DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,464,256

Mây ngừng bay - Phạm Cao Hoàng

Sunday, September 14, 201412:00 AM(View: 15991)
Mây ngừng bay - Phạm Cao Hoàng

Mây ngừng bay

Chia tay anh Nguyễn Xuân Hoàng


nguyen_xuan_hoang-dinh_cuong-1991
Nguyễn Xuân Hoàng – Đinh Cường vẽ – 1991




cũng đành thôi, nắng tắt rồi
mặt trời đã lặn ngày vui đã tàn
một vì sao – Nguyễn Xuân Hoàng
vừa rơi vào cõi vĩnh hằng sáng nay

cũng đành thôi, mây ngừng bay
trái tim ngừng đập, bàn tay vẫy chào
biết đời là giấc chiêm bao
mà sao lòng vẫn thấy đau vô cùng

cũng đành cạn một dòng sông
người đi đi mãi và không trở về
bên kia là phía hư vô
trăm năm còn lại bóng mồ hư không



Phạm Cao Hoàng
Virginia, September 13, 2014

(từ: sangtao)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, March 5, 20217:57 AM(View: 18)
tiếng rạn vỡ dưới chân đồi. ô hay. mùa nguyệt tan vơi lối nào. mượn hồn. tàn. chút xanh xao. mượn đôi mắt biếc. nghìn sao tỏ cùng. tiếng rợn cười của mông lung. ánh đao bén thép. truy lùng mộ bia. nguôi tay. cầm buổi chia lìa. níu bay cánh hẹn vùi tia lửa tàn. tiếng khô khốc của lầm than.
Thursday, March 4, 20216:57 AM(View: 35)
con về bên Mẹ nghe huyết âm. nghe tủy xương réo rắt mưa dầm. vết hằn năm tháng bâng khuâng hỏi. bao nhiêu ly tán với ly tan. nhớ không hết nấm mồ viễn xứ. chân đã run và lưng đã còng. nụ cười dúm dó lòng chưa nhẹ. mẹ vẫn ngồi khắc vợi thương mong.
Wednesday, March 3, 20218:20 AM(View: 40)
Tính tới nhìn lui ai còn mất. Riết rồi cảm thấy mình cô đơn. Khứa lão bệnh già kiêng nhậu nhẹt. Lâu lâu rủ được thật mừng rơn. Thường hẹn hò nhau cà phê bụi. Tiếc kiệm, xe ôm cũng tới nơi.
Tuesday, March 2, 20217:22 AM(View: 91)
Nước mắt tràn ân nghĩa Quảng trong anh. anh mong mình đừng xa biệt Quảng Nam. chân cứ muốn đi cho mòn cố xứ. những tên đất không nguôi niềm thương nhớ. Hòa Vang Duy Xuyên Đại Lộc Điện Bàn. em ghé Tam Kỳ em nhớ Quế Sơn. cát nóng Thăng Bình chè thơm Tiên Phước…
Monday, March 1, 20218:18 AM(View: 135)
Biết còn kịp cho tôi nữa không. Ngoài kia ai áo đỏ áo hồng. Tôi xếp lại hành trang ngay ngắn. Khoác lên thân một vạt nâu sòng. Mây gió ngoài kia đâu thiết tha. Mưa chập chùng nhớ dáng ai qua? Tôi ngồi xếp chân trì bát nhã. Thấy lòng mình là những cội hoa