DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,929,935

“Đừng giẫm lên cỏ các anh chị ơi...!” - Hạ Đình Nguyên - Thư của Lê Hiếu Đằng

23 Tháng Sáu 201112:00 SA(Xem: 9653)
“Đừng giẫm lên cỏ các anh chị ơi...!” - Hạ Đình Nguyên - Thư của Lê Hiếu Đằng


“Đừng giẫm lên cỏ các anh chị ơi...!”


bt_0


Sáng hôm nay, tôi đi vào trung tâm thành phố. Tôi muốn tham dự cuộc biểu tình chống Trung Quốc nếu có. Lòng thầm mong sẽ có một cuộc biểu dương nào đó, văn minh và trật tự của một đất nước đã từng được độc lập thống nhất 36 năm qua, chấm dứt một cuộc chống xâm lăng kiên cường, có tính chất thời đại.

Sáng hôm nay trời đẹp, không nắng, không mưa . Tôi thong thả vào ngồi ở quán café Thanh Niên, đầu đường Alexandre de Rhodes để quan sát và hồi tưởng.

Nơi đây thuộc khu vực trung tâm thành phố, trung tâm về văn hóa xã hội, không phải trung tâm về buôn bán.

Đây là trụ sở của Đoàn TNCS, mang số 1, đầu đường Duy Tân, nay đổi thành đường Phạm Ngọc Thạch. Riêng tôi, tôi thích tên Duy Tân hơn, nó gợi nhớ một trào lưu yêu nước có tính chất bước ngoặc của một giai đoạn lịch sử mang ý nghĩa về sự đổi mới, nhằm để nhắc nhở các thế hệ trẻ luôn luôn hướng về sự đổi mới, không đắm chìm vào hào quang của quá khứ để rồi lạc hậu. Đoạn đường nầy đáng được mang tên DUY TÂN như là biểu tượng của thanh niên thành phố. Bên kia đường là số 4 Duy Tân, một khu vực rộng lớn vốn là nơi tập hợp rộng rãi của thanh niên thành phố, đã từng trải qua nhiều sự kiện, thăng trầm và quyết liệt, từng là trụ sở Tổng hội Thanh niên và Sinh viên Sài Gòn, nay mang tên là Nhà văn hóa Thanh Niên. Vào những năm cuối đời, ông  Võ Văn Kiệt nhiều lần nhắc nhở anh em chúng tôi “cố gắng” đừng để nó trở thành một tòa cao ốc phục vụ cho kinh doanh buôn bán dưới áp lực của đôla hay vàng dỏm 16 chữ, vì đó là biểu trưng cho tinh thần bất khuất của thanh niên thành phố, cũng là thanh niên miền Nam trong cuộc chống xâm lăng.


bti_3-content

 

Phía kia là nhà thờ Đức Bà, cũng là một di tích lịch sử, nó nhắc nhở buổi ban đầu sự hiện diện của nền văn hóa phương Tây. Phía bên phải là một rừng cây, một quảng trường rộng lớn tạm gọi nó là quảng trường Độc Lập, sau là dinh Độc Lập, nay gọi là hội trường Thống Nhất. Tôi thích chữ Độc Lập, không vì người nào đặt tên, mà tên ấy là của dân tộc, khái niệm ấy phải được trường tồn. Thống nhất, mang ý nghĩa dù lớn lao cũng chỉ của một giai đoạn. Ngày trước khu vực này không xa mấy với tòa Đại sứ Mỹ, nay tọa lạc gần hơn là tòa Lãnh sự quán Trung Quốc.

Khu vực này có sứ mạng lịch sử của nó.

Đến 9 giờ, người tụ tập về đây bắt đầu đông dần, gồm nhiều thành phần: Thanh niên nam nữ, một số trung niên, lai rai cũng có những cụ già.

Tôi thấy lực lượng an ninh đang chuyển động dưới hai sắc phục màu vàng và màu xanh, khá đông. Những rào chắn bắt đầu kéo ra bịt các ngã đường. Xe hơi bị buộc quay lại, xe 2 bánh còn chạy được nhưng không được dừng. Sau đó thì ngã này bị bịt hẳn. Trước quán café Thanh Niên có sự lao xao. Các “sắc phục” bốc hàng loạt xe gắn máy của khách lên xe hơi chạy đi. Họ nói là dọn dẹp lòng lề đường, nhưng thực chất là để phá sự tụ tập. Những nhân viên an ninh ngồi trong quán (mặc thường phục) cũng tản ra làm nhiệm vụ. Bên kia, hướng Plaza Diamond, một nhóm thanh niên nam nữ gom tụ khá đông, hình như họ bắt đầu chộn rộn và hô khẩu hiệu... Hoàng Sa! Trường Sa! Việt Nam! Họ đã hình thành được đội ngũ và bắt đầu kéo đi. Đi bên lề tòa nhà Plaza ra hướng vòng xoay, rồi đoàn người chuyển sang phải, hướng về dinh Độc Lập. Ngày càng đông. Tiếng hô đều nhịp. Một người xướng cao: Hoàng Sa! Số đông đáp lại: Việt Nam! Tiếng xướng: Trường Sa! Đáp lại: Việt Nam! Việt Nam! Tôi thầm nghĩ tất cả họ đều chưa hề đặt chân lên các đảo mà họ gọi là Tổ quốc mình. Nó đã bị Trung Quốc chiếm từ khi họ vừa sinh ra đời. Có thể họ chỉ thấy trên bản đồ, hoặc bởi người thân và bạn bè cùng trang lứa là những anh bộ đội biên phòng đang canh giữ ở những đảo còn lại (chưa bị Trung Quốc chiếm). Họ cũng có thể hiểu cảnh ngư dân VN bị bọn Trung Quốc trấn lột như thế nào giữa biển khơi sóng gió. Tôi có cảm xúc như máu thịt xương da của họ đã nối mạch liền với hải đảo.

bti_4-content


Đoàn người tiếp tục tiến về hướng dinh Độc Lập. Không thể qua đường vì bị ngăn chặn, lại quanh qua đường Hàn Thuyên, quẹo sang hướng nhà thờ Đức Bà, men theo Nguyễn Du, qua Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quay lại quảng trường Độc Lập. Vừa đi vừa hát: “Dậy mà đi, dậy mà đi, đồng bào ơi!” Đây là những bài hát quen thuộc mà họ đã hát từ khi mới lớn, khi các đàn anh đàn chị đã truyền cho họ ngọn lửa yêu nước chống ngoại xâm. Thỉnh thoảng có khẩu hiệu phản đối Trung Quốc xâm lược. Có một giọng nữ cất lên từ trong nhóm đi đầu: “Đừng giẫm lên cỏ, các anh chị ơi!” Đoàn người cũng rất chịu khó bước vòng vèo để tránh giẫm lên bãi cỏ non. Bãi cỏ non mà các anh chị còn trân quý huống chi là những cù lao hải đảo!

Đó là thái độ văn minh và hiểu biết.

 

Trộn lẫn trong dòng người có sắc phục xanh, vàng. Nhưng có một loại người mặc thường phục. Họ có một phong cách khác và một khí sắc rất dễ phân biệt. Bỗng dưng hàng ngũ lao xao, nhìn qua tôi thấy ba người mặc thường phục nhào vô lôi một thanh niên ra, một số người lao vào giành lại, trong đó có anh giáo sư đang đi cạnh tôi. Anh ấy cũng lanh thật! Sau vài phút giằng xé, thanh niên ấy thoát được, nhập lại vào đoàn người... Đoàn người đi về hướng bùng binh phía sau nhà thờ Đức Bà. Họ định băng qua đường Lê Duẩn nhưng không được. Đoàn người khựng lại. Họ hô: lập lại hàng cho trật tự và ngay ngắn! Lúc này là ở giữa khu trống bùng binh. Xe cảnh sát rất thuận tiện thao tác. Nhiều xe cảnh sát bỗng dưng chạy vòng vèo, nhặng cả lên. Nhiều nhóm người bỗng dưng nhốn nháo, bầu không khí xao động. Có đến ba bốn nơi túm tụm và giằng xé, hỗn loạn. Trước mặt tôi một người nữ, không biết trẻ già bị ba thường phục lôi ra, những người kia giành lại nhưng không được, khí thế của “thường phục” rất hung hãn, nhanh nhẹn và có nghề, họ cuốn người nữ đó lên xe cảnh sát, một người khác nhảy lên, ngồi ém chặt phía sau, xe lao đi. Chỉ trong năm phút, có khoảng năm vụ chớp nhoáng xảy ra. Tôi bấm máy không kịp, di động của tôi thuộc loại thường (cỡ ba triệu). Lúc đó khoảng 10 giờ 30. Tôi không thể biết những người bị bắt ấy là ai? Có thể nay mai, họ mang tên Trần, Nguyễn, Lê Thị... “Móc túi”, hay là phần tử do “bọn xấu” cài vào. Thật là nguy hiểm! Tôi chỉ thấy họ là người tham gia tích cực trong hàng biểu tình phản đối Trung Quốc chiếm đảo, chặt cáp, trấn lột ngư dân...


bti_5-content

 

Tôi có cảm giác bần thần, không còn hứng thú. Mục tiêu biểu dương tinh thần bảo vệ tổ quốc trở nên lợn cợn nhiều chiều. Cảnh tượng này tôi đã trải qua, liên tưởng và lẫn lộn, cảm giác về bọn “mật vụ”, “công an chìm” ngày xưa. Nhưng không phải! Họ là đội hình giữ trật tự, có lẽ là đội SBC (săn bắt cướp) ? Tôi thầm mong, nếu là đội SBC thì cố gắng đừng nhầm lẫn đối tượng, họ không phải là tập hợp của đoàn người móc túi, họ là những thanh niên yêu nước, họ không thể hiểu thế nào là “phương pháp”, “chiến lược chiến thuật” của các nhà chính trị. Có ai nói với họ đâu! Chỉ có sự im lìm và nhịn nhục. Họ là thanh niên, cái khí thế của họ cần được nuôi dưỡng, cần được ủng hộ. Một khi xung trận thực sự họ sẽ là những kẻ đứng dưới cờ. Ngọn cờ chống ngoại xâm, bảo vệ Tổ quốc!

 Khi chúng tôi đi ra khỏi chảo lửa lúc này đã nguội, phía xa kia còn một nhóm. Tôi cùng ba ông giáo sư của một trường Đại học tìm quán uống café. Chẳng phải uống, mà chỉ lạm bàn về “thế trận” đương đầu với ngoại xâm của nhà nước ta hiện nay. Không biết rằng ngay lúc đó, nhóm còn lại đang bị tiếp tục xâu xé, sau đó là màn xịt nước.12g trưa hiện trường hoang vắng.

Bao giờ thì chúng ta mới có những cuộc tuần hành trang nghiêm, lịch sự, văn minh, hiền như thế kia mà cũng được đối xử tương xứng? Ngày xưa chúng tôi bị bắt nóng (như vừa rồi), bắt nguội, bắt lẻ, bắt tình cờ lúc đi đường, vì tội ăn cướp, móc túi hoặc vì không mang theo thẻ căn cước (CMND), hoặc bị bắt tại nhà về đêm, hoặc theo dõi, canh giữ trước cửa nhà, hoặc bị quậy phá điện thoại vào nửa khuya...

Chúng tôi tự hỏi mình có giống thứ như lời “Mao...” nói: Bọn trí thức chỉ để bón phân, cũng không phải là loại phân tốt...

Khi ra về, trong tôi vang vọng tiếng cô gái: ĐỪNG GIẪM LÊN CỎ CÁC ANH CHỊ ƠI!

Thật lạ lùng, bắt để làm gì vậy?

Hình như Trung Quốc có cảnh cáo trên truyền thông, phải dẹp bọn biểu tình bài Trung Quốc! Lần này, lực lượng an ninh Thành phố Sài Gòn “tích cực” hơn ở Hà Nội? Thành phố này đông dân hơn nên dễ bị “bọn xấu lợi dụng”. Có lẽ thế?

Hạ Đình Nguyên

 BVN-TH


 

Thư của Lê Hiếu Đằng


Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

 

TP.SG ngày 12 tháng 6 năm 2011,

Kính gửi: Ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên Giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch Hội nhà báo Việt Nam

 

Thưa ông,

Tôi là LÊ HIẾU ĐẰNG, nguyên là Phó Tổng thư ký Hội Sinh viên Sài Gòn nhiệm kỳ 1966-1967, nguyên Phó Tổng thư ký Ủy ban Trung ương Liên minh các Lực lượng Dân tộc Dân chủ và Hòa bình Việt Nam trong thời kỳ chống Mỹ, là Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận tổ quốc Việt Nam trong 20 năm (từ 1989-2009), là đại biểu Hội đồng nhân dân TP.SG khóa IV và khóa V. Sở dĩ tôi giới thiệu hơi dài dòng với ông như vậy để ông thấy rằng là lá thư này gởi ông không phải là của một kẻ xấu, càng không phải là của một kẻ phản động như bộ máy tuyên truyền thường hay hô hoán, mà là của một người có đầy đủ tư cách để viết lá thư này cho ông.

 

Thưa ông,

Đã một tuần qua sau cuộc biểu tình tuần hành của nhân dân Hà Nội, nhân dân Sài Gòn – TP. SG lên án hành động hiếu chiến, ngang ngược của nhà cầm quyền Trung Quốc tại vùng lãnh hải thuộc chủ quyền của Việt Nam bất chấp luật pháp quốc tế, bôi bẩn và xé toang mười sáu chữ vàng mà lãnh đạo hai nước thường xuyên nhắc đến. Tôi đợi một tuần qua để cơn giận dữ, lòng phẫn nộ và khinh miệt của tôi lắng xuống để ngồi bình tĩnh viết thư này cho ông để kịch liệt lên án và phê phán cách thức và nội dung đưa tin sai sự thật hoặc nói cách khác tránh né sự thật một cách trắng trợn của TTXVN về các cuộc biểu tình tuần hành của nhân dân TP Hà Nội và nhân dân TP Sài Gòn, mà xét đến cùng là trách nhiệm của ông với tư cách người lãnh đạo cao nhất của bộ máy thông tin tuyên truyền của Đảng và Nhà nước hiện nay. Hơn nữa, ông còn là chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam chắc hẳn ông hiểu rõ thiên chức (tôi không dùng chữ chức năng) của nhà báo là phải thông tin trung thực, chính xác và khách quan về các sự kiện đã xảy ra, thực hiện quyền được thông tin chính đáng, một quyền cơ bản của người dân. Tôi không hiểu các hội viên Hội Nhà báo Việt Nam suy nghĩ như thế nào về việc làm này của ông chủ tịch của họ? TTXVN thông tin rằng chỉ có những cuộc “tụ tập” của “một số ít người” trong sáng ngày 05-6 ở Hà Nội và Sài Gòn, vậy thì tôi xin mời ông, các vị lãnh đạo Ban Tuyên Giáo Trung ương, Bộ Thông tin – Truyền thông, TTXVN hãy xem các hình ảnh chụp được, các đoạn video clip trên các trang mạng (chắc hẳn các ông đều có phương tiện và khả năng sử dụng được) và nhất là vào hỏi nhân dân đang cư ngụ ở chung quanh tòa lãnh sự Trung Quốc, trước nhà thờ Đức Bà, Dinh Thống Nhất (Dinh Độc Lập cũ) và các đường Đồng Khởi, Lê Lợi, chợ Bến Thành, v.v. xem đó chỉ là cuộc tụ tập của một số ít người hay biểu tình tuần hành của đông đảo quần chúng? Hoặc có thể hỏi lực lượng công an, cảnh sát chìm nổi phải mướt mồ hôi mà vẫn không cản được làn sóng người như nước vỡ bờ sáng hôm ấy. Cái tai hại nhất là việc thông tin sai sự thật trắng trợn của TTXVN, biến các cuộc biểu tình tuần hành thật sự trở thành chỉ là những cuộc tụ tập đông người, đã làm cho nhân dân trong nước, nhất là ở hai thành phố Hà Nội và Sài Gò, cũng như dư luận nước ngoài càng tin rằng những thông tin chính thức từ TTXVN, cơ quan thông tin chính thức của Nhà nước, đều là nói láo, đổi trắng thay đen. Nói như cách khá tế nhị tuy đầy tính phê phán của GS Ngô Bảo Châu về việc xử án TS Cù Huy Hà Vũ: “Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này”. Trong vụ việc thông tin sai sự thật này, “mấy ông bà này” là ai ông cũng hiểu rồi. Nếu không phải là ông trực tiếp chỉ đạo việc này thì với vai trò lãnh đạo cao nhất của công tác thông tin – truyền thông của Đảng-Nhà nước, dù sao ông cũng phải chịu trách nhiệm.

Tôi cho rằng việc làm này là phá hoại uy tín, thanh danh của Đảng và Nhà nước nghiêm trọng nên tôi đề nghị cần có sự kiểm điểm nghiêm túc để về sau không còn những sự việc đáng tiếc, đáng xấu hổ này xảy ra nữa. Ông thấy không, dù các ông cố làm giảm nhẹ qui mô, mức độ các cuộc tuần hành biểu tình để làm yên lòng Trung Quốc nhưng họ có thèm để tâm đến đâu. Việc tàu thăm dò dầu khí Viking II bị tấn công càng chứng minh thái độ hung hãn, bất chấp dư luận của Trung Quốc trong việc xâm phạm vùng biển Việt Nam.

Tôi hy vọng ông có đủ lương tâm và trí tuệ để chỉ đạo Thông tấn xã Việt Nam không lặp lại sai lầm cũ khi đưa tin về cuộc biểu tình sáng hôm nay, 12/6/2011, của nhân dân Hà Nội và Sài Gòn, phản đối Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa và một phần Trường Sa, lên án việc Trung Quốc xâm nhập lãnh hải Việt Nam, đe doạ ngư dân Việt, phá hoại cáp thăm dò địa chấn của các tàu Bình Minh 2 và Viking 2.

Dù sao tôi cũng ghi nhận mặt tích cực của bản tin TTX là đã xác nhận đây là một hành động biểu thị lòng yêu nước, trong hòa bình và trật tự của nhân dân TP Hà Nội và Sài Gòn.

Do quá bức xúc nên lời lẽ trong thư này có thể làm ông và một số vị lãnh đạo khác không hài lòng, mong ông và các vị thứ lỗi và thông cảm cho.

 

Trân trọng,

Lê Hiếu Đằng

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn