DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,845,694

Bắc Kỳ 75 - Trần Yên Hòa

30 Tháng Sáu 20176:42 CH(Xem: 1444)
Bắc Kỳ 75 - Trần Yên Hòa
Bắc Kỳ 75


Image result for 30/4/75
 

Trưa 30 tháng tư bảy lăm, cộng quân bắt đầu tràn ngập Sài Gòn, sau lời kêu gọi đầu hàng của tướng Dương Văn Minh. Lúc đó tôi cũng đã rời đơn vị cuối cùng là Bộ Tông Tham Mưu để trở về với gia đình. Thật ra thì tôi không có nhà ở Sài Gòn, vì đơn vị chính thức của tôi lúc đó là Bộ Tư lệnh Quân Đoàn I + Quân khu 1, đóng tại Đà Nẵng. Khoảng tháng một bảy lăm, tôi đang tham dự một khoá huấn luyện Sĩ Quan Tổng Thanh Tra tại Bộ Tổng Tham Mưu thì đến ngày “trời sụp”, vợ con tôi di tản từ Đà Nẵng vào, tôi liền đến khu Building của một người cùng quê tại đường Nguyễn Văn Thoại xin tá túc. Building nầy trước làm cho Mỹ thuê, nay Mỹ về hết nên phòng trống trơn, tôi liền dọn đến ở, nên tôi xin tạm gọi đây là nhà của tôi.

Buổi chiều 29 tháng tư, đứng trên lầu tòa building, nhìn lên hướng phi trường Tân Sơn Nhất, từng đoàn phi cơ lên xuống, đạn pháo kích của địch quân đã bắn vào phi trường từng đợt dồn dập. Tôi lúc đó chỉ biết loay hoay, chạy lên chạy xuống, chạy ra chạy vào. Áo quần lính vợ tôi vội vã gỡ hoa mai, giày “bốt đờ sô” được vợ tôi tìm cách giấu đi, cả giấy tờ có liên quan đến quân đội của tôi đều bị xé bỏ, vì nghĩ rằng tất cả những thứ ấy là một tai hoạ cho gia đình tôi, lúc nầy.

Đúng khoảng 11 giờ trưa thì bộ đội miền Bắc bắt đầu từ hướng Hốc Môn tiến vào thành phố. Bây giờ, nổi lo sợ của tôi cũng bớt dần, nên tôi cùng vợ tản bộ ra ngoài ngã tư Bảy Hiền để xem Việt Cộng nó ra làm sao. (khi tôi ở trong quân đội, những tù binh Việt Cộng bị quân ta bắt được, thường thường là những thanh niên mặt mũi còn non choẹt, một điều xưng “em” hai điều xưng “em”, với ý định duy nhất là xin được hồi chánh, tôi chán ngấy những tên nầy).



Image result for 30/4/75


Bộ đội miền Bắc tôi được thấy hôm đó trên những chiếc Molotova, loại xe nhà binh sản xuất từ Liên Xô, cũng chỉ là những khuôn mặt non choẹt đó, họ đứng ngồi trên xe, áo quần màu cứt ngựa, rộng xềnh xoàng, thùng thình, đầu đội nón cối, chân mang dép râu, loại dép nầy lấy từ vỏ xe hơi phế thải, có hai quai trước và hai quai sau chồng chéo nhau. Dép râu có từ lâu rồi nhưng dân miền Nam không dùng nữa vì mang nó vừa xấu, trông rất là bần cố nông. Sau 54, chỉ có dân và bộ đội miền bắc còn dùng mà thôi, còn ở miền Nam dân chúng đã xài dép da hoặc dép nhựa, nên sau bảy lăm, về đôi dép râu nầy, dân chúng có câu ca dao :

‘’Đôi dép râu dẫm nát đời tuổi trẻ

Nón tai bèo che khuất nẽo tương lai’’



Image result for bắc kỳ dép râu

Nón tai bèo là nón của bộ đội miền Nam, còn lính miền Bắc thì toàn đội nón cối, sĩ quan, cán bộ thì mang thêm cái xắt cốt, cái xắt cốt nầy cũng là trang phục thời thượng của một số người “theo đóm ăn tàn” sau bảy lăm, cứ mang xắt cốt vào là ai cũng tưởng là cán bộ thứ thiệt của Việt Cộng.

Tôi đi ra ngã tư Bảy Hiền để xem tình hình, mà lòng buồn vô hạn. Những người bộ đội nầy là những Bắc Kỳ bảy lăm đầu tiên mà tôi gặp, có một số xe chở bộ đội dừng lại. Dân chúng tò mò bu vào hỏi chuyện, tôi cũng len lỏi vào nghe ngóng ra sao, thì ra cũng là mấy thằng khờ, mấy thằng “lù đù” hết chỗ nói, ăn nói lắp ba lắp bắp, toàn là giọng bắc kỳ rặt. Tôi có thể phân biệt một điều, dân Bắc Kỳ bảy lăm là dân miền Bắc nói chung của chế độ cộng sản, có thể nói từ Bến Hải trở ra.

Giọng dân Bắc kỳ bảy lăm khác hẳn với Bắc kỳ năm tư một trời một vực, không biết tôi có bất công không khi viết lên điều nầy. Tôi là dân miền Trung “chó ăn đá gà ăn muối” nên tôi phục dân Bắc Kỳ năm tư lắm. Có thể tôi yêu văn học nên tôi đã đọc được những tập san như Thế Kỷ Hai Mươi, Sáng Tạo, Hiện Đại, rồi đến Văn, Bách Khoa, Văn Học … của nền Văn Chương miền Nam trước 75, và tôi được biết tên những tác giả như Thanh Tâm Tuyền, Mai Thảo, Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Nguyên Sa, Duyên Anh, Du Tử Lê... toàn là dân Bắc Kỳ di cư, đã có những tác phẩm dễ thương mà tôi yêu thích, và giọng nói nữa, giọng nói Bắc Kỳ, có một cái gì đó quyến rũ và ngọt ngào, văn hoa và lịch sự. Tôi mê văn và tôi mê luôn giọng Bắc Kỳ, nhưng bây giờ, giọng nói dân Bắc Kỳ bảy lăm, tôi không có một chút gì cảm tình nào mà còn ghét nữa, cũng có thể là tôi đã gặp và tiếp xúc với những người bộ đội nầy.

Khi tôi bước chân đi tù, mà nói theo danh từ Việt Cộng đã dùng là đi “trình diện học tập cải tạo” tôi đã gặp ngay những khuôn mặt bộ đội Bắc kỳ 75, vừa ngu ngơ, vừa dốt nát, lại vừa lên mặt dạy đời. Vệ binh thì chửi chúng tôi là ngụy, từng bắn giết đồng bào không gớm tay, vừa uống rượu vừa moi gan ăn tươi nuốt sống dân lành. Rồi trong những buổi lên lớp học tập, những cán bộ giảng dạy phần đông là bắc kỳ, đã cầm micro chửi nguỵ, chửi từ thằng Thiệu, thằng Kỳ, rồi chửi đến bọn chúng tôi là tay sai đế quốc. Tôi ngồi nghe mà đầu óc trống không, giọng nói của Bắc Kỳ bảy lăm sao nghe nó the thé, nó có một cái gì thật là sắt máu và hận thù.


Tôi đã nghe những lời nói như vậy suốt gần bảy năm, từ bộ đôi qua công an. Công an còn sắt máu hơn, có thể đánh đập tù nhân khi vi phạm kỷ luật trại, có thể bị nằm phòng biệt giam, chân tay bị cùm, mỗi ngày chỉ lãnh được một nắm cơm và muối hột, không được tiếp xúc với thế giới bên ngoài, bên ngoài đây cũng là tù nhưng ở ngoài phòng biệt giam mà thôi.


Image result for tù cải tạo sau 1975


Khi được thả ra, tôi trở về Sài Gòn nơi gia đình tôi sinh sống, tôi mới nhận thấy rằng dân Bắc kỳ bảy lăm đã xâm nhập mạnh vào trong đời sống xã hội miền Nam, có thể nói là một “bắc kỳ trị”. Hệ thống của đảng cộng sản, chức tổng bí thư đảng sau thời Lê Duẩn là Nguyễn văn Linh, đến Đỗ Mười rồi Lê khả Phiêu đều là dân Bắc Kỳ, các uỷ viên trong Bộ chính trị đến các uỷ viên trung ương đảng, Bắc Kỳ cũng chiếm nhiều hơn, rồi lực lượng công an cấp thành, cấp quận, đến cấp phường, xã, khu phố, thường là Bắc kỳ, từ bộ đội chuyển ngành, có đảng, được sự tín nhiệm của cấp trên, nên được giữ các chức vụ quan trọng như trưởng công an quận, huyện, trưởng công an phường, đến công an khu vực, và các tay nầy đã làm điêu đứng dân chúng không biết bao nhiêu mà lường. (có những người công an miền Nam, họ cũng giử những chức vụ đó, nhưng nhẹ nhàng hơn, dễ dãi hơn)

Tôi trở về với hai bàn tay trắng, vợ con tôi từ vùng kinh tế mới, sống không nổi phải về lại Sài Gòn, tôi gặp ngay người công an khu vực lúc đó là một tay Bắc kỳ bảy lăm thứ thiệt. Vợ con tôi chỉ được tạm trú mà thôi, bây giờ có tôi về nữa và về với Giấy Ra Trại ghi đia chỉ ngoài trung, tôi biết vậy, và người công an khu vực bắc kỳ nầy đã thẳng tay trục xuất tôi, không cho tôi ở lại thành phố, bắt cả gia đình tôi phải rời khỏi thành phố, trong lúc đó vợ con tôi vừa sống dở chết dở ở kinh tế mới trở về.
Tên công an khu vực trong đêm, khoảng hai ba giờ sáng, tôi đang ngủ mơ mơ màng màng thì nghe tiếng đập cửa và tiếng gọi thúc bách:
- Công an đây, mở cửa để kiểm tra hộ khẩu.
Tôi lòm còm ngồi dậy, vợ tôi nhanh chân hơn đã xuống giường bật điện, đây là căn nhà tôi thuê, nhỏ như cái hủ nút, vợ chồng con cái, năm người thuê một khoảng nhỏ đủ để một chiếc giường và cùng ngủ với nhau như sắp cá "mòi" vậy, trong lúc đó, người chủ nhà cũng đã thức dậy và ra mở cửa, toán kiểm tra gồm công an khu vực, công an phường và một số dân phòng. Chúng đến soi đèn pin vào mặt tôi và hỏi:
- Anh là ai ở trong nhà nầy, có giấy tờ tuỳ thân gì không, có đăng ký tạm trú tạm vắng không?
Tôi đã biết mặt tên công an khu vực nầy, ngày tôi ra phường trình diện đã gặp nó và vợ tôi đã nhiều lần hối lộ cho nó nhiều bao thuốc lá có cán, đó là những loại thuốc hiếm quý lúc đó, chỉ có giai cấp cai trị hay mánh mung mới có để hút. Thế mà khi coi xong giấy ra trại của tôi, thằng Thụy, công an khu vực, thẳng thừng tuyên bố :
- Anh không được cư ngụ ở đây, có lệnh trục xuất anh khỏi thành phố, ngày mai tôi không muốn thấy mặt anh ở nhà nầy nữa.
Nói xong nó liền quày quả dắt đám lâu la đi ra cửa, tôi đêm đó ngủ không được và cuối cùng hai vợ chồng đồng ý để tôi lên Tây Ninh làm rẫy cùng người anh ở khu Kinh Tế Mới Đồng Ban, gần sát Biên Giới Campuchia, một lần nữa tôi lại phải xa gia đình.

Lên vùng kinh tế mới, ngày ngày vào sâu trong rẫy phát cây, trồng lúa, trồng đậu, tôi như một con thú chỉ biết làm việc chứ không còn tình cảm nữa. Chiều khi mặt trời gần lặn mới xếp cuốc, xếp xẻng ra về. Tôi tìm quên cuộc đời mình bên những ly rượu đế suốt gần sáu tháng, sau đó vợ tôi nhắn lên bảo tôi về lại Sài Gòn, đã giải quyết mọi chuyện, thì ra, trong thời gian tôi lên trên vùng kinh tế mới, vợ tôi đã phải quà cáp hối lộ cho tên Thuỵ, công an khu vực nhiều lần, nó mới cho tôi về cư ngụ trở lại.

Tôi về thành phố lần thứ hai và lần nầy tôi làm nghề đạp xích lô, tôi thuê lại một chiếc xích lô của người bạn đồng tù, tôi chạy buổi sáng đến chiều, buổi chiều đến lược người bạn chạy. Trong thời gian đạp xích lô tôi được biết thêm nhiều điều, và hiểu thêm ra rằng, không phải ai Bắc kỳ bảy lăm cũng đều đáng ghét cả.

Sau bảy lăm, dân chúng miền bắc vì đói khổ bao nhiêu năm, nên tìm cách xuôi nam, như cố tìm một vùng đất hứa, miền Nam như một tiếng gọi thiêng liêng, một nơi đến có thể làm thay đổi cả một cuộc đời, cho nên dân chúng miền Bắc lần lượt bỏ Bắc vào Nam.

Trước tiên thành phần được ưu tiên là cán bộ, công an, bộ đội làm việc trong nam, nên có quyền đem gia đình theo, sau đó thì tiếng lành đồn xa, những người dân quê cũng bắt đầu bỏ ruộng, bỏ quê mà vào Nam. Trước tiên họ đến các vùng Long Khánh, Lâm Đồng, Phương Lâm khai hoang làm rẫy, số người nầy vì đã sống cực khổ quá ở miền Bắc nên chiụ đựng và có chí làm ăn, họ thành công và tự ổn định đời sống. Một số nữa là vào thẳng Sài gòn làm bất cứ chuyện gì, làm thuê, buôn bán chợ trời, mở tiệm nhậu, mở tiệm phở mang màu sắc Hà Nội, có Phở Hà Nội, Phở Bắc-Hải, mọc lên nhan nhản khắp đường phố Sài gòn. Số người nầy cũng làm việc tận lực, chào mời khách, phục vụ khách đắc lực và món ăn của họ phục vụ đa số là rẻ, nên họ bán được giới bình dân ưa thích. Dân bán phở ở Sài Gòn nổi tiếng như phở Quyền Phú Nhuận, Phở Hoà Pasteur, Phở Tàu Bay Lý Thái Tổ cũng bị cạnh tranh nhiều, dân Bắc Kỳ bảy lăm tiếp tục làm đủ mọi nghề khác nhau, họ cần cù, nhẫn nại, nhưng phần đông, những người nầy chỉ là lớp dân bậc hai của xã hội, nên cũng chỉ được sắp hạng thứ mà thôi.

Nói đến dân bắc kỳ bảy lăm thứ thiệt, đang làm mưa làm gió ở Sài gòn, đó là những ông lớn đang cai trị dân miền Nam, từ công an, thuế vụ, ngoại thương, chủ tịch quận, huyện, giám đốc các công ty quốc doanh. Đám nầy đang làm mưa làm gió ở miền Nam và toàn quốc. Ở Sài Gòn, suốt đường Trần Quốc Toản (nay là đường 3 tháng 2) những ngôi nhà cao tầng khang trang, sang trọng được mọc lên. Đó là đất của quân đội cũ, bọn Việt cộng chiếm và chia chát cho nhau, cất nhà lầu cho thuê, buôn bán. Rồi suốt dãy đường Cộng Hoà từ Lăng cha Cả trở lên đến Bến Xe Tây Ninh, cũng là những nhà lầu to, đẹp, khang trang, được cất lên của bọn cán bộ cối. Rồi suốt trong vùng Phi Trường Tân Sơn Nhất cũng hàng trăm hàng ngàn ngôi nhà lớn được xây cất và chủ nhân toàn là những tay tướng tá trong quân đội bắc kỳ bảy lăm chính cống. Họ có xe hơi đời mới, từ Lexus đến Mexcedes, họ ăn uống sang hơn những bậc hào phú quan quyền hồi xưa nhiều, kéo theo môt đám bắc kỳ con ngông nghênh, chạy xe phân khối lớn, "xế nổ" chạy xé gió ngoài đường, sau những cuộc đua xe với tốc độ kinh hoàng, đã gây ra biết bao nhiêu tai nạn cho người dân lành vô tội, các qúi tử nầy đều là con các ông lớn bắc kỳ làm việc tại thành Hồ.


Image result for bắc kỳ dép râu

Dân bắc kỳ bảy lăm, từ từ chiếm lỉnh thị trường của dân miền Nam, có lẽ sự hiền hoà của dân miền Nam bị thua sự nhanh nhạy của dân miền Bắc, nhưng đó là chuyện ngoài xã hội, với tôi lúc nầy là một tay xích lô, suốt ngày mài đít trên yên xe, kiếm mấy ngàn bạc về để nuôi gia đình mà thằng Thuỵ, công an khu vực, vẫn không tha.
Một hôm tôi đi đạp xích lô về thì vợ tôi ra hiệu cho tôi lại gần, vợ tôi nói thầm vào tai tôi:
- Hồi sáng thằng Thụy, công an khu vực, có đến tìm anh, nó nói có tiền dẫn nó đi nhậu một bữa.
Tôi nghe và biết tụi nầy tiếp tục làm tiền mình đây, nhưng nghĩ mình là thứ “cá nằm trên thớt” nên đành phải chịu. Tối đó hai vợ chồng tôi tìm đủ mọi cách để có tiền mời nó nhậu một bữa, tôi nghĩ đơn giản, nhậu một bữa có nghĩa là chỉ có tôi và thằng khu vực, chỗ nhậu có thể là một tiệm nào đó sang sang một tí là được. Bàn tới bàn lui, cuối cùng cũng phải nhận lời và nhắn nó hẹn ngày giờ đi nhậu.

Vào một buổi chiều Sài Gòn đẹp trời, thằng Thuỵ nhắn qua, nói nó sẽ mời thêm một người công an khu vực ở cùng phường, một công an ở quận và một công an hộ tịch nữa, với tôi, vị chi là 5 người.
Buổi chiều hôm đó tôi đi về sớm để chuẩn bị cho buổi chiêu đãi công an. Tất cả sự việc tôi đều thụ động, tôi phải làm theo lời yêu cầu của bọn chúng vì tôi là thân phận cải tạo mới được thả ra, là dân ở lậu, là người tạm trú “bất hợp pháp” cùng với gia đình vợ con mình, thật là oái ăm, tôi biết trong lúc nầy mà gia đình tôi rời khỏi thành phố là chết đói ngay, nên tôi phải làm theo ý nó.

Thằng Thuỵ đến nhà tôi cùng với hai “con công an cái”, bây giờ bọn nó bận đồ thường dân, hai con công an tôi vẫn thường thấy ở phường, Thằng Thuỵ nói không suy nghĩ:
- Thôi mình đi, lên nhà hàng Cầu Vồng nghe, người bạn công an quận sẽ tới sau.
Tôi nghe mà lạnh xương sống, tôi gom góp vốn liếng chạy xe xích lô cả ba bốn tháng đâu được hai trăm ngàn đồng, bây giờ 5 người đi ăn nhà hàng sang trọng nầy chắc chắn phải hơn số đó. Khi bọn thằng Thụy ra sân, tôi mới vào trong khều tay vợ tôi, nói nhỏ:
- Em có tiền đưa cho anh mấy trăm ngàn nữa, tụi nó đi đông quá, với lại nó dẫn đi nhà hàng sang quá chắc thiếu em à.
Vợ tôi phải lục bóp lấy thêm đưa tôi hai trăm ngàn nữa, đây là số tiền vợ tôi dành dụm để lấy hàng, buôn bán phụ tôi kiếm sống qua ngày, nay đành phải mở hầu bao.

Nghe nói nhà hàng Cầu Vồng từ lâu nhưng chưa bao giờ tôi đặt chân đến. Ngày còn trong quân đội, tuy là sĩ quan, nhưng tôi chưa bao giờ có dịp để tới những nơi chốn nầy. Bây giờ, tôi, một thằng đạp xích lô kiếm sống qua ngày, mà phải đem tiền ra đãi bọn công an ăn nhậu ở một nhà hàng sang trọng như thế nầy, lần đầu tiên tôi mới đến đây. Tôi trong suốt gần bảy năm tù tội, tôi chỉ làm quen với bo bo, với khoai mì, với cóc, nhái, chuột, cào cào, châu chấu, dế cơm. Mỗi khi bắt được thứ gì, chỉ hơ trên ngọn lửa, nướng sơ sịa rồi bỏ vô miệng nhai, ngấu nghiến, ngon lành. Tôi đã sống sụt trở lại như người tiền sử, vì sự sinh tồn. Nay tôi trở về với tấm thân tàn ma dại, đi kinh tế mới, trôi dạt lại về thành phố, đi đạp xích lô, làm chức vụ “dân biểu”, dân biểu đi ngõ nào thì đi ngõ ấy, tối tăm mặt mũi, đâu có tiền để vào nhà hàng nọ hay nhà hàng kia. Đến bây giờ, tôi đi “trả nợ thuế thân” cho thằng công an khu vực nầy đây, thằng bắc kỳ bảy lăm chính cống nầy đây, tôi mới có dịp bước lên tầng lầu của nhà hàng Cầu Vồng sang nhất, nhì, Sài Gòn.



Image result for nhà hàng Arc and Ciel


Tôi ngồi vào bàn thì tất cả bốn công an cũng có mặt, đáng lẽ ra là tôi sẽ cầm thực đơn và hỏi “các anh chị dùng gì” nhưng tôi không được quyền đó. Thằng Thuỵ cầm tấm thực đơn và kêu liền một lúc 5 món cho người tiếp viên ghi, kêu mấy thùng bia tiger nữa, tôi nghe mà “điếc con ráy” luôn, lại kêu thêm mấy bao thuốc ba số năm (trong thời điểm nầy, thuốc ba số năm là thuốc cực cùng quý vì giá rất đắt, các cán bộ Việt cộng cao cấp chỉ hút đến thuốc Samit là nhất rồi).

Tôi là người trả tiền bữa tiệc nầy mà thật sự như là một tội nhân. Tôi ngồi im, không nói một lời, trong lúc đó, bọn chúng, bốn tên công an, đang oang oang nói đủ chuyện, từ chuyện kiểm tra hộ khẩu bắt được gia đình nào làm sai quy chế đăng ký tạm trú tạm vắng, chuyện bắt hàng lậu, chuyện người nầy người kia sắm xe mua nhà. Chúng tiếp tục kêu bia và cụng ly nhau chan chát. Khắp toàn nhà hàng là tiếng mở bia, tiếng cụng ly, tiếng dô dô một trăm phần trăm, tất cả tạo thành một âm thanh hổn loạn. Những tên công an mặc thường phục, đi ra đi vào la lối om sòm, mỗi khi có người nào đi ngang qua bàn nhậu của chúng tôi, thằng Thụy đều chìa thuốc lá ba số ra mời. Tôi nghĩ một điếu thuốc như thế nầy bằng số tiền tôi cho con tôi ăn sáng đi học, bây giờ của tôi là “của chùa”, nên tụi nó đem rải cho tất cả mọi tên khác ăn nhậu ở đây, hút thả cửa.

Cuối cùng rồi tiệc cũng tàn, tụi nó ngã ngớn với nhau cũng đã lâu và đứa nào cũng say mềm. Tôi không ngờ bọn "công an cái" cũng uống bia rất chì, và mỗi lần thằng Thuỵ mời thuốc, không hút, chúng nó vẫn cầm rồi cho vào xách tay, chắc là về nhà đem bán lại cho mấy xe bán thuốc lá lẻ ngoài đường để lấy tiền.
Gần xong bữa nhậu, tôi đứng dậy đi vào trong thanh toán tiền, gần bốn trăm ngàn đồng, tôi móc hết hầu bao, may mà đủ, còn dư chỉ hai ngàn đồng, đủ trả tiền gởi xe.
Ra ngoài đường, thằng Thụy còn quay sang nói với tôi:
- Đi xem văn nghệ nữa anh nhe.
Tôi giả say nói:
- Tôi mệt rồi, say quá.
Rồi tôi chuồn thẳng.


Image result for công an đánh người


Sau nầy thằng Thụy còn đeo đẳng theo làm tiền của tôi nhiều lần, lúc nhiều, lúc ít, nghĩa là một tháng, một hai lần, nó làm tiền bằng mọi cách, tôi cố gắng chìu nó coi như là một “nín thở qua sông”.



Image result for gái đứng đường ở tphcmImage result for gái đứng đường ở tphcmImage result for gái đứng đường ở tphcmImage result for gái đứng đường ở tphcm


Có một điều đau buồn nhất là đã có làn sóng con gái bắc kỳ vào miền Nam làm đĩ. Bây giờ ở bất cứ đâu, ở khách sạn, dancing, karaoké máy lạnh, ở các trung tâm xoa bóp, các quán bia ôm, cà phê ôm, đầy dẫy những mặt hoa da phấn bắc kỳ. Nhìn dáng vẻ, cách phục sức, ta có thể đoán ra đó là dân bắc kỳ bảy lăm, đến khi nghe giọng nói thì chắc ăn trăm phần trăm.
Còn cấp thấp hơn thì làm "gái đứng đường", dọc suốt đoạn đường Trường Sơn, Bạch Đằng, nằm phía trong phi trường Tân Sơn Nhất, cứ mỗi tối khi lên đèn, thì hàng tốp các em gái ăn sương ra đứng đường mời chào khách, Toàn là gái giọng bắc kỳ bảy lăm, anh chơi em "vô tư" đi anh.

Theo tôi, giọng bắc kỳ bảy lăm, có cái gì như là đải đưa, chanh chua và có một chút đểu giả, một chút nịnh nọt, bợ đở trong đó. Dân Hà Nội cũ lịch sự bao nhiêu thì nay đã chuyển đổi, điều đó cũng nói lên một điều là những người nầy đã sống dưới chế độ cộng sản, bị chèn ép, bị áp bức đến tận cùng xương tủy nên họ phải tội tình như vậy.

Tôi có một người bạn, anh có một cô nhân tình bắc kỳ bảy lăm thứ thiệt, anh kể cho tôi nghe mẫu đối thoại sau đây của chàng và nàng:

Khi hai người đã lên giường, đến lúc cao độ của sự khoái ngất, cô gái bấu cứng lấy người tình và la lên:
- Khẩn trương, khẩn trương lên anh.
Như vậy là người bạn trai phải tăng tốc độ theo yêu cầu của cô gái và khi xong việc, hai người nằm ôm lấy nhau, anh chàng vừa vuốt tóc cô gái vừa hỏi:
- Em thấy anh thế nào, vừa lòng em không?
Cô gái cười nắc nẻ, trả lời:
- Anh động viên em, em thích lắm. Tốt thôi.


Trần Yên Hòa
(từ: nghiệp kiếp)




*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần

(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content





Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S


Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh


(714) 724-5699


scan_pic0035-content

hoang_anh_1_0-content






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười Một 20188:07 SA(Xem: 37)
(h. SN) Trong các nhạc sĩ mà anh thụ giáo có nhạc sĩ Nghiêm Phú Phi (1930-2008). Với nhạc sĩ Nguyễn Hiền (1927 – 2005) cùng sinh hoạt, quen biết nhau, ca khúc Hoa Bướm Ngày Xưa của Nguyễn Hiền phổ thơ Thanh Nam rất nổi tiếng, có lẽ sự thân tình nầy, anh dùng tựa đề nầy cho băng nhạc (viết lên điều nầy để tránh sự ngộ nhân vì sao lấy ca khúc nổi tiếng của nhạc sĩ thành danh). Trong tuyển tập Song Ngọc – Những Tình Khúc Thi Ca Muôn Thuở, Nghiêm Phú Phi viết: “Tôi nhiệt liệt ngợi khen nhạc sĩ Song Ngọc về tài năng cũng như nhiệt tình sáng tác của anh… Từ bản nhạc Mưa Chiều nhịp luân vũ, sáng tác đầu tay của Song ngọc năm 1958 khi còn ở nước nhà, tôi đã nhận diện được chỉ dấu ở một người nhạc sĩ có thực tài đầy triển vọng tương lai. Nhận xét đó quả thật không sai, nếu nhìn về quá trình mấy chục năm sáng tác viết nhạc của Song Ngọc”. Nhạc phẩm đầu tay lúc Song Ngọc mới 15 tuổi được vị thầy từng là Giám Đốc Trường Quốc Gia Âm Nhạc & Kịnh Nghệ Sài Gòn nhận xét như vậy thể hiện tài năng
13 Tháng Mười Một 201811:19 SA(Xem: 45)
Đề cập đến sức sống của văn học miền Nam sau ngày Cộng Sản chiến thắng, anh viết: “…nhà cầm quyền Cộng sản đã không hoàn toàn thành công trong ý đồ ngăn chặn sự lan tỏa của văn hóa miền Nam, đặc biệt là âm nhạc và văn chương. Việc “những cuốn tiểu thuyết, những tập thơ mang nội dung phản động hoặc đồi trụy vẫn được chuyền tay nhau, không những ở các tỉnh miền Nam mà ngay cả ở một số thành phố miền Bắc” cho thấy trong số chiến lợi phẩm mang về từ miền Nam trong những ngày tháng đầu tiên sau chiến tranh không chỉ có đài, đồng hồ không người lái, và xe đạp mà còn có một món hàng quý hiếm khác, đó là những tác phẩm của nền văn chương đa dạng và dựa trên nền tảng tự do sáng tạo của miền Nam. Tôi tin chắc các độc giả hiếm hoi và may mắn ở phía Bắc đã nhanh chóng làm một cuộc so sánh văn chương giữa hai miền dựa trên những trải nghiệm mới mẻ họ có được sau khi đọc một số tác phẩm của các ngòi bút miền Nam. Điều đáng tiếc là họ phải đọc trong lén lút, và nhận định của họ có nhiều phần đã
10 Tháng Mười Một 20187:16 SA(Xem: 86)
Ngày 25/10/2018, ông Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học công nghệ và môi trường, giám đốc nhà xuất bản Tri thức bị kỷ luật đảng, một tuần lễ sau đó Ban kiểm tra trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam ra thông báo, liệt kê chi tiết lý do ông bị kỷ luật. Điều đầu tiên và quan trọng nhất được thông báo này nêu ra là những quyển sách mà ông Chu Hảo chịu trách nhiệm xuất bản đi ngược lại với quan điểm đường lối của Đảng Cộng sản. Những quyển sách đó là: Đường về nô lệ của Hayek, Karl Marx của Peter Singer, Tranh luận để đồng thuận của nhiều tác giả, ngoài ra còn có cuốn Ông Sáu Dân trong lòng dân, nói về cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, được cho là tập hợp những bài viết khác với đường lối chủ trương của Đảng Cộng sản. Nhà xuất bản Tri thức được chính thức thành lập vào tháng 9/2005, ba tháng sau đó, Tủ sách Tinh hoa được thành lập với tham vọng ấn hành 500 tác phẩm kinh điển về triết học, kinh tế, chính trị,… ở Việt Nam. Tác phẩm Đường về nô lệ là một trong các tác phẩm của tủ sách
07 Tháng Mười Một 20184:46 CH(Xem: 95)
“Tôi chưa bao giờ nghĩ là đất nước này sẽ bầu Donald Trump lên làm tổng thống,” ông Kimball Blake, 61 tuổi, một kỹ sư năng lượng ở Knoxville, bang Tennessee, nói và gọi nhiệm kỳ tổng thống của ông Trump là ‘nhân tố sâu sắc’ khiến ông quyết định bầu cho Đảng Dân chủ trong cuộc đua vào Thượng viện của bang ông. “Nó khiến tôi phải đi bầu trong năm nay. Thông thường tôi không có động lực đi bầu lớn như vậy.” Người Mỹ đã lũ lượt đi bỏ phiếu hôm 6/11 – một số người đã xếp hàng từ trước lúc mặt trời mọc, một số người đứng chờ hàng giờ hay đứng dưới trời mưa hay trời tuyết – để bỏ lá phiếu quyết định ai sẽ nắm quyền kiểm soát Quốc hội cũng như đưa ra phán quyết về hai năm đầu của nhiệm kỳ Tổng thống Trump. Kết quả cuộc bầu cử này sẽ tái định hình lại bức tranh chính trị Mỹ trong nhiều tháng và nhiều năm tới. “Ông ấy thật bẩn thỉu,” ông nói. “Theo ý kiến của tôi, cuộc sống không cần phải bẩn thỉu như vậy.”
04 Tháng Mười Một 20188:06 SA(Xem: 158)
Trước hết, không phải chỉ có Tổng Thống Trump và Đảng Cộng Hòa mới thật sự chống Trung Quốc và có khả năng giúp cho dân tộc Việt Nam chống chế độ độc tài CSVN. Vấn đề không đơn giản như vậy. Dù Cộng Hòa hay Dân Chủ lên cầm quyền, đảng nào cũng đặt lợi ích quốc gia lên trên hết. Cả hai đảng đều theo đuổi một mục tiêu tối hậu nhưng có những cách tiếp cận khác nhau. Chúng ta nên nhớ là chính sách “Xoay trục sang Á Châu” là quyết định chiến lược của Obama và Hillary (thật ra là do Hillary trình bày trong bài “America’s Pacific Century” trên tờ Foreign Policy, Tháng Mười Hai, 2011). Cũng không nên quên là trong phiên họp của ASEAN Regional Forum ở Hà Nội năm 2010, Ngoại Trưởng Hillary đã nhấn mạnh vào quyền lợi cốt lõi của Mỹ ở Biển Đông và sẵn sàng giúp các nước Đông Nam Á giải quyết hòa bình với Trung Quốc về tranh chấp chủ quyển biển đảo. Điều đó đã khiến Ngoại trưởng Trung Quốc tức giận bỏ phòng họp ra ngoài với lời đe dọa các nước ASEAN “Quý vị nên nhớ rằng Trung Quốc là nước lớn