DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,194,041

Nén nhang cho Hoàng Ngọc Tuấn - Bùi Chí Vinh

Friday, December 19, 201412:00 AM(View: 14492)
Nén nhang cho Hoàng Ngọc Tuấn - Bùi Chí Vinh

Lời nhắc


Phía trên cùng trang Web có thanh ngang nhiều hình ô vuông đủ màu sắc, quý vị độc giả muốn hiển thị trang Web màu gì, xin click vào ô vuông màu đó, có thể đọc sẽ thích chú hơn.

Xin cảm ơn.


BVN

 


*

 

 

Nén nhang cho Hoàng Ngọc Tuấn

 

 

nha_van_hoang_ngoc_tuan
Nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn (1947-2005)



Cuối năm 2014 tình cờ lục lại kho sách cũ thấy bài tôi viết về anh đăng trên báo Doanh Nhân Sài Gòn hồi anh mất cách đây 9 năm. Thấy và xúc động mạnh. Rõ ràng tôi quen Hoàng Ngọc Tuấn khá muộn màng. Nói là muộn màng bởi anh có quá nhiều bạn bè trước giải phóng. Toàn dân văn nghệ thành danh đủ các loại hình nghệ thuật mà trong đó sáng tác thơ văn và hội họa là chủ yếu. Tôi có thể liệt kê ở đây một lô danh sách bạn bè quen biết anh với con số nhân sự đủ điều hành tất cả mọi tờ báo chuyên ngành về văn nghệ hiện nay. Một con số hoàn toàn mâu thuẫn với con người sống cô độc, khiêm cung và khép kín như anh. Một con số đáng lẽ chỉ thích hợp cho những doanh nhân quảng giao rộng rãi…

Bởi vì đơn giản anh là nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn, là người đi tiên phong trong trường phái văn chương thơ mộng trước giải phóng, là ngòi bút thần tượng của tuổi mới lớn miền Nam, là kẻ gieo rắc ước mơ lãng mạn cho đôi lứa thanh niên trước ngưỡng cửa vào đời, là tác giả của những Cô Bé Treo Mùng, Nhà Có Mimosa Vàng, Thư Về Đường Sơn Cúc, Tôi Và Em, Hình Như Là Tình Yêu… nổi tiếng. Nói tóm tắt, cùng với Nguyễn Tất Nhiên hùng cứ bên thơ ca, Hoàng Ngọc Tuấn được coi như “chưởng môn nhân” của môn phái văn chương diễm tình hiện đại chỉ sau thời kỳ Erich Segal tung ra tiểu thuyết Love Story như một cẩm nang tình ái gối đầu giường.

Tôi biết Tuấn vào những năm 1975, 1976, 1977 khi còn là một Biên tập viên văn nghệ báo Tuổi Trẻ, tờ báo đầu tiên dám đăng truyện ngắn của anh, của Nguyễn Mộng Giác, Nguyễn Thanh Trịnh… cho dù phải thay đổi họ tên. Còn tôi quen và chơi thân với anh càng ly kỳ hơn. Năm 1977 khi tôi được Thành Đoàn biệt phái lên công tác tuyên huấn tại trường Thanh Niên Xây Dựng Cuộc Sống Mới Xuyên Mộc thì tái ngộ anh tại văn phòng trường. Anh lên rừng trong tư thế nhân viên nghiên cứu xã hội do được nhà thơ Nguyễn Duy giới thiệu. Ở trên rừng tưởng chỉ có hai anh em làm văn nghệ hẩm hiu với nhau, dè đâu Tuấn cho tôi biết ở cánh rừng Phú Văn bên cạnh còn có dịch giả Ngọc Thứ Lang (người dịch cuốn Bố Già khét tiếng) và nhạc sĩ Nguyễn Trung Cang (tác giả bài nhạc Mặt Trời Đen lừng danh) cũng vừa cai nghiện vừa tự đổi đời trong ngôi trường tương tự.

Trên Xuyên Mộc, tất nhiên tôi và anh là hai “cây đinh văn hóa” của trường, nhưng không phải chỉ để viết báo tường, dạy bổ túc giáo dục cho đám trại sinh xuất thân du đãng, giang hồ, anh chị. Chúng tôi còn tham gia đội tuyển bóng đá trường đấu giao hữu khắp địa phương qua vai trò Hoàng Ngọc Tuấn là thủ môn, tôi là tường thuật viên cho đài phát thanh trường trong mọi trận đấu. Kỷ niệm của chúng tôi thời gian đó rất đáng nhớ dù hàng ngày bao tử lép kẹp vì đói. Tôi và anh thường lội bộ hơn 3 cây số đường rừng đầy vắt và rắn rít để uống cà phê bo bo rang, lương thực đem theo ăn trưa tại quán là hai cái bánh bao bột mì cứng như đá tảng.

Kỷ niệm đẹp kéo theo tình bạn đẹp và không phản trắc. Bẵng đi hàng chục năm sau gặp lại con mắt vẫn có đuôi như thuở lên rừng. Tôi bỏ thơ ca quay sang viết truyện tình, truyện trẻ con, truyện phim kiếm sống. Còn anh bỏ nghề văn quay sang dịch thuật, viết báo thể thao đề tài bóng đá sống qua ngày. Chúng ta không dựa lưng vào bất cứ cái phao ân huệ nào mà cùng dựa lưng ý chí, năng lực trời cho để tồn tại. Dựa lưng đến ngày anh sức tàn lực kiệt.

Hoàng Ngọc Tuấn ơi, hôm nay thắp nén nhang cho anh như thắp cho cả một thế hệ đồng nghiệp trước 1975 đầy nỗi niềm. Một thế hệ từng rực rỡ một thời và đang cống hiến âm thầm dù có khi bị người đời ngộ nhận. Và nhân tiện tặng anh bài thơ ĐI, bài thơ anh thường bắt tôi đọc mỗi lần chúng ta cụng ly nhau, cụng ly với ông vua chân đất…


ĐI


Đi qua đèn đỏ đèn xanh
Đi để hiểu thế nào là thui thủi
Đi trong cảm giác của một người đang săn đuổi
Tự chạy quanh co trước đồ thị cuộc đời

Đi qua nơi có loài người
Thấy dã nhân lăng xăng trải chiếu
Đi qua nơi có trại cùi
Thấy con gái ngoắc tay yểu điệu

Đi, và một mình phát biểu
Nước mắt ứa ra ngụ ngôn
Đi, và nói ngọng luôn mồm
Tiếng cười trở nên tục ngữ

Đi qua nơi có loài thú
Thấy chúng mình không nỡ xa nhau
Đi qua nơi có nhà tù
Thấy anh ôm em giữa hàng song sắt

Đi nữa cho anh khóc ngất
Tình yêu đói giống dạ dày
Đi nữa cho anh thành Phật
Một tháng bốn tuần ăn chay


Bùi Chí Vinh

(từ:sangtao.org)



*



Mời đọc Quảng Cáo


 
Mua bán nhà



- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.

- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.


Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.


Xin gọi ngay cho:



Marvin Trần



(714) 768-8810


Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý





scan_pic0296-content

 



*



Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S



Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín


Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại


Gọi ngay:



Hoàng Anh



(714) 724-5699





scan_pic0035-content

hoang_anh_1_0-content

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, January 23, 20208:20 AM(View: 29)
Vào một sáng mai thức sớm, ông già vừa ngâm nga câu hát “…Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về/Mùa bình thường/Mùa vui nay đã về…”. Nhìn qua khung cửa, mặt hồ Michigan mênh mông băng giá, gió và tuyết, ông nói một mình, mới đó mà
Tuesday, January 21, 202012:58 PM(View: 102)
Họ từ giã chúng ta năm 2019. Tin buồn từ San Jose: nhà văn Hoàng Ngọc Biên (16/5). Nhà thơ Tô Thùy Yên (21/5/2019) từ Houston. Ngày 4/10, nhà văn Phan Huy Đường, Paris (Pháp). Hai ngày sau, nhà thơ Du Tử Lê, Cali (7/10). Nhà thơ Trần Tuấn Kiệt (8/10) từ Sài Gòn.
Sunday, January 19, 20208:41 AM(View: 103)
Cha tôi là nhà báo - nhà văn Phan Khôi. Ông sinh ngày 6-10-1887 tại làng Bảo An, huyện Điện Bàn (Quảng Nam) và mất tại Hà Nội ngày 16-1-1959, thọ 72 tuổi.
Tuesday, January 14, 20201:48 PM(View: 168)
Anh là một họa sĩ thành danh từ lâu với một quá trình hoạt động nghệ thuật mạnh mẽ hơn ba thập niên qua. Mặc dù vậy, để cho bạn đọc có thể hiểu và chia sẻ với anh dễ dàng hơn, tôi cũng xin đặt câu hỏi này
Saturday, January 11, 202010:18 AM(View: 436)
Nhà văn Nguyễn Thị Vinh, nhân vật cuối cùng của Tự Lực Văn Đoàn vừa qua đời ngày 8 tháng 1 năm 2020 tại Na-Uy. Hưởng thọ 97 tuổi. Trong bài phỏng vấn của Mặc Lâm, phóng viên đài RFA ghi nhận: