DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,931,637

Nhớ xưa sông núi - T.Vấn

04 Tháng Sáu 201112:00 SA(Xem: 12424)
Nhớ xưa sông núi - T.Vấn
Nhớ xưa sông núi

clip_image002







"Tháng 6 trời mưa, trời mưa không dứt. Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa". Tháng 6 năm nay về từ lúc nào tôi không hay. Có thể là do những cơn bão dữ tháng 5 vẫn còn để lại dư âm ghê rợn, hú hồn khiến tôi mất tăm dấu tích ngày tháng.

Có thể là do cơn bão cuối cùng của tháng 5 làm tôi khó chịu , bực bội vì chỉ là cơn bão trong ly nước mà cũng làm mình ngồi đứng không yên, để rồi có lúc đánh mất cả chính mình. Có thể là do trời Wichita không mưa, cho dù đã là tháng 6. Tôi có phải lạy cho trời mưa không? Nhưng mà lạy gẫy cả cổ, mỏi cả tay, sưng cả đầu gối, liệu trời có mưa hay không ? Xưa nay trời có bao giờ chiều lòng người .

Cái nóng tháng 6 hắt vào mặt giữa không khí khô hạn và nỗi buồn bực trong lòng khiến tôi phải cố tìm một nơi ẩn trốn ở chỗ kín đáo, tĩnh lặng nhất để tìm sự bình an. Và trang sách cũ đập vào mắt, như thể người ta bói kiều :

 

Tháng 6. Vẫn không thể quên chiếc áo lính ướt đẫm máu và mồ hôi những ngày lửa đạn. Những ngày tuổi thanh xuân đi giữa chiến tranh mà không ý thức được rằng mình đang mất dần tuổi thanh xuân. Để hôm nay , kinh hãi nhìn tuổi gìa xồng xộc bước vào hiên nhà cùng với trí nhớ đễnh đãng, quên trước quên sau , cứ quên những điều phải nhớ, nhưng lại cứ nhớ những điều lẽ ra phải quên từ lâu. Chiến tranh, tuổi trẻ, những trách nhiệm không chu tòan, những năm tháng vô vọng miền lưu đầy Việt Bắc. Và cái ngày tháng 6 hàng năm, ngày những kẻ sĩ mặc quân phục thấm thía hơn lúc nào hết lời dạy của tổ tiên. Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách.

Đã vậy, người bạn thi sĩ , dù áo cơm hàng ngày đã chiếm gần hết thì giờ, vẫn còn đủ cảm hòai mà viết nên những dòng thơ, đọc xong cứ thẫn thờ như người vừa đánh mất một vật gì vô cùng quý báu:

 

Đà Lạt ngày trở lại


Trần Trung Hậu


clip_image004


ba mươi năm hề ta trở lại

thăm thành phố cũ mái trường xưa
đà lạt hoàng hôn mây xuống thấp

dột lòng viễn khách lệ hay mưa

đi ngang cổng vào trường đại học

chân dường đứng lại hồn đong đưa

dĩ vãng ùa về trong khoảnh khắc

biết bao kỹ niệm nói sao vừa


clip_image006


ta đến nơi nầy một sáng xuân

sẵn chờ sau cổng những thiên thần

áo vàng mũ nhựa

mắt nhìn rực lửa

lệnh truyền nhức óc đinh tai

trời đất cuồng quay

phách hồn tơi tả

quần áo lấm lem chân tay rời rã

ta lạc vào quỷ môn quan

lửa tam muội thử vàng

hay trong lò luyện thép

ngày đầu tiên của đời binh nghiệp


clip_image008


vũ đình trường

đêm lột xác

ta quỳ xuống như bao đồng đội khác

thệ trước quốc quân kỳ

khi tổ quốc lâm nguy

thất phu hề hữu trách

ta đứng dậy

đội trời đạp đất

gánh sơn hà đặt trọn hai vai

chí làm trai

tang bồng hồ thỉ

con dốc nhỏ

cội thông già

mi mo sa

đường ra phố

ly cà phê nhà thủy tạ

ngắm hồ xuân hương

thác cam ly rừng ái ân

thung lủng tình yêu hồ than thở

bạn đang ngược dốc phan đình phùng

ta lại gặp cuối đường tăng bạt hổ



clip_image010



mỗi chiều mỗi sáng bên kia đường

áo em bay trắng cả sân trường

bùi thị

tại làm sao em nhỉ

mà ta đã gặp nhau

khi mê muội trước tình em cám dỗ

ta hiện hình tên lãng tử cuồng si

rời doanh trại nửa đêm chuồn xuống phố

chỉ để nhìn em khẽ chớp bờ mi

ba tấc lưỡi tô tần

túi kinh luân gia cát

tràn đầy bầu nhiệt huyết

tung đôi cánh chim bằng

giã bạn xa thầy rời phố núi

ta đi không hẹn buổi quay về

ruổi dong khắp nẻo đường đất nước

trên đầu lấp lánh ánh sao khuê

ba năm mười năm em có đợi

một người biền biệt cuối sơn khê

nợ nước tình riêng không thể vẹn

đừng trách sao ta lỗi ước thề



clip_image012


vận nước ngửa nghiêng nghiêng ngửa

ngậm ngùi dâu bể bể dâu

ta về đây bạc mái đầu

cố nhân mất hút dưới bầu càn khôn

người đã qua sông dịch

không trở về sao người


trụ hề tuần hoàn

đêm đi hề ngày đến

việt sử hề thăng trầm

chính nghĩa hề tất thắng

quỷ ma rồi phải hiện nguyên hình

ta giữ lòng ta bồ tát đạo

đem đại nghĩa thắng hung tàn

lấy chí nhân thay cường bạo

 

(Trần Trung Hậu- Đà lạt ngày trở lại)


T.Vấn © 2011

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Ba 20196:08 CH(Xem: 43)
Năm 2016, trong bài viết Đôi Dòng Với Tiếng Chim Gọi Đàn của tôi cho Đặc San Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Nhập Ngũ của Khóa I Nguyễn Trãi, Trường Đại Học CTCT Đà Lạt. Tôi trích đăng các bài viết của bạn bè viết cho các người bạn đã nằm xuống, trong đó có đoạn của Đào Hoàng Việt. Và, tôi viết: “Màu tím là màu của bi thương, trong cuốn Văn Nhân & Tình Sử tôi viết 3 bài liên quan đến cuộc tình trong thơ của Hữu Loan, trong nhạc của Hoàng Trọng và Hoàng Nguyên... man mác nỗi buồn của người cầm bút. Khi đọc những dòng cuối của Đào Hoàng Việt khi viết về Lê Minh Châu với hình ảnh tà áo tím của người yêu nơi nhĩa trang, tôi lặng người với hình bóng đau thương: “Ngày tiễn đưa Lê Minh Châu ra Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, anh em cùng khóa tự khiêng quan tài bạn mình. Tôi ở lại đến phút cuối cùng, đứng xa để nhìn lại lần cuối nơi bạn mình vĩnh viễn an nghỉ. Mọi người về hết chẳng còn ai duy chỉ còn một tà áo tím buồn với mái tóc dài phủ bờ vai phất phơ trong nắng chói chang giữa khoảng không gian
12 Tháng Ba 20191:10 CH(Xem: 88)
Tác phẩm Bác Sĩ Zhivago (tiếng Anh: Doctor Zhivago, tiếng Pháp: Docteur Jivago) được giải Nobel Văn Chương năm 1958 nhưng tác giả Boris Pasternak (1890-1960) đang sống trong chế độ CS Liên Xô nên không được sang Thụy Điển nhận giải và bị Hội Các Nhà Văn Xô Viết (The Soviet Writers Union) kết tội là kẻ phản động, loại ra khỏi tổ chức!. (Tháng 12 năm 1989, con trai của Boris Pasternak là nhà văn Evguenii đã được mời sang Thuỵ Điển nhận giải thưởng thay ông, với những nghi thức long trọng như lễ trao giải chính thức). Boris Pasternak là nhà thơ đã ấn hành nhiều thi phẩm và truyện ngắn, tự truyện, Dr. Zhivago là tác phẩm đầu tay đưa tên tuổi ông trên đài danh vọng, là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất trên thế giới. Boris Pasternak phác họa tác phẩm trong bối cảnh xảy ra bầu không khí khủng bố và nghi kỵ của thời đại Stalin vào thời kỳ “Cách Mạng 1917”. Zhivago sống trong giai đoạn bất an và không thể chấp nhận ách cai trị độc đoán của chế độ này nên tự tìm lối thoát trong cuộc
10 Tháng Ba 20199:14 SA(Xem: 99)
Bãi biển Cù Ti đã bớt phần hoang sơ. Những nhà nghỉ vá víu luộm thuộm, những nhãn hiệu Coca Cola, Pepsi, Tiger Beer… phần phật, chập chờn, chưa định vị. Các cô gái Chàm trang phục nửa Tây, nửa Chàm, váy dài sặc sỡ, tạp nhạp, áo thun những hình tượng, những câu tiếng Anh xa lạ, những đứa bé mặt mày cháy nắng, mệt mỏi cõng em mệt mỏi, những người Chàm già vấn khăn trắng đã ngả màu mặc kệ, ngồi chò hỏ nhìn lung ra biển, không thấy trai tráng đâu, hay trai tráng và cụ già dung nhan xơ xác, tứ chi lụn bại như nhau? Chỉ có hàng quán là tươi trẻ, nhộn nhạo: nhạc tiếng Anh, tiếng Hàn lấn át, thỉnh thoảng mới ngoi lên được những câu thơ Chàm xã hội chủ nghĩa được phổ nhạc theo làn điệu quan họ Bắc Ninh lai Bắc Kinh, tiếng ồn ào nhậu nhẹt, ồn ào đù má, đù mẹ từ đám thanh niên người Kinh, những người nuôi tôm trong những đám ruộng ngày xưa là bãi lầy nước lợ đất Chàm. Đồn công an biên phòng một thuở hồ hởi giết người yếu thế, vẫn đứng vững như chân lý, họ vẫn còn đó với áo xanh chiến tranh
06 Tháng Ba 20195:57 CH(Xem: 152)
Trưa nay tôi đến phi trường San Jose đón chị Mỹ Lệ, chị từ Virginia sang chơi, đây là lần đầu tiên chị đến vùng vịnh Cựu Kim Sơn nổi tiếng này. Chị Mỹ Lệ có họ hàng với tôi, ông nội của chị là anh bà ngoại tôi. Má tôi và ba chị là bà con cô cậu. Chị bằng tuổi tôi nhưng vì “vai lớn” nên tôi phải gọi chị. Vừa gặp mặt, chị vỗ vai tôi vừa nói vừa cười: “Ngôn đây hả? Sao bây giờ trông lạ quá vậy, nhớ hồi xưa đẹp trai lắm mà!” Tôi bật cười, “Bây giờ thì già nua xấu xí quá phải không chị? Phần chị thì em thấy chị cũng vẫn vậy, không thay đổi mấy, lâu ngày gặp lại em nhận ra chị ngay.
01 Tháng Ba 201911:37 SA(Xem: 112)
Đài NBC nhận định rằng Tổng thống Trump ‘đã thua lớn’. “Sau khi đi nửa vòng Trái đất để đến gặp mặt đối mặt với một trong những nhà độc tài khét tiếng nhất thế giới với hy vọng sẽ thuyết phục được nhà độc tài này từ bỏ kho vũ khí hạt nhân của ông – vị tổng thống tự xem mình là nhà thương thuyết tài ba nhất thế giới rời bỏ bàn đàm phán mà trong tay không có gì nhiều hơn lúc ông đến,” đài NBC nhận định. “Đôi khi anh phải bỏ đi,” ông Trump phát biểu tại cuộc họp báo sau Thượng đỉnh. “Tôi nghĩ rằng đây là một trong những lúc như vậy.” Đài NBC cũng đặt thất bại tại Hội nghị Hà Nội lên trên một loạt những vụ việc xấu hổ của ông Trump trong những tháng vừa qua. Đó là thất bại nặng nề của Đảng Cộng hòa của ông Trump trong cuộc bầu cử Hạ viện giữa kỳ, đợt đóng cửa chính phủ 35 ngày mà ông Trump nói là ‘việc của ông’ mà ông thấy ‘tự hào’ nhưng cuối cùng không đạt được mục đích gì; Quốc hội bác yêu cầu của ông cấp tiền xây bức tường biên giới với Mexico; một số cộng sự gần gũi nhất