DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,800,138

Bóng Chiều ♦ Thư Gửi Bạn - Trần Mộng Tú

24 Tháng Tám 201312:00 SA(Xem: 9532)
Bóng Chiều ♦ Thư Gửi Bạn - Trần Mộng Tú

Bóng Chiều ♦ Thư Gửi Bạn


 

 

Bóng Chiều

 
  Gửi Nguyễn Xuân Hoàng

Chàng ngồi trong bóng chiều
ngửa hai bàn tay mỏng
cúi nhìn đường chỉ tay
nghe hồn mình thinh lặng

Lòng bàn tay rối bời
khởi từ đường tâm đạo
những cuộc tình đi qua
mối tình nào hư ảo

Ôi cuộc đời bão nổi
ta đi bao dặm dài
văn chương như cái mốc
đặt ở cuối chân trời
Trời cho túi hạt cải
rắc không có định nơi
những bông hoa rất nhỏ
nở ngơ ngác giữa đời

Đường chỉ tay cơ hội
ngắn hơn một tiếng cười

Ta đã sống đủ chưa
vợ con một vai trĩu
ta sống có thiếu không
chữ nào rơi trên chiếu
Ôi chiếc chiếu văn chương
kéo hoài nghiêng một góc
ta ngồi đâu bây giờ

Đường chỉ tay đời sống
lơ lửng như câu thơ

Chàng ngồi trong bóng chiều
nghe tiếng lá cựa mình
lao xao như tiếng bạn
nghiêng xuống bên vai mình

Chàng nhắm hai mắt lại
bóng chiều dần dần loang
khẽ nắm bàn tay mỏng
tay bạn trong tay chàng.



Trần Mộng Tú
8/2013

 

 

Thư Gửi Bạn

 

Anh Hoàng thân,

Sáng nay trời hơi se lạnh, mặt trời mọc rất mềm mại bên kia hồ, ánh sáng vừa đủ ửng lên soi rõ những gợn sóng lăn tăn, lác đác một vài chiếc thuyền nhỏ thả nổi bềnh bồng không thấy trôi đi; mầu trắng mong manh của thuyền trên mặt nước xanh nhàn nhạt, trông xa, giống như vệt cọ quẹt xuống, trang điểm trên một bức tranh vừa vẽ xong.

Trong cái tĩnh lặng yên ả của bình minh sau khung cửa kính, Tú cầm ly cà phê mới pha còn bốc khói thơm hơi, vừa uống một ngụm nhỏ vừa nghĩ đến bức hình Thái gửi hôm qua, hình Hoàng ngồi giữa hai người bạn,Thái và Hà.

Nghe tin Hoàng bệnh, Hà và Thái đã thuê xe, lái từ Nam Cali đến Bắc Cali thăm bạn.

Cái hình trông thật đầm ấm tình bạn! Tú tiếc là mình ở xa quá, không có mặt trong tấm hình đó. Hoàng có gầy đi nhiều, nhưng trên mặt vẫn thần sắc tự nhiên. Thái và Hà cùng cười, nụ cười không nở hết và ánh mắt của hai người đượm chút bâng khuâng. Tú nghĩ đây là một bức hình đẹp của cả ba người.

Mùa hạ năm nay vườn nhà Tú có mấy khóm hoa tự nhiên nở rộ. Năm ngoái khóm hoa tú cầu lưa thưa vài bông, năm nay từng chùm ríu rít hoa cười với nắng, cây mộc lan (Magnolia) với những bông hoa trắng ngần, thơm ngát sau nhà, hương thơm ghé qua cửa sổ vào tận trong buồng ăn. Hoa hồng, thược dược, cúc tím, cúc trắng, mỗi nơi một cụm nhỏ trông như những đứa trẻ ngồi chơi trong vườn nắng.

Mấy cái máng gỗ Tú treo trên cành cây, đựng thức ăn cho chim lúc nào cũng đong đưa vì chim tranh nhau đáp xuống. Cái máng nhựa trong suốt có hình dáng một bông hoa loa kèn đỏ bên trong đựng nước đường là máng cho chim Hummingbird .

Hummingbird thích hút mật ngọt trong những nhụy hoa, mình treo nước đường dụ chúng, chúng rủ nhau tới cả ngày. Cặp cánh lúc nào cũng múa tít trong không gian, không thấy mỏi mệt. Tháng trước Hà lên chơi thấy cái máng này, cười, nói: “ Cô Tú đánh lừa chim.” Tú cãi, em chỉ muốn cho nó không khát và biết Hummingbird thích ngọt nên phải pha đường vào nước thôi.

Nếu không bị những con nai ở bìa rừng vào ăn hết nụ của một vài loại hoa vừa nhú, Tú ngồi kể cả ngày không chán về cây cỏ, hoa lá mùa hạ cho các bạn nghe.

Nhưng mỗi lần ra vườn sau, nhìn thấy cái gốc thông còn sót lại của cây thông cắt đi mấy năm về trước, Tú lại nhớ những ngày còn có nó.

Đây là chuyện cây thông trong vườn: Khi Tú gọi thợ đến đặt ống nước cho cái vườn bậc thang sau nhà, người thợ loay hoay thế nào, chặt vào rễ cái của cây thông. Bắt đầu cây nghiêng đi một chút, rồi ngả dần, ngả dần đến như gần ngã hẳn xuống đất. Trông nó tội nghiệp quá, chẳng khác gì một thanh niên còn mạnh khỏe mà bị cong xương sống. Tú gọi người tới kéo lên rồi lấy giây quấn ngang thân nó vào một cái cọc. Nó đứng gượng lại được một thời gian rồi bắt đầu héo từng cành, từng cành, sau cùng nó chết hẳn. Thương lắm, nhưng phải hạ cây xuống, người thợ làm vườn xin nó mang về làm củi cho lò sưởi mùa đông.

Tú cứ thương tiếc nó mãi. Nhưng một hôm, cũng vào đầu hạ,Tú leo lên bậc trên cùng của ngôi vườn tầng, ngồi nhìn xuống mặt nước xa xa bên dưới, ngắm chim bay ngang núi, vu vơ; khi quay lại thấy cái gốc thông khô bên cạnh mình, hình như có cái gì rất lạ. Nhìn kỹ thấy một đường viền xanh xanh đang bọc chung quanh cái gốc khô khốc.Trên cái mầu xanh xanh đó lại có mấy đóa hoa bồ công anh mầu vàng be bé.

Các bạn có biết không? Ngắm nghía một lúc,Tú bỗng ngộ ra: hóa ra cây thông đó nó chết đi mà nó vẫn đóng góp vào đời sống của những cỏ hoa chung quanh nó. Nó không đi hẳn như mình tưởng.

Điều này làm Tú liên tưởng cây cỏ cũng như người, sống hết một vòng quay của đời sống, khi bỏ đi vẫn tiếp tục đóng góp vào đời sống bằng một cách nào đó, nhưng là một đóng góp tốt đẹp.

Cây thông này đã sống một đời thật đầy đủ. Nhớ khi nó còn xanh tươi, chim kéo đến làm tổ trên cành, sinh sôi nẩy nở, mang niềm vui cho cả khu vườn; gió thổi, cành cất tiếng hát êm tai cho người đứng dưới gốc cây, những kim lá mang một hương thơm nhè nhẹ thả vào không gian. Khi chết, thân cây lại mang lửa than sưởi những tối mùa đông lạnh lẽo. Trong cái hạnh phúc ấm áp của một gia đình bên lò sưởi, thông đã đóng góp một phần vào đó. Cái chết chỉ là sự chuyển tiếp của một đời sống. Đời sống của con người hay cây cỏ cũng vậy.

Tú nhìn ngắm bức hình của ba người bạn mình quý mến. Tú biết cả ba là những người đã từng cố gắng bằng tất cả cái hạn hữu của mình để sống còn với hoàn cảnh, nhất là lúc đời sống thay đổi trên đất khách. Cả ba người cùng là những người đam mê, gắn bó, với chữ nghĩa và mỗi người đã sống đời mình với bao nỗi thăng trầm, cùng mang cái tâm trạng:

Quê nhà xa lắc xa lơ đó
Trông lại tha hồ mây trắng bay (NB)

Nhưng họ biết yêu cái đẹp của đời sống, biết trải đời mình chia sẻ với những người chung quanh.

Ngày mai, nếu một trong ba người ở bức hình này, hay là người đang ngắm nghía bức hình này, có phải ngã xuống như thông, khi thời gian như người thợ đến chặt mất cái rễ cái của mình. Hãy hiểu rằng, chúng ta đã đi ráp vòng cái chu kỳ của đời sống. Chúng ta đã đóng góp những điều thật nhỏ bé như cây thông đã đóng góp tổ ấm cho chim; hương thơm, bóng mát, tiếng gió, cho đời sống con người.

Trên mỗi phân vuông nơi chúng ta nằm xuống, rồi đây, những cây bồ công anh sẽ mọc lên và chúng sẽ lại, nở tung những đóa hoa vàng đơn sơ dưới mặt trời ấm áp.

Thân Mến.



Trần Mộng Tú
(Tháng 8/2013)

______________________________________________________




M
ời đọc Quảng cáo




blank


blank