DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,460,962

Tin VOA, RFA. XHVN: Tần tảo nghề ve chai dạo ở Vũng Tàu

Saturday, February 22, 201412:00 AM(View: 2486)
Tin VOA, RFA. XHVN: Tần tảo nghề ve chai dạo ở Vũng Tàu

Tin VOA

Bản tin ngày 22-02-2014

 

Tin RFA

 

Bản tin video tối 21-02-2014

Bản tin video sáng 22-02-2014

 

Xã Hội VN

 

Tin nhanh

 

  • Nhiều nông dân ở tỉnh Nghệ An lo lắng ớt không có trái, sau khi lỡ trồng một giống ớt có xuất xứ từ Trung Quốc.
  • Giá xăng tại Việt Nam tăng thêm 300 đồng/lít, nâng giá bán mặt hàng này lên 24,510 đồng/lít.
  • Công an tỉnh Tây Ninh bắt giữ 5 nghi can chuyên lừa đảo và đưa nhiều phụ nữ bán sang Trung Quốc.
  • Cậu bé Đinh Văn K’Rể, người H’Rê ở Quảng Ngãi tròn 5 tuổi nhưng chỉ cao 50cm và nặng 3kg, so với trẻ em thông thường cao trung bình 110cm, nặng 18kg.

Phóng Sự



Tần tảo nghề ve chai dạo



Sau Tết Giáp Ngọ là lúc “ăn nên làm ra” của “chị Sức ve chai”. Nếu ngày thường, 1 vỏ lon bia mua 200 đồng, thì ngày tết chỉ mua 100 đồng thậm chí nhà chủ gọi tới cho không.

 

Chị Sức với chiếc xe đạp tần tảo mua phế liệu hằng ngày.
Chị Sức với chiếc xe đạp tần tảo mua phế liệu hằng ngày.


Người dân ở phường 11 Vũng Tàu, ai cũng biết ve chai là cái “cần câu cơm” của chị Sức. Nhờ ve chai mà chị thoát đói, nuôi con trai vào đại học.

“Tướng mày chỉ bán ve chai”

“Ve chai đi. Ai bán ve chai đi”. Hai tay cầm ghi đông, rướn người dắt chiếc xe đạp cà tàng, giọng chị Sức khàn khàn chẳng thấm vào đâu bởi tiếng át của người, xe trên con hẻm 1172 đường 30/4 sáng mùng 4 tết. “Ve chai, ve chai ơi” - tôi gọi. Chị Sức ngoảnh lại: “Ồ, chú Tuấn. Chúc mừng năm mới nhá. Có gì cho chị không? chú ăn tết to không?”. Tôi chưa kịp trả lời, chị Sức đã sà luôn xuống đống vỏ lon bia, nước ngọt. Đôi mắt long lanh mừng rỡ như vớ được vàng. “Nhà chú uống nhiều bia nhỉ, mà toàn đồ xịn nữa chứ”.

Vừa nói, chị đưa tay nhặt đếm từng vỏ lon bia cho vào bì xác rắn. Liếc nhìn chiếc túi treo ở ghi đông xe, tôi nhận ra đó là chiếc bánh chưng bóc dở. Chị cười vô tư, thân thiện: “Lúc nãy có cô bán ve chai gọi lại cho. Cho cả chiếc nhưng chị ăn một góc rồi. Sáng sớm chẳng kịp ăn gì, đói bụng quá”.

- Làm thế coi sao được. Chú cầm 5 ngàn năm mới lấy hên thôi. Cả đống vỏ lon này hơn trăm ngàn đấy, coi như mở hàng năm mới chứ không lấy tiền chị ngại lắm.

Chị Sức mở nút túi vải giấu ở cạp quần đưa ra tờ giấy bạc năm ngàn nhàu nhĩ. Bàn tay chị cứng đơ nẻ nứt như có vết dao cứa chưa lành. Rụt rè, lóng ngóng muốn giấu đôi tay nứt nẻ ấy mà chẳng được. Chị phân trần: “Hôm ôm đống sắt vụn, bị mảnh tôn đâm, mãi không lành. Nghề này có hai cái luôn ám ảnh, một là hít độc từ phế thải, hai là tay luôn dính sẹo”.

Giải thích về điều ấy, chị bảo: “Nhìn những vỏ lon bia, nước ngọt bên ngoài sạch thế thôi nhưng bên trong bẩn lắm. Khi nước ngọt, vỏ sữa bia đọng lại bên trong, lâu ngày biến thành chất độc hại lắm. Cái mũi chị kinh niên viêm xoang cũng do hít phải độc hại từ phế liệu đấy. Mỗi người một nghề, ai chẳng thích nghề sang, nhàn hạ, sạch sẽ, nhưng chị lại thấy thích ve chai. Con chị nhiều khi nó bảo chị khùng”. Chị Sức nở nụ cười trên khuôn mặt nhăn nhúm đầy “vết chân chim”.

Quê ở Thái Bình, chị Nguyễn Thị Sức chọn thành phố Vũng Tàu kiếm kế sinh nhai. Chị sống với nghề mua bán ve chai đã hơn hơn 20 năm. Công việc của chị bắt đầu từ 5 giờ sáng. Chị đạp xe từ phòng trọ của người em chồng ở khu tập thể, đến các con hẻm sâu trong phố để mua ve chai. Chị bảo: “Sau tết bao giờ cũng là mùa làm ăn của chúng tôi. Mình phải đi sớm kẻo người khác mua hết, đâu phải có mình tôi mua ve chai. Tranh thủ đi sớm trước khi họ đi làm, chứ đi muộn thì ai bán mà mua”.

- Tết này chị mua, bán được nhiều tiền không?

- Đắp đổi qua ngày thôi, chú ơi. Hôm nào “trúng quả” là được cả hai trăm ngàn, còn chủ yếu vẫn là đủ tiền đong gạo. Trước đây nhà có ba mẹ con, bây giờ chỉ một mình, hai đứa lấy chồng, lấy vợ cả rồi. Đã 20 năm tôi lăn lộn với gánh ve chai này. Tuy vất vả, nhưng nghề ve chai ở thành phố còn hơn làm ruộng ở quê tôi rất nhiều.

Tôi biết chị, không phải chị chuyên mua bán ve chai, mà vì chị biết vượt khó vươn lên thoát nghèo và làm lại cuộc đời bằng ý chí của người đàn bà góa bụa. Năm 1984, chị bỏ làng quê từ Thái Bình vào Vũng Tàu sinh sống, mang theo cái thai không “tác giả”. Chị bỏ đi vì gia đình không chấp nhận có đứa con gái chửa hoang.

Thân gái dặm trường giữa nơi đất khách quê người. Giữa lúc không biết làm nghề gì để kiếm ngày hai bữa cơm, thì được một người cùng quê bảo: “Tướng mày chỉ bán ve chai”. Thế là chị Sức “bén duyên” từ đó. Ngày ngày, chị quẩy đôi quang gánh ra bờ sông Dinh, đến bãi tha ma cạnh quốc lộ 51A nhặt nhạnh túi nilon, đồ phế thải đem bán cho chủ. Mỗi ngày như thế chỉ kiếm được 3.200 đồng. Chị tâm sự “với số tiền ấy năm 1984 là đủ sống qua ngày. Đã có lúc tôi bỏ nghề ve chai đi bán “clem” (bán kem), song hơn tuần sau lại thấy nhớ nghề. Vậy là lại quang gánh trên vai. Khó có thể nói hết những nhọc nhằn vui buồn.

blank

nhà chị Sức


“Chú biết không, bụng mang dạ chửa, nhiều bữa trời mưa to như trút, tôi vẫn phải đi nhặt ve chai. Càng khó khăn, tôi càng cố gắng, vì tôi xác định phải đứng lên từ hai bàn tay trắng, nuôi con ăn học nên người. Ve chai cũng nuôi sống người, miễn là chịu khó cần cù lao động. May nhờ có ve chai mà bây giờ tôi có nhà cửa, con gái lấy chồng, con trai học đại học” - chị Sức chia sẻ.

“Bây giờ nghĩ lại những ngày gian truân, tôi thấy tự hào lắm. Nếu không vật lộn với nghề ve chai, không chịu khó sao có đươc cơ ngơi này. Có được như ngày hôm nay là nhờ ve chai cả đấy” - chị Sức hồ hởi khoe với tôi như thế.

Chị Sức kể, sau 10 năm làm nghề ve chai, chị đã dành dụm mua mảnh đất 4 chỉ vàng, lúc ấy trị giá 25 triệu đồng (ở đường Đô Lương bây giờ). Có đất, chị phấn đấu làm nhà. Khi có thêm thằng con trai, chị phải làm nhiều hơn. “Con tôi gửi hàng xóm. Nhiều bữa đi lượm ve chai, con khóc khan cổ vì khát sữa. Thời ấy ve chai dễ kiếm hơn. Có tiền, mua cái tivi cho nó xem, không phải đi xem nhờ. Bây giờ không khó khăn như trước nữa. Gánh ve chai đã chở cả gia đình tôi thoát nghèo hết khổ. Từ hai bàn tay trắng, tôi đã có cuộc sống đàng hoàng, con tôi học hành tử tế” - chị nói.

Chị Sức còn “khoe”, con chị - cháu Vũ Văn Thắng - nhờ tiền tằn tiện ve chai của mẹ mà giờ đây đã vững tâm học Đại học Khoa học xã hội nhân văn SG. Ngày tết, Thắng về thăm mẹ, giúp mẹ phân loại ve chai rồi chở đến đầu mối. Thắng chia sẻ: “Chú biết không, nhiều bữa con đang ngồi trên xe đò thấy mẹ gánh ve chai ngoắt nghẻo giữa trưa nắng mà trào nước mắt. Lúc đó con chỉ muốn bỏ học cho mẹ đỡ khổ, nhưng rồi thấy mẹ lăn lộn khó nhọc, con lại càng cố gắng học giỏi. Bây giờ nhà con đã qua cơn bĩ cực rồi, tiền học phí cũng không phải lo như trước, đã mua được tivi, tủ lạnh, xe máy, máy tính rồi. Mẹ con đã đỡ khổ, nhưng còn tham việc lắm. Mẹ bảo, khi nào con ra trường mẹ sẽ thôi bán ve chai. Gia đình con vượt qua gian khó từ gánh ve chai đầy nước mắt của mẹ”.

Mùng 4 Tết Giáp Ngọ, dân Sài Gòn đổ về Vũng Tàu nghẹt người vui xuân. Họ sẵn sàng ném vào nhà hàng khách sạn hàng chục triệu đồng với những món ăn sơn hào hải vị và những cuộc vui thâu đêm tới sáng. Đối diện với sự ăn chơi giàu sang ấy, ở những con hẻm tối tăm, chị Sức ve chai vẫn tần tảo nhặt nhạnh từng ngàn tiền lẻ kiếm sống. Trên đôi vai gầy yếu của chị, dường như niềm vui đang thăng hoa bởi chị đã đem lại hạnh phúc cho những người thân thương của chị.



BVN-TH
(từ xaluan.com)


_________________________________________________




Mời đọc Quảng cáo


Mua Bán Nhà

 

 


L/l: Marvin Tran

(714) 768 - 8810




blank

 


Nha Khoa

 


blank