DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,507,404

Chính trị và tư cách công dân - Mạc Văn Trang

Sunday, October 16, 201612:39 PM(View: 4429)
Chính trị và tư cách công dân - Mạc Văn Trang

Chính trị và tư cách công dân


Image result for công dân


 


Ông bạn GS hẳn hoi, bắt tay mình rồi thì thầm ở góc hành lang:

- Ông viết chính trị làm gì cho nó đau đầu…

- Sao ông biết tôi viết chính trị?

- Con tôi nó in mấy bài ông viết trên mạng, đưa cho tôi xem. Nó lại còn xui tôi viết bài như ông, đưa nó đăng cho…

- Ông bảo sao?

- Tôi nói thật, chính trị ở cái xứ này nó bạc lắm, đểu lắm, không biết đâu mà lường. Tôi không dại mà dính vào. Mình còn sức thì tập trung cho chuyên môn, làm mấy cuốn sách lưu lại cho hậu thế là hay…

- Tất nhiên chuyên môn là hay rồi. Tôi vẫn dành 95% làm chuyên môn đấy chứ, còn 5% khi có nhu cầu bày tỏ ý kiến gì thì viết, trước hết giải tỏa cho mình, sau nữa là góp ý với chính quyền và chia sẻ cùng bà con… Góp mãi, gửi đi, nó chẳng trả lời, giờ có FB thì công khai bày tỏ ra. Đó là thái độ bình thường của mỗi công dân, chứ có gì đâu? Thế những bài chuyên môn của ông, như: “Quán triệt tinh thần Nghị quyết… trong đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục”, không phải chính trị à?

- Ờ…À… đó cũng là chính trị, nhưng chính trị trong chuyên môn. Tôi muốn nói chính trị là ông viết phê phán đụng chạm đến chính quyền… Mó dái ngựa làm chó gì cơ chứ!…

Mình chỉ cười, cám ơn lời khuyên chân thành của ông bạn. Cũng mong các bạn chớ bình luận xúc phạm ông bạn già đáng kính của tôi, mặc dù ông cũng như TS Đoàn Hương “không có thì giờ chơi FB” và chắc ông cũng chả thèm đọc thông tin trên mạng “lề trái”.

Nhân chuyện này tôi chỉ muốn nói một điều tại sao dân ta lại sợ chính trị như sợ ma quỷ?

Chính trị, nói nôm na là dân phải CHỌN RA những người thay mặt mình QUẢN LÝ XÃ HỘI và dân phải GIÁM SÁT những lời họ nói, những việc họ làm. Họ làm hay, lợi cho dân thì khen, tín nhiệm làm tiếp; họ làm dở thì phê bình để làm tốt hơn; họ không tiến bộ được thì chọn người khác thay. Mọi điều chính quyền này nói, mọi việc chính quyền này làm liên quan đến mỗi người dân, đến toàn xã hội, đến những di sản của tổ tiên để lại, đến đất nước hôm nay và tương lai dân tộc… đều là chính trị hết. Rừng bị tàn phá, lũ trôi dân; các sông hồ bị ô nhiễm, biển bị đầu độc, hàng triệu ngư dân mất nghề, thiếu đói; cưỡng chế ruộng đất, dân đi khiếu kiện khắp nơi; ăn gì, uống gì cũng sợ nhiễm độc; ra đường phải bịt mồm, thở cũng nhiễm không khí độc hại; nguồn nước bẩn và ống nước vỡ liên tục gây thiếu nước dùng; giao thông tắc nghẽn, mưa xuống là đường phố ngập úng; văn hóa, giáo dục, y tế xuống cấp; trộm cướp đe dọa an toàn, an ninh… Tất cả những hiện trạng đó là do đường lối chính sách và năng lực quản lý của chính quyền. Đó là chính trị đấy. Như vậy chính trị liên quan đến tất cả mọi người, từ cái bào thai trong bụng mẹ có an lành hay nhiễm độc vì mẹ sống trong mỗi trường ô nhiễm, đến nấm mồ người đã chết có yên ổn hay bị san ủi, giải tỏa… Thế mà lại bàng quan, hay sợ không dám nghĩ, không dám nói, không dám hành động đụng chạm đến những vấn đề trên thì có còn có TƯ CÁCH CÔNG DÂN nữa không?

Hôm rồi mấy ông già ngồi với nhau, bảo, nay mai cháu chắt mình nó hỏi:

Khi Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, ông bà có phản đối không? Ai cho làm Bô-xít Tây Nguyên, ai rước Formosa về Việt Nam ông bà có biết không? Formosa gây ra thảm họa môi trường biển, lúc đó ông bà đã làm gì? Sao lại làm cái đường sắt trên cao quái gở thế kia? Tại sao lại để ta phụ thuộc vào Tàu thế này? Tại sao nợ nần đầm đìa như vậy, lại đi xây những trụ sở hoành tráng và những tượng đài khùng thế kia? Tại sao để nước ta tụt hậu so với xung quanh thế này? Tại sao những kẻ bất tài, tham lam làm hại dân, hai nước, mà ông bà cứ cứ nhẫn nhục để họ cai trị mãi? Vân vân… Lúc đó ông bà nói gì hay cúi đầu câm lặng? Tư cách công dân của ông bà để đâu?

Nhìn ra thế giới, thấy ở Hy Lạp, hai bé trai 5-6 tuổi đã dám gặp Chủ tịch Quốc hội chất vấn: Tại sao các bác định bán một hòn đảo đi trả nợ? Tổ quốc không phải để bán! Ở Anh, một bé gái 5 tuổi, đã biết phê phán bà Thủ tướng không có chính sách đối xử tử tế với người nhập cư, “bà có nhiều tiền, bà không làm gì. Tôi ghét bà”… Ở Mỹ, sau cuộc tranh luận của 2 ứng viên Tổng thống ông Trump và bà Hillary Clinton, truyền hình trực tiếp cho dân theo dõi, đánh giá, PV Trường Sơn của VTV1 thường trú ở Mỹ, đã phỏng vấn một bé trai 6-7 tuổi, em trả lời: Em không thích ông Trum. Em muốn bà Hillary Clinton làm Tổng thống. Hơn nữa bà ấy có chồng từng làm Tổng thống, ông ấy biết nhiều cái hay ho, sẽ mách cho bà ấy…Đấy, ở các nước tư bản, trẻ con đã có ý thức công dân, trách nhiệm xã hội và thể hiện rõ ràng, đàng hoàng thái độ chính trị của mình. Còn ở ta, chế độ “Dân chủ gấp vạn lần, chế độ tư bản” (câu của bà cựu Phó CT Doan), mà các trí thức, GS bạc đầu vẫn cố tình hay giả vờ “vô chính trị”, hoặc có bầy tỏ thái độ chính trị cũng ấp úng, run rẩy, là sao?

Quyền công dân đã ghi trong Hiến pháp. Khi công dân không biết, không đòi hỏi thực hiện, “trước những bất công không dám kêu đòi”, thì đừng trách chính quyền cai trị tồi tệ, mà hãy tự trách mình. Người Cu ba có khẩu hiệu “Tự do hay là chết”! Ta có khẩu hiệu: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”! Độc lập, tự do cho dân tộc và cho mỗi công dân. Khi mình chưa giác ngộ quyền công dân, không xác lập rõ tư cách công dân, thì thực ra cũng chưa đáng, chưa biết hưởng quyền tự do, dân chủ!

Dân ta đã từng có bao nhiêu tấm gương coi nhân quyền, nhân phẩm, tư cách công dân còn cao hơn cả sự tù đày và cái chết.



15/10/2016
Mạc Văn Trang
Nguồn: FB Mạc Văn Trang




*

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, June 11, 20217:41 AM(View: 70)
Chừng tuổi này, dự đám cưới bạn bè, người thân, con cháu, học trò cũ… thậm chí cả người lạ… cũng khá nhiều, nhớ không hết. Nhưng có một đám cưới tôi không bao giờ quên. Nó thuộc về một quá khứ xa, rất xa đã nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhớ về họ, nó hiện lên trước mắt mới toanh như vừa mới hôm qua. Đó là đám cưới của anh chị Trần Hoài Thư & Nguyễn Ngọc Yến. Mối tình của hai người khá ly kỳ, mối tình văn chương pha đậm chất lãng mạn mà tôi là kẻ bên lề, chứng kiến trọn vẹn tới ngày hợp hôn của hai người. Với THT thì quen thân từ hồi ghé thăm anh tận nơi đóng quân ở cầu Bà Gi, Bình Định. Rồi mỗi dịp tôi nghỉ hè, anh lại đeo xe đò Phi Long, Tiến Lực vào Tuy Hòa với anh em văn nghệ ở đây. Tôi thích và mến anh ở chỗ trực tính, bất cần đời và không hiếm những câu văng tục trong lúc trò chuyện. Lại nữa, anh có thể viết bất kỳ ở đâu: đang cà phê với đám đông, trong buổi nhậu… nghĩa là những ý tưởng, câu chuyện xuất hiện trong đầu lúc nào thì người anh như chiếc lò xo tự động bật lên: xé tờ
Tuesday, June 8, 20216:50 PM(View: 77)
Cấp tiến (progressive) là từ phương Tây để chỉ khuynh hướng chính trị xã hội cởi mở hơn so với những quan điểm có trước đó. Sự cởi mở đó là cái nhìn thân thiện với những cộng đồng thiểu số, ủng hộ công bằng xã hội nhiều hơn, tự do tư tưởng nhiều hơn,… Đó là cách tôi hiểu từ này, và tôi cho rằng cũng có khá nhiều người Việt hiểu như vậy. Tuy nhiên, bên cạnh cách hiểu như thế, còn có cách nhìn các nhóm cấp tiến được phân chia theo sơ đồ Tả/Hữu, cũng của phương Tây về chính trị xã hội. Trong sơ đồ này, các nhóm cấp tiến được xếp về phía bên trái, tức là cánh tả, mà trong đó ý thức hệ cộng sản cũng được định vị. Vì thế nhiều người Việt tin là các nhóm cấp tiến, cánh tả, là gần với chủ nghĩa cộng sản, tệ hơn nữa là gần với kiểu cai trị toàn trị của các nhà nước cộng sản theo mô hình Soviet của Lenin, của Đệ tam quốc tế. Ví dụ rõ ràng nhất về niềm tin này của người Việt là khuynh hướng của họ trong cuộc bầu cử ở Mỹ năm 2020 vừa qua. Rất đông người Việt, trong lẫn ngoài nước, nhìn
Sunday, June 6, 202110:33 AM(View: 117)
Quê tôi có cái hát bộ là nổi tiếng. Cụ Tản Đà từng bảo: “Tuồng Bình Định, rạp Phú Phong.” Tuồng là tác phẩm viết ra, rạp là chỗ diễn tuồng. Viết tuồng hay, diễn tuồng cũng giỏi nữa; thế là xuất sắc mọi bề? Tôi nghe vậy, biết vậy. Rồi có lần gặp bài Lỗ Tấn về chuyện xem hát ở xứ ông. Chuyện thật ngộ. Xem qua nhớ hoài. Lỗ tiên sinh viết bài ấy năm 1922, tức năm ông vào khoảng tứ tuần. Bảo rằng trong vòng hai mươi năm qua ông chỉ xem hát Tàu ở Bắc Kinh có hai lần. Lần đầu vào năm 1912, tức năm ông 31 tuổi. Ông nghe bạn nói hát tuồng ở Bắc Kinh là nhất, thế nào cũng phải xem cho biết. Thì xem. Đêm ấy, ông hớn hở vào một rạp hát. Tuồng đang diễn, kèn trống inh ỏi, sắc màu rực rỡ, khách xem đông đảo... Ông len lách vào chỗ có mấy chiếc ghế trống, toan ngồi, thì nghe có tiếng la: “Ấy! Ghế đã có người giữ trước cả rồi đấy.” Loanh quanh tìm mãi không có chỗ ngồi, ông tháo lui, bỏ cuộc. Lần thứ hai — ông không nhớ năm nào — có đêm hát gây quĩ cứu trợ nạn nhân bão lụt ở Hồ Bắc. Ông
Tuesday, June 1, 20213:04 PM(View: 118)
Giữa những lá cờ Hoa Kỳ bay phất phới trong buổi tập hợp của Tổng thống Trump tuần qua [sáng ngày 6 tháng Giêng], tiếp theo là trong cuộc tuần hành tới Điện Capitol của đoàn người ủng hộ ông, người ta thấy một sự khác thường: đó là có một lá cờ của một nước khác, một quốc gia chỉ còn tồn tại trong ký ức và tưởng tượng, đó là Việt Nam Cộng Hòa. Lá cờ đặc biệt này có mầu vàng rực rỡ với ba gạch ngang mầu đỏ. Những người Mỹ thuộc thế hệ chiến tranh hẳn còn nhớ lá cờ này. Không có gì ngạc nhiên khi thấy cờ Nam Việt Nam trong cuộc nổi dậy bất thành chống lại nền dân chủ Mỹ, song đó vẫn gợi một nỗi thất vọng. Những người Mỹ gốc Việt cấp tiến khi nhìn thấy lá cờ vàng tại cuộc tập hợp đã lên tiếng kết án điều mà họ cho là một xúc phạm đối với lá cờ này khi nó xuất hiện bên cạnh cờ Confederate [của quân ly khai trong thời Nội chiến Hoa Kỳ]. Làm thế nào mà lá cờ này lại có mặt ở đấy? Tại sao một lá cờ của một quốc gia khác lại được nhận cho vào đoàn diễn hành mà phần lớn là những người Da
Friday, May 28, 202110:25 AM(View: 291)
Doanh nhân Nguyễn Phương Hằng trở thành tâm điểm trên mạng xã hội khi livestream của bà thu hút gần nửa triệu người xem trực tiếp đồng thời trên các nền tảng YouTube và Facebook. Những ngày này, lướt qua các mạng xã hội, bất cứ ai cũng có thể dễ dàng bắt gặp những bài bình luận, câu cảm thán, hình ảnh gây cười liên quan tới những buổi livestream (phát hình trực tiếp trên mạng) của một người phụ nữ giàu có. Người thì thích, người thì chỉ trích, nhưng tựu trung, tất cả đều quan tâm tới nữ doanh nhân này. Chuyên gia truyền thông Nguyễn Ngọc Long đánh giá với BBC News Tiếng Việt ngày 26/5 rằng đây là một buổi livestream "vô tiền khoảng hậu, xô đổ mọi kỷ lục" và dưới con mắt của ông, những bước bà Hằng làm là "bậc thầy cao thủ về truyền thông". Bà Nguyễn Phương Hằng là Tổng Giám đốc và Phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần Đại Nam và là vợ của ông Huỳnh Uy Dũng, hay còn gọi là Dũng "lò vôi", một doanh nhân giàu có nổi tiếng tại Việt Nam. Nữ đại gia này thời