DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,044,397

VÌ SAO TÔI GIA NHẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP? – Trả lời của nhà văn Trương Anh Thụy

Friday, September 4, 201512:00 AM(View: 4728)
VÌ SAO TÔI GIA NHẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP? – Trả lời của nhà văn Trương Anh Thụy

VÌ SAO TÔI GIA NHẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP?

Trả lời của nhà văn Trương Anh Thụy

 

(Trả lời Tạp chí HARPER’S MAGAZINE, Hoa Kỳ)


 

 Image result for nhà văn trương anh thụy

nhà văn trương anh thụy



Ngay từ trước khi lên nắm chính quyền vào năm 1945, Đảng Cộng sản Việt Nam đã muốn đem những quy luật về “hiện thực xã hội chủ nghĩa” áp đặt lên nền văn nghệ của Việt Nam chống lại phong trào lãng mạn đang thịnh hành vào lúc bấy giờ. Đảng còn cho “nhà ý thức hệ” chính của họ hồi đó, Trường Chinh, tóm lược những quy luật ấy trong một cuốn sách nhỏ, Đề cương văn hóa Việt Nam (1943). Việc quay ngoặt đường lối văn nghệ này được các văn nghệ sĩ trong vùng Việt Minh chấp nhận phần nào để phục vụ mục đích tuyên truyền trong suốt cuộc Kháng chiến chống Pháp, 1946-1954. Nhưng một khi bộ đội của ông Hồ chiến thắng và lấy lại Hà Nội thì các văn nghệ sĩ đã mau chóng sáng lập ra hai tạp chí bất đồng chính kiến, Nhân Văn Giai Phẩm, trong một nỗ lực đảo ngược cái trào lưu tù túng trên. Tuy nhiên, mặc dầu rất can trường, phong trào Nhân Văn Giai Phẩm này đã chỉ sống được khoảng hai năm rồi những người lãnh đạo nhóm này đã bị đàn áp rất thô bạo và có người đã bị tuyên án tù tới 15 năm.


Sau đó, văn học Việt Nam dưới thời Cộng sản ở miền Bắc trở nên độc điệu một cách đau đớn – toàn màu hồng và ca tụng Đảng và Bác và hằn học, độc ác đối với những ai bất đồng chính kiến. Văn học mất biến đi như một nghệ thuật ở Việt Nam, trong đầy đủ ý nghĩa của nó.

Tình trạng tệ hại đến nỗi vào năm 1987, ông Nguyễn Văn Linh, lúc bấy giờ là Tổng bí thư Đảng, đã phải kêu gọi “cởi trói,” để đảo ngược tình hình. Điều này đã mang lại một sự phục hưng nào đó trong văn nghệ, nhưng rồi cũng như phong trào trước, chỉ khoảng hai năm sau là sự phục hoạt đó đã bị ngưng khi các xiềng xích lại được khóa lại. Làm cho thân phụ của Trần Mạnh Hảo, một nhà văn bất đồng chính kiến nổi tiếng, đã phải thốt ra: “Văn học gì mà lại có thể cởi trói rồi khóa lại như một con (chó?) súc vật vậy?”


Văn-đoàn Độc-lập là phản ứng của một số nhà văn biết tự trọng, họ không chấp nhận con đường độc nhất mở ra cho họ ở Việt Nam, có nghĩa là phải thuộc Hội Nhà văn (của Nhà nước) nếu muốn được xuất bản – vì tất cả các báo ở Việt Nam (toàn bộ 700 tờ và tạp chí, tập san) cũng như tất cả các nhà xuất bản đều nằm trong tay chính quyền.

Là một nhà văn ở hải ngoại, tôi không bị những kềm kẹp như các bạn tôi ở quê nhà. Nhưng tôi muốn góp thêm tiếng nói của tôi trong tinh thần đoàn kết với các đồng nghiệp của tôi để nhấn mạnh rằng tự do tư tưởng là một quyền của Thượng Đế cho chúng ta, mà nếu không có thì chúng ta chỉ còn là nô lệ hay văn nô mà thôi.

Và cũng vì là một nhà văn nữ, tôi rất muốn phát huy các tiếng nói phụ nữ trong văn học, đặc biệt những tiếng nói trẻ và can trường như Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Phương Uyên, Tạ Phong Tần, Phạm Thanh Nghiên và Lê Việt Kỳ Nhi mà cuốn sách Ước Mơ Của Thủy vừa mới được xuất bản ở hải ngoại. Trường hợp Đỗ Thị Thoan, bút hiệu Nhã Thuyên, cách đây ít lâu cho thấy cái thiên kiến nặng nề trong xã hội đối với các nhà văn nữ ở Việt Nam: là giảng viên ở Đại học Sư phạm Hà Hội, cô đã viết một luận án về “Nhóm Mở Miệng,” được điểm cao nhất mà người ta có thể đoạt được, 10 điểm trên 10. Mặc dầu vậy, ba năm sau, cô bị chỉ trích trên mặt báo là ủng hộ “thơ phản động.” Cô bị lấy lại bằng, bị đuổi không được dạy nữa và cả đến vị giáo sư hướng dẫn luận án của cô cũng bị mất việc! Rõ ràng là một trường hợp như vậy không thể chấp nhận được và chúng tôi ở hải ngoại có bổn phận phải lên tiếng thay cho họ.

Cuối cùng, là một thành viên của Văn Đoàn Độc Lập tôi đã có vinh dự làm việc bên cạnh những ngôi sao sáng trong văn học Việt Nam như nhà văn Nguyên Ngọc và những người bạn mà tôi đã gặp ở Hoa kỳ như các anh Tiêu Dao Bảo Cự và Bùi Minh Quốc bên cạnh nhiều nhà văn khác mà tôi vẫn từng khâm phục. Phấn đấu trong một chế độ tự coi mình là “chuyên chính vô sản,” những tiếng nói can đảm này đáng để cho chúng ta kính nể. Sự vĩ đại của văn học Việt Nam, ngày nào mà nó được nhìn nhận, thì chắc chắn phải là đến từ ngòi bút (hay máy điện tử) của những nhà văn, nhà thơ chân chính này.


Trương Anh Thụy

Ngày 1 tháng 9, 2015

(từ: VV)


*




Mời đọc Quảng cáo


Mua Bán Nhà

 

 


L/l: Marvin Tran

(714) 768 - 8810




blank

 


Nha Khoa

 


blank