DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,460,949

Tin RFA. XHVN: Những mảnh đời trôi dạt...

Wednesday, February 26, 201412:00 AM(View: 2061)
Tin RFA. XHVN: Những mảnh đời trôi dạt...

Tin RFA

Bản tin video tối 25-02-2014

Bản tin video sáng 26-02-2014

Những con số trong tuần 25-02-2014

 

Xã Hội VN

 

Tin nhanh

  • Bộ Giao Thông Vận Tải ra lệnh rà soát tất cả cầu treo trên cả nước sau vụ sập cầu treo Chu Va 6 ở tỉnh Lai Châu làm 9 người chết, 42 người bị thương.
  • Ông Nguyễn Ngọc Bảo, phó giám đốc Sở Tư Pháp tỉnh Phú Yên, bị cách chức sau khi cầm cây đánh vào đầu dân.
  • Các giới chức thành phố Sài Gòn bắt giữ hơn 1.6 tấn phụ phẩm trâu bò thối từ Hà Nội tuồn vào thành phố này tiêu thụ.
  • Ông Nguyễn Sơn Đỉnh ở thành phố Vĩnh Long mang rắn hổ vào phòng khách sạn sau đó bị rắn cắn chết.

 

Phóng Sự


Phận người dưới chân cầu

 

Giữa phố thị Sài Gòn có không ít phận người trôi dạt từ khắp nơi về lặn lội mưu sinh, trú ngụ lề đường, gầm cầu hàng chục năm trời hoặc nương nhờ trung tâm bảo trợ xã hội. Có những người không biết quê quán gốc gác của mình ở đâu để về mỗi dịp năm hết tết đến...

 

 

Những mảnh đời trôi dạt: Phận người dưới chân cầu

“Ngôi nhà” của Nguyễn Minh Tuấn và vợ con ở gầm cầu Ông Lãnh - Ảnh: Đình Phú

 

Cầu Ông Lãnh nối liền trung tâm Q.1 và Q.4 (TP.SG) ban ngày xe cộ nườm nượp. Mỗi khi đêm xuống luôn lung linh sắc màu tỏa sáng từ những tòa cao ốc sang trọng, nhưng ít ai biết rằng phía bên dưới gầm cây cầu này là những phận người sống đời trôi dạt, tứ cố vô thân năm này qua năm khác. 

Biết hoàn cảnh của Nguyễn Minh Tuấn (30 tuổi) nhiều năm sống ở gầm cầu, tôi tìm cách liên lạc qua điện thoại thì được cuộc hẹn 8 giờ tối sẽ gặp, nhưng mãi đến hơn 10 giờ Tuấn mới có mặt “vì em bận chạy xuống chợ đầu mối nông sản Thủ Đức tranh thủ lựa hàng chở về để sáng sớm mai cho vợ bán”. Có thể gọi Tuấn là “thổ địa”, vì anh đã tá túc nơi đây từ năm 2004 cho đến nay, sau nhiều năm lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm ở các khu vực lân cận cầu Ông Lãnh. 

Một thời lầm lỗi

Tuy lần đầu tiên tiếp xúc nhưng Tuấn không hề che giấu về quá khứ lầm lỗi và nay đây mai đó của mình. Tuấn kể mình không biết quê quán ở đâu, lớn lên không biết mặt cha. Nhà có 2 anh em, em gái lấy chồng đang ở tỉnh Tây Ninh. Sống cảnh lang thang từ nhỏ đến năm 16 tuổi, Tuấn gặp Trần Thị Sửu (29 tuổi) thấy “hợp cạ” rồi lấy nhau và ở chung, không cưới xin gì. Tuấn từng nghiện ngập, tham gia bán ma túy chừng 2 tháng thì bị bắt, đi ở tù 3 năm. Sửu cũng dính đến ma túy, bị bắt trong một vụ án khác, cũng ở tù gần 3 năm. “Trước đây em không bình thường đâu, làm ma làm quỷ ghê lắm, cũng quậy dữ lắm”, Tuấn thú nhận. Như để minh chứng, Tuấn cởi tấm áo để lộ cơ thể với nhiều hình xăm cả trước lẫn sau. Tuấn chia sẻ: “Mình vướng vô con đường phạm tội, lầm lỡ nên mình biết rồi, hiểu rồi. Được cải tạo sớm là một cơ hội cho cuộc đời mình được cứu, cho mình làm lại công dân lương thiện, sống hòa nhập cộng đồng”.

Những tháng ngày tù tội đã giúp Tuấn có dịp nghĩ suy về đời mình, rằng dẫu có lăn lóc, khổ cực bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng phải làm một con người lương thiện. Khát khao sống lương thiện trỗi dậy trong tâm trí chàng thanh niên từng “quậy dữ lắm” này. “Suy nghĩ ra rồi mới biết là mình ngu”, Tuấn bộc bạch và kể: “Hồi em ở Trại giam Châu Bình (tỉnh Bến Tre) có cán bộ Hoàng biết hoàn cảnh em côi cút, không ai thăm nuôi nên ổng thương và hay giúp đỡ, khuyên đoạn tuyệt với ma túy rồi có thời gian, sức khỏe lo cho vợ con. Giờ không biết ổng còn làm ở đó nữa không, nhiều lúc cũng muốn đi thăm vị ân nhân của mình mà không có tiền anh ơi”.

Viết lại cuộc đời

Vợ chồng Tuấn hiện có 4 đứa con: Trần Hữu Lộc (13 tuổi), Trần Minh Tài (8 tuổi), Trần Minh Hậu (5 tuổi) và Trần Thị Thùy Trang (3 tuổi). Tuấn bảo trước năm 2004 thường sống ở chợ bắp đường Nguyễn Thái Học (Q.1); vợ chồng, con cái cũng ngủ tạm bợ ở chợ. Bao khổ cực, gian truân đều đã trải qua với cảnh thường xuyên không giường, không chiếu, “tối đâu cũng là nhà, ngả đâu cũng là giường”. Còn bây giờ, vợ chồng anh đang ở một góc cua dưới gầm cầu Ông Lãnh cùng cháu Lộc và Hậu (cháu Tài đang được nuôi dưỡng tại Mái ấm An Toàn, Q.Gò Vấp; cháu Trang đang ở trọ với bà ngoại ở H.Củ Chi, TP.SG). Chỗ ngả lưng cho bốn con người là 2 chiếc giường xếp cũ nát đặt cạnh nhau. Gối kê, chăn màn đều rất sơ sài mặc dù thời tiết ở Sài Gòn thời gian gần đây có những lúc lạnh căm. “Hai ghế xếp này thải ra từ công trình xây dựng, em mua với giá 70.000 đồng/cái về giặt lại để cho cả nhà nằm ngủ, chứ trước đây thường trải ni lông ngủ và bị chuột cắn chân chảy máu hoài”.

Sống đời trôi dạt nên hầu như Tuấn không hề có một tài sản gì đáng giá, ngoài chiếc xe máy do một đơn vị tặng để anh hành nghề xe ôm (thuộc Nghiệp đoàn xe ôm P.Cầu Ông Lãnh, Q.1). Cũng nhờ nghề chạy xe ôm, Tuấn nhiều lần phát hiện, truy bắt cướp trên đường và được chính quyền địa phương khen thưởng.

Tôi hỏi Tuấn một ngày làm được bao nhiêu tiền. Tuấn bảo chạy xe ôm thì thu nhập không ổn định. Vợ bán vài quả chanh, củ hành cũng ở gầm cầu bữa đắt bữa ế. “Giờ có chỗ nào để đi đâu anh, may mà còn có gầm cầu trú mưa trú nắng, rồi bán vài thứ lặt vặt qua ngày. Chuyện dư dả tiền bạc thì không bao giờ dám mơ tới nên không thể thuê trọ được vì không đủ khả năng”. Quyết tâm viết lại cuộc đời mình, khi trò chuyện trông Tuấn tỏ ra rất lạc quan nhưng đôi lúc cũng trầm buồn với những nỗi niềm không dễ gì tự Tuấn xua tan được. Vì cuộc sống quá đỗi bấp bênh, cháu Lộc dù đã 13 tuổi mà không biết đọc, biết viết. “Cháu không biết chữ gì hết anh ơi. Sắp tới em sẽ xin cho cháu đi học, ít nhất cũng biết viết được cái tên của mình, chứ đâu có muốn cháu nó dốt như mình”, Tuấn nói.

Tuấn ngậm ngùi: “Có những người đêm hôm khuya khoắt đi trên đường nhưng họ còn có chỗ để về, còn mình thì… Em ở ngoài đường hoài nên không có cục đất chọi chim nữa mà. Ước mơ giờ có một cái chòi cũng được, không cần có nhà đâu để còn có chỗ chui ra chui vào. Từ lúc cha mẹ sinh đẻ ở ngoài đường không hà, nên em thường mơ về một mái nhà”.

Gần nửa đêm, tôi mời Tuấn tạt sang quán vỉa hè bên cạnh gầm cầu Ông Lãnh ngồi lai rai, nhưng anh lắc đầu: “Em không biết uống bia anh ơi. Nhiều lần bắt được cướp, người ta rủ đi nhậu hoài mà em đâu có đi, mà có đi thì cũng ngồi tán dóc chơi thôi”.

Sống ở gầm cầu, nhưng trong Tuấn luôn nơm nớp nỗi lo một ngày nào đó sẽ không còn được ở gầm cầu nữa. “Em tích cực tham gia công tác giữ gìn an ninh trật tự ở địa phương nên phường cũng biết rõ hoàn cảnh và châm chước cho tá túc. Chứ bây giờ mà không cho ở tiếp thì không biết cả nhà sẽ trôi dạt về đâu nữa”, Tuấn nói khi chia tay tôi.

 

‘Chợ nổi’ kênh Tẻ"

Trên dòng kênh Tẻ dưới cầu Tân Thuận phía Q.7 (TPSG) có hàng trăm cư dân trôi dạt từ khắp các nơi đến, sống cảnh di động trên sông nước. Họ lấy ghe thuyền làm nhà “trôi sông” từ năm này sang tháng nọ.

 

 

Những mảnh đời trôi dạt - Kỳ 2: ‘Chợ nổi’ kênh Tẻ
Một góc “chợ nổi di động” ở dưới cầu Tân Thuận, TP.HCM - Ảnh: Lương Ngọc

 

Có mặt tại “chợ nổi” này giữa trưa nhưng chúng tôi đã chứng kiến không khí nhộn nhịp, từ người lớn cho đến trẻ nhỏ đều tất bật với những công việc lao động hằng ngày của mình. Trên ghe của anh Trần Minh Liêm (34 tuổi, quê Tiền Giang) là cảnh 4 con người đang hì hục cắt gọt vỏ dừa. Trong số đó, lao động nhỏ nhất chỉ mới 10 tuổi, nhưng cách làm việc đều rất thành thạo.

Chạy vòng vòng “né” đoàn kiểm tra

Dường như chẳng gì là khó đối với những cư dân lênh đênh theo sông nước. Họ chẳng ngại cực khổ, chỉ mong mỗi ngày bán được trái cây để lo tiền dầu (cho ghe máy), tiền mua nước sinh hoạt, tiền ăn… Mỗi khi có đoàn kiểm tra đến, các ghe thuyền sẽ chạy ra giữa kênh, rồi chạy vòng vòng khi nào đoàn đi mới trở lại cập bờ và tiếp tục công việc buôn bán. Sau khi bán hết hàng, họ tiếp tục đi lấy hàng ở các ghe lớn từ miền Tây đổ lên và bán lại chủ yếu cho những người dân trên bờ. 

Khái niệm “ước mơ” đối với “cư dân khu chợ nổi” dường như không hề có. Đặc biệt là những đứa trẻ, đa số chúng đều nói không biết ước mơ là gì, chỉ mong cho bố mẹ ngày nào cũng bán được hàng. Bé Trường (10 tuổi) vẻ mặt chùng xuống và không nói gì, đến khi người dì ngồi bên cạnh thúc: “Con thích gì thì nói ra đi, biết đâu cô sẽ mua cho”. Lúc đó, Trường mới lên tiếng: “Giờ con mong có được con rô bốt điều khiển từ xa mà con đã từng thấy hôm trước khi đi bán dừa cùng ba trên phố”. Trường nghỉ học từ lúc 8 tuổi (chỉ mới lớp 3) khi cả nhà rong ruổi trên sông nước Sài Gòn để mưu sinh.

Cũng không riêng gì Trường. Hầu như tất cả những đứa trẻ nơi đây đều nghỉ học từ nhỏ để theo gia đình rời quê lên Sài Gòn buôn bán. Cha mẹ các em dù không ai muốn con mình thất học nhưng vì hoàn cảnh mưu sinh xa nhà nên đành phải chấp nhận. Thêm nữa, không phải gia đình nào khi lên Sài Gòn cũng có đầy đủ giấy tờ theo yêu cầu để con cái có thể đến trường. 

“Có con nhỏ cực lắm”

Ở khu “chợ nổi” này, nếu các cư dân kinh doanh cùng một mặt hàng thì thường là cùng có bà con họ hàng với nhau. Cuộc sống trên những mạn thuyền đặc biệt khó khăn bởi không nước sinh hoạt, không điện để thắp sáng. Hằng ngày, cư dân ở đây phải mua lại nước sạch từ các hộ dân trên bờ. Từ số nước mua về, họ sẽ cho vào thùng lớn đặt trên mui thuyền để chủ yếu dùng cho nấu nướng và sinh hoạt. Chính vì thế mà mọi hoạt động có liên quan đến nước đều diễn ra với tinh thần hết sức tiết kiệm, chỉ khi nào thực sự cần mới dùng đến. Những đứa trẻ hay nghịch ngợm, làm việc cùng cha mẹ rồi chịu nắng chịu mưa, lấm lem bụi bẩn; nhưng nước thì không có nhiều để tắm rửa nên lúc nào nhìn cũng đen đúa, dơ bẩn.

Nhà vệ sinh trên thuyền cũng là một “đặc trưng” của những phận đời trôi sông. Họ dùng những tấm bạc ni lông che chắn lại đủ để một người đứng hoặc ngồi và để lại khoảng trống phía dưới thông với kênh. Vì sự gập ghềnh tạm bợ này mà trẻ nhỏ nếu đi phải có người hướng dẫn và đi theo. Chị Đan (30 tuổi, quê Sóc Trăng) có con 2 tuổi đang cùng chồng sinh sống trên thuyền ở đây than: “Có con nhỏ cũng cực lắm, sông nước nên vừa bán vừa lo cho nó, xung quanh thuyền thì phải dùng cây gỗ đóng cao lên để nó khỏi rơi nhào xuống kênh”.

Khi được hỏi có thường về quê không, đa số các hộ gia đình đều cho câu trả lời chung là không. Anh Liêm trầm tư: “Mỗi lần về quê đâu phải ít tiền, phải bạc triệu trở lên nên ở đây ai cũng về ít lắm, năm vài lần, chỉ đám tiệc hay dịp gì quan trọng thôi. Nhà cửa dưới đó thì đã có nhờ người trông coi giúp”.

Nghe anh Liêm nói, một đứa nhỏ chen vào: “Về quê chơi sướng lắm, rộng mênh mông, còn ở đây nếu không bán hay hết hàng thì chỉ có ở trong thuyền xem ti vi lâu lâu mới được đi chơi”.

 

BVN-TH
(từ thanh niên.com)



_________________________________________________




Mời đọc Quảng cáo


Mua Bán Nhà

 

 


L/l: Marvin Tran

(714) 768 - 8810




blank

 


Nha Khoa

 


blank