DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,142,325

Hào nhoáng Trịnh Công Sơn - Hà Phan

Tuesday, May 3, 201612:00 AM(View: 8059)
Hào nhoáng Trịnh Công Sơn - Hà Phan

Hào nhoáng Trịnh Công Sơn



Image result for trịnh công sơn

 

 

A thousand years of Chinese reign

A hundred years of French Domain

Twenty years fighty brothers each day

A mother ‘s fate left for her child

A mother’s fate, a land defiled

 

(Một phần trong ca khúc Gia Tài Của Mẹ

được dịch sang tiếng Anh bởi Richard Fuller)

 

 

Sau năm 1975 nhạc Phạm Duy bị cấm hát ở Việt Nam. Cứ tưởng Trịnh Công Sơn ở lại và là người “có công với cách mang” thì nhạc của ông được phổ biến nhưng sự thực hoàn toàn ngược lại. Những Diễm Xưa, Nắng Thủy Tinh, Hạ Trắng, Tình Nhớ, Dấu Chân Địa Đàng …. đã bị xếp vào loại “nhạc Vàng” và không được phép phổ biến. Còn ca khúc Da Vàng một thời được gọi là nhạc phản chiến với tiếng kêu khóc:


”hàng vạn tấn bom trút xuống đầu làng

Hàng vạn tấn bom trút xuống ruộng đồng

Cửa nhà Việt Nam cháy đỏ máu xương“

 

Thì số phận ra sao?

Image result for trịnh công sơn

 

Sự thực Ca khúc Da Vàng của Trịnh Công Sơn đã từng được sử dụng như tiếng kêu thét dưới bom đạn Mỹ của người dân miền Nam trong cuộc đua giành sự ủng hộ của thế giới. Sau 1975 Ca khúc Da Vàng của Trịnh Công Sơn không còn được trọng dụng. Lúc này cái chết của hàng triệu thanh niên trong “hai mươi năm nội chiến từng ngày “ theo Trịnh Công Sơn là hậu quả của cuộc tương tàn đã bị cố ý chôn vào quên lãng.

 

Trong khi trước 1975 người dân miền Nam tự do hát:

 

“xác người nằm trôi sông,

Phơi trên trên ruộng đồng …”

Hay

 

“chiều đi trên đồi hoang hát trên những xác người

Tôi đã thấy, tôi đã thấy

Bên khu vườn, một người mẹ ôm xác đứa con”

 

Rồi

 

“Tôi đã thấy, tôi đã thấy

Người cha già ôm con lạnh giá…”

 

Thì những điều TCS “thấy” đó sau 1975 bị sợ nhắc tới.

 

Bài hát Ngủ Đi Con lay động hàng triệu trái tim người Nhật nói lên nỗi đau cùng cực của hàng triệu bà mẹ mất con vì chiến tranh lại không được chính thức phổ biến ở nước Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa. 

 

Sự kiện bài hát “Ngủ Đi Con” được đĩa vàng ở Nhật năm 1972 (bán được 2 triệu đĩa) đáng lẽ phải được nhắc tới như một vinh dự của nền âm nhạc Việt Nam nhưng mọi thứ liên quan về Trịnh Công Sơn vẫn là điều cấm kỵ.

 

Sau khi qua đời, bỗng nhiên Trịnh Công Sơn lại được thổi phồng, được ái mộ một cách ầm ĩ. Hàng trăm bài báo, hàng chục quyển sách ra đời kể lại tiểu sử Trịnh Công Sơn.

 

Theo tôi Trịnh Công Sơn chỉ là một nhạc sĩ phản chiến.

 

Rồi từ đó, nhạc của ông được hát trong phòng trà, trong các sự kiện, trong các show ca nhạc như dòng nhạc thời thượng nhất. Thậm chí bài “Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui” được chọn làm nhạc quảng cáo cho một doanh nghiệp và biến thành tiếng ca hạnh phúc của một người sống dưới chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa trong khi ông làm bài hát này để tự an ủi mình trong thời gian bị bắt đi lao động ở Huế.

 

Trịnh Công Sơn trở thành nhạc sĩ viết tình ca hay nhất. Đó là những gì người dân trong nước được quyền biết về Trịnh Công Sơn.

 

Tôi cho rằng một lần nữa Trịnh Công Sơn bị lợi dụng để chứng minh rằng không khí âm nhạc của Việt Nam rất tự do, rất đổi mới.

 

Trong khi đó nếu ai thực sự có lòng với TCS sẽ thấy rằng ông đã bị chà đạp vì tiếng khóc con đau đớn của những bà mẹ Da Vàng của ông đã bị bịt miệng.

Trong bài báo “Tây hát trong đêm nhạc giỗ Trịnh Công Sơn” đăng trên Yahoovanhoaviet có nhắc đến sự kiện có ba người nước ngoài yêu thích nhạc Trịnh Công Sơn và hát rất hay dòng nhạc này. Đó là Richard Fuller (người Mỹ) Kyo York (người Mỹ) và Lee kirby (người Anh). Khi ca sĩ Ánh Tuyết đưa Kyo York và Lee Kirby ra Hà Nội trình diễn ca khúc TCS nhân lần giỗ thứ 11 tác giả bài viết hỏi Ánh Tuyết:

“Vì sao chị không đem Richard Fuller ra Hà Nội trong dịp này?"

 

Ca sĩ Ánh Tuyết trả lời: “Tại ca khúc Da Vàng mình chưa xin phép được mà ông ấy thì nhuần nhuyễn về mảng đó”

 

Nếu vậy thì những đêm nhạc lộng lẫy kỷ niệm ngày mất của ông có ý nghĩa gì? Con đường mang tên Trịnh Công Sơn và nhà lưu niệm của ông sắp được xây ở Huế phải chăng là trò mỉa mai, giả dối.

 

 

 Hà Phan

(từ: VCV)


*


 

 

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Sunday, November 10, 20197:19 AM(View: 96)
Ông Ngô Đình Diệm muốn Thiên Chúa Giáo của ông độc tôn, muốn anh của ông là Tổng Giám Mục Ngô Đình Thục làm Hồng Y giáo chủ, nên ông kỳ thị đàn áp Phật Giáo. Ấp chiến lược chỗ thì rào chùa vào trong để hạn chế đi lại, chỗ thì rào chùa ra ngoài để tự do bắn phá. Khu trù mật thì bắt cán bộ cơ sở của Phật Giáo phá nhà bỏ của mà đi. Quân dịch thì bắt Tăng sĩ Phật Giáo làm những chức vụ nguy hiểm mà vô quyền, để tu sĩ Thiên Chúa ra mà nắm quyền chỉ huy ngay từ hạ tầng. Giải thưởng văn chương thì thưởng cho cuốn văn chương bình dân nội dung cốt chống Phật Giáo. Chương trình tú tài C thì đổi toàn lý thuyết thượng đế và nhân vị, lại thêm một bằng ban D với cổ ngữ La Tinh. Sát hại Phật tử thì có tập thể lên đến 36 người ở một nơi cùng một lúc, không còn lẻ tẻ nữa. Cả gan huy bỏ ngày Phật Đản trong danh sách ngày lễ được nghỉ của công tư chức, và danh sách này bao giờ Thiên Chúa Giáo cũng gấp đôi Phật Giáo cả ngày và giờ nghỉ. Dụ số 10 được thêm dụ bổ túc, tăng cường sự hạ giá và kềm chế đối
Saturday, November 9, 201912:58 PM(View: 155)
Vào giữa thập niên 1990 đã có những bài viết, cuốn sách đánh bóng lại ông Ngô Đình Diệm như một thứ cha già của dân tộc. Rồi cả những cuốn sách, bài viết công kích cuộc đấu tranh của Phật Giáo năm 1963 mà chiến lược nhắm vào việc cho rằng TT. Thích Trí Quang là đảng viên đảng CSVN. Vào ngày 1-11-1963, khi quân đội đứng lên làm cuộc đảo chánh lật đổ chế độ của gia đình Ngô Đình Diệm – mà Hội Đồng Quân Dân Cách Mạng do Đại tướng Dương Văn Minh cầm đầu gọi đó là cuộc Cách Mạng, thì tôi là cậu sinh viên Luật Khoa năm thứ nhất, chuẩn bị thi lên năm thứ hai của Đại học Luật Khoa Sài Gòn. Bố tôi sính đọc sách báo, vả lại gia đình cư ngụ ở xóm lao động cho nên radio hàng xóm mở ầm ầm cả ngày khiến dù không muốn nghe nhưng cũng phải nghe tin tức từng giờ của đài phát thanh. Hơn thế nữa, khi Sài Gòn nổ ra cuộc đấu tranh của Phật Giáo thì hầu như các đại học, trung học đều đóng của hoặc tự động bãi khóa. Đại học Luật Khoa không có cuộc tự động bãi khóa nào nhưng trường cũng phải đóng cửa
Friday, November 8, 20199:29 PM(View: 78)
Đây là một đoạn thơ Nguyễn Bắc Sơn đã từng làm xao xuyến dư luận khi xuất hiện trên báo giới Sài Gòn khoảng 1970, như trên tuần báo Khởi Hành của hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa. Nhiều người đọc, nhất là giới thanh niên, ngạc nhiên và sảng khoái trước những lời thơ ngang tàng, bi tráng, ý thơ u uất, kiêu bạc, bất cần đời. Câu thơ phơi trải tâm trạng một lớp thanh niên Miền Nam, vào thời điểm quyết định của chiến tranh — và từ đó — làm chứng từ cho một khía cạnh của cuộc chiến kéo dài non hai mươi năm. Tâm trạng kia và chứng từ nọ đã được ghi lại trong tập thơ Chiến Tranh Việt Nam và Tôi xuất bản năm 1972 thời đó đã ít người được đọc trực tiếp nguyên tác; bây giờ dĩ nhiên là tuyệt bản. Năm nay nhiều cơ quan tổ chức kỷ niệm ba mươi năm chấm dứt chiến tranh, tưởng cũng nên đọc lại chứng từ Nguyễn Bắc Sơn. Thì may thay, các bạn ở nước ngoài đã sưu tầm và tái bản tập thơ để tặng biếu bạn bè. Đây là một việc làm cao đẹp, đi từ tình bằng hữu thủy chung và nồng
Thursday, November 7, 20197:10 AM(View: 181)
Nhưng càng ngày, anh em ông Diệm càng độc tài, độc tôn, độc quyền, kỳ thị tôn giáo, tàn ác… Trong số anh em nhà họ Ngô, người bị ghét hay thù ghét, trước nhứt là “Cậu”, “cậu” là ông Ngô Đình Cẩn, độc đoán, độc tài, tàn ác, tham nhũng, “lãnh chúa miền Trung”… Người bị dân Huế thù ghét thứ hai là ông Ngô Đình Thục, là “Đức Cha Ngô Đình Thục”. Ông Thục cũng là người tham lam, độc đoán, kỳ thị tôn giáo… Ông Ngô Đình Nhu, có tốt xấu như thế nào thì ông Nhu cũng là người ở xa. Việc ông Nhu làm, có ảnh hưởng tới Huế cũng chỉ là gián tiếp. Người dân Huế ghét bà Nhu hơn, nhất là khi bà ta ăn nói hổn láo, xúc phạm đến hàng tu sĩ cao cấp Phật Giáo. Bà là người “thần khẩu hại xác phàm”, nhìn cái miệng bà chu ra - có người gọi là mỏ chuột - người Huế đã thấy ghét lắm rồi. Có lẽ người Huế không có gì, biết hay thương, hay ghét ông Ngô Dình Luyện, người con út; thậm chí người Huế còn tưởng lầm “cậu” là con út, mới gọi là “Cố Trầu”, “Cậu Út Trầu”… mà quên hay không biết rằng, Ông Luyện mới là “cậu út
Monday, November 4, 20198:12 PM(View: 217)
Sau một hồi nói chuyện qua điện thoại, Dung báo cho tôi: “Bác biết chuyện gì xẩy ra cho ba cháu chưa?” “Chưa. Chuyện gì?“ “Ba cháu đã vào chùa, xuống tóc đi tu từ hơn nửa năm nay. Ba cháu hiện tu ở một chùa gần thành phố bác ở. Ba cháu không cho ai biết chuyện ông đi tu. Dấu, không cho biết tu ở chùa nào. Cháu mới tìm ra. Cháu định tháng tới qua thăm, và rủ bác cùng đi luôn. Gặp bác chắc Ba cháu mừng lắm.” “Bác cũng mong gặp ba cháu. Lâu rồi, ba cháu và bác chưa gặp lại nhau. À, tại sao ba cháu có quyết định đi tu? Sao lại phải dấu chuyện tu hành. Đi tu, chứ có phải đi tù đâu mà dấu diếm. Còn mẹ cháu thì sao?” Dung ậm ừ, như không muốn nói. Một lúc sau mới trả lời: “Mẹ cháu vẫn bình thường. Vẫn oai phong như cũ. Thật ra ba cháu không cho ai biết tu nơi nào, vì sợ mẹ cháu đến phá đám. Bốn tháng trước, ba cháu tu tại một chùa gần West Virginia, mẹ cháu đến làm ồn ào, bắt ba cháu trở về. La mắng cả sư cụ, xỉ vả ông ta đủ điều, còn phao vu lên rằng sư cụ đồng tính luyến ái với ba