DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,931,639

VN: Cụ bà 20 năm sống gầm cầu thang ở Hà Nội - Dân sống với nước cống tại Hà Nội

26 Tháng Sáu 201112:00 SA(Xem: 12831)
VN: Cụ bà 20 năm sống gầm cầu thang ở Hà Nội - Dân sống với nước cống tại Hà Nội

VN: Cụ bà 20 năm sống gầm cầu thang ở Hà Nội - Người già dưới chế độ VN/XHCN.


Sống đến tuổi “gần đất xa trời” mà bà cụ Đặng Thị Hùng chưa ngày nào được người thân chăm nom, phụng dưỡng. Cụ đã 20 năm lủi thủi sống một mình trong gầm cầu thang bộ của khu tập thể Quỳnh Mai (Hà Nội) cũ kĩ.


ba-content

Cụ Hùng cô đơn trong “căn nhà“ vỏn vẹn 4m2 dưới gầm cầu thang




Số phận cô đơn

Đôi mắt kém nên cụ phải bám lấy bờ tường, lần từng bước yếu ớt ra đến kéo cánh cửa sắt bên trong, rồi lại cửa gỗ bên ngoài để mời chúng tôi vào.

Căn nhà nhỏ bừa bộn ngay cạnh cầu thang bộ nhưng chẳng mấy khi có vào nhà chơi hay dừng lại ngồi hỏi chuyện bà nên cụ Hùng khá dè dặt khi mở cửa cho khách lạ.

Gầm cầu thang này vẻn vẹn 4m2chỉ đủ kê một chiếc giường nhỏ. Nhìn quanh quất trong nhà cụ có mỗi chiếc quạt con cóc từ lâu đã không sử dụng được gọi là “của đáng giá”. Dường như cụ sống tách biệt với cuộc sống xung quanh kể từ khi chuyện xuống đây.

Cửa phòng hướng ra lối đi khá lớn của khu tập thể nhưng chẳng bao giờ cụ mở cửa ngồi nhìn ra. Cửa đóng chặt suốt ngày, và cụ ngồi trên chiếc chăn cũ màu đất. Dù vào những ngày hè này, nhưng ánh sáng cũng không hắt tới được căn phòng của cụ, nó dường như tối tăm và trở nên nóng bức hơn.

Đồ đạc để bừa bộn lung tung dưới đất, quần áo treo vắt khắp nơi, nhưng cụ không cho ai động đến chúng.

ba_2-content

  Chị Hường hàng xóm với cụ Hùng


Ngồi trên chiếc ghế đẩu, đồ vứt đi của hàng xóm ở hành lang, cụ Hùng mới chia sẻ cho chúng tôi câu được câu chăng về cuộc đời cô đơn, hiu quạnh của mình.

Cụ khò khè thở và thều thào nói: “Tôi tên là Đặng Thị Hùng, khoảng 80 tuổi, trước kia nhà tôi ở trên tầng 5 này này, tôi cũng chẳng nhớ tôi ở đây từ bao giờ. Từ ngày xuống đây tôi thấy buồn lắm”.

Cụ Hùng chỉ nhớ cụ là nhà cụ có ba người, bố mẹ mất lâu lắm rồi, và cụ không đi lấy chồng, không có một mụn con nào. Cụ có vài người cháu ở khu Đội Cấn, Khâm Thiên nhưng chẳng có ai đến thăm nom cụ cả. Chúng tôi gặng hỏi: “Quê cụ ở đâu”. Cụ chỉ nói: “Quê bố ở làng Tam Đa, quê mẹ ở Uông Bí, hay Ninh Bình gì đó…”.

Tỉ tê với bà cụ gần nửa ngày trời, chúng tôi biết tình cảnh éo le bị lừa hết tiền bạc, lừa nhà cửa của cụ. Rồi cái nhà trên tầng 5 đó, bị bán đi bán lại đến mấy đời chủ mà vẫn chẳng thấy đứa cháu nào bén mảng đến thăm.

Chị Nguyễn Thị Hường, chủ căn nhà liền kề nhanh nhảu góp chuyện: “Cụ Hùng ở đây đã được khoảng 20 năm rồi, trước kia tôi ở trên tầng 2 khu tập thể này, mới chuyện xuống đây được 2 tháng và làm hàng xóm, bầu bạn với cụ. Hoàn cảnh của cụ tội lắm. Nghe người già khu này kể rằng, trước kia cụ là con một của gia đình cũng khá giả. Sau khi bố mẹ mất, cụ cũng không lấy chồng, nên giờ cũng không có con cái, một mình sống trên căn nhà trên tầng 5”.

“Đời lắm cái khốn nạn, không biết thằng cháu nào của cụ, nó lừa cụ bán căn nhà đó đi. Từ ngày đó, cụ bơ vơ không nhà không cửa, không ai đón cụ đi cả. Thương tình, tổ dân phố dọn dẹp, sửa sang lại căn gầm cầu thang này cho cụ ở”, chị Hường tiếp lời.

Mất nhà, mất hết đồ đạc, giấy tờ, cụ Hùng trở thành người vô gia cư, chuyển xuống gầm cầu thang.


Ước mơ được trở về nhà


Sống cảnh cô đơn cả một đời, dường như bà cụ Hùng đã quen lắm rồi. Nhưng cái bệnh của tuổi già cũng ập đến, làm tấm thân gầy cụ dần không chống đỡ được. Những ngày tay chân còn khỏe mạnh, cụ vẫn gánh rau ra đầu chợ Quỳnh Mai ngồi bán, cũng được chút đồng ra đồng vào. Sang đến năm nay, chân cụ yếu hơn nhiều, mắt cũng mờ và toét nên cụ chỉ ngồi ở trong nhà luôn.

Nhìn chiếc quang gánh cũ kĩ và mấy chiếc thùng xốp xếp gọn bên lối đi lên cầu thang bộ, cụ Hùng nhớ lại: “Năm kia, tôi vẫn còn đi chợ bán rau, nhưng giờ thì hay mệt lắm. Ngồi ngay đầu chỗ đầu chợ, ra đó đông vui cũng có người trò chuyện đỡ buồn. Giờ người ta xây cái cửa hàng ở chỗ đó, người ta bảo tôi nghỉ bán, mỗi tháng biếu tôi 1 trăm nghìn…”.

Trước còn khỏe cụ còn tự làm mọi việc, nhưng hai năm nay cụ sống nhờ sự cưu mang của bà con láng giềng.

Nhà cụ chỉ có một chiếc bóng điện được mắc điện nhờ bà Hòa hàng xóm. Không gian trước hiên nhà cụ là chỗ để đồ đạc cũ còn dùng được người ta vứt đi, cụ giữ lại để làm dùng.

Chẳng có nhà vệ sinh và nhà tắm, mỗi lần tắm giặt, chị Hường hàng xóm lại tất tả xách nước ra trước hiên nhà giúp cụ.

Đến mỗi giờ cơm, cụ lại lóc cóc đi bộ ra đầu chợ Quỳnh Mai mua cơm bụi, mua nước uống. Thấy cụ già tội nghiệp, không ai chăm sóc, vợ chồng anh Nguyễn Xuân Bình, trông xe đầu ngõ thương tình dắt cụ vào nhà mời cụ ăn cơm, lúc nào cũng có sẵn một phích nước nóng cho cụ.

Đã tròn 2 năm, vợ chồng anh cưu mang cụ, mỗi ngày một bữa anh chị mang đến tận nhà biếu cụ. Cụ nghẹn ngào chia sẻ: “Vợ chồng anh Bình trông xe đầu ngõ tốt lắm. Mỗi ngày anh mang cho tôi một bát cơm, mà tôi chỉ dám nhận một bát cơm thôi, tôi ăn cũng không hết nữa. Tôi cũng ngại lắm, chẳng dám xin ai”.

Khi thì bữa trưa, khi thì bữa tối, có khi anh chị Bình bận quá, cụ cũng nhịn đói luôn, đóng kín cửa ai gọi cũng không mở.

Bà con hàng xóm rất lo lắng cho sức khỏe của cụ, chỉ sợ cụ 'đi' lúc nào mà không ai biết, vì ngày nào cụ cũng đóng cửa cả ngày lẫn đêm.

Chị Hường hàng xóm thổ lộ: “Đêm qua cụ không mở cửa, đến giờ cơm, tôi gọi nhưng cụ không ra. Trong đó vừa nóng bức, ẩm mốc, người khỏe cũng ốm chứ nói gì đến bà già”.

Bao lần tổ dân phố vận động cụ vào trại dưỡng lão, hay có ý đón cụ vào chùa Bồ Đề, nhưng cụ không đồng ý. Mỗi tháng người đại diện phường đến biếu cụ đầy đủ thuốc men và 150 nghìn để cụ mua cơm ăn.

Chị Vương Thị Sáu, vợ anh Bình nhớ lại ngày người trên phường đến vận động cụ vào trại: “Cụ nhất định không đi đâu hết, cụ bảo vào đó người ta bắt cụ đi nhổ cỏ, làm việc cụ sợ lắm. Đã 10 năm tôi sống ở đây mà không lần nào thấy có người nhà đến thăm cụ. Tết nhất cụ cũng lủi thủi một mình”.

Cụ tâm sự với chúng tôi là muốn được trở về quê bố sống nốt những ngày cuối đời. Nhưng liệu mong ước của cụ có trở thành hiện thực khi cụ không thể nhớ quê ở đâu, còn các cháu lại là những người thờ ơ, vô cảm.


BVN-TH

Hà Nội: Nửa tháng sống trong nước cống 


nuoc-content

 

Đã hơn 2 tuần nay, gần 80 hộ dân sống tại hai con ngõ 241 và 251 đường Kim Mã (phường Kim Mã, quận Ba Đình, Hà Nội) phải sống trong tình trạng "ngập lụt".
Theo quan sát của chúng tôi, với những trận mưa từ chiều hôm trước k
éo dài suốt đêm đến sáng nay, đã làm nước ở đây dâng lên tận đầu gối. Trên mặt nước lềnh bềnh đủ thứ rác thải sinh hoạt, chuột chết... mùi tanh hôi bốc lên nồng nặc. Xe cộ ngập gần qua ống xả, mặt nước lềnh bềnh xong chậu của các hộ dân...

"Không hiểu hệ thống công thế nào, từ hơn 10 ngày nay ở ngõ này đã bị ngập nước. Trước đây mưa có ngập nhưng chỉ ít tiếng sau là rút hết, nhưng nay sau mỗi trận mưa nước lại dâng lên một ít, tràn hết cả vào nhà. Người dân chỉ còn biết tìm cách mà sống chung với nó", bà Nguyễn Thị Tình, nhà ở ngõ 241 than thở.


nuoc_1-content



Để ứng phó lại, nhiều nhà có nền thấp phải tìm đủ thứ vật liệu để chắn cửa, cản nước vào nhà. Đồ đạc ở tầng một được kê cao lên bàn, hoặc di chuyên lên các tầng cao hơn. Bà Tình bảo: "Đứa cháu nhà tôi đang học mẫu giáo, nhưng phải đem nó đi ở nhờ nhà bà ngoại cho an toàn. Sống thế này người lớn còn khó chịu, chứ nói gì trẻ con, chỗ hố ga, nước sâu nguy hiểm lắm".

Đi sâu hơn một đoạn vào trong ngõ 241, chúng tôi gặp ông Nguyễn Gia Khánh đang hì hụi lấy hốt rác để tát nước từ nhà ra. “Tối qua mưa to quá, nước dân lên tràn hết vào nhà. Đồ dùng đã phải kê hết lên trên rồi. Giờ mọi sinh hoạt đều phải đi nhờ, nước phải đi xin nhà khác không bị ngập. Nhưng khổ nhất là khi cần đi vệ sinh, nhà ngập nên không đi được phải đi nhờ hàng xóm, hoặc đi gần cây số ra nhà vệ sinh công cộng để đi”, ông Khánh kể.

Không ít hộ dân ở đây đã phải chuyển sang ăn mì tôm, lương khô, thực phẩm khô vì việc đi chợ khó khăn, điều kiện nấu nướng, nước sinh bị hạn chế.


nuoc_2-content




Một mối nguy nữa cũng đang đe dọa đến cuộc sống của các hộ dân ở hai con ngõ này, đó là mất an toàn điện. “Mấy hôm nay lo lắm, chỉ sợ điện bị hở mạch thì quá nguy hiểm. Chúng tôi đã làm đơn lên phường để nhờ giải quyết, nhưng đã nhiều ngày rồi vẫn chưa thấy động tĩnh gì”, bà Hà, nhà ở ngõ 241 cho biết thêm.

Theo nhiều người dân ở đây phản án, hệ thống cống nước chung của 2 ngõ 241 và 251 hầu như đã bị tê liệt, nên chỉ cần một trận mưa nhỏ cũng ứ đọng nhiều ngày liền, những ngày gần đây trời mưa liên tục nên nước chỉ lên không xuống.

BVN-TH
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 6335)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 7576)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 10059)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 13480)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 7130)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh