DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,846,071

Tiếng ta còn, Nước ta còn - Phạm Đạt Nhân

16 Tháng Mười Hai 201512:00 SA(Xem: 1761)
Tiếng ta còn, Nước ta còn - Phạm Đạt Nhân

Tiếng ta còn, Nước ta còn



Image result for truyện kiều



"Truyện Kiều còn tiếng ta còn, tiếng ta còn nước ta còn". Đó là câu nói bất hủ của cụ Phạm Quỳnh khi đánh giá "Truyện Kiều" của cụ Nguyễn Du. Và nghìn năm sau truyện Kiều vẫn là "tiếng thương như tiếng mẹ ru những ngày". Tất đều coi truyện Kiều là cái hồn của non sông đất nước bởi vì nó đại diện cho vẻ đẹp trong sáng của tiếng Việt - tiếng mẹ đẻ của người Việt nam. Điều đáng buồn là tiếng Việt ngày nay lâm vào tình trạng xô bồ bát nháo trong cách nói, cách viết của một số người Việt.

Tình trạng xô bồ bát nháo đó phơi bày đây đó cả trên báo đài, trên các bảng hiệu, biển quảng cáo, tên của các công ty; thậm chí có mặt cả trong tác phẩm văn chương.

Ở các thành phố lớn ta thấy bảng hiệu, bảng quảng cáo người ta đua nhau ghi bằng tiếng nước ngoài, có khi chua thêm vài dòng tiếng Việt ở dưới. Tên công ty thì pha trộn nửa tây nửa ta như công ty Minh Đạt thì là MiDa, công ty Mỹ Tâm thì ghi là MyTa, vv...Ngay trong ngôn ngữ nói của phát ngôn viên đài trung ương cũng có chỗ không chuẩn: Chẳng hạn, lẽ ra phải nói: "Chương trình hôm nay có những nội dung chính sau đây... "nhưng vì kiệm lời phát ngôn viên đó bỏ đi hai tiếng "sau đây" làm cho câu văn trở thành cụt ngủn bất thành câu. Trong văn viết có thể thay thế hai chữ sau đây bằng dấu hai chấm (:) nhưng trong văn nói thì không nên như vậy.

Không biết từ bao giờ và từ đâu người ta có thói quen tùy tiện ghép từ "Việt" đàng sau một từ. Ví dụ: Bếp Việt, gạo Việt, văn chương Việt, tâm hồn Việt...Tại sao lại cứ phải "Việt" đang khi ta là người Việt nói về một vấn đề của ta ở chính trên đất Việt của ta! Ai cũng hiểu từ "Việt" chính là Việt Nam. Những gì có trên đất nước Việt Nam mặc nhiên là "Việt Nam" rồi, hà cớ phải thêm chữ Việt. Nếu là một cộng đồng người Việt sinh sống tại hải ngoại, để phân biệt với các kiều bào khác, có thể gọi thế là đúng. Ví dụ như "phố Việt", "phố Hoa", "cơm Việt", "cơm Tàu"...Nhưng gạo do dân ta trồng đương nhiên là gạo Việt Nam rồi, cần gì phải nói "gạo Việt". Gọi hàng sản xuất trong nước là hàng nội địa để phân biệt với hàng ngoại nhập là đủ.

Ngôn ngữ của một nước thể hiện chủ quyền quốc gia của nước đó. Ta phải nói đúng, viết đúng tiếng nước ta. Người nước ngoài buộc phải học cách nói cách viết của ta. Ví dụ buộc họ phải nói "bưởi da xanh" chứ không vì sợ họ không nói được mà ta lại gọi là "Budaxa". Ngược lại, ta cần phải viết đúng, phát âm đúng các tên gọi của nước ngoài chứ không nên phiên âm tùy tiện, dễ dãi. Điều này gây trở ngại vô cùng cho việc tra cứu tìm hiểu. Đến tận bây giờ sách giáo khoa vẫn còn phiên âm một cách ngô nghê. Ví dụ Alsace thì được phiên âm là An dat, Shakespeare thì phiên âm là Sếch-xpia, vv...

Ngoài ra tình trạng cải biên chữ viết của các bạn trẻ tràn lan trong các văn bản giao tiếp bất chấp luật chính tả và ngữ pháp. Ví dụ: "»ckuc mn co m0t ngax nkuj max man nka-" có nghĩa là "chúc mọi người có một ngày nhiều may mắn nha" , vv..

Ngôn ngữ của một nước là cái hồn, cái hạnh của một nước, là chứng minh thư chứng nhận chủ quyền quốc gia của một dân tộc. Ngôn ngữ có trường tồn thì nền độc lập tự chủ mới trường tồn. "Tiếng ta còn, nước ta còn", câu nói bất hủ của Phạm Quỳnh có giá trị như một "ghi nhớ" có tính ràng buộc. Tiếng ta tức là tiếng mẹ đẻ. Một đứa bé sinh ra đời bập bẹ tiếng mẹ đẻ ngay từ những tiếng nói đầu đời. Tâm hồn của đứa bé cũng được di dưỡng qua lời ru à ơi của mẹ. Trẻ con học tiếng trước khi học chữ. Chữ viết có thể thay đổi qua nhiều giai đoạn lịch sử nhưng tiếng nói thì không hề thay đổi. Thời nội thuộc phương Bắc ta dùng chữ Hán. Sau nầy, Hàn Thuyên phổ biến ra chữ Nôm. Rồi sau đó nữa là chữ quốc ngữ. Dù là thứ chữ gì thì tiếng nói của người Việt Nam, cái hồn của người Việt Nam vẫn là nguyên vẹn tinh khôi. Tiếng Việt còn hay mất là tùy thuộc vào lòng yêu tiếng Việt , yêu nước Việt . Yêu tiếng tức là yêu nước , và vì yêu nước mà phải giữ gìn sự trong sáng cho tiếng . Nói theo cách nói của Phạm Duy trong nhạc phẩm Tình ca: Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời... tiếng nước tôi tiếng mẹ ru từ lúc nằm nôi...

Vào thế kỷ thứ mười chín, nước Pháp đã một phen khốn đốn vì cuộc chiến tranh Pháp - Phổ. Nước Pháp thua trận đành phải cắt vùng đất giáp biên giới với Phổ giao cho Phổ. Chính quyền Phổ ra cáo thị vùng đất nầy từ đây không được dạy tiếng Pháp. Nhà văn Alphonse Daudet kể lại nỗi đau xót của một giáo viên dạy môn tiếng Pháp trong buổi học cuối cùng bằng tiếng Pháp. Buổi học cuối cùng ấy càng lúc càng thu ngắn thời gian lại trong niềm cảm xúc dâng trào của thầy lẫn trò.

Ở Việt Nam trong thời Pháp thuộc may mắn còn có trường Đông Kinh Nghĩa Thục dạy Quốc văn giáo khoa thư cho học trò. Quốc văn giáo khoa thư là một bộ sách giáo khoa đầu tiên soạn theo hướng tích hợp: vừa dạy chữ vừa dạy người, vừa dạy trí dục vừa dạy đức dục đan xen lồng ghép trong một bài học.

Khi ngôn ngữ của một nước bị lai căng pha tạp - không còn chính danh nữa thì cái mầm mất nước đã chực chờ nằm sẵn đâu đó rồi. Thuyết chính danh của Khổng Tử trước hết đặt vấn đề chính danh tự. Chính danh tự là một danh từ phải gọi đúng tên sự việc, phải diễn tả đầy đủ khái niệm về sự vật đó. Sự vật sự việc thế nào thì phải gọi cho đúng bằng một cái tên sát hợp với bản chất của sự vật sự việc đó. Danh có chính thì ngôn mới thuận. Ngôn có thuận thì sự việc mới thành tựu một cách minh nhiên sáng tỏ. Danh mà không chính thì lời nói sẽ lập lờ, lấp liếm, lơ tơ mơ...Một xã hội mà vấn đề chính danh không được coi trọng thì cái mầm băng hoại đã đương nhiên tiềm ẩn.

Có một điều đáng lạc quan tin tưởng là tiếng ta vẫn còn. Mặc dù có hiện tượng xô bồ tùy tiện song bản chất tiếng Việt bao giờ cũng trong sáng. Nước Việt ta hiện nay có rất nhiều học hàm học vị giáo sư tiến sĩ mà tiếc thay (!) lại không có được một hàn lâm viện để hiệu chỉnh kịp thời những sai trái tùy tiện trong cách dùng tiếng Việt .


Phạm Đạt Nhân
(tác giả gởi)






*


 

Grand Opening

 

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



hoa_72-content
hoa_65-content 











Cindy Y. Tran và Trần Yên Hòa


Mua Bán Nhà

 

 


L/l: Marvin Tran

(714) 768 - 8810




blank

 


Nha Khoa

 


blank