DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,822,402

Trần Yên Hòa - Nghiệp Kiếp, Kịch Bản Phim (tiếp theo 26)

14 Tháng Hai 20188:56 SA(Xem: 921)
Trần Yên Hòa - Nghiệp Kiếp, Kịch Bản Phim (tiếp theo 26)
           Kịch Bản Phim

blank
hình minh họa
 

tôi là ai mà thương quá đời này, TCS

                                                                                                                  

                                            Nghiệp Kiếp



11


Căn lên xe chạy một mạch về nhà, tuy chiếc Honda phóng bon bon trên đường nhựa, nhưng chàng nghe như có một cái gì đó trì kéo lại, làm chàng thấy rất nặng nhọc. Chàng nghe như mình thở hốc ra. Chết thật rồi. Lần này không thoát khỏi chiếc búa tạ đánh xuống đầu rồi đây. Làm sao gỡ? Chàng loay hoay suy nghĩ cách gỡ cái mối nhợ rối nhùi này. Nghĩa là chàng cố vùng vẫy thoát ra, chứ không nghĩ thương xót đến cô học trò bé nhỏ Yến Oanh bị chàng sát thủ dưới tay, khiến nàng mang họa dính bầu. Chàng không nghĩ đến trách nhiệm, bổn phận, của mình khi gieo giọt máu này ra. Đứa con sẽ như thế nào, có khi nào Yến Oanh tức giận quá rồi quẩn trí phá bỏ nó đi không? Căn lại nghĩ đến chuyện xúi Yến Oanh bỏ đứa bé, mới hơn tháng thì dễ mà. Nhưng Yến Oanh có khứng chịu không?

Chàng chạy xe vô vườn nhà, vì nhà chàng dựng trên một khu đất rộng. Thật ra, khi "giải phóng" về, chàng mang danh là con liệt sĩ, nên được chính quyền mới ưu tiên mọi thứ. Nhân tiện, có căn nhà của ông đại úy ngụy bỏ trốn ra nước ngoài, chàng và mẹ chàng xin được phép "tiếp thu" căn nhà bỏ trống ấy, và nay là nhà của chàng, trông cũng bề thế lắm.

Chàng cứ nghĩ trong đầu, cô gái nào thích chàng đều nhắm vào cái nhà. Trước đây Nhung cố ý mồi chài chàng vì ngôi nhà đó, và nay Yến Oanh cũng vậy. Cũng tại chàng một phần, vì mỗi khi muốn tán gái là cứ đem ngôi nhà ra nhử, "em về sống với anh trong căn nhà của anh, có khu vườn đầy cây trái, có hoa cỏ bốn mùa". Những cô nữ sinh ở một vùng quê, lại con nhà nghèo, non lòng nhẹ dạ như Yến Oanh sập bẫy là cái chắc, ai chẳng mong có một người chồng, có nhà có cửa hẳn hoi.

Chàng thấy mình thiệt là đang ngắt ngứ như con cá mắc câu. Làm sao đây? Câu chuyện buổi sáng gặp người mẹ của Yến Oanh, dù bà là người tu hành, nhưng nhìn vào đôi mắt bà, không có cái gì làm lay chuyển được ý của bà. Với bà, chỉ có một chuyện duy nhất là chàng đứng ra nhận, chịu trách nhiệm cái thai của Yến Oanh, rồi cưới nàng làm vợ. Chỉ vậy thôi. Đơn giản vậy thôi. Nhưng mà Căn đâu muốn vậy, trong ý nghĩ của người thầy giáo này chỉ là chơi qua đường. Chàng chưa có ý định dừng lại, dù chàng đã gần tuổi ba mươi. Chàng coi đây là một tai nạn, cần phải tháo gỡ.

Trong ý định chàng, người vợ tương lai của chàng sẽ là một người con gái vừa đẹp, vừa giàu có, vừa có học, có nghề ngỗng đàng hoàng...Như vậy thì Yến Oanh không nằm trong danh sách tiêu chuẩn của chàng lựa chọn. Nàng không có trong tầm ngắm của Căn, nàng chỉ là một sân ga, chàng là một con tàu, con tàu chạy qua dừng lại ở nhiều sân ga...Nhưng nguy hiểm cho chàng, là con tàu chàng mới đến sân ga này, bị hỏng máy trầm trọng. Có thể nằm lại đây lâu dài thì nguy cho chàng quá...nên chàng phải tìm cách để sửa con tàu cho chạy tiếp, đến những sân ga khác...

Hay là mình xin nghỉ phép một thời gian, nghỉ phép đi Sài Gòn, xuống nhà người chị tá túc, xin nghỉ không lương cũng được, nói là đi chữa bịnh...Khoảng một tháng, nếu bà cụ đó có vào trường hỏi thì ai cũng nói mình đi nghỉ phép, chắc bả thấy mình không mặn mòi gì với Yến Oanh, sẽ về nhà cùng Yến Oanh tự lo liệu...Cũng là một cách hay. Chàng mong những người này sẽ nhả chàng ra...Trong lúc nhà trường từ Ban Giám Hiệu đến các giáo viên chưa ai biết, thì mình hãy xin nghỉ phép trước đã.

Căn thấy giải pháp này chưa tốt lắm, nhưng thôi cứ giải quyết như vậy, chứ vào trường dạy, ngày một, ngày hai bà già lại đến, mọi chuyện sẽ đổ bể tùm lum...

Chàng thấy tự tin trở lại và cố mĩm cười với mình, tự dỗ dành mình: Hãy bình tỉnh nghe Căn, chuyện đâu còn có đó.

Chàng ngồi vào bàn viết, viết đơn xin thầy hiệu trưởng cho phép chàng đi Sài Gòn chữa bịnh. Chàng khai đại là bịnh phổi. Dĩ nhiên chàng dạy ở đây đã lâu mà chưa nghỉ phép lần nào, chỉ có nghỉ hè, mà nghỉ hè nhiều lúc giáo viên cũng bị điều động đi làm công tác chỗ này, chỗ kia... Chàng tức tốc chạy xe quay lại trường và nộp đơn ngay cho hiệu trưởng. Vì lý do đi chữa bịnh nên hiệu trưởng phải cho phép chàng nghỉ thôi.

Buổi tối bà Cảnh về nhà, Căn trình bày với mẹ chuyện chàng bị bịnh và xuống nhà chị Hạnh nghỉ ngơi, chữa bịnh, bà Cảnh lo cho con nên không hỏi han gì nhiều. Thế là hôm sau, Căn chạy xe Honda đi thẳng Sài Gòn.

*

Yến Oanh đã nghỉ học được một tuần, vì cái thai bắt đầu nổi cộm lên.

Từ hôm bà Nguyện đến trường, rồi về nhà kể chuyện lại với nàng, là có đến gặp Căn tại trường và Căn hứa sẽ giải quyết. Nàng thấy nhẹ lòng hơn và không thút thít khóc thầm trên căn gác gỗ nữa. Có thế chứ, anh đâu có phụ mình, anh yêu mình mà...

Nàng yên tâm và chờ đợi. Đời nàng đã vào một khúc quành lớn, nghĩa là nàng nghỉ học giữa chừng thế này, mới lớp chín, thì nàng lấy bằng cấp đâu để xin việc...dù là một công việc như thư ký văn phòng, ít ra cũng phải xong lớp mười hai, tốt nghiệp phổ thông trung học...

Nhưng nghe Căn hứa với má như vậy nàng cũng yên lòng, dù ảnh có thế nào đi nữa, nhưng đối với người lớn, ảnh không giám thất hứa đâu...Nàng nằm một mình nhắm mắt lại và tự nhủ, hãy tin, tin, tin...Cứ thế thời gian trôi qua...

Bỗng đâu, hôm nay con Ngọc Anh tìm tới thăm. Ngọc Anh là bạn học cùng lớp với nàng, cũng thân nàng chút chút, lại ở cùng đường Đống Đa, thấy Yến Oanh không đi học, nên tạt vào thăm.
Trông thấy Ngọc Anh, nàng mừng rơn, bởi vì nghỉ học cũng tuần rồi, nên nàng, nhớ trường, nhớ lớp, nhớ bạn bè ghê lắm.

Ngọc Anh chạy chúi nhũi đến ôm nàng:
- Yến Oanh, sao nghỉ học cả tuần nay vậy? Có gì không? Sao thấy mặt mày xanh xao quá?
Yến Oanh vuốt vuốt tóc, làm ra bộ tự nhiên:
- Có gì đâu Ngọc Anh. Tau bị cảm cúm xoàng thôi mà, má tau biểu tau ở nhà chứ đi học vào lớp lây cho mấy bạn, cho tụi bay sao, nên tau nghỉ.

Yến Oanh tự nhiên thấy mình nói dối có sách, điều mà trước đây nàng có nói dối với ai bao giờ đâu. Nhưng tình hình này, Yến Oanh nghĩ nhanh, mình phải nói dối như vậy để tụi bạn tin, chứ nếu nói thật, tụi nó biết được thì không phải chỉ trường Hồng Gấm biết, mà cả thị xã Đẹp Thơ này ai cũng biết, lúc đó có nước đi ra đường phải lấy khăn che mặt lại, chứ không thì làm sao ngước mặt lên nhìn ai?
Tiếp theo, Yến Oanh liếng thoắn hỏi một hơi:
- Sao rồi Ngọc Anh, ở lớp mình có gì vui không, mấy con Nhạn Trắng, Thiên Nga, Bướm Vàng có còn quậy không? Mới xa lớp mình có một tuần mà tau thấy nhớ quá...
Ngọc Anh kể lễ dài dòng:
- Ô, mày ơi. Lớp mình sinh hoạt cũng bộn bề lắm, nghe nói ông thầy Minh dạy lớp mười, cặp bồ với nhỏ Kim Quý lớp mình, nghe nói con Quý dính bầu với ổng rồi đó, mày ơi!
Yến Oanh nghe chưng hửng và thấy mình run lên cầm cập, sao giống mình quá vậy cà.
Yến Oanh lên tiếng:
- Thiệt không mày, hay thấy thầy Minh hay binh con Quý nên tụi nó đồn lên vậy thôi.
- Đồn gì mà đồn, chuyện có thật đó mày. Thầy Minh cho gia đình đến nhà dạm hỏi con Quý rồi. Thầy công khai tuyên bố lấy Quý làm vợ rồi mà.
- Vậy à. Thế thì cũng tốt thôi mà.
Tự nhiên con Ngọc Anh xoay qua chuyện Yến Oanh:
- À, tuần trước tau thấy ai như bà già mày vô trường mình, có chuyện gì vậy?
Yến Oanh nghe hoảng quá, nhưng nàng cũng lanh lợi trả lời ngay:
- Ừ, thì bà già vào trường xin phép cho tau nghỉ học đó mà, nghỉ lâu sợ trường đuổi học thì chết.
- Thế hả? Vậy mà tau tưởng có chuyện gì.
Rồi Ngọc Anh kể chuyện linh tinh:
- À, còn chuyện nữa nè, không biết sao thầy Căn cũng nghỉ dạy cả tuần rồi, nghe nói thầy đi chữa bịnh ở Sài Gòn, ông đi cũng cả tháng mới về đó, nghe mấy nhân viên trên văn phòng nói vậy.

Chuyện này thì Yến Oanh vừa nghe, thì tim nàng tự nhiên đập thình thịch. Căn đi Sài Gòn chi vậy cà? Anh bịnh gì mà đi chữa bịnh. Má về nói là Căn sẽ đến gặp ba má để nói chuyện của mình, mà tại sao hứa vậy rồi tự dưng lại bỏ đi. Mặt nàng hơi biến sắc, nhưng nàng cố giữ cho thật tự nhiên.
Nàng hỏi lại Ngọc Anh:
- Vậy ổng nghỉ thì ai dạy tiết Việt Văn?
- Thì trên văn phòng cử thầy Thiêm xuống dạy, nói thầy Thiêm dạy khoảng tháng thôi, khi nào thầy Căn về sẽ dạy lại.

Yến Oanh thở ra nhè nhẹ. Hú hồn, thế mà mới nghe Căn đi xa là nàng đã nghe lạnh thấu xương. Anh mà bỏ em và đứa con thì em cũng chết mất thôi, đứa con của chúng ta đang từng giờ từng phút tượng hình trong em này, anh biết không?

Cũng may, nàng đang thẩn thờ nghĩ về Căn, thì con Ngọc Anh nói:
- Thôi, sẳn tau đi ngang qua nhà mày, tau ghé thăm mày chút. Bây giờ tau về nghe. Về nhà lo nấu cơm nữa đấy.
Ngọc Anh về rồi, Yến Oanh lại rối bời trong suy nghĩ, anh đi đâu, sao đi không báo cho em biết một lời. Nàng đợi má về sẽ hỏi ý kiến má? Làm sao đây?
Hay anh bịnh thật? Bịnh gì, từ ngày đó đến nay cũng gần hai tháng rồi. Và em cũng thấy anh hoài ở trường mà. Anh đứng lớp, nghiêm trang giảng bài, không nhìn em một chút gì hết. Nhưng em nghĩ, anh làm vậy để che mặt những đứa học sinh trong lớp tò mò, để anh giữ thể diện của một ông thầy, phải không anh?

*

Buổi tối, bà Nguyện đi làm về. Trông thấy Yến Oanh mặt mày ỉu xìu, bà liền hỏi.
- Len, sao mặt mày con ủ ê vậy?
Yến Oanh liền thưa với má:
- Má ơi! Con lo quá má ơi! Hôm trước má vô trường, gặp thầy Căn, ảnh nói là ảnh sẽ đến gặp má và gia đình mình, mà sao hôm nay con Ngọc Anh, bạn con, nó nói, ảnh xin đi nghỉ phép đi Sài Gòn rồi má, nghe đâu một tháng ảnh mới về. Con lo quá, không biết ảnh có tới nhà mình không đây?

Bà Nguyện nghe con gái nói vậy, bà cũng thấy nghi nghi trong dạ. Gặp thầy Căn lần đầu, nghe Căn nói, bà cũng xiêu lòng, và tin tưởng là Căn nói sẽ đến nhà và chịu trách nhiệm với cái thai của Yến Oanh. Nhưng bây giờ, bà nghĩ lại. Sao mà Căn bằng lòng dễ dàng quá như vậy? Và chàng giáo viên này dẽo miệng quá, mà thường những người dẽo miệng thường hay đểu giả, nói ra chỉ để vừa lòng người khác mà thôi. Biết đâu hắn nói để mình yên lòng, rồi hắn sẽ kế sách khác đối phó. Chắc vậy hắn mới tìm cách xin nghỉ phép, chứ tự nhiên sao giữa mùa học mà phải bỏ đi. Chắc là có sự "cố" rồi đây.

Bà Nguyện an ủi Yến Oanh:
- Thôi con đừng lo lắng gì hết, cái gì mình phải thì mình chẳng có gì lo. Mai má vào trường một lần nữa thử coi. Nếu má thấy tình hình không tốt thì má nói thật với thầy hiệu trưởng và ban giám hiệu, chứ thầy giáo mà cư xử  như vậy làm sao được.

Yến Oanh nghe má nói thế thì cũng yên lòng. Nàng tin tưởng vào má, vì nàng biết má thương mình, lo lắng cho tương lai của mình. Nàng bây giờ cũng thấy lờ mờ sự dối trá, đểu cáng của Căn. Và cũng thấy lờ mờ là Căn tìm cách "chạy làng", nên nàng cũng muốn cho má vào trường hỏi cho ra lẽ, chứ chẳng lẽ đời con gái của nàng, đã phó thác cho Căn, một giáo viên dưới chế độ xã hội chủ nghĩa ưu việt, mà có thể đểu cáng thế sao?

Mình phải đòi quyền của mình chứ. Sao mình phải im lặng và chịu đựng.
Yến Oanh thao thức và khóc nhòe nhoẹt trong căn gác trọ nóng bức. Cái thai trong bụng bắt đầu hành nàng quá đổi.


                                                               Trần Yên Hòa
                                                                                                                               (còn tiếp)




*

   Mời tìm đọc:


Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

                                                          Đạo và thằng gian

                                                                                                  Ảo Vọng


(từ: Sấp Ngửa)


Amazon Mẫu Hệ

 

*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content








Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười 20188:09 CH(Xem: 21)
Chuyện ông Quang trực tiếp kể với tôi về những bóng đen bịt mặt có khả năng xuất hiện trong đêm đen
06 Tháng Mười 20188:40 SA(Xem: 72)
Tôi có lý do để gác lại mọi công việc mặc dù điều đó có thể khiến tôi phải trả giá.
02 Tháng Mười 20188:33 SA(Xem: 111)
Việt có hai việc dự định sẽ làm: một là về nơi công ty của anh đang có dự án sân gôn
25 Tháng Chín 20188:28 CH(Xem: 145)
Mà họ thì đang rục rịch làm chuyện lớn gì đó, âm ỉ như quả bom nổ chậm.
18 Tháng Chín 201810:48 CH(Xem: 157)
"Mr. Đại - như cách gọi luôn ở mức thì thầm của đám bề dưới - qua những lời đồn thổi thường có thói quen thích tổ chức