DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,747,188

Kỷ Niệm Đàn Bà - Đào Hiếu (Chương 1, 2)

06 Tháng Sáu 201412:00 SA(Xem: 1584)
Kỷ Niệm Đàn Bà - Đào Hiếu (Chương 1, 2)


Kỷ Niệm Đàn Bà




blank
hình minh họa




Chương 1


Lần thứ hai thất bại trong kỳ thi tốt nghiệp đó là điều không thể chấp nhận được đối với một chàng trai hai mươi lăm tuổi như Chương. Chàng bị tuột lại đàng sau một lần nữa. Những người bạn cùng trang lứa đã trở thành giáo viên, kỹ sư, nhà báo… ví dụ như Quang, bạn rất thân, và cả lớp đàn em sau này như Thục, em gái Quang cũng lần lượt tốt nghiệp ra trường còn Chương thì vẫn loay hoay với mớ văn chương già nua cũ kỹ ở trường đại học.
 Cái ý định ra đi đã thành hình rõ rệt trong lòng Chương và chưa bao giờ nó thôi thúc chàng mãnh liệt như chiều hôm nay khi đứng một mình nơi ban công nhà Thục nhìn xuống những mái nhà lô nhô lụp xụp xám xịt bên dưới. Lúc đi đường Chương đã tưởng tượng một cuộc từ giã cảm động nhưng mọi việc đã không diễn ra như thế. Chương không nói được điều mình muốn nói. Thục vẫn tự nhiên như một người em gái và điều đó làm cho ý định ôm hôn của Chương trở nên ngông cuồng, lố bịch. Chương đứng ở ban công rất lâu, Thục thì ở trong phòng nhưng hai người không nói gì nhau cho đến khi Chương khoác áo gió lên vai Thục bảo:
 - Chiều nay anh phải ở lại dự tiệc.
 Chương do dự, lớ ngớ giữa căn phòng rộng bề bộn sách vở quần áo đang ủi dang dở. Thục lại nói:
 - Anh ngồi nghe nhạc đợi anh Quang.
 Thục bấm máy. Nhạc nhẹ các nước. Chương ngồi tựa ngửa trên ghế bành và hút thuốc. Thục ngồi ủi quần áo ngay trước mặt chàng, dịu dàng, thon thả và dễ thương đến thắt cả ruột, nhói cả tim.
 Thôi, thế là mất hết rồi. Mình sẽ sống một đời hoàn toàn khác. Tóc cắt ngắn ba phân, sáng tập thể dục, xếp hàng, bước đều! Bước! Đó là những trò quái gở mà chàng phải chọn lựa.
 Chàng chấp nhận cuộc chơi. Và đó cũng là cách thử thời vận. Thế thì tại sao với Thục trong suốt năm năm dài gần gũi mình lại không hề dám thử thời vận? Nghĩ đến đó, trái tim đập thình thịch. Trái tim thiếu máu, xanh mét như con gà rù.
 Chương ném cuốn sách xuống sàn nhà. Chàng đứng dậy một cách liều lĩnh để cố trấn áp sự run sợ. Bàn học của Thục kê gần sát tấm màn cửa màu vàng sậm ngăn cách chiếc giường nhỏ của nàng. Cái áo cụt màu đỏ tía vắt trên thành ghế. Chương đặt bàn tay lên đó. Chàng thấy mình lạc hậu, cổ điển, nhà quê quá đỗi. Chàng cầm chiếc áo lên, muốn hôn nhưng lại đặt nó về chỗ cũ.
 Chương có ước muốn đem chiếc áo này theo cuộc hành trình xa lạ của chàng. Rốt cuộc tất cả cũng chỉ còn trong dự tính. Cọng dây thun vẫn còn mắc kẹt trong cổ họng con gà rù, không khạc ra được, cũng không nuốt vô được. Chương lại bỏ ra đứng ngoài hành lang. Tiếng nhạc dồn dập đuổi theo chàng. Con hẻm rộng, nhà cửa san sát nhau, nhà nào cũng trồng cây kiểng, hoa giấy và mận. Nhà Thục có thêm một cây cao su xanh tốt cao vừa tầm mắt. Cây cao su ấy Chương xin của một người bạn làm đồn điền ở Xuân Lộc. Thục bảo rằng nàng rất thích nó vì lá nó mượt.
 Dưới hẻm có tiếng reo cười của mấy đứa nhỏ đang chơi cầu lông, chúng đánh đôi, vừa chạy vừa la hét.
 Chương không xua được nỗi băn khoăn trong lòng và cái ý muốn hôn Thục lại lởn vởn trong đầu…
 Giọng Thục hát phảng phất giống giọng Khánh Ly, âm thanh đục, khàn khàn. Chương ngắt một cái lá cao su và quay lại. Tiếng hát dứt nửa chừng. Thục hỏi:
 - Mấy giờ rồi?
 - Gần năm giờ.
 Chương trả lời và đến cạnh cô gái. Chàng đặt cái lá cao su xuống bàn ngay sát ngón tay út của Thục. Thục cầm cái áo cụt màu đỏ tía lên.
 - Em đem cái áo này đi giặt.
 Chương nói:
 - Mai tôi đi rồi. Thục không có gì để nói với tôi sao?
 Thục làm thinh, đầu hơi cúi xuống. Chương nói:
 - Em cho anh xin cái áo này nhé?
 Thục cười hồn nhiên:
 - Sẽ có quà, nhưng không phải cái này đâu.
 Chương nắm lấy chiếc áo Thục đang cầm, hai bàn tay chạm nhau. Chàng nói liều:
 - Anh rất cần một chút hơi hướng của em để ra đi. Có thể anh sẽ không bao giờ trở về nữa.
 Thục gỡ nhẹ tay Chương ra. Chương run lên mà không dám nắm lấy bàn tay ấy cho tới khi Thục bước đến đầu cầu thang thì chàng tiếc ngẩn ngơ cái cơ hội ngàn năm ấy.
 - Sẽ có quà. Thục vừa bước xuống thang lầu vừa nói một cách nhí nhảnh. Em xuống đây.
 Chương liều mạng đuổi theo, kéo áo người con gái lại:
 - Thục ơi! Anh yêu em biết chừng nào.
 Thục quay mặt tránh cái hôn của Chương, tình cờ nàng nhận ra đôi giày Chương mang hôm nay là đôi giày mới nàng chưa từng thấy bao giờ. Hình ảnh ấy làm nàng thấy tội nghiệp Chương.
 Nhưng nàng vẫn nói:
 - Anh hiểu lầm rồi. Tình yêu không phải như thế đâu.
 Thục nói vừa hết câu thì đôi tay của Chương đã rơi ra khỏi thân thể nàng như lớp vữa hồ mà người thợ vụng về đắp vội vàng trên vách đá. Chương không dám nhìn mặt người con gái, hấp tấp bước thẳng xuống cầu thang. Thục gọi:
 - Anh Chương! Anh phải ở lại dự liên hoan chớ.
 - Xin lỗi Thục. Tôi điên rồ.
 - Không có gì cả, Thục kêu khẽ. Em không giận anh đâu, anh hãy ở lại.
 Nhưng Chương đã bước ra cửa và đi lẫn vào trong phố đông người. Chương nhảy lên một chiếc xích lô đạp định ra trung tâm Sài Gòn nhưng khi ngang qua trường đại học tổng hợp chàng bảo xe ngừng lại. Chàng trả tiền xe rồi bước vô cổng. Những kỳ thi ồn ào đã qua, giờ chỉ còn lại người quét sân quanh quẩn một mình bên bờ tường. Chương đứng trong hành lang tối nhìn lên cao. Trời nhiều mây, bàng bạc. Khoảng trời ấy gắn liền với quá khứ tình ái của chàng, với biển Nha Trang, những cuộc cắm trại mùa hè cái thuở chàng quen biết Thục, cô nữ sinh lớp chín thập thò phía ngoài lều nơi Chương đang tập hát cho bạn bè. Chàng nhìn ra bắt gặp đôi mắt ngơ ngác. Chàng bảo:
 - Vô đây hát với tụi anh cho vui.
 Cô bé vẫn đưa mắt tìm kiếm trên bãi biển.
 - Em tìm ai?
 - Em tìm anh Quang. Anh có biết anh Quang không?
 - Ảnh đang tắm. Để anh dẫn em lại đó.
 Và chàng nắm tay Thục đi về phía rừng dương liễu.
 Năm năm qua, chàng lui tới căn nhà đó như một người thân. Có nhiều lần Chương ngủ ở đó, khi thức dậy mọi người trong nhà đã đi hết, chàng tưởng như căn nhà này là của mình, cả bàn ghế, sách vở, bức màn và những cánh cửa sổ, chàng tưởng mình là con cái nhà này. Mọi quan hệ điều thân mật, dễ chịu.
 Hành lang của trường đại học tổng hợp đã tối mịt, chàng buồn và huýt sáo, thơ thẩn đi ra sân. Ta sẽ chẳng bao giờ còn trở lại đây nữa. Chàng đã đến gần cổng trường. Lúc ấy có tiếng cười khúc khích.
 - Em biết ngay là anh ấy đến đây mà.
 Chương dừng lại. Quang và Thục đã đứng ngay trước mặt. Quang hỏi:
 - Đến đây làm gì vậy?
 - Từ giã trường.
 Thục nói:
 - Mọi người đang đợi anh.
 - Sao biết tôi ở đây?
 - Anh Quang bảo anh đi uống cà phê nhưng em biết thế nào anh cũng đến đây.
 Chương bước ra khỏi cổng. Thục đi giữa hai chàng trai. Chương thấy lòng mình dịu lại và một tình cảm vô danh đang ve vuốt chàng. Chàng tự bảo: Được làm một người anh của Thục đã là hạnh phúc rồi, sao ta lại muốn đánh mất đi?

 

***
 

 Buổi tiệc nhỏ không đầy mười người tham dự nhưng cũng thật náo nhiệt. Ba chiếc bàn kê nối nhau thành một cái bàn dài phủ khăn trắng. Thực khách là các bạn hữu của Thục và Quang trong số đó có vài người quen biết Chương.
 Các cô bạn của Thục ăn mặc lộng lẫy, người nào cũng tươi cười và trang điểm rất kỹ, bọn thanh niên thì ít chải chuốt hơn nhưng ai cũng vui vẻ. Chương ngồi cạnh một anh chàng đeo kính cận được giới thiệu là “giáo sư”, bên trái chàng là một cô gái nhan sắc trung bình nhưng hơi làm dáng. Anh giáo sư nói nhiều quá, dường như anh ta đã say dù mới uống hai lon bia. Anh ta đứng dậy nói:
 - Tại sao các cô không nói chuyện với bọn tôi mà chỉ rù rì với nhau. Mời nâng ly. Nào, cô Trâm!
 Anh ta cầm chai Maxim rót vô cái ly nhỏ trước mặt Trâm. Cô gái chỉ nhếch cười, không nói gì.
 - Trâm ơi, nâng ly lên. Thục bảo. Mi cạn với tao chứ.
 - Được quá.
 Chương uống cạn phần của mình còn chàng giáo sư thì đã bắt đầu nghiêng ngả. Khi anh ta gục xuống bàn thì căn phòng trở nên yên tĩnh, lịch sự hơn. Chương quay sang Trâm:
 - Chị là bạn của Quang hay Thục?
 - Tôi học cùng lớp với Thục. Hình như anh có chuyện gì buồn phải không?
 - Chị rất tinh ý. Ngày mai tôi đã đi rồi.
 - Anh đi nước ngoài à?
 - Không. Tôi đi học ngành công an.
 - Anh thích nghề ấy lắm à?
 - Tôi thi hoài không đậu. Và ba tôi đã khuyên như thế. Gia đình tôi ai cũng làm công an cả.
 Trâm cười khúc khích:
 - Đối với tôi đó là một lời đe doạ.
 Chương bật cười. Hai người lại nâng ly. Trâm mời Chương liên tục. Cô uống rượu một cách sành điệu, điều đó làm Chương thích thú. Nỗi buồn khi chiều dường như đã tan hết. Hai người uống tràn. Trong cơn mơ màng chàng nghe có tiếng ai hát, chàng không biết có phải cái bóng hồng mờ nhạt đang đứng trước mặt mình là Thục không nhưng tiếng hát ấy làm chàng nao lòng. Chàng ngã người ra sau, để mặc cho tiếng hát vuốt ve.
 Bỗng dưng có người nào đó giúi vào tay chàng một chiếc khăn nhỏ, chàng muốn giữ bàn tay người đó lại nhưng lại nắm vào khoảng không. Tiếng vỗ tay vang lên, Chương như chợt tỉnh. Chàng nói với Trâm:
 - Tôi xin phép ra ngoài một chút.
 Chàng định rửa mặt cho tỉnh táo nhưng khi ra đến sân chàng mới biết là thành phố đang chìm ngập trong một cơn mưa rả rích, đường phố loang loáng ánh đèn, vắng ngắt và lạnh lẽo. Tự nhiên Chương không muốn quay vào bàn tiệc nữa. Chàng cúi đầu cay đắng bảo thầm: Mình dư thừa trong thế giới đó. Dư thừa. Tiếng cười nghe lẫn trong tiếng vỗ tay tán thưởng.
 Chàng bước ra đường, men theo hè phố.
 Gió càng lúc càng lạnh, rượu làm cho chàng muốn nôn mửa. Khi chàng đón được chiếc xích lô thì đã say mềm. Người phu xe hỏi:
 - Về đâu?
 Chàng nói địa chỉ và gục xuống.




Chương 2





blank



Lúc Quang trở về thì Thục đang nghe nhạc một mình nơi phòng khách. Thục hỏi anh:
 - Phim gì đấy?
 - Borsalino.
 Quang vò bao thuốc ném lên tóc cô gái. Anh nói:
 - Mày cũng xem rồi chứ gì. Tao biết tụi con gái thích Alain Delon lắm.
 Thục xoay người, tựa cằm lên ghế:
 - Em khoái Belmondo hơn.
 - Tại sao?
 - Vì hắn du đãng hơn.
 Quang đi thay đồ. Má Thục ở trên lầu xuống, bà nói:
 - Má mới nhận được thư của Chương.
 - Ảnh nói gì đó, má?
 - Nó nói bây giờ cắt tóc cao, ăn mặc như Sạclô nên mắc cỡ không muốn về.
 - Con biết không phải vì thế đâu. Thục nói:
 Tiếng người giúp việc hỏi vọng lên:
 - Cô hai có tính đem cái áo len đỏ đi theo không?
 - Thôi. Áo cũ quá rồi. Nhưng khăn quấn cổ thì xếp hết vào cho chị nhé.
 Bà mẹ hỏi:
 - Mấy giờ con lên phi trường?
 - Ăn cơm xong con phải đi liền.
 Bà mẹ đi xuống nhà dưới. Quang hỏi:
 - Chương nó giận mày à?
 - Em đâu biết.
 - Ăn nhằm gì. Rồi nó sẽ quên và lại sống phây phây. Em cũng sẽ có một cuộc đời khác. Cố gắng thích nghi với công việc mới.
 Thục xoay người, nhí nhảnh bước đi theo điệu nhạc.
 


 ***
 


 Xe ca sắp khởi hành. Một người đàn bà ngoại quốc trạc bốn mươi lăm tuổi bước lên xe, ngơ ngác một lúc mới tìm được ghế trống. Chỗ đó ở giữa Thục và một người đàn ông đứng tuổi. Thục chỉ liếc bà ta một thoáng rồi lim dim mắt. Người đàn bà ngoại quốc khốn đốn vì cặp mông to tướng của mình. Người đàn ông bèn nhích người một chút để cho bà ta được thoải mái. Bà ta nói cám ơn. Người đàn ông mỉm cười với bà. Người đàn bà muốn gợi chuyện, bà ta nói bằng tiếng Pháp:
 - Đây là lần đầu tiên tôi đi Đà Lạt. Không biết thành phố đó như thế nào.
 Người đàn ông hỏi:
 - Bà đi du lịch?
 - Không. Tôi là nhân viên của UNICEF. Tôi mới sang đây được một tuần. Khí hậu ở Đà Lạt như thế nào?
 - Bà đừng lo. Nó rất hợp với người Châu Âu.
 Hai người trao đổi với nhau một số vấn đề về xã hội, về trẻ em, về nạn đói. Thục không thạo tiếng Pháp lắm mhưng nàng cũng hiểu đại khái nội dung câu chuyện. Nhưng chỉ một lúc sau thì những cảnh vui nhộn trên đường phố lại cuốn hút nàng.
 Khi đến phi trường người đàn bà ngoại quốc và người đàn ông nọ không rời nhau. Họ ngồi đợi trên cùng một chiếc ghế dài và uống bia với nhau.
 Chuyến bay khởi hành trễ hơn thường lệ mười phút. Thục không muốn chen lấn nên ngồi nán lại vì thế khi ra đến cầu thang máy bay thì nàng xếp ở hàng cuối. Nhưng chỉ một lúc sau Thục quay lại đã thấy cái cặp Pháp-Việt ấy đứng lù lù. Họ nói chuyện với nhau rất nhỏ, không biết người đàn ông nói gì nhưng bà đầm già nọ cười luôn miệng.
 Sự chậm trễ của Thục cộng với sự chậm trễ của cặp đó đã khiến Thục phải ngồi cạnh họ một lần nữa nhưng lần này nàng lại ngồi sát người đàn ông. Thục hơi khó chịu và mất tự nhiên. Còn cái cặp nọ thì cứ nói chuyện rù rì mãi. Nàng thấy mình gặp xui trong chuyến đi này và nhắm mắt lại cố ngủ nhưng chỉ một lúc lại choàng dậy vì nghe có tiếng nổ lạch tạch ở động cơ phía trái. Tiếng nổ càng lúc càng nhiều làm cho mọi người hốt hoảng. Thục nhìn ra chỗ động cơ bị trục trặc thấy rõ những tia lửa từ cánh quạt bắn ra. Máy bay rung lên. Hành khách bắt đầu nhốn nháo.
 Mãi tới lúc tiếng loa phóng thanh kêu gọi mọi người bình tĩnh thì người đàn bà ngoại quốc nọ mới hỏi:
 - Chuyện gì vậy?
 Người đàn ông không đáp, cứ tỉnh bơ hút thuốc, mặt dửng dưng như không.
 - Xin ông vui lòng thắt dây an toàn.
 Người nữ tiếp viên nhắc người đàn ông. Hắn ta nhỏm dậy sờ soạng tìm sợi dây nhưng hắn chỉ thấy có một đầu, đầu kia Thục đã lấy lộn.
 Hắn bèn nhắc Thục điều ấy khiến nàng đỏ mặt. Nhưng gã đàn ông không để cho Thục bối rối lâu, hắn tỉnh bơ tháo sợi dây nịt của nàng. Những ngón tay của hắn chạm nhẹ lên lớp da bụng khiến Thục mất bình tĩnh.
 - Đứng dậy đi. Hắn nói. Cô đã ngồi lên sợi dây của cô.
 Thục đứng dậy vì nàng không biết làm gì khác. Người đàn ông lại tự động cài dây an toàn cho Thục rồi mỉm cười, nói:
 - Xong rồi.
 Máy bay chao đi một lúc và mất độ cao đột ngột. Tiếng máy phóng thanh kêu gọi mọi người bình tĩnh ngồi yên tại chỗ vì máy bay đang cố đáp xuống đất. Nhưng bây giờ nó như một con diều giấy. Hành khách nôn mửa, la khóc. Thục gập người xuống mửa thốc tháo, nước mắt nước mũi ràn rụa. Cô níu lấy vai người đàn ông, muốn lả đi. Phía vai bên kia của hắn người đàn bà Pháp cũng bám chặt cứng, tóc rối tung bê bết mồ hôi.
 Máy bay xóc liên tục cho đến khi một tiếng ầm dữ dội vang lên thì Thục ngất xỉu trên cánh tay của người đàn ông xa lạ.
 


***
 

 Thục có cảm giác thật mơ hồ về mình khi tỉnh dậy. Ánh sáng bên ngoài được lọc qua mấy lớp lá cây trở nên êm dịu. Nàng nằm im, mơ màng như trong một cơn say nhẹ. Những việc vừa qua hiện ra một cách mơ hồ. Có tiếng hỏi:
 - Cô thấy khỏe chưa?
 Đôi mắt Thục định hình trên gương mặt người nữ y tá.
 - Đây là bệnh viện? Thục hỏi.
 - Vâng. Cô không nhớ tai nạn máy bay sao?
 Thục giật mình, nàng thoát ra khỏi trạng thái mơ màng lúc đầu và nhớ lại tất cả. Nàng hỏi:
 - Tôi có bị tàn tật không?
 - Cô khỏi lo. Cô chỉ bị ngất đi vì xúc động mà thôi. Người anh cô đã đem cô ra khỏi đám đông hỗn loạn trong đám cháy.
 - Anh ấy đâu rồi? Thục hỏi.
 - Ông ấy đã tỉnh trước cô nhưng vì vết thương trên đầu khá nặng nên chưa dậy được.
 Thục xoay nghiêng người lại, nàng ngạc nhiên khi thấy mình làm cử động đó một cách dễ dàng. Nàng ngồi dậy không mấy khó khăn.
 - Chị cho em đi thăm anh ấy được không?
 - Phải có lệnh của bác sĩ mới được.
 Thục lại hỏi:
 - Tai nạn cách đây mấy ngày rồi?
 - Mới sáng nay.
 - Anh ấy bị thương nơi nào trên đầu?
 - Ngay trên sóng mũi. Vết thương rất sâu, mất nhiều máu.
 Người nữ y tá quay đi. Thục đến bên cửa sổ. Khuôn mặt trầm tĩnh của người đàn ông hiện ra giữa vòm lá xanh bên ngoài. Nó có chút gì dửng dưng, hờ hững. Giữa lúc mọi người nhốn nháo kêu khóc cầu nguyện thì nó bình thản hút thuốc, nó cười chế diễu. Nhưng chắc chắn là bây giờ nó không thể cười với một vết thương sâu trên mặt.
 Bác sĩ đến, bảo Thục trở lại giường nằm rồi đặt ống nghe lên ngực nàng. Ông nói:
 - Ngày mai cô xuất viện được. Bây giờ cô có thể đi dạo một lát cho khuây khoả.
 Thục sang một hành lang ngắn đến khu hậu phẫu. Nhờ sự hướng dẫn của người y tá trực nàng tìm ra phòng của người đàn ông không mấy khó khăn. Căn phòng này rất yên tĩnh. Thục đứng im nơi cửa khá lâu. Nàng muốn biết đích xác chỗ hắn nằm và lại thẳng nơi đó hơn là phải đi kiếm dọc theo các giường bệnh.
 Trong ánh sáng êm ả của buổi chiều trên cao nguyên hắn nằm bất động trên chiếc giường nhỏ kê gần cửa sổ. Hắn không để ý đến người đang đến mặc dù hai mắt đang mở nhìn vào một cái gì vô hình trước mặt. Khi Thục đến sát bên, hắn nhìn nàng với vẻ ngơ ngác. Cánh tay dài tái mét đặt bất động trên tấm ra trắng. Nàng thấy những ngón dài, thon thả. Gương mặt hắn phẳng lặng đến nỗi Thục có cảm tưởng hắn không hề có ý thức về chung quanh. Điều đó làm nàng sợ. Nàng lên tiếng:
 - Ông không nhận ra tôi sao?
 Hắn cười. Nụ cười thô kệch, lạnh lẽo.
 Thục lại hỏi:
 - Ông đã nhắn tin cho người thân chưa.
 - Tôi không có người thân.
 - Sao vậy?
 - Không sao cả. Cô có vẻ đã bình phục?
 - Bác sĩ nói ngày mai em xuất viện.
 Thục ngồi xuống bên mép giường, bây giờ nàng mới thấy hắn có bàn tay đẹp hơn bất cứ bàn tay nào nàng gặp trên đời. Bàn tay tái xanh với những ngón dài quý phái trở nên linh động lạ thường giữa màu trắng của tấm ra mỏng. Thục tránh không nhìn vào mắt hắn, nàng nói:
 - Người ta bảo ông đã cứu tôi ra khỏi đám đông mắc kẹt trong phi cơ. Họ đều nghĩ ông là anh ruột tôi.
 - Sao vậy?
 - Họ bảo ông như một kẻ liều lĩnh. Tại sao ông làm thế?
 - Tôi làm vì bản năng nhưng thật rủi ro khi phải trở thành hiệp sĩ.
 - Tôi không xem ông như thế nhưng điều đó làm tôi lo ngại. Người ta nói ông đi ngang nhiên vào trong lửa như kẻ muốn tự sát. Tại sao vậy?
 Người đàn ông thở dài. Hắn nói một cách chậm rãi:
 - Cô nên về nghỉ đi. Có lẽ tôi chưa đến nỗi tuyệt vọng như thế.
 Thục buông tay người đàn ông ra và quay đi.




Đào Hiếu

(còn tiếp)



_______________________




Mời đọc Quảng cáo

 

 

*


 

Nha Khoa


Tin cập nhật về MediCal


Từ ngày 01-05-2014, những cư dân tại tiểu bang California có MediCal cần chữa răng


MediCal sẽ chi trả:


Chụp Phim Răng, Nhổ, Trám, Clean, Trồng nguyên hàm…


Xin Mời Đến Phòng Răng:


Dream Dental Place


Anh D. Hoang D.D.S., Inc.


Uy Tín


Tận Tâm


Vui Vẻ


Đẹp


(Gia đình H.O)


Trân Trọng Kính Mời


Liên lạc lấy hẹn:


Hoàng Anh: (714) 724. 5699


Cindy Trần: (714) 724. 5799


Trần Yên Bình: (714) 854. 4261




blank

 



*

 


Mua Bán Nhà


L/l: Marvin Tran


(714) 768 - 8810




blank