DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,870,252

Trần Tuấn Kiệt - Dáng Thơ, Trăng Xuân Thu

09 Tháng Mười Một 201412:00 SA(Xem: 8610)
Trần Tuấn Kiệt - Dáng Thơ, Trăng Xuân Thu


Thơ Trần Tuấn Kiệt



blank

















Quyến Rũ tranh của Nguyễn Hoài Hương


DÁNG THƠ


Trăng có đẹp như lòng anh thuở nọ
Trời có trong lộng lẫy vạn vì sao
Bước từng bước giữa phố phường rộn rã
Mộng bình yên tươi thắm đến phương nào

Lá đào rụng mùa xuân về mấy nỗi
Cơn buồn xưa thiên cổ thoảng men sầu
Xin góp lại trăm nguồn vui thiên hạ
Thắp lên đền kỷ niệm dưới trời sâu

Như bậc đế vương uy quyền tột bực
Dựng đền vàng khắc đậm bước em xưa
Em đâu biết đã một lần bên gối
Sợi tóc em anh giữ đến bao giờ

Anh còn giữ mùi hương lan dạ thảo
Mùi hạnh nhân kỳ ảo tấm thân em
Lời em gọi tiếng thì thầm nhật nguyệt
Lửa yêu thương huyền hỏa đọng buồng tim

Giây phút đó cận kề nhau mãi mãi
Nguồn ái ân hoa trái rụng bên thềm
Đâu đấy có giọng chim hồng bay lại
Tiếng sáo chiều vi vút thoảng yêu đương

Anh vẫn cứ ngồi bên bờ sông vắng
Vẫn nghe rì rào tơ liễu phất phơ
Vẫn nhìn ngó dưới lòng sông mây trắng
Nỗi bên trời trong trẻo mắt em thơ

Vẫn ngày tháng trăng sao ngàn cánh gọi
Vẫn muôn trùng chim nhớ tổ kêu vang
Vẫn từng ấy buổi chiều xanh tựa ngọc
Mộng êm đềm kiều diễm bủa vây em

Em vẫn đi qua ngàn trùng con lộ
Những cây xanh và viễn phố mơ hồ
Tà áo trắng mộng hồn xanh dưới nắng
Vẽ một vòng thiên địa giữa trang thơ





blank































Trăng Xuân Thu

mà có chán đời
lên núi nhìn chim bay
chưa chắc lòng đã thỏa
vì thiếu một bóng người

ví mà có ước vọng
về biển ngóng triều dâng
chưa chắc lòng đã thú
vì thiếu một vầng trăng

tôi nhìn chiếc lá bay
dửng dưng như cuộc đời
gió đông chừng đã lạnh
áo nàng ôm lấy vai

tôi mơ chuyện đời xưa
ồ ! dường như đã gặp
nàng ngày trước quay tơ
trong mùa trăng hiu hắt

nay tôi nhớ đến nàng
thắp cao ngọn đèn sáng
ôi ngàn năm ngàn năm
cớ sao buồn vô hạn

tôi ngồi hết buổi chiều
khói luồn bên quán nhỏ
xa mù mây bay theo
không biết lòng mờ tỏ

mai tôi về sau núi
mà cất am tị trần
vẽ hình nàng bên gối
ngồi ngắm suốt mùa xuân

mai tôi về sau núi
suốt đời ngắm ánh trăng
tôi ngồi yên từ đó
trong bóng sáng mơ màng

tôi ngồi yên từ đó
cầu nguyện áng mây trời
vầng trăng huyền diệu lắm
xin mây dừng lại thôi

tôi nghe tiếng hát nàng
văng vẳng lùa mây trôi
và lùa cả hồn tôi
trở về trong dĩ vãng

từ đó hỏi trăng rằng
mai này trăng của ai
không gian vừa khẽ động
buông ra tiếng thở dài

Trần Tuấn Kiệt

(từ: newvietart)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười Hai 20188:40 SA(Xem: 47)
Hồi xưa có lần bị bồ đá. đau từ mỏ ác tới mắt cá. tôi ra bến đò định quyên sinh. Gặp một cô nàng rất chi xinh. suốt một chuyến đò nghe cô hát. khẽ thôi những liên khúc nhạc tình. (NHC)
17 Tháng Mười Hai 20186:51 SA(Xem: 118)
Em đâu biết khối tình tôi quá lớn. Phủ tràn qua biển rộng với sông dài. Em vẫn mịt tăm ngoài tầm tay với. Biết bao giờ gặp được mộng liêu trai.
15 Tháng Mười Hai 20187:42 SA(Xem: 52)
có gì trong gió. mà đau phận người. có gì trong cỏ. mà lòng khôn nguôi…. nầy hoa hồng nhỏ. cho lời hỏi thăm. có tình yêu gọi. trên môi em (NMP)
13 Tháng Mười Hai 201810:52 SA(Xem: 122)
em làm sao giấu được tôi. khi môi em cười mà mắt buồn đến thế. tôi thấy trong mắt em. làn gió hoang vu bay qua đỉnh chiều xơ xác. giọt sương âm thầm nhỏ xuống bóng tịch liêu
12 Tháng Mười Hai 20187:15 SA(Xem: 122)
Cuối năm biết tặng tình nhân. quà chi, ta cứ phân vân suốt chiều. Tình nhân hai chat: Anh yêu không cần đâu chỉ việc dìu em bơi (NHC)