DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,867,286

CHUYẾN TÀU CUỐI NĂM - Bùi Thanh Xuân

14 Tháng Tư 201710:01 CH(Xem: 1643)
CHUYẾN TÀU CUỐI NĂM - Bùi Thanh Xuân

CHUYẾN TÀU CUỐI NĂM



Image result for tàu lửa


Giữa đêm khuya hay trong buổi sáng sương mù lạnh lẽo, nhìn con tàu lướt đi thật ảm đạm, cô đơn, nhưng bên trong nó có cả một thế giới thu nhỏ, hàng ngàn con người mang nhiều tâm trạng khác nhau. Họ đang trở về hoặc ra đi. Những ngày giáp Tết để có được một chổ ngồi trên máy bay hay tàu hỏa thật không dễ.
"Bắp nóng, bánh mì, bánh bao, cafe, trứng gà..cô bác ơi !.. Co chân tay vào cho qua tí anh chị ơi".
Cậu thanh niên mặc đồng phục đường sắt, khá trẻ đẩy chiếc xe bề ngang chỉ được ba bốn tấc chạy dọc giữa hai hàng ghế, từ toa này qua toa khác bán các loại thức ăn cho hành khách.
Tôi có một chuyến trở về mười hai tiếng đồng hồ trên chuyến tàu SE10, một chổ ngồi ghế gỗ hạng bét bên cạnh người đàn ông Bình Định khá trầm tư. Ba ghế đôi còn lại dành cho ba gia đình công nhân trẻ Hà Giang đi làm xa về ăn Tết, mỗi gia đình hai con còn rất nhỏ, chen chúc hoặc chui xuống dưới gầm các dãy ghế.
Nhếch nhác, ồn ào, nhưng để có một chổ ngồi như thế này tôi đã may mắn mua được từ hai ngày trước.
Ngồi chồm hổm trên ghế, phía dưới là người phụ nữ trẻ đang ôm con ngủ, tôi không nỡ đánh thức dậy để mình có chổ thả chân xuống. Hàng ghế đối diện, anh chàng công nhân đang dỗ dành đứa con hai tuổi đang đùa nghịch, leo trèo và bị đánh. Tôi liếc nhanh toa tàu, thầm nhủ mười hai tiếng như thế này không xụi cũng bại, mong sao cho người mẹ trẻ mau thức dậy cho tôi duỗi được cặp chân.
Nửa tiếng rồi một tiếng trôi qua. Bốn đứa trẻ ở hai hàng ghế bên kia lại khóc thét lên cùng lúc. Chúng nó không còn chịu đựng nỗi trong một diện tích quá hẹp. Tôi sốt ruột, gọi hai đứa lớn qua ghế mình ngồi. Vậy là cái chổ ngồi chồm hổm của tôi cũng chẳng còn, đành len ra đứng ở khớp nối hai toa làm người canh giữ toilet.
Cơn đau âm ỉ từ chiều qua lại tái phát. Tôi bị xuất huyết dạ dày nhẹ sau bốn ngày cơm hàng cháo chợ, ngủ nghê thất thường, định vào lấy lại chổ ngồi của mình. Nhưng khi nhìn hai đứa bé ôm nhau ngủ say, lại thôi, ra đứng canh toilet tiếp. May mắn có cô nhân viên phụ trách toa vui vẻ, duyên dáng lại thích chuyện trò trên đường thiên lý cũng đỡ buồn, được khuyến mãi cái ghế nhựa nhỏ xíu.
Người đàn ông Bình Định lót dẹp ngồi cạnh tôi, ông ấy cũng nhường chỗ cho gia đình trẻ.
Những chàng trai, cô gái bỏ quê nghèo tha phương cầu thực rồi lấy nhau, sinh con, lại tiếp nối một thế hệ nghèo khổ. Họ chắt chiu từng đồng bạc kiếm được để có chổ ngồi hạng chót trên những chuyến tàu giáp Tết. Tôi chuyện trò với họ, biết được nhiều điều về cuộc sống khốn khổ của người nông dân, biết được nhiều chàng trai, cô gái mong được học hành để thoát ly khỏi quê hương, đồng ruộng nhưng không phải ai cũng được toại nguyện. Rồi tuổi trẻ lại tha phương, có khi vài ba năm mới được chen chúc ở một góc toa, một xó xỉnh gầm ghế, ngàn dặm tìm về quê hương.
Trên chuyến tàu trở về tôi làm quen một cô gái có nước da trắng dễ thương, miệng liếng thoắng đủ chuyện. Thỉnh thoảng cô gái nhờ tôi kẹp dùm đuôi tóc, những sợi tóc mây non đen bóng mềm mại. Thường sau mỗi lần giúp cô gái, tôi nhận được lời cám ơn rất đáng yêu "Con cảm ơn ông".
Cô gái ấy có cái tên giống con gái tôi, Quyên. Vừa sinh nhật lần thứ tư hồi đầu tháng chạp.
Chúng ta sống no đủ, cũng nên đi đây, đi đó, qua những ngày mưa, ngày nắng, qua những làng quê, ruộng đồng, đến những xó xỉnh trong xã hội, gặp gỡ nhiều người sống ở tầng lớp thấp mới thấy mình may mắn biết bao.
Hãy sống thử một ngày cùng họ, như tôi đi trên chuyến tàu giáp tết, ngồi ở toa ghế cứng cùng những người anh em nghèo khổ để mà thông cảm, sẻ chia.
Nhìn thấy đồng bào mình cơ cực mà chạnh lòng, chợt nghĩ đến có đôi lần mình trách cứ sao đời buồn quá, sao cuộc sống khốn đốn quá mà xấu hổ. Hoặc những lần delay, lăn lóc trên nền gạch bóng loáng phi trường, bực mình lẩm bẩm chửi thề, thì ở đó vẫn là thiên đường.
Tôi cũng như nhiều bạn, hằng ngày lên FB đôi khi than thở một điều gì đó, một nỗi buồn nào đó cứ tưởng cái đau của mình là tận cùng thì đúng là vô tâm quá.
Mười hai tiếng, tàu đã qua biết bao làng mạc, tôi thấy nhiều ruộng đồng còn ngập nước, những đường làng lỡ lói chưa kịp sữa chữa sau cơn mưa lũ vừa qua, những vườn hoa chỉ còn chậu đất lăn loc. Nhiều đưa trẻ khoát áo mưa lầm lủi lội bộ bang qua những con đường lầy lội đến trường.
Tàu đến ga, tôi chào từ biệt, không quên vuốt tóc, xoa đầu cô bạn nhỏ, bước xuống sân ga và hi vọng có người thân đợi mình.
Cơn đau tan biến, có lẽ nhờ lời cầu nguyện bề trên phù hộ cho tôi được về đến nhà, ra sao cũng được.
Đoàn tàu lại chuyển mình, thét hồi còi mệt mỏi, tiếng rít trên thiết lộ đêm cuối năm, tiếp tục cuộc hành trình. Những người bạn nhỏ mới quen còn phải chịu đựng thêm một ngày đêm nữa. Chổ tôi ngồi chắc chắn có người khách mới thế vào đó.
Thầm cầu mong cho họ gặp người tử tế.


Bùi Thanh Xuân
(tác giả gởi)




*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content


 

 




 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Mười Hai 20186:19 CH(Xem: 20)
Không hiểu tại sao, khi nghĩ về Cõi nhân sinh trong tập truyện ngắn & tùy bút Milano Sài Gòn, đang về hay sang? của Trương Văn Dân, tôi lại nhớ đến ca khúc nổi tiếng “Một Cõi đi về” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
03 Tháng Mười Hai 201811:14 SA(Xem: 102)
Kim Dung từ khi gác bút năm 1972 đã không còn sáng tác nữa mà chỉ nhuận sắc các tác phẩm cũ của ông. Đến đầu năm 2000, trong số đầu tiên của tạp chí "Thu Hoạch", ông mới viết một tản văn đầu tiên từ khi gác bút, chính là truyện Nguyệt Vân này.
02 Tháng Mười Hai 20187:13 SA(Xem: 122)
Chàng hay em có chồng rồi, Yêu em chàng tặng một đôi ngọc lành. Vấn vương những mối cảm tình, Em đeo trong áo lót mình màu sen. (NTT)
25 Tháng Mười Một 20188:28 SA(Xem: 120)
Đó cũng là thời điểm Elena Pucillo bắt đầu viết và công bố những truyện ngắn, tản văn của mình; ; còn chồng chị, nhà văn Trương Văn Dân mới vừa ra mắt cuốn tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” đang rất “hót” trên thị trường sách Sài Gòn năm ấy
19 Tháng Mười Một 201810:30 SA(Xem: 184)
Trong thơ tình, tình yêu là kẻ chiến thắng sau cùng. Chứ không phải lý trí, đạo đức, chính trị, hay lịch sử. Bao giờ và ở đâu cũng thế. Chỉ còn anh và em. Cùng tình yêu ở lại.