DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,730,833

Trần Hoài Thư - Hồi Phục Một Di Sản Văn Chương

24 Tháng Mười Hai 20164:17 CH(Xem: 1855)
Trần Hoài Thư - Hồi Phục Một Di Sản Văn Chương
Hồi Phục Một Di Sản Văn Chương

blank
    Thi phẩm của Lâm Vị Thủy,
Huyền Trân xb 1963,
Thư Ấn Quán Hoa Kỳ tái bản 2012.
Bản pdf

Vào một buổi chiều của tháng 7 năm 2011, trong một bữa cơm thân hữu tại tư gia nhà văn Trần Yên Hòa tại Anaheim, Nam California, để góp vui cùng bạn hữu, gia chủ đã đứng lên đọc một bài thơ mà anh cho biết không rõ tên tác giả.
Đó là một bài thơ tình. Lời thơ thật đẹp, dạt dào cảm xúc. Và chúng tôi đã mang nó làm hành trang theo chuyến bay trở về lại New Jersey:


Buổi sáng trời mưa tôi trở dậy

Soi mặt mình bằng phiến gương đen

Chợt thấy hình em sầu đóng bụi

Nỗi đau này em nghe chăng em


Thành phố chừng như quên giấc ngủ

Tôi đi không kỷ niệm che đầu

Không em làm ấm vòng tay lạnh

Không cả ngày chưa quen biết nhau


Tôi dẫn tôi vào trong lớp học

Mây lên màu trắng áo thiên thần

Bàn tay e ấp trên trang sách

Trông dáng ai mà thương cố nhân


Sao em không là em thuở ấy

Để mỗi chiều tôi đón cổng trường

Đường xưa còn dấu chân em đấy

Gót nhỏ giờ vui mộng viễn phương


Mùa xuân nào mưa bay mãi đây

Xa nhau không một ánh trăng gầy

Nửa đêm nghe tiếng xe về vội

Tôi đốt đèn lên ngồi ngắm tay


Ơi tình yêu đã về hay chưa

Còn đây từng tháng đợi năm chờ

Còn đây một nét môi cười đó

Em vụt tầm tay tôi bơ vơ


Tình yêu, tình yêu, tình yêu ơi

Mùa xuân, mùa xuân, mùa xuân rồi

Hồn tôi muốn khóc làm sao dỗ

Em của người ta, tôi của tôi.


Trở về, tôi lên internet để truy tìm nguồn gốc. Mới biết tác giả là nhà thơ Lâm Vị Thủy. Sưu tầm thêm, được tổng cộng tất cả 5 bài…
5 bài cho một cuộc đời của một người thi sĩ. Càng cay đắng hơn khi đọc những giòng sau đây, trên một trang mạng:

“… Bàn tay tôi lần giở những trang thơ cũ xa xưa…


1978. Cô sinh viên văn khoa vẫn thường trốn học lang thang hàng giờ và vùi đầu vào hết thư viện này đến thư viện khác, hôm ấy vô tình tìm thấy trong một ngăn giá sách nằm khuất sâu phía trong một cuốn thơ mỏng đã ố vàng. Một cái tên lạ, hầu như chẳng bao giờ thấy trong các cuốn sách, các tạp chí phê bình. Nhưng ngay từ những dòng mở đầu, cô đã thấy gợi lên một cái gì đó thật đặc biệt trong đời sống tâm hồn của nhà thơ, một cái gì đó u ám, day dứt, cô đơn… Ẩn sâu trong những dòng thơ tưởng như viết ra vội vã và giản đơn là cả một tâm hồn thật yếu đuối trước những biến động của cuộc đời … Đó là tập thơ in năm 1963 của NXB Huyền Trân, tập thơ mang một cái tên thật lạ, lạ như chính những dòng thơ ấy… “Sao em không về làm chim thành phố”


Cô sinh viên ấy là mẹ tôi. Mẹ tôi mê thơ của Lâm Vị Thủy đến mức từng chọn đề tài luận văn là Chủ nghĩa hiện sinh, nhưng khi đăng ký, người ta trả lời rằng không có ai hướng dẫn đề tài…


Tôi không chú ý lắm đến cái tên và những dòng mở đầu trong tập thơ của ông, nhưng thật sự bị hút vào bài thơ “Cuối cùng” và “Thơ của những người không yêu nhau”, dù khi ấy tôi còn rất nhỏ để có thể hiểu thấu đáo những lời ông viết. Tôi cũng không đọc nhiều về chủ nghĩa hiện sinh, nhưng với tôi, và có lẽ cả với mẹ tôi, đến bây giờ Lâm Vị Thủy vẫn là một ẩn số, một cái tên lạ. Tôi chưa từng thấy ở đâu cái tên ấy, trong sách vở, trên mạng, trong các tạp chí nghiên cứu phê bình văn học.


Và sẽ tuyệt vời biết bao nếu tôi được nghe bạn nói với tôi về nhà thơ Lâm Vị Thủy, người đã viết những dòng thơ khắc khoải buồn rầu, gợi lên những góc khuất trong tâm hồn mà đôi khi ta tưởng như đã rơi vào vội vàng cuộc sống…


(Nguồn: Diễn Đàn CĐV SLNA: Sao em không về làm chim thành phố)


Sau đó, người viết đã cho post 4 bài thơ trong thi tập.
Niềm ao ước của người bạn trẻ ấy cũng là niềm ao ước của chúng tôi qua chủ trương và việc làm từ hơn mười năm qua: Cố gắng hồi phục nền di sản văn chương miền Nam càng nhiều càng tốt.
Đó là lý do thôi thúc chúng tôi ra công sưu tầm và tái bản thi phẩm Sao Em Không Về Làm Chim Thành Phố mà quí bạn đang có trên tay.
Mặt khác, chúng tôi thêm vào kỳ tái bản này hai bài thơ do chúng tôi sưu tập được. Cả hai bài đều được sáng tác sau khi thi phẩm SEKVLCTP phát hành.
Chúng tôi xin bày tỏ lời cảm tạ của chúng tôi đến:
– Thư viện đại học Cornell đã lưu trữ thi phẩm Sao Em Không Về Làm Chim Thành Phố của Lâm Vị Thủy, Huyền Trân xuất bản năm 1963 cùng toàn bộ tạp chí Phổ Thông để chúng tôi có thể sưu tập thêm một số bài thơ khác của tác giả kể từ sau khi thi phẩm này được xuất bản.
Cuối cùng, chúng tôi xin được thưa là: giống như hầu hết các tác phẩm trong Tủ Sách Di Sản Văn Chương Miền Nam, khi tái bản tập thơ này, chúng tôi mong mỏi đóng góp vào một việc chung là hồi phục một di sản văn chương miền Nam giá trị đang có nguy cơ bị mai một và lãng quên. Chúng tôi sẽ không bán, chỉ dành để tặng biếu đến các bạn bè, thân hữu và những người yêu thơ Lâm Vị Thủy.

Trân trọng


Trần Hoài Thư

Chủ trương Tủ Sách Di Sản Văn Chương Miền Nam
(từ: hocxa)





*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 








Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Sáu 20187:23 SA(Xem: 49)
Tôi nghe tiếng thì thầm tổ quốc. trong đêm đen. lóe lên ánh sáng xanh màn hình iPhone. những rãnh nhăn khổ đau những tiếng thét tuyệt vọng. ba tin thật bảy tin thất thiệt. bằng tiếng Việt. của người Việt. máu gọi máu. hôi hổi tươi ròng Việt Nam. Nếu tổ quốc là mẹ. tôi đã để cha mẹ ai chăm? Nếu tổ quốc là nhà. tôi đã để nhà ai phá? Nếu tổ quốc là người tình. tôi đã để mặc người bị hãm hiếp giày vò. Nếu tổ quốc là con cái của tôi. tôi đã để mặc chúng bơ vơ ao tù gian dối. Nếu tổ quốc là bạn bè anh em. tôi đã mặc họ buông xuôi mỏi mòn lạc lối… Tôi nghe tiếng thì thầm. ngột ngạt bóng tối… gương mặt tổ quốc loé lên trong lòng bàn tay…
18 Tháng Sáu 20185:37 CH(Xem: 123)
Nghệ thuật Nguyễn Đình Thuần có chủ ý tiếp lực khả năng gợi cảm của hội họa hầu biểu hiện những cảm xúc, cảm quan, cảm thức nằm ngoài đường biên của ý thức hằng ngày. Ở chừng mực nào đó, Nguyễn Đình Thuần là họa sĩ nhưng tâm hồn ông lại là một thi sĩ. Ông làm thơ không bằng hai mươi mấy con chữ mà bằng vô lượng màu sắc, đường nét, ánh sáng, và một lược đồ bố cục của riêng ông. Ông không miêu tả sự vật, sự vật được ông thổi bùa phép tiếp nạp cảm xúc, một cảm xúc trữ tình và hình như đều được biểu đạt bằng trực quan, bằng cái nhìn có tính vô ngôn, như một công án Thiền, khó có thể sử dụng văn tự để giải thích hay bình phẩm. Hình thái ngôn ngữ hội họa của Nguyễn Đình Thuần là một hệ thống tín hiệu được hình thành từ thực tại, cách điệu hóa và cùng lúc trừu tượng hóa để trở nên khái quát, nhờ thế nó không còn là “cái cụ thể” nữa và có khả năng chuyển tải một nội dung hàm súc lớn hơn, cô đúc hơn. Trong khi hiện thực có những giới hạn không thể tránh, trừu tượng giúp nghệ sĩ “nhìn thấy”
14 Tháng Sáu 20189:06 CH(Xem: 166)
Báo chí miệt thị ông Trump như thế, có vẻ hơi quá, nhưng không phải vô cớ. Một tháng trước cuộc bầu cử tổng thống, “Access Hollywood” công bố bản ghi âm lời đối thoại của ông Trump với Billy Bush, ông đã dùng những lời lẽ thô tục đến nỗi, sau hơn hai trăm năm long trọng ghi nhận quyền tự do ngôn luận vào hiến pháp, loại ngôn từ này vẫn bị tự kiểm duyệt trên mặt báo, như “Tôi đã cố đ. nàng. Nàng có chồng. Tôi tự động bị lôi cuốn bởi sắc đẹp - Tôi cứ hôn họ. Nó giống như nam châm. Hôn liền. Tôi không muốn đợi. Và khi bạn là một ngôi sao, họ để bạn làm thế. Bạn có thể làm mọi thứ… Chộp thẳng vào l.. họ. Bạn có thể làm mọi sự” * (Biết người ta có chồng mà vẫn cố tình xâm phạm. Rồi đặt tay trên hai cuốn Thánh Kinh trong tay vợ để tuyên thệ nhận chức tổng thống. Tổng thống gì vậy?)
09 Tháng Sáu 20188:43 CH(Xem: 214)
Vườn chuối này là của lão Tuyên bố thằng Truyền bạn từ thuở còn để chỏm của Ngoi, mấy năm trước Truyền vào nam tìm kế sinh nhai, nghe đâu vớ được con gái nhà đại gia an cư lập nghiệp luôn trong đó, vườn chuối của lão Tuyên chiếm hơn mẫu, là nơi cung cấp khẩu phần cho các gia đình nuôi lợn trong thôn. “ngoan nào, thế, cứ thế, anh mới thương được chứ” “đồ nỡm ạ, thú tính vừa vừa thôi, anh mà còn thế này khéo có ngày con vợ anh nó cắt mẹ của nợ đi đấy” “quan trọng gì chứ, chỉ cần đêm nay anh làm em lên chín tầng mây là được rồi” Những lời lẽ dâm tục khiến Ngoi chờn chợn, hắn cảm thấy mình vô duyên, người ta đang tằng tịu liên quan gì đến mình mà xía mặt đến, Ngoi quay bước tiếp tục công việc của mình, xa xa thấp thoáng ánh đèn măng xông, dưới ánh trăng Ngoi nhận ra hai bóng người đang quanh quẩn trên đồng, đó là những kẻ đi săn ếch như Ngoi.
03 Tháng Sáu 20186:47 SA(Xem: 230)
TKN: Hội Nghị đã rất thành công khi mời được đại diện của 12 nước tham dự, mặc dù giờ phút chót, một vị đại diện của Nam Hàn kẹt công việc không đến được. Chỉ trong vòng hai ngày hội nghị ngắn ngủi và ngày thứ ba cùng nhau đi thăm quan thắng cảnh, nhưng hội nghị đã tạo ra sự liên kết, lý tưởng chung và sự tin tưởng giữa các nhà hoạt động đấu tranh của các nước. Theo Kiều Ngọc, đó là bước thành công đầu tiên quá tốt để cùng nhau thực hiện những dự án lâu dài. Riêng về phía chúng ta, thì Kiều Ngọc vui mừng khôn tả và tin rằng, hội nghị này đã cho mình thêm hy vọng vào con đường mới đó là qua việc liên kết với các “nước nạn nhân” Trung Cộng, chúng ta có thêm đồng minh để gây áp lực trước quốc tế về cách hành xử của Trung Cộng đối với Việt Nam. Đối với Kiều Ngọc, ngày nào còn Cộng Sản và CSVN còn làm tay sai cho Trung Cộng thì ngày đó người dân Việt Nam sẽ không bao giờ được làm chủ thật sự trên đất nước mình.