DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,327,360

Lược Sử Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị /Đà Lạt

Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 29585)
Lược Sử Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị /Đà Lạt

 NT3 Đặng Hiếu Sinh

 

Lược Sử


Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị /Đà Lạt


imagescaghwjhg-thumbnail

Giữa lúc thế nước ngửa nghiêng và lòng ba quân rúng động có lời thơ thần ứng của "Lý thường Kiệt". Trước vó ngựa cuồng xâm và khi ngọn cờ ba quân đang hồi ngơ ngác có lời hịch nhiệm mầu của Đc Trần Hưng Đạo. Trong cơn quốc biến và khi lòng người đang vô cùng ly tán có chiến dịch Lá Rừng với lời thơ bất hủ của Đức Thánh tổ Nguyển Trãi. Nay đây, khi mà chiến tranh vẫn lan tràn khi mà bom đạn đang dầy xéo quê hương, khi mà lọ̀ng người ly tán. Khi mà giải pháp quân sự không thể đơn phương văn hồi ḥoà bình, khi mà chiến tranh xoay chiều từ quân sự sang chiến tranh chính trị thì Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị thành hình. Để khơi dậy cái hùng khí ngàn đời cùa dân tộc và toàn dân với tinh thần ngạo nghễ bất khuất của Lý thường Kiệt, với ý chí kiên cường và lòng hy vọng vô biên vào tiền đồ dân tộc của Trần Hưng Đạo, với mộng hận nước nhà và hoài vọng tranh thủ nhân tâm của Nguyễn Trãi, thánh tổ ngành Chiến Tranh Chính Trị

 Trường Đại Học CTCT thoát thai từ trường Quân báo Tâm lý chiến Cây Mai 1956. Sau vì nhu cầu CTTL mỗi ngày một gia tăng, nên trường Quân báo Cây Mai được tách rời để trở thành trung tâm HL/CTTL trực thuộc Nha CTTL bộ Quốc Phọ̀ng. Trụ sở đầu tiên của trung tâm này tọa lạc tại số 15 đường Lê Thánh Tôn, SàiGọ̀n với khóa huấn luyện cao cấp nhất của nghành CTTL là khóa Tham mưu CTTL gần hơn 100 học viên, từ cấp Đại úy tới Đại tá. Sau đó từ trung tuần tháng 10/1964, trung tâm HL/CTTL được dời về trại Lê Văn Duyệt và biến cải thành một quân trường mang tên Trường Chiến Tranh Chính Trị trực thuôc Cục Chính Huấn, trong hệ thống Tổng cục CTCT.

Theo đà tiến bộ của quân lực VNCH đòi hỏi một lớp cán bộ CTCT hiện dịch, có trình độ văn hóa bậc Đại học, để cung ứng cho nghành CTCT, nên trường CTCT được biến cải thành Đại Học Chiến Tranh Chính Trị theo sắc lệnh số 48/SL/QP ngày 18/3/1966. Trường ĐH/CTCT tọa lạc tại số 78 đường Võ Tánh, Đà Lạt. Trường ĐH/CTCT đã chính thức hoạt động ngày 1/1/1967 với các khóa :

 Khóa 1: Khai giảng ngày 14/12/1966 và mãn khóa ngày 3/ 5/ 1969 với 168 Thiếu Úy tốt nghiệp

Khóa 2: Mãn khóa ngày 19/2/1971 với 387 Thiếu Úy tốt nghiệp

Khóa 3: Khai giảng ngày 20/8/1970. Mãn khóa ngày 22/4/73 với 161 Thiếu Úy tốt nghiệp

Khóa 4: Các thanh niên dân sự trúng tuyển vào Trường ĐH/CTCT Đà Lạt trình diện tại Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung ngày 23 tháng 9 , năm 1972. Và ngày nhập trường Mẹ là 18 tháng 12 , năm 1972. Với sĩ số nhập trường là 209 SVSQ. Mãn khóa ngày 22/4/1975 sau khi di tản về Biên Hoà Tiểu Đoàn 30 CTCT - Sài Gọ̀n với 199 Thiếu úy tốt nghiệp

Khóa 5: Khai giảng ngày 20/3/1973 sau khi di tản về Biên Hoà và tan hàng tại Tiểu Đoàn 50 CTCT ngày 30/4/1975

Khóa 6: Khai giảng ngày 11/10/74. Sau khi gắn Alpha tại trường Mẹ và di tản về Biên Hoà - Sài Gòn thì tan hàng ngày 30/4/1975


NT3 Đặng Hiếu Sinh

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, July 11, 20203:48 PM(View: 73)
Chị dừng lại ở một ngã sáu, mệt mỏi và thoáng chút hốt hoảng. Chiếc thánh giá bằng đồng đen trên đỉnh chóp ngôi nhà thờ ở cuối con đường thẳng xa tắp, vẫn hiển hiện lừng lững sau nền trời trong xanh không gợn một chút mây, như một cánh tay đưa lên vẫy chào chị. Chị sững sờ nhận ra là nơi mình hiện đang đứng không xa mấy nơi chị vừa rời bỏ sáng nay. Chị đứng thờ ơ nhìn cảnh náo nhiệt của cuộc sống đang vào đỉnh điểm trong ngày, như hội tụ vào một điểm rồi tỏa ra nhiều hướng theo hình nan quạt. Mặt trời tháng tư hùng hổ đổ lửa xuống những khoảng trống trên mặt đường và ngóc ngách trong những con hẻm xung quanh. Một nhóm xe ôm hờ hững đọc báo hoặc nằm dài trên yên xe, mũ úp mặt tránh nắng trưa chói chang. Một bên má chị vẫn còn bỏng rát, hằn dấu năm ngón tay tàn bạo của chồng tối hôm qua. Chị mím môi, hai tay nắm lại, thêm cương quyết, tiến gần đến một người đứng tuổi trong nhóm, giở nón, nhỏ nhẹ: “Xin bác vui lòng chỉ cho cháu con đường nào xa nhất…”. Người đàn ông ngẩng đầu
Tuesday, July 7, 20202:14 PM(View: 127)
Tôi xin tự giới thiệu tôi tên là Nguyễn Tường Thiết, tác giả của cuốn sách Nhất Linh Cha Tôi. Tôi rất vinh dự hôm nay được nói chuyện với quý vị, những độc giả ở trong nước đang quan tâm đến cuốn sách Nhất Linh Cha Tôi vừa được tái bản và phát hành ở Việt Nam, để giới thiệu cuốn sách này, đồng thời cũng để trình bầy một vài nét đặc biệt về con người Nhất Linh, Nguyễn Tường Tam. Cách đây 14 năm, tuyển tập hồi ký Nhất Linh Cha Tôi được xuất bản lần đầu ở Hoa Kỳ vào đúng dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của thân phụ tôi, ngày 25 tháng 7 năm 2006. Hôm nay, cũng vào dịp kỷ niệm 57 năm ngày mất của ông, ngày 7 tháng 7 năm 2020, cuốn sách Nhất Linh Cha Tôi được tái bản và phát hành lần đầu tiên ở Việt Nam; và nếu không xẩy ra vụ dịch Covid-19 thì chắc hẳn giờ đây tôi đã hiện diện trong buổi ra mắt sách này để trực tiếp nói chuyện với quý vị. Bài nói chuyện của tôi gồm hai phần. Trong phần đầu tôi giới thiệu cuốn sách Nhất Linh Cha Tôi, trong phần sau tôi giới thiệu con người Nguyễn
Monday, July 6, 20202:34 PM(View: 61)
Đúng thế. Nhưng tôi không phải là người đầu tiên nói về vấn đề này. Trong tập sách kể trên, Hồ Xuân Hương - bà chúa thơ Nôm là bài viết tiêu biểu hơn cả. Xuân Diệu đã viết và sửa công phu chuyên luận 83 trang này liên tục 22 năm từ 1958 đến 1980. Thực ra thì Xuân Diệu không phải là người đầu tiên đưa ra khái niệm này. Trước ông từ 8 đến 30 năm, từ năm 1950, Lê Tâm đã gọi Hồ Xuân Hương là Bà chúa thơ Nôm rồi. Bạn sẽ thấy rõ điều đó trong tập sách mỏng có tên là Thân thế và thi ca Hồ Xuân Hương của Lê Tâm, do Nhà xuất bản Cây Thông, Hà Nội, ấn hành năm 1950. Đây là một vấn đề rất lớn và rất phức tạp, tồn tại nhiều chục năm, cũng có cơ sở để kết thúc được rồi, nếu người ta muốn kết thúc, muốn mọi sự rõ ràng. Mà bạch hóa là cái rất khó được thực hiện ở Việt Nam ta. Từ thời Lê, cụ Nguyễn Gia Thiều đã viết: Cái quay búng sẵn trên trời Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm Ý cụ Nguyễn có độ bao quát lớn về triết học và nhân sinh, nhưng trong trường hợp này, tôi thấy cụ Nguyễn như (TNM)
Saturday, July 4, 20202:11 PM(View: 105)
“Trai khôn tìm vợ chợ đông / Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân”. Câu dạy khôn này ngày nay đã lỗi thời. Từ lâu rồi. Chốn “ba quân” ngày xưa, trước 1975, tại Việt Nam đã có bóng hồng. Đó là các nữ quân nhân. Nhưng hoạt động của những anh thư của đảng kaki ngày đó chỉ giới hạn trong phạm vi xã hội và y tế. Không ai nỡ mang hoa ra chiến trường. Ngày nay, chị em phụ nữ Việt chúng ta ở bên Mỹ cũng mang đồng phục nhưng oai phong hơn nhiều. Họ cũng xông pha ra chỗ mũi tên hòn đạn ngang ngửa với các nam nhi. Nam nhi người Việt cũng như nam nhi người Mỹ, to như những ông hộ pháp. Cạnh tranh trong một tình thế lép vế như vậy nhưng chị em phụ nữ oai hùng chẳng kém chi ai. Chẳng phải là ngày phụ nữ, chẳng lễ mẹ chi, tự nhiên tôi muốn nhắc tới những bậc anh thư Việt Nam lỗi lạc này bởi vì tôi ngợp với những con cháu bà Trưng bà Triệu nơi xứ người. Tướng gốc Việt trong quân đội Mỹ có năm vị. Dẫn đầu là Thiếu Tướng Lương Xuân Việt của Lục quân. Vệ Binh Quốc Gia có Chuẩn Tướng Lập Thể Flora.
Thursday, July 2, 202012:35 PM(View: 150)
Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí… nguyền rủa mình. Nhiều người lớn tuổi nhìn vào gương mỗi ngày thấy mình già đi với những dấu chân chim ở đuôi mắt, vết hằn ở khóe miệng, nếp nhăn nhúm ở bàn tay… đã không thể chấp nhận được mình, đã âu sầu buồn bã, có người phải căng da mặt, bơm xóa vết nhăn hy vọng giữ mãi vẻ trẻ trung nhưng chỉ được một thời gian ngắn rồi cũng “hiện nguyên hình”, có khi tệ hơn! Xây dựng hình ảnh về chính mình (self image) rất quan trọng. Nếu đó là một hình ảnh tích cực, nó sẽ giúp cho mình tự tin hơn và từ đó ảnh hưởng đến “môi trường” xung quanh, còn nếu là một hình ảnh tiêu cực thì sẽ rất không hay.