xoa trong xắc tay. Vừa khóc bà vừa kể lể đứa con cầu tự, cậu quý tử của bà đang ốm tương tư, bỏ ăn bỏ uống, ngủ nói mê nói sảng tơi bời. Rồi bất ngờ bà tung ra một câu hỏi khá hóc búa là cháu có yêu thằng con trai của bác không?

Có tiếng thắng kít. Tiếng bánh xe nghiến mặt đường nghe ê cả răng. Trên màng ảnh, pha rượt bắt giữa cảnh sát và bọn buôn lậu ma túy gay cấn, toát mồ hôi nguội đến nỗi cả rạp hồ như nín thở và, hai cô gái nín bặt. Tôi rủa thầm cái pha câu khách đắt tiền và phải gió ấy. Ơn trời, sau những phút ngỡ dài như hai trăm năm tạm ngưng, câu chuyện dưới rạp hay ho, hấp dẫn hơn mười lần chuyện phim lại tiếp tục:

- Mi bảo sao?

- Cháu...

Chết dẫm. Cô bé hẳn quá xúc động chợt nói nhỏ rí khó nghe đã đành, cả rạp lại cười rần bởi một cảnh tức cười trên màn ảnh. Không nghe thủng được câu trả lời có vẻ rất quan trọng kia, tôi tiếc rụng tới vài sợi tóc.

- Nghe thế chắc bà ấy buồn lắm nhỉ?

- Ngược lại, bà bỗng tươi ngay nét mặt, thở dài buông một câu làm cháu muốn chết rét rằng, thế mà bác với hai dì nó cứ khổ sở nghĩ oan cho cháu là cháu đã dùng bùa ngải gì đấy để chà bé Huy của bác, đứa con độc nhất, vô cùng yêu quý của bác và hai dì nó. Tha lỗi cho bà mẹ già lẩm cẩm này nghe cháu. Phải lắm, lo học cái đã, đừng nghĩ đến chuyện trai gái sớm, không nên cháu à! Bác vẫn thường răn đe thằng Huy vậy, nhưng hắn đâu có chịu nghe...

Chuyện tận đẩu tận đâu của hai cô gái xa lạ tình cờ nghe thấy trong rạp cine, chẳng có giây mơ rễ má gì với em, tôi lại kể cho em nghe, hẳn em rất chán?

Dù sao, từ câu chuyện không đâu ấy, tôi bỗng đâm ra lo lắng quá thể. Lo rằng, biết đâu Sớm Mai người dưng cũng giông giống cô bé khờ dại ấy thì sao? Rằng, có khi cô bé ngày đêm tôi thầm thương trộm nhớ cũng suốt ngày chỉ lo quanh quẩn có mỗi chuyện yêu thương, bỏ bê cả học hành thì sao? Sính yêu đến nỗi đi coi phim cũng tranh thủ nhờ người gỡ rối tơ lòng cho thì quá thể!

Và, vì quá lo lắng, vì quá thương em, biết không nhỏ? Tôi đã làm một chuyện hẳn không bao giờ em tưởng tượng ra. Không bao giờ em cho phép và nếu tôi không kể, hẳn không bao giờ em biết tôi đã lạm dụng “tình chưa quen biết” giữa chúng ta tới mức độ nào. Lạm dụng đến liều lĩnh.

Việc ấy cũng đơn giản thôi. Vào một buổi chiều. Chọn một bồ đồ tương đối bảnh nhất, tươm tất nhất trong cả lô quần áo hình như thường xuyên lỗi thời của tôi vì tôi không chạy theo mode và nếu có muốn chạy theo chắc cũng đuổi không kịp mode vì chẳng có điều kiện. Bắt chước bà già trong câu chuyện nghe lén ở rạp cine, tôi đến đứng lóng ngóng trước cổng trường em chờ giờ tan học.

Đừng vội nhăn mặt hay cười thầm. Cóc phải tôi đón em đâu.

Trống tan trường lung lay cành lá. Cổng trường mở toang cho “bầy chim non hớn hở rủ nhau về”. Hình như chiều ấy em không có giờ học. Tôi liếc xéo trông xiên chẳng thấy em đâu cả. Đợi bầy áo trắng ồn như bầy chim chèo bẻo ra hết. Tôi từ tốn đến bên bà cai trường rất đẹp lão, cười nụ lịch sự nhất trần đời, khen nịnh mái tóc bạc phơ đẹp như tiên trong tranh vẽ và nhờ bà chỉ giùm cô giáo Hài nếu cô ấy ra. May mắn, chiều hôm ấy cô có giờ dạy, không trùm chăn ngủ ở nhà.

Thoạt tiên cô Hài rất ngạc nhiên khi tôi ngỏ ý xin gặp cô chừng dăm phút. Bộ quần áo tươm tất, vẻ lịch sự pha khúm núm điệu đàng của tôi hẳn làm cô yên lòng. Để cô giáo hài lòng hơn, tôi xưng “em” ngọt xớt. Dù thế, cô đỏ mặt e thẹn từ chối không vào quán nước, chỉ yểu điệu dắt bộ xe đạp sóng vai tôi dọc đường rợp lá me bay. Vừa đi cô vừa chơm chớp mắt hàm ý giục “ông” khách thỉnh thị điều gì thì làm ơn nói nhanh nói lẹ lên!

Tôi tằng hắng ba lần mới đủ can đảm lên giọng lễ phép thậm chí xưng mình là phụ huynh, là anh của trò Sớm Mai, nghe cô em không chịu học hành tử tế, gây vụ rắc rối gì đó trong giờ học làm buồn lòng cô, nay đến xin lỗi và mong biết hư thực chuyện ấy như thế nào!

Cô Hài mỉm nụ cười duyên đáo để, kể ngắn gọn diễn tiến “sự cố”, đoạn kết luận là sau đó Sớm Mai đã gặp cô xin lỗi. Cô thích cô bé nói thẳng nói thật như thế hơn là nói dối!

Tôi nghe lòng nhẹ hẫng. Thế là, ít ra đối với tôi - một kẻ xa lạ - em đã được minh oan phần nào. Xin rút lại cái nghiêng mình bái phục nặng tính trêu chọc và giả dối đã nói ở trên nhé. Em cũng không nên giận cô bạn kia làm gì. Cái tật nghịch tính, ưa phóng đại tô màu là tật thường thấy ở lứa tuổi học trò mà. Có thế người ta mới đặt học trò ở vị trí thứ ba sau quỷ và ma!

Tiếp tục câu chuyện. Tôi cố tạo vẻ mặt đăm chiêu rất phụ huynh, thắc mắc chẳng biết dạo này Sớm Mai có ngoan không hay xao lãng việc học?

Cô Hài vui vẻ bảo cô là chủ nhiệm lớp em nên biết khá rõ, rằng thì là em vốn chăm và học khá. Sau cái vụ vớ vẩn kia em lại ngoan như thường. Khi nào rỗi rãnh hai anh em nên rủ nhau đến nhà cô chơi!

Nghe thế, tôi muốn nhảy cẫng ôm hôn tất thảy mọi gốc cây và cột đèn hai bên đường, nhưng may mắn đã kềm lòng được. Tôi e lệ nói cám ơn cô và chuồn lẹ, ngại kéo dài câu chuyện một lúc nào đó mình lỡ lạc lòng bật mí chẳng phải là phụ huynh của em, chỉ là anh dỏm, là người dưng của em thôi rắc rối sẽ không biết để đâu cho hết.

Sớm mai hơi thân yêu! Có ức thì ráng chịu nhé! Có rủa tôi cũng chẳng biết làm sao nghe? Tôi vốn là kẻ vô duyên. Đôi khi ưa lái xe hủ lô vào đời tư người ta một cách thô bạo! Tôi là đứa đạo đức giả. Chuyện mình lo không xong, đòi lo quàng sang chuyện thiên hạ. Và, em nên yên chí tôi đích thị là người ích kỷ một cây xanh rờn. Tôi đã làm cuộc “điều tra bỏ túi” trên hoàn toàn vì tôi hơn là vì em. Tin chứ?

Gặp cô Hài xong, tôi cảm thấy không còn lo lắng gì nữa. Khỏe như là vừa được uống chục thang thuốc đại bổ vậy! Không gặp cô ấy hẳn tôi sẽ buồn em tới già và không cách chi ăn ngon ngủ yên. Thấy rõ lòng ích kỷ bao la của tôi rồi chứ?

Vui tay nên viết lằng ngoằn khá dài làm mất thì giờ quý báu của em.

Chúc vui. Tạm biệt!

Y hệt cái “hồi âm, để lâu sợ nguội”. Dưới chữ ký ngoằn ngoèo chẳng có tên gì ráo. Tâm trạng Sớm Mai khi đọc một mạch cái thư thứ hai của anh chàng giấu tên thật khó tả. Cười có, khóc có.

Thoạt tiên là nụ cười nửa miệng tắt hơi chậm dành cho phần đầu.

Sang phần hai nước mắt chảy ròng ròng trên má lúc nào chẳng hay, bởi quá tức tối khi đọc cái “tin vịt” anh ta tình cờ nghe thấy trong quán chè chỉ đúng có hai phần trăm sự thật.

Đoạn giữa câu chuyện trong rạp cine đọc tới đâu Sớm Mai thầm kinh ngạc tới đấy. Chẳng cần soi gương cô cũng thừa thấy lúc thì mình đỏ mặt tía tai vì mắc cỡ, lúc thì mặt mày sượng trân hệt củ khoai từ chưa nấu bởi quá thẹn thùng.

Và, đọc đến đoạn cuối, cô thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trở lại trên môi kèm thêm nỗi bâng khuâng hình như rất ngợp!

Bây giờ thì cô tiểu thư con nhà vườn không thể nằm hay ngồi yên. Cô đi tới hết chiều dọc căn phòng lại bước men chiều ngang, vui vẻ buông tiếng thở ngắn, nửa tiếng thở dài, đoạn kêu thầm:

- Ui, dì Út quả đã phán như thần. Anh ta đúng là tay mật thám ngày đem chong đôi mắt chim câu hay cú vọ gì ấy theo dõi mi từng đường đi nước bước, mà mi cóc có hay.

Từ nay đã chừa cái tật cứ đeo theo dì Út bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu cũng nằn nì đòi gỡ rối tơ lòng chưa? Làm như tơ lòng mi nhiều ghê lắm. Rối hung rối loạn ghê lắm! Tơ lòng ở đâu thử rút ra một sợi làm tin coi? Toàn là tưởng tượng hão cả. Nghe dì Út bảo thuộc nòi lãng mạn, cứ ngỡ đâu mi lãng mạn tít cung mây, chuyện sờ sờ dưới mặt đất bị người ta nghe lén cũng cóc biết!

Chắc bụng vào rạp cine thủ thỉ chuyện lòng cho mỗi dì Út nghe sẽ bảo toàn bí mật. Chẳng ngờ anh ta ngồi ngay sau lưng, vừa chiêm ngưỡng đầu tóc kẹp của mi muốn mòn con mắt, vừa tinh quái nghe ngóng rồi lại như thể đã thu băng và chép ra vậy!

Từ nay thôi bỏ quách, vĩnh biệt cái thói học đòi yêu đi nhé! Ngày đêm chúi mũi vào sách vở giùm cho tôi nhờ “bà” Mai đỏng đảnh điệu đàng đủng đỉnh đong đưa ạ! Chỉ cần một lần “diện kiến” mẫu hậu chàng Huy mi tởn rồi chứ? Gặp bà mi đã thấy bẽ mặt chưa? Thôi thôi, chừa cái tật làm khổ con người ta sắp chết đuối trên cạn. Ơn kia bây giờ bù vào lỗi nọ là huề. Không nên, xin can nhé cô, đừng rắc rối nữa. Trái tim khờ khạo vừa phát vài tín hiệu báo động giả đã vội ngỡ là mình yêu. Yêu con khỉ gió! Đọc chuyện tình, coi phim tình cho lắm vào rồi khéo tưởng tượng hão!

Ui, cứ ngỡ chuyện trẻ con, ai dè bận lòng người lớn đến thế. Người lớn bận lòng rồi người lớn ức lòng nghĩ xấu nghĩ ác về mi quá thế! Thử mường tượng nếu bà già mất bình tĩnh chút xíu nữa, thay vì gặp mi dọc đường lại xồng xộc bước ào vào nhà này, tay hô miệng hoán con nhỏ này bỏ bùa bỏ ngải rũ quyến định ám hại cậu quý tử nhà tôi, hẳn mi chỉ còn nước thăng thiên hay độn thổ. Mỗi lần ra đường, đi học phải úp cái mo cau vào mặt họa may thiên hạ thương hại mà tha cho nửa lời dè bỉu, nửa tiếng gièm pha. Mẹ sẽ sầu khổ, thất vọng về con bé của mẹ biết bao nhiêu? Và, nếu không ngủm vì xấu hổ, có khi mi sẽ ngoẻo vì cơn giận đùng của anh Đạt. Anh Đạt sẽ không thèm bợp tai hay đá đít mà lôi cổ mi ra bến sông trấn nước cho chết luôn để rửa tiếng xâu cho cả nhà? Ui, thôi đừng mường tượng nữa, sợ quá, run in thằn lằn đứt đuôi quá!

Xỉ vả, dọa dẫm, “lên lớp” mình một thôi một hồi nỡ quên mất tiêu luôn gã mật thám, kẻ đã gây ra những cơn khóc cơn cười không rõ có duyên hay vô duyên, và nỗi băn khoăn lúc này. Nhưng rồi liếc mắt bắt gặp cái thư vẫn nằm chình ình trên bàn. Sớm Mai vuốt mượt cái lườm vào khoảng không, rồi tiếp tục chơi trò tự vấn đáp với anh chàng:

- Này kẻ giấu mặt, giấu tên – vì chắc hẳn bộ mặt lẫn cái tên của anh đều xấu nên không dám chường ra chứ gì? – Ai xui anh nhặt được cái thư dở dang của tôi để bây giờ cứ ra vẻ đàng hoàng trao đổi với tôi một chiều dài dài kiểu này?

Ai cho phép anh tự nhận mình là phụ huynh của tôi cách trịch thượng như thế? Tài năng và đức độ của anh dày tới mấy ly mét mà hợm hĩnh vậy hở?

Anh thương thầm nhớ trộm tôi à? Kệ xác anh thôi! Cho kẹo tôi cũng chả dám nhận nỗi nhớ thương bá vơ bá vất ấy đâu. Lỡ một ngày đẹp hay xấu trời nào đó mẹ anh biết được lại bươn bả đi tìm, vu oan giá họa tôi đã bỏ bùa chuốc ngải cho anh thì hẳn không vui chút nào. Đạp vỏ dưa một lần rồi may tôi chưa ngã, tôi đâu khờ đến độ không thấy vỏ dừa đang âm thầm lót trên đường tôi đi! Ai “tránh vỏ dưa gặp phải vỏ dừa” chứ Sớm Mai này còn lâu nhé anh! Tim lỡ báo động giả một lần rồi, nay tôi sẽ xiềng nó lại, còn khuya nó mới đong đưa. Đừng hy vọng mà thất vọng não nề nhé anh!

Nên chấm dứt cái trò gửi thư nặc danh đi thì vừa anh bạn - Ủa, bạn hồi nào? - ạ! À, mà nếu anh cảm thấy thích viết, xin cứ tiếp tục. Thư anh ít ra cũng mua vui cho tôi chừng nửa trống canh. Đừng vội mừng hụt. Xin thề có lũ lá đang rụng ngoài vườn làm chứng, những lời của anh tôi đọc cứ như nước đổ đầu vịt thôi, chẳng còn đọng lại tí gì. Lâu lâu học bài làm bài đến mụ mẫm cả trí, tôi len lén giở thư anh ra đọc một tí cho thư giãn rồi xếp xó, rồi phủi những lời ma quỷ của anh in phủi bụi và trí tôi lại sáng, lòng tôi lại trong.

Chợt dừng bước rồi cau mày ra chiều ngẫm ngợi, Sớm Mai mủm mỉm cười:

- Có thật anh chàng đã dám uống thuốc liều cả gan đến gặp cô Hài không nhỉ? Dám lắm. “Thảo nào cả tuần nay hễ gặp mình ở đâu cô cứ cười chúm chím, mắt long lanh ngụ ý cảm thông. Hẳn cô nghĩ mình đã bị “ông anh nghiêm cẩn, luôn đặt sự quan tâm về việc học hành và đức hạnh của cô em lên hàng đầu kia” đã bợp tai hay giũa cho mình một trận tả tơi vì vụ “trả bài” ẩu ấy. Câu trả lời bây giờ mỗi lúc thốt nhớ còn lạnh toát cả người! Có nên gặp cô Hài đính chính anh ta đã thậm xựng một cách phạm thượng, và anh ta chỉ là anh dỏm không nhỉ? Tiện thể hỏi xem “ông” ấy mặt tròn vuông, hình thoi hay tam giác, trắng đen ra sao để ra đường mình còn cảnh giác tránh cho xa không thôi lại bị “đặt máy” nghe lén? Ui, cho cả ký kẹo cũng không dám gặp cô ấy, lại thêm rối chuyện.

Sớm Mai khẽ lắc đầu, lè lưỡi, dừng lại trước tấm gương lớn trên cánh cửa tủ nguýt xéo chiếc bóng trong gương. Cô Mai trong gương với chiếc veston trứ danh rộng rinh, dài thậm thượt không giống ai chằm chằm ngắm cô Mai ngoài gương, môi dính nửa nét cười kiêu mạn. Lâu nay mi đánh giá mi quá thấp đó bé Mai. Xấu như ma lem vậy mà cũng có người thầm thương trộm nhớ í! Oai không? Tức cười thật!

Trời ạ, đất ơi! Hóa ra lúc yêu người ta đâm liều thế sao? Thế anh ta có vô duyên, đạo đức giả và ích kỷ như anh ta vỗ ngực tự xưng không? Khó quá, phải gặp bà bốc sư Kiều Nhã họa may gỡ được mối này. Ơ hay, cả con người mi là một khối đại mâu thuẫn sao? Mi vừa tự hứa không gỡ rối tơ lòng nữa. Không học đòi yêu vớ vẩn nữa cơ mà. Ờ há! Cứ thế, Sớm Mai tiếp tục băn khoăn lui tới và, độc thoại mệt nghỉ.

oOo

Chiều muộn. Sau bữa tiệc thịnh soạn bày ở phòng ăn, khách khứa lần lượt ra về. Riêng cánh trẻ, bà Phấn vui vẻ giữ họ lại với lời mời vừa lịch sự vừa ân cần:

- Các cháu sang phòng khách tiếp tục vui chơi cho thoải mái. Các cháu ra về thằng Huy của bác sẽ buồn lắm đấy!

Bánh ngọt, Coca Cola và thêm gần chục chiếc ghế được chuyển sang phòng khách.

Đám trẻ khoảng mười lăm mười sáu cô cậu thuộc các gia đình có máu mặt trong thành phố. Chẳng con ông cháu cha thì cũng vào loại khá giả. Dãy xe Cub đời mới dựng san sát trước hiên, những bộ cánh mode và trang sức đắt tiền của họ góp phần nói lên điều đó.

Lời mời không chỉ thốt một lần mà được lặp lại năm bảy lượt. Có cô ra vẻ miễn cưỡng. Có cậu ra vẻ lừng khừng. Nhưng rồi sau cùng cả bọn kéo nhau vào ngồi quây quần quanh bộ salon. Đa số thắc thỏm không biết cuộc vui sẽ nối dài theo kiểu nào, vì đến tận lúc này cậu chủ nhà vẫn câm như hến.

Huy điềm đạm khóa trái cửa ra vào, đủng đỉnh nạp băng vào đầu video. Trên màng ảnh, một ban nhạc rock biểu diễn trên sân khấu ngoài trời khá sôi nổi, lôi cuốn. Huy điều chỉnh âm thanh vừa nghe. Rót Coca ra ly, cầm từng chiếch bánh đưa mời tận tay từng người đoạn đến ngồi chen vào giữa Mộng Thy và Linh Đông tưng tửng nói:

- Các cô các cậu có biết mục đích bữa nay bà già tớ đãi tiệc là gì không?

Một cậu nhanh nhảu:

- Sinh nhật của Huy hay sinh nhật tập thể nhà phải không?

Huy mủm mỉm cười:

- Không phải đâu!

Một cô nháy mắt:

- Mục đích nào chả được. Có ai chê không được ă ngon đâu mà anh khéo lo thế?

Vài tiếng cười lẻ tẻ sủi tăm trong bầu không khí ấm cúng bập bền tiếng nhạc. Cơn mưa ngoài trời rây hạt nhẹ như thể để làm đẹp thêm cảnh trí chứ không phải để nhắc nhở mọi người về cái lạnh của mùa đông.

Linh Đông cau đôi mày liễu dại, cáu kỉnh che miệng ngáp:

- Chủ nhà tuyên bố phứt đi. Ai chẳng biết chứ tui thì bị ông già lôi đi, đang rảnh rang, bèn tới.

Huy quay sang Mộng Thy:

- Nếu không lầm thì Mộng Thy cũng vậy hở?


Cô gái găm in tia nhìn “quý phái” xuống đôi bàn tay ngà bắt chéo hờ hững trên nền jupe xếp màu hoàng yến đỏ mặt e thẹn:

- Bà già bảo tới làm quen với anh. Bà quản cáo là anh ngộ lắm!

Một giọng trai đâm hơi:

- Nói xem bây giờ chàng và nàng quen nhau chưa nào?

Cả bọn rộ lên cười. Mộng Thy ấp úng:

- Hình như chưa thì phải!

- Chiều lịm tắt. Đêm buông dần từng mảng tối bên ngoài rồi ùa ngập vào cửa sổ. Huy đứng lên mở đèn, chậm rãi cởi áo vét, tháo cà vạt - những thứ bà mẹ cứ nằng nặc cậu con phải diện vào cho thêm phần sang trọng và trang trọng - Trở lại chỗ ngồi, Huy bật tiếng cười ngắn:

- Thế “quý vị” thấy thằng này ra sao nào? Trả lời thành thực chừng nào tôi xin cảm ơn chừng nấy.

Mẹ kiếp! Hắn hóa khùng hóa dại rồi sao? Hắn định bày trò gì mà kỳ cục thế này? Vài khách nam bực bội rủa thầm, chợt hối đã lạc lòng nghe theo lời mời nán lại, bây giờ chẳng lẽ bỏ về?

Vài khách nữ bắt đầu nghe con ma tò mò trong mình lặng lẽ vươn vai thức dậy. Chờ xem! Gã con cầu tự muốn hát tuồng gì đây? Bao giờ nom chàng cũng điệu đàng y như diễn viên sân khấu, lúc này y chang hơn!

Mặc thiên hạ tha hồ băn khoăn. Huy đĩnh đạc lặp lại câu hỏi lần thứ hai. Anh chàng đội mũ bê rê xanh học cùng lớp Huy tung chiếc mũ lên cao rồi đưa tay chụp lấy, nói giọng bông phèn:

- Sao hỏi ấm ớ thế? Chỉ cần soi gương mi cũng thấy mi thế nào. Mi chắc chắn không phải là tao, lại càng không giống cô nàng đang ngồi cạnh mi!

Như vỡ chợ. Tiếng nói chen trong tiếng cười. Cả loạt phát biểu sau đó lộn xộn vang lên đùa cợt có, bực bội có, mỉa mai có, và cả thành thực cũng có:

- Huy nết na như con gái con nhà chùa!

- Huy ấy à? Rất giống bọn Pê Đê!

- Tầm bậy! Huy lịch sự thua Tây chút xíu!

- Huy là công tử nhà mùa!

- Trông thi sĩ ra phết ấy chứ!

- Ê, mi giống thằng thất tình kinh niên bỏ mẹ...

Vân vân và vân vân. Thấy Linh Đông vẫn bĩu môi làm thinh, cặp môi trông ngon muốn cắn, Huy vuốt mượt tia nửa âu yếm nửa e dè nhìn nàng:

- Còn Linh Đông thấy tôi thế nào?

Cô gái đưa tay phẩy nhẹ cặp đùi bó căng trong ống quần jean dù quân không hề lấm bụi, chun mũi cười nhạt:

- Anh í à? Trông chán ngấy hệt con búp bê chạy bằng pin hay cử động nhờ lên dây cót ấy!

Giọng điệu đàng kéo dài của nàng làm bật dăm tiếng cười phụ hoạ, nhưng đa số thì đang như cố nén hồi hộp chờ xem phản ứng của Huy. Anh chàng chẳng đỏ mặt, chẳng run tay hay phì phò thở vội. Vẻ điềm tĩnh đáng nể ấy không làm Linh Đông ngạc nhiên bằng câu nói của Huy:

- Rất, rất cảm ơn Linh Đông! Cô đã không khách sáo tí nào!

Hệt con búp bê chạy pin! Hắn tự nhận ra mình từ lúc nào thết? Vẻ mặt chẳng có gì là đùa của Huy làm cả bọn chợt khựng hẫng. Linh Đông xụ mặt thất vọng bởi thấy “lời phán xét” cố tình cường điệu để châm chọc của mình đã được anh chàng cảm ơn một cách chân thật khó tin. Không khí ắng lặng. Tiếng nhạc vẫn dội vang cơ hồ nhỏ hẳn lại. Đằng hắng tiếng lớn, Huy mỉm cười trầm giọng:

- Đúng là lâu nay tôi chỉ là một con búp bê trong mắt của mẹ tôi, hai dì tôi, và cả trong mắt thiên hạ. Hẳn “quý vị” không ai ngờ bữa tiệc hôm nay mẹ tôi bày ra với mục đích muốn kén vợ cho tôi! Buồn cười chứ nhỉ? Các bà nghĩ đã đến lúc chọn cho con búp bê yêu quý, nâng như trứng, hứng như hoa của các bà một cô bạn tâm tình. Khôi hài quá phải không?

Huy phá lên cười, gập đôi người lại mà cười. Trận cười tiếp tục châm ngòi từ anh chàng bêrê xanh ran rộ khắp phòng.

Các cô vừa cười vừa cảm thấy nhột nhạt khi nhớ lại những ánh mắt soi mói, xét nét của bà già và hai cô dì Huy, cùng sự thinh lặng lầm lì của anh chàng suốt bữa tiệc lắm món sơn hào hải vị vừa rồi. Câu tuyên bố bất ngờ và huỵch toẹt của Huy làm các cậu thấy hóa ra hắn cũng chưa đến nỗi đáng chán lắm. Diễn biến của câu chuyện quả là thú vị ngoài dự tưởng của nhiều người.

Có điều, cả bọn cùng thầm kinh ngạc về Huy. Gã con trai vốn điềm đạm, ỉu xìu hệt cái bánh phồng tôm nhúng nước, bữa nay có vẻ vừa được chiên phồng lên bằng thứ dầu hay mỡ lạ lùng nào đó!

Bữa nay hắn hoá rồ hay muốn nổi loạn hay sao mà hết nói toạc ý định bí mật của bà già để chọc cười thiên hạ, lại tự bêu rếu mình chẳng chút tiếc thương? Quả khó thể tưởng tượng trước nổi!

Lại anh chàng bêrê xanh lần nữa hâm nóng không khí bằng cách hích nhẹ cùi chỏ vào mạn sườn cô bạn ngồi cạnh mình, nói giọng dẻo quẹo in kẹo kéo:

- Lam Nhi nghĩ sao? Có chấm thằng bạn gà chết của anh làm chồng khôôông?

Lập tức lắm tiếng cười và nhiều giọng khác hùa theo:

- Ê, vừa rồi đố tụi bây biết cô nàng nào lọt vào mắt nâu của lão mẫu và nhị vị cô nương quán Hai Cô?

- Mộng Thy chăng?

- Hải Hà ư?

- Linh Đông hở?

- Hay Lam Nhi, Bảo Ngọc, Hòa Cầm...?

- Trời ơi, cả một rừng huê khuê các đua sắc thắm mà chỉ có mỗi mình thằng Huy là bướm giang hồ, phí quá, phí quá!

Cứ thế, làn sóng đùa chọc dồn đẩy các cô vào đủ trạng thái thẹn thùng, e lệ, tẽn tò, ngắc ngứ... Và, các cậu tha hồ nghiêng ngã mà cười. Nhe hết răng ra mà cười.

Làn sóng thịnh hỉ vụt tan tạnh khi Linh Đông đột ngột đứng lên trừng đôi mắt đẹp nổi tiếng là mắt hoa khôi vùng Gia Hội nạt khẽ:

- Thôi đủ rồi, chấm dứt rò rởm của các người đi. Đúng là hôm nay tôi bị mắc lừa. Từ chối không ghi danh dự cuột thi “Nữ sinh duyên dáng” bây giờ lại vác xác đến đây để cho một bà già trầu chọn với lựa, quả là quê quá, bị xúc phạm quá. Nào, xin ông búp bê mở cửa cho tôi ra về.

Lác đác vài cô mặt sưng mày sỉa ra vẻ đồng tình với Linh Đông đứng lên theo. Mộng Thy nãy giờ im tiếng, bỗng mỉm miệng cười, nụ cười nổi tiếng là á hậu của khu phố Trần Hưng Đạo, thỏ thẻ:

- Sao vội thế Linh Đông? Biết đâu sẽ còn nhiều màn hay ho hơn! Bữa nay trông anh chàng Huy ngộ đấy chứ, y như là bà già tao từng bảo.

Huy tiu nghỉu nhìn cô nàng đòi ra về, mắt rực ánh van cầu:

- Đừng nóng. Tôi van Linh Đông ngồi nán lại chút nữa!

Đợi mấy cô nàng vừa làm mình làm mẩy yên vị xong. Huy liệng chiếc mũ bêrê đen ra cửa sổ, gỡ cái kính trắng không độ ném mạnh vào tường vỡ vụn, đoạn thủng thẳng nói:

- Kể từ hôm nay tôi không muốn làm búp bê nữa. Tôi sẽ là người rất mực chịu chơi.

Anh chàng bêrê xanh nhảy nhổm, vỗ tay:

- Hoan hô! Nào, chứng tỏ đi Huy... gà mái!

Nhiều tiếng hoan hô và vỗ tay từ cánh nam rần rộ hùa theo. Huy búng tay đánh tróc, cao giọng hệt đang diễn thuyết:

- Nào, dẹp mẹ hết bàn ghế vào một góc đi các bạn. Nhạc sẽ mở to hết cỡ và các bạn tha hồ nhảy. Ném mẹ hết mấy cái lon Coca dành cho trẻ nít ấy đi. Chúng ta sẽ uống bia Tiger. Chưa hết. Lát nữa các bạn sẽ được coi phim sex. Được chứ?

Nghe phim sex, một vài cô vội đưa tay bưng mặt, nhảy loi choi như phải bỏng, kêu khe khẽ những tiếng nghe rất vui và lạ tai. Khuỳnh hai tay chống nạnh hai bên hông. Huy long mắt quét ánh khinh miệt khắp lượt những gương mặt trai và gái:

- Ai không chịu chơi cũng ráng ở lại thôi. Này Thắng, giữ khóa cửa giùm tao.

Chùm chìa khóa móc đánh xoạch từ túi cậu chủ nhà ném về phía gã trai tên Thắng. Gã này chụp lấy, cười hềnh hệch:

- Ai muốn ra về phải bước qua xác thằng này nhé!

Thằng Huy hôm nay khác hẳn Huy thường ngày. Hắn chịu chơi rồi đó! Luồng phấn khích lan nhanh trong bọn trai. Màn “thoát xác” của Huy dù chỉ mới là lý thuyết cũng làm các cô ngẩn người kinh ngạc, túm tụm vào một góc nhỏ to bàn tán. Ba mươi giây sau, hình như là được bầu làm phát ngôn viên của phái đẹp. Linh Đông đỏng đảnh nói:

- Bọn này đồng ý mục nhảy đầm và có thể nhâm nhi bia tí chút. Còn phim sex thì không!

Một cậu hoan hỉ góp ý:

- Đến mục đó ai không thích cứ việc bưng hoặc nhắm mắt lại, hay chui xuống gầm ghế, dễ mà!

Một cậu khác:

- Đó mới là mục chính yếu. Không thích thật hay chỉ làm bộ hở cô em?

Một cậu khác nữa:

- Đưa tay bưng mặt nhớ xòe mấy cái ngón thưa thưa một chút xíu. Còn nhắm mắt chỉ nên nhắm mắt lim dim thôi nhé các tiểu thư con nhà lành!

Phe nam cười rần. Phe nữ lại tụm vào nhau thì thầm hội ý. Lần này thì Bảo Ngọc mỉm nụ cười duyên nhất vùng Nam Giao, nghiêm giọng:

- Được rồi, bắt đầu đi. Đến mục phim sex nếu anh Huy không để bọn này về, Linh Đông sẽ đập bể cái màn ảnh tivi là xong chuyện. Đừng quên Linh Đông đệ nhị đẳng karate đó nhé!

Huy lại búng tay đánh tróc, hất cằm cố tạo vẻ ngang tàng nhưng chưa đúng điệu lắm:

- À, để xem! Nào, bắt đầu đi các bạn!

Tiếng nhạc khi không bỗng rổn rảng rộ lên tựa sấm rền trong phòng khách làm hai cô gái ngoài quán cà phê thoáng ngẩn ngơ rồi giật nẩy mình. Mộng Vân và Diễm Hạnh rảo chân đi vào vừa vặn gặp bà Phấn ngỡ ngàng bước ra. Cả ba đến bên cửa sổ thinh lặng dòm vào.

Cảnh tượng đêm nay thật lạ lùng trước mắt họ. Dưới ánh đèn từng đôi dìu nhau bước đi khi lặng lờ khi quay cuồng, tới lụi rậm rịch. Những chiếc bóng quấn lấy nhau nom vừa ngoạn mục vừa muốn hoa cả mắt.

Căn phòng vốn u trầm hàng ngày như vụt sang trọng, sáng sủa hẳn lên bởi tiếng nhạc, bởi những gương mặt trẻ tươi và màu sắc quần áo rỡ ràng nhảy múa, chao đảo. Lạ nhất là bé Huy. Ngực ưỡn ra uy nghi tựa một vị tướng. Đôi mắt lúc nhìn chằm chằm vào mặt cô bạn nhảy, lúc mơ mộng ngước ngẫng mông lung lên trần nhà, rồi chợt hững hờ hoặc si ngây dõi theo những gương mặt nữ khác.

Bé Huy đêm nay như không còn là bé Huy của họ nữa. Bà mẹ không tin vào mắt mình lắm. Ngây ngất ngắm nhìn thằng con, thỉnh thoảng bà Phấn khẽ nhắm mắt lại rồi vùng mở ra, Huy vẫn còn đó mà sao nom lạ quá, lạ quá!

Hạnh tưởng chừng đôi chân mình bỗng máy giựt một cách tự phát. Nàng thầm tiếc sao không đi học nhảy, để lúc này có thể vào chung vui cùng bọn trẻ, có lẽ sẽ trẻ hẳn người ra cỡ mươi tuổi...!

Vân không mấy để ý đến các cậu trai. Nànn lom lom dõi theo mấy đứa gái. Thấy đôi chân nào nhảy hơi bạo, vòng tay nào khép hơi chặt, nàng nghe như cả tay lẫn chân mình muống uốn éo theo.

Không thể im nín được. Họ bắt đầu trao đổi với nhau theo lối thì thào. Hạnh chắc lưỡi:

- Hai bà thấy chưa? Bé Huy nhảy đôi với Linh Đông môn đăng hộ đối hết ý. Thử tưởng tượng không phải cô bé đáng yêu này mà là cái con Sớm Mai nhà vườn kia thì sẽ chướng biết mấy!

Bà Phấn lắc đầu vờ ái ngại:

- Nhỏ Linh Đông ngó tướng tá không phải hiền đâu. Lạy trời bé Huy đừng mê con nhỏ đó. Hắn sẽ ăn hiếp thằng nhỏ mất. Suỵt! Lỡ có mê cũng chả sao. Được làm rể ông Thanh Đạm thì còn gì bằng!

Hạnh lảng chuyện:

- Không biết bé Huy học nhảy hồi nào mà tuyệt thế nhỉ? Đúng là lù khù vác lu chạy hồi nào chả hay.

Bà Phấn hoan hỉ đế theo:

- Ờ, hay thật. Hóa ra thằng bé nhà mình có lắm cái hay mà mình không biết!

Ngẫm nghĩ một câu thật chua để “tốp” bớt cơn hưng phấn của bà chị và cô em, nhưng mãi không nghĩ ra. Vân thở dài, buông cái câu chưa được ưng ý lắm:

- Này, coi chừng không chỉ con Linh Đông mà bé Huy đêm nay bị cả bọn con gái bỏ bùa mê tập thể hay sao ấy! Trông kìa, vừa nhảy hắn vừa đảo mắt lia lịa hết ngơ ngẩn nhìn đứa này lại quay sang si dại ngắm đứa kia, miệng thì cười cứ y như hóa dại!

- Hạnh cố nuốt giận, nguýt dài:

- Nói thế mà cũng nói. Chị đã thấy ngoài cái dáng nho nhã, nghệ sĩ, bây giờ nom bé Huy đẹp y tài tử cine không? Trời ơi, xem bọn nó nhảy còn đẹp hơn trong phim í! Bé Huy nghĩ ra màn nhảy đầm này để ra mắt bạn bè quả là hết chê.

Đoạn khẽ hất cằm về phía bà Phấn, Hạnh hỉnh mũi ra chiều đắc ý:

- Chị thấy cách giải bùa yêu cuả em hay chứ? Chỉ cần một bữa tiệc nhỏ, giờ có khảo tra thế nào thằng bé nhà mình cũng không thể nhớ nổi con Sớm Mai là ai! Chị thấy bé Huy đang bị Linh Đông hớp hồn ra sao!

Câu chuyện thì thào ngoài cửa sổ sẽ còn kéo dài nếu Huy không có một cử chỉ khá lạ lùng, làm mích lòng những người thân không ít. Thoáng thấy ba bóng người chụm đầu nhau xì xào ngoài cửa sổ, Huy buông vội cô bạn nhảy ra, đến chống tay lên bậu cửa nói lạnh lùng:

- Mời mẹ và hai dì vào nhảy vài bản cho đỡ ngứa chân!

Lạ quá! Thằng nhỏ nói bằng miệng của ai mà ngang như cua và khiếm nhã thế nhỉ? Đâu rồi ngữ điệu âu yếm, lễ phép thường ngày? Hắn cho ai mượn hết rồi chăng? Hạnh nháy mắt dí dỏm:

- Thôi, các cháu tiếp tục vui đi. Sáu cái cẳng già này mà vào khua sẽ nháo nhào cả lên.

Ba người cùng cười. Nụ cười chưa tắt hẳn, cả ba cùng ngẩn ngơ khi thấy bé Huy thân yêu vụt vói tay kéo mạnh hai cánh cửa sổ đóng sầm trước mũi họ.

Khuya lắc khuya lơ, tiếng nhạc mãi còn bập bùng trong giấc ngủ chập chờn của bà mẹ và hai cô chủ quán cà phê.

Chẳng biết đám trẻ giải tán từ lúc nào. Chín giờ sáng hôm sau chưa thấy cậu con trai yêu thức dậy, bà Phấn ráng đợi vì nghĩ đêm qua thức muộn, chắc Huy dậy trễ.

Không chỉ bà Phấn mà cả Vân và Hạnh cùng nóng lòng muốn biết kết quả làm quen ban đầu của chàng trai và các cô gái ra sao. Kẻ quả quyết bé Huy thích nhỏ Linh Đông. Người ngờ ngợ e cậu qúy tử phải lòng cô Mộng Thy hay cô Lam Nhi gì gì đó. Mọi người quyết đoán theo ý thích của mình, và tha hồ tưởng tượng vẽ vời cô dâu trong cái đám cưới chắc chắn đã gần kề.

Mười giờ, không thể nén nổi sự sốt ruột hơn được nữa, cả ba quyết định cùng vào đánh thức Huy dậy.

Cửa phòng chỉ khép, không khóa. Không có Huy trong phòng. Những bức tranh treo quanh bốn bứa tường mớ bị rạch nát bằng dao, mớ gãy rời, nhăn nhúm hẳn là bị chà đạp vất vãi lung tung khắp mặt sàn cạnh những lon bia Tiger đã cạn và những mẩu tàn thuốc lá im hơi. Chưa hết kinh ngạc, Vân bỗng nhảy chồm tới gỡ miếng giấy bìa cứng đính trên giá vẽ bằng đinh ghim. Cả ba cùng như chết sững trước những dòng chữ:

- Xin mẹ và hai dì thân yêu thứ lỗi. Đã tới lúc bé Huy của các người cần tạm biệt cái chuồng búp bê êm ấm một thời gian trước khi hắn hóa điên.

Có mở két sắt, con xin mẹ đừng quá buồn phiền nếu thấy thiếu mất chút ít vàng bạc.

Ngàn lần tạ ơn và tạ lỗi.

Thái Hoàng Huy

Tờ giấy mỏng manh, vài dòng chữ nguệch ngoạc không dưng thổi thành tràn một đợt băng giá trùm phủ cõi lòng người đàn bà và hai cô gái một đã, một sắp quá thì.

Thiếu Huy. Căn nhà trở nên lạnh lẽo in mồ.

Tạm biệt cái chuồng búp bê êm ấm một thời gian! Đó là câu người mẹ đọc lui tới không biết bao nhiêu lần với hy vọng thằng nhỏ ngày nào đó sẽ quay về. Hắn chỉ tạm biệt chứ đâu có vĩnh biệt!

Phân tích, nhìn ngắm những dòng chữ Huy để lại đủ mọi góc cạnh. Sau cùng cả ba đi đến kết luận, cuộc nhảy đầm đêm qua chẳng hay ho chút nào, thậm chí rất tai hại. Nhảy nhót rồi bia rượu vào làm thằng nhỏ hóa cuồng. Không cuồng sao gọi căn nhà khang trang, bề thế này là cái chuồng? Ở đây còn ai chơi búp bê nữa đâu mà gọi là chuồng búp bê? Rõ khổ! Hắn là con thánh thần, có khi các ngài muốn hắn phải ra đi một thời gian như thế cũng đành phải chịu thôi...

Hoà giọng khóc đến no đến chán, bàn luận đến chán đến no, rồi mỗi người buồn theo cách riêng của mình ở một góc lặng lẽ.

Mãi đến tối họ mới bước vào phòng khách, lần nữa lại ngây người kinh ngạc khi thấy màn ảnh cái tivi màu đã bị đập tan.


M
ường Mán
(còn tiếp)




Em đi Lễ Chùa Này. Phạm Duy, Phạm Thiên Thư, Quốc Khanh

Ngày Xưa Hoàng Thị - Quang Dũng Thanh Trúc Loan Châu

 

 

_____________________________________________________





Trang Quảng Cáo



qc_0-content


qc_1-content


Quí vị ở các tiểu bang xa

Quí vị H.O sẽ hay đã nghỉ hưu

Quí vị từ VN mới sang định cư ở Mỹ

Muốn về sống ở Nam Calif nắng m

(Little Sai Gon, Orange County, Los Angeles)

Muốn mua một căn nhà vừa ý, hợp với túi tiền


Xin liên lạc:


Marvin Tran


(714) 768-8810



Sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


*



blank



ha_1-content


hoang_anh_1-content


11031 Acacia Parway

Garden Grove Civic Center

Garden Grove, CA 92840




Chuyên mọi dịch vụ về Răng


Người Lớn, Trẻ Em

B
ền, Rẻ, Đẹp

Uy Tín


Liên lạc lấy hẹn
:

D.D.S Ho
àng Anh

(714) 724-5699

Cindy Tr
ần

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)


ph_6_0-content
từ trái, Cindy Tran và Tina Tran
(Tran Yen Hoa's daughters)


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn