DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,870,160

Loạn Bút Về Chữ Tình - Nguyên Lạc

04 Tháng Hai 20171:52 CH(Xem: 2051)
Loạn Bút Về Chữ Tình - Nguyên Lạc

Loạn Bút Về Chữ Tình


blank



Cuộc đời giả dối lắm sân si

Đú ỏa không Tình! sống mãi chi?!
NL


Dẫn nhập: Tổ tiên loài người là ông Adam và bà Eva. Hai người sống trong "Vườn Địa đàng" đầy hoa thơm cỏ lạ, trái cây mơn mởn... Suốt ngày họ chẳng biết làm gì ngoài đùa giỡn với nhau như hai người bạn, không biết e thẹn gì cả, vì lúc đó chưa có Tinh.

Một hôm, con rắn đã xúi "cô" Eva ăn trái táo chín mọng. Như ta đã biết, trái cây chín mọng sẽ lên men thành rượu. Do men rượu, má "cô" hồng lên, hơi thở mê loạn, tim đập nhanh thêm! Cảm thấy một điều gì mới lạ đang rần lên trong cơ thể, Eva chịu hết nổi, lính quính chạy tìm "anh" Adam, lả lơi mời mọc Adam ăn trái táo chín mọng lên men. Eva chuốc rượu cho Adam ngà ngà,"phê" giống như mình, rồi hướng dẫn anh ta :"Làm như vầy... Không phải! Như vầy nè! Đúng rồi. Giỏi lắm!". Ngay sau đó, "cô Eva" thành "bà Eva". Và từ đó ông bà Adam-Eva biềt tù tì hùng hục để đẻ ra loài người. Nhân loại xuất hiện! (*)
Kinh Thánh chép thiếu đoạn này, hay vì tam sao thất bổn?
Đấy, nhờ rượu mà Tình đã xuất hiện như thế!

Bạn hiền, chữ Tình thì ai cũng đã kinh qua trong đời, nhưng nó là gì? nó mần chi với ta, xin giải thích?! Ôi Tình!
"Con chim thì ta biết nó bay, con cá thì ta biết nó lội, nhưng tình yêu thì ta không biết nó sao!" (thơ Bùi Giáng)
Chỉ một điều ta biết chắc là khi yêu, ta không thể giấu được người đời (cũng như say rượu). Má bạn hồng, hơi thở mê loạn, tim bạn đập nhanh và cảm thấy đời đẹp, đáng sống hơn!

chẳng biết trái tim mắc chứng chi

đập rung rinh cả áo sơ mi

thở ra nhè nhẹ dồn hơi sức
hít vội bao nhiêu hương xuân thì
(Một Thoáng Tình - Luân Hoán)


Nguyên Lạc tui xin mạn phép lướt qua các ông thần Thi sĩ quen biết, xem các ổng "lụy" Tình như thế nào chơi!


lòng chưa mở nhưng tình đã lộ

tay chạm tay rúng động mất hồn
mắt gặp mắt lập lờ bối rối
cả thân hình như đã bị chôn

hồn ta đã từ lâu thơ sắp sẵn
mắt em nâng thành ngôn ngữ thơm tình
nét ngây ngô còn đậm hương vụng dại
khép nép thập thò đôi chút hiển linh
tình ta ở giữa thời đang đệ lục
kết thúc ra sao chuyện dễ hiểu rồi
em chừ vẫn âm thầm nơi quốc nội
ta lâu lâu sờ lại chút ngậm ngùi
(Tình Năm Đệ Lục - Luân Hoán )


Em nơi nào, rừng có lao xao?

Trời mù sương, bóng em gầy hao
Tôi đi để lại người em nhỏ
Giữa rừng hoa quì vàng chiêm bao
(Xa Xứ-Trần Hoài Thư)


Còn đây, một chỗ bên trời

Còn đầy chìa khóa mở đời cưu mang
Còn đây với tủ với bàn
Xếp trăm nỗi nhớ giấu ngàn nỗi quên
(Xa Xứ-Trần Hoài Thư)


mưa em quanh chỗ ta ngồi

sợi luồn đất đợi, sợi rơi lưng chừng
hồn thì sợi nhớ rưng rưng
liu riu ánh lửa chợt phừng góc tim
mưa ta, từng khúc, vô hình
quẩn quanh suốt kiếp giữa thinh không đời
em khô héo đóa hoa rơi
giạt xa ta một góc trời bão giông
( Khúc Mưa - Phạm Hồng Ân )

Quê người một bóng lẻ loi
Một vầng trăng lạnh
Buồn soi dấu giày
Lối xưa rêu phủ còn đây
Người xưa giờ đã
Chân mây cuối trời.
(Nhớ người phương xa - Nguyễn Văn Gia)


Lênh đênh hoài đi nhé

Yêu chi
cực lòng nhau
Chông chênh
là nỗi nhớ
Tình như
giọt sương mai
Ai về
qua chốn cũ
Khơi chút tàn tro bay
Tình như là
sợi khói
Chẳng cầm được trên tay
(Sợi khói mong manh - Nguyễn Văn Gia)


Thương đời anh

thật là thương
Trái tim phiêu bạt
đa đoan kiếp người
Anh đau đáu
nhớ nụ cười
Đánh rơi
đã hết nửa đời dọc ngang
Nửa đời
còn lại rưng rưng
Nghe bàn chân
cứ ngập ngừng bước đi
(Cũng may có một Sài Gòn - Linh Phuơng)


Thời trung học mùa em đi học

Tôi đi theo cánh Phượng sau cùng
Đỏ trong lòng tôi màu hoa đỏ
Và chút tình quá đỗi cô đơn
Tôi đi xa mỗi mùa khai giảng
Vẫn vang tiếng trống ở trong lòng
Cứ y nguyên màu môi Phượng đỏ
Và mối tình vĩnh viễn cô đơn!
(Tặng mùa khai giảng - Hoàng Lộc)



Image may contain: one or more people


Giờ khắc ấy đã trở thành huyền thoại

Em xắn tay vẫy gọi những rao mời
Đến, hãy đến bên em chàng lãng tử
Quay đầu về nơi cố cựu nghỉ ngơi
Ta một thuở hồng hoang: hoa, tuyết, nguyệt
Bỗng trở thành con ngựa nản chân bon
Ta qụy xuống bên em bờ bến lạ
Có còn không giấc mộng thuở thơm nồng
(Nguyên Đán. Em và Tôi - Trần Yên Hòa)


Đêm đông ra đứng sau hè

Sương giăng từng mảng đến kề sát bên
Quơ tay chụp trúng nỗi niềm
Em xa xôi quá tưởng chừng sương giăng
(Tháng Chạp Gió Lay-Quan Dương)


Ví dụ một điều không ví dụ

Khói thuốc chỉ là sương khói tuôn
Mỏng như tơ nhện làm sao trói
Được chiếc thuyền em đang qua sông?
Từ buổi không còn em ví dụ
Tôi như đôi đũa trên mặt bàn
Mỗi bữa gắp ra từ ký ức
Những miếng xương sầu trong vết thương
(Ví Dụ Một Điều Không Ví dụ - Quan Dương)


Đó, qua trên là cái Tình của các Ngài thi sĩ tôi quen. Ôi ngọt ngào làm sao các thi nhân.

Nhưng...hình như nhiều buồn hơn vui, nhiều nước mắt hơn nụ cười!
Buồn, vốn là bản chất của kiếp nhân sinh. Giàu hay nghèo đều có những nỗi buồn, tuy rằng không nỗi buồn nào giống nỗi buồn nào! Mới sinh ra con người đã vội khóc! Do đó nhà Phật mới gọi đời là bể khổ.

Trong đời, mấy khi ta chúng ta được toại ý! Đó có phải là nguyên nhân giải thích cho quá nhiều thơ buồn của các thi nhân chăng? Nếu đúng, thì Nguyên Lạc tui may mắn hơn các ông rồi, tui đã được toại ý với mối tình mình.Tui đã gặp "em phù thủy" và "mắc đọa" giống y chang như thi sĩ Trần Yên Hòa :


Em phù thủy, nên (ta) đành mắc đọa

Ta phù sinh trả Nghiệp cho người

Và kết cuộc "có hậu"(happy ending), cả hai đời đã "Ràng rịt bằng sợi chỉ ..." hồng


Gặp gỡ nhau cuối trời xa lạ

Ràng rịt đời bằng sợi chỉ trời ơi
Loài chim lạ, anh và em đó nhé
Ta cùng nhau ngậm ngải để tìm trầm
Trầm hương ngực em, ngải vai anh rộng
Ta hòa mình trầm ngải một đời nhau
Ta hòa mình trầm ngải suốt đời nhau...
(Trần Yên Hòa - Nhặt Khoan Cho Ngày Sinh Nhật)


Chuyện "có hậu" tuyệt quá phải không các bạn!

Nhưng chuyện "hậu có hậu" thì sao? Chắc phải nhờ tới Ngài thi sĩ Quan Dương lần nữa:


Đôi khi mấy đứa thất tình

Thấy sao thật tội.
Thấy mình thật hên
Thấy đâu tu mấy kiếp liền
Mới gặp được một nàng tiên làm người
Bây giờ thấy tám ông trời
Thấy chén và dĩa khua nồi lặng thinh
Thấy sao mấy đứa thất tình
Dù gì cũng được còn tiên trong lòng
(Thấy - Quan Dương)

Ối là là! Sao ông giống y chang tôi vậy! Thôi lỡ vướng rồi. hai chúng ta vẫn phải tiếp tục "ngựa phi đường xa" cho hết kiếp thôi, phải không?!

Dù sao cũng đỡ hơn mấy ông thần này, có những cuộc tình chia lìa, đau khổ sau cuộc bể dâu. Chàng đã phải đi tù, với cái tên mỉa mai "học tập cải tạo". Khi ra tù rồi, có còn gặp được lại hay không, hay chia ly mãi mãi?!


thương ta góc bể chân trời

chưa tang bồng đă nằm phơi bụng tù

thương em dưới cội tình xưa
khóa tim ta bởi lá bùa sở khanh
thương hồng nhan số mong manh
mệnh sao thoát lưới trời xanh khéo bày?
(Đọc Kiều, Ở rừng Xuyên Mộc- Phạm Hồng Ân)


Và đây, cảnh nào buồn bằng!


Khi chiến chinh tàn. Tôi trở lại quê hương

Chiều tháng chạp mưa phùn giăng từng sợi
Được tin em. Người em không còn đợi
Đã đi về một cõi rất xa xăm
Gọi tên em tôi khẻ gọi trong tim
Nhành huệ trắng bên bình hương cô quạnh
Cũng lặng lẽ gục đầu trong câm lặng
Nhìn hình em. Em không nói lời gì
(Nhớ Phố Cũ - Quan Dương)


Buồn quá phải không các bạn!

Thôi để vui, lấy lại tinh thần, cho Nguyên Lạc tui hú gọi ông thần thi sĩ này, để xem chữ Tình của ông ra sao! Ê ông lại đây chúng ta gầy sòng! Nào các bạn nghe ổng "phán"


Sợ em

Như sợ bạch xà
Hút hồn ta để tiêu pha với tình
Sợ em
Mỹ nữ thành tinh
Đêm đêm vẫn cứ rập rình bên ta
Sợ em
Quỷ quái yêu ma
Mắt môi huyễn hoặc như là liêu trai
Lập loè suốt cả đêm dài
Dụ ta nhập động thiên thai tìm tình
Ta
Hồn vía đã thất kinh
Sợ em
Đêm ngủ giật mình em ơi!
(Sợ - Du My Du My)

Dù em giồi phấn thoa son
Em nguyên hình vẫn là con bạch xà
Lờn vờn như một bóng ma
Đêm liêu trai cứ theo ta trần truồng
Xin em biến theo khói sương
Câu thơ huyễn hoặc vô thường mà thôi
Hồn em lởn vởn chơi vơi
Vẫn còn lảng vảng bên đời cùng ta
Ta muốn thoát khỏi yêu ma
Đành luyện "Kiếm phổ Tịch Tà" . Than ôi ! (**)
(Tự Tuyệt Tình Ca - Du My Du My)


Sao vui chưa? Sẵn trớn tôi "loạn bút" luôn!

Xin mời các bạn lắng nghe ông Nguyễn Bảo Sinh (thi sĩ nổi tiếng với hai câu thơ: (Nếu không hiểu rõ con cu/ Đọc vạn quyển sách cũng ngu như bò!) bàn về tình yêu.

Yêu là đạo, đạo ngây thơ. Chúng ta hãy đi vào ngôi đền tình ái như đứa trẻ thơ, mỗi bước đi là một bước đến, vì thân thể thường minh triết hơn lý trí. Khi thân thể tự đồng nhất với lý trí, ta sẽ ngộ được tình yêu, ngộ được trong dâm có tình, trong tình có dâm. Tình mà không dâm là hư vô:


Chàng bảo yêu bởi tâm hồn

Em thay giới tính chàng còn yêu không?
(Nguyễn Bảo Sinh)


Một trong yếu tố đầu tiên định nghĩa tình yêu, ta cần phải hiểu về tình dục. Nhà thơ Huyền Thi đã viết bốn câu thơ đủ nói lên sự uyên nguyên của dâm và tình:


Khi mê tình chỉ là tình

Ngộ ra mới biết trong tình có dâm!
Khi mê dâm chỉ là dâm
Ngộ ra mới biết trong dâm có tình
(Nguyễn Bảo Sinh)


Trong truyện Mảnh Đất Nhiều Âm Binh, Lâm Chương có kể lời lão thầy bùa đã nói với Lương Mập: "Cậu lầm rồi. Nếu cô ta không có cái đó, cậu có thương không?”

Thấy chưa Dâm / Tình!


Kim chích vô thịt thịt đau

Thịt chích vô thịt nhớ nhau suốt đời (ca dao)


Ở đời, điều khả thi nhất và không sợ "vỡ đầu xức trán" là tự giỡn, tự nói xấu mình! Do vậy, tui là thầy Đồ (thầy giáo/ tháo giày) nên tui giỡn với Đồ, giỡn với chính nghề mình chơi, chắc không ai "théc méc" phải không? Nào, mời các bạn thưởng lãm Tình của ông thấy đồ Phủ Vĩnh Tường:

Số là quan phủ Vĩnh Tường mời được một anh đồ còn trẻ, nhưng rất giỏi chữ, về dạy học cho đám sĩ tử trong phủ. Quan phủ có cô con gái tuổi đôi chín, nổi tiếng ứng đáp trôi chảy, xuất khẩu thành thơ và sắc nước hương trời!.
Một hôm, buổi chiều hết giờ dạy học, thầy đồ đi tản bộ ra trước ao sen. Cũng là lúc cô tiểu thư con quan đang lội hái hoa sen dưới ao, tay vén váy cao cho khỏi ướt (Thuở xưa, trước thời vua Minh Mạng, các cô gái mặc váy) Có lẽ mãi say sưa ngắm hoa, cô đứng lặng yên, khiến dưới đáy nước tỏa hiện nguyên hình cái sự đời cô.
Anh đồ trẻ trông thấy, tức cảnh sinh tình, liền ngâm hai câu thơ:

“Xuân tiền lạn mạn hoa sinh sắc

Thủy diện đa ba bạng thổ thần”(+)

(+) "Trước gió phất phơ hoa nẩy sắc / Một dòng thấp thoáng hến thè môi"
Cô tiểu thư nghe tiếng ngâm thơ vội nhìn lên, bắt gặp anh đồ đang nhìn hình mình dưới đáy nước. Cô đỏ mặt, tức tốc chạy vào khuê phòng. Vài hôm sau, cô nàng trao cho anh đồ trẻ bài thơ như thế này:


Thầy Đồ là người tài bộ

Quảy cầm thư sang giáo thọ Phủ Vĩnh Tường
Trước nha môn thiết lập học đường
Dạy dăm đứa chi, hồ, giả, dã
Nhân lúc thầy đồ nhàn hạ
Ra hồ sen xem ả hái hoa
Ả hớ hênh ả để lộ đồ ra
Đồ trông thấy đồ ngâm nga tức khắc:
“Xuân tiền lạn mạn hoa sinh sắc
Thủy diện đa ba bạng thổ thần”
Đồ ngâm xong đồ đứng tần ngần
Đồ nọ tưởng đồ kia thêm thắc mắc
Đêm năm canh đồ nằm khôn nhắp
Những mơ màng đồ nọ tưởng đồ kia
Đồ ơi, gặp gỡ làm chi?

Đồ ơi, tình ơi, gặp gỡ làm chi, để ta nhớ nhớ, thương thương suốt đời!

Vâng! "đêm năm canh đồ tui nằm cũng khôn nhắp" sau khi gặp được Đồ. Nhưng tui gặp không phải ở hồ sen, mà ở một nơi của "một thời ta cố quên": Sân trường đại học Miền Nam "vang bóng một thời" trong đêm nhạc Du ca, nhạc TCS! (***)


Ôi hơn bốn mươi năm rồi sao lòng vẫn không nguôi!

Nhẹ lòng lắm Sài Gòn - Hòn Ngọc Viễn Đông
Bốn mươi mấy năm ta thua “oan hồn uổng tử “
Bốn mươi mấy năm giang hồ tứ xứ
Ta hận Linh Phương - ta sinh bất phùng thời.
(Bốn Mươi Năm / Ta Hận Ta Sinh Bất Phùng Thời - Linh Phuơng)


Khi một người bỏ nước để lưu vong

Chỉ có giòng sông mới đưa người đào thoát
Chỉ có giòng sông mới nhìn theo òa khóc
Nên biển đã mặn đầy nước mắt Việt Nam
(Xa Xứ - Trần Hoài Thư)


Ở đâu cũng vẫn đất trời

Cũng rừng cô tịch cũng đồi tà dương
Cũng ngày nắng, cũng đêm sương
Cũng qua cũng lại phố phường người dưng
Cũng trên trời một vầng trăng
Cũng sông vẫn chảy hai giòng ngược xuôi
Nhưng lòng sao lại không nguôi
Nghe như bìm bịp gọi chiều nước lên...
(Xa Xứ - Trần Hoài Thư)

Ôi buồn quá tiếng bìm bịp của quê tôi! Cũng may, Nguyên Lạc tui còn được mảnh tình lận lưng sống đời xa xứ!

Bài tới đây cũng dài (cũng dở), xin được phép tạm ngừng nơi đây, có gì thất thố xin các thi nhân bỏ qua cho!
Mong các bạn cùng cái Tình thân yêu mãi mãi dài lâu! Hãy vun xén và tưới tẩm nó, để nụ Tình nở ra đóa hoa đầy hương sắc!



Nguyên Lạc
02/ 2017
(từ: Fb)
------------------------------------------------------------------------------------------
(*) Ý của Phạm Thành Châu
(**) Tịch Tà kiếm phổ là môn tà kiếm trong Tiếu Ngạo Giáng Hồ (của Kim Dung) Muốn luyện, phải tự thiến mình mới luyện được, như Ngụy Quân Tử Nhạc Bất Quần
(***) Link "Ru Ta Ngậm Ngùi" -Trịnh Công Sơn / Khánh Ly (Quán Văn trước 1975):
https://www.youtube.com/watch?v=qHH9avvc7Aw
https://www.youtube.com/watch?v=RSDKLauWxIg
Nguồn: Các Facebook và Web của: Luân Hoán, Trần Hoài Thư, Phạm Hồng Ân, Nguyễn Văn Gia, Linh Phuơng, Hoàng Lộc, Trần Yên Hòa, Quan Dương, Du My Du My, Nguyễn Bảo Sinh.
Xin lỗi các thi nhân chỉ trích đoạn, nếu dùng trọn bài thơ thì "loạn bút" này quá dài
Độc giả thich đọc trọn bài thơ, xin vào các FB và các Web thượng dẫn.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Mười Hai 20187:00 CH(Xem: 137)
Khu tưởng niệm Tố Hữu
03 Tháng Mười Hai 201812:08 CH(Xem: 154)
Việt cộng rất sợ khối đông đảo Phật giáo,
26 Tháng Mười Một 20187:37 SA(Xem: 150)
Cướp nay có đảng có đoàn