DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,951,392

Tâm Nguyên - TẤM LƯNG TRẦN & DUYÊN TÌNH ĐÃ TỎ?

Saturday, January 6, 20189:14 AM(View: 1282)
Tâm Nguyên - TẤM LƯNG TRẦN & DUYÊN TÌNH ĐÃ TỎ?
CÂU TRUYỆN “VUI” TRONG TRẠI TÙ CẢI TẠO
TẤM LƯNG TRẦN &  DUYÊN TÌNH ĐÃ TỎ?


Image result for tù cải tạo sau 1975

            

 (Xin kính gửi đến Quý H.O và gia đình  lời cầu chúc  BÌNH AN,  HẠNH PHÚC  trên  ĐẤT NƯỚC MỸ TỰ DO NO ẤM)

 

Trước Tết 1979. Được nghỉ ngơi mấy ngày, tôi và một số anh em  tù, trẻ, khoẻ  đã tình nguyện leo lên sườn núi phía sau trại tù số 3 thuộc Yên Bái Hoàng Liên Sơn để “thu hoạch măng non cho nhóm anh nuôi cải thiện”. Nghe thì có vẻ lớn lao, “hồ hởi phấn khởi” lắm. Chứ thật ra, Tết năm đó toàn trại gồm quân số công an coi tù, và toàn thể các “trại viên”, trên năm sáu trăm người, sẽ được chia cho một con trâu làm thịt mừng năm mới. Phần thịt trâu được trại chia cho tù, sẽ nấu với muối. Ai đó  nghĩ  ra chuyện hầm thịt trâu với măng tươi có sẵn giữa đất trời, thì thật là tuyệt vời. Và thế là khoảng giữa trưa , sau khi trực trại soát xét thật kỹ lưỡng những vật dụng được mang theo, thì chúng tôi cùng nhau lên đường. Cũng xin được mở dấu ngoặc ở đây, để được thưa thêm, trại tù nơi Bắc cộng nhốt chúng tôi, nằm gọn giữa thung lũng sâu. Núi cao trùng  điệp vây bọc tứ phía. Một anh bạn tù, trốn trại. Sau khi trả giá bằng 6 tháng bị cùm nằm ngửa treo chân, kể lại, sau 10 ngày vượt ngục, đi quanh quẩn trên đỉnh núi cao, nhìn xuống, đã  tá hoả, khi thấy lại trại tù, nơi mình đang bị giam cầm. Men dưới chân núi, lác đác vài mái nhà dân, ở khuất sau  tàn những vườn cây xanh. Đoạn đường độc đạo mà chúng tôi đi “lao động” hằng ngày , đã được “quy định”  rõ ràng. Có toán cai tù chia nhau “chăm sóc” cẩn thận. 
 
Vừa băng qua cỗng trại, tôi men theo con suối nhỏ đi dần lên phía sườn núi. Tận trên cao kia, là một rừng giang với nứa.  Thỉnh thoảng anh em chúng tôi thay nhau đốn những bó nứa khoảng một vòng tay ôm. Vác về,  sửa lều trại hoặc chất đống cho trưởng trại tù, bán buôn trao đổi gì đó mà chúng tôi cũng chẳng cần biết đến làm gì. Cảm thấy vui vui, khi nghĩ tới một chốc nữa sẽ được ở trên cao. Được hít thở khí trời trong lành. Dù biết mình đang mang thân tù không án, nhưng những giây phút được hưởng chút không khí tự do giả tạo như thế, tự nhiên thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng khoan khoái lắm. Và thế là tâm trí tôi miên man nhớ đến quê nhà trong những ngày Tết sắp tới.  Con  đường men theo dòng suối đi quanh co giữa những tàn cây lá rợp bóng mát hai bên. Tôi đang chăm chú nhìn mấy cánh hoa dại trên đường, bỗng thoáng thấy dáng người cao cao của Toàn. Một đại uý phi công phản lực, trẻ đẹp , giống hệt tài tử Clark Gable trong phim Cuốn Theo Chiều Gió của Mỹ,  đang đứng lẫn sau hàng dậu phủ đầy dây bìm bìm. Trông thấy tôi, Toàn có vẻ mất bình tỉnh. Nhìn  theo hướng phía trước mặt Toàn, phía dưới dòng nước đang tuôn chảy từ một máng gỗ bắt kè theo  vách núi đá, là một cô gái với mái tóc xoả dài, đang tắm trần.  Lúc đó,  trời hơi lạnh.  Nghĩ tới thân phận tù đầy, tôi định quay mặt bỏ đi. Thì liền sau đó, một người đàn ông khoảng trên dưới sáu mươi tuổi, nhưng khuôn mặt hốc hác trông gìa cỗi lắm, đang từ dưới dốc hối hả đi lên.
 
Ông lão tiến về phía chúng tôi. Mới đầu tôi cũng hơi ái ngại, vì không biết ông ta là ai? Ông sẽ làm gì với chúng tôi?  Nỗi lo âu mau chóng qua đi khi thấy ông yên lặng nhìn, với nụ cười hiền hậu thoáng qua trên đôi môi khô cằn. Có lẻ ông không hay biết gì việc chúng tôi vừa mới mục kích.
Tôi thấy ông đảo mắt nhìn quanh. Rồi chừng như biết chắc không có ai ở đây, ông bắt đầu nói những lời vừa đủ nghe:
- Tội nghiệp các cháu đang bị giam trong trại dưới kia phải không?
Mới đầu tôi cũng rất lo ngại vì trại đã ngăn cấm chúng tôi. Không cho  đến gần, lân la, chuyện trò với dân chúng. Nhưng lâu rồi, theo lời  anh em , rất an tâm với những tiếp xúc kín đáo, đầy thiện cảm, nếu biết chắc đó là  dân địa phương. Đa số gia đình họ, trước thời gian 1954, đã từng làm việc cho chính phủ Quốc Gia hoặc phục vụ trong quân đội Pháp, bị lưu đày về đây lập nghiệp.
Tôi nhìn ông lão và mạnh dạn tiếp lời:
-  Vâng thưa bác, tụi cháu ở đây cũng được mấy tháng rồi.
Ông lão liếc mắt nhìn xuống con đường mòn dưới kia, ngập ngừng nói:
- Ráng cố gắng… giữ sức khoẻ nghe….
Rồi ông vừa lên tiếng, vừa chỉ cho chúng tôi con đường rẽ sang trái :
- Cứ vào nhà đó, ai có hỏi thì bảo lạc đường, rồi đi ra, thế thôi…không gặp ai, cứ bước thẳng vào nhà bếp, chờ tôi.
Nói xong, ông bước đi thật nhanh, vượt qua mặt chúng tôi và tiến về phía trước .
Chúng tôi yên trí làm theo lời ông chỉ dẫn. Vừa đi, tôi vừa suy nghĩ chắc ông lão muốn nói chuyện với chúng tôi hoặc muốn mua bán đổi chác thứ gì…
 
Bỗng dưng hình ảnh con trâu mà chúng tôi thỉnh thoảng gặp nó đang tận lực kéo cầy  trên các thửa đất, anh em vừa dọn sạch cỏ khô, hiện ra trong trí. Chúng tôi về trại nầy thì nghe nói con trâu ở đây cũng lâu lắm rồi. Nó rất nổi tiếng. Không phải do sức mạnh mà vì cứ nghe tiếng kẻn trại báo tới giờ nghỉ việc là con trâu nằm bệt ngay xuống.
Dẫu cho có bị truy bức tới đâu, vẫn không chịu bước thêm bước nữa. Và thế là người điều khiển trâu phải tháo dây cột  cổ nó ra. Thả cho đi mon men quanh bờ ruộng, kiếm cỏ nằm nhai… Nghe nói  trâu đã quá già, và phải bị xẻ thịt. Nghĩ tới đó tự dưng tôi thấy xót xa trong lòng….
 
Những ý nghĩ miên man, bị dứt ngang bởi sự hiện diện của một cô gái trẻ, da mặt trắng nõn, vẻ đẹp thuỳ mị,  khoảng trên dưới hai mươi tuổi vừa bước vào nhà. Nhìn mái tóc còn đẩm ướt, tôi đoán ra chắc hẳn đây là cô gái mà chúng tôi tình cờ nhìn thấy đã ngồi  tắm dưới máng nước bên sườn núi trên kia.
Cô gái e dè ngước nhìn tôi; rồi dừng lại ở Toàn hơi lâu. Một lần nữa, linh tính cho phép tôi đoán ra, cô gái cũng chẳng biết khoảnh khắc thật tình cờ mà chúng tôi đã đột ngột chứng kiến mới đây. Ông lão từ nhà trên bước xuống bếp. Thấy chúng tôi, ông ra dấu, bảo ngồi trước bếp lửa đang hừng hực cháy. Rồi ông lão mở chiếc nồi. Vói tay lấy hai chiếc bát sành, múc đầy một thứ rau thái nhỏ. Trao cho tôi và Toàn , rồi bảo :
- Dùng ngay đi, cháo  củ hành đấy, tốt lắm, ở tù lâu năm ăn giải bệnh.     
Rồi ông mau lẹ, trao cho mỗi đứa vài trái bắp luộc.
Húp vội chén cháo hành tươi, mùi hăng, khó nuốt, lần đầu tiên mới nếm thử trong đời. Tôi chỉ  kịp nói lí nhí mấy câu cám ơn, rồi bước nhanh ra ngoài. Thoáng quay lại phía sau, tôi quá đỗi ngạc nhiên khi thấy Toàn cởi phăng chiếc áo len vàng của phụ nữ, mà anh mặc chật bó trên mình , đưa vội cho  cô gái đang mở tròn đôi mắt, và nói nhỏ:
- Tôi biếu cô đấy…
Cả hai chúng tôi bước vội ra ngoài. Lúc đầu tôi có ý nghĩ thắc cười, khi nhớ lại hành động của Toàn. Tôi cho là không biết an phận mà còn “ga lăng “ thái quá. Tôi nhớ lại một lần, Toàn được mẹ từ trong Nam lặng lội ra Bắc “thăm nuôi”. Toàn có nói với tôi là rất nản lòng khi mẹ báo tin cho biết người vợ trẻ xinh đẹp của anh đã  theo gia đình đi Pháp.  Sau nầy tin chính xác từ gia đình bạn bè cho hay, cô vợ của anh đã bỏ anh mà lấy một cán bộ Việt cộng.
Có lần Toàn tâm sự với tôi, biết đâu sau nầy Trời thương cho ra khỏi tù, mình sẽ cố hết sức, trở lại tìm  gặp gia đình ông cụ “ thật là dễ thương “nầy…
 
Bao nhiêu năm tháng đã trôi qua trong cuộc đời… Có  lần tôi đem câu chuyện xa xưa kể lại cho vợ nghe. Tôi chỉ thấy ánh mắt buồn buồn  với câu nói kèm theo :
- Sao nỡ lấy áo của vợ mình mà đem cho người ta vậy.
Thỉnh thoảng tôi có nghe vài người bạn thân nhắc đến Toàn, cùng vợ anh, là một người Bắc và hai đứa con gái, học hành thành đạt, đang sinh sống ở Cali.
Không biết đó có phải là cô gái mà chúng tôi đã từng gặp trong  một khoảng không  gian “ lạ lùng” năm xưa không.
Có lần trong giấc mơ ngắn ngủi, tôi thấy đúng là Toàn đang cầm tay dẫn cô vợ, là cô gái anh gặp năm nào, đến thăm tôi… và cho biết cuộc sống ở Mỹ của họ, tràn đầy hạnh phúc . Rồi kể cho tôi nghe, chính bên cạnh dòng suối, mà anh đắm đuối nhìn cô gái tắm trần năm xưa, cũng là nơi, người cha vợ của anh đã gặp một thiếu nữ rất xinh đẹp, mà sau đó trở thành  người vợ hiền yêu quý của ông…
 Bạn đọc nghĩ thế nào?… Còn tôi, sao cứ mong  cho đó  là câu chuyện thật, để vơi bớt muôn nỗi đau trong cuộc đời nầy...


                                                                            

                                                                       TÂM NGUYÊN

                                                                            Portland, OR

                                                                                                                             Đầu Xuân 2018
                                                                                                                               (tác giả gởi)





                                   *

                                                               Mời tìm đọc:


Amazon Sấp Ngửa
Amazon Mẫu Hệ



*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content



 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, April 17, 20197:09 PM(View: 15)
Mỗi người dân Việt trong tâm thức đều mang niềm kiêu hãnh là con cháu Tiên-Rồng. Bởi lẽ theo truyền thuyết, hai linh vật siêu nhiên này là vật tổ của Việt tộc - Lạc Long Quân và Âu Cơ - đã từ lâu hiện hữu trong tâm khảm của chúng ta như thủy tổ của giống nòi. Một cách cụ thể, hai linh vật này đã hoá thân thành tổ phụ người Việt, mang thuộc tính cao qúy của giống Rồng-Tiên, có phép nhiệm màu có thể bay bổng, lặn sâu, làm mưa, làm gió hay “hô phong hoán vũ,” phò trợ thị tộc vượt qua mọi khó khăn thử thách của thời tiết khắc nghiệt của nghề nông và sự xâm lấn, hủy diệt của các thị tộc khác. Hai Linh vật này xuất hiện trong thần thoại dựng nước, sản sinh ra thủy tổ người Việt dưới hình thức một bọc trăm trứng của loài chim hoá thân. Đó chính là tiền thân của Họ Hồng Bàng, với 18 đời vua Hùng dựng nước. Khái niệm vật tổ Tiên-Rồng hoá thân dưới dạng Giao long, Lạc Hồng, Phượng Hoàng... là những sinh vật cụ thể hoặc siêu nhiên, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống tâm linh hoặc sinh hoạt đời
Monday, April 15, 20197:53 AM(View: 37)
Theo bản tin Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) ngày 09/4/2019: Quy hoạch báo chí ‘vi hiến’, sẽ ‘làm thất nghiệp’ hàng nghìn nhà báo? Theo tìm hiểu của VOA, tính đến giữa năm 2018, Việt Nam có hơn 1.100 cơ quan báo chí các loại, gồm 857 báo và tạp chí in, 195 trang báo điện tử và tạp chí điện tử, 67 đài phát thanh, truyền hình trung ương và địa phương...” Báo Chí (Press) đã có từ xa xưa, kế đến là Truyền Thanh (Broadcasting) và Truyền Hình (Television - TV) thường gọi là Truyền Thông (Media), sau nầy có thêm Internet nên gọi là Truyền Thông Đại Chúng (Communication). Theo Wikipedia “Vào cuối thế kỷ 20, truyền thông đại chúng có thể được phân ra thành 8 ngành công nghiệp: sách, báo in, tạp chí, ghi dữ liệu, phát thanh, điện ảnh, truyền hình và Internet. Trong thập niên 2000, một sự phân loại gọi là "seven mass media" (bảy loại hình truyền thông đại chúng) đã trở nên phổ biến. Nó bao gồm: In ấn từ cuối thế kỷ 15. Ghi dữ liệu từ cuối thế kỷ 19. Điện ảnh từ khoảng năm 1900. Phát thanh từ
Wednesday, April 10, 20199:13 AM(View: 47)
Như một số bằng hữu thời chiến tranh miền Nam. Tôi ẩn trú trong giao-thông-hào-xanh của thơ Nguyên Sa. (*) Đó là những bài thơ tình như những trái bom lãng mạn. thăng hoa hoặc chia sẻ với tình yêu đôi lứa. Nó cấy mầm hân hoan giữa một đời sống bầm giập! Nó đẩy lui mọi bất trắc giữa hai đầu sống / chết của thế hệ chúng tôi. Mặc dù thời đó, cũng như bây giờ. Có đôi ba người (cũng làm thơ) Lại lên án những bài thơ-tình của Nguyên Sa. (Và thơ tình của những nhà thơ khác) Họ tuyên bố lén lút trong những họp mặt dăm ba người rằng. Thơ-tình thực chất chỉ là thơ… “tán gái!”. Họ có thể bị tiêm nhiễm bởi chủ trương: “…Nhà thơ cũng phải biết… xung phong?!?” Tuy nhiên, tôi vẫn nghĩ, mỗi người làm thơ. Đều tuyệt đối tự do với khuynh hướng riêng tư của mình. Nhưng khi những người này mạt sát “thơ-tình”. Thì tôi chỉ có thể hiểu: Do tỵ hiềm, mặc cảm. Họ là đám là dây leo trên cây cành thi ca Việt Nam phong phú. Họ kiến tạo những “thời sự…gỉa”.
Sunday, April 7, 20198:04 AM(View: 134)
Cuối năm 1970, tôi thuyên chuyển về Nha Trang, Hè năm 1971, tôi rời Nha trang để theo khọc Khóa 3 Trung Cấp CTCT ở quân trường cũ tại Đà Lạt. Sau khóa học, tôi về phục vụ tại Đà Nẵng và sau đó trở lại quân trường nầy cho đến ngày mất nước. Trong quãng thời gian đó, tôi thường về Nha Trang, nơi chốn tôi “dừng bước giang hồ” khi lập gia đình. “Mùa hè năm 1982, tôi trở lại Nha Trang sau những năm trong vòng lao lý. Thăm bãi biển Nha Trang, nơi để lại trong tôi nhiều kỷ niệm không bao giờ phai. Tôi lặng lẽ đi dưới ánh trăng thượng tuần tỏa ánh nhạt nhòa trên bãi cát. Tình khúc “Nha Trang Ngày Về” của Phạm Duy như nỗi lòng, tâm trạng của kẻ chiến bại, mang nỗi khổ đau với bao vết hằn chồng chất đang tìm về nơi thiên đường đánh mất. Đâu rồi “con đường tình sử” của Bá Đa Lộc, mỗi lần thả bộ, nhà tôi lại nhắc đến những hình ảnh bạn bè giữa thập niên 60, năm Đệ Nhất A của trường Võ Tánh; đâu rồi những góc phố thân thương, những hàng quán ban đêm với món ăn mang đặc sản Nha Trang... tất cả đã
Wednesday, April 3, 20197:05 AM(View: 151)
Đã 8 năm kể từ ngày mất của Trịnh Công Sơn, 01-4-2001. Đã có rất nhiều bài và sách viết về người nhạc sĩ tài hoa xuất chúng này. Tất cả đều chỉ nói về 2 mặt: tình yêu (con người, quê hương) và nghệ thuật ngôn từ trong ca khúc Trịnh Công Sơn, tuyệt nhiên không thấy ai đề cập đến vấn đề Trịnh Công Sơn có hay không tham vọng chính trị. Phải chăng như Hoàng Tá Thích, ông em rể của người nhạc sĩ “phản chiến” huyền thoại này đã minh định trong bài tựa cuốn sách Như Những Dòng Sông của mình nói về âm nhạc và tình người của ông anh rể Trịnh Công Sơn, do nhà Xuất Bản Văn Nghệ và Công Ty Văn Hoá Phương Nam ấn hành năm 2007: “…Anh không bao giờ đề cập đến chính trị, đơn giản vì anh không quan tâm đến chính trị”? Hay như nhận định của một người bạn không chỉ rất thân mà còn là một “đồng chí” (trong ý nghĩa cùng một tâm thức về chiến tranh VN) của Trịnh Công Sơn, hoạ sĩ Bửu Chỉ (đã mất) đã viết: “Trong dòng nhạc phản chiến của mình, TCS đã chẳng có một toan tính chính trị nào cả” (2009)