DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,748,826

VN: Cù Lao Phố ngày nay - "Gái" trên mạng

11 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 8787)
VN: Cù Lao Phố ngày nay - "Gái" trên mạng

Cù Lao Phố ngày nay


blank

Ngày nay, trừ những nhà nghiên cứu, ít khi người Sài Gòn nhắc tới địa danh Cù Lao Phố. Cái địa danh nổi tiếng của xứ Biên Hòa xưa đã dần trở nên mơ hồ trong nhịp sống hối hả.

Khi tìm gặp được cầu Gành, chúng tôi mới chắc là mình đi đúng đường đến Cù Lao Phố. Cầu Gành là cây cầu sắt mà giá trị thẩm mỹ chỉ kém cầu Tràng Tiền. Nhân đây xin nhắc các bạn rằng, nếu có dịp đi trên những cây cầu sắt được xây trước biến cố 1975 thì bạn đừng quên chụp vài tấm ảnh kỷ niệm, bởi không lâu nữa những vòm cung cầu sắt lãng mạn này sẽ biến thành phế liệu.

 

 

cu_lao

Xe lửa qua cầu Gành-Biên Hòa, nhìn từ Cù Lao Phố


Cù Lao Phố là một hòn đảo nổi trên sông Đồng Nai với hình dáng như một cái chuông. Đây là một địa danh quan trọng bậc nhất trong hành trình khai phá đất phương Nam của người Việt. Ngày xưa Thành Lễ Hầu Nguyễn Hữu Cảnh đã chọn nơi này là thủ đô của đoàn quân mở cõi. Nhiều nhà nghiên cứu cũng cho rằng Cù Lao Phố chính là thủ đô lưu vong của hơn 3,000 quân binh người Quảng Đông-Phước Kiến không chấp nhận sống dưới triều nhà Thanh.

Con đường từ Cầu Gành đến trung tâm Cù Lao Phố không thay đổi gì nhiều. Có khi chuyện chậm phát triển lại giúp tránh được chuyện bát nháo, rối loạn. Chiếc xe gắn máy của chúng tôi chui qua một đường rầy xe lửa và trên con đường chỉ rộng bằng một ngõ hẻm có tên là Đặng Đại Độ, sát bờ Tây sông Đồng Nai là đền thờ Thượng Đẳng Thần Nguyễn Hữu Cảnh.

Trong suốt mấy mươi năm sau biến cố 1975, vị khai quốc công thần của Chúa Nguyễn Phúc Chu này là người may mắn không bị các nhà sử học của chế độ cộng sản gọi bằng “y” bằng “hắn” như những vua chúa, công thần triều Nguyễn khác.

 

cu_lao_1

Dù là ngày Chủ Nhật thường có du khách viếng đền, nhưng cổng đền thờ Thượng Đẳng Thần Nguyễn Hữu Cảnh vẫn khóa.


Chúng tôi không thể viếng đình vì cửa vào đã bị khóa, thật không thể hiểu được vì sao người ta lại khóa cửa ngôi đình nổi tiếng này đúng vào ngày Chủ Nhật. Chúng tôi tấp vào quán cà phê nhỏ bày bán dưới gốc cây đa gần đó, và được biết ngôi đình này chỉ mở cửa vào những ngày có đại lễ hoặc ngày vía vị đại thần.

Một người đàn ông đang uống cà phê nói trần trụi, “Họ sợ con nít và có khi cả người lớn vô phá, vô chiếm, người ta bây giờ tệ lắm chẳng ai kiêng vè thần thánh gì.”

Khi những nhân vật lịch sử mà đa phần được phong thần từ thời các vua chúa Nguyễn đã thờ tự ở các đình, miếu cổ ở miền Nam đều bị đặt vào thế phản diện thì không có gì là khó hiểu khi nhiều nơi linh thiêng bị xóa bỏ, chiếm lấn, xem thường.

Rời đền Đại Thần Nguyễn Hữu Cảnh, đi theo một con hẻm hướng ra bờ sông Đồng Nai chúng tôi vào chùa Ông. Đây là ngôi chùa rất linh thiêng của nhiều thế hệ người Hoa lưu vong. Chùa thờ Quan Thánh một vị thần được tôn sùng, chùa được dựng nên từ thời tướng nhà Minh lưu vong Trần Thượng Xuyên, được Chúa Nguyễn ưng thuận cho khai khẩn và bảo bệ những vùng đất miền Nam.

So với nhiều năm trước, sân chùa đã được kè đá tránh xói mòn, toàn bộ chùa đã được chỉnh trang tu bổ.

 

cu_lao_2

Cảnh chùa Quan Thánh Cù Lao Phố

 

Với nhiều người, chùa Ông là một điểm lý tưởng để được ngồi sát dòng nước sông Đồng Nai. Không nơi nào mà phong cảnh lại nhuốm màu ký ức cho bằng nơi đây, về hướng Tây là những vòm cung cầu sắt tuyệt đẹp, hướng đông là mái chùa với màu ngói, tượng gốm cổ xưa, và hơn hết nơi đây là nơi có thể trò chuyện với những người nghèo chất phác.

Chúng tôi được ông già bán nước mía trước chùa Ông tâm sự. Ông là người gốc miền Bắc vào Nam trước cả ngày đất nước phân chia. Ông nói: “Xứ Cù Lao Phố hay xứ Biên Hòa này trước đây dễ sống lắm, ai muốn ở đâu cũng được, cứ xây nhà mà ở, nhà không cần khóa cửa cũng chẳng mất gì. Còn bây giờ đến một chỗ bán rong bị lấy mất lúc nào cũng không biết.”

Góp chuyện là người bán cá chép phóng sinh. Chị này cho biết: “Chị cũng không biết mình có phải người gốc Hoa không nữa. Mấy chục năm kiếm sống bằng nghề bán cá phóng sinh ở chùa. Cứ vái Ông là Ông bảo bọc hết. Ông khiến dân tứ xứ về cúng chùa, nhất là dân người Tàu Chợ Lớn họ cúng chùa, phóng sinh rộng rãi lắm.” Một trong những đặc tính đáng nể phục của cộng đồng người Hoa lưu vong là tinh thần cộng đồng tôn vinh các giá trị văn hóa, tâm linh của họ. Riêng với những người Hoa lưu vong ở Việt Nam, trải qua hàng chục thế hệ, rất nhiều người không còn nhận ra cái gốc tích Trung Hoa của mình nhưng họ không phế bỏ tổ tiên và thần thánh theo cái kiểu phán xét bậy bạ bằng quan điểm luận sử học đấu tranh giai cấp.

Sách xưa viết rằng: Con đường giữa theo chiều dài Cù Lao Phố lót đá ong đỏ chiều dài 4 cây số, từ chùa Đại Giác đến bến đò Kho. Đường thứ hai xây ngang cù lao lót đá trắng từ chợ Hiệp Hòa đến bến đò Tân Vạn. Cù Lao Phố là nơi hưng thịnh, nhà mái ngói, lầu cao, quán rộng nối liền san sát mấy dậm đường...

Buổi trưa chúng tôi chạy xe loanh quanh theo những con đường nhỏ ở Cù Lao Phố, đường đá ong đỏ, đá trắng không còn thấy dấu tích. Nhìn những ngôi biệt thự, những nhà lớn mới cất người ta có thể hình dung trước được rằng những nét đẹp cổ xưa cùng tánh chất người hồn hậu của vùng đất này rồi cũng sẽ mất đi. Không một người Việt Nam nào sợ thay đổi. Cái đáng sợ là Cù Lao Phố hay những địa danh lịch sử nổi tiếng của đất nước này bị thay đổi theo kiểu áp đặt quan điểm lịch sử từ những thế lực vong ơn.

 

BVN-TH

 

VN: Chuyện “teen nữ“ bán mình



ban_minh

hình minh họa


Không ít trẻ em vào đời sớm, sa ngã, biến thành những cô gái mại dâm sành sỏi, dữ dằn và ngổ ngáo. Đó là vấn nạn của xã hội.


"Gái mạng"

Lạc vào thế giới mạng, tôi đã “lọc” ra không ít những cô gái tuổi teen tự quảng cáo, rao bán “vốn quý”. Đó là một trong những chiêu mồi chài khách của đối tượng gái mại dâm đang lợi dụng sự tiện lợi, nhanh chóng của CNTT.

Trong một lần lên mạng tôi đã gặp lại cô gái mà đã biết ở thị trấn Đồi Ngô (Lục Nam - Bắc Giang). Cô tên Duyên, mới 16 tuổi, nhưng đã từng “gặp” hơn 80 anh ở ngoài đời và hàng chục anh trai khác hẹn qua mạng. Quan điểm của Duyên là: Anh nào cũng được, miễn có tiền. Và cô chỉ “gặp” khi hết tiền tiêu xài.

Hôm vừa rồi lên mạng, Duyên nói với tôi mình độ này rất “đói” ngỏ ý muốn tôi giới thiệu cho những gã bạn của mình, còn nói là sẽ chiêu đãi một đêm. Sự bỗ bã đến thô thiển của những cô gái này khiến tôi rùng mình.

Nhưng chợt hiểu, đó là nghề của cô và trước khi bước chân đi làm, thì cô đã luyện cho mình được "độ lỳ" nhất định. Còn khả năng thâm nhập vào thế giới “gái gọi online” thì Duyên được học ở Gia Lâm (Hà Nội), sau một thời gian xuống chơi với bạn bè. Điều này do Thủy, cô bạn đồng nghiệp của Duyên tiết lộ. Học xong, Duyên về Bắc Giang hành nghề.

Để có thể hoạt động trên mạng Internet (đỡ phải đứng đường), Duyên và những người bạn của mình đã phải đăng những thông tin, kèm theo những hình ảnh rất hot để thu hút khách. Ở các thông tin đó, có kèm theo chiều cao, cân nặng, thông số các vòng đo. Lại có cả những lời quảng cáo khiến cho ai đã lướt mạng thì chẳng thể bỏ qua. Khách hàng của họ ngoài ham hố của lạ ra, họ còn là những kẻ nhàn rỗi, lại thích phiêu lưu một chút. Tức là có tìm hiểu, có xem “hàng” trước rồi đặt vấn đề, kèm theo những lời mặc cả.

Nhưng thường, một khi khách đã gọi, là các cô gái biết cách làm cho không thể không “gặp”. Các cô gái uốn ba tấc lưỡi, khiến khách hàng phải... thèm. Ví như: “Này anh ơi, đảm bảo em chiều hết mực. Anh sẽ được hài lòng thoải mái. Em không phải hàng lởm đi nhiều. Em chỉ cần ít tiền thôi, chứ không thâm niên như người ta”.

Thủy, cùng quê ở thành phố Bắc Giang với Duyên. Hai cô gái này có chiêu “song kiếm hợp bích”. Ví như khách hỏi cô này thì cô kia tán vào, làm cho khách vừa thấy mùi mẫn, vừa cảm như được rót mật vào tai. Khi "cá" cắn mồi, họ vội vàng bố trí đến những nhà nghỉ đã “ăn cái” từ trước.

Những cô gái như Duyên, Thủy là khách hàng quen thuộc của nhà nghỉ nào, thì nhà nghỉ đó sẽ lấy bớt tiền phòng, coi như khuyến mại cho khách quen. Như thế, khoản thu nhập của cả hai sẽ cao hơn.

Ngổ ngáo khách vẫn thích

Trước đây, Duyên và Thủy có hoạt động ở đoạn đường Xương Giang (TP. Bắc Giang). Nhưng thời gian gần đây, cô và những người bạn thi thoảng lại dạt lên vùng Lục Nam kiếm ăn. Được một mớ tiền thì lại về. Vốn là con nhà khá giả, nhưng Duyên, cùng với bạn mình bỏ học sớm vì đua đòi, ăn diện. Gia đình cho học tiếp, nhưng Duyên không chịu. Bởi cô không thể xa bạn bè, xa những đêm bụi và những trò kiếm tiền rất mạo hiểm. Với bộ tóc được nhuộm vàng, tăng thêm vẻ nghịch ngợm và cá tính mạnh, Duyên dần dần trở thành đàn chị trong đám bạn.

Phải nói, Duyên là cô gái ngổ ngáo. Khi đi khách, cô thường véo vào da thịt khách rất đau, lại phun ra những lời tục tĩu. Cô bảo: “Thế nhưng, họ vẫn cười hì hì. Đôi khi còn thấy hứng thú nữa”. Tôi đọc nhiều lời rao quảng cáo bản thân của cô và nhận thấy, mật độ những câu tục ngày càng nhiều mà tôi không tiện nêu ra ở đây. Nhưng Duyên lại biết cách kết hợp nhuần nhuyễn những câu tục đó với những từ thực sự gợi cảm, đủ để khách tò mò không chán nản.

Trong một lần tâm sự ở quán cà phê, Thúy bảo: “Tính cái Duyên nó như vậy, đôi khi rất cay nghiệt. Vừa rồi gia đình dọa từ nó, nếu nó không hồi tâm chuyển ý”. Tôi hỏi: “Gia đình Duyên có biết cô ấy đang hoạt động mua bán mại dâm?”. Thủy lắc đầu: “Biết thì gia đình cạo trọc đầu nó à! Bằng cách hoạt động tương đối bí mật, gia đình nó chỉ biết nó đi bụi thôi. Cũng may, nó chưa chạm mặt người thân nào”.

Nhóm của Duyên và Thủy có 6 người, nhưng không phải lúc nào cũng đi với nhau. Họ thường đi hai người một, nếu đông khách họ mới chia sẻ với nhau. Trong số đó, đều là những cô gái trẻ, có cô gái ở Quảng Ninh đã trót bán mình khi vừa 14 tuổi. Vì còn ít tuổi, dễ manh động, các cô gái hoạt động chủ yếu bằng đi động và Internet, lại do không được dạy dỗ, nên cách ăn nói của các cô thường thô thiển, giật cục.

Tuy nhiên, nhiều khách làng chơi lại coi những điều đó là bản chất, chẳng chấp làm gì. Họ vào cuộc càng nhiệt tình.

Bán hết chẳng mua được đời

“Đôi khi, đọc thấy thông tin ở nơi này, nơi kia bị "sờ gáy", bọn em sợ tái mặt. Nhưng em biết có đứa từng bị bắt rồi lại được thả ra. Nó nói bị bắt cũng chẳng sợ. Ai có chỗ mà chứa những "con
điếm” - Thủy tâm sự.

Tôi cũng chia sẻ thông tin với cô, rằng ở dưới Hà Nội, người ta vừa khui được vụ mại dâm tuổi teen, có đến 7 người liên quan. Thông tin đó khiến Thủy ngậm ngùi.

Thu nhập khoảng 5 triệu mỗi tháng chỉ đủ các cô gái như Thủy, như Duyên tiêu xài, son phấn. Thủy có lần đã thốt lên, sao làm mãi không giàu được.

Tôi biết, gia đình Thủy nghèo hơn nhà Duyên. Dầu vậy, cô cũng chẳng đến nỗi phải đi bán mình. Cái quyết định đó, cũng chỉ do một lần nốc rượu say, bị bạn rượu cướp mất sự trinh trắng. Thế rồi cô vấp vào vết trượt dài để đến nỗi không quay đầu lại được. Còn bản thân Duyên, gia đình cô chỉ quan tâm đến chuyện kiếm tiền mà quên mất việc phải giáo dục con cái cho tốt. Cô mải chơi và sa vào nghề mại dâm như một chuyện đùa của tạo hóa.

Các cô đã muốn bán mình để làm giàu và đang cố gắng làm điều đó. Nhưng chẳng thể nào thực hiện được. Các cô đã bán mất sự hồn nhiên đẹp đẽ, thời con gái của mình, cũng chỉ đủ tiêu xài thôi, chẳng còn gì nữa. Dù có bán thứ gì thì cũng chẳng thể mua lại được đời hồn nhiên, tâm hồn thánh thiện của thiếu nữ. Nhưng cũng không hẳn là chẳng còn đường về. Vì các cô còn quá trẻ.



T
ổng hợp 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5472)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6663)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9373)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12725)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6598)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh