DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,039,504

Thơ Huy Uyên

Sunday, September 13, 201512:00 AM(View: 4879)
Thơ Huy Uyên


Thơ Huy Uyên



Image result for quê hương



KHÂM-ĐỨC

Vào dạo đang chôn một mối tình
lên đồi anh hái hoa sim
núi bảng lảng quên đất trời Khâm-Đức

Ai đó trong ngày không hề hẹn ước
quạnh quẽ sân bay nấm mộ chiều
đỏ mắt người bóng cô liêu 

Trên đồi Charlie mây bay qua vội
lặng lẽ bàn tay người đưa vẫy
Khâm-Đức đêm đi vội vàng
những con đường ngút gió

Dưới lũng sâu ngàn đời bỏ ngõ
giọng người trên núi thầm thì
người ơi, ở lại với Charlie

2-2010



Image result for quê hương


Đêm Huế

Là đêm đi bên sông
thoáng nghe giọng ca Huế buồn da diết
là hai bờ cách biệt
chia tay cho đến bây giờ

Thả hồn theo những chuyến đò
hỏi nước xao buồn mấy thuở
chỉ màu mây thôi vắt ngang sóng vỗ
đủ cho người níu lại phút giây
ngờ bên thành thoáng tóc ai bay
che kín Huế sắc màu lụa tím

Là những đêm thơ thẩn
nhớ đớn đau về một mối tình
người đi lâu rồi sao không quay lại

(Em có biết là tôi hoài chờ đợi
một chút gì tuyệt vọng một chút mong
tội cho tôi và tội cả dòng sông
rêu đã phủ dưới chân người buổi trước)

Còn lại Huế với đêm mộ khúc
bước theo người từng đoạn sông trôi
trong vườn xưa hoa lá cũng buồn thôi
hát tiếng yêu người
và ngậm ngùi cùng Huế



Image result for quê hương


SÔNG HOÀI

Em bạc lòng chi
chảy hoài dòng nước
mái rêu buồn ngậm mây
chiều bão rớt

Sông Hoài
nổi nhớ ngủ quanh môi người
dập duềnh hơi thở

Ơi những cột đèn hiu hắt
chìm sầu nghiêng nước trời mây
đã qua chiều đi không hết
đêm quanh chân ngày

Phố nước
và biển đen
những ngọn cây cụt đầu đứng khóc
và thở dài

Người ngồi một mình
không nói
bầy chim bay đi cùng bóng tối

Những chiếc thuyền cũng một mình
khua chèo vội vàng
ngã ba đời sông đời nước
ngỡ ngàng mấy nhịp
lặng thinh
trôi đi, trôi đi

Mưa, mưa chi hoài mãi
ai đó mắt hoen màu lệ
nhìn mưa!


Image result for quê hương



KHÓI MÂY


Dập duềnh em và núi
sóng biển trôi trời chiều
em về chi quá vội
để bơ vơ mình tôi

Hồ ngàn năm bỏ lại
tình hai ta khói mây
mộng tưởng người ai hái
đem trao người chiều nay

Bến bờ xưa còn đó
chỉ còn em và tôi
tình xưa giờ quên ngõ
đem treo cuối chân trời



Image result for quê hương


HƯƠNG TAM-KỲ

Có phải anh đã mất rồi phía em
quạnh quẽ xưa quay trở lại
hai mươi năm chập chùng
treo hoài tiếng gọi

Có phải em đã khác xưa
nơi trái tim đậu kín những mối tình
và mỗi giọt máu long lanh giọt lệ

Có phải biển dâu đã quên lãng
những nụ hôn hái vội sớm mai
đau đáu giữ mặt trời
mang theo trong em nổi nhớ

Đã bay đi mây trôi đâu đó
mưa vội về làm bạn nổi đau

Tắt rồi lời ca đêm
khuya buồn gõ nhịp
thương ai mỏi bước chân tìm

Về sao nổi nhớ
cầm tù trên môi hơi thở
xót xa hoài mùi hương-điệp-vàng
thoáng bóng liễu chiều rưng lạnh

Hai mươi năm
rồi ba mươi năm
điệp-vàng xưa vội mang chôn
đất trời bỗng dưng cô-đơn quá đổi
thắp lên giữa đêm ngọn đèn
hắt hiu đổ hoài chiếc bóng


 

Image result for quê hương



BIỆT HỒ CHIỀU


Rồi dòng nước xưa cũng chia hai
bên hồ mịt mù hơi thở
về đâu nổi nhớ
hồ chiều ngậm sương

Em đi lâu rồi phải không
bỏ chiếc bóng cô-đơn ở lại

Còn có ai trong chiều
đứng ngậm ngùi mong đợi
mưa cũng không buồn tới
nằm ngủ dưới chân đồi

Đám con gái cuối dốc xa lạ
tiếc chi một giọng cười
dỗ mãi thu vàng màu lá

Phải chi rồi có lúc em quay về
đất trời bão dông trùng điệp
tiếng ai gọi chiều tha thiết

Biệt hồ chiều ...

(Đà-lạt 1992)



Image result for quê hương


KHÚC BÊN ĐỒI


Bỏ lại nổi buồn trên đồi
nên chiều không về kịp
sương đêm ngủ màu trăng non

Hôn môi lần cuối
đâu rồi kỷ-niệm
nửa đời mê đắm cuồng điên
người xưa ơi tội nghiệp
giữ hoài chi quá-khứ bầm đen

Không còn ai
chỉ một mình với Đà-lạt
nghiêng trời treo ngang tâm-sự
chém vết thương sâu tim người

(Nàng thản nhiên đứng nhìn
rõ ràng giấc mơ của quỷ)

Ta bỏ quên bản thảo đời quá sớm
rao bán linh-hồn đi hoang
chùm tulip bỗng thở dài ngao ngán
hỏi người nuối tiếc điều gì

Ngọn đồi nào em ơi
chỉ cho ta ngực trần thiếu-phụ
dịu dàng chôn

Đâu đó phía ngã tư, ngã năm
bên hồ chỉ còn lại gió
chỉ có gió thôi và tiếng thở dài


(Đà-lạt 1992)



Image result for quê hương



THIẾU-PHỤ


Ngày em hóa đá đứng chờ
cỏ ngậm sương buồn da diết
mây xuyên nửa vầng trăng khuyết
mây trôi cả trời bơ vơ

Nghìn hoa đọng dưới chân người
một ngày tàn phai giọt nắng
vàng lá quanh đời ngậm đắng
trăm sông rồi cũng buồn trôi

Trần gian giọng cười vụng dại
tim người tím mấy hoàng-hôn
biển đêm vò màu quan tái
đời nhuộm thêm chi sắc buồn

Em như bóng người cổ-tích
treo trăng lên núi đứng nhìn
nửa đêm quay về ngồi khóc
soi gương ngờ ngợ u-minh

Hạnh-phúc nhỏ nhoi quá đổi
em giờ ngộ mấy sắc không
em xa nào anh tới kịp
hái chi một đóa vô-thường

Nhịp lên chiều vàng khô khốc
nhịp về đêm lạnh trăng suông
ai kia dưới đồi xõa tóc
trôi đi một khúc tình buồn



Huy Uyên
(tác giả gởi)





*




Mời đọc Quảng cáo


Mua Bán Nhà

 

 


L/l: Marvin Tran

(714) 768 - 8810




blank

 


Nha Khoa

 


blank