DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,847,059

Lê Văn Trung - HUYỀN CA Không số

01 Tháng Giêng 20177:07 CH(Xem: 2036)
Lê Văn Trung - HUYỀN CA Không số
Lê Văn Trung


Image result for tranh nguyễn trung


HUYỀN CA
Không số
Gửi Huyen Le và Quý Lê



Hãy ngồi lại cùng tôi cho có bạn
Cuộc tình người đâu dễ gọi tên nhau
Lời dâu bể đã in màu lên mắt
Giọt mưa chiều thay chén rượu xưa sâu
Các em đã một thời như chim nhỏ
Lá sân trường xanh tóc, mắt thu xanh
Và tôi đã một thời đầy lãng mạn
Yêu các em như yêu  trọn trái tim mình
Bốn mươi năm chảy dài như vô tận
Mỗi phận người như mỗi nhánh sông chia
Chưa kịp trùng lai đã chìm ly tán
Tình chưa ươm, tình đã vội tàn khuya
Hãy ngồi lại cùng tôi cho có bạn
Cuộc tình người tụ tán rất mong manh
Lời dâu bể đã chìm trong nước mất
Ngồi cùng tôi, đừng vội vã, sao đành !
Mai rồi sẽ trong quán đời quạnh quẻ
Tôi một mình ly rượu cháy trong thơ
Các em nhớ, có một lần như thế
Đã cùng tôi ngồi vẽ những giấc mơ
Đã cùng tôi ngồi suốt buổi đợi chờ.
Qui Nhơn, chiều 17.12.2016



Image result for tranh nguyễn trung



LINH HỒN NHỮNG CHIẾC GHẾ
Mỗi lần đi ngang qua công viên
Tôi thường tự hỏi
Trên chiếc ghế đá này ai đã từng ngồi
Ngồi một mình tư lự nhìn vu vơ
Ngồi một mình đếm những chiêc lá rơi
Ngồi một mình nhìn những cặp tình nhân
Tay trong tay đi lang thang vòng vo vô định
Nhìn những chú chó con thả rong chạy tung tăng trên cỏ
Và nhìn bàn tay mình khói thuốc vàng rưng rưng
Mỗi lần đến sân ga những chuyến tàu đến và đi liên tiếp không ngừng
Ai đứng vẫy tay
Cay sè đôi mắt
Ai ngồi bên hai đường ray sắt
Chiếc túi trên vai, mắt mỏi một phương nào
Trên chiếc ghế chờ
Có hai kẻ hôn nhau
Khi tiếng còi vang từng hồi giục giã
Hai kẻ hôn nhau không hề hối hả
Gì rồi cũng phải chia tay
Sớm hay chầy rồi tay cũng tuột khỏi bàn tay
Bỏ lại nền đá sân ga lạnh buốt
Một giọt buồn không là nước mắt
Mà cả linh hồn người ra đi
Mà cả nỗi đau của kẻ đứng chờ
Có niềm vui nào đọng lại ở công viên
Có nỗi đau nào còn đọng ở sân ga
Những chiếc ghế nằm buồn hiu hắt
Người bỏ đi lạnh ngắt chỗ ngồi
Có hai người mà hai cõi đơn côi
Chiếc ghế trống
Một chỗ ngồi cũng trống
Tôi vẫn tự hỏi mình sao muôn đời vẫn ngóng
Một đôi lần người trở lại công viên
Chiếc ghế ấm nụ hôn tình đến muộn
Một đôi lần người trở lại sân ga buồn
Chiếc ghế trống còn vương mềm sợi tóc
Tôi biết có một người sẽ khóc
Và một người gọi mãi tên em
Tôi ngồi chép thơ lên dòng nước mắt
Của linh hồn những chiếc ghế  yêu nhau.
Lê Văn Trung
Sân Ga Quảng Ngãi, 12.2016
(tác giả gởi)






*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười Một 20183:47 CH(Xem: 30)
Bao lâu rồi em chưa về thăm quê. Thăm lại những vui buồn thời con gái. Giậu mồng tơi che mát buổi trưa hè.
17 Tháng Mười Một 20186:58 SA(Xem: 32)
Mênh mông trời nước. về Cần-thơ với những đoạn rạch buồn. chim bay rồi biển trước. cá lội chiều sau sông (HU) Em còn nhớ? Đà lạt chiều Thu mộng mơ. Bồng bềnh gió. Níu vạt tóc ngây thơ. Bên đồi hoa, dã quỳ vàng ngát lối. (NQ)
16 Tháng Mười Một 20188:52 SA(Xem: 71)
Lăn qua – lăn lại – không tròn giấc. Cứ nghĩ vẩn vơ đến một người. Hình như họ ở nơi xa lắm. Mà cũng rất gần – trong tim thôi. Lời thơ viết mãi không thành ý
15 Tháng Mười Một 20188:36 SA(Xem: 52)
Thì cứ rót vòng quanh màu trà đậm. Chuyện muôn đời tiếng sấm nổ bâng quơ. Em có thấy đất trời kia thăm thẳm. (LTN)
14 Tháng Mười Một 20186:36 CH(Xem: 88)
Em có về không? Đêm nay lạnh. Mây đầy trời. Sao lẻ loi. Nghe từng tiếng gió. Rung cây lá. Khói thuốc vây quanh chỗ anh ngồi. Em có về không? Buồn lên ngôi. Mưa khuya hiu hắt ở bên đồi. Suối nguồn thơ thẩn về sông lớn.