DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,379,948

Tâm Nguyên - Chuyến Xe Buýt Đầu Đời

Monday, September 19, 20164:47 PM(View: 3923)
Tâm Nguyên - Chuyến Xe Buýt Đầu Đời

CHUYẾN XE BUÝT ĐẦU ĐỜI


Image result for xe buyt ở mỹ

Câu truyện ngắn  nhân Mùa Tựu Trường của các con cháu.
 
(Thân gửi đến Quý H.O đã nhiều năm định cư tại Hoa Kỳ - một chút tình thương mến gia đình cùng xẻ chia.
Đặc biệt riêng tặng những người con yêu vẫn hết lòng lo lắng  chăm sóc  cho  cha mẹ giàđang ở tuổi cuối đời.)
Tâm Nguyên
 


Phillip Phú là tên gọi thằng con trai út của tôi.Năm đó nó vừa lên năm tuổi.
Lần đầu tiên trong một buổi sáng, nó phải tạm xa lìa căn phòng chôn chặt tuổi thơ, với biết bao tình cảm thương yêu tràn đầy của cha mẹ, của người anh ruột, của chiếc giường với nệm ấm chăn êm, với  những con thú nhồi bông mà nó vui đùa, hay ôm ngủ mỗi đêm.
Cả tháng trước đó, chúng tôi đã sắm sửa cho Phillip một chiếc túi nhỏ đựng một cuốn tập, một cây bút chì. Mẹ nó cũng không quên, bỏ vào cho nó một hộp chì màu, và  ân cần dặn bảo thằng con bé bỏng:
       - Đi học cho thật giỏi, mẹ thương nghe; mẹ cho một hộp chì màu con thích nhất nè, mang theo mà tô hình cho thật đẹp;về mẹ thương, mẹ thưởng cho nghe… học giỏi cô thương, ba mẹ thương, ai cũng thương con hết; học giỏi sau nầy lớn lên, đi làm có nhiều tiền về  cho mẹ nghe…
Thằng bé  cũng nghiêng tai, chăm chú lắng nghe, nhưng chắc không hiểu gì nhiều, rồi ngước mặt nhìn mẹ, mĩm cười. Mẹ nó cũng không quên gói theo cho con vài cái bánh ngọt, mấy cục kẹo thơm ngon. Thằng bé lại nũng nịu vói tay đòi hôn mẹ. Thế mà, ngày mai nó phải một mình lần đầu đến trường học.Nghĩ tới đó, mẹ ôm siết nó vào lòng mà rơm rớm nước mắt.
Ở nhà,mẹ  nó đã  tập cho viết hai mươi bốn chữ cái. Nó có thể đọc làu làu những con số từ một đến một trăm bằng tiếng Anh lẫn tiếng Việt.Nó còn biết làm vài con tính cộng trừ. Hằng ngày  vui chơi với trẻ con hàng xóm người Mỹ, ở nhà xem TV, anh nó cũng chỉ thêm cho một số tiếng Anh; nên chúng tôi rất vui mừng và hãnh diện khi thấy nó có thể nói  và hiểu những câu nói thông thường qua hai thứ tiếng Việt và Mỹ. Chúng tôi cũng ý thức rất rõ ràng mối nhục quá lớn lao: là người Việt mà không biết nói tiếng Việt. Nên cũng thường xuyên tập cho nó nói tiếng mẹ đẻ. Ngoài ra nó còn lõm bõm nói được vài câu tiếng Mễ.
Vì là lần đầu tiên đưa con đến trường, nên chúng tôi đã hết sức cẩn thận  làm mọi cách để con mình được an toàn tối đa. Mẹ nó còn căn dặn kỹ phải giữ yên lặng trong lớp học, nghe lời cô giáo dạy bảo. Không làm điều gì xấu khiến cho người ta khinh chê người Việt của mình… Tôi dư biết, chỉ vì tấm lòng bao dung , yêu thương con  quá lớn, nên  mẹ nó mới ân cần khuyên bảo  nó đủ điều như thế.Nhưng mọi thứ đối với Phillip đều quá mới mẻ và hoàn toàn xa lạ.
Đặc biệt tôi cũng không quên viết tên cha mẹ, địa chỉ nhà cùng số phôn trên một trang giấy,kẹp vào túi xách và một mảnh giấy nhỏ khác,  cẩn thận bỏ vào túi áo của nó. Chúng tôi cũng không quên cầu nguyện Ơn Trên, luôn chăm sóc gìn giữ và soi sáng cho tương lai của nó.Đến sở làm, là tôi gọi ngay về nhà thăm hỏi. Lòng vui mừng được nghe  mẹ Phillip tường thuật  mọi chi tiết về buổi sáng, lần đầu tiên đưa con lên xe buýt đến trường theo lời hướng dẫn của cô giáo. Bằng một giọng nói đầy thương yêu và cảm động khi nhắc lại mới ngày nào mình cũng được mẹ hoặc bà ngoại cầm tay dẫn bộ tới trường. Và luôn luôn cho rằng con cháu ngày nay được may mắn và sung sướng hơn mình bội phần. Tôi cũng nhẹ nhàng nói đôi lời an ủi mẹ nó. Thời gian làm việc tại bàn giấy trôi đi thật chậm.Tôi nhiều lần nghĩ tới vẻ mặt ngơ ngác của nó khi gặp gỡ những đứa bạn mới và cô giáo mà nó chưa bao giờ quen biết. Lòng tôi bồi hồi cảm động như chính mình đang lần đầu tiên đến trường.Tôiliên tiếp gọi điện thoại về nhắc nhở mẹ Phillip cố gắng thu xếp mọi việc để có thể ra trạm xe, đón con cho thật sớm. Nhưng lòng vẫn cảm thấy không được an ổn lắm. Tôi lại xin  phép sở cho về sớm hơn thường lệ.
Từ xa, tôi an tâm khi thoáng thấy  mẹ Phillip đang đứng dưới bóng cây cạnh chỗ xe buýt dừng. Ngay lúc đó, chiếc xe buýt dài màu vàng, từ từ tắp vào đậu sát bên mé đường, trong khi hai chiếc đèn đỏ sang trưng, nhấp nháy liên hồi. Chúng tôi cùng nhau mau lẹ tiến tới sát bên hông xe. Nhìn ngang cánh cửa xe vừa mở, tôi tưởng tượng hình dáng thằng con đang vui mừng chạy ào ra để ôm chầm lấy cha mẹ. Nhưng bỗng dưng mỗi  giây phút trôi qua, tôi càng thêm bối rối. Trên chiếc xe to lớn kia, không thấy bóng dáng một đứa trẻ con nào. Vợ tôi đã  hoàn toàn mất tự chủ; vừa khóc vừa chạy ào tới bên cánh cửa vội vã hỏi người tài xế  da đen:
-        Where is my son? ( Con tôi đâu?)
Người tài xế trẻ với vẻ mặt đầy tự tin, nhún vai, lên tiếng trả lời:
-        He is sitting… right behind me! ( Nó ngồi ngay phía sau tôi đây)
Nhưng khi anh ta quay đầu lại  thì nét hốt hoảng hiện ra trên khuôn mặt biến sắc. Anh ta bỏ tay lái, vụt đứng dậy, vòng ra phía sau, nói lớn tiếng:     
       -He just sat down here… right here! ( Nó vừa mới ngồi đây…ngay đây mà!)
Lập tức như linh cảm một cơn đại nạn đang ập tới, tôi vội bước nhanh vào xe, vừa kêu vợ tôi phải về nhà mau, may ra có thể nghe được một cú điện thoại báo tin nào.Tôi mau chóng giục người tài xề nhanh tay 1ái xe trở lại những con đường mà anh vừa chạy qua để thả những đứa bé xuống.Anh đã làm theo lời yêu cầu của tôi.Lúc đầu còn có vẻ bình tỉnh đôi chút. Nhưng khi vượt qua những con đường quen thuộc theo chuyến hành trình đưa rước học sinh, thì tôi thấy anh tỏ ra vô cùng lo lắng.
Tôi thúc giục anh báo cho sở cảnh sát địa phương, đồng thời gọi ngay về trường xin ý kiến giúp đở cấp thời.
Vài chiếc xe cảnh sát hú còi, tới tấp chạy trên đường, khiến cho quang cảnh càng thêm căng thẳng . Lòng dạ tôi như lửa đốt khi bất chợt nghĩ tới đứa con mình chắc chắn đã  bị lạc mất rồi. Nghĩ tới những bất hạnh xảy ra cho nó mà tôi thấy lo sợ hơn. Hai bên đường xe cộ vẫn qua lại tấp nập. Những con đường dẫn vào trường giờ này lại vắng lặng một cách ghê rợn.Tôi ngước mắt nhìn lên trời cao mà chẳng còn thấy gì, ngoại trừ một tấm mànvô vọng trắng xoá. Tim đập như muốn vỡtung giữa lồng ngực trong nỗi đớn đau tột cùng. Giây phút nầy, tôi bỗng chợt  nhớ tới  ơn thương xót  đã bao lần cứu độ mình thoát qua những cơn giông tố phũ phàng trong cuộc đời. Tôi gục đầu trên chiếc ghế da, chấp hai tay cầu nguyện Ơn Trời : Xin một lần nữa dang tay cứu giúp, chogia đình tôi được tai qua nạn khỏi.  Có lúc, tôi thấy mình như đang lâm vào một ngỏ cụt không lối thoát mà lòng đau thương xót xa vô cùng tận.Thằng con nhỏ giờ nầy đang ở nơi đâu? Nghĩ tới bộ mặt dễ thương của nó, đang ngơ ngác nhìn người lạ mặt mà tưởng ai cũng hiền lành, thương yêu, như cha mẹ mình, tôi lại càng thấy xót xa thêm. Trên đời, có mấy ai giữ được bình tĩnh trong những giây phút nầy.Riêng tôi, với biết bao nỗi chua cay, thống khổ đã đi qua trong cuộc đời.Với những năm tháng dài vô tận.Bị vùi dập trong các trại tù giam của cộng sản, trên khắp hai miền Nam Bắc Việt Nam; quê hương của những đắng cay và đau khổ tột cùng.Tất cả những gì bất hạnh nhất mà cuộc đời đã dành cho tôi là ở chốn quê nhà trong những ngày xuân trẻ. Mà thực sự,  những bất hạnh khủng khiếp đó gom lại, cũng không  thể  nào làm cho tôi đau xót hơn là khi nghĩ tới việc tự dưng phải mất biệt đứa con nhỏ thơ ngây yêu dấu của mình.
Ngồi trên chiếc xe buýt , ngay trên hàng ghế dài, mà chỉ vừa mới đây, có lẻ nó đang cười vui với những người bạn nhỏ mới quen. Hoặc cũng có thể đang nôn nao chờ giây phút trở về bên mẹ.Tôi nghĩ tới giờ nầy chắc vợ tôi,lòng dạ cũng đang rối bời như tôi.
Khi chiếc xe quay đầu trở lại bãi đậu xe, thì tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng…
Giữa giờ phút bi thảm đó, chợt có tiếng chuông reo trong bộ máy điện đàm treo ngay phía trước mặt.Người tài xe la toáng lên:
       -What? What are you talking about? He… was found? (Hả, bà nói gì?... Tìm ra rồi hả?...)
Chưa nghe dứt câu trả lời, anh tài xế mừng rỡ quay mặt về phía tôi nói thật to:
       -He was found! ( Thấy nó rồi)
Tôi như người đang mộng du, bán tín bán nghi, hỏi ngay:
       -What? What did they find out? ( Hả, họ tìm thấy cái gì?)
Mới đầu tôi nghĩ họ đã tìm ra địa chỉ nhà của chúng tôi.Sau khi nghe tiếng bà Hiệu Trưởng đòi nói chuyện với tôi thì tôi mới tỉnh cơn mê.Bà báo cho tôi biết đã tìm ra Phillip và yêu cầu tài xế đưa tôi đến ngay địa chỉ mà bà đã cho.
Khi chiếc xe dừng lại, tôi lao xuống thật nhanh. Người cảnh sát đang có mặt tại đó chặn tôi lại, hỏi han tên tuổi. Tôi thật sự vui mừng khi thấy trên tay của ông ta đang cầm tờ giấy mà tôi đã ghi tên, số phôn và địa chỉ nhà của mình. Người cảnh sát còn yêu cầu tôi lập lại số nhà hai ba lần, rồi mỉm cười dẫn tôi băng qua khu vườn  đầy hoa lá để bước  vào  ngôi nhà to bên cạnh. Tiếng chuông reo vang.Một người đàn bà Mỹ trắng xuất hiện sau cánh cửa mở toang. Bà đã mau mắn mời tất cả chúng tôi cùng bước vào nhà. Tôi như người chết đi, sống lại. Rõ ràng, thằng Phillip con tôi, đang ngồi ăn bánh ngọt, uống sô cô la, nói cười vui vẻ với hai đứa con gái nhỏ xinh xắn của gia đình người Mỹ tốt bụng nầy. Người đàn bà Mỹ cho hay, do lỗi người tài xế bất cẩn, đã không theo dõi thật kỹ khi đám trẻ rời khỏi xe để gặp cha mẹ của chúng. Có lẽ vừa khi Phillip thoáng thấy có dáng người đàn bà giống mẹ, đã nhanh chântheo những đứa bé khác, nhảyvội xuống khỏi xe. Mọi người réo gọi theo, nhưng chiếc xe đã rời đi. Bà Mỹ thấy Phillip không có ai đón nên lo lắng lắm và quyết định  đưa nó về nhà cùng với hai đứa con nhỏ của bà. Bà cũng hết lời khen ngợi tôi.Nhờ giấy ghi địa chỉ trong túi áo thằng bé nên bà đã dễ dàng thông báo cho sở cảnh sát địa phương cùng văn phòng nhà trường. Chính người Mỹ giàu lòng nhân ái nầy cũng đã gọi báo tin cho vợ tôi  đang bù lu  bù loa  khóc lóc  ở nhà.
Ngay lập tức, tôi chạy tới, dang tay ôm siết thằng con vào lòng giữa nụ cười cảm thông của viên cảnh sát và gia đình người Mỹ kia: Họ chính là những ân nhân tuyệt vời của chúng tôi.
Thêm một lần nữa, tôi muốn quỳ sụp xuống để lạy tạ ơn Trời, tạ ơn người, vì đời vẫn còn biết bao tấm lòng nhân hậu đẹp đẽ vô cùng.Tôi vừa cảm nhận được những giây phút tuyệt vời, cực kỳ hạnh phúc trong đời mình.
Tôi muốn chấm dứt câu chuyện ở đây với những lời nhắn nhủ những người con yêu trong mọi gia đình: Hãy hết lòng yêu thương, tôn kính cha mẹ mình. Vì cha mẹ sẽsung sướng biết bao khi các con vẫn còn ở trong vòng tay êm ấm của gia đình. Cha mẹ có thể tận tụỵ ngày đêm chăm sóc và nuôi dạy các con nên người tốt trong xã hội. Khi biết đượctình thương các con bao la như trời biển, thì các con ơi!  hãy làm mọi điều để cho cha mẹ được vui lòng. Kẻo mai đây, khi lớn khôn, dù con có  tài giỏi tới đâu, hoặc sống trong một khung trời quyền quý cao sang tới bậc nào đi nữa, cũng chẳng bao giờ có thể tìm được một thứ tình yêu quý báu và lớn lao hơn là tấm lòng của cha mẹ đã dành cho các con. Và không có gì có thể bù đắp nỗi khi các con không còn ở trong vòng tay thương yêu trìu mến của các Người…



TÂM NGUYÊN
Portland, OR
(NT1 Nguyễn Lương Tâm)
 tác giả gởi



 

ĐỜI ĐÁ VÀNG - KHÁNH HÀ

MỘT LẦN NÀO CHO TÔI GẶP LẠI EM - QUANG DŨNG

Giong Ca Khanh Hong



*

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 




 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, September 24, 20207:11 AM(View: 64)
Tôi qua Mỹ năm 11 tuổi tức là thuộc thế hệ Việt – Mỹ, sinh ở Việt Nam nhưng trưởng thành ở Mỹ. Trước năm 75 tôi sống ở trong khu nhà dành cho sĩ quan trong Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung. Sau 75, nhà của tôi bị tịch thâu, bố tôi đi tù cải tạo, mẹ tôi dẫn ba đứa con còn thơ dại lên trên Sài Gòn ở nhờ nhà người anh ruột. Đứa lớn nhất là tôi lúc đó được năm tuổi và cô em út của tôi lúc đó mới được một tuổi. Năm tôi lên bảy tuổi đã biết đọc thành thạo và đọc ké sách mà các anh chị họ con của bác tôi họ mượn của bạn bè. Tôi luôn luôn là đứa được đọc sau cùng mà phải đọc cho lẹ để mấy anh chị mang đi trả. Thủa ấy mấy anh chị của tôi cũng còn đang học dưới trung học nên toàn thích coi truyện kiếm hiệp và sách Tuổi Hoa. Phần tôi, vớ được cuốn truyện nào là tôi đọc và mê hết không kể thể loại. Từ năm tám tuổi tôi đã được đọc “Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa”, “Liêu Trai Chí Dị” luôn cả truyện tình cảm của Dung Sài Gòn và Võ Hà Anh. Nghĩ lại tôi thấy buồn cười vì mẹ tôi không cấm mà chỉ cười khi tôi
Friday, September 18, 20207:23 AM(View: 317)
Trước khi đi lính, tôi cũng đã nghe nhiều người kể chuyện, đi Sĩ Quan Đà Lạt bị huấn nhục dữ dội lắm, tôi chưa biết được nên không tưởng tượng nổi, đến khi tụi tôi dừng xe tại cổng Anh Đào, đứa nào đứa nấy cũng lê thê lếch thếch vì đi đường mệt mỏi, tuy ''đi máy bay quân sự'' nhưng chỉ được ''ngồi trên sàn'' nên ai nấy cũng nhừ người, lại thêm những quân trang quân dụng mang theo như balô, nón sắt,''sac marin'' nặng trĩu áo quần, vật dụng, nên khi xuống xe GMC, các Niên Trưởng khóa 1, quần áo kaki vàng, bê rê xanh đậm, phu-la xanh, thắt dây lưng cổ truyền, ra dàn hàng ngang đứng đón là tôi thấy mệt xỉu rồi. Khi các niên trưởng hô,''các anh bắt đầu chạy theo tôi'' tôi ôm xắc ma-ranh, vai mang ba- lô và chạy. Ơi những hòn đá cuội bên đường, ơi những đồi thông, ơi ''những hoa mộng'' như Đồi Cù, Rừng Ái Ân, Thung Lũng Tình Yêu ở đâu không thấy, chỉ thấy trước mắt tôi là bạn bè đang tơi tả. Từng tốp Niên Trưởng chia nhau ra ''quần'' chúng tôi, hết tốp nầy đến tốp khác, nhiều lúc mệt quá
Tuesday, September 15, 20207:32 PM(View: 240)
Nhật Tiến cầm bút rất sớm, từ thuở học sinh đã mơ làm văn sĩ, lập bút nhóm có tên là Gieo Sống, có truyện ngắn đầu tay Chiếc nhẫn mặt ngọc được đăng trên báo Giang Sơn, năm ấy Nhật Tiến mới 15 tuổi. Di cư vào Nam năm 1954; ban đầu sống ở Đà Lạt, Nhật Tiến viết kịch truyền thanh cho Đài tiếng nói Ngự Lâm Quân (thời còn Hoàng Triều Cương Thổ). Ít lâu sau đó, gia đình Nhật Tiến dọn về Sài Gòn. Không tốt nghiệp trường sư phạm nào nhưng năm 21 tuổi anh đã bắt đầu đi dạy học môn Lý Hoá tại các trường trung học tư thục, ban đầu ở các tỉnh Miền Tây như Bến Tre, Mỹ Tho ba năm sau đó mới về sống hẳn ở Sài Gòn. Truyện dài đầu tay Những người áo trắng được khởi viết và hoàn tất khi Nhật Tiến đang còn là một thầy giáo tỉnh lẻ. Tới Mỹ, không còn sống bằng nghề dạy học, Nhật Tiến đi học về máy điện toán/ hardware và sau đó làm cho một hãng Nhật đủ 15 năm trước khi nghỉ hưu. Tại hải ngoại, Nhật Tiến tiếp tục viết và xuất bản sách, sinh hoạt Hướng Đạo, hoạt động cứu trợ thuyền nhân. Hiện cư ngụ ở
Monday, September 14, 20206:43 AM(View: 706)
Những buổi chiều sau khi đi học quân sự ở trường Võ Bị Quốc Gia về, hay các buổi học Văn Hóa trên Đại Giảng Đường về, chúng tôi được sắp hàng ngay ngắn để vào Phạn Xá để ăn cơm chiều. Tôi không hiểu chữ Phạn Xá lấy ở đâu ra. Phạn có nghĩa là ăn (có lẽ thế). Phạn Xá là Phòng Ăn. Nhưng dùng chữ Phạn Xá (có lẽ) nó lạ hơn, trang trọng hơn, nó cho người nghe có cảm giác mình vào ăn ở một căn phòng sang trọng. (hay đại tá Lâm Ngươn Tánh là người Việt gốc Hoa nên muốn dùng chữ Tàu cho có vẽ kiểu cách). Thật ra Phạn Xá của trường cũng chẳng có gì sang trọng. Căn phòng lớn, lợp bằng ngói micro ximăng màu xám, thềm tam cấp bước vào Phạn Xá cũng bằng xi măng. Nơi phòng ăn này cũng là một nơi các niên trưởng đã "huấn nhục" tụi tôi bằng mọi cách, như đem những bức thư tình từ các "nàng" ở các miền quê gởi lên thăm các chàng ở đây. Bức thư được đọc lên cho mọi người cùng nghe và "người nhận thư" phải giải thích mọi điều trong thư, cho các niên trưởng nghe và các anh em học viên cùng nghe. Có khi
Tuesday, September 8, 20208:43 PM(View: 435)
Anh em SVSQ nghe tin ông đi cũng thở phào nhẹ nhỏm, bởi vì ông là một chỉ huy trưởng rất "rết lô", nói theo nghĩa bình thường là ông khám súng, khám doanh trại, khám rất kỹ, nhưng về chiến thuật bộ binh, thì ông không biết gì, để đến nỗi, khi địch đánh vào trường khiến hơn 40 tu sĩ tuyên úy Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo, Tin Lành và một số SVSQ Khóa 2 chết. Xác của họ đã được bỏ vô hòm, chất đầy cả đại giảng đường, thật là những ngày bi thảm. Nhưng rút cuộc rồi ông cũng ung dung thăng chức tướng và đi nhận nhiệm vụ mới, ngon lành. Đại tá Nguyễn Quốc Quỳnh là một đại tá Bộ Binh. Ông xuất thân Khóa 4 trường Võ Bị Quốc Gia. Đọc trong bản tiểu sử, đại tá Quỳnh đã từng là tỉnh trưởng tỉnh Quảng Trị, Trưởng Phòng 5 Bộ Tổng Tham Mưu...Đại khái là Đại tá Quỳnh cũng đã giữ một số chức vụ quan trọng trong thời gian trước đây. Nên khi ông về làm chỉ huy trưởng, đám SVSQ chúng tôi vui hơn. Trong cách giao tiếp, ông rất thoải mái, tuy nhiên chúng tôi vẫn luôn giữ lòng kính trọng ông.