DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,464,250

Hoài Niệm - Lê Phi Ô

Sunday, August 10, 201412:00 AM(View: 7559)
Hoài Niệm - Lê Phi Ô

Hoài Niệm

(hồi ký chiến trường)



blank
lê phi ô
 


 Trận đánh đẩm máu giữa ta và địch tại cầu Lăng-Quăng nằm trên Tỉnh-lộ 335 ranh giới giữa xã Duy-Cần thuộc Quận Tánh-Linh và xã Võ-Xu thuộc Quận Hoài-Đức Tỉnh Bình-Tuy gây thiệt hại trung bình cho ta, trong đó có 2 Sĩ-quan bị tử thương: Đại-úy Hiếu Chi-khu phó CK Tánh-Linh và Đại-úy Khải ĐĐT Đại-đội 720/Địa-Phương Quân.
 
Đơn vị tôi được lịnh truy kích địch quân cấp Tiểu đoàn. Khoảng 09:00 giờ sáng…trong lúc đang di chuyển thì cánh quân đi đầu bổng nhiên khựng lại, tôi chụp vội ống liên hợp gọi:
- “Một…Trung-hiếu gọi” (im lặng vô tuyến), tôi gọi tiếp…vẫn không có tiếng trả lời.
Tôi lại gọi với giọng gắt gỏng: “Một…Trung-hiếu gọi, nghe rỏ không…nói đi!” vẫn im lặng, tôi nổi cáu…phóng vội lên phía trước định đập anh Âm thoại viên một trận, vì đối với đơn-vị đang hành quân…nhất là di chuyển trong vùng có địch thì vấn đề liên lạc vô cùng quan trọng, gọi chưa dứt lời là phải có sự đáp trả tức khắc.

 Vừa được mấy bước thì thấy vài anh lính chạy ngược lại, mặt mày hơ hãi, tôi ngạc nhiên…! lại một toán lính nữa chạy ngược về phía sau mặt mày người nào cũng có vẽ hốt hoảng. Tôi quát khẻ:
- “Đứng lại, cái gì…đó !”, họ không trả lời mà còn chạy nhanh hơn.
Thật là quái đản!? tôi chưa kịp hỏi tại sao thì…cả đám lính phía trước ùa chạy ngược lại phía sau…mặt mày trông càng khiếp đảm hơn!! Lập tức tôi cho dàn đội hình chuẩn bị chiến đấu.
 
 Chuẩn-úy Minh, Trung-đội trưởng…trung đội 1 đi đầu, tay ôm mặt, tay vịn nón sắt chạy vụt qua mặt tôi ngược chiều. Tôi vói tay chụp cái ba-lô kéo ngược Ch/úy Minh lại và nói như thét: - “Đứng lại..! tại sao…chạy ?!” Chuẩn-úy Minh không nói mà lại đưa một ngón tay chỉ về phía sau lưng hướng lên trời và vùng bỏ chạy thật nhanh.
 
 Tôi quá đỗi kinh ngạc! cái gì làm họ…sợ đến như vậy?! Nếu
gặp Việt cộng thì nổ súng, đàng này…hoàn toàn không có một tiếng súng nào cả! Hay là họ gặp thú dữ? điều nầy cũng không đúng vì…rừng nầy làm gì có cọp…beo, chỉ có voi thôi. Nhưng lính tráng súng ống đầy trời như vậy thì cả trăm con voi đi nữa cũng đâu có thể làm họ sợ đến như vậy?! Hay là họ gặp… ma? hoặc gặp quỷ…gì đó! nhưng ma quỷ thì sợ lính chứ lính làm gì sợ ma quỷ!!! và cứ thế, cả đoàn quân âm thầm chạy gần hết. Phía trước tôi…bỏ chạy, phía sau tôi…bỏ chạy, và chính giữa…ngay cả anh truyền tin mang máy cho tôi cũng…bỏ chạy! Tôi bắt đầu rúng động bởi hiện tượng kỳ quái nầy mà chỉ trong truyện kiếm hiệp của Kim-Dung may ra mới có, thì…một cái gì, một vật gì thì đúng hơn nhỏ cỡ ngón tay…không phải một mà là…hai…ba, rồi bốn…chạm mạnh vào mặt, vào trán tôi đau muốn nhảy dựng lên và nước mắt, nước mũi tôi túa ra. Tôi chợt hiểu và bây giờ thì tới phiên tôi…bỏ chạy !!!

 Thì ra, không hiểu thằng ôn dịch nào đi đầu…không biết mắt mũi để ở đâu mà nó lũi nhằm phải tổ ong vò-vẻ, lũ ong giựt mình hốt hoảng bay túa ra và khi nhận diện được…kẻ thù, bọn chúng xông vào tấn công tới tấp. Khổ nỗi là cánh quân của tôi lại quàng cổ bằng khăn màu đỏ, trong rừng màu đỏ lại tương phản với màu xanh của cây lá nên lũ ong trông rất rỏ “kẻ thù” nên bọn chúng xông vào tấn công rất chính xác, chạy tới đâu…
bọn chúng rượt theo tới đó. Có người bị chích rồi…con khác lại bu vào chích tiếp…quyết không tha. Đang chạy trối chết thì có ai đó la lớn:
- “Liệng trái khói…liệng trái khói!”, thế là các màu …vàng, đỏ, tím tuông ra mù mịt. Lính tráng lớp bị ong chích, lớp bị hít phải khói màu ho sặc sụa, rên hù…hù, trong đó có tôi.
Nhưng tất cả phải gồng mình ráng chịu vì ra khỏi vùng khói thì lại sợ bị ong…chích! Khói màu làm lũ ong sợ hãi, chúng không dám đáp xuống tấn công nữa mà lại bay tít ngọn cây, quầng qua, quầng lại cả ngàn con trông phát…ớn lạnh! Tôi đã từng xem phim “The longest day”…cảnh máy bay đồng minh tấn công quân Đức trại mặt trận Normandy…nhưng vẫn còn thua xa đám máy bay…Ong nầy!



blank


 Chưa hết, trong khi anh em đang liệng trái khói để cản bầy ong…thì, một ông tân binh đang đứng cạnh tôi hoãng hốt, đưa tay lôi trái lựu đạn đeo nơi giây ba-chạc phía trước ngực…định rút chốt, may mà có người nhìn thấy và ngăn cản kịp, nếu không thì chắc chết…cả đám. Vì thấy người ta liệng khói màu, ổng tưởng ổng cũng có…khói màu.

 Coi như cuộc hành quân…thất bại! cánh quân trên trăm người chạy tán loạn trong rừng và lạc nhau gần hết. Tới bốn giờ chiều mới gom lại được phân nửa (ong vò-vẻ chỉ làm ổ ở những lùm bụi thấp chứ không làm trên cao như loài ong mật).

Định bắn súng gọi những người đi lạc nhưng lại sợ làm lộ mục tiêu cuộc hành quân nên tôi gọi Pháo binh xin bắn đạn khói. Đài tác xạ gọi tôi xin cho biết tọa độ, tôi bảo:
- “Bắn đâu cũng được, không cần tọa độ”, họ tưởng tôi “điên” nên không chịu bắn. Tôi gọi tiếp, họ trả lời là…họ chưa bao giờ gặp một đơn vị hành quân nào xin bắn pháo binh mà không cho biết…tọa độ!, nghe họ nói tôi hơi bị “quê” một chút…và tôi bắt đầu giải thích…văng vẳng trong máy nhiều chuổi cười rộ làm tôi càng bị “quê” thêm. Thực ra, tôi muốn anh em chạy lạc trong rừng họ nghe được tiếng súng Đại-bác 105 ly depart họ sẽ biết hướng Bộ chỉ-huy Chi-Khu nằm ở đâu để họ tìm về…thế thôi !

 Người tôi mệt lã vì suốt ngày chẳng có một hột cơm vì phải lo chạy giặc…ong, phần bị ong chích bắt đầu lên cơn sốt. Loại ong nầy chỉ độ 20 con thôi chích vào một con trâu thì trâu cũng chết huống gì là con người. Cả đoàn quân khi ra đi thì…
trời nghiêng đất lở, bây giờ chỉ còn lại một đám bại xuội, đứa thì rên, đứa thì khóc…hu hu vì đau nhức quá chịu không nỗi!
Đêm đó bệnh viện Dân-Quân-Y đầy ắp cả người, vừa lính “bại trận” vừa thân nhân của họ. Có điều khác lạ là thân nhân không khóc, không rên rỉ như những lần tải thương từ mặt trận về, mà lần nầy…lính càng rên thì thân nhân càng cười, cười vui vẻ, cười…thoải mái! Kiểm điểm lại có 7 ông “bại binh” phải đưa vào Tổng Y-viện Cộng-Hòa, hơn 20 ông nằm lại bệnh-viện Chi-khu để điều trị tiếp, còn bị nhẹ trở về đơn vị để y-tá tiểu đoàn chăm sóc.



 --------o0o--------



 
 Đã nhiều năm trôi qua…kể từ tháng tư năm 1975 mà nỗi đau thương, bất hạnh đổ chụp xuống đất nước và trên đầu dân tộc chúng ta. Cho dù có còn kéo dài bao lâu đi nữa…tôi cũng không bao giờ quên được những năm tháng tuổi trẻ trong đời, những tháng năm mà tôi đã sống cho lý tưởng, cho tình yêu và cho những nồng ấm của tình chiến hữu, cho đời lính buồn nhiều hơn vui và đầy bất trắc!
 Mỗi mùa xuân đến là thời gian làm cho hoài niệm trong tôi bùng lên mãnh liệt nhất, tôi nhớ bạn bè tôi, tôi nhớ đồng đội tôi và nhớ chiến trường xưa những chiều loang lửa đạn. Đã nhiều năm, đây là lần đầu tiên tôi mới kể ra, kể để san sẻ, để vơi bớt trĩu nặng tâm tư và cũng để…biết đâu, tôi sẽ không còn dịp để kể. Tôi không muốn kể chuyện vui trong mùa Quốc Hận, đối với tôi đây là chuyện buồn…vì những người tôi vừa đề cập đến…họ đã không còn nữa! họ đã ra đi vĩnh viễn vào một thế giới nào xa xăm khác với thế giới chúng ta đang sống. Và,…tất cả những người nầy đều gục ngã vì đạn thù trên bước đường lui binh trong trận chiến Võ-Đắt tháng 03 năm 1975.
 


Lê Phi Ô  

cựu TĐT/TĐ344/ĐP – Bình-Tuy.

 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, March 4, 20217:13 AM(View: 53)
Chuyện thực ngoài đời lắm khi vượt qua trí tưởng tượng của con người. Tôi có cái duyên gặp được một số nhân vật khá lý thú. Nhìn bề ngoài họ cũng chỉ bình thường nhưng họ lại kể cho tôi nghe những mẩu chuyện đời rất kỳ lạ, có những chuyện nghe bi thảm trên mức tưởng tượng của tôi. Nghe chuyện của họ, nhiều khi tôi bị lạc vào những thế giới khác, xa lạ với tôi. Tôi không nhớ rõ các chi tiết được nghe kể, nhưng những nét chính thì không quên được. Đôi khi tôi gom góp những mẩu chuyện đời kia, sắp xếp cho chúng có liên quan với nhau, để từ đó viết một truyện ngắn, một tiểu thuyết, hoặc một bài thơ… Truyện ngắn dưới đây dựa trên ba câu chuyện tôi được nghe kể ngoài đời. Vì những người kể cung cấp cho tôi những chi tiết khá tỉ mỉ nên tôi tin là những câu chuyện đó có thật. Tôi đem những điểm chính của ba câu chuyện này “ráp” lại thành bố cục của một câu chuyện… hư cấu mới. Để viết thành truyện ngắn. Xin được chia sẻ cùng các bạn. Số, Số là những con số, là căn bản của luận
Thursday, February 25, 20215:05 PM(View: 97)
Nói đến thơ Nguyễn Lương Vỵ trước tiên tôi hình dung khối lượng thơ khổng lồ của anh. Làm thơ từ thuở bé và xem thơ như thứ nghiệp dĩ cuộc đời thử hỏi đến tuổi gần bảy mươi, sự nghiệp thơ của Nguyễn Lương Vỵ không thể đề cập đến kiểu bài thơ này hoặc tập thơ kia mà phải nói tầm vóc một đời thơ, một gia sản thi ca ấy như thế nào? Và có nói như thế cũng chỉ là gượng ép bởi muốn nói như thế, ít ra bạn phải mất nhiều thời gian để đọc hết các tập thơ của anh. Tôi đọc thơ Nguyễn Lương Vỵ từ thuở còn là một sinh viên văn khoa năm thứ nhất. Lúc bấy giờ thơ anh đăng trên tạp chí Khởi Hành hoặc Văn. Tôi thích thơ anh ngoài bản thân yêu thơ, tôi còn là người luôn cổ xúy tinh thần văn nghệ của thế hệ trẻ miền Trung (đầu thập niên 1970) mà lúc bấy giờ dường như trăm hoa đua nở. Đến khi tham dự quân sự học đường khóa đầu tiên, tôi gặp anh qua một người bạn học miền Trung. Cũng khá đặc biệt là tôi cùng người bạn đến thăm anh tại bệnh viện Sùng Chính. Nguyễn Lương Vỵ bị thương do xô xát với quân cả
Wednesday, February 24, 202110:52 AM(View: 114)
Từ đầu đến cuối, già 400 trang sách, tiểu thuyết “Đất mồ côi”[1] mô tả đầy rẫy những cái chết. Chết đơn chết chùm. Chết cá nhân chết nhóm. Chết trong các phong trào chính trị – xã hội, chết trong chiến tranh. Chết xưa chết nay. Chết Nam chết Bắc… Đây là một tiểu thuyết dành để nói về cái chết. Thật thế. Đến nỗi một nhà thơ, bạn tôi (mà không chỉ bạn tôi) quả quyết rằng cái tên tiểu thuyết “Đất mồ côi” lẽ ra phải là “Đất chết” thì mới thâu tóm chính xác được tinh thần của tác phẩm này. Cái chết chính là kết quả, đồng thời là hiện thân của BẠO LỰC. Toàn bộ cuốn tiểu thuyết là câu chuyện về bạo lực, thứ bạo lực tác oai tác quái, hoành hành công khai, trắng trợn trong suốt lịch sử người Việt. Có thể hình dung mấy loại cái chết. Loại đầu tiên là cái chết do định kiến xã hội. Những lớp người mang bệnh hủi đi qua ngôi làng bị dân làng chôn sống. Mở đầu tiểu thuyết, tác giả dựng lên khung cảnh những người hủi bị giết chết, và cả người đàn ông kỳ dị chăm sóc đoàn người hủi mang dán
Sunday, February 21, 20218:37 AM(View: 154)
Chưa bao giờ câu ca dao ấy lại đúng hơn thế và cho ta lời khuyên đúng đắn, thiết thực nhất trong mùa đại dịch này. Cho dù tháng Giêng có “là tháng ăn chơi”, như một câu ca dao khác, thì cũng chỉ nên “ăn” và “chơi” ở trong nhà hoặc “ta dại ta tìm nơi vắng vẻ” hơn là du Xuân đến những chốn lao xao hội hè, đình đám. Một trong những “chốn vắng” ấy là dạo chơi trên cánh đồng thơ mùa xuân để hái về những bông hoa tươi thắm là những bài thơ, câu thơ tháng Giêng khoe sắc trong nắng xuân. Thơ hay, một đôi câu cũng hay. Những câu thơ trích dẫn trong bài này chỉ là tiện tay gặp đâu ghi xuống đó, không phân biệt, phân loại thơ cũ thơ mới, thơ già thơ trẻ, thơ ngoài Bắc thơ trong Nam, thơ ngoài nước thơ trong nước. Một bài thơ, câu thơ hay không bao giờ cũ. Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần (“Vội vàng”, Xuân Diệu) Câu thơ cũ nhưng vẫn cứ mới như mùa xuân chẳng bao giờ cũ, chẳng bao giờ già. “Tháng Giêng ngon”, không mới sao? Chẳng biết chơi Xuân, ăn Tết ngon, dở thế nào nhưng cứ
Sunday, February 14, 20218:56 AM(View: 259)
Thằng Nhớ giật mình tỉnh giấc khi nghe tiếng bà ngoại đang la cái gì đó ở ngoài sân. Ánh nắng xuyên qua khe hở của cửa sổ phết thành một vệt dài trên nền nhà. Nhớ đưa tay giụi mắt, vươn vai mấy cái. Nó bước xuống giường, vén mùng lên, xếp mền gối thật lẹ rồi bươn bả bước ra nhà sau xem có chuyện gì. Đứng gần bờ ao, bà ngoại đang nói thao thao, một tay chống nạnh, một tay chỉ trỏ, coi bộ giận dữ lắm. Thấy Nhớ ra, bà lại càng cao giọng như để phân bua: – Thiệt là quá sức chịu đựng rồi! Ai đời quần áo buổi tối còn phơi đầy một dây mà sáng ra mất ráo trọi. Thằng ăn trộm nào mà cả gan chọc tới nhà này vậy không biết! Nhớ hoảng hồn: – Mất quần áo hả ngoại? Còn bộ quần áo mới để mặc Tết của con ngoại giặt cho ra hồ đâu? Cũng mất luôn chớ gì? Bà ngoại thở ra: – May là ngoại giặt hôm bữa, thâu vô rồi. Lần này là lần thứ ba đó. Mất ba con gà tuần trước, rồi hôm kia mất thêm cái nồi đồng nữa. Điệu này chắc nhà mình hết ăn Tết quá! Ông ngoại đang ngồi đan rổ ở hàng hiên sau, cất giọng