DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,704,474

Chu Mộng Long - NGUYỄN DUY CHÍNH VIẾT LẠI SỬ VIỆT

22 Tháng Hai 201810:58 SA(Xem: 440)
Chu Mộng Long - NGUYỄN DUY CHÍNH VIẾT LẠI SỬ VIỆT

NGUYỄN DUY CHÍNH
VIẾT LẠI SỬ VIỆT 


Không có văn bản thay thế tự động nào.


Mọi người còn nhớ GS. Trần Đình Sử từng cay đắng dự báo, đại ý: một ngày nào đó Việt Nam thành một khu tự trị của Trung Quốc, bọn Hán nô sẽ viết lại lịch sử Việt. Trong cuốn sử đó, những anh hùng có công chống ngoại xâm phương Bắc sẽ thành tội phạm và những kẻ bán nước cầu vinh sẽ thành những anh hùng.

Theo tôi, Việt Nam thành một khu tự trị của Trung Quốc là điều bất khả, vì lẽ nào 90 triệu con dân Việt đều là Hán nô. Nhưng kẻ viết lại sử Việt theo tinh thần Hán nô thì đã xuất hiện. Trên trang Việt sử giai thoại từ lâu đã tuyên truyền Trần Ích Tắc là người có công đưa con dân Việt về với nước mẹ Đại Hán để tránh giao tranh Trung - Việt mà mới đây Báo Văn nghệ của Hội Nhà văn đã dám công bố truyện ngắn chuyển thể nội dung ấy, truyện Bắt đầu và kết thúc của Trần Quỳnh Nga.

Vụ chân dung mặt dơi tai chuột của hoàng đế Quang Trung do Nguyễn Duy Chính - Trần Quang Đức công bố vừa rồi không nằm ngoài mục tiêu tuyên truyền hạ bệ anh hùng dân tộc mà những người này đã dàn dựng từ lâu. Từ năm 2016, Nguyễn Duy Chính công bố cả loạt sách về nhà Tây Sơn và mối bang giao Thanh - Việt với một chiến lược diễn ngôn lật đổ hoàn toàn sử Việt. Đầu tiên là lật lại nghi án Quang Trung giả cầu phong và dự lễ bát tuần khánh thọ Càn Long. Bề ngoài dễ nhầm tưởng Nguyễn Duy Chính ca ngợi Quang Trung có công gây dựng nên mối bang giao Thanh - Việt, nhưng thâm ý bên trong là xem triều đại Tây Sơn mới chính là kẻ ôm chân (lễ ôm gối) ngoại bang. Đến quyển sách mới nhất vừa ra lò, quyển Lê mạt sự ký, thì ý đồ đó lộ rõ mồn một.

Theo Nguyễn Duy Chính, Quang Trung không có công đại phá quân Thanh để giữ chủ quyền mà chính là thủ phạm gây chiến và bán nước. Mượn lời John Barth làm đề từ cho quyển Thanh - Việt nghị hòa: "Lịch sử được tạo thành bởi những bắt tay bí mật nhiều hơn là các trận đánh, dự luật hay tuyên ngôn", Nguyễn Duy Chính xem chiến công đại phá quân Thanh của Quang Trung là vô nghĩa, kể cả tuyên ngôn “Đánh cho để dài tóc/ Đánh cho để đen răng/ Đánh cho nó chích luân bất phản/ Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn/ Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ” chỉ là sáo rỗng! Việc Quang Trung quỳ lạy ôm chân hoàng đế Thiên triều mới là sự thật lịch sử. Trong quyển Lê mạt sự ký, Nguyễn Duy Chính chứng minh điều đó thông qua hành động cầu viện nhà Thanh của vua tôi nhà Tây Sơn khi bị Nguyễn Ánh tấn công.

Đánh hòa cả làng việc cầu viện Thiên triều của vua Lê Chiêu Thống với nhà Tây Sơn thời Bùi Đắc Tuyên? Mà chứng cứ xác thực nào để Nguyễn Duy Chính suy luận cái việc không xảy ra, rằng Nguyễn Ánh đã chặn trước nếu không thì có thể nhà Thanh đã cất quân chinh phục lần hai?

Thực chất không phải chỉ là đánh hòa cả làng. Mục đích cuối cùng Nguyễn Duy Chính vươn đến là chiêu tuyết Lê Chiêu Thống như Việt sử giai thoại đã chiêu tuyết Trần Ích Tắc. Bè lũ Lê Chiêu Thống lưu vong trong cái nhìn của Nguyễn Duy Chính chỉ là nạn nhân của cuộc tranh đoạt giữa các nhóm phản tặc, nội loạn. Những hoạt động của vua tôi nhà Lê từ khi xuất bôn nơi đất khách quê người đã chứng tỏ tinh thần trung quân ái quốc của vua tôi nhà Lê, và Lê Chiêu Thống mới thực sự là ông vua yêu nước thương dân. Minh chứng mà Nguyễn Duy Chính đưa ra là việc vua Lê khao khát trở về phục quốc và chuyện Lê Quýnh thà ngồi tù chứ không chịu gióc tóc theo tập tục nhà Thanh (!?).

Sử liệu chính mà Nguyễn Duy Chính dựa vào là sử Thanh và nguồn lưu trữ của Bắc Kinh. Nguyễn Duy Chính đã bịp được nhiều đại trí thức trong nước là đã tra cứu từ gốc, nhưng thực chất là copy nguyên xi từ các trang mạng chống Việt của Trung Quốc. Mà cũng thật lạ là, trong khi tuyên bố lịch sử cần phải nhìn đa chiều, Nguyễn Duy Chính lại khẳng định xanh rờn một chiều, rằng “sử sách” ta là giả và sử Trung Quốc mới là “sự thật” (xem Bảng đối chiếu sự kiện ở đầu sách). Không tin vào ta mà tin vào giặc thì thuộc loại người nào? Phải chăng Nguyễn Duy Chính viết lại sử Việt theo quan điểm của nhà cầm quyền Trung Quốc, bất chấp tinh thần, lợi ích quốc gia, dân tộc?
Người ta đã trả cho Nguyễn Duy Chính bao nhiêu tiền để làm việc ấy? Tôi không kết luận mà chỉ đặt nghi vấn, còn có hay không thì ông Chính tự biết, bởi tôi hiểu ý John Barth theo nghĩa rộng hơn: "Lịch sử được tạo thành bởi những bắt tay bí mật" giữa quyền lực và các sử nô gia...
------------
P/S: Sơ bộ như vậy về bộ sách Nguyễn Duy Chính để các bạn hình dung. Đối với từng quyển sách của Nguyễn Duy Chính tôi sẽ có phản biện cụ thể. Các bạn đón đọc.


                                                                      


Không có văn bản thay thế tự động nào.
Không có văn bản thay thế tự động nào.

Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Không có văn bản thay thế tự động nào.
Chu Mộng Long
 (Từ: Fb)

Rất mong các ban tôi chia sẽ và mang về trang fb hay blogspot của mình.
Bạn ta tự hỏi:
1
Nguồn gốc xuất thân của anh này:
2
Vợ con dâu rể và đk tài chánh làm ăn của anh này. Từ đó suy ra động cơ.
3
Đừng để anh này là môt Tạ Chí Đại Trường thứ 2, khi mà người Tàu chuyển bản văn ra tiếng Anh và đưa vào các viện khổng tử của Tàu trên thế giới, từ đó đi ngược vào thư khố Mỹ.
Người Việt dững dưng sau này con cháu các vị sẽ bị ô nhục đời đời.
4
Bác bỏ cách lập luận của Nguyễn Duy Chính từ các bạn học trường QGHC thời VNCH, bởi nhiều ông nội QGHC này hãnh diện vì có bạn cùng trường giỏi đến thế. Tôi đã có anh bạn tốt nghiệp QGHC khóa phó đốc sự 14, nói phét và đội anh này lên mây.
Việc bác bỏ quyển sử này, cần người có kiến thức, bác từng điểm môt, sai từ điểm gốc chứ không bác từ ngọn.
Mong lắm thay!
Các bạn ta qua trang của fbker chu mong long để đọc các lời com.


Kính mong các sử gia hải ngoại như Trần Gia Phụng, Vũ Ngự Chiêu có ý kiến vì đây là vận mạng của dân tộc, sự mất còn của tổ quốc Việt Nam của chúng ta. Chúng tôi đọc đã mơ hồ hiểu ý đồ của bọn bán nước và bọn cướp nước. Nhưng chưa tỏ tường, có phải Nguyễn Duy Chính bán mình cho bọn ngoại bang mua, để viết lại sử Việt theo sử Tàu hay không ...Kính mong các vị rất nhiều.


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản


Nguyễn Hải Minh Đề nghị HĐGSNN phong hàm GS cho ông Chính.
Tien Dang Hoan nghênh thông tin, Long Chu Mộng



  


Mời tìm đọc:


Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian

Ảo Vọng
(từ: Sấp Ngửa)

                                                                Amazon Mẫu Hệ

 

*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content









Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Năm 20186:49 CH(Xem: 118)
Luân Hoán với tôi (VTrD), đồng hương, cùng những ngày trong quân trường Bộ Binh Thủ Đức khi khóa tôi được gởi sang học quân sự giai đoạn I ở Trường BB Thủ Đức cùng với khóa 24. Lúc đó Khối Chiến Tranh Chính Trị thành lập Ban Biên Tập liên khóa 23 & 24 Sinh Viên Sĩ Quan cho nguyệt san Thủ Đức nên được gặp nhau. Tháng 5-1967, chúng tôi chia tay, Luân Hoán tiếp tục ở quân trường vào giai đoạn II, sau đó phục vụ đơn vị tác chiến ở Sư Đoàn 2 BB. Gần hai năm sau, tôi nhận được tin buồn của Phan Nhự Thức, Luân Hoán mất một bàn chân rồi!... Chiến trường ở Quảng Ngãi lúc đó rất khốc liệt, không còn gì ngoài lời an ủi “thôi đành, để còn sống với vợ con”. Trong cuộc hành quân vì đạp phải quả mình “ba râu” chôn sát dòng sông, mất đi bàn chân trái tại Thi Phổ ngày 11/2/ 1969.
16 Tháng Năm 20185:46 CH(Xem: 103)
Tôi gặp Trần Hữu Hội lần đầu là trong một buổi tối thật buồn: một bạn văn của chúng tôi, nhà thơ Chu Trầm Nguyên Minh vừa nằm xuống và đêm đó anh em Quán Văn đang tổ chức một buổi tưởng niệm đọc thơ văn để sáng hôm đưa tiễn anh về nơi an nghỉ cuối cùng. Khi tôi và Elena thắp nhang trước linh cửu và bước ra cửa thì thấy một người đàn ông gầy gò, chống nạng đứng hút thuốc, khép nép sát bức tường. Tôi nhìn anh mỉm cười, hỏi anh là bạn hay là người thân của anh CTNM. Anh đáp “bạn, mà như em!”. Giọng anh thật khẽ khàng, không biết có phải còn e dè với người lạ hay không muốn kinh động cái không gian nhuốm màu tiếc thương của người vừa rời cõi tạm. Nói xong anh rít một hơi thuốc thật sảng khoái và tôi nhìn anh, cười lần nữa, và lúc này tôi mới thấy người đàn này có khuôn mặt phúc hậu và nụ cười thật hiền. Và tự nhiên trong tôi phát sinh một thiện cảm đặc biệt.
11 Tháng Năm 20186:15 CH(Xem: 185)
Nhà thơ Trần Vàng Sao tên thật Nguyễn Đính, sinh năm 1941, quê quán làng Đông Xuyên, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên - Huế. Cả cuộc đời ông gắn liền với phường Vỹ Dạ, thành phố Huế. Năm 1962, ông đậu tú tài ở Huế và dạy học ở Truồi. Năm 1965 ông thoát ly lên rừng cho đến năm 1970 ông bị thương, được đưa ra miền Bắc chữa bệnh và an dưỡng. Theo lời kể lại của nhà thơ Thái Ngọc San - người cũng thoát ly ra Bắc và đã gặp nhà thơ Trần Vàng Sao, thì đây là quãng thời gian khổ ải nhất của nhà thơ vì gặp nhiều đố kỵ ghen ghét từ những người cùng chiến tuyến với ông. Tháng 5 năm 1975, ông trở về Huế được phân công làm liên lạc viên tức đưa thư, rồi công tác ở ban Văn Hóa Thông Tin xã và nghỉ hưu năm 1984. Theo Nguyễn Miên Thảo, người viết lời tựa cho tập thơ thì vào thời điểm này, bài thơ "Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình" của ông được đăng trên Sông Hương, số kỷ niệm 5 năm ngày tạp chí ra đời. Bài thơ lập tức gặp phản ứng dữ dội của một số chức sắc địa phương
10 Tháng Năm 20186:11 CH(Xem: 178)
Tôi đọc bài thơ “Tau chưởi” dưới đây, và nghĩ rằng có lẽ trong văn học VN (và thế giới?!) khó tìm ra một bài thơ nào kinh dị, khốc liệt như bài thơ này. Điều gì làm cho tâm hồn con người – thi sĩ – phải đau đớn, quằn quại, căm hận, phẫn nộ đến vậy? Hai Bài thơ “Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình” và “Bài thơ của một người yêu nước mình” làm cho Trần Vàng Sao nổi tiếng, nhưng theo tôi, bài “Tau chưởi” mới là bài đáng kể nhất trong thơ của ông.
06 Tháng Năm 20182:41 CH(Xem: 214)
“Cho tôi xem qua bài lục bát nào của anh/chị, tôi sẽ nói được ít nhiều về anh/chị.” Câu ấy tôi vẫn nói với những người làm thơ quen biết, và có lý do để mạnh miệng như vậy. Không chỉ “văn là người” mà cả đến thơ cũng là “người”. Hơn thế nữa, bài lục bát còn cho tôi nói được ít nhiều về “tay nghề” của tác giả bài thơ. Thế nhưng, vì sao là lục bát mà không phải thể thơ nào khác? Chỉ vì, thơ lục bát “dễ làm, khó hay”, và là một thử thách cho người làm thơ. Qua một bài lục bát, dẫu tân, cổ kiểu nào, bản lãnh của người làm thơ thể hiện rõ nét hơn bất kỳ thể thơ nào khác.