DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,846,075

VN: Những phận đời quanh giọt cà phê - Biến thành "gay, gái" - Những mỹ nhân máu lạnh

30 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 19728)
VN: Những phận đời quanh giọt cà phê - Biến thành "gay, gái" - Những mỹ nhân máu lạnh

Những phận đời quanh giọt cà phê


caphe-content



Những cô gái bán cà phê tại Hà Nội đến từ nhiều vùng miền khác nhau, nhưng chủ yếu là đến từ các tỉnh lân cận như Hoà Bình, Bắc Ninh, Thanh Hoá, Ninh Bình, Hà Tây và Thái Bình... và hầu hết đang phải ở trọ.
Hết những buổi làm ngày, làm đêm tại một vài quán cà phê trong thành phố, hoàn thành "nhiệm vụ", tôi trở về với công việc chính của mình. Không được trả lương lại còn bị bà chủ cằn nhằn "mới thử việc được mấy ngày mà cô đã bỏ rồi".

Móc trong túi chỉ còn 20.000 đồng, tôi mua nào khoai mì, chè, bánh trái... gọi là lễ chia tay với những người bạn "đồng nghiệp" của mình. Và tôi ngậm ngùi thương xót những ngày vào nghề đầy cay đắng vừa mới qua khi những "giọt đắng" của cà phê vẫn còn chưa tan hết...

Vị đắng cà phê

Thu Hằng, 19 tuổi, quê ở Phủ Lý (Hà Nam), theo bạn bè ra Hà Nội bán cà phê được ba năm. Ba năm trôi qua, cô không nhớ đã bao nhiều lần đổi nơi làm, khi thì làm ở cà phê vườn, lúc thì cà phê biệt thự, còn bây giờ là cà phê sàn.

Hằng bảo: "Tiền ăn một tháng chỉ có trăm rưỡi thôi. Bữa cơm chẳng có gì, toàn những thứ rẻ vì còn phải trả tiền nhà trọ, tiền đủ thứ khác nữa".

Hằng còn cho biết thêm, lương 800.000 đồng một tháng (30 USD), ngoài ra không có một khoản phụ cấp nào khác. Nếu làm trọn năm thì đến Tết chủ cho tiền may bộ quần áo mới. "Có bạn trai mà phải giấu, chẳng mấy khi có thời gian dành cho anh ấy, thứ bảy chủ nhật cũng đi làm - Hằng tặc lưỡi nói tiếp - Tết nhất cũng không được nghỉ nhiều. Mùng hai mùng ba đã phải rời quê đến quán bắt đầu những ngày làm việc đầu năm rồi".

caphe_0-content


Không đơn giản chỉ là mối quan hệ chủ - khách - nhân viên mà còn có không biết bao điều phức tạp với những người pha chế, nhân viên giữ xe và giữa các nhân viên phục vụ với nhau...

Tôi nhớ lại ngày mới vào làm, chị Thu và chị Mơ, những người có "thâm niên" trong nghề nhìn tôi cứ "nguýt" từng cái dài dù chẳng có lý do gì rõ ràng khiến tôi còn chạnh lòng thương hại cho chính mình.

Nhìn vào khu pha chế, những chiếc phin cà phê rửa qua loa, cái ca nhựa để khắp nơi rồi lại nhúng vào xô trà đá múc nước, một ly nước cam nhưng đã được "chế biến" cùng với một loại nước gì đó không rõ, một trái dừa tươi cũng được người ta cho thêm một ít đường...

Thấy nhưng coi như không thấy gì - đó là cách tốt nhất để "tồn tại" mà những người bạn "đồng nghiệp" đã rút kinh nghiệm truyền lại cho tôi.

Đường còn dài...

Khá nhiều cô gái đến với nghề bán cà phê ngoài mưu sinh còn có một mục đích khác: Giấc mơ "đổi đời". Tôi không được chứng kiến những ước mơ của các "đồng nghiệp" ấy cuối cùng đã thành... hiện thực như thế nào.


Hồng Hà, một "đồng nghiệp" làm cùng ở quán cà phê tôi làm tăng ca buổi tối, kể: "Trước kia ở quán này có Thủy, người Nam Định, quen với một ông Tây nên bỏ quán đi để được đổi đời, rốt cuộc ôm cái bầu to tướng về quê vượt cạn một mình".

Nhưng đó chỉ là chuyện "tai nghe", còn "mắt thấy" thì phần lớn những cô gái ở quê ra phố bán cà phê mà tôi có dịp tiếp xúc đều có những ước mơ thật giản dị. Họ xem việc bán cà phê là một nghề chân chính, là cách kiếm tiền lương thiện, mặc dù cũng có không ít những băn khoăn.

Làm nhân viên phục vụ quán cà phê không chỉ có những cô gái mà còn có rất nhiều những chàng trai. Việt, quê ở Thanh Hoá, chưa đến 20 tuổi nhưng Việt cũng không được học hành tới nơi tới chốn nên lấy việc phụ quán cà phê làm kế sinh nhai. Việt ở nhờ nhà cậu, đỡ được một khoản tiền trọ hàng tháng, nhưng vẫn rất khó khăn trong mọi sinh hoạt.

Hay như Thuận (17 tuổi, quê ở Hoà Bình), là nhân viên của một quán cà phê khác trên phố Triệu Việt Vương, ngày làm 9 tiếng ở đây, ngoài ra, Thuận còn phải làm thêm ở một số nơi khác để có thêm thu nhập. Thuận chỉ mới học hết cấp 1, hoàn cảnh gia đình khó khăn nên phải bỏ học, xuống Hà Nội ở trọ và đi bán cà phê.

Anh Đạt, một quản lý quán cà phê Trung Nguyên chia sẻ: "Nhân viên hầu hết đều rất nghèo, nên tiền bo của khách, tiền bán ve chai hàng tháng cộng lại chúng tôi chia đều cho nhân viên. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng tổ chức cho các bạn vui chơi như hát karaoke, tổ chức sinh nhật, liên hoan... Ngày lễ, Tết nhất cũng có thêm cho nhân viên các khoản khác ngoài mức lương hàng tháng".

Nhưng, không phải ông chủ nào, người quản lý ở quán cà phê nào cũng có được cuộc sống sự cảm thông đối với nhân viên của mình như vậy. Ngay cả tôi, khi chưa vào cuộc cũng không thể biết được, phụ việc ở quán cà phê là một nghề mưu sinh đầy gian khó, là những ngày xa quê dài đằng đẵng, biết bao mồ hôi và những giọt nước mắt gạt vội...


BVN-TH

 

Biến thành "gay, gái" khi bị chơi xấu trên mạng


dau_viet_2


Chỉ vì những xích mích nhỏ nhặt, những thù hằn cay cú không đáng có, hay chỉ là 1 thú vui, 1 trò giải trí, không ít cô cậu bé tuổi teen sẵn sàng trở thành “kẻ chủ mưu” cho những quái chiêu “khủng bố” nhau trên mạng mà không hề lường hết hậu quả hành động thiếu suy nghĩ của mình. Điều này càng trở nên nguy hiểm hơn khi những tổn hại tinh thần mà nạn nhân phải gánh chịu là không hề nhỏ…

Ngỡ ngàng với những lý do "chơi xấu"

Tưởng rằng chỉ có những teen có “máu mặt”, chuyên đi “gây thù chuốc oán” với thiên hạ mới “có khả năng” trở thành mục tiêu của các trò chơi xấu, trả đũa trên mạng, nhưng thực tế lại không hoàn toàn là như vậy.

Có không ít những trò chơi xấu bắt nguồn từ những lý do hết sức…trên trời, đôi khi còn hết sức khó tin. “Nạn nhân” Hoàng V. (15 tuổi) từng gặp phải trường hợp như vậy.

Chỉ vì bất đồng ý kiến khi “tán chuyện” về một chàng diễn viên Hàn Quốc điển trai, V và cô bạn gái thân đã xảy ra cãi cọ. Vốn chơi thân từ nhỏ, cãi nhau xong là V. xem như xong chuyện, nào ngờ trong lúc nóng giận, cô bạn đã đem những câu chuyện bí mật “sống để bụng, chết mang theo” của V. nói tràn lan trên mạng ảo, thậm chí cô bạn còn mang các bức ảnh xấu xí nhất của V. ra bêu rếu và gán cho V những tiếng xấu mà đến chính V. còn không thể tưởng tượng nổi.

Ngỡ ngàng vì bỗng nhiên bị bạn bè trong lớp xì xào bàn tán về mình bao nhiêu, V. càng thấy buồn bấy nhiêu khi biết cô bạn thân chính là chủ mưu trò “chơi xấu” mình, V. còn buồn hơn nữa trước cái lý do vô cùng ngớ ngẩn khiến người bạn thân thiết bao năm đang tâm “phản bội” mình.

Tuấn A. (trường cao đẳng CN, Hà Nội) cũng bỗng dưng được “đặc cách” trở thành “nạn nhân” của một trò chơi xấu quái đản.

Suốt 1 tuần dài, Tuấn A. bỗng nhiên thuờng xuyên nhận được tin nhắn và cuộc gọi từ các số máy lạ với những lời lẽ “mời mọc” rất thiếu văn hóa. Ban đầu Tuấn A. còn bình tĩnh vì nghĩ có sự nhầm lẫn nhưng đến khi số lượng các cuộc gọi “mời mọc” lên đến con số gần…trăm trong 1 ngày thì Tuấn A. gần như…phát điên.

Lờ mờ đoán được mình đang bị “chơi xấu”, cậu bạn vào cuộc “điều tra” thì mới…tá hỏa khi thấy tên, số điện thoại của mình “góp mặt” trên không ít web dành cho gay, web sex, thậm chí cả web dành cho les.

“Em gái mình “kết” 1 chàng hot boy trong trường nên suốt ngày thích…nháy máy điện thoại của anh chàng này. Nhưng tệ cái, không biết nó sợ cái gì mà chỉ lấy máy mình nháy chứ không bao giờ dùng máy của nó. Tệ nữa là chàng kia lại có “thú vui” cho tất cả các số máy nháy điện thoại của cậu ta vào diễn đàn của dân gay.

Vì em mình nháy máy cậu ta không phải 1 lần nên số của mình cũng không chỉ được đưa vào một diễn đàn gay. Biết chuyện thì giận đến…sôi người mà “trả thù” thì…không lỡ” - Tuấn A. ngao ngán nói.

Hậu quả khôn lường…

Có một thực tế đáng lo ngại là tần suất của các trò “khủng bố” nhau trên mạng đang ngày một tăng. Dù teen có ý thức được hết hậu quả hành động của mình hay không thì những tổn hại mà “nạn nhân” phải chịu đựng là không thể phủ nhận.

Khi bỗng nhiên “được” trở thành nạn nhân của 1 trò “chơi xấu”, nhiều người chọn phương án “ngó lơ”. Với quan điểm “cây ngay không sợ chết đứng”, Mai Phương, nạn nhân của một trò “rao tình” trên mạng thẳng thắn: “Mình chẳng cần phải thanh minh với ai cả, cứ kệ rồi mọi chuyện sẽ lắng xuống, mình không làm gì sai nên không có gì phải sợ. Mình tin mọi người đều biết mình là người như thế nào”.

Cũng có những người khi bị oan thì vô cùng ấm ức và quyết tìm cho ra thủ phạm để “ba mặt một lời”, nhưng cũng có không ít trường hợp các teen sau khi là “nạn nhân” thì lại âm thầm lên kế hoạch để “trả thù” và lại tự biến mình thành “hung thủ”. Chính thực tế này là một phần nguyên nhân dẫn đến tình trạng chơi xấu trên mạng ngay một tăng, thậm chí tạo ra một cơn lốc chơi xấu ngầm trong thế giới ảo.

Đó là phản ứng của những “nạn nhân” được xếp vào hạng có “thần kinh vững”. Còn với nhiều người, bị “chơi xấu” là một cú sốc cần nhiều thời gian để vượt qua.

Ngoan hiền, xinh xắn, lại học giỏi, Thảo L., sinh viên 1 trường đại học tại Hà Nội đã khiến trái tim của không ít chàng bảnh bao phải loạn nhịp, nhưng vì muốn chú tâm vào chuyện học tập nên L. không mấy quan tâm đến những lời có cánh từ các “cây si”. Nhưng chính vì vậy mà cô bạn đáng thương bỗng dưng được gắn cái “mắc”: kiêu, chảnh và trở thành “chủ đề” để các cô bạn xấu tính trong lớp bới móc, nói xấu.

Vốn hiền lành lại trầm tính, L. đã bị sốc nặng sau khi đọc được dòng chữ bôi xấu bên cạnh những bức ảnh của bản thân đã bị chỉnh sửa và tung lên một diễn đàn gái gọi.

Một thời gian dài sau đó, L nghỉ học ở nhà và không tiếp xúc nhiều với mọi người. Thậm chí, không ít lần L. đã phải tìm đến lời khuyên của chuyên gia tâm lý. Tâm hồn quá trong sáng, ngây thơ và non nớt của một cô gái nông thôn mới bước chân vào cuộc sống thành thị nhiều ghen ghét, đố kỵ đã bị một vết thương nặng trước một cú shock bất ngờ.

Có được sự động viên, an ủi, chia sẻ của người thân, và các chuyên gia tâm lý, L. cũng đã có thể được vượt qua cú shock. Tuy nhiên, cuối cùng cô bạn vẫn quyết định thi lại đại học để chuyển sang 1 ngôi trường mới.

Tại nhiều nước trên thế giới, có không ít trường hợp nữ sinh đã tử tự khi bị “chơi xấu” trên mạng. Việc bắt nạt, nói xấu qua web cá nhân, blog, tung tin đồn sai lệch trên các trang web bẩn được nhận định còn nguy hiểm hơn bạo hành ở trường học. Ở trường thì các teen còn có thầy cô và bạn bè, còn ở trên mạng, họ bị tra tấn bởi các tin nhắn và điện thoại, không có lối thoát, và cũng khó khăn hơn cho phụ huynh khi phát hiện ra sự việc.

Theo tiến sĩ tâm lý Nguyễn Kim Quý, khi trở thành “nạn nhân” của một trò chơi xấu, trước tiên nên bình tĩnh, không nên phản ứng quá vội vàng. Cần xem xét lại vấn đề, tìm hiểu nguyên nhân và đánh giá lỗi lầm từ cả hai phía có thể nhìn nhận sự kiện một cách tích cực hơn.

BVN-TH

Những mỹ nhân máu lạnh


Người đẹp tạo nên giai thoại, và thông tin truyền khẩu hóa thành xác tín để rồi người đời sau làm nốt những gì còn lại. Tuy nhiên, những mỹ nhân ngoài luồng với những giá trị tạo thành bằng bạo lực hoặc mưu kế thâm sâu hiểm độc mới trở thành những câu chuyện truyền kỳ trong giới giang hồ lưu manh.


ban_hoa

 

1. Trang - với nhan sắc làm đổ gục tay giang hồ số 1 Sài Gòn là Vũ Đình Khánh - tức Sơn Đảo, và đốn gục luôn ông trùm mới phất trong thế giới buôn bán xì-ke là "Y cà lết" - tức Phạm Bá Y, chắc hẳn là đẹp lắm. Khi Sơn Đảo và "Y cà lết" cùng theo đuổi một mục tiêu, một cuộc chạm trán ắt có đã xảy ra vào ngày Tết. Đến nhà Trang trước từ sáng sớm, "Y cà lết" tíu tít quanh mỹ nhân.

Sơn Đảo đến sau như Thủy Tinh, hết sức cay cú. "Y cà lết" chìa tay ra cho tình địch. Thay vì bắt tay, Sơn Đảo tát luôn vào mặt Y cà lết" kèm theo câu gằn: "Mày là cái thá gì mà đòi bắt tay tao…". Ôm hận quay về, Y lên kế hoach hạ sát Sơn Đảo. Bàn bạc với em ruột là Phạm Văn Xã tức Xã Xệ, "Y cà lết" cho người theo dõi Sơn Đảo ngày đêm để tìm cơ hội. Không hề biết mối nguy hiểm chết người đang đeo bám sau lưng, Sơn vẫn lao vào các cuộc ăn chơi.

Một tối, Sơn đi cùng Ba Gà, một trùm cờ bạc khu Cầu Sạn trên chiếc Yamaha 125 mới cáu cạnh. Khi bước ra từ vũ trường, Sơn phát hiện 2 bánh xe bị xì. Không hề cảnh giác, Sơn dắt xe băng qua đường tìm chỗ vá vỏ. Sơn không hề kiểm tra để biết rằng, nắp chụp bugi xe cũng bị nhét giấy.

"Y cà lết" bám theo trên chiếc Honda 67 xoáy "cẩu xập" tăng ga vút lên. Xã Xệ nhảy xuống đường hoàng rút khẩu Colt 45 ra nhắm vào ngực Sơn bóp cò! Trúng đạn nhưng Sơn vẫn phóng tới phía Xã Xệ. Viên thứ 2 găm vào cổ gây đứt động mạch cảnh. Sơn quỵ xuống. Ba Gà gọi taxi chở Sơn đến Bệnh viện và Sơn chết lúc 2 giờ sáng.

"Y cà lết" và Xã Xệ trốn luôn lên Đà Lạt, tránh khỏi sự lùng sục của cánh du đãng vốn xem Sơn Đảo như đại ca. Phe Sơn Đảo vẫn không thể trả được mối thù. Phạm Bá Y và Xã Xệ ngựa quen đường cũ, bèn vác súng đi ăn cướp.

2. Người đàn bà thứ hai làm cả 2 tay giang hồ dữ dằn nhất Sài Gòn mất mạng trong cùng một ngày là Lệ Thanh. Là gái snack bar, Lệ Thanh vốn tham lam vô độ như cái thế giới mà cô sống khi đó.

Thanh mờ mắt vì quyền lợi đã thỏ thẻ với Hợi "điên" (kẻ đang sống già nhân ngãi-non vợ chồng với thị). Trước giờ hẹn, Hợi, Kha, Thanh… ập vào, xả sạch đạn của 3 khẩu súng CAR 15 lên người Châu Nhị.

Sau khi hạ thủ, Hợi chạy ra cửa tẩu thoát. Trọng Tấn chụp súng ruleau bên cạnh nã luôn 4 phát vào gáy Hợi "điên", vì biết chắc Hợi luôn mặc áo giáp chống đạn. Chỉ trong một ngày, hai cọp dữ mất mạng vì lời nói của một đàn bà!

3. Sài Gòn rộ lên những băng nhóm nữ quái hoạt động dữ dội không thua gì cánh đàn ông. Đứng đầu là băng Lamour với thủ lĩnh là Nguyệt Lamour. Những mỹ nhân xinh đẹp dưới trướng có thể nhắc đến Nga Sou.

Vốn là một cô gái dân chơi theo cách yêu cuồng sống vội, Nga nhanh chóng hòa vào thế giới thượng lưu và chơi khá thân với Cao Văn Dũng. Là công tử, các giang hồ làm sao dám động đến Nga, cục cưng của Dũng.

Nga đẹp và sống xả láng nên nổi danh trong giới quý tộc Sài Gòn. Với phong cách bạt mạng ấy, cộng thêm nhan sắc rực rỡ của các thành viên, chỉ trong một thời gian ngắn, băng Lamour nổi như cồn. Những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng và các cuộc thanh toán đã làm các băng cạnh tranh phải rụt rè khi nghĩ đến chuyện va chạm với băng Lamour.

Thế nhưng ngoài Nga Sou và chục cô có nhan sắc khác, những "mỹ nhân ma chê quỷ hờn" cũng nhào vào "tìm nơi giải trí và tá túc". Nổi bật trong băng Lamour theo kiểu "có nhan sắc của một gã đàn ông xấu trai" có thể kể đến Sương Lamour. Theo đóm ăn tàn một thời gian và được "quý tử Dũng" bảo kê khỏi bị pháp luật sờ gáy, Sương trở về với bảng thành tích dày cộp những vụ đâm chém. Lấy chồng để an phận nữ nhi thường tình? Không! Sương lấy một gã giang hồ khác cũng thuộc diện số má là Đức năm nghệ và từng một thời tung hoành cùng với Minh Samasa ở Vũng tàu.

Trở lại chuyện Nga Sou, mỹ nhân số một của băng Lamour, sau khi kết hợp được với 2 mỹ nhân "mặt gạch" khác là Tâm và Sương (một người khác) đã thống trị toàn bộ giang hồ nữ quái. Do có nhan sắc và cũng sẵn sàng nói chuyện với những kẻ không ưa bằng dao lê, Sương khét tiếng thời bấy giờ mà ngay cả những "nam tử Hán" cũng e ngại khi phải đối đầu!

Nga Sou và 2 bóng hồng sát thủ vẫn tiếp tục tổ chức những vụ cướp tiền vàng của hàng loạt người di tản để thỏa mãn cơn nghiện ma túy trót dính vào từ thời còn xuân sắc.

Bây giờ, để gặp lại Nga Sou chỉ cần đến gần góc đường Trần Quang Khải - Hai Bà Trưng, quận 1, sẽ nhìn thấy một phụ nữ gầy gò lui cui sắp xếp từng bao thuốc lá vào tủ cho con gái ngồi bán.…

4. Đã kể đến những mỹ nhân giang hồ, không thể không kể đến hàng loạt nữ quái khác, tuy không phải là "nhất tiếu khuynh nhân" nhưng hễ nhắc đến tên thì không ai trong giới giang hồ miền Nam không biết. Đó là chị Ba Jacqueline.

Chị Ba là một người mà khi thoạt nhìn chẳng ai phán đúng về giới tính và hết sức trung thành với chiếc xe Goebel lúc nào cũng tinh tươm cáu cạnh. Khá giỏi võ và xuất thân từ môi trường snackbar nên Ba Jacqueline hết sức “gấu”. Nhậu nhẹt, hút thuốc, đánh nhau và sẵn sàng đi cướp nếu có ai đó đề nghị, Ba Jacqueline là người phụ nữ đầu tiên được giang hồ Sài Gòn xem như đàn ông!

Nhưng có một phụ nữ khác, Ba Jacqueline tự xem như "dưới màu": Hai Ba Vạn. Trong một gia đình có đâm chém trừ cơm, Hai Ba Vạn không đi lăng quăng nhậu nhẹt quậy phá mà chủ yếu chỉ "động dao động thớt" khi biết chắc có tiền. Chính vì vậy, từ Hai Ba Vạn, Sáu Ba Vạn đến đám con cháu lóc nhóc mãi sau này, đều chọn nghề "đâm thuê, chém mướn" đặc biệt là… đi đánh ghen giùm với giá cả phải chăng!

Một nhân vật khác hết sức đặc biệt: bà Năm Tốt!

Vốn là chủ một động mại dâm "deluxe" của Sài Gòn, bà Năm Tốt nổi tiếng hơn cả hoa hậu khi ấy. Dưới tay có hàng trăm cô gái xinh đẹp và nhìn vẻ ngoài hết sức sang trọng, quý phái, bà Năm Tốt đã trở thành "nhân vật không thể thiếu" của giới thượng lưu Tp Sài Gòn.

Nhưng nếu chỉ có vậy thì cụm từ "Bà Năm Tốt" làm sao có thể trở thành một phương ngữ của giới chóp bu Sài Gòn?

5. Đến thập niên 80-90, một số nữ quái ngóc đầu dậy có Thu chuột và Hồng nẫu.

Thu chuột rất đẹp và trước khi chuyển vùng hoạt động qua nhà ga Sài Gòn (Công viên 23-9 ), Thu đã có hàng trăm (không ngoa) cuộc tình với giang hồ các loại, các kiểu, các đẳng cấp. Đổ vỡ hàng… trăm lần, Thu bèn xăm một bầy chuột từ gót chân lên đến tận trên bắp vế và thế là thành biệt danh. Thu vẫn đẹp, dù bắt đầu bước qua độ tuổi "nghe những tàn phai".

Chính vì vậy vẫn hàng tá giang hồ số má cộm cán vây quanh ra sức và đổ máu giúp thị làm ăn. Thu sống bằng một nghề: cho thuê quần áo, phấn son, giày dép… mà khách hàng là các cô gái bán hoa quanh vùng nhà ga Sài Gòn, công viên Quách Thị Trang, bến xe bus Hàm Nghi.

Thu chuột đẹp nhưng cánh đàn ông vẫn e dè khi tiếp xúc. Cô ta thỉnh thoảng lên cơn rút dao múa lung tung trước khi tự rạch vào tay một phát. Hồng nẫu điềm đạm hơn, nên dù không đẹp bằng nhưng nhân tình luôn là những tên máu mặt nhất nhì vùng chợ Sài Gòn và Tân Cảng. Cả hai, Hồng nẫu và Thu chuột khét tiếng chỉ vì sự tàn ác với các bạn nữ đồng cảnh ngộ. Cả hai đều sáng tạo ra những cách tra tấn, đánh đập và khủng bố tinh thần xuất sắc đến độ, những cô gái lỡ dại "rớt", cho vàng cũng không dám để bị sa vào đó lần thứ 2.


BVN-TH





 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5909)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 7101)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9750)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 13063)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6866)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh