DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,725,743

THẰNG CỔ HỌC - Nguyễn Thanh Hiện

04 Tháng Giêng 20173:31 CH(Xem: 1475)
THẰNG CỔ HỌC - Nguyễn Thanh Hiện
 
THẰNG CỔ HỌC



Image result for cổ học tinh hoa
 
 
 
 
Từ hôm vớ được cuốn Tinh Hoa Cổ Học cuộc đời tôi trở nên tươi đẹp lạ thường. Có người để trò chuyện. Tôi trò chuyện với sách cả ngày lẫn đêm. Từ đó tôi coi nó như người bạn thân thiết. Và gọi nó là thằng cổ học. Thằng cổ học nói với tôi nó là cả mặt đất góp lại. Và tự cổ chí kim đều có ở trong nó. Không có gì là không có trong sách. Thằng cổ học nói. Tôi im, để chứng tỏ là mình thuận theo cái cách nói về sách của thằng cổ học. Nó tuy là sách, nhưng cũng có nỗi hưng phấn hay u buồn như tôi. Này, ông nghĩ có buồn cười hay không. Thằng cổ học nói. Nửa đêm nó dựng tôi dậy để cùng nó luận về câu chuyện Chó Ngáp Nhằm Ruồi.
 
Thằng đó nếu cầm cây cày theo bò trên ruộng thì dễ thương biết mấy. Hiền. Và ăn nói chất phác như cái cách con bò đứng nghỉ, rảy tai. Ráng chặp nữa, nghe con. Thằng đó gọi con bò của mình bằng con, như gọi con mình. Lập tức con bò thôi rảy tai. Con bò rảy tai là để tỏ ra là đang mệt. Chuyện con bò khoảnh ruộng thằng đó rành thế đó. Nhưng bỗng đâu nổi cơn mộng mị. Xóm làng cử người của xóm làng đi thi trạng võ. Thằng đó đi thi trúng tuyển. Ông trạng võ chưa kịp về làng đã phải làm phò mã. Lúc đầu thằng đó thấy sợ. Nhưng chuyện ái ân thì đã từng. Hai mặt con với người vợ tảo tần, còn gì. Nhung gấm thì người ta vẫn cứ thấy khoái hơn là áo vải giày gai. Tự nhiên vua chết. Tự nhiên thằng đó lên làm vua. Ngồi ghế vua, có hôm thằng đó nói với thần dân của mình rằng, ráng chặp nữa nghe con, đừng có rảy tai như thế. Đã có dịp thằng đó đem những lời từng nói với con bò cày của mình ra nói với thần dân của mình.”
 
Dường như thằng cổ học đã nằm lòng chuyện đó từ lâu. Nó đọc một mạch, chẳng cần dòm vô sách. Chuyện hay. Tôi kêu. Nó hỏi hay chỗ nào. Tôi nói chỗ chó ngáp nhằm ruồi. Nó bảo không phải. Hay ở chỗ thằng cha vua đó coi thần dân của mình như lũ bò. Cứ coi như trận bình sách đó tôi thua thằng cổ học. Và đã tìm cách phục thù. Để lợi dụng tính chủ quan của thằng cổ học, tôi đề nghị với nó là hãy trở lại chuyện Chó Ngáp Nhằm Ruồi. Nó đồng ý ngay. Và lần này thì do tôi đọc. Nghe xong, nó kêu hay. Tôi hỏi hay chỗ nào. Nó nói nếu đem chuyện đó đọc cho thằng đó nghe thì thằng đó cũng rảy tai như con bò cày của thằng đó. Trận đó coi như tôi thua nữa. Bỡi thấy phục quá cái cách bình sách của thằng cổ học. Tuy thế tôi cũng tìm cách đỡ gạt cho bớt mặc cảm bằng cách phát biểu một câu xanh rờn triết lý. “Quả tình con người ta có lúc cũng phải tạo ra cho mình một thế giới riêng để sống”. Tôi cố nói ra một lời cao siêu để lòe nó. Chẳng biết có phải thằng cổ học đã biết ý đồ chơi khăm của tôi, hay là biết tỏng cái câu triết lý ấy là chẳng ăn nhập chi với ngữ cảnh ấy, nó đã âm thầm chơi khăm lại tôi. Vào khoảng quá nửa đêm hôm ấy thằng cổ học kêu là nó nằm mơ thấy mỹ nữ. Tôi hỏi mơ thấy mỹ nữ như thế nào. Nó chỉ nói vắn tắt là nó đã nhìn thấy mỹ nữ. Rồi ngủ lại. Tôi cứ nằm trằn trọc nghĩ mãi về giấc mơ mỹ nữ của thằng cổ học. Cứ ráng hình dung dạng hình của mỹ nữ. Một chặp thì thấy người con gái ấy đến với tôi. Hay là nàng  đã bỏ thằng cổ học chạy sang tôi. “Nỗi thống khổ trần gian nhiều đến nỗi không còn chỗ chứa nên đã nghĩ ra cái cách hiện thân thành người con gái, từ đó người đời gọi em là Đoạn, là nói tắt chữ đoạn trường đó ông”. Người con gái nói. Và ôm chầm lấy tôi, khóc. Tôi nói cuộc đời đổi trắng thay đen này làm tôi cũng đoạn trường chẳng kém nàng. Tôi nói với người con gái tên Đoạn. Và cũng bắt đầu khóc. Tôi nhìn thấy nước mắt của chúng tôi nhập vào nhau, chảy vào con sông gần đó, rồi chảy ra biển. Giờ thì em phải đi. Đang khóc quá trời quá đất thì nghe nàng nói. Đến lúc ấy tôi mới giật mình tỉnh ngủ. Thì thấy mình đang ôm chặt thằng cổ học. Nhà ngươi đang chơi khăm ta phải không? Tôi thấy vô cùng tức tối trong lòng. Nó cười, bảo, thì chẳng phải ông từng nói con người ta có lúc cũng phải tạo ra một thế giới riêng cho mình để sống đó sao.


Nguyễn Thanh Hiện
(tác giả gởi)




*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 




 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Sáu 20189:06 CH(Xem: 51)
Báo chí miệt thị ông Trump như thế, có vẻ hơi quá, nhưng không phải vô cớ. Một tháng trước cuộc bầu cử tổng thống, “Access Hollywood” công bố bản ghi âm lời đối thoại của ông Trump với Billy Bush, ông đã dùng những lời lẽ thô tục đến nỗi, sau hơn hai trăm năm long trọng ghi nhận quyền tự do ngôn luận vào hiến pháp, loại ngôn từ này vẫn bị tự kiểm duyệt trên mặt báo, như “Tôi đã cố đ. nàng. Nàng có chồng. Tôi tự động bị lôi cuốn bởi sắc đẹp - Tôi cứ hôn họ. Nó giống như nam châm. Hôn liền. Tôi không muốn đợi. Và khi bạn là một ngôi sao, họ để bạn làm thế. Bạn có thể làm mọi thứ… Chộp thẳng vào l.. họ. Bạn có thể làm mọi sự” * (Biết người ta có chồng mà vẫn cố tình xâm phạm. Rồi đặt tay trên hai cuốn Thánh Kinh trong tay vợ để tuyên thệ nhận chức tổng thống. Tổng thống gì vậy?)
09 Tháng Sáu 20188:43 CH(Xem: 115)
Vườn chuối này là của lão Tuyên bố thằng Truyền bạn từ thuở còn để chỏm của Ngoi, mấy năm trước Truyền vào nam tìm kế sinh nhai, nghe đâu vớ được con gái nhà đại gia an cư lập nghiệp luôn trong đó, vườn chuối của lão Tuyên chiếm hơn mẫu, là nơi cung cấp khẩu phần cho các gia đình nuôi lợn trong thôn. “ngoan nào, thế, cứ thế, anh mới thương được chứ” “đồ nỡm ạ, thú tính vừa vừa thôi, anh mà còn thế này khéo có ngày con vợ anh nó cắt mẹ của nợ đi đấy” “quan trọng gì chứ, chỉ cần đêm nay anh làm em lên chín tầng mây là được rồi” Những lời lẽ dâm tục khiến Ngoi chờn chợn, hắn cảm thấy mình vô duyên, người ta đang tằng tịu liên quan gì đến mình mà xía mặt đến, Ngoi quay bước tiếp tục công việc của mình, xa xa thấp thoáng ánh đèn măng xông, dưới ánh trăng Ngoi nhận ra hai bóng người đang quanh quẩn trên đồng, đó là những kẻ đi săn ếch như Ngoi.
03 Tháng Sáu 20186:47 SA(Xem: 141)
TKN: Hội Nghị đã rất thành công khi mời được đại diện của 12 nước tham dự, mặc dù giờ phút chót, một vị đại diện của Nam Hàn kẹt công việc không đến được. Chỉ trong vòng hai ngày hội nghị ngắn ngủi và ngày thứ ba cùng nhau đi thăm quan thắng cảnh, nhưng hội nghị đã tạo ra sự liên kết, lý tưởng chung và sự tin tưởng giữa các nhà hoạt động đấu tranh của các nước. Theo Kiều Ngọc, đó là bước thành công đầu tiên quá tốt để cùng nhau thực hiện những dự án lâu dài. Riêng về phía chúng ta, thì Kiều Ngọc vui mừng khôn tả và tin rằng, hội nghị này đã cho mình thêm hy vọng vào con đường mới đó là qua việc liên kết với các “nước nạn nhân” Trung Cộng, chúng ta có thêm đồng minh để gây áp lực trước quốc tế về cách hành xử của Trung Cộng đối với Việt Nam. Đối với Kiều Ngọc, ngày nào còn Cộng Sản và CSVN còn làm tay sai cho Trung Cộng thì ngày đó người dân Việt Nam sẽ không bao giờ được làm chủ thật sự trên đất nước mình.
28 Tháng Năm 20187:28 CH(Xem: 189)
”Cái lon nhôm sữa bột guigoz được gọi vắn tắt là cái Gô, là bạn bạn đồng hành thân thiết của tù. Người tù nào cũng kè kè bên mình một cái vừa đựng nước uống ra bãi, vừa dùng để nấu canh tại bãi lao động. Những loại rau cỏ dại ăn được tìm thấy ngay tại hiện trường, lén nhổ bỏ vào gô rồi nhờ nhà bếp nấu. Nấu chín xong để bụi cát lắng xuống phần dưới, ăn phần rau cũng đỡ cái bao tử rỗng một lúc. Hôm nào bắt được con cóc, con nhái thì “canh có người lái”, tù gọi là Protein; con gì cũng qui vào chất thịt, chất protein bổ dưỡng. Tù có câu: ”con gì nhúc nhích là ăn được; rau gì không chết thì ăn”. Tiêu chuẩn kỷ luật mỗi tháng còn 9 kg lương thực ăn với nước muối, mỗi ngày hai bữa hai chén nhỏ xíu . Cơm mới bỏ vào miệng chưa kịp nhai cái lưỡi đã đưa cơm vào cổ” Đến bữa ăn phải kềm hãm cố nhai cho thật kỹ, vừa để cho đỡ buồn, cho qua thời giờ có việc làm. Khi nhai thức ăn, vừa phải nhai kỹ để thức ăn ít ỏi và quí báu được tiêu thật hết, khỏi phí phạm, giúp cơ thể bòn từng chút bổ dưỡng
24 Tháng Năm 20187:31 SA(Xem: 327)
Năm 1979 là năm tệ hại nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách của người bạn cùng đơn vị trước 75 để kiếm sống qua ngày. Sách lèo tèo vài ba cuốn. Thuốc lá thì vài bao. Vốn liếng đều do cô bạn nhỏ cùng quê tốt bụng giúp đỡ. Nhiều bữa không bán buôn được gì tôi chạy ra đầu đường uống nước máy trừ cơm. Ban đêm rúc vào một góc nào đó ngủ bụi. Vậy mà cũng lây lất ngày này qua tháng nọ như một phép lạ. Một hôm, anh bạn trẻ Đỗ Thất Kinh từ trên Bản Thuột về Sài Gòn tìm kế sinh nhai, may mắn tìm được một chân giao bơ đậu phọng cho khách hàng. Đang đói, tôi bám theo liền. Chật vật vậy mà hai anh em cũng sống qua ngày. Có điều ban đêm tôi phải tìm chỗ ngủ vì bạn tôi cũng ở lậu; rầy đây mai đó nhưng khá hơn tôi là bạn ngủ dưới một mái nhà.