DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,746,248

Trần Yên Hòa - Nghiệp Kiếp, Kịch Bản Phim (tiếp theo 27)

20 Tháng Hai 20189:11 SA(Xem: 536)
Trần Yên Hòa - Nghiệp Kiếp, Kịch Bản Phim (tiếp theo 27)
          Kịch Bản Phim

Amedeo Modigliani4  khỏa thân
 Tranh Amedeo Modigliani
 

tôi là ai mà thương quá đời này, TCS

                                                                                                                  



                            Nghiệp Kiếp



                                                         11



Đây là thời gian đau buồn nhất của Yến Oanh, nàng nằm vùi đầu trong chăn, trên căn gác nóng lẹp xẹp này riết rồi cũng cùn chân. Nàng muốn đi ra ngoài cho khuây khỏa, nhưng khi soi mặt mình trong gương, nàng thấy da mặt mình xanh xao quá, trũng mắt thẫm sâu. Trông gương mặt hốc hác quá. Với lại cái thai hành, nàng không thấy thức ăn gì ngon, dù má mua thịt về kho tiêu, kho mặn hay nấu canh bông điên điển với cá diêu hồng, nàng nghe mùi, cũng thấy buồn nôn mửa. Nên nàng không muốn ăn, không muốn xuống đường, một chút nào cả.

Kèm trong niềm đau của cái thai hành, nàng còn bị cái đòi hỏi của xác thịt cuồn cuộn trong người. Nàng nằm lơ ngơ, nhìn lên trền nhà, những con thằn lằn đuổi nhau trên bức tường, chúng kêu rích rích, rồi quấn vào nhau. Con trên đè con dưới như là sung sướng khoái lạc lắm.

Nàng liên tưởng những lần ân ái mặn nồng với Căn, những cái ôm, những cái vuốt ve âu yếm, những cái xoa bóp với đôi bàn tay nhẹ nhàng, điệu nghệ của chàng, chàng lên xuống sâu trong nàng, làm nàng co rúm, như có nghìn mũi kim đâm trên da thịt, lâng lâng...Nàng cong người lại ôm lấy gối ôm. Em một mình, không có anh bên cạnh, em thèm anh, sao anh bỏ em, anh không đến với em, ngày cuối, lần cuối gặp anh ở phòng ngủ cũng đã hơn tháng rồi, xác thân em đang bùng lên đây anh, cháy ngùn ngụt, em nóng quá, em thèm một vòng tay anh, cái ôm của anh, siết em mạnh vào trong anh, anh biết không, anh bỏ em là em chết đó, Căn ơi!

Tất cả thể hiện trong Yến Oanh những mâu thuẩn ngút trời. Lúc yêu chàng tha thiết, lúc nhớ chàng quá đổi, nhưng rồi lại giận con người tệ bạc của Căn. Anh đi là có tính toán, là tìm cách tránh né em. Yến Oanh nghĩ điều má nói với mình là phải, là phải làm cho ra lẽ, chứ để một tháng nữa Căn mới về thì mọi chuyện sẽ trễ tràn ra...Phải giục má, ngày mai má vào trường lại, phải làm ra rõ ràng, cho ra đen, trắng chứ.

Cả một tuần nay, bà Nguyện đi làm về lúc nào lên gác cũng thấy Yến Oanh nằm thu lu một đống. Bà thương con gái quá. Tình mẹ mà. Tình mẹ lớn như biển đông, nên bà nghĩ quyết chí phải làm cho ra lẽ chuyện Căn bỏ đi xa. Trong lòng bà lúc nào cũng nghĩ đến lời các sư dạy trong Tịnh Xá, hãy hiền lành, từ bi đối với mọi người. Nhưng chuyện này bà thấy không có gì sai trái cả. Bà tìm đến nơi Căn làm việc, hỏi cho ra nguyên do, nếu Căn tìm cách "chạy làng" thì phải tố cáo với thầy hiệu trưởng và Ban Giám Hiệu. Bà nghĩ sao là bà làm vậy.


Buổi sáng hôm nay, cũng như hôm trước, bà Nguyện cũng bận cặp đồ đà, bộ đồ nói lên đây là một đệ tử của đức Phật, theo lời dạy của đức Phật, chứ không làm điều gì sai quấy. Bà đến trường nữ trung học Hồng Gấm. Dựng xe đạp ở cổng rồi vào trong xin bảo vệ cho vào.

- Chào chú, xin chú cho tôi vào trong gặp thầy hiệu trưởng một chút.
Người bảo vệ giữ cổng hỏi lại:
- Có việc gì không bà, bà có hẹn không?
- Thì tôi có việc trình báo của con gái tôi, con gái tôi học lớp 9 ở đây nè. Con gái tôi đau bịnh ở nhà cả tuần nay rồi, nên tôi muốn trình báo với thầy hiệu trưởng.
Người bảo vệ thấy bà già hôm trước, bà bận bộ đồ đà như một giải thích là, bà tu đạo Phật. Biết bà hiền lành, tử tế, nên chú bảo vệ xởi lởi:
- Vậy thì mời bà vào.
Người bảo vệ mở cổng, bà dắt xe đạp vào trong, đặt nó vào chỗ hôm trước, rồi bà bước vô văn phòng.
Cô thư ký văn phòng thấy bà hỏi ngay:
- Thưa sư cô, có việc gì đấy ạ? Sư cô cần điều gì, gặp ai?
Bà Nguyện liền đính chính ngay:
- Tôi không phải sư cô, tôi tu tại gia. Hôm nay tôi đến muốn gặp thầy hiệu trưởng.
Cô thư ký liền thay đổi cách xưng hô:
- Có chuyện gì không bà?
- Có chứ. Tôi muốn thưa với thầy hiệu trưởng một chuyện.
Người thư ký nói:
- Vậy thì bà ra ngoài phòng khách đợi. Tôi vào báo với thầy hiệu trưởng. Thày rảnh thì bà sẽ vào gặp nhé.
Bà Nguyện ra ngoài phòng khách, cũng là phòng giáo viên hôm trước.
Một chút thì cô thư ký đến nói.
- Mời bà theo tôi, thầy hiệu trưởng đợi bà trong phòng.
Bà Nguyện theo lời chỉ dẫn của cô thư ký. Đi theo dọc hành lang, tới một phòng có ghi chữ Phòng Hiệu Trưởng, cô nói:
- Mời bà vào.
Bà Nguyện bước vào.

Ông hiệu trưởng đâu khoảng bốn mươi tuổi, dáng người nhỏ thó. Ông từng nhảy núi hồi còn chiến tranh. Dù chỉ mới tốt nghiệp lớp 9 nhưng ông đã trải qua cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nên khi về thành ông được đề bạt làm hiệu trưởng. Tánh ông nông dân ít học, nhưng đã trải qua môi trường sống, ông hòa nhập được với cuộc sống mới khi cầm cương ngôi trường trung học Hồng Gấm này. Và ông ghét thói lang bang, trăng hoa của những giáo viên ở trường con gái này, nhất là những tin đồn không tốt, về các giáo viên dưới tay ông. Nhân danh giáo viên, tán hết cô học trò này đến cô học trò khác. Có những "vụ án" khiến ông điên đầu không ít. Nhân danh là giáo viên, là thần tượng của các cô học trò mới lớn. Các giáo viên đa tình như Bổn, như Nhâm, như Minh...đã làm các cô học trò có bầu rồi bỏ chạy...Ông phải giải quyết rốt ráo khi gia đình cô gái đến trường thưa kiện. Có hai giáo viên phải rời khỏi trường, còn những người khác phải làm kiểm điểm và phải cưới cô gái học trò làm vợ...

Bây giờ ông tiếp bà già tu hành này vào văn phòng, không biết có chuyện gì đây. Trong đầu óc ông nghĩ, cũng chỉ là chuyện các thầy giáo lăng nhăng với học trò thôi, chứ chẳng có gì khác lạ hơn.
Bà Nguyện bước vào văn phòng, bà chắp hai tay trước ngực rồi lễ phép thưa:
- Kính chào thầy hiệu trường, tôi là bà Nguyện, mẹ con Len, học trò lớp 9 trường này đó thầy.
Ông hiệu trưởng nhẹ nhàng nói:
- Chào bà, mời bà ngồi. Hôm nay bà có chuyện gì mà đến trường chúng tôi vậy?
Bà Nguyện bắt đầu kể lễ:
- Thưa thầy, con gái tôi học lớp 9, nó mới mười tám tuổi. Tháng nay, nó về nó kể thầy Căn dạy lớp nó, yêu nó và nó cũng có cảm tình với thầy Căn. Nó kể nó bị thầy Căn nói ngon nói ngọt, hứa là sẽ cưới nó làm vợ nên nó đã trao thân cho thầy Căn, và nay nó đã có bầu gần hai tháng rồi. Tuần trước tôi có tới trường gặp thầy Căn, thầy nói sẽ chịu trách nhiệm. Thế mà nay, tôi hay tin là thầy Căn đã đi nghỉ phép ở Sài Gòn, tôi lo cho con gái tôi quá nên đến đây, nhờ thầy trong cương vị lãnh đạo, xin thầy giải quyết dùm.


Bà Nguyện nói một hơi dài, bà nói ra như trút đi mọi uất ức trong lòng, vì thương con, vì lo cho con, bà muốn xả hết mọi áp lực trong đầu bà từ mấy tuần nay. Và bà nghĩ đến ông Phạm, chồng bà, cũng vì tính lăng nhăng của đàn ông mà làm bà khổ, bà hận mấy năm trời.

Ông hiệu trưởng nghe bà Nguyện bộc bạch lòng mình và thấy những tiên đoán của mình không sai.
Trường này là trường nữ trung học tỉnh, với những cô học trò mới lớn xinh như mộng, đẹp như tiên nga và cũng đa tình như Thúy Kiều, thì những thầy mang danh giáo viên nhân dân ở trường, cầm lòng sao cho đậu. Nhất là dưới chế độ mới không quan niệm chữ Quân Sư Phụ quan trọng trong lễ nghĩa nữa. Thầy giáo chỉ là người cán bộ dạy những điều mình biết cho đám học trò (như học viên thôi). Còn chuyện tình nghĩa chỉ là trong sách giáo khoa thư của thời phong kiến hay thời ngụy trước kia.

Tuy nhiên trong phong cách làm việc hiện nay, thì các giáo viên mà dụ dỗ học viên vào đường tình ái lăng nhăng, để đưa đến việc mang bầu thì phải chịu trách nhiệm. Cho nên ông nói với bà Nguyện:
- Thưa bà! Nghe bà bộc bạch sự việc, hôm nay tôi mới biết chuyện đã xảy ra cho cháu nhỏ, con gái bà. Thực sự, tôi quản cái trường này cũng đã lâu, nên biết chuyện này xảy ra ở đây cũng nhiều. Đó cũng là một điều tệ hại có lẽ là do tàn dư của chế độ Mỹ Ngụy để lại thôi, chứ người giáo viên nhân dân của chế độ mới đâu có làm như vậy được. Tôi biết thầy Căn cũng là con của một liệt sĩ anh hùng cách mạng, nên chuyện này cũng sẽ giải quyết êm đẹp thôi. Thầy Căn đã một lần vi phạm, cũng đã làm một thiếu nữ mang bầu, nhà trường biết được nhưng người thiếu nữ ấy tự động mang con đi, không khiếu nại gì cho nên ban giám hiệu cho qua. Bây giờ y lại tái phạm. Hèn chi vừa rồi thầy Căn xin phép nghỉ một tháng, nói đi chữa bịnh ở Sài Gòn, tôi cũng thấy nghi nghi, chắc là y cũng định trốn cho qua truông hay sao đây. Nếu sự việc xảy ra tái phạm như vậy, tôi và ban giám hiệu sẽ có biện pháp với thầy. Thôi bà ra về đi, dù gì cũng phải đợi thầy Căn về rồi mới giải quyết được, chứ bây giờ không có thầy ở đây, thì làm sao.

Bà Nguyên ngồi nghe thầy hiệu trưởng nói, bà mới chưng hửng ra, là Căn trước đây cũng đã từng hái hoa, hút nhụy một người, rồi bỏ chạy. Thế thì lần này chắc chắn hắn ta cũng nghĩ cách xa chạy cao bay đây. Nếu chàng ta không trở về nữa thì sao? Nếu chàng ta bỏ nhiệm sở thì làm sao?

Cái gì cũng phải chờ đợi. Chờ đợi ba tuần nữa thật là quá dài. Nhưng như bất kỳ một vụ án nào đối với nghi can, khi ra tòa thì phải có mặt của nghi can, để nghe các lời điều tra của cảnh sát có đúng không chớ? Nếu không đúng thì có quyền cải lại, thế mới công bình. Ông hiệu trưởng nghĩ vậy và bà Nguyện cũng nghĩ vậy.
Bà Nguyện đứng dậy nói:
- Thôi thế thì tôi đợi. Mà thầy hứa với tôi là thầy phải giúp tôi làm ra lẽ nghe. Con gái tôi còn nhỏ quá, nó đang nằm khóc cả ngày ở nhà đó.
Ông hiệu trưởng cũng đứng dậy:
- Tôi hứa mà. Tôi nói chắc với bà, nếu thầy Căn là tác giả cái thai trong bụng của con bà, thì tôi bắt y phải chịu trách nhiệm, lấy con gái bà làm vợ. Còn nếu y không bằng lòng, chỉ một việc là đuổi y ra khỏi trường, bắt y phải nghỉ dạy thôi. Đây là lần vi phạm thứ hai của thầy Căn rồi. Bà yên tâm đi.
Bà Nguyện chào thầy hiệu trưởng một lần nữa, rồi ra về.
Bà vừa đi vừa nghĩ, thôi cũng được. Đợi, phải đợi thôi. Thầy hiệu trưởng đã hứa chắc là không sao đâu.


*

Bà Nguyện về rồi, thầy hiệu trưởng ngồi thừ người ra suy nghĩ. Cái thằng thầy giáo Căn này làm thế này là nguy to rồi. Chết toi uy tín của cả đám giáo viên trong trường này mất, mà người đứng cầm càng là mình chứ ai. Ông nghĩ đến bà già tu Phật tại gia này, nhìn dáng bà và giọng nói bà đã thấy quyết liệt rồi, chắc là bà không bỏ cuộc đâu. Nếu mình không giải quyết, hay giải quyết không rốt ráo, bà có thể lên tận Ủy Ban Nhân Dân hay Văn Phòng Tỉnh Ủy khiếu nại cũng nên. Bà già này có thể là bà già gân, giống như đồng chí gái nào đó ở Bến Tre đã nói, đánh đến lai quần cũng đánh. Mình không giải quyết, để chạm tai đến phòng giáo dục tỉnh, thì chết mẹ mình. Trường gì mà trong một năm đã xảy ra ba, bốn vụ, giáo viên dụ học trò gái đến mang bầu rồi bỏ chạy làng. Đã có 2 giáo viên xách gói về quê đuổi gà rồi, hay thất nghiệp phải buôn bán chợ trời, hay chạy xe ôm...

Ông nghĩ vậy nên thấy mình run lên bần bật, mấy thằng quỷ giáo viên này có dâm dê, cũng dâm dê vừa thôi, biết "đồ nào ăn thì ăn, đồ nào cúng thì cúng" chớ. Đây là trường nữ trung học của một tỉnh, một thị xã, chứ đâu phải là lò hay xưởng chứa gái nào cho cam, đâu phải là trung tâm thi hoa hậu sắc đẹp nào cho cam...mà giáo viên thi nhau tìm cách dụ dỗ, ăn ngủ với học sinh. Thật là không ra thể thống gì hết, không đâu vào đâu hết, mất uy tín quá, mình phải mạnh tay mới được...

Ông nghĩ đến những vụ án tình vừa qua ông đã giải quyết, cũng tương tự như vụ này, còn mới rợi đây chứ có đâu xa, là chuyện thầy Minh tằng tịu với học trò gái Quý, đưa đến Quý có bầu, ông cũng mạnh dạn bắt ép thầy Minh cưới Quý, chứ không thì thầy Minh sẽ bị đuổi việc. Cuối cùng mọi chuyện êm xuôi. Lần này phải giải quyết như vậy với thầy Căn, chứ không thể nương tay hơn được. Nếu giải quyết mà chậm trễ, bà già tu Phật tại gia này có thể nóng ruột, rồi lên Ủy Ban kiện nữa thì chết cha! Phải giải quyết nội bộ. Đừng cho trên biết một chút gì hết.

Ông hiệu trưởng liền thảo ngay một bức thư gởi thầy Căn ở Sài Gòn, theo địa chỉ nghỉ phép của Căn ghi trong đơn. Ông nói hết ra sự việc Căn bị bà già gân đưa ra khiếu nại, là Căn làm có bầu cô gái cưng của bà và yêu cầu Căn phải về lại trường ngay để giải quyết. Nếu không, thì Căn sẽ bị đuổi việc như mấy bạn đồng nghiệp của Căn trước đây.
Lần này ông viết cho Căn với giọng thật cứng rắn.

Bà ngày sau, Căn nhận được thư. Chàng ngây người như không còn chút hơi thở. Nghề dạy học, giáo chức tuy là nghề "dứt cháo", nhưng chàng mất nghề này như là mất cả sự nghiệp. Chàng vội vã thu xếp hành trang quay về.




Trần Yên Hòa
(còn tiếp)





*

Mời tìm đọc:


Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian

Ảo Vọng
(từ: Sấp Ngửa)

Amazon Mẫu Hệ

 

*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Bảy 201810:33 CH(Xem: 33)
Phạm Hồng Phương tiến lên từng bậc trong nghề ca sĩ. Là ca sĩ phường, chuyên hát giúp vui trong các dịp phường có hội thảo
10 Tháng Bảy 20186:48 CH(Xem: 240)
Bây giờ, có lúc Hoán chợt nghĩ, mình như một kẻ bị ở tù, nhìn quanh quất
03 Tháng Bảy 20184:56 CH(Xem: 253)
Không phải là Hoán "tham phú phụ bần",
24 Tháng Sáu 20189:42 CH(Xem: 289)
Hoán nhớ lại, buổi tối đó, Hiền đến nhà Hương gặp Hoán
19 Tháng Sáu 20188:26 SA(Xem: 339)
Buổi sáng sớm, khu Thị Nghè đã rộn ràng cảnh xe cộ