DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,823,123

Hoàng Lâm - Nguyên Sa

20 Tháng Hai 20186:24 CH(Xem: 789)
Hoàng Lâm - Nguyên Sa
                           
PHÁC THẢO MỘT SỐ CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975

NGUYÊN SA

Nguyen Sa

 

 

Tiểu Sử :

 

Tên thật: Trần Bích Lan

Bút hiệu: Nguyên Sa,  Hư Trúc

Năm sinh: Ngày 1 tháng 3 năm 1932 tại Hà Nội

Năm mất: Ngày 18 tháng 4 năm 1998 tại California

 

Tác Phẩm:

 

1/ Trước 1975:

    Thơ: THƠ NGUYÊN SA, NHỮNG NĂM 70

    Truyện ngắn: GÕ ĐẦU TRẺ, MÂY BAY ĐI

    Biên khảo Văn Học và Triết Học: MỘT MÌNH MỘT NGỰA. MỘT BÔNG HỒNG CHO VĂN NGHỆ, DESCARTES NHÌN TỪ PHƯƠNG ĐÔNG

    Truyện Ký: VÀI NGÀY LÀM VIỆC Ở CHUNG SỰ VỤ, ĐÔNG DU KÝ

    Sách Giáo Khoa: LUẬN LÝ HỌC, TÂM LÝ HỌC.

2/ Sau 1975:

    Thơ: THƠ NGUYÊN SA 2, THƠ NGUYÊN SA 3, THƠ NGUYEN SA 4, THƠ NGUYÊN SA TOÀN TẬP

    Truyện dài: GIẤC MƠ 1, 2 và 3

    Nhận định và bút ký: KHUÔN MẶT NGHỆ SĨ VIỆT NAM HẢI NGOẠI, CUỘC HÀNH TRÌNH TÊN LÀ LỤC BÁT

 

Nguyên Sa nổi danh là một thi sĩ của tình yêu. Giống như CUNG TRẦM TƯỞNG và HOÀNG ANH TUẤN, ông đã từng du học ở Pháp, tại trường SORBONE ban Triết. Có lẽ thế, ông đã hấp thụ tinh thần văn nghệ phương Tây, nhất là Pháp thông qua trào lưu Hiện Sinh. Sau khi về nước năm 1956, ông và các bạn trên với những sáng tác riêng đã thổi  một luồng sinh khí mới cho văn nghệ miền Nam. Thơ ông chủ yếu đề cập đến tình yêu mang hơi hướm lãng mạn và hiện sinh. Trong đó có những hình ảnh mới lạ, như:

 

Hôm nay Nga buồn như con chó ốm

Như con mèo ngái ngủ trên tay anh…

 

hoặc táo bạo, hiện đại như:

 

Năm Ngón Tay

 

Năm ngón tay

Trên bàn tay năm ngón

Có ngón ngắn, ngón dài

Có ngón chỉ đường đi

Có ngón tay đeo nhẫn

Ngón tay tô môi

Ngón tay đánh phấn

Ngón tay chải đầu

Ngón tay đếm tiền

Ngón tay lái xe

Ngón tay thử coóc-sê

Ngón tay cài khuy áo..

 

Em còn ngón tay nào

Để giữ lấy tay anh?

 

 

Tuy nhiên, thi ngữ của ông không có nhiều chất phản kháng và nổi loạn như của Thanh Tâm Tuyền và Tô Thùy Yên, nó đặc chứa cái ngọt ngào say đắm của đôi lứa. Vì thế, những bài thơ có vần điệu và nhẹ nhàng  được nhiều người ưa thích hơn. Một số bài trong đó lại được phổ nhạc rất thành công như Áo Lụa Hà Đông, Paris Có Gì Lạ Không Em… đã phổ cập đến  nhiều tầng lớp ái mộ.

 


Trích Thơ:

 

ÁO LỤA HÀ ĐÔNG

 

 

Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát 
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông 
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng 
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng 

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn 
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh 
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung 
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa 

Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa 
Gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn 
Thơ học trò anh chất lại thành non 
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu 
 

Em không nói đã nghe từng giai điệu 
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh 
Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình 
Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt 
 

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết 

Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu 
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau 
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại 
 

Để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại 
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời 

Em đi rồi, sám hối chạy trên môi 
Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng 
 

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn 
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông 
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng 
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

 

TUỔI MƯỜI BA

 

Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng?
Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngạt ngào...tôi ở lại đây
Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng 
 

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám?
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba
Tôi phải van lơn ngoan nhé, đừng ngờ...
Tôi phải dỗ như là...tôi đã nhớn

Tôi phải đợi như là tôi đã hẹn:
Phải thẹn thò như sắp cưới hay vừa sêu
Phải nói vơ vào rất vội: người yêu
Nếu ai có hỏi thầm:ai thế? 

Tôi nói lâu rồi ...nhưng ngập ngừng khe khẽ
Để giận hờn chim bướm chả dùm tôi
Nhưng rồi lòng an ủi "nắng chưa phai
Tình chưa cũ bởi vì tình chưa mới..." 
 

Má vẫn đỏ, đỏ một màu con gái
Với những lời hiền dịu tuy chua ngoa
Lòng vẫn ngỡ ngàng: tóc ướp bằng thơ
Sao hương sắc lên mắt nhìn thi tứ?... 
 

Và đôi mắt nhìn tôi ngập ngừng chim sẻ
Đôi mắt nhìn trời nhè nhẹ mây nghiêng
Tôi biết nói gì? Cả trăm phút đều thiêng
Hay muốn nói nhưng lòng mình ngường ngượng 
 

Chân díu bước và mắt nhìn vương vướng
Nàng đến gần tôi chỉ dám...quay đi
Cả những giờ bên lớp học, trường thi
Tà áo khuất thì thầm:"chưa phải lúc..." 

Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Tôi thay mực cho vừa màu áo tím... 
 

Chả có gì...sao lòng mình cũng thẹn
Đến ngượng ngùng bỡ ngỡ: hay là ai?...
Trăm bức thư lót giấy kẻ giòng đôi
Mà nét chữ còn run (dù rất nhẹ) 
 

Tôi đã viết hay chỉ thầm âu yếm kể
Tôi đã nhìn hay lặng lẽ say sưa?
Nên đêm vui sao cũng chớm buồn thưa
Và lo sợ khi lòng mừng quá đổi... 
 

Rồi trách móc: trời không gần cho tay với
Và cả nàng hư quá, sao mà kiêu...
Nên đến trăm lần:"nhất định mình chưa yêu"
Hôm nay nữa...nhưng lòng mình sao lạ quá...

 

PARIS CÓ GÌ LẠ KHÔNG EM?

 

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim 

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em? 
 

Em có đứng ở bên bờ sông?
Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
Anh về có nương theo giòng nước
Anh sẽ tìm em trong bóng trăng 
 

Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
Mỗi lần tan một chút sương sa
Bao giờ sáng một trời sao sáng
Là mắt em nhìn trong gió đưa... 
 

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay 
 

Anh sẽ chép thơ trên thời gian
Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
Vì em hay một vừng trăng sáng
Đã đắm trong lòng cặp mắt em? 

Anh sẽ đàn những phím tơ trùng
Anh đàn mà chả có thanh âm
Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung 
 

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen?...

 

 

TƯƠNG TƯ

 

Tôi đã gặp em từ bao giờ 
Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya 
Kể từ gió thổi trong vừng tóc 
Hay lúc thu về cánh nhạn kia? 

Có phải em mang trên áo bay 
Hai phần gió thổi , một phần mây 
Hay là em gói mây trong áo 
Rồi thở cho làn áo trắng bay? 
 

Có phải mùa Xuân sắp sửa về 
Hay là gió lạnh lúc đêm khuya 
Hay là em chọn sai màu áo 
Để nắng thu vàng giữa lối đi? 
 

Có phải rằng tôi chưa được quen 
Làm sao buổi sáng đợi chờ em 
Hay từng hơi thở là âm nhạc 
Đàn xuống cung trầm, mắt nhớ thương 
 

Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya 
Đi về bằng những ngón chân thưa 
Và nghe em ghé vào giấc mộng 
Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa 
 

Tôi không biết rằng lạ hay quen 
Chỉ biết em mang theo nghê thường 
Cho nên cặp mắt mờ hư ảo 
Cả bốn chân trời chỉ có em.

 

 

NƯỚC  NGỌT

 

Tôi viết cho người có đôi môi khô
Vì quen sống giữa một trần gian nước mặn
Giữa một kiếp sống nhá nhem
Nên đời người sờ soạng
Giữa những hố hầm cách bức
Nên bàn tay đóng cửa những bàn tay
Tôi viết cho người
Vì tôi ngại ngày mai
Người sẽ phải ghen với cả những bàn tay lá cây
Giữa gió mùa xuân đang mừng đang tủi
Vì tôi ngại
Khi thời gian không còn chắp nối
Người sẽ ngỡ ngàng
Khi cả những bàn tay hành khất
Mở linh hồn cho lại những yêu thương
Phải, tôi ngại
Sóng sẽ đáng băng ngang
Chẻ vở lòng thuyền
Và lòng những con người không chứa đựng
Nên tôi van ngưòi
Hãy chịu khó đa mang
Không phải tôi sợ những chấn song dài
Hay những nan lồng mắt cáo chăng ngang
Nhưng tôi phải khóc
Khi những mắt người
Đan thành những lần phên mắt cáo
Nên tôi van người
Hãy chịu khó đa mang
Tôi sẽ xin làm thơ
Để dâng người lấy nửa giòng nước ngọt
Để ngày mai giữa mùa xuân lả lướt
Tôi sẽ hái
Giữa đám mây ngũ sắc của cầu vồng
Lấy một màu cho em dệt áo.

Tám Phố Sài Gòn 

Sài Gòn đi rất chậm buổi chiều
cánh tay tà áo sát vòng eo
có nghe đôi mắt vòng quanh áo
năm ngón thơ buồn đứng ngó theo

Sài Gòn phóng solex rất nhanh

đôi tay hoàng yến ngủ trong gants
có nghe hơi thở cài vương miện
lên tóc đen mềm nhung rất nhung

Sài Gòn ngồi thư viện rất nghiêm
tờ hoa trong sách cũng nằm im
đầu thư và cuối cùng trang giấy
những chữ  y dài trông rất ngoan

Sài Gòn tối đi học một mình
cột đèn theo gót bóng lung linh
mặt trăng theo ánh đèn: trăng sáng
đôi mắt trông vời theo ánh trăng

Sài Gòn cười đôi môi rất tròn
vòng cung mầu đỏ, nét thu cong
cầu vồng bắc giữa mưa và nắng
hay đã đưa dần sang nhớ mong

Sài Gòn gối đầu trên cánh tay
những năm mười sáu mắt nhìn mây

chiếc tay tròn ánh trăng mười bốn
tiếng nhạc đang về dang cánh bay

Sài Gòn nắng hay Sài Gòn mưa
thứ Bảy Sài Gòn đi Bonard
guốc cao gót nhỏ mây vào gót
áo lụa trăng mềm bay xuống thơ

Sài Gòn mai gọi nhau bằng cưng
vành môi nghiêng cánh xuống phân vân

lưng trời không có bày chim én
thành phố đi về cũng đã xuân

 

HỎA CHÂU VÀ HUYỀN THOẠI

 

khi những ngọn đèn nhảy múa anh thấy đường đi trong thành phố

khi cây quạt reo vui anh thấy hành lang đưa tới phòng em

vầng trăng thắp cao cho anh nhìn khuôn mặt

đam mê đốt lên cho anh thấy giòng sông

hai bên bờ cỏ có trái chín muồi, có bấy thỏ ngoan, có cánh rừng cỏ mọc

làm kẻ dã man ngủ trong nội cỏ

chèo thuyền trên sông, nuôi thân bằng trái chín

anh không quên, bằng ngón tay dịu êm, bằng hơi thở tình yêu, vuốt ve bầy thỏ

 

 nói với mặt hồ im lặng, cho em soi gương buổi sáng

anh không quên chỉ cho em những phần cơ thể

mà anh ngợi ca bằng tên thảo mộc, muông thú và thiên nhiên

với thảo mộc, sau mỗi cuộc phiêu du, anh về xin gió mát

bầy thú ngoan, trên ngực em, trốn chạy, anh đuổi theo bằng đôi mắt van lơn

những năm tháng băng qua đôi môi, khu rừng cấm hoang vu

ở đằng sau, cỏ đi mau hơn những bước chân khai phá

 

rồi tối ngủ anh ru rừng ngủ

bằng câu chuyện giả tưởng về thế giới mai sau

về những thế kỷ buồn, những đêm đốt hỏa châu

giữa thành phố, trong quê hương, trên thân thể

trên những mắt xót đau

trên những tình yêu, dưới ngón tay, trở thành huyền thoại.


                                                        Hoàng Lâm
                                                                            (Nguyễn Thanh Châu gởi)




                                *

Mời tìm đọc:


Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian

Ảo Vọng
(từ: Sấp Ngửa)

                                   Amazon Mẫu Hệ

 

*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.

- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.

Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:

Marvin Trần

(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý



scan_pic0296-content




*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín

Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại

Gọi ngay:

Hoàng Anh


        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content




 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 20188:05 SA(Xem: 70)
Tôi hân hạnh có được ba người đệ tử - có thể gọi là đệ tử được không nhỉ, vì tôi không lập một môn phái nào để trở thành là sư phụ của họ. Đúng hơn là ba người em lớn thân thương, lỗi lạc. Đó là Bùi Giáng, Tạ Ký, và Nguyễn Thùy.
16 Tháng Mười 20187:43 SA(Xem: 145)
Nhà văn Phạm thị Hoài đồng lứa với Dương Thu Hương, Nguyễn Huy Thiệp… nghĩa là những người lớn lên trong chủ nghĩa xã hội
11 Tháng Mười 20188:14 SA(Xem: 165)
Trên đường về nguyên quán Quảng Nam - tôi có đọc ở tạp chí Văn một bài thơ của Vũ Hữu Định...
05 Tháng Mười 20187:18 CH(Xem: 97)
GIỖ THỨ BA NHÀ VĂN VÕ PHIẾN 20/10/1925 - 28/9/2015. Thế giới trong tác phẩm của Võ Phiến là thế giới bề bộn chi tiết: việc có, sự việc có, vật có, sự vật có, rồi những ý nghĩ thoáng qua
01 Tháng Mười 20187:56 SA(Xem: 182)
Tên thật: NGUYỄN THIỆU HÙNG. Nơi sinh: Hà Nội. Năm sinh: 1937. Năm mất: 20/02/2002 tại MD, MỸ.