DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,681,988

Trần Yên Hòa - Nghiệp Kiếp, Kịch Bản Phim (tiếp theo 31)

20 Tháng Ba 20182:56 CH(Xem: 363)
Trần Yên Hòa - Nghiệp Kiếp, Kịch Bản Phim (tiếp theo 31)
          Kịch Bản Phim


blank
hình minh họa


    tôi là ai mà thương quá đời này, TCS


*
                                                                                                              
                                Nghiệp Kiếp


                                                12


BBT: Ngoài nước, con gái được học nhiều và cao như con trai, đã quen thuộc với các tác phẩm nhiều sex trong học trình (dĩ nhiên nếu theo học khoa học xã hội, nhất là văn học), như Lady Chatterley’s Lover (D.H Lawrence), bộ Tropiques của H. Miller… do phái nam viết, nữ có Anais Nin (Henry and June, Delta of Venus…), Paule Reage (Story of O.)… Khi đến lượt họ viết văn, khi cần (không phải lúc nào cũng cần) họ cũng viết nhiều sex hoặc erotic như vậy, cho như thế là tự nhiên, không thấy “sốc” lớn nhỏ chi hết. Ở nội địa, từ khi có Đổi Mới, Đảng nới lỏng giây trói cho sách dịch, do đó những romances Mỹ, Trung quốc… nhiều những đoạn erotic khỏi chê, vẫn được in ra và thường bán chạy, làm độc giả quen dần với truyện nhiều sex. Thế Uyên.




Ngủ vùi. Hai người cứ nghĩ đây là nhà của mình, trong căn gác nhỏ bé này, họ là của nhau. Hoàn toàn tự do. Họ không nghĩ gì ngoài tình yêu đang vây chung quanh họ. Như một lá bùa mê làm họ bàng hoàng. Hoán với chuyện vừa qua, như một cơn mộng, vừa dữ, vừa hiền, vừa đầy cõi thiên thai diễm lệ. Chàng nghĩ, chuyện sẽ xảy một lúc nào đó, chứ không phải buổi chiều tối hôm nay. Nhưng cũng may, chuyện sẽ đến đã đến... Chàng cũng bình tĩnh để nhận ra rằng, trước khi "lâm trận", mình cần cái bao cao su theo lời dặn của thằng Phụng...Và chàng vội vàng lục ví lấy ra, may mà còn kịp.

Hình như cũng một giờ qua, Hoán trở dậy trong lúc Hiền còn mệt, ngủ vùi trong cơn mê thiếp...

Cơn say đã tàn dần, nhưng đầu óc Hoán lại trở về những cơn "sật sừ". Mặc cho Hiền ngủ say với chiếc váy mỏng để lộ ra cặp đùi trắng thon, Hoán lấy chiếc khăn lông đắp lên trên người nàng, từ thắt lưng trở xuống. Rồi chàng nằm xây mặt vô tường "sật sừ".


                                              *

Hoán lại được đổi về tiểu đoàn của Thiếu tá Trần Phúc. Phúc, Võ bị khóa 1..., người hơi thấp nhưng nụ cười lúc nào cũng nở trên môi. Nụ cười đó chiếm rất nhiều trái tim con gái, đàn bà, nên khi còn trung úy, Phúc đã lấy được một nàng tiểu thư khuê các ở đất TK. Là con một doanh thương có tiếng, chuyên môn bán sỉ cho các bạn hàng ở vùng sâu, vùng xa, nào gạo, thóc, mắm, muối.

Nghĩa là mỗi lần chuyển hàng lên các quận miền cao, đi đường bộ thường bị VC đắp mô. Họ đón bắt cán bộ, công chức, sĩ quan quân đội. Đi xe hàng từ TK lên TP, TM, rủi gặp mấy cha đắp mô lục soát, kiểm tra giấy tờ, thì người nào có trong các diện kể trên, đều bị bắt dẫn đi. Biệt vô âm tín, nên ai cũng sợ, chẳng giám di chuyển bằng đường bộ.

Chuyện mắm, muối, gạo, thực phẩm chở lên TP, TM là một khó khăn. Gia đình cô học trò tiểu thư khuê các, quý phái nhất thành phố tên là Tần Phương, phải nhờ đến mỹ nhân kế của cô ta, là chiêu dụ Trần Phúc, khi chàng ta còn đóng quân ở đồn Suối Đá. Chàng có những chuyến trực thăng tiếp tế thực phẩm lên cho đại đội, chàng cho quá giang luôn gạo, mắm, muối, thực phẩm đủ loại, cho gia đình em Tần Phương. Nhờ vậy mà mối giao kết giữa Phúc và em Tần Phương ngày càng bền chặt. Gia đình Phương thấy Phúc là một sĩ quan đã tốt nghiệp trường Võ Bị Quốc Gia ra, chắc chắn sẽ có tương lai quan quyền, nếu không rủi ro bị xanh cỏ, thì chuyện làm lớn ông này, ông kia nắm chắc tay. Cho nên mối tình đó, có lợi cho đôi bên lắm lắm.

Phúc thăng quan tiến chức đều đều vì chàng dẽo miệng, nói chuyện với cấp trên ai cũng tin, cái mác Võ Bị cũng đánh bóng chàng được chỉ huy tin dùng. Phúc khôn lanh, nhanh lẹ, khi nói chuyện vui thì nụ cười chàng rạng rỡ, nhưng khi có chuyện gì chàng không bằng lòng, thì Phúc đổi khuôn mặt ngay, khuôn mặt đanh lại, đằng đằng sát khí, hung tợn đến độ ai nhìn vào cũng phát sợ. Nhất là đám lính, kể cả đám sĩ quan dưới quyền.

Khi Hoán đổi về tiểu đoàn này, đơn vị đang đóng tại một vùng biển phía bắc tỉnh Quảng Ngãi, tức phía đông quận Bình Sơn. Chàng ra đơn vị phải đi tàu hải quân, loại tàu PCF, duyên tốc đỉnh, của Mỹ mới viện trợ cho hải quân VN.
Chàng không ngờ nơi đây có một vùng biển rất đẹp, biển nước trong veo, đúng là quê hương của Tế Hanh, đã có những câu thơ Hoán đã học thuộc lòng từ nhỏ:

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới.
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông.
Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng.
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá.

Những câu thơ này đã ấp ủ trong chàng từ thuở ấu thơ, khi học tiểu học, đến bây giờ chàng chạm trán với quê hương đó. Nhưng oái ăm thay, quê hương đó đang bị chiến tranh, cũng là một vùng xôi đậu. Ban ngày quốc gia, lính tráng xuống nhà người dân ăn nhậu, mua thực phẩm, tán gái...trông rất vui vẻ và an bình. Nhưng ban đêm, lính về trong đồn, thì trong âm thầm, địch quân, nhất là những cán bộ nằm vùng, ngóc đầu lên hoạt động, có thể là ban ngày, họ ở trong một hầm bí mật nào đó, hay rút vào vùng xa hơn, ban đêm họ mò về. Cho nên không làm sao quân đội kiểm soát được hết.


Lần đầu tiên thiếu tá Phúc kêu Hoán vô trình diện, ông cười nói rất vui vẻ. Khi nói chuyện đến công việc, ông nghiêm mặt lại:
- Ở đây không có công tác CTCT cái con cặc gì hết, mấy chuyện đó bỏ đi, dẹp hết. Anh bây giờ làm sao lo cho tôi cái câu lạc bộ cho lính có nơi mua bán thức ăn, thức uống. Đây về Bình Sơn đi đường bộ được, nên khi nào chuyến súp lay, anh hãy kê cho tôi biết nhu cầu lính cần gì, mì gói, cà phê, thuốc lá, đường, bia, rượu...Anh cứ kê hết, nhu cầu lính tráng nhiều lắm, đại đội chỉ huy và ba đại đội lẻ, quân số gần bốn trăm, anh liệu đó mà kê hàng, tiền bạc tui lo, anh chỉ lo khâu tổ chức. Còn bán hàng thì tôi sẽ cử thiếu úy Hy.
- Thưa thiếu tá! Lỡ lính mua không có tiền trả thì thế nào?
- Thì cho tụi nó mua chịu, ghi sổ, cuối tháng trừ lương. Đưa danh sách lên cho phát ngân viên, họ sẽ trừ lương trước khi phát. Mình nắm đằng cán, lương của tụi nó mình giữ mà sợ cái chi. Giọng Quảng Trị của Phúc nghe khét lẹt.
Hoán chỉ biết vâng dạ, và hôm đó, anh lấy một cuốn sổ dày ghi hết những nhu cầu của lính. Gần bốn trăm người lính nên nhu cầu hàng tháng rất cao, chàng giao đơn đặt hàng cho thiếu tá Phúc và ông gọi thẳng về hậu cứ cho họ lo liệu.

Sau đó hơn tuần, hàng đổ xuống bằng nhiều phương tiện, xe tiếp tế tiểu đoàn, trực thăng hay tàu hải quân, cả một kho hàng lớn được chuyển tới. Thiếu úy Hy, được thiếu tá Đức tin dùng, coi việc bán hàng cho binh sĩ. Câu lạc bộ làm bằng tre và gỗ thông, đã được đại đội chỉ huy huy động cho cả trung đội lính, xuống dân xin tre chặt đem lên, tranh thì sai lính lên khu rừng gần đó cắt lợp. Nước sông công lính mà.

Chỉ trong một tuần, câu lạc bộ được hình thành và hôm khai trương, rôm rả tiếng dô dô của đám lính nhậu say vang râng cả một góc trời. Một ngày như vậy, bán cả hơn hai, ba trăm gói mì, mấy thùng bia larue, hàng mấy thùng rượu, thuốc lá. Lính tiền đồn ăn uống xả láng, ăn trước trả sau. Thiếu úy Hy sau đó được giữ một chức vụ không có trong cấp số, là quản lý câu lạc bộ. Hy đi đi về về hậu cứ như đi chợ, trong những chuyến xe tiếp tế lấy từ xe đốt cách tiểu đoàn, Hy chở mọi nhu yếu phẩm tươi sống từ Quảng Ngãi, Chu Lai, Châu Ổ xuống đồn.

Ngoài số hàng đã định, theo sự đồng ý của thiếu tá Phúc, Hy còn mang theo nhiều nhu cầu khác như heroin hoặc bạch phiến...cho những tay lính ghiền nặng ở mấy đại đội lẻ. Trước mỗi cuối tháng khi lãnh lương, Hy làm một bản kê khai khoảng 10 tờ giấy, trong đó ghi hai mặt, chi chít tên lính thiếu tiền. Số tiền họ trả phải cao hơn gấp ba, gấp tư với giá chính thức. Nhiều lính đến kỳ lãnh lương, chỉ còn mấy trăm, tức ý, họ vào câu lạc bộ kêu mấy chai bia uống, là coi như xong một tháng lương, lại tiếp tục ghi sổ cho kỳ lương sau.

Như vậy thì tổ chức câu lạc bộ lính này thiếu tá Phúc hốt bạc, Hy cũng được hưởng ké những mặt hàng mua thêm và được ân huệ, là tuần nào cũng được về khu gia binh ngủ với vợ.


                                                  *


Hiền loay quay rồi thức dậy hẳn. Nàng mở mắt nhìn. Hoán đang "sật sừ". Nhiều lúc nàng ngồi bên Hoán mà thấy như hồn chàng thoát xác đi mất. Hiền biết vậy nên nhỏ nhẹ hỏi:
- Anh thức dậy rồi hả Hoán?
Hoán giật mình, thấy Hiền đã thức, anh nói:
- Anh dậy trước em mà, thấy em ngủ ngon nên anh để em ngủ tiếp.

Hiền cười bẻn lẻn. Hai người tự nhiên không giám nhắc đến chuyện vừa qua, nhưng tự hiểu nhau, người này biết người kia tất tần tật, nghĩa là tất cả, từ trong ra ngoài, từ tính tình, nghề nghiệp, nơi chốn, thân thể.

Như Hiền vừa rồi, khám phá ra Hoán có bộ lông chân rất dày rất rậm, mỗi khi chàng co dẫy, hay cà xác với đôi chân nàng, nàng nghe nhột nhạt làm sao. Nhột nhạt xen lẫn thú vị, nao nao, tê tê, làm nàng co rúm lại. Và chàng còn có thêm bộ râu quai nón chỉ cạo qua sơ sài, còn lởm chởm những cộng râu cứng. Khi chàng hôn môi nàng, đám râu choi chỏi vào má, vào miệng nàng, cũng tạo cảm giác ngây ngất khó lường. Tài gì, nàng có nghe một câu mà các bạn gái, kể cả những người đàn ông, nói lén nói lút với nhau là, nhất lưỡi, nhì râu, tam đầu, tứ củ. Nàng tự thì thầm, món thứ tư anh hơi yếu đó nhe. Nàng cười thầm trong bụng cho anh khỏi ngượng. Thật ra với tình yêu thương, có thể xóa bỏ hết những trở ngại bình thường.
"Có cái này bù cho cái khác chớ, nhưng anh đâu có tệ, chỉ ôm anh và hôn anh thôi, mình cũng cảm thấy mê mẩn tâm thần ra rồi." Nàng nghĩ thế.

Với Hoán, chuyện vừa rồi với Hiền, chàng biết là mình vừa mới đi ra đến chợ, chưa mua hàng hóa thức ăn gì ráo trọi mà đã tiêu hết tiền, điều này làm chàng hơi đỏ mặt.

Đó có thể là do chàng bị ở tù lâu quá, từ ngày xách cái giỏ lác đi cải tạo đến nay, cũng gần mười năm rồi, mà chàng đâu có gần người đàn bà nào. Trong tù, vừa ăn uống thiếu thốn, vừa lao động cưỡng bách, nên đã vắt kiệt hết sức lực của chàng. Nên chàng đủ sức sống được là may. Vượt qua lạnh lẽo, đói khổ, ốm đau nơi đó mà trở về lại được với đời sống thường nhật, cũng là một phép lạ rồi. Rồi ngày trở về, ra ngoài đời sống, lo kiếm ăn "vắt giò lên cổ mà chạy" còn chưa có hột cơm bỏ vào miệng, thì còn sức đâu mà nghĩ đến chuyện tình yêu, xác thịt.

Nói thì nói vậy, chứ đàn ông mà, dù sao chàng cũng sức trai ngồn ngộn thế kia, cũng có lúc vật vã lắm chứ. Những lúc như vậy chàng chỉ biết dùng "chị năm" làm bùa, cho nó xong của nợ, là chàng an tâm đi làm kiếm ăn.

Bây giờ với tình yêu Hiền, Hiền trẻ đẹp thế kia, Hiền mặn nồng thế kia, Hiền đam mê thế kia, chàng muốn giữ cũng không được, nên với sức ép của tinh thần, sức ép của thể xác, cùng sự dồn nén của hơn mười năm, chàng đối diện với thực tế này, chàng không "tiêu hết tiền trước khi đến chợ" thì mới là lạ. Dù vậy, giữ được năm phút với nàng, lần đầu, chàng coi như chiến thắng.
Cứ coi như chuyện vừa qua là lần đầu sau hơn mười năm chay tịnh, thì như thế cũng "tạm" rồi, lo lắng gì ba chuyện trời ơi này. Tuy suy nghĩ vậy, nhưng chàng vẫn thấy mình hơi bị "dở òm", chưa đáp ứng lại đòi hỏi của người yêu, nên trong lòng quyết chí thực hiện lần hai, sao cho đạt.


Hiền ngồi dậy, rồi đứng lên. Hiền nói:
- Còn cơm em đem đến hồi chiều, để em đi hâm lại cho nóng, anh và em ăn cơm nhe.
Chàng vẫn thấy trước mắt mình cặp đùi tròn thon, cặp mông nhô ra đầy đặn, dáng đi liếng thoắn của Hiền, khi nàng đứng lên đi về phía bếp lò. Hoán lại thấy dợn trong lòng nỗi khát khao. Tuy nhiên anh cũng nói:
- Ừ, em hâm cơm lại đi.
Hoán đứng lên và ra ghế đẩu ngồi ngắm trời đang tối dần.


                                                  *

Tiểu đoàn đóng ở miền đông Bình Sơn coi như giữ an minh cho cả một vùng biển rộng suốt ba tháng. Các đại đội lẻ thì tối đi kích xa ở ngoài vòng đai các xã, chỉ có đại đội chỉ huy nằm giữa. Thời kỳ này lính có vẻ an nhàn vì không phải di chuyển, nhất là lính của đại đội chỉ huy.

Cho nên công việc bán câu lạc bộ lính có mòi khấm khá. Lính tác chiến sống nay chết mai, họ có cần gì, sống cho đã cuộc sống hiện tại, và cố hưởng thụ. Chứ suất ăn của lính bộ binh, toàn gạo sấy với cá hộp, thịt hộp, thì khô rang, chán chết, lấy sức đâu mà "lội". Dù đóng ở vùng biển nhiều cá, nhưng cá là của dân chài lưới ngoài khơi đem về, chỉ xin một vài lần thôi, chứ đâu có xin hoài được, mà lính tiểu đoàn hơn ba trăm chứ có ít ỏi gì đâu. Vậy nên lính thiếu thốn vẫn hoàn thiếu thốn. Thiếu thì mua mì gói chịu, thuốc lá chịu, bia chịu, rượu chịu, riết rồi đến tháng không còn một xu. Tiền lính tính liền.

Nhưng tính vẫn không đủ, đâm ra nợ. Nợ tháng này sang tháng khác. Chuyện đến tai Thiếu tá Phúc nên ông ra lệnh không bán thiếu cho những người lính thiếu qua tháng thứ hai. Mấy tay lính nghe vậy nên chữi thề loạn xị, chữi luôn cả gia đình vợ buôn bán bất nhơn của Phúc. Phúc nghe bọn tà lọt báo cáo, liền ra lệnh cho các đại đội trưởng "đì" mấy tên lính ba gai này, bằng cách đưa đi "tiền đồn".

"Đi tiền đồn" là danh từ dùng cho những người lính tiền tiêu đi kích giặc, nghĩa là một toán 2, 3, 4 người. Ban đêm đi ra xa đại đội để phục kích hay thám sát sự di chuyển của địch, thường, những người lính bị đày kiểu này, mạng sống không kéo dài một tháng, có khi một tuần, có khi ra đi chuyến đầu tiên là bị dính liền.


Thằng "năm Dố" là thằng lính liều mạng, từng qua ba, bốn sắc lính, từ Thủy Quân Lục Chiến, rồi Dù, rồi Biệt đông quân. Bây giờ đến bộ binh, nó coi đây là tận cùng bằng số. Trong một đơn vị bộ binh, đại đội trưởng, tiểu đoàn trưởng muốn diệt thằng lính nào thì dễ như trở bàn tay. Chì có việc cho nó đi kích, đi tiền đồn là ngày một, ngày hai, tụi nó sẽ về chầu ông bà ngay, Phúc đã làm vậy từ ngày còn đại đội trưởng, đến bây giờ, lính chết dưới tay Phúc ít nhất cũng trên dưới mười mạng.

Thằng năm Dố về tiểu đoàn rồi ra đại đội lẻ ngay. Nhưng mà đi đâu nó cũng là dân tác chiến, nên nó đâu có ngán. Về đây, nó kết thân với hai thằng từ lao công đào binh về. Tụi nó ăn nhậu, đến tháng không đủ tiền trả nên thiếu tá Phúc ra lệnh cho đại đội trưởng, đưa 3 đứa đi tiền đồn. Kết quả hai thằng kia về chầu diêm chúa sớm, còn năm Dố may là số chưa chết, nó thoát chuyến đó.

Nó căm thù thiếu tá Phúc, đã gián tiếp giết hai thằng bạn thân của nó, Phúc là kẻ thù thật sự chứ không phải là kẻ chỉ huy mình. Nó nghĩ thế, và đợi có dịp nó sẽ trả thù cho hai thằng bạn.

Tháng sau, chiến trường Quê Sơn bất ngờ sôi động, tiểu đoàn về nghỉ tại Bình Liên, để chuẩn bị lên tiếp ứng Quế Sơn, năm Dố quyết chí trả thù. Nó vào quán rượu ven đường uống luôn mấy xị đế để lấy bình tĩnh và can đảm thêm. Khi thấy xe jeep của Phúc lái vô bộ chỉ huy tiểu đoàn, nó cầm chắc quả lựu đạn trên tay, thấy xe Phúc, tháo khóa an toàn, nhắm mục tiêu mà ném. Một tiếng ầm vang dội, khói bốc lên mù mịt, một số lính chung quanh bị thương nhẹ. May mà Phúc thoát hiểm, chỉ bị thương ở cánh tay...An ninh tới bắt ngay thằng năm Dố, dẫn đi. Còn Đức thì vào bệnh viện dã chiến Quảng Ngãi nằm hơn một tuần.

Đó là chuyện lính ném lựu đạn vào cấp chỉ huy lần đầu tiên ở trung đoàn... chuyện đồn rầm lên, dân chúng truyền miệng nhau, ai cũng biết.

Nhưng đời vẫn trôi không ngừng nghỉ, thiếu tá Phúc sau đó được điều về làm quận trưởng Bình Sơn, rồi sau đó được thăng cấp trung tá, lên nắm trung đoàn trưởng của một trung đoàn ngoài sư đoàn 3. Chuyện thường ngày ở huyện.

Sau này, khi Hoán ra tù, được truyền tai nhau những vị chỉ huy cũ, từ tướng Toàn, đại tá Nghìn, trung tá Phúc đã bỏ quân, bỏ dân dọt lẹ ra biển trước ngày miền Nam sụp tiệm. Chỉ còn lại đám sĩ quan nhoi nhoi bên dưới ở lại ôm sô. Ai cũng tròm trèm năm, sáu năm gỡ lịch...mất vợ mất con, xiêu tán lạc nhau trong cơn hồng thủy tháng tư bảy lăm, như một cơn mộng dữ của loài người.


                                  *



Hiền mua cơm hộp nhưng đầy đủ thức ăn như cơm nấu ở nhà, có cá kho rim, canh chua cá bông lau, rau sống quế, ngò, húng...đủ loại. Mâm cơm đặt trong một cái khay nhỏ, hai cái chén, hai đôi đũa, như bữa cơm của tân lang và tân giai nhân, của hai người mới cưới nhau.
- Anh Hoán ơi! Lại ăn cơm đi anh.
Hoán rời chiếc ghế đẩu, đến bên bàn, có mấy cái ghế nhựa thấp. Đây là bàn ăn của mẹ con Hương, nhưng từ ngày về sống ở đây, Hoán ít khi thấy mẹ con Hương ngồi trên bàn này, ăn cơm với nhau. Cả nhà Hương là cơm hàng cháo chợ thấy rõ, mấy đứa con của Hương, sau khi đi học về đều chạy ra chơi quanh quẩn nơi vỉa hè, chỗ Hương đặt xe bán bánh mì. Cho đến tối, nếu bánh mì ế bán không hết, Hương phát cho mấy đứa con, mỗi đứa một ổ, ăn cho đỡ tốn tiền chợ.
Hoán ngồi xuống ghế và khen:
- A, em cho ăn cơm ngon quá.
Hiền cười, lỗ mũi hĩnh ra, như thật nàng nấu mấy món ăn này vậy.
- Anh ăn thử có vừa miệng không, em mua ở quán cơm hộp chỗ cầu Sơn.
- Nhìn không cũng đủ ngon rồi.
Hiền ước ao:
- Để hôm nao em đi làm sớm về, em mua cá tươi, thịt tươi về nấu cho anh ăn, những món mà anh thích.
Hoán hỏi lại:
- Em biết món anh thích là món gì nào?
- Thì anh thường kể với em, món mẹ anh vẫn thường nấu cho anh ăn hồi nhỏ đó, cá rô chiên dòn, cá ngừ kho ngọt, cá chim kho rim, rau ghém, canh rau muống...Em biết hết mà.
- Vậy thì ngon quá, hôm nào nhe.
Hiền nói qua chuyện làm ăn:
- Dạ. À, anh, mai anh nhớ đến chỗ em làm lấy thùng cạt tông, thùng về nhiều lắm rồi, em đã xếp gọn lại cho anh, anh chỉ đến bỏ vào giỏ cần xé rồi chở đi đến chỗ ve chai, bán xong anh đi bỏ hàng luôn, cũng tiện.

Hoán thấy lòng mình tràn ngập niềm vui. Anh cảm ơn Hiền nhiều lắm. Hiền vẫn dành cho anh một tình yêu thương chân thật.  Lo cho anh từng miếng ăn, giấc ngủ. Điều mà anh thấy như mình đã mất từ lâu.
Anh nghĩ, mình phải đền đáp cho Hiền bằng mọi cách. Dù tấm lòng nàng là bồ tát, nhưng bên trong vẫn âm ỉ của một hỏa diệm sơn. Anh biết vậy, và tự hứa với lòng, sẽ cho em lần thứ hai...thật đạt.
Hãy đợi đấy!



                                                            Trần Yên Hòa
                                                                          (còn tiếp)



Viet nam, Viet nam by Pham Duy

Tình Ca (Phạm Duy)

Trường ca Con Đường Cái Quan

Trường ca Mẹ Việt Nam

 



                                *
                           
Mời tìm đọc:

Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian
Ảo Vọng

(từ: Sấp Ngửa)

                                                Amazon Mẫu Hệ

 

*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content













Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Tư 201810:07 CH(Xem: 111)
Một xã hội nói tôn trọng phụ nữ và đề cao nữ quyền, trong cái nước gọi là cộng hòa
10 Tháng Tư 201811:33 SA(Xem: 247)
Chị tổ trưởng dân phố xen vào nói với chị Hội Trưởng
03 Tháng Tư 20187:39 CH(Xem: 288)
Ôi! Hạnh Phúc nào đâu, một công dân bé bỏng của nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa
27 Tháng Ba 20189:06 SA(Xem: 310)
"Hãy đợi đấy" là câu nói truyền miệng "thời thượng" của tuổi trẻ bây giờ.
13 Tháng Ba 20181:23 CH(Xem: 362)
Hiền bước lên thang gác căn nhà Hoán ở. Dáng nàng nhún nhẩy như con chim sâu