DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,870,152

Có cô gái ngồi bên cửa sổ - Di

02 Tháng Mười Một 201412:00 SA(Xem: 3283)
  • Tác giả :
Có cô gái ngồi bên cửa sổ - Di

Có cô gái ngồi bên cửa sổ


DiTôi cởi quần áo và nhảy múa. Trong bóng đêm, chỉ thi thoảng mới có một vệt ánh sáng lướt dọc qua, một ánh đèn pha, một vì sao rơi, tôi mới thoáng thấy khuôn mặt anh. Đôi mắt anh lấp lánh, không phản chiếu bất cứ một điều gì. Tôi tiếp tục chuyển động hai cánh tay, tới eo, hông rồi dọc xuống đôi chân. Bờ vai tôi lắc lư như người say, tóc tôi đu đưa như những lưỡi dao lam chảy dài trên sống lưng bị ngấm lạnh. Đến đây, và đột nhiên anh nói. Tôi chui lên giường. Trong bóng đêm tôi biết mình đang tìm kiếm con người này. Toàn bộ thân thể anh giống như luồng ánh sáng yếu ớt phía cuối đường hầm đang kéo cánh tay tôi.

Giấc ngủ chẳng bao giờ đến với tôi nhẹ nhàng. Càng cố nắm bắt nó lại càng dễ dàng tuột đi. Lớp da trơn chuội của nó mát lạnh như một miếng thạch rau câu trong suốt. Trong những giấc mơ quen thuộc hàng đêm, tôi đang đứng trong căn phòng của mình, một chỗ nào đó, bên cạnh tủ quần áo, bên bàn làm việc, cạnh giá để sách, trên đầu giường. Tôi nhìn thấy mình ngủ say, bị vùi chìm nghỉm giữa ngổn ngang nào những thú bông, gối ôm và chăn len to nặng. Tôi thỏa mãn khi chiêm ngưỡng khuôn mặt đang ngủ của chính mình.

Anh từng nói với tôi, anh thích một cô gái có mái tóc đen dài, một đôi mắt màu nâu và lúc nào cũng nhìn anh chăm chú. Anh sẽ dẫn cô ấy tới những quán cà phê yêu thích của anh, chỉ cho cô ấy thứ thức uống ngon nhất và chờ đợi phản ứng của cô ấy. Anh bảo dù ở quán nào thì cũng nhất định ngồi gần cửa sổ bởi anh thích được nhìn thấy ánh sáng tràn trề ùa về trên mái tóc của cô, một mái tóc đen tuyền sáng rực rỡ và lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Không có màu tóc nào lại đặc biệt như màu đen, anh yêu màu đen, tối và lạnh như đêm trên mặt biển. Anh và cô ấy sẽ biến thành những vì sao, anh đã nói với tôi bằng một giọng nói mông muội và cực kì sung sướng. Lắng nghe tất thảy những điều đó làm tôi thiểu não vô cùng. Anh chưa bao giờ dẫn tôi đi bất kì đâu. Đừng nói là tới những chỗ anh yêu thích nhất, chúng tôi còn chưa bao giờ nghĩ đến việc ra ngoài cùng nhau.

Từ tháng mười năm ngoái, chúng tôi bắt đầu quen nhau. Bạn của cả hai chúng tôi là một cậu chàng thủ thư đang làm việc trong thư viện thành phố. Chúng tôi gặp nhau trong tiệc sinh nhật hai mươi của cậu ta. Tôi đến từ rất sớm và giúp mẹ cậu ta chuẩn bị vài thứ lặt vặt. Anh là người đến cuối cùng, người muộn nhất, đồng thời cũng là người được cậu thủ thư chờ đợi nhất. Cậu giới thiệu anh là, người đàn ông đặc biệt thứ nhì trong đời tôi. Sau đó, anh chui vào một góc. Tôi đã quen nhìn thấy màu đen trong suốt cuộc đời mình, nhưng người đàn ông trong chiếc áo khoác da màu đen này, như một miếng bìa các tông hình người in hằn lên một vệt thấu nặng trong đôi mắt tôi. Giữa bộn bề những người và vô vàn màu sắc, tôi ngạc nhiên nhận ra ánh mắt tôi chỉ chú mục vào anh. Rất lâu về sau, anh ngẩng lên và ở một điểm nào đấy giao thoa mà tôi không rõ lắm, chúng tôi đã thực sự nhìn thấy nhau. Anh như một cây kim xăm thấu thẳng vào tôi, xuyên qua lớp áo quần và từng hạt mực đen tỏa ra thấm dần các mao mạch. Một thứ cảm giác đau nhói như đường dao trượt qua dội vào trái tim tôi. Ngực tôi tan ra thành vô số hình tròn và trôi nổi trong không khí như bong bóng. Cho đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy anh thì tôi biết rõ, cảm giác đó vẫn còn.

Tên tôi là Mỹ Hà. Tôi làm người mẫu ảnh từ năm mười sáu tuổi. Hồi đó làm mẫu ảnh là một nghề còn mới mẻ, các cô gái được mặc những bộ trang phục kín đáo hơn bây giờ, trang điểm nhẹ, một chút phấn má, một tí son hồng, tóc đen dài hoặc cột cao, hoặc thả xuống. Mái tóc của tôi đã từng đẹp như một trảng trời đêm, mênh mông và sâu thẳm. Năm mười tám tuổi, sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, tôi nghĩ mình đã thực sự dũng cảm khi bước vào tiệm cắt tóc một mình. Không phải là tôi muốn thay đổi một điều gì đó, làm một điều gì đó thực sự mang tính chất nổi loạn như người ta vẫn thường nói khi bước đến ngưỡng tuổi mười tám, đôi mươi. Cũng không phải là tôi thấy mái tóc ấy có vướng víu, bất tiện gì. Tôi không biết nữa. Cảm xúc khi đó của tôi, nếu phải diễn tả thì thực là giống như một bầu trời tháng tám âm u kéo dài từ mờ sáng đến ban trưa vậy. Ra trường, tôi không thi lên đại học mà tiếp tục làm người mẫu ảnh. Bố mẹ tôi từng hỏi tôi rằng, sau này khi bố mẹ chết đi thì tôi, không nghề ngỗng tử tế và không bằng cấp, sống bằng thứ của cải sớm hao mòn và tàn lụi nhất trên thế gian, thì xem xem tôi sẽ định làm gì? Tôi bảo là, con không biết. Tôi chẳng biết gì hết. Suốt cuộc đời mình, tôi không biết bất cứ một điều gì cả. Tôi là loại người như thế. Anh từng nói với tôi, trên đời này có hai loại người, em biết rồi, tôi đáp, biết và không biết chứ gì, anh định nói em là loại thứ hai, chứ gì, đâu, anh bảo, có hai loại người, không biết thật và không biết giả. Em là ở giữa đấy. Tôi chẳng bao giờ hỏi ý anh là gì, bởi vì biết và không biết thì cũng thế mà thôi. Đấy, tôi là kiểu người như thế đấy.

-này, Mỹ Hà, vẫn sống cùng thằng đó hả?– một hôm, tôi nói chuyện điện thoại với chị họ. Chị ấy sống ở đầu bên kia thành phố. Một tháng chị vẫn cố về đây một lần để thăm tôi. Đôi khi tôi bảo chị không cần phải làm thế qua điện thoại, nhưng thể nào chị cũng sẽ ồ lên và nhiếc móc. Mày không nhớ chị phải không, thế là tôi đành phải nói, đâu nào, em cũng nhớ nhiều lắm đấy chứ.

-vâng– tôi trả lời. Tôi đang định sơn móng tay thì chị gọi điện đến, thế là tôi kẹp điện thoại giữa cằm và vai, tẩy móng cũ và bắt đầu lên màu cho móng mới. Móng tay của tôi rất xấu, hồi bé tôi có cái tật hay cắn móng tay. Móng của tôi sinh ra đã ngắn hơn của người khác, ngón tay cũng nhỏ và mập hơn. Bàn tay của tôi lúc nào cũng bé tí, xấu xí và trắng bệch. Vì thế, tôi trung thành với màu đen để che đậy lớp móng tay hèn mọn của mình.

-nó tên cái gì nhỉ?– chị hỏi, tôi đoán chị đang ăn bữa nhẹ buổi chiều. Chị rất gầy, gầy hơn bất kì ai tôi từng biết, thế mà chị vẫn ăn kiêng. Một ngày chị chia ba bữa chính thành sáu bữa nhỏ, mỗi bữa nhỏ chị ăn một bát ngũ cốc mật ong và nửa quả táo, ba bữa chiều y như vậy nhưng thay vì uống cà phê, chị uống trà. Tôi nhìn đồng hồ. Vừa vặn đang là giờ của bữa ăn thứ sáu.

-chị đã quên rồi– tôi càu nhàu. Hồi tháng năm, chị đến thăm tôi đúng lúc anh chuẩn bị ra ngoài. Hai người gặp nhau ngoài cửa, mỗi người chào một câu, giới thiệu qua loa rồi đi thẳng. Lúc vào nhà, chị bảo tôi, tao nhìn mặt là biết, mày lại khổ nữa rồi. Tôi không rõ khổ theo ý chị là thế nào. Nếu khổ ở đây chỉ đơn giản là tôi yêu anh còn anh yêu người khác, thì thế cũng được.

-tao mà, già rồi, nói lần nữa đi- thế là tôi nhắc lại tên của anh cho chị nghe. Xong chị bảo, đấy, tao nghe tên thôi là biết, mày thế nào cũng lại khổ cho mà xem.

Theo như tôi được biết, và những gì tôi được nghe kể từ đám bạn của anh, một nhóm bạn ba trai và hai gái, anh là nhiếp ảnh gia. Anh đã đi qua nhiều nước, Trung Đông, Châu Âu và Châu Á. Hy bảo, nó còn đến cả Bắc Cực nữa rồi cơ. Nhưng mà tôi không tin, vì khi tôi hỏi anh, anh bảo anh thậm chí còn chưa đi hết được nước mình. Anh là nhiếp ảnh gia phong cảnh, chuyên chụp cho một tờ báo địa lý nước ngoài. Họ làm về mảng các nước Châu Á và cần những tấm ảnh tốt để định hình. Anh làm ở đó đã được sáu năm. Sau khi tốt nghiệp đại học (anh học ngành sân khấu điện ảnh), anh đổi hướng và chuyển sang làm nhiếp ảnh tự do. Ban đầu anh gặp đâu chụp đấy, thấy cái gì đẹp là chụp liên hồi. Thấy dàn hoa giấy nhà người ta đẹp là xin lên chụp cho bằng được, dù cũng chỉ được dăm ba kiểu ưng ý thôi. Anh đặc biệt thích chụp mặt hồ và bầu trời. Tôi nói, anh mơ mộng quá. Anh đáp, thì có bao giờ chân anh chạm đất đâu. Anh phiêu diêu và tự tại giống như một cơn gió kì lạ, một cơn gió chưa bao giờ tới bỗng một ngày nọ ùa vào qua cửa sổ. Anh làm người ta phải thốt lên, phải bật dậy, phải nhảy ra khỏi giường để đến gần và ngẩng mặt nhìn lên, và hít hà và khao khát. Anh làm tôi khao khát. Dù anh đang ở đây, ngay cạnh bên tôi, rất gần đến nỗi dang tay ra là chạm được. Nhưng như anh đã nói đó, trên khắp cõi mặt đất này, chẳng có nơi nào là in dấu chân anh. Còn tôi, tôi vẫn mãi chôn chân ở đó vậy thôi, không nhấc lên mà cũng chẳng buồn nhấc. Tôi sẽ đi đâu đây, và tôi sẽ đi được bao xa bằng đôi chân ngắn ngủn này. Tôi sợ sự đổi thay. Tôi sợ cả cái tên của chính mình. Hàng đêm, tôi lặp lại nó trong đầu như một cách ru ngủ. Tôi nhắm mắt lại và đọc to như một câu thần chú. Mỹ Hà. Mỹ Hà. Mỹ Hà. Một cái tên đẹp đấy chứ, ai đó nói, dù tiếc là nó chẳng có ý nghĩa gì cả, anh chán nản nhìn tôi và bật cười.

Mọi thứ vẫn đậm nhạt trôi qua như vậy. Sáng sáng tôi ở nhà. Nếu ngày hôm đó có lịch chụp ảnh thì tôi phải dậy từ rất sớm, không ăn sáng để tránh béo bụng, rửa mặt kĩ càng và đắp mặt nạ trong vòng mười lăm phút, phủ phấn lót, phấn nền, một lớp phấn trang điểm, kẻ mắt, uốn mi, kẻ lông mày, thoa son dưỡng và chỉ trước khi ra khỏi nhà, tôi mới dám dùng son đỏ. Tôi bắt taxi để đi, vì nếu đi xe máy thì hỏng hết. Ở studio, tôi được người ta làm tóc, trang điểm lại một lần nữa và bắt đầu chụp ảnh. Một bộ ảnh cho các tạp chí thời trang thường tiêu tốn của tôi cả nửa ngày trời. Công việc kết thúc vào lúc bốn, năm giờ chiều, khi đó tôi đã bã ra như một con cá chết, người trương phềnh lên vì đói và tóc tai thì rối tung vì bị gió bạt quá nhiều. Người tôi nóng ran và sau khi về đến nhà, tôi chỉ có nằm đó. Anh thì khác. Anh làm việc vô cùng quy củ. Bảy ngày một tuần, bốn tuần một tháng, trừ các ngày lễ và chủ nhật, anh sẽ rời khỏi nhà vào lúc bảy giờ ba mươi sáng và trở về vào lúc sáu giờ chiều. Không bao giờ sớm hơn và dĩ nhiên là không bao giờ muộn. Cuối tuần anh thường đi đâu đó cùng nhóm bạn của anh, đi từ sáng đến chiều tối hay thậm chí đi luôn cả hai ngày. Sau khi trở về từ một điểm nào đó mà tôi chẳng bao giờ được biết, anh đi ngủ, và một sáng thứ hai quen-thuộc-khác lại được bắt đầu.

Xuân Chi bảo, nó đã bao giờ quên được đâu. Ấy là một buổi tối hiếm hoi khi anh mời các bạn về nhà. Chúng tôi làm một nồi lẩu hải sản với ê hề nào sò ngao ốc hến mực cua tôm và thế nào đó lại có cả thịt gà. Nước dùng rất cay vì anh thích ăn nhiều mù tạt, rau bị ngâm nóng đến nát bét vứt đầy trên đĩa mà chẳng ai thèm ăn, mì gói được bóc ra chất thành đống và cái nào cũng bị bẻ làm hai nửa. Họ chủ yếu chỉ uống bia. Tất cả họ đều uống rất nhiều. Tất cả, trừ tôi và trừ Xuân Chi. Cô ấy uống một lon và chỉ thế mà thôi. Cô rất tập trung trong việc ăn uống, cô bỏ những thứ cô thích vào nồi và chăm chú ngồi đợi nó sôi. Sau đó cô vớt ra và để vào cái đĩa. Cô ăn một ít và bỏ đấy, tiếp tục cho thêm một tá những thứ vô thiên lủng khác vào. Cứ như vậy đống thức ăn ngày một đầy lên, bốc khói rồi nguội ngắt. Không ai muốn ăn. Họ chỉ đang tìm một cái cớ để uống say cho thỏa. Tôi không thích lẩu hải sản, cơ bản vì tôi ghét hải sản và tôi không ăn được mực. Tôi thấy ghê tởm những cái tua tí hon của nó, thứ mực đen nhầy nhụa trong thân mình nó và lớp thịt trắng hồng. Tôi chỉ ăn được thịt gà, rau, một ít ngao và rồi hơi cay, mùi bia, đất trời như điên đảo.

-nó đã bao giờ quên được đâu– đột nhiên Xuân Chi nói. Cô lơ đễnh nhìn vào góc phòng, chỗ để một chồng những tạp chí có in ảnh của tôi. Tôi thích chúng. Hầu như ai cũng thích ngắm những khuôn mặt bị biến dạng của chính mình.

-thế à?– tôi thực sự quan tâm. Mọi người ngủ lăn lóc xung quanh tôi. Tôi thấy anh ngay, đen ngòm và bị vo tròn thành một cục.

-nó suốt ngày bảo, một mái tóc là phải đen– Xuân Chi xem xét những lọn tóc của mình. Tóc cô ấy dài, mỏng dính như tơ, được phủ một lớp màu vàng hoe công phu và cẩn thận. Tôi quá rõ cô ấy đang nói đến ai. Sao tôi lại không nhận ra những điều đã quá quen đến thế được.

-tớ bị người ta bắt nhuộm tóc mấy lần, để chụp ảnh ấy mà, nhưng tớ bảo thôi– tôi nói.

-thế à?– Xuân Chi đáp. Nhưng tôi biết kiểu nói đó. Người ta chỉ thế à khi bị đụng đến một điều gì sâu kín trong lòng mình, và người ta cũng sẽ thế à khi mà những thứ xung quanh hoàn toàn chẳng đáng để người ta phải bận tâm vào đó nữa. Cô ta thế à với tôi, rồi mi mắt cô ta sụp xuống. Như vừa có một người khổng lồ đi ngang qua và nôn ra một bãi tướng đủ mọi sắc màu xuống chúng tôi. Một cơn mưa rào rào với rất nhiều mùi vị. Mình phải làm thế nào đây, tôi nghĩ, mặc kệ tất thảy và bỏ đi thì sao nhỉ? Rời khỏi đây, rời khỏi căn phòng này, ra nhà ga và mua vé một chiều đi sang đầu bên kia thành phố. Tôi có thể sống cùng chị ấy, có thể lắm chứ. Tôi không rõ từ bao giờ, nhưng tôi vẫn nhớ mang máng rằng, có một lần nào đó chị đã bảo hãy về sống cùng nhau. Chúng ta là phụ nữ, không sống cạnh bên nhau thì còn sống cùng ai. Đàn ông ư, một người phụ nữ không thể sống cạnh một người đàn ông được. Tại sao à, vì nếu thế thì đàn ông đã biến mất cả rồi.

Ngày đầu tiên chính thức gặp nhau của chúng tôi là một ngày chủ nhật tháng mười. Tôi gọi điện thoại cho cậu thủ thư kia và tìm cách xin được số liên lạc hoặc địa chỉ của anh. Nếu nói rằng tôi bị anh ám ảnh thì đúng là hơi quá, chỉ là từ hôm đó tới giờ tôi thường xuyên nghĩ về anh. Trong lúc tắm chẳng hạn, tôi tự hỏi người như anh ta thì sẽ dùng loại sữa tắm nào, dầu gội đầu gì và hãng dao cạo râu, màu của bàn chải đánh răng, màu của chiếc khăn mặt. Hoặc lúc đi mua sách. Liệu anh ta có đọc Kafka không, hay anh ta chỉ đọc Amy, không biết anh ta có thích Exupéry không, hay anh ta đã đọc Don Kihote mấy lần. Hay là đi ăn. Món ưa thích của anh ta là thịt gia cầm, hay anh ta ăn chay, anh ta có bị dị ứng bắp cải không, liệu anh ta có thích đồ ngọt. Cứ thế, suốt một tuần liền, không ngày nào tôi không thoáng nghĩ đến anh. Thậm chí tôi còn gọi điện cho bố để hỏi xem một người đàn ông thích được nhìn cái gì ở người con gái nhất. Cậu thủ thư, sau một hồi dài giới thiệu về anh liền cho tôi số điện thoại. Đó là một dãy số dài, gồm chín con số mà giờ đây tôi đã thuộc nằm lòng. Cái cảm giác đó, khi tôi loay hoay tìm cho được một cây bút để ghi lại số điện thoại của anh vẫn còn đầy ắp trong ngực tôi. Giống như là chỉ cần nhớ lại cái khung cảnh bình thường đó thôi cũng làm tôi rung động. Một bộ phim buồn thì sẽ chẳng bao giờ hết buồn. Cái cảnh đó với tôi cũng là một cảnh phim rất buồn. Thứ xúc cảm như có những cái xúc tu luôn ngo ngoe trong lòng tôi, đôi lúc lại dấy lên một cơn đau tức ngực. Những khi ấy tôi sẽ ngồi thần ra, cả cơ thể đờ đẫn như bị ai tắt mất công tắc, chân tay tôi đột nhiên uể oải và tâm trí tôi sẽ chẳng còn gì khác ngoài một cái bóng trắng lờ mờ, như bị ánh nắng đốt cháy đi. Tôi hẹn gặp anh ở một quán cà phê gần nhà, tôi chỉ dám nói rằng có một chuyện hết sức hệ trọng muốn nhờ anh. Đó là lần đầu tiên chúng tôi đến một quán cà phê nào đó cùng nhau. Từ bấy đến giờ thì không có thêm một lần nào nữa. Tôi biết, đối với anh, những quán cà phê thiêng liêng đến mức nào.

Ở đâu cũng thế, anh chỉ gọi cà phê đen. Mà phải là cà phê phin. Mùi cà phê hăng nồng quyện lẫn vào không khí. Không như mọi khi, tôi không có cảm giác bị ngạt thở. Nếu được phép nói thật, tôi sẽ nói tôi thích trà hơn. Anh ngồi trước mặt tôi. Màu áo trắng bị nhòe đi dưới ánh mặt trời hắt vào từ cửa sổ. Anh yên lặng, anh chẳng nói gì. Anh nhìn tôi chăm chăm, như muốn đục xuyên qua mắt tôi một lỗ đen sâu hoắm. Trong quán cà phê, người ta mở nhạc. Đó là một bản nhạc giao hưởng, du dương và rất êm đềm. Tôi liên tưởng tới một dòng sông, những con cá hồi đang bơi chảy ngược. Người ta bảo bọn cá hồi biết rằng chúng sẽ chết nếu chúng cứ bơi như thế, bơi ngược dòng. Thế mà chúng vẫn làm, để trở về quê hương. Tôi nghe được điều đó trên một chương trình ti vi rất lâu rồi về động vật. Con cá thân bạc cứ quẫy đạp lấp lánh trong lòng sông. Nước trong vắt, nhìn rõ được cả những tảng đá to. Tôi cứ nhìn lung tung rồi cứ nghĩ mãi về những điều như thế.

-Mỹ Hà, nghĩa là gì thế?– anh vươn người về phía trước và đón lấy cốc cà phê. Anh nâng trên tay nhưng không uống. Anh chỉ đơn giản là nhìn tôi, đặt câu hỏi và đợi tôi trả lời.

-em không biết– tôi đáp. Những chú cá hồi cũng đâu có biết vì sao chúng lại làm thế đâu. Bởi vậy chuyện tôi không biết tên tôi nghĩa là gì thì cũng chỉ là những thứ linh tinh vụn vặt.

-em vướng mắc chuyện gì à?– anh dựa người trở lại, hơi chỉnh tư thế chân một chút. Tôi quan sát và quan sát và quan sát, và khắc ghi tất thảy mọi thứ tôi thấy được vào đầu. Tôi muốn nhớ. Tôi muốn tự trao cho bản thân cái quyền được nhớ lại, được kể một câu chuyện hoàn chỉnh và đầy đủ mọi chi tiết về màu sắc, âm thanh. Tôi cũng nhớ những gì mà anh nói, tôi nói. Tôi nhớ, mọi điều.

-chuyện thích anh, anh ạ– và tôi chẳng biết nói gì nữa. Bản nhạc đã hết. Tôi nghe thấy người ta đang trao đổi với nhau xem tiếp theo nên mở bản nào. Cuối cùng họ chọn một bản nhạc trữ tình. Tôi quả thật không thích lắm, những bài hát mà chúng lại có lời. Chúng không nói được nhiều, tôi nghĩ thế. Hầu hết chúng chỉ kể câu chuyện của riêng mình.

-anh cũng thế- anh nói- anh cũng đang vướng chuyện giống em đấy, Mỹ Hà– chúng tôi thực sự đã im lặng một lúc lâu. Lâu cỡ độ ba bản trữ tình và một bản không lời và lại một bản trữ tình khác. Rồi anh vẫy vẫy tay, gọi thêm một tách cà phê nữa. Một đen nhé, nóng, phin.

Hay là mình sống với nhau xem sao. Khi chúng tôi ra ngoài, anh đề nghị với tôi như thế. Tháng mười là tháng tôi yêu nhất. Nó không bao giờ phản bội tôi. Cả đêm và cả ngày. Chỗ anh thuê bây giờ nâng giá rồi, chia đôi thì ổn đấy. Em đang làm gì. Người mẫu ảnh à, thu nhập thế nào, à thế thì được rồi. Em bảo em thích anh, nhỉ. Thế có thích sống cạnh anh không.

Tôi đã trả lời là có. Đầu tháng mười một, tôi hoàn tất thủ tục trả lại căn phòng đang thuê và chuyển đến sống cùng anh. Thế thôi mà ngồi nhớ lại mới nhận ra, cũng đã được một năm rưỡi rồi. Thi thoảng, sau bữa tối, chúng tôi ngồi trên sàn và ăn lạc. Tôi không biết uống bia nên anh đành phải uống một mình. Cơ thể tôi yếu như sâu, không chịu được chất cồn. Trong tủ lạnh, ngăn dưới là bia lon đủ các loại, ngăn trên thì chỉ có nước lọc và sữa không đường. Anh hay cằn nhằn nhà đang chăm con mọn à, tôi đành cười trừ cho qua. Thế là chúng tôi nằm trên sàn. Tôi thích việc được ngủ với anh, ngủ cùng anh và thức dậy bên anh. Nên khi anh hỏi tôi có muốn nghe chuyện về cô ấy không, tôi quàng tay anh và bảo ừ, cũng được. Chuyện của anh thì chắc là hay.

Cô ấy hơn anh một tuổi. Cô ấy nói tên cô ấy có nghĩa là bầu trời đang sắp đổ cơn mưa. Anh bảo, làm gì có cái tên nào như thế. Nhưng mà đúng là cô ấy tên thế thật, em ạ. Anh gặp cô ấy ở một buổi triển lãm tự do của các nhiếp ảnh gia không tên tuổi. Có một tấm của anh ở đấy đấy. Anh thấy cô ấy đứng ngắm nó cả buổi, thế là anh đến gần và nói mấy thứ, để làm quen ấy mà, em biết thừa là thế nào rồi đấy. Anh ấn tượng nhất là mái tóc của cô ấy. Đen nhánh, à không, nó là một thứ sắc đen mà anh không thể nào diễn tả được. Nó giống như là, khi em buồn nôn ấy, đại khái thế. Mái tóc cô ấy rất dài, quá lưng một tí. Cô ấy mặc một cái váy màu xanh thiên thanh, giống cái váy mà em mặc trên số báo vừa ra tuần trước ấy, nhưng cái của em là màu hồng. Bọn anh toàn nói chuyện về nhiếp ảnh là chính. Bố cô ấy có một hiệu ảnh trên phố, thừa kế từ đời ông nội. Anh trai cô ấy là một tay máy nghề làm việc trong một studio chuyên chụp ảnh cưới. Cô ấy cũng thích máy ảnh nhưng chỉ toàn làm mẫu ảnh thôi. Mặc dù nắm vững lý thuyết về máy ảnh và các kiểu lens nhưng mà cô ấy chọn góc chụp kém lắm, lại không biết sáng tối thế nào, cũng chẳng biết chỉnh sửa sao trên máy tính luôn. Bù lại cô ấy thích thơ ca, thích nghệ thuật. Cô ấy thích viết thư tay nữa, cũng rất thích nhắn tin, nhắn tin rất nhiều. Mỗi tuần anh phải nhận được hai đến ba cái thư tay ba, bốn trang. Cô ấy chỉ đơn giản là viết một dạng nhật ký mở, kể lại chuyện hàng ngày của cô ấy, chuyện trên lớp, chuyện ngoài đường, những gì cô ấy thấy, những bài hát cô ấy nghe. Trí tưởng tượng của cô ấy thuộc dạng quái dị, thế mà chẳng hiểu sao lại không biết chọn góc chụp mới buồn cười chứ. Ừ, buồn cười hết sẩy luôn. Anh kể em nghe, có lần cô ấy đang ngồi tự nhiên đứng bật dậy, đi thẳng ra hành lang xong ngồi yên ở đấy. Anh phải ra lôi mãi mới vào. Sao tự dưng làm gì đấy, anh hỏi, làm giật cả mình. Thế là cô ấy bảo, đúng rồi, em muốn anh bị giật mình đấy, cảm giác thế nào, có giống bị điện giật không. Ừ, cô ấy là kiểu như thế đấy. Ừ, thế là anh yêu cô ấy lúc nào cũng chẳng biết nữa. Em bị giật điện bao giờ chưa, vào mùa đông ấy, chạm vào người đứa nào mà lúc chúng nó cởi áo len ra thì bị tích điện đấy. Ờ, cũng kiểu kiểu thế đấy. Ý anh là tình yêu ấy mà.

Sao lại không, tôi bảo, em lại chẳng giật đùng đùng đi à. Anh yêu cô ấy, thì em yêu anh, có làm sao đâu. Hồi mới chuyển về sống cùng nhau, chúng tôi thường xuyên có những cuộc trò chuyện như thế. Bò lăn trên sàn nhà, ăn một thứ hạt có vỏ gì đấy rồi phì ra ngoài đường. Chúng tôi nói với nhau về tình cảm của mỗi người. Ngay từ những ngày đầu tiên sớm sủa như thế, tôi đã chắc chắn được hai điều: Tình cảm của tôi và tình cảm của anh. Hai thứ đó tồn tại cạnh bên nhau, đi song song và thường chạm vào nhau. Đôi lúc chúng tôi chia sẻ những cảm xúc đang vỡ bung trong lòng mình, cùng chia cho nhau một ít gì đó của cái thứ gọi là vô vọng. Anh từng hỏi tôi, em tốt như thế, sao anh lại không yêu em nhỉ? Tôi bảo thì làm sao em biết được, cô ấy cũng đâu có yêu anh. Lâu dần, chúng tôi không còn nói với nhau về những điều như thế nữa. Những thứ càng sâu nặng thì lại càng thầm kín. Có lẽ là như thế. Anh không muốn nói ra nỗi lòng của mình thì cũng giống như tôi vậy. Thực tâm mà nói, tôi không có nỗi sợ bị tổn thương. Tôi không có cảm giác choáng váng khi nghĩ đến việc trong đầu anh chỉ chứa được một cô gái, một và chỉ một mà thôi. Không, đúng vậy, tôi không có những đợt dâng mãnh liệt như thế. Nhân từng hỏi tôi, em thấy thế nào khi yêu nó, tôi đành lắc đầu. Tôi cũng hay tự hỏi bản thân một câu y như vậy. Rốt cuộc trong lòng tôi đang cảm thấy điều gì. Nó là một trạm trung chuyển hết sức mông lung, cái trái tim của tôi ấy. Hoặc là bởi bằng một cách nào đó, tôi thấy yên lòng. Anh ấy không yêu tôi. Cô ấy không yêu anh. Tôi yêu anh. Vậy thì tôi còn cần gì hơn thế?

Nhóm bạn của anh gồm có Nhân, Hy, Xuân Chi, anh và một cô gái có mái tóc màu rượu mận. Tôi hay nhìn thấy cô ấy thấp thoáng qua cửa kính xe ô tô mỗi khi họ tới đón anh vào buổi sáng ngày thứ bảy. Cô ấy luôn ngồi cạnh ghế lái, cửa kính lúc nào cũng chạm mức thấp nhất và đặc biệt là cô thích hút thuốc. Vào buổi sáng khi ô tô đến, trong lúc anh đang tắm rửa và sửa soạn quần áo, tôi sẽ nhón người qua cửa sổ để nhìn cho thật rõ những người bạn của anh. Tôi không rõ họ bắt đầu chơi với nhau từ lúc nào, chỉ biết rằng cố gắng hình dung có người này mà không có người kia thì thậm khó. Nhân cao lớn, cao hơn anh đến nửa cái đầu, thích mặc áo phông và quần jeans, luôn đi một đôi Adidas trắng. Nhân hơn anh hai tuổi, hơn tôi ba tuổi và hơn tất cả những người còn lại một tuổi. Anh làm việc cho một công ty lập trình có trụ sở ở nước ngoài. Anh đi đi về về luôn, quanh năm suốt tháng nhà chúng tôi chật ních những món đồ lỉnh kỉnh anh đem theo từ các nước. Lúc thì anh cầm về một hình nhân bằng gỗ có đầu người và phần thân là bốn cái nanh nhọn hoắt, anh nói ấy là cái người ta dùng để móc mắt, lúc khác anh mang về một tá những cuốn kinh thánh nhỏ tí hon, để trong một cái giá treo bằng gỗ, hoặc là một vài cái bình bằng thủy tinh tuyệt đẹp mặc dù anh nói cũng chẳng biết chúng để làm gì. Nhân là người đầu tiên khuyên tôi từ bỏ anh. Tôi bảo, có sao đâu, mọi chuyện vẫn ổn và cứ cái đà này thì sẽ còn ổn rất dài. Nhân lớn nhất trong chúng tôi, vì thế anh là người ít nói nhất. Anh để ý nhiều, mà toàn chuyện chẳng ai muốn nói ra. Nhân biết hết, biết tất cả. Chính vì thế, tôi sợ anh nhất. Tôi ghét cái cảm giác người ta chẳng cần tốn công sức khó nhọc gì mà cũng nhìn thấu được những nếp gấp trong lòng tôi. Tôi thấy sợ khi chỉ cần nhìn vào mắt Nhân, toàn bộ ruột gan tôi như bị phơi bày hết. Nhân là người lái xe. Trong lúc đợi, anh sẽ vòng sang bên cánh phải và dựa vào thân xe, hai tay đút túi quần và nhìn đi đâu tôi không rõ. Người ngồi xổm dưới đất là Hy. Hy khá trẻ con và thoải mái trong tất cả mọi chuyện. Cậu ấy bảo với tôi là cậu ấy từng thích anh một thời gian dài, nhưng sau khi biết cô ấy, cậu không còn thích anh nữa. Hy khá trắng so với bọn con trai ở tuổi này, chân tay mảnh dẻ và ăn mặc rất thời trang. Cậu đặc biệt cẩn trọng khi ra đường. Mọi thứ phải kết hợp được với nhau và tạo thành một khối, để người ta nhìn vào là thấy nó đã hoàn chỉnh rồi, không thể thêm vào hay bớt đi bất cứ điều gì được nữa. Hy bảo với tôi trong lần đầu gặp mặt. Tôi nói chuyện với Hy nhiều nhất, mặc dù các chủ đề giữa chúng tôi chỉ xoay quanh thời trang, cuộc sống cá nhân của Hy, chuyện của tôi và chuyện của anh rồi làm một vòng ngược lại. Hy nói, mọi thứ thật kì cục, chỉ nghĩ thôi là đã thấy lạ lùng rồi. Như thế nào, tôi hỏi cậu ấy, chị không biết được đâu, Hy đáp, chỉ là thấy thật ngược đời. Tôi chưa từng nghe bất cứ một ai ủng hộ chuyện yêu đương của tôi. Chưa một ai cả. Kể ra thì cũng khó cho họ. Xuân Chi di chuyển liên tục. Ban đầu cô ấy ngồi ở băng ghế sau, rồi một lát lại thấy xuất hiện ở bên ngoài. Tôi không thích Xuân Chi, cũng không rõ là vì sao nữa. Tôi nhận thấy mình không nhớ được nhiều thứ về cô ấy, nên tôi kết luận tôi đã không để tâm quan sát Xuân Chi nhiều. Trong khi đó, cô gái ngồi ghế trên có mái tóc màu rượu mận lại thu hết sự chú ý của tôi. Cô ấy hết sức im lặng, hút thuốc rất nhiều và nhìn thẳng về phía trước. Cô ấy đeo kính râm, mặc áo gió màu vàng. Từ góc nhìn của tôi chỉ có thể thu được một bức hình sơ sài như thế. Thường thì đến lúc đó, anh sẽ nhẹ nhàng tiến đến sau lưng tôi, đưa cho tôi tờ lịch mà anh đã xé của ngày hôm đó, không nói gì cả và lặng lẽ đi ra. Ngày thứ bảy của tôi sẽ tiếp tục vào mười hai giờ trưa, khi tôi đã ngủ cho no mắt và cơn đói cồn cào bưng tôi dậy. Rồi đột ngột tôi sẽ nhớ ra, tờ lịch trên đầu giường, mọi thứ, những con người, tiếng động cơ ô tô, mùi lá cây vào sáng sớm, mái tóc chưa kịp khô của anh. Tất thảy đều giống hệt một giấc mơ.

Chị họ đến khi tôi đang pha trà. Nắng rất dịu. Chị mang theo bánh hazelnut của Vicenzi. Hai chúng tôi mang ấm trà ra ban công, vừa ăn bánh vừa trò chuyện.

-ối sao con kia nó béo thế– chị thốt lên lúc con Mèo bên nhà hàng xóm đáp xuống ban công của tôi. Nó thuộc giống mèo Ba Tư, to như một con hổ con và khôn lanh hơn một vài loài chó. Nó đặc biệt thích ăn thịt gà. Tôi hay cho nó ăn mỗi khi anh vắng nhà. Anh không thích mèo, không thích chó. Anh chỉ thích mỗi tóc đen dài.

-chăm ghê lắm chị ơi. Ăn sang lắm, hơn cả người– tôi ăn bánh uống trà, gió chạy qua tóc tôi thổi hiu hiu. Mùi thơm đậm của hồng trà bao phủ mọi ngóc ngách trong căn phòng nhỏ xíu. Hạnh phúc quá, trời ơi, tôi nghĩ. Đến mức không thể nào chịu đựng nổi.

-hôm nay nó đi đâu rồi à?– chị nhòm lên giường rồi quay ra hỏi tôi. Hẳn rồi, chị nói chị làm sao ưa được những ai làm tôi khổ. Nhưng tôi không khổ. Em thấy rất hạnh phúc, chị ơi, ngay lúc này. Sự hiện diện của anh ấy, mùi thơm của trà, vị ngọt lịm và man mát của bánh xốp đang tan ra. Chị ơi, thế này thì làm sao em khổ được.

-tối mai mới về cơ– tôi đáp.

-tốt. thế thì tối nay chị ngủ lại với mày. Sướng không?– chị hỏi tôi. Và tôi bảo là sướng.

Nhưng tôi không ngủ được. Ngủ một mình trên giường và biết rõ mình chỉ có một mình là một chuyện, ngủ hai mình trên giường và biết được người đó không phải là anh thì lại là một chuyện khác. Vì không ngủ được mà cũng không có ai để trò chuyện, tôi ra bếp pha một ấm trà mạn. Tôi định sẽ đọc nốt cuốn tiểu thuyết đang dở dang và chờ trời sáng. Rốt cuộc tôi không làm được. Tôi lại nghĩ lan man. Tôi rất muốn được nhìn thấy cô gái ấy. Cô gái mà tôi đã gọi là “cô ấy đấy”. Tôi đã hình dung ra cô ấy qua những câu chuyện mà anh kể. Đó là một người con gái nhỏ nhắn, trắng trẻo và có nụ cười rất duyên. Cô ấy có một mái tóc dài đặc biệt, đen quánh như mực tàu. Cô ấy thích Rimbaud và thích hát. Cô có một con chim hoàng yến và thích xem phim hành động hài. Và nhất là cô ấy là cô gái của anh.

Tôi không rõ vào những đêm như thế này, liệu anh có thức giấc khi đang ngủ bên tôi không. Và bàng hoàng nhận ra người đang nằm bên anh không phải người mà anh muốn, không phải ai đó mà anh sẽ ôm chặt vào lòng. Liệu anh có rời khỏi phòng và ngồi yên lặng một mình trong bóng tối, bó gối lại mà nghĩ ngợi hay không. Tôi chợt hiểu cảm giác của anh. Nó không giống như tôi, không giống bất kì cảm giác nào mà tôi đã từng kinh qua hết. Không, bây giờ tôi mới nhận ra, tôi chưa bao giờ hiểu được anh. Vì sao anh thích màu đen, vì sao anh chỉ thấy an toàn khi đèn điện tắt, vì sao anh luôn nắm chặt tay lại trước khi ra khỏi nhà. Anh luôn sợ hãi một điều gì đó. Nhưng tôi không biết là gì. Nỗi sợ của anh chưa bao giờ tôi cảm thấy. Cũng giống những tình cảm của anh. Tôi chưa một lần hiểu được. Anh và tôi. Chúng tôi không giống nhau. Chưa bao giờ giống nhau như tôi vẫn lầm tưởng. Anh là một điều gì rất khác, rất đặc biệt và cũng rất đáng thương. Anh mệt mỏi hơn tôi rất nhiều lần. Trong bóng đêm, anh trở thành một hình nhân quen thuộc. Bóng tối sẽ không thể thiêu cháy anh. Ở đây, anh nhìn được chính anh và biết rõ anh đang mong muốn điều gì. Tôi chưa từng thức dậy trong đêm, mặc dù tôi mắc chứng khó ngủ. Những giấc ngủ của tôi cứ chập chờn, đến rất nhanh rồi lại vụt tắt. Đây là lần đầu tiên tôi biết được thế nào là đột ngột tỉnh dậy và cảm thấy cô đơn không cách nào tả nổi. Đó là sự trống rỗng không thể định hình của đêm. Anh đã ở đây bao nhiêu lâu rồi, tôi tự hỏi. Anh đã ở chính chỗ này, một mình anh. Anh đang chiến đấu với điều gì tôi không sao biết được. Nhưng cái nỗi sợ kinh khủng đó giờ đã chạm được vào tôi. Phải, cái thứ đó. Khi bỗng nhiên ta thức dậy trên giường của mình và nhận ra ta hoàn toàn cô độc. Trọn vẹn và nguyên chất như đêm. Thật khủng khiếp.

Tôi phải nhắm chặt mắt lại. Để ngăn chặn. Tôi không muốn bất cứ một thứ gì thoát ra. Tôi muốn tận hưởng trọn vẹn cảm tính này. Để có thể hiểu được anh. Để tôi có thể tiến đến gần anh dù chỉ là nửa bước. À, thì ra đây là những gì diễn ra bên trong anh. Thì ra là từ trước đến nay tôi ở bên anh nhưng chưa lúc nào tôi thực sự ở bên anh. Tôi chỉ hài lòng với những gì trước mặt, những thứ hiện hữu và dễ dàng để cầm nắm, để chạm vào. Tôi đã từng nghĩ mọi chuyện rồi thế nào cũng được, miễn là lúc này cứ như vậy mà thôi. Có thể nhìn thấy anh ăn sáng, nhìn thấy anh đứng ngoài ban công, khi rút quần áo thì áo phông và áo sơ mi của anh tinh tươm, sạch sẽ. Những mảng bọt xà phòng bám trong bồn rửa tay, cái bàn chải đánh răng màu vàng. Trên gối có một sợi tóc vương lại. Cái chăn mỏng có mùi của anh. Tất cả những điều này làm tôi phát khóc. Tôi đã từng mãn nguyện biết bao khi tỉnh dậy mỗi ngày là sự hiện diện của anh lại đầy ắp xung quanh tôi, đến mức làm tôi phải nín thở. Tôi dù có cố căng tai ra đến mấy cũng chẳng thể nào nghe thấu được nỗi lòng của anh. Anh đang nói gì, hay anh đang gào thét. Có ở đó cả một mặt biển dậy sóng bên trong anh, những đợt sóng dữ dội tung bọt đập vào kè đá. Đôi mắt nứt toác và khô khốc bám đầy cát bụi. Anh đã phong kín chính mình. Anh giữ cô ấy ở một nơi nào đó, một chốn nào đó, một thứ từa tựa như chất độc đang bơm đầy trong huyết quản của anh.

Lạy trời, đó là thứ yêu thương gì vậy? Đó mà cũng gọi là tình yêu à?

-Đêm qua đi đâu thế?– trong bữa sáng, chị ngẩng đầu lên khỏi tờ tạp chí và hỏi tôi. Tôi nhìn chị, cố gắng bảo rằng em không ngủ được. Có vẻ chị không hiểu.

Chị về tầm mười hai giờ trưa. Bây giờ tôi phải đi ngủ một giấc bù lại cho đêm qua. Tôi cần hồi phục lại một chút trước khi anh về. Tôi phân vân không biết nên đối mặt với anh như thế nào, khi tôi đã trở nên đồng cảm với anh hơn, dù chỉ là một chút. Những ngày tháng tiếp theo của chúng tôi sẽ ra sao đây, tôi vô cùng băn khoăn về điều đó. Hai con người có thể sống cùng nhau đến già dù họ chỉ đơn giản là một người đàn ông và một người đàn bà thấu hiểu nhau không? Tôi nghĩ là có.

Tôi đợi. Anh không bao giờ về nữa. Nhưng lúc đó thì tôi chưa biết. Năm giờ chiều, Hy gọi điện cho tôi. Lúc đó tôi đang chuẩn bị cho bữa tối. Tôi gọt bí xanh, su su và đập trứng. Tôi ướp thịt và chuẩn bị mật ong để làm nước sốt. Tôi mở một lon bia và uống hết một cốc. Một, hai lon thì chắc là tôi uống được, không vấn đề gì. Việc bếp núc tạm thời dừng lại khi tôi nghe điện thoại. Nồi canh bí đang sôi lục bục trên bếp. Bí đã được thái sẵn chỉ đợi thả vào. Đúng lúc đó thì Hy gọi điện.

-này Mỹ Hà– tôi định nhắc cậu ta là dù sao tôi vẫn lớn hơn cậu, dù chỉ một tí, thì Hy nói tiếp– anh ta sẽ không thèm về với chị nữa đâu.

-thế là sao?– tôi tắt bếp rồi đi ra ban công. Tôi tựa lưng vào lan can, con Mèo đang đi loanh quanh trên địa bàn của nó. Nó nhìn tôi bằng đôi mắt xanh biếc của mình. Trong mắt một con mèo thông minh như thế, nó có xem tôi là đồng loại hay không?

-nghĩa là anh ta sẽ không về nữa, chứ còn gì?– Hy nói. Thằng bé này vỡ giọng muộn thật đấy, tôi nghĩ thầm. Mới cách đây mấy hôm thôi mà giờ giọng cậu ta đã sang sảng như đàn ông trưởng thành. Không về nữa à, thì ra là mua vé một chiều mất rồi. Có chuyện gì với quầy bán vé khứ hồi thế?

-thế à?– tôi nói– bây giờ chị đang làm bữa tối này, cậu có đang ở trong thành phố không?

-dĩ nhiên là không, chị làm sao thế?– Hy gắt lên, thằng nhỏ này cũng có lúc thực sự nóng nảy. Tôi đã quá quen với hình ảnh một Hy luôn tươi cười và dịu dàng với tôi. Mặt này của cậu ta tôi chưa bao giờ thấy. Tôi thấy là lạ, đồng thời cũng thấy thật thú vị. Nhìn người ta lớn lên, kể ra cũng vui hơn việc chăm nuôi một con mèo– em đang ở gần biển– Hy thở vào điện thoại, tôi nghe rõ tiếng thằng bé như vừa chạy đi đâu đó rồi lại chạy hộc tốc trở về- Kế hoạch cuối tuần là lên trên này nghỉ mà. Nhưng ai mà biết được– đột nhiên tiếng Hy nhỏ lại như bị ai kéo giãn- “Cô ấy đấy” cũng ở đây.

-à-à-à-à– thế thì người ta đóng cửa quầy vé khứ hồi mất rồi, tôi chậm chạp nghĩ, thế này thì làm sao mà về được đây, không có cách nào để về hết. Nồi nước nguội rồi, vì tôi đã tắt bếp. Bí thái mỏng rồi, thịt cũng đã ướp được một tiếng rưỡi rồi, làm thế nào nhỉ- Hy, cậu có về đây ngay được không?

-thì được, nhưng cũng phải mất hơn một tiếng đấy– Hy nói, hơi thở đã dần ổn định trở lại –chị định làm gì?

-làm gì đâu, định mời cậu ăn tối ấy mà– tôi nghĩ tôi đã cười với cái điện thoại. Một cái cười rất nhẹ và mảnh mai.

Xuân Chi đã biết rõ về cô ấy. Cô ấy lúc nào cũng ở đấy. Trong cái khách sạn nhỏ gần kề biển khơi đó. Chỉ là Xuân Chi chưa nói. Chỉ là Xuân Chi chưa có dịp để nói mà thôi. Rồi thì Xuân Chi đã nói với Nhân. Về cô gái của anh. Rằng họ có trách nhiệm phải đưa anh tới đó. Để làm rõ sáng tỏ mọi điều. Anh đã gặp cô ấy của anh. Anh cũng nói thêm rằng, anh nghĩ mình sẽ không bao giờ trở về nữa. Căn phòng giờ đã quá khả năng chi trả của tôi. Tôi phải nói mãi bà chủ nhà ở chỗ thuê cũ mới đồng ý cắt hợp đồng sớm với cặp tình nhân trên gác. Giữa tháng bảy, tôi trở lại căn phòng của riêng mình. Nó nhỏ hơn phòng của tôi và anh, dĩ nhiên rồi. Tuy nhiên nếu sắp xếp khéo léo một chút thì vẫn còn đủ chỗ kê một cái bàn tròn.Tôi chuyển dần mọi thứ về. Quần áo, giấy tờ, báo chí, bát đũa và đồ dùng vệ sinh cá nhân. Toàn bộ đồ đạc của anh đã được Nhân thu gom lại và mang đi đâu đó. Trước khi chuyển nhà, khi tôi còn đang mải lo chuyện giải quyết khoản nợ điện nước tháng này ra sao, Nhân đến bảo muốn nói chuyện với tôi. Nhân vẫn thế, chẳng nói gì nhiều. Tôi cũng không nghĩ ra được điều gì để nói. Hai chúng tôi im lặng. Nếu nín thở, tôi vẫn còn có thể ngửi thấy mùi của anh ở đâu đây. Rồi đột nhiên, Nhân nói.

-em có buồn không?– anh nhìn thẳng vào mắt tôi. Từng từ của anh thả ra chậm rãi và nhấn nhá đầy đủ. Tôi lắc đầu. Tôi không thấy buồn.

-thế thì tốt– Nhân nói tiếp– nó bảo anh, bây giờ thì nó ổn rồi, nhưng Mỹ Hà thì chưa. Nó bảo anh là, nó chưa bao giờ hiểu hết được cảm giác của em, còn em thì lúc nào cũng ở bên cạnh nó. Đối với nó thì, em giống như đám mây. Em bảo vệ nó, em tưới tắm cho tâm hồn nó, em chẳng bao giờ đi đâu mất cả. Nó nói thế đấy.

-chỉ thế thôi ạ?– đó là câu hỏi duy nhất tôi đưa ra trong ngày hôm ấy. Nhân đã không trả lời câu hỏi này của tôi. Thay vào đó, anh chỉ cúi đầu.

Một tuần bây giờ tôi nhận chụp ảnh cả sáu ngày. Nếu trước đây vài ba ngày tôi mới kiếm được một hợp đồng thì giờ tôi làm cả tuần không hết việc. Trong hợp đồng yêu cầu người mẫu phải nhuộm tóc. Mỗi một ê kíp lại đòi hỏi một màu khác nhau. Tôi chấp nhận hết. Ngay từ đầu tôi đã thích một mái tóc màu đen. Nhưng tôi phải làm việc. Không còn cách nào khác.

Thi thoảng Hy đến chơi với tôi. Cậu ta ở lại nửa ngày, mang cho tôi một hộp Vicenzi và ngồi lại tán gẫu. Hy không bao giờ nhắc đến anh nếu như tôi không hỏi. Dần dà tôi cũng không hỏi nữa. Nhân thường xuyên gọi điện cho tôi. Anh ấy chỉ đang làm trách nhiệm của mình. Cũng về sau, tôi bắt đầu không nhận những cuộc gọi từ Nhân. Xuân Chi không còn xuất hiện trong cuộc sống của tôi. Cô ta chỉ đơn giản là một cái chấm giữa một ngàn cái chấm khác. Một hôm, khi đang nói chuyện với Hy, tôi bảo cậu ấy hãy miêu tả Xuân Chi cho tôi nghe. Tôi nhận ra khuôn mặt của cô ấy đã hoàn toàn biến mất.

Có đúng một lần tôi nhận được một bức thư viết tay. Thư không đề địa chỉ người gửi. Tôi biết đó là anh. Nét chữ thấu, lực ấn mạnh và chỉ dùng một loại mực đen. Thư không dài, anh đã từng nói với tôi rằng viết thư tay không phải kiểu của anh.

 

“Mỹ Hà,

Anh thực sự chưa bao giờ nghĩ anh có thể đem lại hạnh phúc cho em. Ý anh là, khi ở bên nhau, chúng ta giống như hai nửa của một cơ thể ấy. Anh là tay trái còn em là tay phải. Tất cả những việc khó khăn em đều làm cho anh. Nhưng Mỹ Hà, trái tim của chúng ta lại không nằm ở giữa. Anh hay nghĩ là, sao anh lại không yêu em? Nhân hỏi anh như thế, và cả Hy và thậm chí cả Huê cũng vậy. Tất cả bọn họ đều hỏi anh. Và anh bảo là anh không biết. Nhưng em có nhớ anh đã từng nói với em rằng trên đời này có hai loại người không? Anh là loại thứ hai đấy. Anh không yêu em không phải vì anh không muốn yêu em mà đơn giản là anh không thể. Không hề có rào cản giữa chúng ta, chỉ là anh thậm chí còn chẳng có ý nghĩ nhấc chân lên và chạy để vượt qua cái hàng rào đó. Em thì lúc nào cũng ở ngay đấy. Anh thì luôn ở đây. Ngay từ đầu anh đã ở đây. Anh không rõ suốt quãng thời gian qua chúng ta đã cảm thấy thế nào, hay là khiến đối phương cảm thấy thế nào. Anh chỉ muốn chắc rằng em đã thấy vui vẻ khi ở bên anh. Bởi thực lòng, anh nghĩ anh thấy mình hạnh phúc. Có lẽ là thế. Anh muốn nói như thế đấy, Mỹ Hà. Anh không thích viết thư, nhưng giờ đây anh không thể đến gặp em để hỏi em đang cảm thấy thế nào nữa. Vậy, Mỹ Hà, anh chỉ muốn nói với em là, đừng khóc”.

 

Tôi đã không khóc. Tôi gấp gọn bức thư và đặt vào phong bì. Sau đó tôi cuộn tròn nó lại và bỏ vào một cái bình thủy tinh. Tôi vẫn nhìn thấy nó hàng ngày, trên bàn trang điểm của tôi. Sáng lấp lánh.

Đôi lần, khi ngồi vào bàn viết, tôi đã có ý định viết cho anh một bức thư. Tôi chưa thành công lần nào cả. Những bức thư của tôi thường hoặc rất dài hoặc rất ngắn và lan man. Tôi viết về anh và đột nhiên tôi viết về kỉ niệm. Tôi hỏi thăm tình hình sức khỏe của anh và rồi tôi không biết phải viết thêm điều gì nữa. Sau này, ý định viết một bức thư hồi âm cũng dần biến mất.

Tôi ngủ. Trên giường một mình. Và cái cảm giác cô độc ôm vùi lấy tôi. Nó nhấn chìm tôi vào một bể sâu thăm thẳm. Tôi không còn mơ thấy những giấc mơ trước nữa. Tôi đã có được những giấc ngủ ngon.

Hy bảo với tôi rằng, có lẽ chị đã trút bỏ được. Trút bỏ cái gì, một cái gì đó, Hy trả lời tôi. Bây giờ, Hy và chị họ của tôi vẫn thường đến thăm tôi, họ luôn mang theo một hộp bánh và một bình trà ủ nhiệt. Chúng tôi ăn bánh ngọt, uống trà nóng và chẳng mấy khi, khẽ nhắm mắt lại.

Một vệt nứt nhỏ đã đẩy luồng không khí tràn vào.

Và tôi mở mắt ra.

Bầu trời rộng không một gợn mây ùa vào lòng tôi như một ngón tay non nhẹ bẫng.

 

 

23:36 pm 2013-10-11

Di

(từ: VV)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn