DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,040,675

Tin VOA, RFA. XHVN: “Ô sin” 20 tuổi thành gái “bán hoa”

Thursday, September 10, 201512:00 AM(View: 2786)
Tin VOA, RFA. XHVN: “Ô sin” 20 tuổi thành gái “bán hoa”

Tin VOA

Bản tin ngày 10-9-2015


Tin RFA

Bản tin video sáng 10-09-2015

Bản tin video tối 09-09-2015

Tin tức nổi bật ngày 09.09.2015

Tăng lương: Mừng và Lo

Du học sinh Việt & Giấc mơ Mỹ (phần 1: Nền giáo dục bậc nhất...)




Xã Hội VN


Tin nhanh

  • Bộ Giao Thông Vận Tải dự tính tăng số tiền phạt người say rượu lái xe từ 10-15 triệu đồng lên từ 16 đến 18 triệu ($900) và tịch thu bằng lái từ 10-12 tháng.
  • Nhiều kẻ xấu dùng thuốc diệt cỏ, axit nồng độ mạnh, muối trắng rải ở một số dải phân cách dọc quốc lộ 1A và công viên ở thành phố Huế nhằm phá hoại cây xanh.

(từ: NV)



Phóng Sự



Vết trượt dài của “ô sin” 20 tuổi thành gái “bán hoa”

 

Bỏ lại đàn em thơ nghèo khó ở quê, Ng. lên phố thị ôm mộng làm giàu. Vất vả, ngược xuôi, nhưng vì không có được lấy một chữ lận lưng, cô đành làm ô sin cho người ta. Cũng chính từ đây, cô gái quê không đủ sức chống chọi với những cám dỗ của phố thị xa hoa, khiến cuộc đời thăng trầm qua bao tủi nhục.



 Những con phố đèn đỏ, nơi cô Ng. cùng nhiều gái bán hoa từng có quãng thời gian lầm lỗi.
Những con phố đèn đỏ, nơi cô Ng. cùng nhiều gái bán hoa từng có quãng thời gian lầm lỗi.



Nước mắt chảy dài...

“Ngày ấy, tôi là một gái bán hoa. Rồi cứ thế tôi trượt dài trong lầm lỗi”, Ng. bắt đầu câu chuyện về cuộc đời mình. Với nhan sắc mặn mà, đằm thắm, chẳng mấy chốc cô thôn nữ năm nào thu về cho mình nhiều mối khách sộp. “Lấy thân nuôi miệng”, lúc còn hương còn sắc thì kẻ đón người đưa, lúc mất sắc bay hương thì đứng đường, đứng chợ không ai dòm ngó.

Để chống chọi với những khắc nghiệt đó, những gái bán dâm lọc lõi như cô, phải tự trang bị cho mình những “mánh” riêng. Càng cần tiền, cần khách, cô càng ăn diện, càng “má phấn môi son”, từ ánh đèn vũ trường cho đến ánh điện ngoài phố... vòng xoáy “nghề nghiệp” siết chặt, không có đường lui.

“Tôi gặp được nhiều người có hoàn cảnh giống mình. Ăn chơi mà sa ngã, nghèo khó mà bị hãm hại rồi cũng theo đường lầm lạc... , Ng. tâm sự.

Ngót nghét 30 tuổi với gần 10 năm hành nghề “bán hoa”, sau vài tháng từ trung tâm trở về không đủ sức thay đổi cái “lối mòn” trong tâm thức cô. “Ngựa quen đường cũ”, Ng. lại tìm đến “chốn xưa” dù cho sức đã cạn, sắc đã tàn. Những mặc cảm ê chề, nhục nhã không còn, thế chỗ cho nó là sự lì lợm, bon chen cho “chỗ đứng” của mình trong thế giới “gái đứng đường”.

Tuy vậy, thực tế nghiệt ngã, thái độ từ chính gia đình, người thân khiến cô suy sụp, giày xé tâm can cô. Trên con đường làng vốn quen thuộc biết bao, con đường mà ngày xưa cô chạy ù về gọi mẹ thì bây giờ trở nên thật dài, đôi chân cô thật nặng nề để trở về nhà. Đâu đó, vẫn còn tiếng dè bỉu.


Bi kịch từ đâu?

40 năm trước, cô sinh ra trong một gia đình đông anh chị em, lại khó khăn túng thiếu trăm bề. Chưa hết tiểu học, cô bé Ng. bỏ dở để ở nhà phụ giúp cha mẹ, chăm sóc em út. Cuộc sống nghèo nhưng bình thản cứ thế trôi qua, những giấc mơ, hoài bão tạm lắng dần, lắng dần trong cô.

Lớn hơn một chút, khi thấy chúng bạn tung tăng cắp sách lên thành phố học hành, tâm trí cô rộn ràng không yên. Những dự định, ấp ủ thoát nghèo lên thành phố của cô dần dần thành hiện thực khi nhờ một người quen trên thành phố tìm việc. Siêng năng có sẵn, nhưng lại ít chữ nghĩa nên cô về làm ô sin cho một gia đình khi vừa tròn 16 tuổi. Ở cái tuổi trăng rằm rạo rực, cô quen vội với một chàng trai hàng xóm trên thành phố, tình cảm ấy nhanh chóng thành tình yêu. Sau những buổi cùng người yêu lén lút hẹn hò, cô đã mang bầu.

Sự việc vỡ lở, đôi bên gia đình hay tin. Cô bắt đầu mơ về một gia đình nhỏ, hạnh phúc bên “hoàng tử” của mình. Thế nhưng, “một con ô sin, một kẻ nhà quê sao bước nổi vào gia đình giàu có mặt phố mà dám hão huyền”. Nhận những lời cay nghiệt từ gia đình chàng trai, cô vẫn lẳng lặng dọn về chung sống, làm “vợ hờ” cho người ta mà không được hỏi cưới đàng hoàng.

Những tháng ngày cô bụng mang dạ chửa, chồng cô bắt đầu sinh tật lộ rõ bộ mặt của kẻ Sở Khanh. “Từ cờ bạc, rượu chè cho đến đánh đấm, chửi mắng, lăng nhăng, không gì là không có. Sau ba năm, tôi bồng bế con về nhà ngoại. Về quê với con trâu, sào ruộng nhưng chẳng yên ổn với chồng. Suốt ngày anh ta tìm đến gây sự với gia đình, cha mẹ tôi. Chịu không đành, tôi ôm con lên phố xin việc. Đi đến đâu hắn cũng tìm đến phá, tôi chuyển đi chuyển về mấy cũng bị hắn tìm phá. Lâu dần chả ai dám nhận một người như tôi vào làm”.

Ngày cô đói khổ, bất lực nhất chính là ngày cô đến với lầm lỗi. Một buổi chiều mưa như trút nước, Ng. ôm con trốn khỏi khu nhà trọ nơi người chồng vũ phu đứng đợi xin tiền, tình cờ gặp một người thân và được giới thiệu làm việc kiếm tiền. Trong một phút đắn đo, ngoảnh đầu nhìn lại cái hiện tại phũ phàng, cô nhắm mắt đồng ý, đồng ý làm “gái” để trốn khỏi gã chồng Sở Khanh. Và quả thực, hay tin cô làm “gái”, chồng đã không một lần nào bén mảng đến tìm nữa. Ngày đầu còn e dè, thời gian sau cô thành một gái “bán hoa” thứ thiệt.

 



BVN-TH
(từ: XL)




*




 

Mời đọc Quảng cáo


Mua Bán Nhà

 

 


L/l: Marvin Tran

(714) 768 - 8810




blank

 


Nha Khoa

 


blank