DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,463,217

ĐÀN ĐÊM - Nguyễn Thanh Hiện

Tuesday, November 22, 201610:23 PM(View: 4503)
ĐÀN ĐÊM - Nguyễn Thanh Hiện


ĐÀN ĐÊM

viết tặng N.Đ.L



Image result for đàn

Anh rủ tôi đến nhà anh chơi vào một đêm mùa thu.
Ông lên nhà, mình cho ông xem một báu vật. Nhớ mang theo ít rượu.

Làng tôi nổi tiếng rượu gạo. Tôi đong rượu vào bầu củ tỏi. Đút hết vào túi quần tây cả bầu rượu lẫn hai chén con. Rồi đạp xe lên nhà anh.
Trăng rằm tháng tám sáng một cách lãng tử.
Từ làng tôi đạp xe lên làng anh không đầy mươi phút.

Ta ra bờ sông uống rượu xem trăng. Anh nói. Không nhắc gì đến chuyện báu vật.
Tôi dựng xe ở hiên hè. Rồi cùng anh ra bờ sông K.

Trăng, gió, và sông nước. Nhìn cảnh thanh bình ấy khó mà tưởng tượng được con sông từng chuyên chở trên mình những thống khổ lịch sử. Chiến tranh, những cuộc phân chia đất nước, những cuộc thay đổi chủ nhân đất nước, những cái chết đến từ phía bom đạn, từ phía những thù hận phát xuất từ những cuộc thanh trừng chính trị, thanh trừng tôn giáo, từ phía đói nghèo…

Ông đang nghĩ gì vậy.
Chẳng nghĩ gì cả.
Lấy rượu ra đi.
Tôi lấy rượu ra, rót đầy hai chén con.
Những ngôi làng ở quê tôi về đêm có vẻ giống nhau như hệt. Yên ắng một cách kỳ lạ như chẳng còn ai còn sống. Một dòng sông nhỏ cả đời chảy qua nỗi yên ắng không thật. Tôi nghĩ về con sông K. Và nghĩ những ngôi làng ở quê tôi. Còn anh thì uống cạn chén rượu, và đọc:

Em
Khoảnh sáng còn sót lại giữa cuộc đá chạy cát bay tàn nhẫn tôi nhìn thấy được giữa trời mây u ám

Thoắt một âm ba vĩnh hằng

Đấy là báu vật ông hứa cho mình xem?
Không phải.

Trăng rằm tháng tám đã quá đỉnh đầu.

Chúng tôi uống thêm vài chén nữa.
Và anh lấy từ ngực áo ra một bọc vải khá lớn, rồi lấy từ bọc vải ra một tờ giấy được xếp thành nhiều lượt, trải ra dưới trăng.
Một bức tranh vẽ bút chì trên giấy crôky.
Tôi nhìn lần đầu thì thấy là một chiếc đại hồ cầm.
Nhưng nhìn kỹ là một thiếu nữ trẻ đẹp đang đứng chờ ai giữa trời mây u ám.

Tôi im.
Rót thêm hai chén nữa.
Nhìn tranh. Và nhìn bạn tôi.
Tôi biết bạn tôi chọn gõ đầu trẻ, uống rượu, làm thơ, và ở vậy… nhưng chưa bao giờ biết anh vẽ tranh.

Chuyện chọn ở vậy với người con gái trong tranh hệt chuyện cổ tích.
Tôi buột nói.

Một cuộc tình thời hoa niên thì khó mà quên được.

Anh nói

Mình biết
Tôi nói
Thôi thì cứ sống với cái khoảnh sáng bất chợt ấy mà hay hơn.
Anh nói.

Và tôi bắt đầu cảm thấy tiếng hồ cầm vang lên trên sông nước. Lung linh.

Tôi viết truyện này cho một người bạn quá cố.
Tên truyện là mượn tên tranh của bạn tôi.
Cuộc đời có quá nhiều khoảnh tối. Mà bạn tôi, có lẽ, đã may mắn trải qua được những khoảnh sáng.

Giã 4:pm 21/1/2016
Nguyễn Thanh Hiện
(từ: VV)




*

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, February 25, 20215:05 PM(View: 59)
Nói đến thơ Nguyễn Lương Vỵ trước tiên tôi hình dung khối lượng thơ khổng lồ của anh. Làm thơ từ thuở bé và xem thơ như thứ nghiệp dĩ cuộc đời thử hỏi đến tuổi gần bảy mươi, sự nghiệp thơ của Nguyễn Lương Vỵ không thể đề cập đến kiểu bài thơ này hoặc tập thơ kia mà phải nói tầm vóc một đời thơ, một gia sản thi ca ấy như thế nào? Và có nói như thế cũng chỉ là gượng ép bởi muốn nói như thế, ít ra bạn phải mất nhiều thời gian để đọc hết các tập thơ của anh. Tôi đọc thơ Nguyễn Lương Vỵ từ thuở còn là một sinh viên văn khoa năm thứ nhất. Lúc bấy giờ thơ anh đăng trên tạp chí Khởi Hành hoặc Văn. Tôi thích thơ anh ngoài bản thân yêu thơ, tôi còn là người luôn cổ xúy tinh thần văn nghệ của thế hệ trẻ miền Trung (đầu thập niên 1970) mà lúc bấy giờ dường như trăm hoa đua nở. Đến khi tham dự quân sự học đường khóa đầu tiên, tôi gặp anh qua một người bạn học miền Trung. Cũng khá đặc biệt là tôi cùng người bạn đến thăm anh tại bệnh viện Sùng Chính. Nguyễn Lương Vỵ bị thương do xô xát với quân cả
Wednesday, February 24, 202110:52 AM(View: 65)
Từ đầu đến cuối, già 400 trang sách, tiểu thuyết “Đất mồ côi”[1] mô tả đầy rẫy những cái chết. Chết đơn chết chùm. Chết cá nhân chết nhóm. Chết trong các phong trào chính trị – xã hội, chết trong chiến tranh. Chết xưa chết nay. Chết Nam chết Bắc… Đây là một tiểu thuyết dành để nói về cái chết. Thật thế. Đến nỗi một nhà thơ, bạn tôi (mà không chỉ bạn tôi) quả quyết rằng cái tên tiểu thuyết “Đất mồ côi” lẽ ra phải là “Đất chết” thì mới thâu tóm chính xác được tinh thần của tác phẩm này. Cái chết chính là kết quả, đồng thời là hiện thân của BẠO LỰC. Toàn bộ cuốn tiểu thuyết là câu chuyện về bạo lực, thứ bạo lực tác oai tác quái, hoành hành công khai, trắng trợn trong suốt lịch sử người Việt. Có thể hình dung mấy loại cái chết. Loại đầu tiên là cái chết do định kiến xã hội. Những lớp người mang bệnh hủi đi qua ngôi làng bị dân làng chôn sống. Mở đầu tiểu thuyết, tác giả dựng lên khung cảnh những người hủi bị giết chết, và cả người đàn ông kỳ dị chăm sóc đoàn người hủi mang dán
Sunday, February 21, 20218:37 AM(View: 109)
Chưa bao giờ câu ca dao ấy lại đúng hơn thế và cho ta lời khuyên đúng đắn, thiết thực nhất trong mùa đại dịch này. Cho dù tháng Giêng có “là tháng ăn chơi”, như một câu ca dao khác, thì cũng chỉ nên “ăn” và “chơi” ở trong nhà hoặc “ta dại ta tìm nơi vắng vẻ” hơn là du Xuân đến những chốn lao xao hội hè, đình đám. Một trong những “chốn vắng” ấy là dạo chơi trên cánh đồng thơ mùa xuân để hái về những bông hoa tươi thắm là những bài thơ, câu thơ tháng Giêng khoe sắc trong nắng xuân. Thơ hay, một đôi câu cũng hay. Những câu thơ trích dẫn trong bài này chỉ là tiện tay gặp đâu ghi xuống đó, không phân biệt, phân loại thơ cũ thơ mới, thơ già thơ trẻ, thơ ngoài Bắc thơ trong Nam, thơ ngoài nước thơ trong nước. Một bài thơ, câu thơ hay không bao giờ cũ. Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần (“Vội vàng”, Xuân Diệu) Câu thơ cũ nhưng vẫn cứ mới như mùa xuân chẳng bao giờ cũ, chẳng bao giờ già. “Tháng Giêng ngon”, không mới sao? Chẳng biết chơi Xuân, ăn Tết ngon, dở thế nào nhưng cứ
Sunday, February 14, 20218:56 AM(View: 207)
Thằng Nhớ giật mình tỉnh giấc khi nghe tiếng bà ngoại đang la cái gì đó ở ngoài sân. Ánh nắng xuyên qua khe hở của cửa sổ phết thành một vệt dài trên nền nhà. Nhớ đưa tay giụi mắt, vươn vai mấy cái. Nó bước xuống giường, vén mùng lên, xếp mền gối thật lẹ rồi bươn bả bước ra nhà sau xem có chuyện gì. Đứng gần bờ ao, bà ngoại đang nói thao thao, một tay chống nạnh, một tay chỉ trỏ, coi bộ giận dữ lắm. Thấy Nhớ ra, bà lại càng cao giọng như để phân bua: – Thiệt là quá sức chịu đựng rồi! Ai đời quần áo buổi tối còn phơi đầy một dây mà sáng ra mất ráo trọi. Thằng ăn trộm nào mà cả gan chọc tới nhà này vậy không biết! Nhớ hoảng hồn: – Mất quần áo hả ngoại? Còn bộ quần áo mới để mặc Tết của con ngoại giặt cho ra hồ đâu? Cũng mất luôn chớ gì? Bà ngoại thở ra: – May là ngoại giặt hôm bữa, thâu vô rồi. Lần này là lần thứ ba đó. Mất ba con gà tuần trước, rồi hôm kia mất thêm cái nồi đồng nữa. Điệu này chắc nhà mình hết ăn Tết quá! Ông ngoại đang ngồi đan rổ ở hàng hiên sau, cất giọng
Friday, February 12, 20219:47 AM(View: 241)
Ông Địa là người mang lại cái Tết cho mọi người. Giữa tiếng trống tiếng chiêng nhộn nhịp, ông nhảy múa với khuôn mặt không bao giờ tắt nụ cười. Tôi chưa bao giờ thấy ông Địa không cười. Nụ cười của ông không chỉ là nụ cười cứng ngắc trên mặt nạ mà còn hiển hiện trong bộ quần áo xanh đỏ lộn xộn, cái bụng phệ cố hữu và, nhất là điệu nhảy tung tăng với chiếc quạt bên những chú lân và những tràng pháo đang nhoáng lửa nổ vang lừng. Trong đoàn lân ngày tết, “nhân vật” nổi bật nhất dĩ nhiên là lân. Ngày xưa chỉ có một cặp lân, con đực là kỳ, con cái là lân. Ngày nay lân cũng như người, bị nạn nhân mãn nên có cả bày lân. Con xanh con đỏ, con trắng con vàng, hoa cả mắt. Bên cạnh lân là ông Địa. Ông này thờ chủ nghĩa độc thân nên xưa hay nay cũng vậy, cứ mình ên múa lung tung. Trẻ em thường khoái ông Địa. Nhạc sĩ Vũ Hoàng có bài hát “Bé Thương Ông Địa” nói lên sự yêu mến này: Ơi ông Địa có cái bụng ngộ ghê, Cầm cái quạt ông nhảy múa say mê. Ơi ông Địa có gương mặt thật duyên. Ông mãi cười