DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,931,639

VN: Công an CSVN đánh trẻ em tàn nhẫn - Gái "ăn sương" tâm sự

20 Tháng Sáu 201112:00 SA(Xem: 15042)
VN: Công an CSVN đánh trẻ em tàn nhẫn - Gái "ăn sương" tâm sự

Công an CSVN đánh trẻ em tàn nhẫn



'Cháu càng kêu đau các công an càng đánh tàn nhẫn'

Một tuần sau bị công an phường Thủy Xuân (thành phố Huế) đánh, bé Ngô Đình Phát, 11 tuổi, vẫn phải nằm viện điều trị. Các vết thương đã bớt bầm tím, nhưng việc đi lại rất khó khăn.


danh-content

  Cháu Ngô Đình Phát

Tại Bệnh viện Giao thông vận tải Huế, cháu Ngô Đình Phát đã có thể ngồi dậy, thỉnh thoảng đi lại, nhưng còn rón rén và khuôn mặt luôn nhăn nhó vì đau.

Mẹ cháu, bà Nguyễn Thị Son cho biết, 10 sáng nay các bác sĩ tiếp tục lấy máu xét nghiệm, sau đó mới xem xét có thể cho cháu về nhà điều trị ngoại trú hay không.

Vẫn chưa hết bàng hoàng từ khi rời công an phường, Phát kể, do thích chơi game trên điện thoại của bố nên cháu rất muốn có điện thoại riêng để chơi. Buổi trưa qua nhà cô ruột Ngô Thị Ánh chơi (sát nhà Phát), thấy rất nhiều tiền để ngay dưới gối trên giường nên đã lấy đi mua điện thoại.

Bị mọi người phát hiện, cháu đã nhận lỗi với cô và mẹ. Nhưng do trót mua điện thoại nên mẹ và cô Ánh bảo cháu dẫn đến cửa hàng bán điện thoại để trả lại. Khi đến nơi, chủ cửa hàng nhất quyết bảo cháu không mua điện thoại ở đó và không chịu trả lại tiền.

danh1-content

 Công an CSVN đánh em Phát tàn bạo như thế này đây


Được mấy người trong thôn mách nên nhờ công an phường can thiệp để cửa hàng trả lại tiền, Phát đã ngồi lên xe đi với cô ruột đến trụ sở công an phường.

"Đến nơi, mấy CA dắt cháu vào phòng, bắt cháu đứng trước bàn và liên tục nạt nộ. Sau đó hai công an vừa quát vừa đánh cháu. Một CA lấy cái gậy đen ngắn (dùi cui) đánh liên hồi vào mông và đùi cháu, còn CA kia dùng chân đạp và đá cháu. Cháu càng kêu đau các chú ấy càng đánh mạnh”, Phát kể.

Thấy cháu bị đánh và kêu khóc, bà Ánh chạy lại can ngăn nhưng bị công an đuổi ra. Phát không biết kêu ai nên chỉ biết đứng khóc. "Sợ quá, cháu ngã quỵ xuống nền nhà nhưng hai chú công an vẫn bắt cháu đứng tựa vào bàn làm việc và tiếp tục đánh”, cậu bé kể rồi òa khóc.

Xác nhận lời kể của Phát, bà Ngô Thị Ánh cho biết, thời gian Phát bị đánh trong phòng gần 30 phút. “Tôi chỉ nghĩ chở cháu lên công an phường rồi mấy CA giúp hai cô cháu đi trả điện thoại lấy lại tiền, chứ không nghĩ là công an lại đánh cháu đến nông nỗi này”, bà Ánh nói.

Theo bà Ánh, sau khi hỏi cung cháu Phát, công an phường Thủy Xuân mới đồng ý cùng hai cô cháu lên cửa hàng bán điện thoại và lấy lại tiền. Sau đó công an phường đã gọi điện báo cho bố cháu Phát là ông Ngô Đình Chung lên làm giấy bảo lãnh đón con về.

“Khi bố cháu đến, mấy công an bế cháu lên xe rồi bảo là không sao. Về nhà cháu đau quá, nằm trên giường mà toàn thân nóng ran”, Phát kể.

Liên quan đến vụ việc, Hội Bảo vệ quyền trẻ em tỉnh Thừa Thiên - Huế, cho biết đã cử cán bộ đến thăm hỏi đồng thời giúp đỡ gia đình cháu Ngô Đình Phát số tiền một triệu đồng lo thuốc men, đồng thời làm việc với phía công an để nắm bắt sự việc.


“Đành rằng con tôi hư, có quyền dạy dỗ, nhưng đánh con tôi như thế thì thật là quá đáng”, ông Ngô Đình Chung, bố của cháu Phát nói.

BVN-TH

Gái "ăn sương" tâm sự chuyện đời mình




"Tôi là người đàn bà tội lỗi, nhưng tôi cũng là người mẹ khổ đau lắm rồi. Có những đêm tôi muốn ngủ đi, mãi mãi, nhưng nghĩ đến cái chết của đứa con trai nhục nhã vì mẹ, tôi lại muốn sống chỉ để hy vọng ngày mai", người đẹp chợ Đông Ba, xứ Huế một thời, tâm sự.

"Thuyền em rách nát còn lành được không?"

Tôi gặp Nguyễn Thị Cúc (Tổ 21- Hồ Đắc Di- phường An Cựu - TP. Huế) khi chị đang bận bịu bên ngổn ngang những thúng, những xoong chảo, và cái mùi ngai ngái của rau răm, tanh tanh của những quả trứng vịt lộn. Tôi cũng được tin Kỳ - cậu con trai lớn của chị Cúc vừa qua đời do tai nạn tàu hỏa.

Gạt nước mắt, chị bảo: “Buồn vì nghèo, vì mẹ nên nó mới lao đầu vô tàu tự tử”.Trời đổ mưa tầm tã, chị Cúc tất tưởi dọn xoong nồi vào nhà, nước mắt rơi mau hơn, đẫm trên gương mặt lỗ chỗ vết thời gian của người đàn bà tuổi ngũ tuần. Nhưng tôi vẫn thấy ở khuôn mặt ấy hằn lên vẻ mặn mà một thời thiếu nữ.

Chợ Đông Ba ngày đó đông đúc, nhộn nhịp kẻ bán người mua. Nhiều chàng trai đi qua xuýt xoa trước người con gái đẹp, lại chịu thương chịu khó, đang gánh trên vai nỗi lo cho cả gia đình.

Chị Cúc có tuổi thơ lắm đắng cay, mồ côi cha từ nhỏ nên chị phải giúp mẹ nuôi các em. Chị Cúc kể: “Mạ tôi bảo trời còn thương mạ vì có tôi, mạ mong tôi sớm lấy chồng để mạ nhìn thấy tôi hạnh phúc những ngày cuối đời. Người đàn ông ấy đến với tôi cũng vào buổi chiều mưa rũ rượi thế này. Người ta dạm hỏi, mà tôi cũng đến tuổi lấy chồng, mạ muốn tôi sang sông để sớm yên bề gia thất. Nhưng chẳng bao lâu, khi tôi chưa được hạnh phúc thì mạ đã qua đời vì bạo bệnh”.

Chị lấy chồng, theo lời mẹ. Cưới nhau về, chị mới biết chồng vô sinh, chạy vạy chữa trị khắp nơi không khỏi. Thế rồi hạnh phúc vỡ tan, đôi người đôi ngả. Cảnh nghèo, cảnh cô đơn đeo đẳng khiến Cúc vô cùng chán chường. Chị thương các em nhỏ dại. Nhưng chị lại vô tình buông mình vào “những cuộc chơi lạnh buốt xương”.

Cúc cặp kè với một vài gã đàn ông khác cho bớt chán nản, rồi biến thành một ả gái “ăn sương” để kiếm tiền nuôi sống bản thân. Chị bảo: “Ngã vào vòng tay những người đàn ông, tôi biết cuộc đời mình như thế là đã hết. 3 đứa con lần lượt ra đời là kết quả của những lần tôi “đi khách”.


Những đứa con không cha cứ thế lớn lên. Cúc lại một mình gánh thêm nỗi nhọc nhằn đông con. Ba lần trở dạ, ba lần Cúc gánh nỗi đau đàn bà cô lẻ một mình. Sinh con chừng vài tháng tuổi, người mẹ ấy bỏ chúng ở nhà trông coi lẫn nhau để tìm đường sống. Anh chị em ruột của Cúc thấy chị làm nghề này nhục nhã quá, ai nấy đều từ mặt chị vì xấu hổ. Mỗi lần đạp xe đi khách, chị đều phải lầm lụi, cúi mặt xuốngđường vì sợ gặp họ hàng.

Càng lớn tuổi, việc “đi khách” càng khổ cực, có những lần kiếm sống trên đường Ngô Quyền, rồi công viên Lê Lợi chỉ được 20.000 đồng, bạn bè rủ đi uống cà phê là hết. Khi không có tiền nộp cho bọn côn đồ, bị đánh bầm dập là chuyện thường ngày. Biết sao được, một mình thân cô thế cô giữa chợ đời, chị phải chấp nhận.“Có những lần tôi gặp 3 đến 4 khách trẻ măng cùng một lúc, ít hơn tuổi con trai mình. Nhiều khi muốn tránh đi, nhưng vì đồng tiền, bèn chiều khách như kẻ mất hồn, đắng cay không tả hết”, chị Cúc cắn môi thật chặt, đau đớn khóc.

Nợ con cả cuộc đời


imagescay1nxaj



Gạt những lọn tóc loà xoà trên mái đầu đã chuyển hết sang màu muối tiêu muối, người đàn bà tội nghiệp tiếp tục trần tình về những trang đời đắng đót của mình. Nhiều năm coi thân thể như món hàng, đã không ít lần Cúc bị đưa vào Trung tâm phục hồi nhân phẩm. Vào đó chị thấy xót con vô cùng. Nỗi nhớ con càng cào xé, chị càng cảm thấy mình có tội, sinh con ra rồi để chúng bơ vơ trong cảnh bần hàn.

Mỗi lần từ Trung tâm phục hồi nhân phẩm trở về, Kỳ (con trai lớn) đều khuyên mẹ bỏ “nghề”. Nó bảo: “Mẹ lớn tuổi rồi, mẹ ở nhà đi, con sẽ đi làm nhiều hơn để cấp thêm tiền cho mẹ”. Lúc nghe con nói thế, chị chỉ trả lời “Mẹ phải suy nghĩ đã”.Người mẹ tội nghiệp ấy chưa kịp hiểu ra rằng, nó đi làm rồi có lúc lao đầu vào cột điện cũng do buồn phiền vì mẹ, nó tuyệt vọng khi tai nạn không khiến nó chết đi mà chỉ biến thành kẻ tàn phế trong đau đớn. Cúc luôn nghĩ: Khuyên mẹ không được, con mình quyết tâm kết liễu đời mình cho đến cùng, vì nghĩ rằng, cuộc sống cơ cực này sẽ chẳng bao giờ thay đổi.

Những ngày cuối năm, con mất, chị Cúc được bảo lãnh trở về từ Trung tâm phục hồi nhân phẩm để lo đám tang. Nghĩ lại, thấy đứa con trai mất vì tuyệt vọng trước cảnh nghèo, chị Cúc như người mất hồn. Đời chị đã đủ cực mà chẳng khiến các con no đủ hơn, chị Cúc quyết định bỏ “nghề”, khi đó mái đầu chị đã lốm đốm hai màu tóc. Niềm an ủi cuối cùng của người mẹ tội lỗi ấy vẫn lại là những đứa con còn lại. Đứa con gái thứ hai cũng đã biết đi làm thêm để phụ mẹ, đứa thứ ba là con trai cũng vừa đi phụ việc trong phố, vừa cố gắng học tới lớp 11.

Ngày chị đi bán vé số, tối về bán trứng vịt lộn trước hiên nhà. Những cơn mưa Huế dầm dề như ngăn bước chân của người đàn bà đã từng một thời tội lỗi. Tuổi già đã chuẩn bị ập đến trên đầu, những cơn đau bệnh khiến Cúc đôi khi muốn kết liễu đời mình, nhưng nghĩ đến cái chết oan nghiệt của đứa con trai, chị thấy mình nợ nó cả cuộc đời. Và chị lại gắng gượng mà sống tiếp.




BVN-TH



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 6335)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 7576)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 10059)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 13480)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 7130)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh