DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,801,596

Hoàng Lâm - Nguyễn Bắc Sơn

14 Tháng Hai 20185:51 CH(Xem: 1004)
Hoàng Lâm - Nguyễn Bắc Sơn

HOÀNG LÂM
PHÁC THẢO MỘT SỐ CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975

*

NGUYỄN BẮC SƠN


NBS

 

 

Tiểu Sử:

 

Tên thật: Nguyễn văn Hải

Nơi sinh: Phan Thiết

Năm sinh: Tháng 5 năm 1944

Năm mất: Ngày 4 tháng 8 năm 2015

 

Tác Phẩm:

 

Chiến Tranh Việt Nam Và Tôi ( 1972)

Ở Đời Như Một Nhà Thơ Đông Phương ( 1996 )

 

Trước năm 1975, ông đã từng ở trong quân ngũ, đã có thơ trên các tạp chí văn nghệ của miền Nam như VĂN, KHỞI HÀNH, THỜI TẬP, TIỀN PHONG… Thơ ông có phong cách khẩu khí đậm chất trữ tình nên độc giả thời đó rất yêu thích.

 

Nó chất chứa cái ngang tàng khinh bạc của môt người lính trực diện nỗi chết từng giờ từng phút:

 

Mai ta đụng trận ta còn sống 
Về ghé Sông Mao phá phách chơi 
Chia sớt nỗi sầu cùng gái điếm 
Đốt tiền mua vội một ngày vui

 

Ngày vui đời lính vô cùng ngắn 
Mặt trời thoắt đã ở phương tây 
Nếu ta lỡ chết vì say rượu 
Linh hồn ta chắc sẽ thành mây bay

 

Đồng thời nó cũng bộc lộ cái bất xá của một tên đãng tử bụi đời với cách ứng xử tiêu xái ngay cả trong tình yêu:

 

Đôi lúc nghĩ trời sinh một mình ta là đủ 
Vì đám đông quấy bẩn nước hồ đời 
Nhưng nghĩ lại trời sinh thêm bè bạn 
Để choàng vai ấm áp cuộc rong chơi

 

Vì đàn bà nào cũng như người nấy

Nên ta bảo mình thôi hãy quên em

Nhưng người đàn bà đâu phải người nào cũng như người nấy

Nên suốt đời ta nhớ nhớ quên quên

 

Ta vốn ghét đàn bà như cứt                                                              
Nhưng vì sao ta lại yêu em
Ôi mắt em nhìn như là bẫy chuột
Ta quàng xiên nên đã yêu em

 

Và hơn nữa, nó còn thể hiện niềm ẩn mật với một chút thiền vị mà công chúng theo thời thượng lúc đó ân thưởng:

 

Y là một nhà chiêm bái đích thực

Có cần chi

Đi hàng nghìn dặm đường

Để nhìn các thánh tích

 

Một ngày kia y chiêm bái đồng lúa chín vàng

Và tìm thấy lòng hảo tâm của trời đất

 

Một đêm kia

Y chiêm bái ngọn bấc đèn

Và tìm thấy sự ấm áp vô cùng của lửa

 

Y chiêm bái hạt muối trắng tinh

Y chiêm bái hạt mè đen bóng

 

Có lần y chiêm bái một hạt mưa sa

Trong hạt mưa có khuôn mặt trẻ con

Cùng đôi mắt chiêm bái người nữ

Y bỗng rùng mình biến thành vũ trụ

 

( Ở Đời Như Một Nhà Thơ Phương Đông )

 

 

 



TRÍCH THƠ

 

 

Chân Dung Tự Họa

 

Ta sống ở đời như một kẻ nhàn du

Trôi qua tháng, trôi qua ngày, trôi trên cuộc đời huyễn mộng

Trôi từ chiếc nôi ru đến nấm mồ

Trên trái đất có rừng già núi non cùng biển sóng

Trong Nguyễn Bắc Sơn có một kẻ làm thơ

Kẻ làm thơ đôi khi biến thành du đãng

Hoặc nhà tu theo khí hậu từng mùa.

 

Bạn bè đã chia xa, ta khề khà cùng sách vở

Mất bảy năm trời ta hiểu Thích - Ca

Ôi nụ cười đó từng đêm ta mất ngủ

 

Những ngày ăn gạo lứt muối mè chữa bệnh

Tắm mình trong triết lý Cực - Đông

Những ngày xem Zen là lẽ sống

Hạnh phúc về như nước lấp con sông

 

Ta đổi mới, ta nồng nàn sức sống

Như mùa mưa phân phối ruộng đồng xanh

Ta dự tính giã từ vai khán giả

Nối vòng tay vòng tay lớn Việt Nam.

 

Chiến tranh Việt Nam và tôi

 

Lòng suối cạn phơi một bầy đá cuội 
Rừng giáp rừng gió thổi cỏ lông măng 
Đoàn quân anh đi những bóng cọp vằn 
Gân mắt đỏ lạnh như tiền sắc mặt 

Bốn chuyến di hành một ngày mệt ngất 
Dừng quân đây nói chuyện tiếu lâm chơi 
Hãy tựa gốc cây hãy ngắm mây trời 
Hãy tưởng tượng mình đang đi pic-nic 

Kẻ thù ta ơi các ngài du kích 
Hãy tránh xa ra đừng chơi bắn nheo 
Hãy tránh xa ra ta xin xí điều 
Lúc này đây ta không thèm đánh giặc 

Thèm uống chai bia, thèm châm điếu thuốc 
Thèm ngọt ngào giọng hát em chim xanh 
Kẻ thù ta ơi những đứa xăm mình 
Ăn muối đá và điên say chiến đấu

Ta vốn hiền khô ta là lính cậu 
Đi hành quân rượu đế vẫn mang theo 
Mang trong đầu những ý nghĩ trong veo 
Xem chiến cuộc như tai trời ách nước 

Ta bắn trúng ngươi vì ngươi bạc phước 
Vì căn phần ngươi xui khiến đó thôi 
Chiến tranh nầy cũng chỉ một trò chơi 
Suy nghĩ làm gì lao tâm khổ trí 

Lũ chúng ta sống một đời vô vị 
Nên chọn rừng sâu núi cả đánh nhau 
Chọn trời đêm làm nơi đốt hỏa châu 
Những cột khói giả rồng thiêng uốn khúc 

Mượn bom đạn chơi trò pháo tết 
Và máu xương làm phân bón rừng hoang.

 

Bỏ Xứ

 

Mười năm nhỉ, mười năm khuất nhục 
Ngồi khua ly trong quán cô hồn 
Cô độc quá người thanh niên khí phách 
Trời đất bao la mà không chỗ dung thân.

Kỳ lạ nhỉ, giờ đây ta bỏ xứ 
Theo trái phong du níu gió lên trời 
Xin bái biệt cổ thành với nhà ga hoang không thiết lộ 
Khói của chòi rơm, bãi cát trăng soi.

Xin bái biệt những người tin rằng thi sĩ chết 
Và hi hô tát cạn dòng sông 
Khi giã từ, ta tặng cho các ngươi cái búa 
Để đốn đời thánh hạnh của cây thông.

Ở Đà Lạt, ngoài khung cửa kính 
Giàn su xanh thở ấm má em hồng 
Và tôi, kẻ mười năm không áo lạnh 
Biết đời mình đủ ấm hay không?

Ở Đà Lạt ta tha hồ cuốc đất 
Và tha hồ ẩn hiện giữa ngàn cây 
Sẽ đi tìm cây cần trúc nhỏ 
Ra hồ ngồi, câu đá câu mây.

Ở Đà Lạt, lạc đàn dăm bảy đứa 
Còng lưng ra mà cõng ba-lô 
Những hào sĩ đứng bên bờ nhật nguyệt 
Vỗ tay cười khinh lớp sóng lô nhô.

Tập san VĂN

 

Tháng Ngày Của Một Người Lính Làm Thơ

 

Nơi ngã ba đường này ta đã đứng chờ xe cùng 
các tay tứ chiếng 
Chiến tranh đã xua đuổi ngươi ra khỏi quê nhà 
Còn ta, ta tuy ở quê nhà nhưng thật ra là một 
người lạ mặt

Có đêm ta thắp lên ngọn đèn dầu leo lét 
Đọc cuộc đời những hào kiệt khi xưa 
Thấy mình giống người anh hùng lỡ vận.

Có đêm ta thức dậy, thị chân xuống chiếc 
giường bố nhà binh đụng nhằm 
bàn cờ tướng 
Chợt nhớ mình là tên tiểu tốt vô danh 
Đang thất thểu trong vòm trời khói đạn

Có đêm ta thức dậy nửa khuya trên ngọn đồi 
gió cát 
Không biết mình đang nằm ở đâu đây 
Có phải chăng ta đã nghe những tiếng cịi tàu 
Đang chìm khuất cùng gió qua đồng trống 
Ôi tiếng còi, ôi tiếng còi văng vẳng kia 
Cớ sao mi làm ta vô cùng tưởng nhớ 
Mái nhà xưa 
Bụi dã hoa và ruộng nước kề bên thiết lộ 
Nơi đó ta để quên một thiền phịng, 
một ống sáo đen, một chồng sách 
thánh hiền và một tâm hồn 
đa cảm

Có đêm ta nằm nói chuyện một mình 
Bầu bạn cùng con thằn lằn chắc lưỡi 
Và nhiều khi giật mình 
Vì thấy mình cũng vô tình chắc lưỡi theo

Ở quê nhà ta tìm đâu ra những bằng hữu tốt 
Nên thấy mình là kẻ lưu dân 
Nên lầm lũi dưới trời đứng bóng 
Những kẻ ngày xưa chơi đùa với ta chung 
một mái trường 
Giờ đây rất thích làm quan lớn.

Ở quê nhà không có dấu hiệu nào cho thấy 
trên trời còn có Chúa 
Bây giờ là thời của ruồi bọ kên kên 
Thời của thương gia, của kẻ giết người và 
quân cướp cạn 
Còn ai dám hồn nhiên nhận mình là thi sĩ đâu?

 

Mật khu Lê Hồng Phong

 

Tướng giỏi cầm quân trăm trận thắng 
Còn ngại hành quân động Thái An 
Cát lún bãi mìn rừng lưới nhện 
Mùa khô thiếu nước lính hoang mang

Đêm nằm ngủ võng trên đồi cát 
Nghe súng rừng xa nổ cắc cù 
Chợt thấy trong lòng mình bát ngát 
Nỗi buồn sương khói của mùa thu

Mai ta đụng trận ta còn sống 
Về ghé Sông Mao phá phách chơi 
Chia sớt nỗi sầu cùng gái điếm 
Đốt tiền mua vội một ngày vui

Ngày vui đời lính vô cùng ngắn 
Mặt trời thoắt đã ở phương tây 
Nếu ta lỡ chết vì say rượu 
Linh hồn ta chắc sẽ thành mây bay

Linh hồn ta sẽ thành đom đóm 
Vơ vẩn trong rừng động Thái An 
Miền bắc sương mù giăng bốn quận 
Che mưa giùm những nắm xương tàn.

 

Thảo Khấu

 

Buổi sáng xuất quân về hướng bắc 
Âm thầm sương sớm toán quân ma 
Qua cầu sông Lũy nhìn quanh quất 
Nước đỏ cầu đen chợt nhớ nhà

Nước reo bèo giạt mặt trời lên 
Khói núi lời ca chú dế mèn 
Cỏ gió cao che đầu tráng sĩ 
Thành cầu gõ súng nhạc leng keng

Vì sao ta đến đây hị hét 
Học trò bẻ bút tập mang gươm 
Tập uống máu người thay nước uống 
Múa may theo lịch sử điên cuồng

Vì sao ngươi đến đây làm giặc 
Đóng trò tráng sĩ loạn Xuân Thu 
Giận đời ghê những bàn tay bẩn 
Đưa đẩy ngươi trong cát bụi mù

Buổi chiều uống nước dòng Ma Hý 
Thằng Xuân bắn chết thằng Mang Khinh 
Hỡi ơi sống chết là mưa nắng 
Gió tối mưa đêm chớ lạnh mình

Đốt lửa đồi cao không thấy ấm 
Lính Chàm giận ghét Chế Bồng Nga 
Chiến chinh chinh chiến bao giờ dứt 
Sắt đá ồ sao lại nhớ nhà.

 

 

MAI SAU DÙ CÓ BAO GIỜ

 

Đêm Phù Cát dù bên ngoài trời rất lạnh
Nhưng trong ngôi nhà tranh của thiếu úy Hồ Bang
Có tình bạn nồng nàn như rượu chôn nhiều năm dưới đất
Có câu chuyện tình thi vị mang mang

Có khi nghĩ trời sinh một mình ta là đủ
Vì đám đông quậy bẩn nước hồ đời
Nhưng lại nghĩ trời sinh thêm bè bạn
Để choàng vai ấm áp cuộc rong chơi

Vì người đàn bà nào cũng như người nấy
Nên ta bảo mình thôi hãy quên em
Nhưng người đàn bà đâu phải người nào cũng như người nấy
Nên suốt đời ta nhớ nhớ quên quên

Dù mỗi ngày ta xé đi năm mười tờ lịch
Nhưng thời gian đâu có chịu trôi nhanh
Dù đen bạc là nơi cố xứ
Nhưng đi biền biệt cũng không đành…

Tập thơ CHIẾN TRANH VIỆT NAM VÀ TÔI

 

Đại Lãn

 

Lúc tuyệt nhất là lúc chờ sung rụng 
Nằm lơ mơ trên ghế dựa ngoài hiên 
Con chim sâu, mày nhắm mắt lim dim 
Rồi mới hót mới thật là ríu rít 
Tôi dẹp sách vì sách là lá mít 
Không ngọt bùi bằng một củ khoai lang 
Không nhẹ nhàng như nghĩ ngợi lan man 
Không thảng thốt như vừa nghe gió hát 
Bậc thánh triết là những tay biếng nhác 
Sống khề khà quanh bữa tiệc nhân sinh 
Kết bạn bè cùng cây cỏ vô minh 
Rất chán ghét những trò chơi thế sự 
Trò thế sự khiến con người mệt lử 
Khiến con người quên ý nghĩa du sinh 
Quên trăm năm trong cảnh giới hữu tình 
Là tặng vật đất trời kia gửi biếu 
Và vĩ nhân là những tay láo lếu 
Như ta đây chờ sung rụng ngoài hiên.

 

Hoa Quì Vàng Lạnh Pleiku

 

Đứng trên núi thấy hàng đèn thị trấn 
Là thấy mình buốt lạnh mấy nghìn năm 
Vì đêm nay trời đất lạnh căm căm 
Nên chợt nhớ chút lửa hồng bếp cũ 
Nên phải nhớ mắt một người thiếu nữ 
Đã nhìn mình rất ấm một ngày xưa 
Dù mai sau ngày nắng tiếp ngày mưa 
Nhưng vĩnh cửu chút mơ màng thuở đó 
Vì đêm nay tôi thèm nghe sóng vỗ 
Vỗ nhịp nhàng từng tiếng động bao dung 
Vỗ cho êm chuỗi hệ lụy vô cùng 
Đời lang bạt của một người lính thú 
Sáng hôm qua tôi là người thiếp ngủ 
Đi một mình lên xuống phố mù sương 
Phố núi kia ơi, phố có con đường 
Lên xuống dốc tìm không ra bạn hữu 
Không có bạn tôi làm sao uống rượu 
Tôi làm sao sống nổi một ngày đây 
Phố núi kia ơi, kẻ lạ đông đầy 
Nhìn gã lính không khác gì gã lính 
Phố núi kia ơi, một đời phố lạnh 
Lạnh hoa vàng, núi đỏ, thác đèo cao 
Lạnh hàng cây, tửu quán, lạnh gần nhau 
Lạnh thiên cổ, lạnh vào tim máu cạn 
Tôi vận rủi làm một người lãng đãng 
Ngó mông hoài khuất bóng của người em 
Sáng hôm nay đời sống thật bình yên 
Sao phố lại đuổi đi người yểu điệu 
Vườn đá tảng bàn chân em huyền diệu 
In gót hồng lên lớp bụi đời tôi 
Là từ khi tôi hạnh phúc rong chơi 
Và quên lãng con thú mù phẫn nộ 
Ôi phố núi đêm nay là cổ mộ 
Một hàng đèn sáng lạnh cõi bi hoang.

 

VIẾT CHO NGƯỜI THỤC NỮ

 

Trong mấy tỷ người lô nhô trên trái đất

Có bao người chân thật mến thương tôi

Trong cõi giới nội tâm thường có những hồi chuông khua vang trầm tịch

Nhỏ âm thầm như tiếng khóc xa xôi

 

Và em, người nữ tu của triều đại cũ

Sao đêm nay ta lại thấy bóng em quỳ

Mỗi khi ngang qua mái trường chung thủa đó

Ta dựa bức cô tường run rẩy đến hôn mê

 

Những khóm hoa vàng xưa kia bây giờ đã đỏ

Còn lòng ta chưa kín vết thương xưa

Trong cô phố, nhóm bạn bè già nua hết cả

Nhưng vì sao sót lại gã ngây thơ

 

Ta muốn gởi em bài thơ này để nhớ

Nhưng chi bằng ta để em quên

Thư phòng ta, bụi vô đầy ống sáo

Đốt ngọn đèn hồng cháy đến thâu đêm

 

Khi con tàu khuya về ngang cố quận

Than lửa lập loè gió lạnh xuyên tim

Ta muốn đi, nhìn em một lần vĩnh biệt

Ta phải nhìn cho rõ mặt oan khiên.

 

Tạp chí THỜI TẬP

Trời Cố Xứ 

Gởi Thức, Hoàng và Tân

 

Trời mưa ở Nha Trang làm tôi nhớ bạn đến rơi nước mắt

Khi thấy rượu tràn sôi vành ly

Hoa sứ đỏ rụng nhiều xui tôi nhớ ngày đi trọ học

Nhà em láng giềng cửa sổ mở đêm khuya

Tưởng tượng có người thanh niên ngồi im trong quán gió

Khi chuyến xe đò tách bến trong mưa

Chuyến xe chở người đàn bà mang áo khoác

Tóc dài như tóc của em xưa

Tôi sợ tình yêu như sợ nhìn về viễn kiếp

Tôi ngại quê nhà nhưng lại hoài hương

Biết đâu mẹ tôi không đang sơn xanh ngôi nhà, mở toang từng cánh cửa

Mong bóng tôi bỗng hiện cuối con đường

Nơi cổ thành kia tôi đã lớn khôn đã cười đã khóc

Đã đem lòng thương mến Cúc Hoa em

Đã sống âm thầm những năm bất khuất

Soi chiếu đời với những que diêm

Tưởng tượng giữa trưa có người thanh niên nghe tiếng con gà trống gáy

Nghĩ đời mình trôi dạt biết bao nhiêu

Máu tôi lẫn máu người du mục

Nhưng lòng tôi e gió thổi đìu hiu

Các con ơi, tưởng tượng ba mỗi ngày ôm theo nón sắt

Đứng chờ xe trước ngã ba đường

Phải lộn sòng theo gái giang hồ và những tay mổ mật

Các con sẽ thấy lòng người đen bạc ở quê hương

Cổ thành kia ơi, cổ thành bạc bẽo

Đuổi xua người trai trẻ mến thương người

Vì sao người thành ra bãi rác

Thành ra nơi đĩ điếm chuột heo ruồi

Các con, thế nào ba cũng dọn nhà đi viễn xứ

Dù tình quê hương rất khó nguôi khuây

Nhưng nghĩ giòng sông đã nhơ, lòng người đã đục

Đâu có người thương tiếc đám mây bay.

 

Hoàng Lâm
(Nguyễn Thanh Châu gởi)


*

   Mời tìm đọc:


Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

                                                          Đạo và thằng gian

                                                                                                  Ảo Vọng

        (từ: Sấp Ngửa)

Amazon Mẫu Hệ

*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*

Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.

- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.

Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:

Marvin Trần

(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý



scan_pic0296-content




*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín

Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại

Gọi ngay:

Hoàng Anh


        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content







 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Chín 20188:48 SA(Xem: 311)
Lệ Hằng sinh năm 1948 tại Hải Dương, Việt Nam. Dạy Việt văn trước khi làm báo, viết văn. Truyện ngắn đầu tay, “Người Thầy Lặng Lẽ” xuất hiện trên nguyệt san Tuổi Hoa ở Sài Gòn năm 1967
16 Tháng Chín 20187:44 SA(Xem: 125)
Bảo rằng trong thơ Tô Thùy Yên có chủ đề triết lý, bảo thế e chưa thích hợp
13 Tháng Chín 201810:13 SA(Xem: 185)
Năm 1946 là năm tôi đi trại hè Sầm Sơn (05/1946), đi với đoàn Hướng Đạo, cùng nhiều đoàn khác, tập trung tại sân ga Hà nội.
05 Tháng Chín 20188:49 SA(Xem: 132)
Nhà văn là người kể truyện (hay chuyện). Nhà văn là người biết thổi bùa
04 Tháng Chín 20186:50 SA(Xem: 292)
Lãm Thúy. Một bút danh nghe rất miệt vườn Nam bộ như tên của một trong các cô gái của nhà văn Bình Nguyên Lộc trong cuốn tiểu thuyết Đò Dọc.