DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,930,994

VN: Đêm đi nạo thai - Tội ác kinh hoàng của giang hồ đá đỏ

15 Tháng Sáu 201112:00 SA(Xem: 13043)
VN: Đêm đi nạo thai - Tội ác kinh hoàng của giang hồ đá đỏ

VN: Đêm đi nạo thai


nao_thai_0

Phố viện 103 về đêm càng trở nên héo hắt hơn với những tấm biển quảng cáo sản phụ khoa, hút thai, đốt sùi mào gà, bó bột… đằng sau những tấm biển có biết bao số phận những cô gái trót lầm lỡ đành phải nuốt nước mắt trốn tránh đi phá thai đêm.

 

Nguy hiểm nhưng biết làm sao

Tại phòng một phòng khám H. chúng tôi gặp hai cô gái đang ngồi chờ đến lượt làm thủ thuật. Một cô với cái thai 7 tuần, một cô 8 tuần. Tuy nhiên chỉ có một người được người quen dẫn đi còn lại một cô gái khá trẻ đã đi bộ ra phố này để giải quyết hậu quả.


Đằng sau những tiếng lanh canh của những dụng cụ y tế, chúng tôi gặp bệnh nhân Bùi Minh Ph. (ghi trong giấy siêu âm). Ph. (19 tuổi, quê Lương Sơn, Hà Nội). Thấy chúng tôi cùng vào phòng khám chờ đến lượt bác sĩ giải quyết, Ph. trò chuyện rất thoải mái khi gặp người cùng cảnh ngộ.


Một tay cầm chiếc quần bò vừa thay, một tay vê vê ít tiền. Ph. trần tình cuộc yêu chóng vánh của mình. Học hết cấp II, Ph. xuống Hà Nội làm công nhân bên khu công nghiệp Thăng Long. Từ tết Ph. chuyển về khu Văn Quán học nghề trang điểm cô dâu. Ph. trót yêu một anh làm nghề thợ ảnh trong cửa hàng.

“Anh ta đã có vợ, không hiểu sao em vẫn yêu. Khi em gọi điện báo mình có thai thì anh ấy cứ khất dần không chịu gặp em. Em phải vay mượn mỗi nơi một ít mới được 2 triệu để đi đến đây. Nhưng nghe nói 2 triệu cũng chẳng đủ. Em chỉ cần hút xong là được. Tiền thuốc em mua sau vậy”.

“Em trọ ở Văn Quán nên đi xem ôm đến. Chị cũng đi giải quyết à? Em nghe nói ở đây an toàn lắm. Ban ngày em phải đi làm, không được nghỉ, đành tranh thủ đi đêm” – Ph. bộc bạch.


Khi tôi hỏi “Có đau không? Có sợ không?” Ph. trả lời tỉnh bơ “em làm hai lần rồi, lần này đau hơn lần trước nhưng cũng không sợ lắm. Nếu chị thấy đau và mất máu nhiều nhớ báo bác sĩ họ xử lý”.


Một người phụ nữ trăng điểm rất đậm cũng đi phá thai vừa mặc vội chiếc váy màu trắng ngả màu, vừa bồi thêm “làm con gái khổ lắm lỡ cái thì thiệt. Chị có một con trai rồi nhưng vẫn dính liên tục. Đi làm ở đây cho nhanh, vào bệnh viện rườm rà. Có con rồi nên cũng chẳng sợ ảnh hưởng đến sinh nở sau này”.


Hỏi ra mới biết, người phụ nữ này trốn chồng đi giải quyết. “Nếu lão biết chắc lão bắt để đẻ. Tiền chẳng có thì đẻ đái gì chứ”.


2 lần phá vẫn chưa hết thai?

8h tối tại một phòng khám nằm sâu đằng sau Bệnh viện 103, chúng tôi gặp H. (Kim Giang, Hà Nội). H. đến phòng khám để bắt đền vì đã “xử lý” hai lần nhưng cô vẫn đau bụng.

Khi được nhân viên y tá giới thiệu sang phòng khám bên cạnh siêu âm. H. tỏ ra chán nản và vô cùng tức tối. Mặt hằm hằm H. đi thẳng về phía phòng siêu âm cách đó chừng 50 m. Chạy theo H. hỏi chuyện chúng tôi được tận mắt chứng kiến con đường gian nan khi đi giải quyết hậu quả của H.


nao_thai_1


“Tuần trước em giải quyết ở đây nhưng về nhà vẫn thấy đau bụng, em không thể đi lại được. Em gọi điện đến đây thì họ bảo mang giấy đến và siêu âm lại. Kết quả thai vẫn còn nên em lại phải mất thêm 400 nghìn đồng để lấy thai ra nốt. Từ hôm qua đến nay em lại đau bụng và máu ra nhiều hơn. Lúc chiều em đến họ hẹn đầu giờ tối bác sĩ về thì em quay lại. Bây giờ vẫn chưa thấy bác sĩ đâu” cô bé búc xúc nhưng tỏ ra khá rành rọt các phòng khám ở đây.

Quay lại phòng khám nơi cô gái bắt đền, phòng khám chỉ có duy nhất cô y tá ngồi bên ngoài. Cô y tá trẻ trần tình về những biến chứng sót thai khi phá thai như chuyện thường ngày ở phố viện này. “Có người lấy 3 lần mới hết thai đấy. Không phải thai to mới sót mà thai nhỏ quá cũng dễ sót lắm”. Chị muốn làm gì thì cứ sang siêu âm trước đi. Vừa nói cô y tá vừa dí vào tay tôi phiếu siêu âm với giá 50 nghìn đồng.


Một bác sĩ có tên H. đã hành nghề hút thai ở phố viện này hơn 10 năm cho biết thông thường khách vào siêu âm hoặc thử thai nếu muốn bỏ thai sẽ được họ tiến hành ngay. Có nhiều người thai to biết nguy hiểm nhưng họ kiên quyết phá nên mình đành chiều. Có những vị khách mặt non choẹt đi một mình đến đây giải quyết. Những người này họ chẳng cần hỏi chi phí của một ca là bao nhiêu.


Còn chuyện sót thai thì ở đâu cũng có thể có xảy ra. Vị bác sĩ này kể có những cô gái đã hút thai ở những phòng khám khác nhưng huyết ra nhiều và đau bụng nên lại tìm đến bà để xử lý lại. Việc xử lý sót thai này cũng đơn giản gẩy lại là xong. Nhận biết sót thai chỉ cần siêu âm là biết.


Sót thai là một trong những biến chứng thường gặp của hút thai, phá thai không an toàn. Tuy nhiên tỷ lệ này được các bệnh viện chuyên khoa sản ghi nhận chiếm một tỷ lệ nhỏ. Nhưng đối với các phòng khám tư nhân thì là một điều bình thường của việc phá thai.


BVN-TH

Tội ác kinh hoàng của giang hồ đá đỏ



naothai_4-content

Không lâu sau khi 'cướp số' thành công, trở thành “ngôi vương” của thủ phủ Quỳ Châu, Vi Văn Phong cùng đàn em bắt đầu chuỗi ngày thống trị “vương quốc đá đỏ", trở thành nỗi kinh hoàng của người dân nơi đây.


Trói cha, hãm hiếp con gái


Những công an mà chúng tôi từng gặp trong quá trình thu thập hồ sơ cho loạt bài này, khi được hỏi: “giang hồ thời đó, ai nổi cộm nhất” đều đồng loạt khẳng định: Vi Văn Phong.

Cho dù đã hơn 20 năm trôi qua, đã từng có mặt ở thủ phủ đá đỏ Quỳ Châu, thì những tội ác mà Phong và đồng bọn gây ra, còn mới như vừa xảy ra ngày hôm qua.

Chính vì thế, khi hỏi về Phong, không ai là không nhớ. Thậm chí, nhớ rất rõ. Từ cái ngày y chân ướt, chân ráo về đất Châu Bình, đến cái ngày y lên ngôi vương, thống nhất thiên hạ và chuỗi ngày làm mưa, làm gió ở thủ phủ đá đỏ đều được thuật lại khá rõ ràng.


Sau khi soán ngôi, Phong cùng đàn em tổ chức cướp bóc, chấn lột tiền, vàng và đá đỏ của người dân nơi đây. Để tránh sự truy đuổi và phục kích, hiếm khi y xuất đầu lộ diện.

Địa điểm cư trú của Phong “trọc” cũng được thay đổi thường xuyên. Khi thì y lập một lán trại trong rừng, lúc lại ẩn nấp trên bè nứa ở dưới lòng sông Hiếu.

Nếu thấy động, y lẩn nhanh vào rừng hoặc nhảy xuống sông rồi lặn không thấy tăm hơi đâu. Thoắt ẩn, thoắt hiện như một bóng ma, Phong trở thành nỗi kinh hoàng của người dân nơi đây.


nao_thai_4-content



Một đêm thượng tuần tháng 6, năm 1991, có hai bóng đen lầm lũi cắt bìa rừng đón xe về Nghĩa Đàn. Một già, một trẻ. Người già đang húng hắng ho, thi thoảng đang đi lại đổ vật xuống như cây chuối khô bị gió bão quật xuống vệ đường.

Chốc chốc, cô gái lại phải dìu người cha đang khe khẽ rên lên vì những cơn sốt rét hoành hành. Đang bước, cả 2 cha con giật bắn khi nghe tiếng quát phát ra từ bụi rậm ven đường: “Kiếm được hàng rồi giờ tính bài chuồn hả? Muốn sống, đưa lô hàng vừa đào được ra đây”.

Người cha đang trong cơn ớn lạnh vì sốt rét, mở đôi mắt mệt mỏi, bạc trắng nhìn những người lạ mặt, chân tay run bần bật, va cả vào nhau. Hai cha con nép lại, ôm chặt lấy nhau. Tiếng cô con gái nói không thành lời: “Bố tui bị sốt rét, phải đưa về bệnh viện gấp chứ có phải đào được đá đỏ đâu. Mong các anh thương tình, để tui còn dìu bố ra đường, xin xe về chữa bệnh viện”.

Cô gái vừa dứt lời thì Nguyễn Văn Đường và Phong 'trọc' tiến lại gần. Đường 'rộ' dùng đèn pin dọi thẳng vào mặt cô gái, lục lọi khắp người nhưng không thấy gì ngoài mấy đồng bạc lẻ đã nhàu nát. Hắn gằn giọng, chửi thề rồi định quay lưng bỏ đi.

 

Từ nãy đến giờ, Phong “trọc” đứng ngoài để canh chừng. Trong lúc Đường “lỳ’ lục lọi đồ đạc thì y chăm chăm nhìn vào cô gái mặt đang tái mét vì sợ. Qua ánh sáng nhàn nhạt của chiếc đèn pin, y kịp nhận ra vẻ đẹp mặn mà của cô gái mới chừng 18 tuổi.

Y tiến đến, ném ánh mắt rằn những vệt máu, nhìn cô gái không chớp mắt. Đoạn, y rút phăng con dao găm sắc lẹm trong người và dí lên cổ cô gái, mắt hằn lên cơn thèm khát nhục dục.

Con dao sắc lẹm lướt từ từ xuống cổ rồi cắt phăng chiếc cúc áo. Cô gái van lên sợ hãi, khóc lóc xin tha. Người bố già ở gần đó, cố gắng nhoài người ra ôm lấy chân Phong “trọc” và Đường “lỳ” cầu xin: “Hai bố con vì nghèo quá, lên đây đào đá đỏ nhưng cả mấy tháng trời rồi không kiếm được gì hết. Các anh thương tình tha cho cháu nó”.

Vừa dứt lời, Đường 'rộ' đã vung chân, nhằm thẳng ông bố tội nghiệp mà phang. Ông lão hực một tiếng, ngã dúi dụi ra phía sau, máu trào ra từ khóe miệng.

Ông lão chịu đau, cố tình trườn đến, ôm lấy chân Đường. Cú, y cầm 2 tay ông lão, lôi xềnh xệnh trên đường rồi dùng thắt lưng, trói ông ở ngay gốc cây. Sau đó, bọn chúng thi nhau hãm hiếp cô gái trước ánh mắt gần như tê dại và bất lực của người cha già.

Hả hê, chúng vứt lại cô gái và ông bố tội nghiệp với nỗi đau ê chề rồi mất hút trong đêm.


Trói người, châm lửa đốt


Khi “thiên hạ” đã về tay mình, Phong lại sinh… chán. Bởi từ đây, y không còn ai là đối thủ, không có ai dám đối đầu với mình. Bởi vậy, nhiều lúc ngứa nghề, y lại trà trộn vào đám người đang đào đá đỏ để trêu ghẹo rồi kiếm cớ gây sự.

Hồ sơ lưu trữ tại Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An còn ghi rất rõ những tội ác dã man như thời trung cổ của băng nhóm do Vi Văn Phong cầm đầu.

21 giờ đầu tháng 4/1991, sau một chầu thuốc phiện trong lán trại của Hiệp ngất, Vi Văn Phong cùng với các thuộc hạ là: Hồ Đức Vinh, Hồ Trọng Châu, Trần Văn Sơn rủ nhau vào nhà anh Hồ Viết Nghi ở xã để chơi.

Trước đó, đám lâu la của Phong từng cho y hay rằng: Trong nhà của anh Nghi có rất nhiều phụ nữ ở trọ để đi đào đá đỏ. Trong số đó, có một cô gái dân Bắc, cỡ 18 tuổi rất đẹp. Tiếng lành đồn xa, rất nhiều đại gia buôn đá đỏ đã đến để 'trêu hoa, ghẹo nguyệt'. Thậm chí, có người còn muốn cưới cô gái này về làm vợ.

Là kẻ hám sắc, nên sau khi nghe đám thủ hạ giới thiệu, y đứng phắt khỏi bàn thuốc phiện, theo chân đám thủ hạ đến để xem mặt người đẹp.

Khi cả hội kéo đến, thấy anh Nguyễn Văn Thắng cũng đang có mặt để tán tỉnh cô gái. Thấy người đẹp cứ mải miết nói chuyện với Thắng mà không đoái hoài gì đến Phong, y nổi cáu, kiếm cớ sinh sự. Phong nháy mắt, ra hiệu cho đàn em nhảy vào “tình địch”.

Nhận được lệnh, đàn em của Phong là Hồ Đức Vinh xông vào tát ngay giữa mặt Thắng. Quá bất ngờ, Thắng chạy vào nhà để cầu cứu. Sẵn con dao trong tay, Phong nhè đầu Thắng phang tới tấp. Thắng ngã quỵ xuống, máu chảy ra ướt đẫm cả vạt áo. Phong cùng đồng bọn lấy dây dù trói Thắng vào cột rồi lục soát, lấy đi một viên đá đỏ và toàn bộ tiền mặt trong người.

Để dằn mặt những ai còn dám đến tán tỉnh cô gái này, trước lúc về, Phong lấy xăng tưới vào tay Thắng rồi châm lửa đốt. Thắng kêu lên, vật vã đau đớn, quỳ rạp xuống xin tha mạng. Bỏ ngoài tai những lời van xin, hội của Phong 'trọc' cười ré lên rồi rút quân.

Trước lúc về, y còn ném lại một ánh mắt sắc lạnh: “Đứa nào muốn tán em này, thì nhìn cái gương thằng này mà học tập”. Nói đoạn, cả lũ kéo nhau, rú ga, chạy thẳng về phía đồi Hoa cỏ may.

Đêm đó, cả lũ kéo về lán trại của Hiệp 'ngất' để hút ma túy. Khi đi qua khu phố sung sướng (khu vực nằm ngay Đồi Triệu), Phong không quên tìm cho mình một cô gái làng chơi để giải sầu.

Lúc thì trốn tít trong rừng sâu, khi lại chui lủi trên một cái bè ở giữa sông Hiếu. Chính vì vậy, Phong vẫn trốn thoát, tiếp tục chuỗi ngày thống trị giang hồ đá đỏ Quỳ Châu.

Một xã hội VN đại loạn.


BVN-TH
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 6333)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 7572)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 10056)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 13477)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 7128)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh