DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,748,815

Huy Uyên - Em, mùa đông Đà Nẵng

18 Tháng Mười Một 201412:00 SA(Xem: 8376)
Huy Uyên - Em, mùa đông Đà Nẵng


Em, mùa đông Đà Nẵng




blank



Em qua sông Hàn cùng gió
hương bưởi ngủ đông trên vòm lá bay
hiên đời ai hắt bóng sầu bếp lửa
tôi đứng một mình bên sông đêm nay

Đà Nẵng bao năm xẻ chia tình đầu
hoa lắt lay dặm chiều in bóng
thôi em mang hoài quá khứ bể dâu
môi thôi hồng xưa sông dài bể rộng

Chiêm bao nơi xứ người lưu lạc
khóc cười chi phiên khúc thế nhân
đứng nhìn quanh đây chợ chiều trôi dạt
nẻo Ngũ hành sơn xa xót cháy lòng

Em buồn câm bước sân ga
con tàu kéo hồi còi từ biệt
bỏ Đà Nẵng đi có không về
có nặng lòng se buồn tưởng tiếc

Tôi, chiều đông rét quán cà phê
bỗng rưng buồn tháng ngày qua vội
ngoài đường rã rích mưa rơi
thương em gió sương một đời con gái

Ai ngoài kia mắt đăm giá buốt
mây trên trời về đâu lang thang
mưa mưa phố đêm rã rích
thư gởi em chỉ có chuyện buồn

Ngồi gởi sầu ai lên tận cột đèn
hồ dễ mưa và se lạnh
góc phố nào tôi dấu trời sương
ngỡ chiêm bao mà quên rồi quê quán



blank



Em bên trời khăn quàng mùi bấc
mai kia thôi có phải em về
cầm trong mưa sao không nói hết
mắt muộn màng đổ lệ cay se

Giữa Đà Nẵng gởi tình trôi đâu
hè phố xưa chân em vàng lá đổ
dấu tình ai trên nóc nhà thờ
lạy Chúa ngôi ba sao quá tôi nhớ

Bao năm hoa nở quay về núi
bỏ lại bên trời chút tình nhau
em đi Đà Nẵng chìm mắt phố
tôi nhớ em dài mãi xưa, sau



Đà lạt, Sơn la




blank

Người đàn ông ngồi thổi kèn bên đường
đèo cao gió mây trời lơ lửng
âm u Sơn la núi và rừng
đường biên ải người đi chắc còn xa lắm

Bao năm rồi vàng phai đá nát
lệ người chảy lấp dòng sông
thầm gọi đời ai từ xa cách
buồn ở đâu khép kín trăm năm

Sương phai đậu khuất nẻo tôi về
kỷ niệm vàng đời tháng ngãy xưa cũ
hạnh-phúc thơm 
dịu dàng bông hoa mimosa
tóc ai lược cài để đìu hiu thương nhớ 

"La mort du loup" cả đời chó sói
ơi xa rồi kỹ niệm nhắc thêm chi
trời thấp, đục mây chừng mưa đổ
phai tàn rồi cũng từ buổi ra đi

Quanh xanh xao mắt lệ không ngờ
thủy chung cùng người đem treo đỉnh núi
đợi chờ tôi nhói buốt tim từ lâu
mộng người chín sầu thôi hãy hái

Em xưa giọng cười không quên được
một lần thôi ngày tháng bên tôi
những đêm đi dưới mưa lất phất
quán L'eau Vive ly rượu bổng chừng say 

Hoàng hôn tím chạy quanh đồi Cù
dối gian ai bao lời ảo tưởng
vị đắng chát nồng tợ bóng phù du
buồn tênh, xa xăm, trống vắng

Em một lần để tim hóa đá
giữa dương gian mật đắng si mê
hồn bỗng chơi vơi òa vỡ
em khoảng trời xưa có đợi người về

Bỏ lại mắt ai khuất chìm bóng tối
về Sơn la lòng luống mặn cay
mười năm gươm cùn đèn tàn lụi
đem chôn đời với sông núi hôm nay

Đà lạt giờ có lạnh hồ Hương
chân ai phai mòn từng dấu đá
đồi thông xưa còn giữ lại buồn
mang theo hết về Sơn la 
kể cả vầng trăng đã vỡ


Người một lần gọi tình Sơn la
hàng thông reo chi lệ buốt
em có mang tình theo chốn phương xa
mấy mươi năm đành sao quên 
rừng đồi Đà lạt


Huy Uyên
(tác giả gởi)




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Bảy 20188:26 SA(Xem: 44)
nghe tình xưa đã úa nhàu nhan sắc. còn lại đây hiu hắt chỗ tôi ngồi. tay người đã băm ngọt ngào dao cắt. vết thương nào cũng sẹo những lằn roi. tôi xuẩn ngốc hay người vương lầm lỡ
17 Tháng Bảy 20187:07 SA(Xem: 92)
tôi nghiến răng. tôi là cậu ông trời. tôi muốn trời đánh thức giùm bọn hỏa lú. lửa cháy tư bề. bọn chúng hãy còn đang nhảy múa
14 Tháng Bảy 20186:22 SA(Xem: 162)
Sao nhớ chi câu thơ ly khách. Chuyện ngàn xưa buồn tiếp đời nay.
12 Tháng Bảy 20187:26 CH(Xem: 152)
trong truông ải tình yêu, em hóa kiếp. nhập xác hồn nhau lại, gọi chung tên. đá hiu quạnh chợt ươm hồn thục nữ. cánh xanh rêu nở đá trổ hoa vàng. (TTH)
09 Tháng Bảy 201812:17 CH(Xem: 129)
Đối với ta tình yêu là tôn giáo. Mà chính em là giáo chủ của ta. Và ta là kẻ suốt đời mộ đạo. Làm tín đồ niệm hết bản tình ca.