DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,826,147

Nguyễn Quang Lập - Tình Cát (Chương 3)

14 Tháng Hai 20186:28 CH(Xem: 757)
Nguyễn Quang Lập - Tình Cát (Chương 3)
Tình Cát



blank


Chương 3

Hi vọng được Hoàng yêu là hy vọng hão. Tất cả những ai được Hoàng yêu đều đã chết. Đó là một sự thật.
Cũng có thể Hoàng đang sống cho một thế giới khác, một thế giới đã chết. Nếu không phải như vậy thì Hoàng đang mắc một bệnh gì đấy. Hoàng có bệnh không? Đã đến lúc phải nghiêm túc với câu hỏi này.
Chưa cặp với thằng nào mà nghĩ ngợi nhiều đến thế này. Bực cả mình.

o O o

Hòn đá Trịnh-Nguyễn phân tranh đấy a? Thuyền chưa cập bến Ly Ly đã đứng thẳng lên chỉ tay về hòn đá to lớn láng bóng như một cái trán vĩ đại đang nằm ở mép bờ sông, gần kề lối lên đê. ừ, nó đấy. Hoàng chực đỡ Ly Ly xuống bến, cô hất đi, nhảy đại xuống chạy ù tới hòn đá. Xem kìa, dáng chạy cũng giống hệt Thủy Linh...
Đọc sách anh, em cứ hình dung nó ghê gớm lắm. Ly Ly ngồi chồm hổm trên hòn đá ngửa mặt nhìn Hoàng. Thì anh viết có gì ghê gớm đâu? Hoàng ngồi xuống cạnh Ly Ly ngó nghiêng ngắm nghía bốn xung quanh. Bao nhiêu năm rồi vẫn thế, vẫn không có gì cũ đi, chẳng có gì mới lên. Con đê cỏ xanh rì, bò sông trắng lấp lánh vỏ sò vỏ hến. Và hòn đá Trịnh-Nguyễn phân tranh nằm im lìm như đợi ai đã mấy trăm năm rồi.
À nữa, rặng bần! Chúng vẫn mọc tràn trề dọc bò sông. Lứa bần trước đã lụi tàn, lứa sau kịp sinh ra vô số đúng nơi bố mẹ chúng đã sinh ra và chết đi, vẫn xanh tươi mơn mởn, thô tháp xù xì như bao nhiêu thế hệ bần đã sinh ra và chết đi.

Tiếng con gì kêu trong những khóm cây bần nghe rờn rợn. Thoáng nghe khi như tiếng rên của người già, khi như tiếng trẻ con khóc mớ. Bao nhiêu năm chẳng ai biết là tiếng gì.
Còn tiếng chim ''Đi... soạn cho hết!" nữa, nó đâu rồi?

"Đi... soạn cho hết!". Không biết chim gì, tiếng kêu của nó lảnh lót như một lời nhắn, một thành ngữ mơ hồ. Sau ngày Thị Trấn Ninh Giang bị máy bay Mỹ tấn công, tiếng chim ấy xuất hiện. Không ai nhìn thấy con chim ấy méo tròn ra sao, chỉ nghe nó kêu. mới đầu không ai để tâm, về sau bom nổ nhà cháy người chết liên miên, ai nấy sợ hãi nhận ra con chim đang kêu mấy tiếng này: "Đi... soạn cho hết!". Người ta kháo nhau chừng nào còn nghe tiếng chim ấy, nhất định chiến tranh vẫn còn. "Đi... soạn cho hết", nghe hệt tiếng người, như tiếng loa phóng thanh kêu gọi bỏ chạy, như tiếng thét thất thanh của tổ tiên đâu đó giữa trời xanh.
Khốn nạn, biết chạy đi đâu, có mà chạy đằng trời. Dân Thị Trấn Ninh Giang táo tác dọn nhà tấp lên bãi cát ba ngàn hecta cách Thị Trấn không đầy một cây số. Lại vang lên tiếng chim "Đi... soạn cho hết". Lại chạy. Chạy mãi. Một vạn sáu dân ở nơi đây tan tác chín phương trời...

Tiếng chim vẫn không dứt, mỗi ngày mỗi nhiều hơn, không chỉ một con, rất nhiều con. Tiếng kêu râm ran khắp trời Khu Bốn. Khi tàn cuộc chiến, tiếng chim cũng mất tăm, vẫn không ai nhìn thấy chúng. Thật lạ quá. Bây giờ có kể lại thật khó có người tin. Nhưng Hoàng sẽ viết, nhất định thế. Không viết không chịu được.
Hễ nghe một tiếng gì bất chợt ở trên không là Hoàng lại nhớ đến tiếng chim kia.
Tiếng chim lảnh lót trong sương núi dọc suối Voang lại được Lý "dịch" ra thành khẩu ngữ thúc giục yêu đương. Yêu... rồi sẽ biết... Hứ hư. Lý rên lên cùng tiếng chim. Yêu... rồi sẽ biết... Hứ hư... Khi đã no tình, Hoàng hỏi Lý tại sao lại rên lên như thế. Lý lật sấp bưng mặt cười hí hi hi.
Ờ Lý, đúng rồi Lý, nhớ Lý quá...

Này! Ly Ly giật áo Hoàng. Mình lại vừa thất thố một điều gì rồi, Hoàng nghĩ. Anh vừa nói gì à? Mệt với ông quá! Ly Ly ngửa mặt dẩu miệng. Nói lại anh nghe xem nào? Giọng năn nỉ của kẻ không biết nịnh, cố gồng lên để nịnh nghe rất buồn cười. Anh nhớ về một cô Lý nào đó, rõ chưa! Thế à... Lý nào nhỉ? Ly Ly cười thầm, đàn ông lắm khi chẳng khác gì con nít. Thôi đi! Ly Ly nguýt ngang. Nhà văn nhớn cứ tiếp tục nhớ nhớ nhung nhung, không ai ghen tuông đâu mà lo.

Ly Ly nằm ườn ra hòn đá, vén áo lên tận cổ. Cô chẳng cần ý tứ với Hoàng. Vào lúc hoàng hôn bờ sông Ninh vắng hoe, có ai đâu mà sợ. Ly Ly che miệng ngáp, chỉ vài giây sau cô đã rơi vào giấc ngủ sâu.
Hoàng nằm bên Ly Ly, ngửa mặt nhìn trời. Không có tiếng chim nào cả. Chỉ có tiếng huýt sáo của Lý. Hoàng ơi, Hoàng ngốc lắm. Lý thích anh cơ mà! Lý đã kéo cổ Hoàng xuống suối, riết lấy anh trong hổn hển. Những chiếc hôn sặc nước, đốt nóng cả hai trong lòng suối ban mai.

Hoàng đẩy Lý tựa vào vách đá, dí mặt vào ngực Lý dúi dụi. Anh rướn lên. ối mẹ ơi! Lý thét to, tiếng thét xé ruột. Một quầng màu hồng từ lưng chừng suối dần dâng lên, chậm rãi tan hòa vào trong vắt. Lý giấu mặt khóc rưng rức. Có việc gì không? Hoàng lo lắng hỏi. Lý khẽ lắc đầu, cô ngước lên nhìn Hoàng, cái nhìn trách móc và hàm ơn.
Rốt cuộc Lý đã mất và đã được, dù mất cái chưa đáng mất, được cái chưa nên được. Thôi mặc. Biết sống chết thế nào mà tính toán thiệt hơn. Có việc gì không? Nhi che vô. Cái gì? Nhi che vô... Nhi che vô là cái gì? Lý cười hí hi hi. Cô cắn nhẹ vào vai Hoàng.

Anh hay chưa, sao cắn em? Ly Ly vùng dậy cau có. À, anh xin lỗi. Hoàng tẽn tò vuốt vuốt xoa xoa vết cắn trên vai Ly Ly. Hất vai khỏi tay Hoàng, Ly Ly chực mắng té tát Hoàng, cô nhịn được. Ly Ly thoáng nhận ra mình đã sai lầm khi đưa Hoàng về nơi này. Vùng kí ức của Hoàng như vực thẳm, đã rơi xuống đấy rồi rất khó thoát thân.
Hoàng không nhận ra, anh đang rất hạnh phúc.

o O o

Sáng nào Lý cũng nhúng Hoàng xuống suối, thúc ép anh ngập vào những trận tình sũng nước. Không biết ai bày cho Lý cách tránh thai là nhúng dan díu vào nước lạnh. Nước suối ban mai lạnh buốt nhưng Lý biết cách đốt nóng Hoàng. Khúc suối bị quấy đảo sôi sùng sục.
Chem bôn se/ chem lút se! Lý kéo giật Hoàng cùng với những tiếng kêu lạ tai. Anh biết đó là một câu tiếng Nga nhưng không hiểu nó muốn nói gì. Qua hơi thở gấp, những cú giật nẩy lên của Lý, anh mơ hồ nhận ra cái tiếng Nga nặng trịch kia đang kêu gọi người ta dấn tới. Hoàng điên cuồng dập theo nhịp ba từ, khẩu lệnh điên rồ của Lý. Chem bôn se/ chem lút se! Chem bôn se/ chem lút se...

Có tiếng gì như tiếng cối xay lúa, nằng nặng trầm trầm. B52! Ba chiếc B52 lừ đừ trườn qua đỉnh dãy núi Phượng Hoàng. Sao hôm nay chúng đến sớm thế nhỉ?
Chúng quặt trở lại rồi. Bom! Nó thả bom đấy, chạy đi! Không kịp nữa rồi. Một loạt tiếng nổ đanh chát chạy vùn vụt dọc suối Voang. Sau đó là những cú dội ngược trầm và nặng, không còn nhận rõ đó là bom từ trên trời rơi xuống hay ngàn vạn quả mìn chôn sâu dưới đáy suối đồng loạt phát nổ. Suối Voang bị bẻ gập, giật nảy, rã ra từng khúc. Nước suối nóng bỏng.

Lý ôm chặt Hoàng trong ba mươi giây. Ba mươi giây đủ cho cô kịp kéo quần lót lên, kịp nói với anh hai tiếng "Đừng sợ!". Sau đó cả anh và Lý bị tung bổng lên trời. Hoàng rơi tụt xuống đáy suối, đầu đập vào đá. Anh không thấy đau, không kịp nhận biết đầu anh đã rách toác sau cú đập trời giáng, một lần nữa anh lại bị tung bổng lên trời.
Hoàng xỉu đi chừng mưoi phút trên bờ suối Voang, mở mắt bỗng thấy một khoảng rừng trống hoác, sáng chói. Im lặng tuyệt đối. Khoảnh khắc im lặng sau trận B52 thật lạ, nó cho ta cảm giác hình như ta không còn sống, hình như nơi ta nằm là đáy mồ lạnh ngắt. Không có ai thấy đuợc khoảng im lặng tuyệt đối như thế này, nếu không trải qua một trận B52. Trận bom chỉ mười lăm phút không hơn, có cảm tuởng nó kéo dài ngót mấy tiếng đồng hồ.
Hoàng gắng ngồi dậy. Anh đờ đẫn nhìn quanh. Một không gian rỗng toếch, trống trơn đến kì dị. Suối Voang không còn dấu vết, nó chỉ là những đám nước đọng giữa trống rỗng. Những rặng cây đại thụ um tùm hai bò suối biến đi đâu mất, để lại những xác cây cháy rời rã, ngổn ngang, lấm láp bùn đất, tro than.

Hoàng chống gối đứng dậy, chợt anh ngã dúi dụi về phía trước. Bây giờ Hoàng mới biết một mảng da đầu bên trái bị bom phạt sắc lẹm, phơi ra trắng hếu. Máu ướt đẫm toàn thân. Anh úp tay vào mảng da đầu bị bom phạt lảo đảo lội qua suối, cứ thế đi như một kẻ mất hồn. Hoàng không hề nhớ tới Lý, không một phút giây nào, kể cả việc ra suối để làm gì anh cũng không hề nhớ.

Mãi tới khi thấy một nhúm tóc dài dập dềnh trưóc mắt Hoàng mới giật mình sực nhớ. Anh chạy vội đến, nhấc nhúm tóc lên. Nhúm tóc dính với cái sọ trọc lóc, trắng nhỡn. Mặt Lý bị vạc đi một nửa, chỉ còn đôi mắt nhắm nghiền và cái trán nhăn nhúm, méo mó. Có cái gì rát buốt chạy từ gót chân lên đỉnh đầu, dội ngược xuống ứ đầy ở lồng ngực. Hoàng đánh rơi cái sọ, đứng chết điếng không biết bao lâu.

Ối trời ơi!
Tiếng rú như một tiếng sét đánh ngang, đập vào vách núi bốn phưong tám hướng, dội vang cho đến vô cùng. Đó là tiếng lồng ngực Hoàng vỡ toác chứ không còn là tiếng rú. Có một tiếng bục trầm đục từ đáy ngực dội lên. Và mát rượi.
Hoàng chỉ nhớ có thế, những gì sau đó anh không còn biết.
Hoàng muốn khóc quá. Anh nấc lên và khóc. Anh khóc được rồi. Hoàng nằm úp mặt vào tảng đá Trịnh-Nguyễn phân tranh nhói lên từng tiếng nấc dài.
Ly Ly nằm im bên Hoàng, cô không dám lên tiếng, không dám hỏi vì sao, ngay cả việc đưa ra một lời an ủi cũng không dám. Ly Ly biết rõ tính Hoàng. Bất kì một lời nào Hoàng nghe được lúc này cũng thúc đẩy anh làm những chuyện điên rồ. cô vuốt nhẹ lưng Hoàng, ôm lấy anh, để cho anh vục mặt vào ngực mình mà khóc, ối trời ơi! Hoàng gào lên thảm thiết, nước mắt ướt đẫm hõm ngực Ly Ly. Có đau đớn thế nào, một người hơn bốn chục tuổi đầu mới khóc thảm đến thế này.

o O o

Hoàng là ai là thế nào, lạy Chúa... Ly Ly không biết!
Hoàng thuộc tip người dễ lôi kéo nhưng khó nắm bắt. Muốn ngủ vói anh thật chẳng khó nhưng để yêu anh hay để được anh yêu thật khó vô cùng.
Cái vẻ mặt khinh khỉnh trước những cám dỗ đời thường của Hoàng không nói lên điều gì. Bởi vì có lần Ly Ly đã nom thấy ánh mắt Hoàng sáng lên khi biết có cấp trên đang để ý đến mình. Tâm thế bất an lúc nào cũng sẵn sàng nổi điên đạp phá không thưong tiếc bất kì cái gì trước đó anh hết sức nâng niu cũng không nói lên điều gì. Bởi vì nhiều lần Ly Ly đã chứng kiến Hoàng bình tĩnh đến lạ lùng, vói những lý lẽ sắc bén đến lạ lùng, trước những kẻ du côn văn hóa chợt sinh ra chợt biến mất trong vùng văn hóa không rường cột đang rối loạn nhân tâm.

Hoàng là con đẻ của quá vãng nhưng anh đâu chỉ sống cho quá vãng. Anh chỉ sống cho riêng anh. cho những thèm muốn ích kỉ của riêng anh. Bằng chứng là Hoàng không thèm để ý đến những kí ức vinh hạnh của người đời, đôi khi anh còn tỏ ra khinh bỉ chúng.
Hoàng không có thần tượng, anh cũng chẳng yêu mình đến mức tự phong thánh cho mình. Anh là nhà văn tam bản, chỉ ba cuốn sách đã làm choáng ngợp bọn cần lao nhưng chỉ ba cuốn ấy thôi, mong chờ mỏi mắt cũng chẳng thấy anh cho ra thêm cuốn thứ tư.

Hoàng chẳng tỏ ra đắm đuối với văn chương, không mảy may hi vọng nhờ văn chưong anh sẽ được người đời vồ vập. Nhưng những trăn trở của anh đích thị là những trăn trở của văn chương, kì lạ thay anh lại da diết với chúng.
Những người lính thoát qua chiến tranh như Hoàng thường chứa trong mình một khối u liêm sỉ. Trong khi anh đem máu ra hòng tìm kiếm những gì vĩ đại thiêng liêng giờ đây anh không thể không chạy đua vơ vét những tầm thưòng, nhiều khi bẩn thỉu. Khổ thân những người lính như Hoàng.

Ly Ly ngoảnh mặt ra sông. Gió sông đang tràn về, mát quá. Thôi ngủ, một hai ba bốn năm sáu... ngủ ngủ ngủ.
Hoàng đã thôi khóc, anh nằm yên thở đều, cố gắng vãn hồi tâm tính. Không biết từ lúc nào, cái lối khóc trẻ nít, rú gào, giãy giụa trở thành căn bệnh thê thảm của anh. Sau cơn khóc là những phút ngượng ngập và lo lắng. Anh sợ mình mắc một thứ bệnh gì đó như là chứng điên kịch phát.

Hoàng xoay mình ôm lấy Ly Ly, kéo cô vào lòng. Ly Ly đã ngủ say. Gió rười rượi, trăng miên man và tiếng sóng vỗ nhè nhẹ dễ ru người ta vào giấc ngủ. ừ, phải ngủ thôi.
Lạy trời có thể ngủ được ngay! Một hai ba bốn năm sáu...


                                                            Nguyễn Quang Lập
                                                                                                     (từ: isach.info)
                                                                                                                                      (còn tiếp)

                                                                                                                   


*

   Mời tìm đọc:


Amazon Sấp Ngửa

                                                                Bạch hóa Thái thượng hoàng - Trần Yên Hòa
                                                                  Xã trưởng tân truyện - Trần Yên Hòa
                                                                                   (từ: Sấp Ngửa)



Amazon Mẫu Hệ



*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười 201810:28 SA(Xem: 90)
Nè em cứt vẫn đắm tình. thúi là trời đất thai sinh ruột rà
16 Tháng Mười 20188:18 SA(Xem: 196)
Mỹ Linh làm một cái biệt phủ trái phép
11 Tháng Mười 20181:15 CH(Xem: 170)
Mang danh hiệu VNCH với một đạo quân ô hợp