DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,481,995

VN: Săn gái matxa

Saturday, July 16, 201112:00 AM(View: 15130)
VN: Săn gái matxa
Săn gái matxa


mac_xa_2_1





matxa3

Mỗi tối trước khi đi ngủ, các KTV lại khỏa thân để bôi kem lột da cho nhau -


Thông qua một kỹ thuật viên (KTV), chúng tôi được giới thiệu với bà Trang, ngụ trên đường Nguyễn Hữu Cảnh, Q.Bình Thạnh, TP.SG. Tại nhà riêng và phòng trọ cạnh nhà, bà Trang đang nuôi gần 20 KTV để “dạy nghề”.

Tất cả họ đều phải gọi bà Trang là mẹ. Một số KTV đã đi làm nhưng chưa trả hết nợ cho bà Trang cũng phải ở lại tới khi trả hết. Vừa gặp tôi tại nhà riêng, bà Trang đã vồ vập: “Con đẹp thế này mà đi bán cà phê thì phí lắm, về đây ở với mẹ Trang, mẹ sẽ dạy nghề, lo bằng cấp cho con. Mẹ sẽ sửa cho con thật đẹp để đi làm những chỗ cao cấp, lương không dưới 30 triệu đồng một tháng”.

Bà Trang nói thêm: “Mẹ sẽ dạy nghề, mua bằng matxa và xin việc cho con làm. Nếu có tiền mặt con trả cho mẹ 8 triệu, nếu học nợ thì 10 triệu đồng. Khi nào đi làm mẹ sẽ trừ dần. Nhưng nếu học nợ thì phải dọn hẳn đồ tới đây ở”.


“Kỹ nghệ” săn gái


Giới “cò mồi” như bà Trang thường thiết lập một hệ thống chân rết để săn tìm những cô gái quê. Bà Tý (nhân viên vệ sinh tại cơ sở L, đường Sư Vạn Hạnh, TPSG) kể: “Mỗi lần giới thiệu cho bà Trang một cô gái, tui được bà trả công 2 triệu đồng. Năm ngoái tui đã giới thiệu cho bà gần chục cô rồi”.

Thông qua bà Tý, chúng tôi tiếp xúc với ông Thành, một người chuyên đào tạo các cô gái quê thành gái matxa. Qua điện thoại ông Thành hứa nhận chúng tôi vào làm, sau đó đưa chúng tôi đi phẫu thuật thẩm mỹ và sửa sang lại từ A đến Z.

Đồng thời ông sẽ mua bằng, đào tạo nghề cho tôi. Nếu tôi thích thì ở lại cơ sở của ông, không thích ông sẽ giới thiệu đi cơ sở khác làm. “Giá em phải trả cho anh dao động từ 10-50 triệu, tùy nhan sắc của em có phải chỉnh sửa nhiều hay không. Em chỉ làm một tháng là trả đủ tiền công cho anh”, ông Thành cho biết.

Thực tế các cô gái có thể tự tới xin việc tại cơ sở matxa, nhưng đa số họ là những cô gái quê, không biết đường đi nước bước ở các thành phố lớn nên thường bị lợi dụng để trục lợi. Trừ tiền mua bằng và lo các giấy tờ khác khoảng 3-5 triệu đồng, số còn lại bà Trang và ông Thành hưởng hết. Trung bình mỗi cô gái matxa bị họ trục lợi ít nhất gần 10 triệu đồng.

Các KTV tại một số cơ sở matxa cũng cho biết khi giới thiệu một cô gái quê lên Sài Gòn nhận việc, họ được các cô trả 2 triệu đồng tiền môi giới. Tại các cơ sở matxa, một số ông chủ sẵn sàng chi tiền cho lực lượng “trai đẹp” chỉ có nhiệm vụ đi săn gái matxa. Ông Hải - quản lý tại cơ sở matxa L - cho biết: “Trước đây tôi thường được ông chủ giao nhiệm vụ đi matxa ở các cơ sở khác để săn gái”.

Ông Hải đóng vai là khách sang trọng rồi vào các cơ sở matxa yêu cầu một cô gái xinh đẹp, nổi tiếng nhất tại đây phục vụ. Khi tiếp xúc KTV đó, ông Hải sẽ mời cô về cơ sở của mình với nhiều lời hứa hẹn hấp dẫn. Cơ sở matxa của ông Hải phải lớn và có tiếng thì các KTV mới chịu bỏ chỗ cũ theo ông Hải về làm.

“Đã có một số vụ xô xát xảy ra giữa các lực lượng bảo kê matxa khi tranh giành KTV, vì thế hiện nay các quản lý không đi săn KTV ở cơ sở matxa khác nữa, mà chuyển hướng săn gái từ dưới quê thông qua các KTV cũ giới thiệu, có khi còn về tận các tỉnh miền Tây để tuyển người”, ông Hải cho biết.

Lột xác

Sau khi vất vả tuyển được KTV về cơ sở, những ông bà chủ tìm cách “tút” lại nhan sắc cho KTV, bắt họ tự “lột xác” bằng nhiều cách: ép đi phẫu thuật thẩm mỹ, nối tóc, tắm trắng, tự mua kem lột da...

Tới xin việc tại cơ sở matxa TP (gần cầu Bình Triệu, Q.Thủ Đức), bà quản lý liếc tôi một vòng từ đầu tới chân rồi bảo: “Ngoại hình con cũng tạm ổn, nhưng da thế này còn đen quá, mấy đứa làm trong này đứa nào cũng trắng như bông bưởi. Tóc thế này cũng ngắn quá, ở đây không ai thích tóc ngắn đâu!”.

Tôi được quản lý ở đây gợi ý nên đi đặt túi nâng ngực ở mối quen với giá 50 triệu đồng. Đó là một spa phẫu thuật thẩm mỹ ở Q.3. Chủ spa là người quen của bà chủ. Tất cả những ai muốn đi phẫu thuật đều phải tới đây, nếu không tới “cô chủ biết cô lại giận”. Có rất nhiều KTV tại đây đã đi nâng ngực, sửa mũi, cắt mí mắt...

3g sáng, khi rũ rượi đi tắm và thay đồ, các KTV ở cơ sở matxa TN (Dĩ An, Bình Dương) khỏa thân trước mặt nhau để bôi kem lột da.

Cách làm trắng hiệu quả nhất, rẻ nhất mà các cô gái làm matxa hay dùng là sử dụng kem trộn. Nhiều loại kem lột da rẻ tiền... tất cả trộn đều lại với nhau rồi chứa trong một hũ lớn. Hũ đó sẽ để dành bôi dần. Sau khi bôi kem khoảng ba tối, da sẽ bắt đầu bóc và lột từng lớp một, sủi vảy lên, dùng tay xoa nhẹ lớp vảy khô đó đi. Sau một tuần xức kem sẽ thấy hiệu quả liền, lớp da non sẽ trắng sáng hơn. Chỉ tốn 100.000 đồng làm kem trộn, các KTV này có thể dùng một tháng mới hết.

Vào cơ sở matxa L, tôi cảm thấy mình lạc lõng giữa các KTV trắng trẻo, xinh đẹp. Sau khi trang điểm và tô vẽ cẩn thận khuôn mặt, tất cả KTV đều xức một lớp kem trộn lên toàn thân, sau đó lại phủ một lớp phấn rôm trẻ em phía ngoài. Trang điểm sửa soạn xong, lớp da đen sần sùi của các cô gái được thay bằng màu trắng nõn nà, các KTV như được lột xác.

Dưới ánh đèn sáng mờ ảo của phòng matxa, KTV nào cũng trắng trẻo và đẹp một cách lạ thường.

Ngọc Linh, một đồng nghiệp, thì thầm vào tai tôi sau khi nghe quản lý xúi tôi đi đặt túi nâng ngực: “Chị chưa có gia đình thì đừng nên đi nâng làm gì, để lại nhiều biến chứng lắm. Em đi đặt túi cách đây mấy tháng tới giờ vẫn còn đau, hình dáng bầu ngực không như ý mình muốn. Ngực giả thì thích thật đấy, nhưng va chạm với khách mạnh một chút lại sợ bị biến chứng”.

Ngọc Linh bảo cô làm matxa hơn một năm nay nhưng không đủ tiền trả nợ, vẫn nợ mãi không biết bao giờ hết. “Khi mới vào phải nộp đủ thứ tiền: tiền học nghề, tiền bằng, tiền mua mỹ phẩm, tiền phẫu thuật thẩm mỹ, tiền nộp mỗi tháng cho cơ sở, tiền trả công môi giới... Tới khi nhận ra mình sa chân thì đã muộn, chỉ biết cắn răng làm trả nợ. Lãi mẹ cứ đẻ lãi con. Đôi khi em thấy mình như con thiêu thân đang lao vào lửa, như một tù nhân không bản án cứ bị giam hãm mãi ở đây. Biết bao giờ mới trả hết nợ mà về quê lấy chồng”.

Tất cả KTV matxa đều thừa nhận việc làm đẹp cứ như một chất gây nghiện mà càng dính vào họ càng mê không thể nào dứt ra. Bước chân vào cơ sở matxa, họ chỉ tính đến chuyện kiếm tiền, làm đẹp, trả nợ... mà không tính tới ngày về. Con đường đưa một cô gái quê lên thành phố làm matxa thật xa, nhưng con đường đưa họ rời khỏi đó có khi còn xa hơn nữa...

Bí mật những ngón nghề


matxa4

 Trước khi vào ca, quản lý luôn vào ôm ấp và thăm hỏi các “vợ bé” .



“Thảo già” là cái tên mà các kỹ thuật viên (KTV) ở cơ sở TN gọi chị Thảo. Thảo năm nay đã bước sang tuổi 36, là KTV cao tuổi nhất tại đây. Ở cơ sở TN có nhiều KTV trẻ mới 17, 18 tuổi, nhưng không vì thế mà Thảo bị khách “đá”.

Tính tình vui vẻ, biết chiều khách cùng với kinh nghiệm bốn năm làm matxa đã đưa đến cho Thảo số lượng lớn khách yêu cầu cùng với số tiền “boa” luôn cao gần gấp đôi các KTV khác.


Chiều khách


Khách vào cơ sở TN dù giàu nghèo, sang hèn, say hay tỉnh đều được Thảo vui vẻ tận tình phục vụ. Khách “boa” nhiều hay ít Thảo đều tươi cười cảm ơn. Nhiều khách bảo vào TN chỉ nằm nghe Thảo nói chuyện phiếm cũng thấy vui, hôm sau vào lại yêu cầu được Thảo làm tiếp. Đó là lý do mà những hôm TN vắng khách, các KTV khác chỉ làm được 3-4 tua thì Thảo vẫn làm trên chục tua. Mọi người hay kháo nhau ngoài tính tình vui vẻ, Thảo còn biết dùng “thủ thuật” riêng để chiều chuộng khách, làm cho khách nhớ mãi. Khách mua vé matxa một giờ nhưng Thảo làm 15-30 phút đã xong tua, vậy mà khách vẫn vui vẻ bằng lòng.

Thảo bảo: “Đàn ông ai chả ham vui, chỉ cần mình làm họ bằng lòng thì sẽ không tiếc tiền cho mình!”. Lúc tôi mới chân ướt chân ráo vào cơ sở TN đã được những KTV dày dạn kinh nghiệm khác rỉ tai: “Lần đầu tiên làm cho khách thì không nên để khách biết tên hoặc số của mình (mỗi KTV ở đây đều mang một số thứ tự). Đợi xem đó có phải là khách VIP hay không, “boa” nhiều hay ít thì mới cho số và giữ liên lạc thường xuyên với họ để lần sau họ vào còn tìm đến mình”.

Vài lần được lên tua, vừa bước vào phòng matxa tôi đã bị khách đuổi ra ngoài. Khách nói thẳng với quản lý “kiếm cô nào xinh hơn chút, da trắng hơn một chút”. Một vài lần sau khi đấm bóp xong mà không chịu “chiều” khách, tôi bị đuổi ra ngoài, người mới được điều vào ngay tức khắc. Có khi tôi cố tình đấm bóp và nói chuyện dông dài tới lúc hết giờ, khi đó vị khách phải mua thêm một vé nữa để yêu cầu nhân viên “chiều”. Cuối cùng vị khách đó “boa” cho KTV của tua sau 200.000 đồng, trong khi tôi bị “xù”.

Các cơ sở matxa đều cấm KTV vòi vĩnh thêm tiền của khách, nhưng các KTV khôn khéo luôn biết cách gợi chuyện, than thở để vòi thêm tiền “boa”, kiểu như: “Anh cho em thêm tiền bồi dưỡng, anh ghi phiếu “boa” đi rồi em cho biết tên...”. Trên thực tế, mọi KTV đều nhìn khách để đoán túi tiền. Nếu là khách sang, nói chuyện vui vẻ thì họ sẽ tận tình phục vụ mong nhận được số tiền “boa” lớn. Một số KTV còn thỏa thuận thẳng “chiều” bằng tay “boa” bao nhiêu, “chiều” bằng miệng phải “boa” nhiều hơn và vô tư mặc cả với khách.

Mai (KTV tại cơ sở L, đường Sư Vạn Hạnh, TPSG) cho biết: “Trước đây tôi làm cho một điểm matxa “sạch” ở Q.Phú Nhuận, KTV có bằng cấp và tay nghề họ mới nhận. Quy định ở đây là chỉ matxa lành mạnh, cấm kích dục. Hễ bắt được KTV kích dục cho khách là sẽ bị phạt, nhưng nếu không chiều theo ý khách, bị khách phàn nàn cũng bị phạt. Thế nên KTV chúng tôi thỏa thuận ngầm với nhau là sẽ chiều khách lén lút. Sau này tôi mới xin vào đây làm. Ở đây chuyện kích dục không bị cấm, tiền “boa” cũng kiếm được kha khá”.


Luật ngầm


Muốn tồn tại trong cơ sở matxa, ngoài việc biết nghề, biết chiều khách, các KTV còn phải “biết điều” với quản lý của mình. “Làm ở đây nếu muốn được chiếu cố thì nhiều khi phải đánh đổi thân xác cho quản lý!” - tin nhắn của Vi, một KTV tại cơ sở matxa TP (Q.Thủ Đức), gửi trước giờ đi ngủ đã làm tôi đứng tim. Tại cơ sở matxa L, mỗi tối sếp L. - ông chủ ở đây - đều ghé vào phòng KTV để thăm hai “vợ bé” Tú và Trinh. Sếp L. thẳng thắn giới thiệu đôi vợ bé cho tất cả nhân viên ở đây cùng biết. Có đêm sếp còn cho Tú và Trinh hàng xấp đôla mới cứng trong ánh mắt ghen tị của các cô khác.

Như một đặc ân của sếp, khách của Tú và Trinh đều là khách sang. Hai người luôn được làm ở phòng VIP, được tiếp những mối quen của sếp. Các KTV bảo nhau Tú và Trinh được ưu ái vì hai cô xinh nhất cơ sở L. Có người còn nói sau giờ làm, thỉnh thoảng thấy hai cô thay nhau đi khách sạn tiếp khách với sếp.

Mỗi cơ sở matxa lớn có 20-70 KTV. Theo quy định, các KTV sẽ luân chuyển tua theo vòng nhưng số lượng KTV quá nhiều, đợi rất lâu. Nhiều KTV đã khôn khéo cho quản lý thêm tiền để được đôn tua sớm.

Thấy chúng tôi than phiền làm không có tiền, Mai (23 tuổi, KTV cơ sở L) mách nước: “Làm ít bữa có tiền rồi biếu cho quản lý, có tua nào sang chị ấy dành cho”. Theo Mai, muốn giành được khách sang hay được làm phòng VIP, KTV phải là những người có mối quan hệ thân thiết với quản lý. Phải biết trích tiền “boa” của mình để biếu quản lý. Những dịp như lễ tết, sinh nhật... đều phải mua những món quà đắt tiền để lấy lòng.

Tôi biếu 300.000 đồng cho bà Thu - quản lý tại cơ sở matxa L - gọi là “hậu tạ chị đã lo cho em giấy tờ đầy đủ”. Bà Thu nhanh nhảu nhét tiền vào túi, cười tươi rói rồi bảo: “Em cứ cố gắng làm vài hôm thành thạo chị cho lên VIP (phòng VIP) mà làm, hoặc có khách nào sang chị giới thiệu cho”.

Ngay tối hôm đó, tôi đã được bà Thu kéo sang phòng thư giãn giới thiệu với một ông khách trạc 50 tuổi và bảo: “Bé này mới vào, rất dễ thương. Lần sau ông anh tới nhớ gọi số 9!”.

Ánh mắt người khách lạ nhìn tôi như muốn xoáy vào tim. Thấy thế bà Thu kéo tay tôi thì thầm: “Ổng là giám đốc của một công ty bất động sản lớn ở Q.7 đấy, mỗi lần vào đây toàn mua vé phòng VIP, “boa” ít nhất từ 500.000-1 triệu đồng”.

Trước đây, các quản lý của cơ sở L có thể tự do đôn tua cho KTV mà mình thích, nhưng từ khi ông chủ thường xuyên kiểm tra bảng tua trong ngày, bắt buộc các KTV mỗi ngày phải làm số tua bằng nhau thì quyền của quản lý dường như bị hạn chế và các nhân viên giữ đồ ở đây được dịp làm ăn. Khách vào gửi đồ được nhân viên giữ đồ rỉ tai cô số nào đẹp, chiều chuộng tốt thì sẽ được KTV đó trả cho mỗi lần “môi giới” 20.000-50.000 đồng.

Bên cạnh những chiêu bóc lột KTV hết sức tinh vi, những ông chủ cơ sở matxa còn có nhiều cách để qua mắt các lực lượng chức năng (dù đã được ăn chia) . Chỉ chiếc bóng đèn nhỏ màu trắng trên trần nhà, ông L. - chủ cơ sở matxa L, căn dặn tôi kỹ lưỡng: “Khi làm em phải chú ý, nếu tự dưng thấy hệ thống đèn này bật sáng thì có nghĩa cơ sở đang có kiểm tra, khi đó dù đang đi trên lưng hay ngồi trên người khách thì phải chuyển xuống làm matxa tay chân nếu không sẽ bị phạt. Nếu matxa kích dục mà bị kiểm tra, bắt ký vào biên bản thì tuyệt đối không được ký. Vì họ bắt được tận tay nhưng khi đưa ra pháp luật sẽ không có chứng cứ để kết tội mình...”.

Bài toán cuộc đời

matxa5

 Phút giải lao của các cô gái matxa

Thủy, kỹ thuật viên (KTV) cơ sở matxa TN, lao ra từ phòng matxa, tay cầm đôi giày cao gót, tay kia gạt nước mắt rơi lã chã: “Thằng khốn nạn, nó thọc cả bàn tay vào ngực tao, đau đến điếng người”.

Cạnh đó, bà Ngân - quản lý cơ sở matxa TN (Dĩ An, Bình Dương) - lên tiếng: “Khóc làm gì, khi có tiền sao không thấy khóc? Đứa nào làm ở đây mà chẳng bị khách quậy cho tơi tả. Không cho nó quậy dễ gì nó cho tiền”, bà Ngân dứt lời, hơn 40 KTV trong phòng lặng thinh.


Chốn buồn


Ngày tới xin việc tại đây, khi nghe quản lý bảo “vào làm phải ở lại 24/24, mỗi tháng mới được ra ngoài một lần”, tôi rợn gáy, tưởng tượng đủ mọi tình huống xấu nhất xảy ra: bóc lột sức lao động, giam hãm, đánh đập... Thậm chí tôi và đồng nghiệp đã lên những phương án giải cứu và hỗ trợ cụ thể nhất trong tình huống xấu nhất. Và dù đã chuẩn bị trước tinh thần, nhưng khi đi giữa lối đi sâu hun hút để vào căn phòng chật chội lộn xộn đồ đạc, khi những ánh mắt đờ đẫn vì thiếu ngủ lướt qua mình một cách hờ hững, tôi không sao tránh được cảm giác lạnh buốt nơi sống lưng!

Biết tôi là “ma mới”, Thủy bảo: “Ở đây, thêm một người là thêm một đối thủ. Vì thêm người là phải chia “tua”, chia phần ăn, chia chỗ nằm, chia nhà vệ sinh... Trong khi điều kiện sống ở đây vốn đã chật chội nên chẳng ai thích đâu!”.

...Hơn 3g sáng. Đường phố vắng lặng. Khách thưa dần. Những cô gái ở cơ sở matxa L, đường Sư Vạn Hạnh, TPSG, mới được nghỉ ngơi đôi chút, một số tranh thủ đi nấu mì ăn, một số đổ sập người nằm mê man trên nền gạch lạnh. Vài người ngồi đốt thuốc lá phì phèo.

Ở cơ sở L, mỗi ngày chúng tôi làm 12 tiếng, hết ca lại về. Trái ngược với cuộc sống buồn tẻ, u ám của KTV ở cơ sở TN, những nữ nhân viên ở cơ sở L có nhiều niềm vui: họ kéo nhau đi mua sắm, đi nhậu, đi bar thâu đêm suốt sáng. Ai cũng sôi nổi nói chuyện, đùa với nhau rổn rảng, thỉnh thoảng lại rú lên cười ngặt nghẽo, những nụ cười như vô thức.

Buổi sáng khi tan ca, My kéo chúng tôi tới một quán nhậu lề đường. Cô rót bia liên tục, chảy tràn cả ly. “Tối qua em gặp chính bạn trai của mình tại phòng matxa. Anh ngỡ ngàng và tức giận tới mức chỉ hét lên một câu “rốt cuộc em là gái matxa sao” rồi quay bước đi như chạy. Gái matxa thì sao chứ? Người ta khinh bỉ gái matxa sao vẫn còn tìm đến?”. Tôi không biết trả lời thế nào trước câu hỏi của My. Tôi nhớ tất cả KTV matxa đều bảo nhau: “Làm nghề này nên giấu, đừng cho ai biết, kể cả bạn bè và người thân. Họ khinh bỉ mình lắm”. Từ hôm đó tôi thấy My nhậu, đi bar với các KTV khác nhiều hơn. Cô bắt đầu thử chơi đập đá (một thứ chất ma túy gây nghiện) với một vài người.


Giá trị của một bông hoa


Mỗi cô gái matxa có một câu chuyện đời riêng. Người đi làm nuôi chồng con, người giúp cha mẹ cất lại mái nhà xiêu vẹo, có người phải kiếm tiền để trả giá cho những ngày ăn chơi trượt dài... Trong cơn say, Vy, KTV của cơ sở L, bấm điện thoại gọi cho con trai. Đứa con mới 5 tuổi đã xa mẹ bốn năm. Mỗi lần gặp Vy nó chào bằng “chị”. Vy cũng xưng chị em với con nghe tự nhiên như gió thoảng: “Em ngoan rồi hè chị cho đi Sài Gòn chơi, chị mua cho nhiều thức ăn ngon, quần áo đẹp”. Giọng con trai gọi “chị Vy, chị Vy” lảnh lót qua điện thoại. Vy cúp máy. Nước mắt cô rơi lem trên gương mặt đầy son phấn!

Những cô gái tại cơ sở matxa B, đường Kha Vạn Cân, Q.Thủ Đức, đều có một quyển sổ ghi tiền “boa” trong ngày, trong tuần, trong tháng. Trong một phút giây nào đó, họ cũng ghi vào đấy một vài dòng tâm sự. Ly, KTV ở cơ sở này, thích vẽ hoa, những bông hoa được vẽ méo mó, rời rạc và thiếu sức sống. Mỗi khi Ly buồn lại thấy cô lấy cuốn sổ ra vẽ. Cả cuốn sổ nhỏ của cô ngoài những con số 50, 100, 200 tiền “boa” ra là cả một vườn hoa với nét vẽ chứa đầy sự mệt mỏi và bế tắc.

Ly bảo mình sinh ra đã nghèo, bố mẹ gắng lắm cũng chỉ lo cho học tới lớp 11. Rời trường, Ly lên... ghe hoa về nhà chồng. Ly bảo: “Đời em chỉ có hai ngày đáng nhớ, ngày lấy chồng năm 19 tuổi và ngày bỏ chồng trốn lên Sài Gòn năm 21 tuổi”. Chồng Ly sa đà vào rượu chè, cờ bạc cầm cố ruộng vườn rồi đánh đập vợ con, rồi ly dị. Ly phải bỏ con cho ngoại để lên Sài Gòn kiếm sống. Ba năm, cô chỉ dám về thăm mẹ, thăm con được hai lần. Cả hai lần ấy Ly đều phải thuê khách sạn ngoài thị xã rồi nhờ mẹ đưa con ra sống chung một tuần. Cô sợ lời hăm dọa của chồng “sẽ không để nó yên”.

“Em đi từ ruộng đồng rồi vô động matxa. Bao nhiêu năm lăn lộn ở Sài Gòn, không biết đã vào bao nhiêu động như vầy, không biết đã mua vui cho bao người đàn ông rồi. Nếu chị từng quanh năm đi gặt lúa mướn, phơi nắng suốt ngày nhưng vẫn không đủ ăn; nếu chị hiểu cảm giác con bệnh suốt mấy ngày mà không chạy nổi tiền đưa đi nhà thương... thì chị sẽ hiểu vì sao em dễ dàng chấp nhận cuộc sống nơi này. Được ở máy lạnh, phấn son thơm phức, tiền bạc dư giả, con muốn ăn gì, mẹ muốn sắm gì em đều có thể lo”.

Ly chia sẻ những chuyện đó bằng một giọng bất cần, bất cần như thể cô có thể làm tất cả những gì người đời này khinh rẻ để kiếm tiền lo cho con. Nhưng cuối câu chuyện, giọng cô chùng xuống: “Nhiều khi bước ra đường, một ánh mắt nhìn mình khác lạ em cũng thấy tủi thân lắm. Không biết có phải mình đang mang cái biển gái matxa trên đầu hay không”.

Nhiều lần Ly nhắc đến Bảo, một người khách và một kẻ si tình đã theo đuổi Ly từ mấy tháng nay. Bảo là một tay bảo kê ở bến xe Lam Hồng, tình cờ gặp Ly trong một lần đi matxa rồi yêu luôn cái miệng dẻo như mật của cô gái xứ Bạc Liêu này. Từ đó, lâu lâu Bảo lại đến thăm Ly, không matxa, không ôm ấp, chỉ đến nhìn, nói chuyện với cô. Nhiều khi Bảo mua liền một lúc bảy suất matxa liên tiếp để được nằm nói chuyện với cô tới sáng mà không đòi hỏi gì cả. Người đàn ông cộc cằn ấy trước mặt Ly lại dịu dàng và ích kỷ như một đứa trẻ. Mỗi lần nhắc đến Bảo mắt Ly lại ánh lên những tia ấm áp.

Ly bảo: “Bảo chơi đẹp lắm, mỗi lần đến thăm em anh ấy đều cho em 500.000, 1 triệu có khi 2 triệu đồng mà chẳng đòi hỏi gì ở em hết. Có lẽ Bảo cũng như nhiều khách ở đây, cứ nghĩ tụi em chỉ cần tiền. Giá mà anh ấy tặng em một bông hoa, dù chỉ là một bông vạn thọ thì biết đâu em đã xao lòng từ lâu rồi”.

Cuộc đời này có nhiều thứ giản dị mà không ai ngờ tới. Giống như giá trị của một bông vạn thọ đối với cô gái làm nghề matxa này.

BVN-TH


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 13318)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 9614)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 7112)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 7645)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 6381)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…