DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,039,522

Trình bày thêm cho rõ - Đỗ Trung Quân

Thursday, September 3, 201512:00 AM(View: 3995)
Trình bày thêm cho rõ - Đỗ Trung Quân

Trình bày thêm cho rõ

 

 

Image result for đỗ trung quân

Nhà thơ Đỗ Trung Quân


Image result for báo tuổi trẻ


Nhân sự kiện kỷ niệm 40 năm báo Tuổi Trẻ cái tên tôi và một số nhà báo khác bị loại ra khỏi mọi ấn phẩm như chúng tôi chưa từng làm việc ở đây. Điều khuất tất ấy khiến nhà báo, nhà văn Nguyễn Đông Thức, một đồng nghiệp có vị trí cao rất nhiều năm ở báo TT, trong những năm tháng làm việc chung không phải tôi và anh lúc nào cũng thuận buồm, có giai đoạn chúng tôi gay gắt, quyết liệt với nhau nhưng hôm nay, ở một quan điểm ngay thẳng anh buộc lòng phải lên tiếng trong note Một cách lịch sự, tôi xin nói, “chơi vậy là không đàng hoàng”.

Tôi cũng buộc phải nói thêm về sự kiện liên quan đến cá nhân mình.

Phủ nhận quá khứ của chính mình không phải là quan điểm sống của tôi. Mọi đúng – sai thuộc về lịch sử, ta sẽ phải chấp nhân nó hiện tại và cả sau này. Tôi không từ chối 12 năm làm việc ở đây với tư cách một nhà báo, một nhà thơ, một họa sĩ. Tôi vẫn giữ nguyên vẹn cái tình đồng nghiệp với nhiều thế hệ anh chị em của TT mà tôi từng làm việc chung đến tận hôm nay. Sự “trả đũa” mà nhiều người nói là “hèn hạ, nhỏ mọn” với tôi không đồng nghĩa với tất cả những anh chị em đồng nghiệp hôm qua và cả hôm nay. Nó là hành xử của “một nhóm người” mà lý do không khó hiểu: thi hành lịnh trên ngoan ngoãn như cừu và “lịnh trên” không ai khác ngoài Tuyên giáo Thành đoàn – Thành ủy TP HCM. Câu chuyện lại phải nhắc lại.

Bài ghi chép “Cuộc đối thoại trong Thành Đoàn tp HCM …” * ngày 5-6-2011 khởi đầu cho hậu quả hôm nay của cá nhân tôi. Cuộc xuống đường lịch sử hơn 3000 người để bày tỏ thái độ trước sự uy hiếp của Trung Quốc với ngư dân Việt Nam và biển đảo đất nước thời điểm ấy bị ngăn chận, đàn áp. Một lãnh đạo Tuyên giáo Thành ủy thời ấy buộc tôi phải gỡ bài viết xuống khỏi mạng xã hội của tôi (khi nó cũng đã được share đi trên nhiều mạng internet trên thế giới). Tất nhiên câu trả lời của tôi là lắc đầu từ chối. Thái độ đáp trả của cường quyền ngay sau đó là: an ninh canh giữ, “án miệng không văn bản” được ban ra trong hệ thống báo chí, truyền thông nhà nước, cô lập hoàn toàn quyền sáng tác, xuất bản của tôi. Tôi không ngạc nhiên – luật chơi phải chấp nhận dù đây không phải cuộc chơi. Đây là thái độ công dân như mọi công dân quan tâm đến vận mệnh đất nước. Đứng thẳng trước quyền lực thì phải có trả giá dù cường quyền bất chấp pháp luật, bất chấp sự rao giảng đạo đức hàng ngày. Tôi thành một tù nhân không song sắt mà có người an ủi “anh còn may, họ chưa đạp anh vào gầm xe tải, chưa giết anh như đã từng với nhiều người không cùng quan điểm. Hãy tạ ơn thượng đế đi!”.

Hôm nay – chí ít trên báo chí nhà nước – cái tên Trung Quốc đã được gọi thẳng thay cho “tàu lạ – bọn lạ”. Tội ác của bọn xâm lược gây ra trên toàn tuyến biên giới, các tỉnh thành phía Bắc 1979 cũng đã được ít nhiều phơi bày ra công luận.

Chí ít là không lắp bắp, ấp úng dù sự thật thế nào một người dân quèn như tôi không thể hiểu biết được chuyện cung đình.

Những kẻ đàn áp, khủng bố tinh thần còn nợ người dân và chúng tôi một lời xin lỗi (nhưng đấy là chuyện nằm mơ).

Những ai loại tên chúng tôi ra khỏi sự thật đã từng làm việc ở báo TT, từng góp phần xây nên cái manchette vững mạnh của một tờ báo cũng thế – nợ chúng tôi một lời xin lỗi (tôi lại tiếp tục nằm mơ).

Câu chuyện nhỏ – không đủ sức gây buồn cho cá nhân tôi – nó chỉ gây cái buồn cười bởi sự trưởng thành của những người cầm nắm đôi khi lại không theo kịp cái bóng lớn của một tờ báo lớn như Tuổi Trẻ.

Chỉ thế thôi!




Đỗ Trung Quân

(từ: facebook ĐTQ)


Mời đọc thêm


"Vậy là không đàng hoàng"

 

Tuổi Trẻ có mời tôi viết một bài trong cuốn “Chuyện nghề – Chuyện người”, nhân kỷ niệm 40 năm ngày thành lập.
Giữa bao chuyện lớn của TT, tôi chọn viết một đề tài rất nhỏ, khiêm tốn, về sự đóng góp của Tuổi Trẻ trong phong trào sáng tác văn-thơ-nhạc của giới trẻ thành phố, và phần nào cả nước (bài “Cái nôi”).
Chính nhờ các trang sáng tác đã có từ rất sớm, nhờ các cuộc thi sáng tác ngắn hạn và dài hạn (đáng kể nhất là cuộc thi Văn học tuổi 20 và cuộc thi thơ Bút Mới), định kỳ và không định kỳ, nhờ Tủ sách Tuổi Trẻ, tập san Áo Trắng…, Tuổi Trẻ đã góp phần không nhỏ trong việc tạo sân chơi, phát hiện và ươm mầm cho các tài năng văn chương. Đó cũng là một hoạt động đáng kể của tờ báo (đáng tiếc là do quan niệm của những người phụ trách sau này, cuộc thi thơ Bút Mới đã không còn được duy trì nữa).
Trong phần liệt kê các tên tuổi văn chương trẻ sau 1975 xuất hiện từ những ngày đầu trên Tuổi Trẻ, tôi nhắc hàng loạt tên, trong đó có nhà thơ Đỗ Trung Quân, tác giả của những Quê hương, Phượng hồng, Những bông hoa trên tuyến lửa… Anh cũng đã có hơn 12 năm làm phóng viên Tuổi Trẻ, chọn và biên tập thơ, viết Tản mạn Cuối tuần, vẽ minh hoạ, biếm hoạ… Trong bài viết của mình, tôi chỉ nhắc chung tên anh trong hàng loạt cái tên nhà thơ trẻ cùng thời thập niên 1980, như Nguyễn Nhật Ánh, Lê Thị Kim, Phạm Sỹ Sáu, Nguyễn Thái Dương, Thanh Nguyên, Bùi Chí Vinh, Cao Vũ Huy Miên, Đoàn Vị Thượng…
Nhưng khi in sách, cái tên ĐTQ trong bài viết của tôi đã… biến mất!
Tôi biết ĐTQ hiện đang nằm trong “black list”, sau khi anh hăng hái tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc lấn chiếm biển đảo và có tên trong nhóm vận động thành lập Văn đoàn Độc Lập (tất cả những điều này có gì là sai ở một đất nước đã tự nhận là có tự do, dân chủ?)… Cũng như vài bạn cùng chí hướng, anh đang bị phong toả về
kinh tế, không cho xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, xuất bản, báo chí…, coi như… thất nghiệp.
Anh hoàn toàn chấp nhận cái giá phải trả, thậm chí còn hài hước rằng “tôi xin cảm ơn vì nhờ vậy mà tôi buộc phải chuyển sang vẽ tranh kiếm tiền và phát hiện mình làm hoạ sĩ “có ăn” hơn làm nhà thơ”.
Thế nhưng việc những nhà biên tập tập sách ở báo TT xoá tên anh trong bài viết của tôi, về một thực tế đã có, chẳng chút liên quan gì đến chính trị, cho thấy đây là một hành động nhỏ mọn, không đàng hoàng, tử tế. Đó là nói một cách lịch sự.
Dù có “xử” ĐTQ như thế nào thì anh cũng vẫn là một nhà thơ được không ít người yêu thích. Không ai có thể xoá tên một nhà thơ trong lòng bạn đọc, trừ chính anh ta.
Tại sao có thể làm vậy hả các cựu đồng nghiệp?!
Buồn!



Nguyễn Đông Thức
(từ: fb)






*




Mời đọc Quảng cáo


Mua Bán Nhà

 

 


L/l: Marvin Tran

(714) 768 - 8810




blank

 


Nha Khoa

 


blank