DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,931,640

VN: Kỹ nghệ số "đề" - Bản "nghiện"

16 Tháng Sáu 201112:00 SA(Xem: 13062)
VN: Kỹ nghệ số "đề" - Bản "nghiện"

VN: Say…lô "đề"

Bà cụ ngồi trước mặt tôi, nói say sưa về phật, về thánh, về hỉ, nộ, ái, ố,… nhưng cũng liên tục nghe điện thoại và bắt “bóng đề”. Cụ bảo: “Say lắm, cái giống đỏ đen này theo tôi từ thời con gái”.

 Muôn vẻ bi hài từ lô đề

Cụ L trên phố Hàng Giày – Hà Nội có tiếng là người đàn bà sắc sảo, tháo vát và….say lô đề. Tám mươi tuổi, cụ vẫn giữ tác phong nhanh nhẹn, đôi mắt tinh nhanh, giọng sang sảng và nói chuyện hoạt ngôn. Không phải người gốc Hà thành nhưng cụ lại làm dâu đất kinh kỳ từ năm 20 tuổi nên tác phong, cách ăn nói của cụ thì lại mang đậm chất của người Hà Nội. Cụ L kể, từ những ngày còn trẻ, cụ đã tham gia buôn bán trên các khu phố cổ của Hà Nội rồi. Cụ tự ví mình giống vợ của Tú Xương “nuôi đủ năm con với một chồng” nhưng cụ không đầu tắt mặt tối như bà Tú. Nhờ tháo vát, cụ buôn gốc, bán ngọn, lời lãi dư sức có của ăn của để trong nhà. Thế nhưng nhà cụ đến giờ vẫn chật chội, bé bỏng nằm trên phố Hàng Giày là vì dư ra chút nào thì cụ lại ném vào trò đỏ đen chút ấy. “Khéo co khéo nằm” lắm thì đủ 7 miệng ăn trong nhà.

Chị H, con gái cụ thở dài: “Ngày còn trẻ thì cụ ham xóc đĩa, tổ tôm. Chục năm trở lại đây thì cụ mê đắm vào lô đề. Tiền cho thuê nhà, tiền con cái biếu thì cụ đều để dành ghi đề với ghi điểm cả”. Cụ L sắm một cái di động không chỉ để con cái liên lạc mà để còn cập nhật nhanh kết quả xổ số hàng ngày. Ngồi nói chuyện với tôi, cụ hỉ hả: “Hôm qua vừa trúng cầu số 5 được kha khá. Cô có giấc mơ nào không, kể đi, tôi nghiên cứu cho cô xem”.

Tôi nghĩ ra một giấc mơ về việc đi lạc vào một thung lũng rắn. Ngay lập tức, cụ bà 80 tuổi linh hoạt hẳn lên và tính: “Rắn là số 2, bóng dương của 2 là 7, bóng âm của 2 là 4. Kẹp số 27 -72 và 24 – 42, kiểu gì cũng ăn”. Tôi hỏi đùa cụ: “Ngày nào cụ cũng tính toán những giấc mơ kiểu vậy à?”. Cụ L lắc đầu : “Không, chỉ những người mới gặp lần đầu kể về giấc mơ thì mới linh thôi. Chứ với những người ngày nào cũng gặp thì hết nghiệm rồi”.

Thế nhưng cụ L cũng ngậm ngùi cho biết: “Chơi mười lần may lắm thắng được 1 đến 2 lần. Tính ra cũng thua nhiều lắm nhưng không bỏ được cô ạ. Nó ăn vào máu rồi, không chơi, thấy thiếu thiếu và ngày dài quá, không có gì để đợi mong ngoài giờ quay soi cầu xổ số”.

Cụ L đánh đề, đánh lô cũng có tiếng là “máu mặt” khi chơi đến hàng triệu đồng mỗi ngày. Có dạo chơi thua nhiều quá, bao nhiêu của nả để dành khi “hai năm mươi” cụ cũng nướng sạch vào những dãy số như ma thuật đó. Rồi cụ sinh ra “trầm cảm” vì mất hết, con cái hốt hoảng đưa cụ đi nghỉ ở Sầm Sơn cả mấy tháng trời, hy vọng “cai nghiện” được cho cụ. Được 1 tuần cụ nằng nặc đòi về Hà Nội vì… nhớ bà bán xổ số ở góc phố.

Chuyện của cậu nhân viên phục vụ bàn tên T tại quán cà phê M trên đường Thụy Khuê – Hà Nội lại khác. T bảnh bao, nhanh nhẹn và ngoan. Đấy là nhận xét của bà chủ quán về nhân viên của mình. Nhiệm vụ của T là chạy bàn nhưng khi có việc khác, T vẫn nhiệt tình làm cho bà chủ. Duy nhất một điều, T không bao giờ nhận làm ca 2 từ 15h đến 22h hàng ngày. Dù bà chủ hứa sẽ tăng lương và dành cho nhiều ưu đãi khác nhưng T vẫn dứt khoát từ chối. Hỏi chuyện mới biết, tầm chiều tối là giờ “làm ăn” riêng của T, nhất định không được để việc gì ảnh hưởng đến. T tâm sự: “Nói thật, em đi làm chạy bàn là vì muốn có tiếng ổn định cho vợ em và ông bà nhạc yên tâm. Lương chạy bàn 1 tháng là 1,8 triệu chẳng đủ để em làm ít điểm lô mỗi tối. Vì thế, ca tối của em căng thẳng hơn nhiều”. T cho biết, mỗi buổi chiều, sau khi hết giờ làm, “trụ sở” tiếp theo của T là các điểm ghi lô đề. Ngày nhiều ngày ít, số tiền T ném vào trò may rủi này cũng từ 1,5 – 2 triệu/ngày. Khéo tính toán, ngày được bù ngày thua, T bảo cũng đủ chi phí cho cả nhà nhưng cũng nhiều phen lao đao vì nợ nần. Mặc dù hiểu rất rõ, không ai giầu được từ nghề cờ bạc nhưng chơi mãi thành ham, thành quen, không dứt ra được – T tỏ ra chững chạc.

Chuyện nhiều gia đình phải đi trả nợ cho con em mình ở các quán ghi lô đề tại các tỉnh, thành phố có nhiều trường cao đẳng, đại học đã trở thành “chuyện ngày thường ở huyện”. Nhiều học sinh, sinh viên say sưa vào trò đỏ đen này đến bê trễ học hành, bị đình chỉ học tập cũng không phải là chuyện hiếm của nhiều trường học nữa. Không khó để tìm ra các điểm ghi lô đề công khai ở cổng trường, quán nước, trên hè phố.

Lại có những công chức nhà nước hết sức đạo mạo, được coi là cán bộ nguồn hẳn hoi mà vẫn không thoát được sự quyến rũ của các dãy số ma thuật. V là một ví dụ. Tốt nghiệp trường Đại học Luật loạiưu, nhanh chóng được nhận vào làm tại một ủy ban tỉnh và cũng sớm được cất nhắc vào vị trí nhân sự nguồn chủ chốt. Nhưng ít ai biết đằng sau sự xông xáo, năng nổ của V là cả một thế giới chìm đắm bởi lô đề. Lương, thưởng và bao nhiêu khoản thu nhập từ chính thức đến không chính thức, V nướng cả vào các con số mỗi ngày. Thời gian làm việc, V tranh thủ nghiên cứu sự nhảy múa của các con số, luận đề, phân tích… Hiệu quả làm việc giảm sút, V bắt đầu bị để ý hơn khi đi vay tiền khắp cơ quan để thỏa cho sự đam mê của mình. Khi các chủ nợ tìm đến cơ quan V để đòi nợ thì cũng là lúc cơ quan ký quyết định đình chỉ công tác với nhân sự ưu tú một thời như V.

Còn anh H. một người làm cơ khí ở Đan Phượng vì mê lô đề, anh mắc nợ chủ đề tới 230 triệu đồng. Giờ nhà đang xây mà không có tiền để làm tiếp, anh đành sang tên mảnh đất để có tiền trả nợ chủ đề và làm nhà.

“Thư ký đề” – không vốn đống lời

de_0-content

Vốn của một thư ký đề thường chỉ đơn giản là một hộp đựng vé số và cái ghế đề ngồi.


Có cung ắt có cầu, các điểm ghi lô đề dưới hình thức bán xổ số mọc “như nấm sau mưa” ở hầu khắp các con phố, khu chợ dân sinh. Các quán bán trà đá ven đường cũng góp mặt vào đội ngũ “thư ký đề” đông đảo này. Sau khi đánh bạo ghi một “con lô” tại một điểm ghi sau trường Đại học Thủy Lợi – Hà Nội, tôi bèn lân la hỏi cách để được làm thư ký đề. Chị H, nhìn tôi thận trọng rồi nhát gừng: “Cứ đến chủ xị mà đăng ký rồi xin làm thôi”. “Có cần điều kiện gì không hả chị?” – Tôi rụt rè hỏi. “Cũng còn tùy, quen thì đơn giản, lạ thì phải có điều kiện”. Sau khi trình bày hoàn cảnh khó khăn, hai vợ chồng ly hôn, một nách nuôi hai con nhỏ của mình, tôi nhận được cái nhìn “cảm thông” của chị H. Chị bắt đầu chia sẻ: “Làm cái này cũng không phải tự dưng mà làm được đâu. Thường thì phải có người quen giới thiệu, đảm bảo chỗ uy tín chủ đề mới nhận. Chứ người lạ, chủ đề họ sợ “cớm” (công an – PV), họ từ chối ngay”. Chị H cho biết làm thư ký đề thực ra không khó, không mất vốn nhưng cái chính phải nhanh và có khách quen. Nếu có khách quen thì số điểm ghi mỗi ngày có thể lên tới hàng nghìn điểm (mỗi điểm tương đương với 10.000đồng – PV. Thường thì, với 27 dãy số kết quả trong xổ số thì mỗi thư ký đề sẽ nhận 23 hoặc 22 “nháy”. Thực tế khi nộp lại với “cái” (chủ đề - PV), các thư ký được trích % hoa hồng. Mỗi điểm, trung bình các thư ký đề được chiết khấu lại 1%. Chị H cho hay, con số 1% tưởng nhỏ bé nhưng khi nhân lên hàng nghìn điểm thì lại là con số “mơ ước” của nhiều người lao động.

“Buôn” chuyện một hồi, chị H cũng tận tình hướng dẫn tôi về cách tính điểm, kỹ thuật ghi chép nhanh, gọn. Tuy vậy, chị cũng “cảnh báo” : “Tôi thấy cô vất vả thì hướng dẫn để cô làm mà kiếm thêm tiền nuôi con. Nhưng tuyệt đối không được tham gia chơi đâu nhé! Nhiều thư ký chơi rồi bán cả nhà đi cũng không đủ tiền mà trả nợ đâu đấy!”. Chị kể nếu làm thư ký đề “chân chỉ hạt bột”, tức là chỉ làm đúng nhiệm vụ ghi chép thôi thì phải có thời gian lâu mới có lượng khách quen. Nhiều thư ký đề sẵn sàng “ôm lô” và đã “sống dở chết dở” khi không đủ tiền mà trả nợ cho khách. Chị H khuyên tôi: “Cứ chịu khó ghi chép thôi cô ạ, lâu dần cũng sẽ quen và đủ sống, ai chết cứ chết, ai lên vua cứ lên vua, còn thư ký thì sống thọ là được rồi”. Vào nhiều ngày “đẹp trời” (cách nói của chị H) thì số điểm ghi được lên đến vài nghìn điểm. Tính % hoa hồng được hưởng, chị cũng có bạc triệu trong tay. Thời gian chị làm chỉ từ 15 đến 19h mỗi ngày. Đồ nghề của chị chỉ có 1 cái hộp bán xổ số, 1 cái ghế để chị ngồi, bút và thẻ giấy. Thậm chí, giấy để ghi đề, ghi lô giờ cũng chẳng mất vì các công ty quảng cáo dịch vụ nhắn tin kết quả lô đề cũng cung cấp. Khách hàng của chị cũng đủ mọi tầng lớp, sinh viên, công chức, đàn ông, đàn bà đủ cả.

de-thumbnail

Phơi đề


Mặc dù chị H đã rất cởi mở về nghề cho tôi nghe, nhưng khi nhờ chị giới thiệu giúp với chủ đề để được làm thư ký thì chị thẳng thắn từ chối. Chị H bảo, tôi đi tìm mối khác để giới thiệu, nếu được làm mà có gì chưa rõ thì quay lại chị hướng dẫn thêm chứ không thể trực tiếp đưa tôi đến chủ đề được.

Buồn bã chia tay chị H, tôi vẫn nhận được sự động viên của chị: “Sống được em ạ! Chịu khó bán nước rồi cố gắng xin làm thư ký đề là ổn, nuôi hai đứa con thoải mái”.

BVN-TH

CH-XHCN-VN: “Bản nghiện” giữa đại ngàn



ban-content

Bản Chà Lúm hầu hết là những ngôi nhà kê tạm bợ

Bản Chà Lúm, xã Yên Tĩnh, huyện Tương Dương (Nghệ An) quanh năm mây phủ - nơi có những cánh rừng đại ngàn vắng dấu chân người. Ít ai dám tin rằng tại chốn sơn lâm âm u này, Chà Lúm là “bản nghiện”. Ma tuý đã làm cho bản làng khánh kiệt, điêu tàn.

 

Nỗi buồn “bản nghiện”

Đường vào Chà Lúm đầy gian nan hiểm trở, chỉ toàn dốc cao vực thẳm, đến UBND xã Yên Tĩnh, trời vừa đứng bóng. Cán bộ xã nói: “Từ đây vào Chà Lúm còn mất gần buổi đường nữa”.

Con đường dẫn vào bản nhỏ hẹp, xuyên qua những cánh rừng nguyên sinh rậm rạp, mây mù dày đến nỗi đất trời như lẫn vào nhau. Tay xe ôm kể: Vào Chà Lúm “lạnh gáy” bởi bọn chích hút thường ẩn nấp ven đường. Để có tiền chích choác, chúng có thể làm mọi điều ác.

Nhìn từ xa đã thấy bản Chà Lúm nép mình bên thung lũng rợp bóng dừa, là những ngôi nhà kê, nhà lá tạm bợ, xiêu vẹo. Bản làng nhếch nhác. Những đứa trẻ gầy đen đang nô đùa, những phụ nữ Thái nước da xanh xao đang ngồi bên bậu cửa cặp mắt đờ đẫn nhìn mà như chẳng nhìn ai.

Anh Lương Văn Đồng, Phó bản Chà Lúm, thở dài nói giọng đượm buồn: “Ngày ấy cách đây chưa lâu lắm, Chà Lúm trù phú thanh bình, thóc nhà ai cũng đầy bồ to, bồ nhỏ, trâu bò đầy gầm sàn, con người hiền lành chăm chỉ với ruộng nương. Thế mà Chà Lúm bỗng trở thành bản nghiện lúc nào không hay, con trai bản như cây lim, cây sến bỗng chốc bị con “ma trắng” biến thành thân tàn ma dại”.

Chúng tôi đén Chà Lúm chỉ cách mấy ngày tổ Công an phòng chống ma tuý huyện Tương Dương vừa mật phục truy bắt các đối tượng xách ma tuý. Thiếu uý Nguyễn Thành Sơn, Công an huyện Tương Dương cho hay: “Chà Lúm là địa bàn khá phức tạp, địa thế hiểm trở, các đối tượng xách ma tuý thường từ xã Lưỡng Minh qua đây và từ huyện Quế Phong sang, anh em đã phục kích bắt được một số vụ nhưng không vì thế mà giảm nạn xách thuê ma tuý. Thủ đoạn của bọn trùm ma tuý là dùng tiền phỉnh nịnh người dân, sau đó cho chích hút “thuốc trắng” gây nghiện, để có tiền mua thuốc là phải xách thuê cho bon chúng”. Đêm ở Chà Lúm thật hoang vắng, cả bản tắt đèn đi ngủ sớm vì sợ con nghiện. Chúng như những hồn ma, nằm queo quắp bên vệ đường, phèo bọt mép khi chưa có thuốc.


ban_1-content

Anh Lô Văn Khoán đang đói “thuốc trắng” nằm quắt queo bên những đứa con gầy xanh xao


Phó bản Đồng nói: “Chà Lúm có 195 hộ dân thì đã có trên 100 con nghiện. Nhưng theo tôi nghĩ con số đó còn nhiều hơn vì còn nhiều gia đình vẫn giấu con nghiện”. Có thể nói , nơi nào có cơn lốc ma tuý đi qua, là để lại phía sau đó những thảm cảnh đau lòng. Nhiều gia đình tan gia bại sản, con xa cha, vợ xa chồng, nhiều người nghiện bị sốc thuốc chết hoặc nhiễm HIV. Trường hợp thương tâm như gia đình Lô Văn Khoán có tới 5 con trai gái. Để có tiền chích hút, mọi của cải trong nhà đều “đội nón” ra đi, đến nỗi còn căn nhà sàn để nương thân cũng bán nốt để “nướng” vào khói trắng. Lô Văn Khoán và vợ con phải dựng căn lều nát bên bờ suối ở tạm. Men theo bìa rừng, tôi đã tìm được nhà Khoán. Anh ta đang nằm còng queo như con tôm, thân thể chỉ còn da bọc xương đôi mắt nhắm nghiền như kẻ đã chết. Bên cạnh có 3 đứa con nhỏ đang nằm sát đó gào khóc.


Khánh kiệt vì ma tuý

Hoàn cảnh gia đình Khoán thương lắm, hầu như ngày nào cũng có người dân bản vào cho gạo để ăn, nhưng bây giờ nó nghiện nặng quá rồi, nếu không nhận được những tấm lòng nhân ái của dân bản, mà dừng cho gạo thì cả nhà Khoán chết đói. Vợ Khoán hàng ngày như thân cò thân vạc, lặn lội vào rừng sâu để đào khoai mài về nuôi con nhỏ. Chồng nghiện, nhìn mấy đứa con càng thương, đứa nhỏ nhất 4 tuổi xanh xao vàng vọt, áo quần rách rưới, hai đứa lớn hơn thì cả ngày vào khe kiếm cá. Chỉ cách đây vài năm, nghe nói gia cảnh nhà Khoán cũng khá lắm, Khoán to cao khoẻ mạnh, rắn chắc như cây gỗ trong rừng, bọn chích choác bàn với nhau là “Muốn hạ thằng Khoán thì chẳng cần phải giáo mác, cung tên như bắn con hoẵng, mà chỉ cần cho nó hít khói trắng là được ...”.


ban_2-content

Căn lều nát của Lô Văn Khoán ở bản Chà Lúm


Thế rồi Khoán bị “bắn hạ” sức tàn lực kiệt, Khoán nói phều phào: “Em cũng thương vợ con lắm, muốn cai nhưng sợ nghị lực không đủ lớn để khuất phục con ma trắng này...”. Phía bên kia là nhà của Pay Văn Thuận cũng nghiện nặng, có 7 đứa con trông cả vào đôi vai vợ. Nghe nói chị vợ mấy ngày nay bị sốt rét nặng. Ốm mà không có cái ăn, không có thuốc uống!

Trưa đó, trời bỗng nổi giông, gió đại ngàn rít lên rần rật, mái lều của chị Pay Thị Lâm chao đảo lắc lư, mấy đứa con nhỏ khóc thét lên, chị phải trèo lên nhà mà dắt lại mái lá để đỡ mưa dột xuống. Chị Lâm mặt buồn như quả sim héo nói như muốn khóc: “Chà Lúm cứ mưa xuống thì nhà nào cũng dột nát, thanh niên trai tráng nghiện ngập hết, bọn tui làm quần quật cũng chẳng thể đủ nuôi mấy miệng ăn huống hồ làm được nhà mới”. Nhà chị có 3 đứa con thì bọn chúng cũng chỉ được học thuộc gần hết chữ cái, rồi chữ lại trả cho thầy, cả 3 đứa con thơ dại ấy chỉ vì sự sống đã phải theo mẹ vào rừng hái măng, bắt con dúi, con cá dưới khe. Hồi xưa Chà Lúm chẳng bao giờ mất cắp, vậy mà giờ chỉ cần hở ra một loáng là con nghiện chôm chỉa liền, kể cả lợn gà.

Cô giáo Đinh Thu Trang, giáo viên mầm non của bản kể: Do thanh niên bản nghiện ngập quá nhiều, dẫn đến đói nghèo nên việc học ở đây chẳng được coi trọng. Ngay như giáo viên mầm non nhiều lúc chẳng có học sinh mà dạy vì phụ huynh không cho các cháu đến trường. Vì thế tỷ lệ mù chữ ở bản còn khá cao. Đến nhà vận động thì thậm chí có trường hợp bố mẹ của các em còn lý giải: học cái chữ có no được cái bụng không.

ban_3-content

CH- XHCN- VN: Những đứa trẻ vừa đói cơm lại đói chữ

Còn đối với học sinh cấp THCS ở Chà Lúm thì phải ra trung tâm xã học cách xa gần 20 km đường rừng, địa thế hiểm trở nên nhiều em nản không muốn học. Người dân Chà Lúm để kiếm tìm sự sống ngoài nghề “phá” rừng, còn có nghề khai thác vàng sa khoáng. Nghe nói ngày xưa Chà Lúm là “rốn vàng” người Pháp đã đến đây, thuê người dân bản địa tìm vàng. Hiện nay, người dân nơi đây ngày nào cũng mang theo đồ nghề xuống khe để đào đãi tìm vàng sa khoáng. Trẻ em từ 5 tuổi trở lên đã biết đãi vàng với đồ nghề khá đơn giản. Người ta làm cái mâm tròn bằng gỗ, cứ đào được từng nào đất thì ngồi xoài trên suối đãi trên cái mâm xoay ấy. Đãi cả ngày đến kiệt sức, bình quân được 1-2 ly vàng, giá bán khoảng 30.000đ/ly. Khi ông mặt trời chưa thức giấc thì cả bản Chà Lúm đã lục đục dậy đi đãi vàng. Cả một khúc suối dày đặc người đi tìm cái ăn, cái mặc từ vàng.
Trong đám người đang làm vàng có khá nhiều em nhỏ. Lô Văn Vược mới học lớp 5 đã bỏ học đi làm vàng, ăn mặc rách rưới phong phanh trong cái lạnh thấu xương. Vược nói: “Em muốn đi học lắm nhưng nhà đông các em, bố mẹ làm không đủ ăn nên mới bắt bỏ học đi làm vàng...”. Tôi nhìn vào ống nứa nhỏ dùng đựng vàng của Vược thì vẫn còn trơ đáy, cả ngày đào đãi em vẫn chưa được tí gì, nghe em nói là cả ngày nay em chỉ được mỗi củ khoai để lót dạ lấy sức để đãi vàng mà thương lắm. Sát bên, Lương Thị Thẩm mới 12 tuổi cũng ủ rũ giơ ống nứa phân bua: Cả ngày mà chỉ được mấy “vảy” thôi, bán được khoảng 20.000 đ, nhiều bữa không được thì không có cơm ăn, chỉ ăn rau, ăn khoai cho qua ngày đoạn bữa.


ban_4-content

Ông Đồng, Phó bản nói trong hơi thở: “Chà Lúm có đủ điều kiện để khai hoang ruộng lúa nước ổn định sản xuất lương thực, phát triển chăn nuôi. Tuy nhiên nạn nghiện ngập quá nhiều dẫn đến chẳng ai muốn làm ruộng nương, bản làng quanh năm nghèo đói tiêu điều, dân bản thiếu đói 100%, mỗi năm thiếu đói từ 8-10 tháng”.

Hỏi về giải pháp cho Chà Lúm, ông Nguyễn Hồ Cảnh, Chủ tịch huyện Tương Dương trả lời giọng lo lắng: “Hàng năm UBND huyện phải ủng hộ gạo để bà con đón tết, Công ty Trung Tín và Hợp Vinh đã xây dựng cho Chà Lúm nhà cộng đồng trị giá 220 triệu đồng để bà con sinh hoạt, hội họp, đặc biệt mở mới được khoảng 7 km đường từ trung tâm xã vào Chà Lúm, ô tô tải đã thông được vào bản, đây là điều kiện thuận lợi để Nhà nước đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng cho Chà Lúm. Đối với tình trạng nghiện ngập ma tuý, huyện đang tăng cường công tác chỉ đạo vận động các đối tượng cai nghiện, cử lực lượng công ăn chốt chặn, triệt phá đường dây ma tuý đi qua đây. Hướng tới là sẽ lồng ghép các chương trình dự án để phát triển kinh tế-xã hội mới thức dậy được miền quê heo hút này từng bước giảm đói nghèo.


Chúng tôi rời Chà Lúm khi hoàng hôn buông xuống trên những cánh rừng. Nhìn những mái lều xác xơ, những đôi mắt đờ đẫn buồn chìm trong màn mưa đùng đục mà thấy như cứa lòng, xát muối. Bản “nghiện” đang cần một sự giúp đỡ của cộng đồng để thoát “con ma trắng”, sớm trở về với cuộc sống thanh bình, yên ả.

BVN-TH
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 6335)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 7576)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 10059)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 13480)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 7130)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh